Hầu Lượng Bình sa sầm nét mặt, lấy hồ sơ của Đinh Nghĩa Trân trong cặp táp ra đập xuống bàn làm việc của Trần Hải đánh "chát" một tiếng, đoạn tức tối ngồi xuống ghế của Trần Hải, khí thế hùng hổ, nghiễm nhiên như thể mình là lãnh đạo của anh ta vậy: Giỏi lắm, cục trưởng Trần, giấy tờ của tôi đến rồi đây, nhưng nghi phạm của cậu thì đi đâu mất rồi! Cha chả, đây là việc công làm theo phép công đấy hả? Đây là làm việc theo pháp luật đấy hả?
Trần Hải nhận lấy tập hồ sơ, gượng cười xin lỗi: Tôi xin lỗi, Hầu Tử, tôi thật sự rất xin lỗi!
Hầu Lượng Bình đập bàn, giọng điệu càng nghiêm khắc: Trần Hải, cậu có làm được trò trống gì không vậy? Hả?
Vì phạm phải sai lầm, Trần Hải vốn đã tốt tính lại càng nhũn nhặn hơn, cười cầu tài không ngừng giải thích với Hầu Lượng Bình, từ chuyện họp báo cáo tỉnh ủy đêm qua, đến chuyện chia rẽ ý kiến trong cuộc họp, còn cả chỉ thị mới nhất của thầy giáo Cao Dục Lương của bọn họ. Anh ta còn nói, Cục chống tham nhũng đang chuẩn bị tài liệu về Đinh Nghĩa Trân, trung tâm Interpol Trung Quốc sẽ nhanh chóng phát lệnh truy nã đỏ, Sở công an tỉnh đã chuẩn bị truy lùng ở hải ngoại rồi.
Bàn xong chuyện công việc, hai người chẳng còn gì nói với nhau nữa, cứ ngồi trơ ra đó. Một thất bại ngoài ý muốn đã phá hoại tình bạn học nhiều năm. Hầu Lượng Bình biết, người bạn thật thà trung hậu Trần Hải này giờ đang mong anh nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh thể hiện ra tính cách hoạt bát như khỉ, để anh ta buông được tảng đá đang đè nặng trong lòng.
Nhưng anh nhất quyết không làm thế. Cái tên Trần Hải này thật làm người ta tức chết, lại để sổng mất tên tham quan đã sắp lọt vào tay anh đến nơi. Hôm qua, anh đã hết lần này đến lần khác nhờ vả anh ta trong điện thoại, bảo anh ta bắt người, vậy mà anh ta lại không nghe! Vì vậy, từ lúc ra khỏi sân bay đến giờ, Hầu Lượng Bình vẫn luôn nhíu chặt hai mày, sắc mặt sầm sì, tựa hồ giữa anh và Trần Hải chẳng có tình cảm bạn bè gì hết vậy. Làm thế là giày vò người ta, nhưng Trần Hải rất đáng đời, anh ta đáng bị ghẻ lạnh như vậy.
Trong phòng làm việc của Trần Hải có nuôi một bể cá vàng, đủ các loại cá màu sắc rực rỡ đang thong dong tự tại bơi bên trong. Hầu Lượng Bình biết, Trần Hải được di truyền hoặc có thể nói là kế thừa sở thích của ông Trần Nham Thạch cha anh ta - Trần Nham Thạch có một tình cảm đặc biệt đối với các loại chim, cá, cây, hoa. Các ngóc ngách trong nhà ông đều bày chật cây xanh, trúc phượng vĩ, thiết mộc lan, hồng môn, trầu bà vàng... không chú trọng giống má lắm, nhưng làm cả căn nhà ngập tràn màu xanh.
Hầu Lượng Bình đứng trước bể cá thủy tinh ngắm nghía lũ cá vàng, tâm tình dần dần thả lỏng, con tức cũng ít nhiều dịu đi. Anh cho rằng Đinh Nghĩa Trân phạm phải tội lớn như thế, không thể không để lại vết tích gì. Nghĩ đoạn, anh bèn vừa nhìn bể cá, vừa phân tích với Trần Hải, để Trần Hải nghĩ lại xem, trước đó, Cục chống tham nhũng, còn cả bên ủy ban kỷ luật nữa, có đầu mối gì không? Lẽ nào chưa từng có ai tố cáo Đinh Nghĩa Trân? Trần Hải ngẫm nghĩ rồi nói, cũng có vài đon tố cáo Đinh Nghĩa Trân, có điều toàn là nặc danh, không gây nhiều chú ý lắm. Nhưng có một lá đơn tố cáo dùng tên thật... Hầu Lượng Bình giờ mới ném ánh mắt về phía Trần Hải: Người dùng tên thật tố cáo là ai?
Cha tôi. Trần Hải cười gượng gạo. Cậu quá quen ông già kiểm sát trưởng đã về hưu nhiều năm ấy rồi còn gì. Có điều, người tố cáo thực sự cũng không phải ông ấy, mà là công nhân của công ty may mặc Đại Phong, cha tôi chỉ chuyển hộ thôi. Nội dung tố cáo thiếu manh mối chứng cứ đáng tin cậy, vì vậy tôi cũng không để ý...
Hầu Lượng Bình trợn trừng mắt: Không để ý? Chậc, chậc, ông kiểm sát trưởng nhà ta không quật cho cậu sưng đít lên à?
Hầu Tử, cậu mà không hả giận, hay là thay ông già đập tôi một trận đi? Trần Hải thử đùa hòng làm dịu bớt bầu không khí. Nhưng chắc cậu không rõ tình hình gần đây của cha tôi, ông ấy không còn là chú Trần mà cậu quen thuộc nữa rồi...
Sao mà không quen thuộc? Tôi quá quen ấy chứ! Nói xem, ông già dạo này thế nào?
Trần Hải bèn kể, ông già dạo gần đây làm toàn chuyện kỳ lạ. Không chịu ở nhà mua theo tiêu chuẩn cán bộ cấp cục, bán đi được hơn ba triệu tệ, đem quyên tặng hết, rồi cùng mẹ tôi vào ở viện dưỡng lão tự túc, gây ảnh hưởng rất lớn trong xã hội. Có người nói, đây là phương thức bày tỏ sự bất mãn của người đồng chí già, là sự châm biếm cực mạnh đối với các cán bộ hủ bại đang tại vị. Ông già còn đi khắp nơi chửi bới kẻ đối đầu cũ của mình - bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm Triệu Lập Xuân. Năm xưa, ông già và Triệu Lập Xuân từng làm cùng một ban ở thành phố Kinh Châu, Triệu Lập Xuân thì thuận buồm xuôi gió được điều động lên Bắc Kinh, làm quan to, ông già tôi thì ngay cả chế độ đãi ngộ cán bộ cấp thành phố thuộc tỉnh lẽ ra phải được hưởng cũng không được hưởng. Vì vậy, sau khi về hưu ông vẫn luôn đấu tranh vì chân lý, đi khắp nơi giúp người ta đưa đơn kiện tụng. Viện dưỡng lão mà ông đang ở sắp thành "viện kiểm sát nhân dân thứ hai" của tỉnh này rồi. Ông già có tư cách, đơn tố cáo nào cũng dám nhận, động cái là gọi điện báo án, thường hay làm tôi dở khóc dở cười.
Nghe tới đây, Hầu Lượng Bình lập tức trở nên hăng hái: Đi, tôi muốn đi gặp ông già, giờ đi luôn đi!
Trần Hải bật cười: Mũi khỉ thính thật đấy! Ông già đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi bên viện dưỡng lão, đang chờ cậu qua ăn chực đấy. Đi thôi, một mình tôi đối mặt với cậu cũng thực khó chịu, rõ là cậu cố ý giày vò tôi còn gì!
Hồi học đại học H, Hầu Lượng Bình ăn khỏe, một hơi ăn hết mấy cái bánh bao to tướng. Suất cơm ít ỏi của nhà ăn trường đại học không thể đủ no. Hầu Lượng Bình bèn cứ dăm ba ngày lại theo Trần Hải về nhà, ăn chực cơm đến no căng bụng ra. Hồi đó, Trần Nham Thạch để râu quai nón, Hầu Lượng Bình gọi ông là chú râu xồm, thân thiết như người nhà. Sau khi tốt nghiệp, được phân đến Bắc Kinh công tác, Hầu Lượng Bình và chú râu xồm qua lại ít hơn, nhưng trong lòng anh lúc nào cũng nhớ đến ông già thân thiết ấy. Bao nhiêu năm tháng lặng lẽ trôi qua, lần này gặp lại, ông già đã thay đổi hẳn, bộ râu quai nón oai phong lẫm liệt hồi xưa không còn nữa, người ông hình như cũng thu nhỏ lại, gầy hơn, thấp hơn, cằn nhằn cũng nhiều hơn, Hầu Lượng Bình thấy mà đau lòng.
Hai vợ chồng già nhà Trần Nham Thạch sống ở một căn hộ trên tầng ba, có ban công, phòng vệ sinh, lại còn có cả một gian bếp nhỏ. Bình thường, họ ăn dưới nhà ăn, hoặc cũng có thể tự nấu. Vừa vào cửa, Hầu Lượng Bình đã để ý thấy, nữ trưởng phòng Lục Diệc Khả dưới trướng Trần Hải đang bận rộn trong bếp như thể bà chủ nhà, nồi niêu xoong chảo khua loảng xoảng. Giữa nhà kê một chiếc bàn tròn, đã bày đầy các món ăn. Lục Diệc Khả đi ra, Trần Hải lập tức giới thiệu với Hầu Lượng Bình: Đây là trưởng phòng điều tra số 1 Lục Diệc Khả, tôi đặc biệt nhờ cô ấy đến phụ bếp để chiêu đãi cậu đấy.
Mọi người ngồi quây xung quanh bàn ăn cơm. Không có đủ ghế, Trần Hải và Lục Diệc Khả đành phải ngồi cạnh nhau trên mép giường. Hầu Lượng Bình liếc nhìn hai người đầy ẩn ý, rồi nói với Trần Hải: Tam kiệt khoa chính trị pháp luật chúng ta, chỉ còn thiếu mỗi Kỳ Đồng Vĩ thôi. Chậc, sao tay oan gia ấy của tôi lại không đến nhỉ? Anh có gọi anh ta không đấy?
Gọi rồi, không đến được. Anh ta bảo đang họp sắp xếp nhân viên điện tín điều tra vụ lộ thông tin qua điện thoại đây! Trần Hải thở dài nói: Xảy ra chuyện này, tôi và Đồng Vĩ cả đêm không chợp mắt được, lại còn bị mắng...
Nói chuyện gì đó vui vui đi. Lục Diệc Khả hất mái tóc ngắn, đứng dậy mời rượu Hầu Lượng Bình: Nghe nói anh có biệt hiệu là Hầu Tử, cục trưởng Trần chúng tôi lại là người rất thật thà, hồi học chung chắc anh cũng bắt nạt anh ấy không ít đâu nhỉ?
Hầu Lượng Bình uống cạn chén rượu mời, kêu lên đầy oan ức: Ôi chà chà trưởng phòng Lục ơi, ai lại nịnh thối lãnh đạo thế chứ! Ai bắt nạt ai hả? Lãnh đạo nhà các cô bắt nạt tôi đấy! Hồi đại học thường xuyên xảy ra chuyện thế này, tôi mất tiền mời bọn con gái đi uống cà phê, nhưng lãnh đạo nhà các cô lại thành bạn trai người ta...
Trần Hải vội mồm năm miệng mười kêu ngưng lại, tố khổ: Bốn năm đại học, cái tên Hầu Tử này toàn ngủ giường dưới, chẳng lẽ tôi là Khổng Dung nhường lê* chắc? Không đâu, tôi cũng muốn ngủ giường dưới, nhưng không được đấy chứ! Trưởng phòng Hầu của chúng ta đây năm đó chính là một con khỉ nhảy chồm chồm khắp nơi, cậu ta không bao giờ leo lên giường, mà toàn nhảy lên thôi! Chỉ cần tôi ngủ giường dưới, cậu ta liền nổi tính khỉ mốc, thường đạp cho tôi giật mình tỉnh giấc luôn. Buổi tối mà thằng cha này chưa về là tôi chưa dám đi ngủ, cuối cùng, đành phải tự nguyện nhường ra giường dưới... Hầu Tử, xin cậu đừng nhảy nữa, trật tự nằm giường dưới đi cho tôi nhờ!
Tất cả cười ầm lên. Hai vợ chồng già Trần Nham Thạch cười đến chảy cả nước mắt. Hai gã này đúng là một cặp diễn viên hài.
Hai người bạn học cũ uống hết một chai rượu Kinh Châu, Hầu Lượng Bình tửu lượng tốt, chẳng có cảm giác gì, nhưng Trần Hải thì đã chuếnh choáng. Thêm nữa, cả đêm hôm qua không chợp mắt, nên anh ta than đau đầu, muốn chợp mắt một chút. Kết quả, người vừa chạm xuống nệm giường, anh ta đã ngáy pho pho rồi. Lục Diệc Khả thấy không còn việc gì để làm nữa, bèn chào tạm biệt ra về.
Hầu Lượng Bình bấy giờ mới nói với Trần Nham Thạch ý định thực sự khi tới đây - anh cảm thấy hứng thú với lá thư tố cáo kia của công ty may mặc Đại Phong, bảo rằng ông chủ nhà máy Đại Phong Thái Thành Công là bạn hồi nhỏ của mình, lúc trước Thái Thành Công gọi điện cho anh, nói là bị người ta giăng bẫy, làm mất cổ phần. Hầu Lượng Bình tưởng chỉ là tranh chấp về kinh tế, không quan tâm. Hôm nay vô tình biết được chú Trần cũng ký tên vào thư tố cáo, anh không thể không coi trọng được nữa. Trần Nham Thạch nói: Cháu thế là đúng rồi đấy, thằng Trần Hải chẳng thèm coi trọng thư tố cáo của chú!
Hầu Lượng Bình liền bảo Trần Nham Thạch tố cáo vụ này với mình. Trần Nham Thạch nheo mắt hồi tưởng. Năm đó, nhà máy Đại Phong là một xí nghiệp nhà nước, ông thì đang làm phó thị trưởng thành phố Kinh Châu, chủ trì việc cải cách cổ phần hóa, để tập thể công nhân đều có cổ phần. Sau này, ông rời khỏi Kinh Châu, được điều động đến Viện kiểm sát tỉnh công tác, công nhân có chuyện vẫn thường đến tìm gặp ông. Năm ngoái, có xảy ra một vụ rắc rối kinh tế, Thái Thành Công đem cổ phần ở nhà máy Đại Phong thế chấp để vay tập đoàn Sơn Thủy năm mươi triệu tệ, đến kỳ hạn vẫn không trả nổi, cổ phần bị tòa án xử cho tập đoàn Sơn Thủy, nhà máy Đại Phong từ đó đổi chủ. Hiện tại, giá đất ở hồ Quang Minh tăng vọt, nghe nói chỉ riêng mảnh đất của nhà xưởng ấy thôi đã giá trị một tỷ tệ rồi! Những công nhân viên có sở hữu cổ phần ấy không chịu, chiếm lĩnh nhà xưởng, từ chối tập đoàn Sơn Thủy vào tiếp nhận tài sản. Ông chủ nhà máy Đại Phong Thái Thành Công cũng biến mất, nghe nói là đã chạy lên Bắc Kinh khiếu kiện.
Hầu Lượng Bình hỏi: Vậy vụ này có quan hệ gì với phó thị trưởng Đinh Nghĩa Trân đã chạy trốn kia không ạ?
Trần Nham Thạch nói: Có chứ, Đinh Nghĩa Trân là lãnh đạo chủ quản của dự án hồ Quang Minh, chung lưng đấu cật với nữ tổng giám đốc Cao Tiểu Cầm của tập đoàn Sơn Thủy. Các công nhân nghi ngờ trong vụ đem cổ phần ra thế chấp kia có trò mờ ám - Đinh Nghĩa Trân có lẽ đã được lợi từ Cao Tiểu Cầm, nên mới tố cáo cả Đinh Nghĩa Trân. Chú cũng cảm thấy chuyện này có điểm đáng ngờ, hy vọng lãnh đạo thành phố Kinh Châu bảo vệ quyền lợi của công nhân theo đúng pháp luật, bèn viết rõ tình hình trong đon tố cáo và ký tên. Nhưng không có tác dụng, lãnh đạo thành phố không coi trọng. Cục trưởng Trần nhà này không chịu lập án điều tra cho tử tế, mà phán đoán là tranh chấp kinh tế. Thế là chú chuốc phiền vào thân, có người nghi ngờ chú đi bán sức, khóc thuê cho nhà máy Đại Phong, lại còn thu cả phí khóc thuê nữa!
Hầu Lượng Bình trầm ngâm: Chú Trần, chú có nắm được manh mối cụ thể gì không ạ?
Trần Nham Thạch lắc đầu: Lượng Bình à, cái này phải cần bọn cháu bỏ công điều tra chứ! Sự thực bây giờ là, Đinh Nghĩa Trân chạy trốn mất tiêu rồi! Không có vấn đề gì mà hắn cũng bỏ trốn à? Bắt được Đinh Nghĩa Trân thì manh mối đầy ra!
Hầu Lượng Bình cười như mếu: Chẳng phải cục trưởng Trần nhà chú để sổng mất Đinh Nghĩa Trân đó hay sao?!
Trần Nham Thạch rất ngạc nhiên. Đến lúc này, ông già mới biết hóa ra Đinh Nghĩa Trân lại trốn thoát khỏi tay chính con trai mình, không kìm được lắc đầu thở dài một hồi. Kế đó, ông bắt đầu mắng chửi, chửi con trai chán, lại quay sang chửi Triệu Lập Xuân. Hầu Lượng Bình từng nghe Trần Hải kể, ông già chuyện xấu gì cũng có thể đổ hết lên đầu Triệu Lập Xuân, hôm nay rốt cuộc đã được lĩnh giáo. Trần Nham Thạch cằn nhằn, cái tỉnh H này từ đảng, chính quyền cho đến nếp sống xã hội đều bị tay Triệu Lập Xuân ấy làm cho hỏng bét. Hồi làm thị trưởng thành phố Kinh Châu, Triệu Lập Xuân đã xa rời quần chúng, mùa hè thì chê trời nóng, trốn rịt trong văn phòng nhà khách có điều hòa. Thòi đấy, ông làm phó thị trưởng kiêm giám đốc công an thành phố, là đồng sự cùng một bạn với Triệu Lập Xuân, đã đến tận khu nhà khách đó chất vấn họ Triệu, còn ép ông ta phải làm tự phê bình nữa.
Hầu Lượng Bình đã nghe Trần Hải kể chuyện này không chỉ một lần, biết rõ rồi mà vẫn cố ý hỏi: Cái trò tự phê bình này, lãnh đạo người ta có làm hay không hả chú?
Trần Nham Thạch đáp: Có làm! Làm trong buổi sinh hoạt chi bộ đảng của cơ quan chính quyền, thái độ cũng coi như là thành khẩn.
Hầu Lượng Bình bật cười: Thành khẩn cái gì ạ? Nếu mà thành khẩn thật, người ta còn ăn miếng trả miếng chú vậy sao?
Trần Nham Thạch vặn vẹo cần cổ: Hừ, nói gì thì nói, Triệu Lập Xuân khi ấy đã tự kiểm điểm rồi! Lượng Bình, chú thật sự hoài niệm cái thời đó, người ta có tín ngưỡng, có tinh thần! Cán bộ liêm khiết bao nhiêu! Một tay phó phòng trong chính quyền thành phố chúng ta nhận của người ta một cái điều hòa nhiệt độ thôi, liền bị đuổi việc, khai trừ đảng! Còn bây giờ, nhận BMW, Mercedes, người dân vẫn cứ coi hắn là quan thanh liêm chứ!
Chà chà, lại lên con cằn nhằn rồi ạ? Ai nhận BMW, Mercedes thế ạ? Chú mau tố cáo đi ạ!
Chú cũng thuận mồm nói thế thôi, có thể hơi khoa trương, nhưng bây giờ tình hình hủ bại thực sự là quá nghiêm trọng rồi đấy!
Thế cũng phải, vì vậy chúng ta mới phải kiên quyết chống tham nhũng, phải như tráng sĩ chặt tay, phải cạo xương trừ độc...
Trần Nham Thạch hiếm khi gặp được đối tượng trút bầu tâm sự, lại mở một chai rượu nữa, rót cho Hầu Lượng Bình một chén, rồi tự rót cho mình một chén: Có mấy tên cán bộ còn nói, chống tham nhũng làm đến nỗi quan chức không sống nổi nữa! Thế là cái kiểu gì chứ?
Vâng ạ, để cho bọn họ tiếp tục tham nhũng hủ bại, thế không sợ làm cho người dân không sống nổi nữa sao? Vừa nói chuyện với ông già, Hầu Lượng Bình vừa lẳng lặng uống hết cả rượu trong chén của mình lẫn chén của Trần Nham Thạch.
Trần Nham Thạch hùng hồn nói: Hồi mới cải cách mở cửa có người bảo, tham nhũng là thuốc bôi trơn cho phát triển kinh tế, chú đã kiên quyết phản đối rồi, còn viết cả bài đăng báo nữa! Giờ nghĩ lại, tham nhũng thực ra là mồi lửa dẫn đến xã hội rối loạn mới đúng... ủa, rượu của chú đâu? Cái thằng khỉ này, uống rượu của chú làm gì hả?
Hầu Lượng Bình dứt khoát tịch thu cả chén rượu, nửa đùa nửa thật: Thôi ạ, chú Trần, đừng uống nữa! Chú uống nhiều xong toàn mắng chửi lãnh đạo, ai dám uống với chú nữa ạ! Với lại, cháu với Trần Hải còn cả đống việc phải làm đây ạ...
Chiều tối, khi cùng ra sân bay, suốt dọc đường Hầu Lượng Bình và Trần Hải rút ruột tâm sự với nhau. Hầu Lượng Bình khéo léo nói ra những nghi hoặc bấy lâu vẫn lẩn quẩn trong tâm trí: Dự án hồ Quang Minh là dự án cải tạo thành phố lớn nhất của tỉnh H trong thời điểm hiện tại, dính dáng đến khoản đầu tư khổng lồ lên tới 48 tỷ nhân dân tệ. Đinh Nghĩa Trân chủ trì dự án này, tên này tham nhũng chắc chắn là ở đây. Vấn đề hiện tại là, đằng sau Đinh Nghĩa Trân có thế lực nào to lớn hơn điều khiển hay không? Việc Đinh Nghĩa Trân trốn thoát có phải do người nào đó cố ý cắt đầu mối hay không? Đinh Nghĩa Trân trốn rồi, nhưng hòa thượng chạy được, chùa không chạy được, dự án hồ Quang Minh 48 tỷ nhân dân tệ ấy chính là ngôi chùa to nhất. Bước tiếp theo trong công việc, chính là phải nhìn chằm chằm vào ngôi chùa này, để những kẻ có lợi ích liên quan nhanh chóng lộ mặt.
Trần Hải gật đầu tới tấp, tỏ ý tán đồng, nhưng lại không nói gì nhiều. Hầu Lượng Bình nhìn ra được, tay này có suy nghĩ giống mình, có lẽ vị cục trưởng này từ lâu đã đứng trong bóng tối ngấm ngầm quan sát ngôi chùa này rồi.
Vầng tịch dương ngả xuống trời Tây, mặt đất nhuộm lên một mảng sắc vàng. Qua tấm kính chắn gió có thể thấy bầu trời trong vắt như thể vừa được rửa qua bằng nước. Vài đám mây trắng lững lờ trôi qua, như con cừu, như đụn bông, như ngọn núi tuyết. Từng chiếc máy bay cất cánh, như thể những con chim sắt khổng lồ phá vỡ cảnh tượng tĩnh lặng, khí thế hừng hực lao vút đi xa.
Lúc chia tay, Hầu Lượng Bình đột nhiên nói: Trần Hải, cậu có gì giấu tôi phải không?
Trần Hải ngước gương mặt tròn thật thà lên, trong mắt đầy vẻ vô tội: Lại gì nữa đây?
Hầu Lượng Bình gí sát mặt vào mặt Trần Hải: Chắc chắn cậu đã phát hiện ra được một vài dấu vết gì đó rồi, có phải không? Vả lại, cậu còn có cả mục tiêu rồi! Này, nói tôi biết đi, thằng cha sau lưng Đinh Nghĩa Trân là ai thế?
Trần Hải lập tức lắc đầu: Này, này, Hầu Tử, tôi làm gì giỏi được như cậu chứ, cậu là thần hầu mà!
Thần hầu cái gì? Trần Hải, tôi biết cậu rất có nguyên tắc, không có chứng cứ xác thực thì không chịu nói bừa. Nhưng mà, coi như người anh em này cầu xin đi, buôn dưa lê với tôi một chút thôi được không? Hầu Lượng Bình nằn nì nói.
Trần Hải kiên quyết lắc đầu: Trưởng phòng Hầu, công việc của chúng ta có thể buôn dưa lê được hay sao? Không sợ phạm phải sai lầm à?
Tôi biết cậu muốn học mấy lão đạo sĩ lỗ mũi trâu, cả ngày tu luyện, làm ra vẻ lão luyện, ra vẻ sâu sắc... thôi cứ đi mà làm bộ làm tịch đi! Hầu Lượng Bình trợn mắt với Trần Hải một cái, lúc xuống xe, đập cửa xe đánh rầm.
Trần Hải thật thà cảm thấy áy náy không yên, vội xuống xe chạy đuổi theo mấy bước, chặn trước mặt Hầu Lượng Bình: Thôi, thôi, Hầu ca ơi, cậu đừng dụ khị tôi nữa, vụ án mà có đột phá, tôi sẽ gọi điện báo cho cậu đầu tiên!
Hầu Lượng Bình giờ mới cười: Đấy, thế mới phải chứ. À, còn nữa, cậu hãy tìm hiểu thêm về viện kiểm sát nhân dân số 2 của ông già nhà cậu xem, tôn trọng một chút! Nói đoạn, anh vẫy tay, rảo bước rời đi...