Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

❊ ❊ ❊

Lúc Kỳ Đồng Vĩ đi vào cái sân nhỏ nhà thầy giáo Tần, ông già đang làm cơm ở trong nhà. Ống khói bị ngược gió, bếp lò bốc khói mù mịt, hun cho ông già nước mắt nước mũi giàn giụa.

Nghe có tiếng động, ông già đứng lên, dụi mắt bước qua bậu cửa gỗ đã mài cho đen bóng lên. Nhìn rõ người khách mới đến, thầy giáo Tần mừng rỡ dang rộng hai cánh tay, kích động ôm lấy vai Kỳ Đồng Vĩ: Ôi trời, đội trưởng Kỳ đấy hả, sao lại đến đây? Thấy khẩu súng trường trên tay Kỳ Đồng Vĩ, ông già lại hỏi thêm mấy câu: Sao rồi? Đi làm nhiệm vụ à? Những người khác đâu?

Kỳ Đồng Vĩ cẩn thận đặt khẩu súng trường dựa vào bức tường đất, lấy khăn tay ra lau nước mắt cho ông già: Không có nhiệm vụ gì cả, đến thăm bác thôi, tiện thể lên núi bắn mấy con thỏ hoang. Lúc này, anh ta mới phát hiện những nếp nhăn của ông già đã sâu hơn nhiều, con dao chạm khắc của thời gian thực vô tình, thực khiến người ta nhìn mà nhói lòng. Kỳ Đồng Vĩ cầm tay ông già nói: Nào, tôi thổi lửa, bác làm cơm, tôi cũng đói lắm rồi.

Khỏi cần, có chút lửa thôi mà. Thầy giáo Tần ngăn anh ta lại: Đội trưởng Kỳ, chỗ này khói lắm, anh đợi ngoài sân một lúc, hay ra ngoài dạo một chút cũng được. Để tôi làm cho anh đĩa trứng gà quê!

Kỳ Đồng Vĩ đi vòng vèo qua những con ngõ nhỏ trong làng. Đập vào mắt anh ta toàn là những ngôi nhà cũ đổ nát: có nhà sập tường bao ngoài sân, có nhà thì nghiêng mái, hầu như cánh cửa nào cũng đều treo một ổ khóa đã hoen gỉ. Thi thoảng anh ta lại gặp một bà già đã rụng hết răng, ngồi đờ đẫn trên đôn đá nơi đầu đường. Ven đường cỏ dại mọc um tùm, cảnh tượng hoang lương. Trong ngôi làng đã không còn sinh khí, người trẻ tuổi đều đã bỏ đi hết, dòng máu tươi mới cũng chảy đi rồi...

Chuyện khi xưa trào lên trong tâm trí. Trong cái đêm khó quên ấy, anh ta từng chạy thục mạng trong các con ngõ ở đây, vừa nổ súng bắn trả, vừa tìm kiếm chốn náu mình thoát mạng. Anh ta bị đám buôn ma túy truy đuổi, trên người trúng ba viên đạn, ngực đầm đìa máu, vết thương rất nặng. Chết người hơn nữa là, anh ta đã hết sạch đạn. Lúc này, bốn phương tám hướng đều là tiếng hô hoán của lũ tội phạm, đừng để thằng cảnh sát đó chạy, bắn chết thằng cảnh sát thưởng ngay mười nghìn đồng... khoảnh khắc đó, Kỳ Đồng Vĩ gần như đã tuyệt vọng. Trời tối om, người dường như rơi xuống một cái giếng sâu, thậm chí còn không nhìn thấy bức tường bao trước mặt. Lúc đó anh ta đã nghĩ, cuộc đời anh ta đã gần đến điểm cuối, tuổi thanh xuân bi thảm sẽ đánh dấu chấm hết tại ngôi làng nhỏ xa lạ này! Từ rặng núi xa xa vẳng lại tiếng sấm, nặng nề mà ngột ngạt, nhưng không có mua, bầu không khí nóng ẩm, khiến anh ta hô hấp cũng khó khăn. Anh ta loạng choạng chạy, cũng không biết đã chạy bao lâu trong các con ngõ nhỏ, chỉ thấy mình không thể kiên trì thêm được nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã gục xuống.

Lúc này, bên tai anh ta chợt vang lên tiếng một bài hát thiếu nhi: Em nhặt được một đồng tiền ở ven đường, em bèn nộp cho chú cảnh sát... tiếng hát thân thiết mà quen thuộc này tức khắc thắp lên hy vọng cầu sinh của Kỳ Đồng Vĩ, anh ta lảo đảo lần theo âm thanh ấy, đến trước cửa nhà thầy giáo Tần. Anh ta dùng chút sức lực cuối cùng gõ lên cổng, rồi ngã vật ra hôn mê bất tỉnh. Tiếng của bọn người truy đuổi mỗi lúc một gần. Thầy giáo Tần mạo hiểm kéo anh ta vào trong nhà, giấu trong bồ thóc. Con trai thầy giáo Tần là Đại Thuận Tử đang làm bài tập dưới ánh đèn dầu - tiếng hát lúc nãy Kỳ Đồng Vĩ nghe thấy chính là của thằng bé. Thầy giáo Tần ứng phó với bọn tội phạm đến lục soát, rồi ngay đêm đó xuống núi báo cảnh sát. Sáng sớm hôm sau, một chiếc trực thăng quần đảo phía trên núi Cô ưng, từng tốp cảnh sát vũ trang bao vây cả ngôi làng. Sau một hồi ác chiến dữ dội, bọn buôn ma túy đã bỏ vũ khí đầu hàng, anh ta cũng thoát hiểm.

Kỳ Đồng Vĩ vừa đi vừa nghĩ, như chìm vào giấc mộng, không kìm được lệ nóng trào ra.

Thầy giáo Tần là một giáo viên trường công, thấy bọn trẻ ở quê nhà không đi học được, bèn xin cấp trên cho về núi Cô Ưng xây dựng một trường tiểu học. Tinh thần vô tư cống hiến của ông nhận được sự kính trọng của dân làng, vì vậy mặc dù ông giữ mình trong sạch, không bao giờ tham gia các hoạt động sản xuất buôn bán ma túy cũng không có ai tính toán với ông cả. Nhưng sau vụ càn quét lớn lần đó, rất nhiều người bị giết, bị phạt tù, hàng xóm láng giềng đều ôm hận trong lòng với ông. Về sau, đám trẻ tuổi đều ra ngoài mưu sinh, trẻ con càng ngày càng ít, trường tiểu học cuối cùng cũng phải đóng cửa.

Những năm này, hễ gặp phải chuyện gì không vừa lòng, Kỳ Đồng Vĩ luôn trở về núi Cô Ưng thăm thầy giáo Tần. Anh ta xách theo mấy chai rượu ngon, vừa uống vừa trút bầu tâm sự với ông già. Ở đây, anh ta được vỗ về an ủi, thầy giáo Tần là một ngọn đèn mà anh ta trân trọng cất giấu trong lòng. Tất cả những chuyện này đều là bí mật tuyệt đối, không ai biết được tình cảm sâu sắc của một vị giám đốc công an tỉnh với một ngôi làng nhỏ trên núi. Anh ta có một thứ dự cảm rằng núi Cô Ưng sớm muộn gì cũng là nẻo về của mình - đây là chốn anh ta có được vinh quang, cũng là nơi anh ta được cứu vớt.

Trên không trung có hoa tuyết bay bay, trong gió tuyết, đỉnh núi và những tảng đá hình thù kỳ dị trở nên mơ hồ mờ mịt.

Kỳ Đồng Vĩ tấp tểnh bước đi trong làng, khó nhọc tìm kiếm những vết chân quý báu của cuộc đời mình. Từ một vị anh hùng tiễu trừ ma túy nổi danh lừng lẫy năm đó đi tới bước đường hôm nay, là điều anh ta không tiên liệu được mà cũng không hề muốn nhìn thấy. Rốt cuộc là sẩy chân ở đâu mới từng bước từng bước trượt xuống vực sâu như thế? Trước mắt anh ta hiện lên hình ảnh của Cao Tiểu Cầm, trong thoáng ngẩn ngơ, người đàn bà xinh đẹp này đang từng bước từng bước tiến lại gần anh ta...

Năm đó, Cao Tiểu Cầm thật ngây thơ, thuần khiết, khi cô ta và em gái song sinh Cao Tiểu Phượng ngồi thuyền rời khỏi nhà cũ của họ ở trên hòn đảo giữa lòng hồ, thậm chí còn chưa từng đi đôi giày nào cho ra hồn, chính tay bạn làm ăn với Triệu Thụy Long là Đỗ Bá Trọng đã phát hiện ra đôi chị em nhà ngư dân đẹp như hai đóa hoa bách hợp này, rồi dẫn họ đến thành phố Lữ Châu phồn hoa. Trong tòa nhà mua sắm ở trung tâm thành phố, Đỗ Bá Trọng giúp họ chuẩn bị trang phục, Cao Tiểu Cầm cởi bỏ đôi giày thể thao rách rưới, lần đầu tiên xỏ chân vào giày cao gót, nhất thời đi cũng không vững. Trải qua huấn luyện nghiêm khắc, hai chị em họ thay da đổi thịt, trở nên quyến rũ vô cùng. Lúc này, bàn tay đen của Triệu Thụy Long, Đỗ Bá Trọng cũng vươn về phía họ, Cao Tiểu Cầm bị cưỡng dâm nhiều lần. Để bảo vệ em gái, Cao Tiểu Cầm tình nguyện hy sinh hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, cuối cùng Cao Tiểu Phượng vẫn được đem tặng cho Cao Dục Lương khi đó đang làm bí thư thành ủy Lữ Châu làm lễ vật.

Lần đầu tiên Kỳ Đồng Vĩ gặp Cao Tiểu Cầm là trong phòng VIP hào hoa của trung tâm ăn uống nhà họ Triệu. Lúc đó, anh ta là phó giám đốc công an thành phố Kinh Châu, Triệu Thụy Long có việc nhờ anh ta, muốn thông qua anh ta lấy được một dự án bãi đậu xe cỡ lớn, bèn dẫn Cao Tiểu Cầm đến: Giám đốc Kỳ, nhìn người đẹp này có quen không? Kỳ Đồng Vĩ nhìn Cao Tiểu Cầm mỉm cười: Gặp rồi, là hồng nhan tri kỷ của thầy giáo tôi mà! Triệu Thụy Long hài hước nói: Giám đốc Kỳ, vậy anh phải gọi là cô giáo rồi, nhanh gọi đi chứ! Kỳ Đồng Vĩ bèn hùa theo nói đùa: Tôi sợ gọi vậy làm cô ấy già đi mất...

Đôi mắt đẹp của Cao Tiểu Cầm xoay chuyển, tiếng cười như chim oanh: Giám đốc Kỳ, anh đừng nghe lời tổng giám đốc Triệu, hồng nhan tri kỷ của thầy giáo anh là Tiểu Cao, tôi là Đại Cao, chúng tôi là chị em sinh đôi, tôi là chị, cô ấy là em!

Kỳ Đồng Vĩ ngây người nhìn Cao Tiểu Cầm, thất thanh thốt lên: Trời ạ, đúng là một cặp giai nhân!

Nên nói là, anh ta và Cao Tiểu Cầm có thể coi như vừa gặp đã yêu, hai người nhanh chóng trở nên không có gì là không thể nói với nhau được.

Kỳ Đồng Vĩ kể với Cao Tiểu cầm, hồi đó, để thay đổi vận mệnh, anh ta đã buộc lòng phải cúi đầu trước quyền lực, bị ép phải quỳ trên sân vận động trường đại học H để cầu hôn một cô gái già hơn anh ta mười tuổi, chỉ vì cha của cô gái già này là bí thư ủy ban chính trị pháp luật tỉnh, trong tay nắm giữ quyền lớn của cả hệ thống chính trị pháp luật, có thể điều động anh ta ra khỏi vùng núi, thay đổi số phận của anh ta. Kỳ Đồng Vĩ nói, sau lần quỳ đó, trái tim anh ta trở nên Cứng rắn, về sau không còn để tâm đến chuyện gì nữa! Cao Tiểu Cầm cũng thành thật kể lại cảnh ngộ của mình, từ một cô gái con nhà ngư dân nghèo túng đến hôm nay, cô ta đã trải qua rất nhiều chuyện không muốn nhìn lại, suốt ngày phải xoay vần giữa những kẻ như Triệu Thụy Long, Đỗ Bá Trọng, biến thành một món đồ chơi trong tay bọn họ... Kỳ Đồng Vĩ ôm chặt lấy Cao Tiểu Cầm, xúc động nói: Những chuyện đó đều đã là quá khứ rồi, chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu, tìm lấy hạnh phúc thuộc về mình, em hãy tin anh, anh sẽ tạo ra hạnh phúc cả đời cả kiếp này cho em, cho anh, cho chúng ta!

Tuyết lặng lẽ roi. Không có gió, tuyết như những bông vải dịu dàng rơi xuống mái nhà, cành cây, cái thót cối ngoài cổng làng. Bất giác, trên mặt đất đã phủ lên một tấm thảm trắng tinh khiết. Tuyết làm tôn lên vẻ an tĩnh của ngôi làng nhỏ trên núi, khiến người ta say đắm, cũng khiến người ta nhói lòng. Kỳ Đồng Vĩ không kìm được ý nghĩ, đêm qua xuất cảnh thất bại, giờ này có lẽ Cao Tiểu Cầm đang ở trong phòng thẩm vấn, đời này sợ là không thể gặp lại nhau được nữa. Bọn họ thực lòng yêu nhau, có một đứa con trai, đã là một cặp vợ chồng thực sự. Cuộc đời này có thể có được người phụ nữ như thế, Kỳ Đồng Vĩ không hề hối hận, nhưng khi tình yêu và lợi ích vật chất kết hợp lại, tính chất liền lặng lẽ thay đổi, cuối cùng dẫn đến bi kịch của ngày hôm nay.

Kỳ Đồng Vĩ đứng lại dưới gốc một cây hòe già phía sau làng, thẫn thờ hồi tưởng lại chuyện cũ. Trước mắt anh ta hiện lên gương mặt cười xun xoe của Đinh Nghĩa Trân. Đó là mùa xuân năm nào nhỉ? Bên vệ đường làng ở ngoại ô Kinh Châu, Đinh Nghĩa Trân dẫn anh ta và Cao Tiểu cầm đi xem đất. Anh ta nhìn núi xanh nước biếc trải dài ngút tầm mắt, liền nhận định ngay đây là một mảnh đất đẹp! Ngay lúc đó liền đồng mưu với Đinh Nghĩa Trân lấy mảnh đất về tay với giá đất công nghiệp bốn mươi nghìn tệ một mẫu. Sau đấy, bọn họ lại chuyển đổi tính chất sang đất thương nghiệp, làng nghỉ mát Sơn Thủy được dựng lên như thế. Hai năm sau, khi anh ta và Cao Tiểu cầm bước vào tòa nhà hội sở số 1 vừa được hoàn thành, Cao Tiểu Cầm gần như không dám tin vào mắt mình nữa, ôm lấy vai anh ta, thì thào nói: Chúng ta... chúng ta cứ vậy... tay trắng làm nên rồi?

Anh ta bật cười: Không phải à? Tổng giám đốc Cao, em có tầm nhìn, có năng lực, em đã nắm bắt được thời cơ tuyệt hảo cải cách mở cửa, dùng tám mươi triệu tiền vay ngân hàng để sáng tạo nên kỳ tích tổng giá trị lên đến hơn một tỷ này mà!

Cao Tiểu Cầm bật cười như ma làm, đến nỗi nước mắt giàn giụa: Giám đốc Kỳ, kỳ tích này là do chúng ta cùng nhau tạo ra! Không có anh, Đinh Nghĩa Trân sẽ không phê chuẩn cho em mảnh đất giá sáu trăm nghìn tệ với giá bốn mươi nghìn tệ đâu, ngân hàng cũng sẽ không chấp nhận dùng đất làm vật thế chấp, cho em vay tám mươi triệu tệ...

Anh ta giơ lòng bàn tay bịt chiếc miệng nhỏ nhắn của Cao Tiểu Cầm lại: Đừng nói vậy, vĩnh viễn không được phép nói thế!

Cao Tiểu Cầm rơm rớm nước mắt gật đầu, nhảy lên, ôm chầm lấy anh ta, hôn tới tấp, đến nỗi anh ta cũng nhảy lên. Hôm đó, giữa ban ngày ban mặt, bọn họ điên cuồng làm tình với nhau một chập trên cầu thang vừa trải thảm mới tinh, mồ hôi ướt sũng, cảm giác như trong mộng, có thể nói là một trận cao trào hiếm thấy trong đời...

Tiếng quạ kêu làm đứt mạch suy tư của Kỳ Đồng Vĩ. Tuyết tạnh rồi, một vạt nắng chiếu lên cành cây chắc khỏe của gốc hòe già, lũ quạ bay khỏi tổ, khoan khoái đùa vui, hưởng thụ hơi ấm của mặt trời. Một con thỏ hoang lướt qua trước mắt anh ta, chui vào bụi cây lịch trên dốc núi. Kỳ Đồng Vĩ điều chỉnh lại tư thế, dựa vào gốc cây hòe to bằng một người ôm, vỏ cây xù xì nứt nẻ. Đúng thế, Cao Tiểu Cầm và tập đoàn Sơn Thủy đã được xây dựng từ đôi bàn tay trắng như vậy, từ đó trở đi, tính chất tình yêu của anh ta và Cao Tiểu Cầm cũng đã thay đổi. Bọn họ trở thành bạn làm ăn, một người ở phía trước, một người ở sau màn, cùng nhau xây dựng nên một đế quốc thương nghiệp bí mật. Dục vọng của con người mãi mãi không có điểm dừng, họ sử dụng đủ mọi thủ đoạn, cưỡng chiếm, lừa gạt, nắm bắt mọi cơ hội để kiếm tiền. Hai người đều xuất thân nghèo khổ, nên họ đặc biệt trân trọng cơ hội làm giàu nhanh chóng không dễ gì có được, vì thế, họ cũng trở nên điên cuồng hơn gấp trăm lần, tham lam hơn gấp nghìn lần! Vụ chiếm cổ phần của nhà máy Đại Phong chính là một minh chứng, giờ nghĩ lại, quả thực là đã tham quên cả lối về rồi, chẳng những thế lại còn đụng phải tên gian thương Thái Thành Công! Thái Thành Công quá khốn nạn, lại còn làm giả nghị quyết của đại hội cổ đông, chôn xuống mầm họa ngày hôm nay...

Kỳ Đồng Vĩ bất giác nhớ lại một cảnh tượng: Anh ta và Trần Thanh Tuyền, Cao Tiểu Cầm nghỉ ngơi trong nhà nghỉ sân golf, nói chuyện về vụ kiện của nhà máy Đại Phong. Trần Thanh Tuyền nhắc nhở, nói chuyện này rất phiền phức, xâm phạm đến lợi ích của công nhân, phải cẩn thận bọn họ liều mạng. Anh ta không hề e ngại trả lời, tập đoàn Sơn Thủy mà bị thiệt thì cũng sẽ liều mạng. Trần Thanh Tuyền biết anh ta có ý gì, liền hỏi nên xử thế nào? Anh ta không nói rõ, chỉ bảo xử thế nào là việc của tòa án, nhưng dù xử thế nào thì cũng phải có căn cứ pháp luật.

Trần Thanh Tuyền biết tỏng, nói căn cứ pháp luật anh ta đi tìm, quyền phán quyết nằm trong tay tòa án. Nói đoạn, Trần Thanh Tuyền lập tức bàn điều kiện, ám thị vấn đề con gái anh ta lên cấp phó phòng. Kỳ Đồng Vĩ vỗ vai Trần Thanh Tuyền đầy ẩn ý, nói: Không phải phó phòng, mà là trưởng phòng rồi! Đây là một cuộc giao dịch trần trụi, ranh giới đã dễ dàng bị bọn họ đâm toạc ra như thế.

Không biết từ lúc nào, thầy giáo Tần đi tới trước mặt anh ta, nói là cơm đã nấu xong, bảo anh ta về nhà ăn cơm. Ngồi trước bàn đất nhỏ trong nhà, nhìn các món ăn đơn giản trên bàn, trong lòng anh ta cảm khái vô cùng. Com nhạt trà thô lại thom ngon hết sức, vẫn là nơi này tốt nhất, không có tranh đấu, không có chuyện người sống ta chết!

Ăn cơm xong, anh ta ra vườn kiếm việc để làm. Thầy giáo Tần không ngăn được, đành giúp anh ta một tay. Họ quét sạch tuyết trong sân, chuồng gà ở góc tường bị sụp, họ liền trộn một đống bùn nhão để đắp chuồng gà mới. Kỳ Đồng Vĩ xuất thân con nhà nghèo, đã quen làm những việc này, càng làm người càng nóng, gân cốt giãn ra, cảm giác thoải mái vô cùng. Không ngờ, công trình nhà nông cỏn con này lại không thể hoàn thành bước cuối cùng - đang khi lợp mái cỏ cho chuồng gà, họ đột nhiên nghe thấy tiếng ầm ầm trên không trung vẳng tới. Kỳ Đồng Vĩ ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch, anh ta ném dụng cụ đi, chạy băng qua sân, vào nhà lấy khẩu súng trường.

Một chiếc trực thăng cảnh sát bay qua núi Cô Ưng, đảo tròn phía trên sân nhà thầy giáo Tần. Thầy giáo Tần khum tay che nắng nhìn chiếc trực thăng, kinh ngạc hỏi: Đội trưởng Kỳ, sao vậy? Lại phát hiện ma túy à?

Kỳ Đồng Vĩ bất lực thở dài: Bọn họ phát hiện ra tôi rồi, bác mau rời khỏi nơi này đi!

Có phải anh... anh gặp chuyện gì không? Thầy giáo Tần tròn mắt nhìn anh ta đầy nghi hoặc.

Kỳ Đồng Vĩ kéo thầy giáo Tần vào trong nhà: Đừng hỏi nữa, bác mau vào trong, bên ngoài nguy hiểm!

Lúc này, trên không trung vang lên giọng nói sang sảng: Bạn học cũ, tôi đến đón anh về nhà đây!

Kỳ Đồng Vĩ căng thẳng đứng trước cửa sổ, giương khẩu súng bắn tỉa lên ngắm về phía máy bay trực thăng. Thầy giáo Tần kéo tay anh ta nói: ủa, đội trưởng Kỳ, anh làm gì vậy? Người ta đến đón anh về nhà mà! Kỳ Đồng Vĩ lắc đầu: Từ lâu đã không thể trở về được nữa rồi! Kẻ này là khắc tinh của tôi, chỉ có anh ta mới đoán được tôi đã đến đây!

Đúng vậy, kẻ khắc tinh trên máy bay kia không những biết anh ta ở đây, còn biết được nỗi bất an và sợ hãi ở tận sâu thẳm trong linh hồn anh ta, bài hát thiếu nhi hồn nhiên ngày nào vừa kịp lúc vang lên bên tai anh ta: Em nhặt được một đồng tiền ở ven đường, đem nộp cho chú công an... Phải chăng đó là ảo giác? Không, tiếng hát vang lên từ loa của chiếc trực thăng cảnh sát. Máy bay đang đảo lượn ở độ cao thấp, phát đi phát lại bài hát đó. Tiếng hát như tiếng suối chảy trong veo, đánh vào khối đá tảng trong lòng anh ta, làm bắn lên những hạt nước trong veo như châu ngọc. Anh ta nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt chảy dài xuống theo gò má...

Thầy giáo Tần vẫn không biết chuyện gì xảy ra: Đội trưởng Kỳ, có phải có hiểu lầm gì không...

Kỳ Đồng Vĩ gật đầu: Đúng thế, hiểu lầm lớn lắm, nơi này sắp thành bãi chiến trường, bác mau đi đi!

Thầy giáo Tần cuống quýt nói: Ôi trời, hiểu lầm lớn mấy thì cũng có thể giải thích được rõ mà, nhưng tuyệt đối chớ nên nổ súng! Anh là giám đốc công an tỉnh cơ mà, sao có thể ra tay với cấp dưới của chính mình được chứ?

Kỳ Đồng Vĩ nói: Tôi muốn hạ gục tên đối thủ đáng ghét kia! Anh ta không phải là cảnh sát!

Vậy... vậy anh ta là ai? Không phải anh ta đến đón anh về nhà sao? Nên trở về đi thì hơn!

Kỳ Đồng Vĩ không khỏi nghẹn ngào. Anh ta cũng muốn trở về, thực sự muốn trở về, có nằm mơ cũng muốn trở về ấy chứ! Thế nhưng, anh ta không thể quay về được nữa, vĩnh viễn không thể quay về, anh ta đã đi quá xa mất rồi! Nhà Phật có câu, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ, nhưng con thuyền này của anh ta đã đi xa bờ quá lâu, đứng trên con thuyền này từ lâu đã không còn thấy bờ bến gì nữa, trước mắt chỉ còn biển khổ vô biên và sóng lớn rọp trời...

Thầy giáo Tần run run giọng: Đội trưởng Kỳ, anh... anh nghe tôi khuyên một câu...

Kỳ Đồng Vĩ giậm chân nói: Đừng khuyên gì nữa, bác mau đi đi, hiểu lầm này đã đến nước không thể giải thích được rồi!

Thầy giáo Tần bất lực lắc đầu, thở dài, bước ra cửa, cứ đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn.

Lúc này, máy bay trực thăng của cảnh sát hạ xuống khoảng đất trống giữa làng. Mười mấy cảnh sát vũ trang và cảnh sát hình sự trang bị súng ống đến tận răng lần lượt nhảy xuống. Qua cửa sổ ngôi nhà đất, Kỳ Đồng Vĩ thấy oan gia đối đầu của anh ta là Hầu Lượng Bình mặc thường phục, nhảy xuống khỏi máy bay cuối cùng, gió từ cánh quạt máy bay làm chiếc áo gió của Hầu Lượng Bình tung bay như một lá cờ...

Tuyết lại rơi. Đợt này thì có gió, bông tuyết bị xé nát thành mảnh vụn, đảo lộn trên không trung, khiến người ta không mở mắt ra được. Mặt trời nấp vào tầng mây, bầu không u ám mờ mịt, vách núi Cô Ưng dựng đứng làm người ta thấy ngột ngạt. Lúc nhảy xuống khỏi trực thăng, đi về phía ngôi nhà nhỏ của thầy giáo Tần, mỗi bước đi của Hầu Lượng Bình đều rất khó nhọc, hai chân như thể bị đổ đầy chì.

Cuộc đối đầu với người bạn học cũ rốt cuộc cũng diễn ra ở ngôi làng nhỏ trên núi này. Cảnh tượng người sống ta chết, cá chết lưới rách sẽ xảy ra trong vài phút nữa. Là một người bạn cũ từng rất trân trọng đối phương, Hầu Lượng Bình đã hy vọng điều này không xảy ra biết bao nhiêu! Nhưng mọi thứ đều không thể tránh được nữa, anh cần phải đối mặt với nòng súng của Kỳ Đồng Vĩ. Nhớ lại lần uống bia ở quán ven đường dạo trước, họ từng nói chuyện nếu có ngày phải rút súng ra chĩa vào nhau, người nào sẽ ngã xuống trước, giờ thì chuyện đùa thành sự thật rồi! Nhưng anh không định rút súng, anh muốn dùng sự chân thành để khơi dậy lương tri của Kỳ Đồng Vĩ, khuyên anh ta bỏ súng đầu hàng. Điều này có thể xảy ra sao? Nếu không thể, vậy thì anh có lẽ đang bước đi đoạn đường cuối cùng trong đời mình rồi! Ai mà không trân quý mạng sống của chính mình chứ, vì vậy mỗi bước chân nhấc lên đều nặng nề như thế! Nhưng anh vẫn kiên định bước tới, anh cần phải hoàn thành sứ mệnh của mình. Cánh cổng gỗ tạp của ngôi nhà nhỏ càng lúc càng gần, kết cục cuối cùng cũng càng lúc càng gần hơn.

Trong nhà, Kỳ Đồng Vĩ một tay đỡ khẩu súng bắn tỉa kê trên bậc cửa sổ, một tay cầm súng lục, nín thở hồi lâu. Trong sân trống trải, không có bất cứ vật gì che chắn. Bóng dáng Hầu Lượng Bình đã xuất hiện, cái đầu lắc lư hiện ra trong ống ngắm súng bắn tỉa...

Hầu Lượng Bình giơ hai tay lên cao: Bạn học cũ, anh nhìn kỹ nhé, tôi không mang vũ khí!

Kỳ Đồng Vĩ kêu lên: Hầu Lượng Bình, cậu có biết người tôi muốn bắn chết nhất chính là cậu không?

Hầu Lượng Bình đứng lại trước cổng, dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, như thể đang nói chuyện với một người bạn cũ: Bạn học cũ, anh muốn gì đương nhiên là tôi biết, nhưng điều cần nói, tôi vẫn phải nói với anh! Hôm nay tôi trải bao khó khăn tìm được anh, thực lòng muốn đưa anh về nhà, tôi không mong anh phải chết! Nhưng anh cũng biết rõ đấy, có người muốn anh chết! Anh chết rồi, họ sẽ được an toàn, họ có thể tiếp tục lấy danh nghĩa nhân dân mà hùng hồn khoác lác rồi! Bạn học cũ, anh nói anh đã tìm được nhân dân ở đây, vậy tôi xin anh hãy lấy danh nghĩa của nhân dân mà nghĩ thử xem, lấy chút lương tri còn sót lại mà nghĩ thử xem, mình có nên dừng tay lại hay không?

Hầu Lượng Bình, cậu mở miệng ra là gọi bạn học cũ, nhưng cớ sao cứ nhắm vào người bạn học cũ này vậy? Trong căn nhà đất vẳng ra giọng nói khản đặc mà tuyệt vọng của Kỳ Đồng Vĩ.

Hầu Lượng Bình bắt đầu chầm chậm bước tới, đi về căn nhà gỗ giữa đầy trời gió tuyết... Vì anh đã phạm pháp! Chúng ta đều học luật, đều từng thề sẽ trung thành với luật pháp! Anh đã coi thường luật pháp, vậy thì phải dũng cảm đối mặt đi, chứ không phải trốn tránh! Việc của anh, anh hãy chịu trách nhiệm! Không phải việc của anh, cũng mong anh thành thực nói ra, để những kẻ đáng phải chịu trách nhiệm đi ra gánh chịu...

Đột nhiên "pằng" một tiếng súng vang lên!

Hầu Lượng Bình ngẩn người ra, lập tức quay người lại cao giọng hét lên với các cảnh sát phía sau: Không được nổ súng!

Các cảnh sát và thầy giáo Tần ngoài cổng căng thẳng nhìn Hầu Lượng Bình. Lúc này, anh mới hiểu ra, các cảnh sát phía sau không hề nổ súng, mà là Kỳ Đồng Vĩ đã bắn một viên đạn! Đây là sự cảnh cáo dành cho anh.

Bạn học cũ, nếu anh muốn giết tôi, giờ chắc chắn tôi đã nằm dưới đất rồi. Tôi biết, nòng súng của anh đã nhích cao hơn một phân! Nếu đã thế, vậy chúng ta tiếp tục nói chuyện nhé, nói về Trần Hải đi! Kỳ Đồng Vĩ, đừng trách tôi ép anh, nếu anh là tôi, anh có thể chấp nhận kẻ đã tạo ra tai nạn giao thông hãm hại người anh em của mình thoát khỏi lưới pháp luật hay không? Ở tỉnh H, anh là giám đốc công an tỉnh, Trần Hải là cục trưởng Cục chống tham nhũng, Trần Hải đã nhiều lần hợp tác hành động với anh, sao anh có thể ra tay được vậy? Lúc đấy tôi còn đang nói chuyện điện thoại với Trần Hải nữa, đã hẹn với cậu ấy sẽ báo cáo với lãnh đạo Tổng cục chống tham nhũng, nhưng anh đã ra tay trước...

Giọng Kỳ Đồng Vĩ vang lên: Tôi không muốn giết cậu ta, nhưng tôi cũng không thể ngồi chờ chết được!

Đúng thế, vì vậy anh mới phải giết người bịt miệng! Nhưng dẫu sao anh cũng từng là một người có vinh quang và ước mơ mà, anh không sợ hãi tội nghiệt chính mình gây ra một chút nào hay sao? Trong mơ, anh có còn dám gặp lại Trần Hải hay không?

Kỳ Đồng Vĩ khản giọng hét lên: Hầu Lượng Bình, đừng nói nữa, tôi sẽ đem cái mạng này trả cho Trần Hải!

Lúc này, tuyết càng lúc càng lớn hơn, trên người Hầu Lượng Bình bám đầy tuyết trắng xóa, gần như đã biến thành một người tuyết di động. Anh lại bước thêm mấy bước về phía căn nhà đất: Bạn học cũ, nếu anh đã không muốn bắn chết tôi, vậy thì hãy theo tôi về nhà đi! Dù có chết, cũng chết ở nhà mình, tôi sẽ tiễn anh đi...

Không, Hầu Tử, cậu đừng đến gần nữa, đừng ép tôi phải nổ súng! Tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ không để người khác xét xử mình, tôi... tôi sẽ tự xét xử chính mình, cậu mau đi đi, bằng không tôi để cậu bồi táng đó!

Hầu Lượng Bình vẫn bất chấp bước lại, vừa đi vừa nói: Bạn học cũ, đừng quên nơi này là nơi nào... đây là núi Cô Ưng đấy, đây là chốn vinh quang của anh, là noi anh được cứu...

Điều Hầu Lượng Bình không ngờ là, đúng khoảnh khắc anh sắp bước qua bậu cửa căn nhà đất, bên trong đột nhiên vang lên tiếng súng! Không xong! Hầu Lượng Bình lao vào, Kỳ Đồng Vĩ tay cầm khẩu súng lục, phần đầu trúng đạn, gục xuống trong vũng máu, gương mặt quen thuộc trở nên vô cùng xa lạ...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.