Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Cao Tiểu Cầm ở trong phòng suite của khách sạn Tam Quý tại Hồng Kông, ngày đêm nhìn về phương Bắc, lúc nào cũng đau đáu nhớ người, nhớ việc ở quê nhà. Khách sạn toàn khách Đại Lục, toàn là những kẻ tay chân không sạch sẽ, chạy sang đây tránh sóng gió. Họ đặt cho khách sạn này một biệt danh, gọi là Lầu Vọng Bắc - Đại Lục ở phương Bắc, đám người không thể trở về nhà này chỉ có thể ở trong khách sạn Tam Quý cho qua ngày tháng, vì nỗi nhớ quê nhà mà thường xuyên nhìn về phương Bắc thở vắn than dài.

Khách sạn Tam Quý rất kỳ lạ, sảnh lớn, hành lang, quán rượu, phòng khách, chỗ nào cũng có các nhân vật kỳ dị hoạt động, chẳng hạn như người bán tin tức, người vận động hành lang, ông chủ ngân hàng rửa tiền chuyên nghiệp, các công ty thần bí chuyên cung cấp dịch vụ chạy án... bọn họ thường xuyên tổ chức các hoạt động, hội trà, hội rượu, hội đồng hương gì đó, có hoạt động chỉ riêng một vé ngồi thôi đã mấy chục nghìn đô la Hồng Kông rồi. Sau khi chạy sang đây, Cao Tiểu Cầm đã tiếp xúc với mấy tay chỉ điểm buôn tin, mặc cả một hồi, cô ta định mua một vé tham gia hoạt động kiểu vậy để làm quen với một vị quý nhân. Người này quen biết rất rộng, chuyên làm nghiệp vụ cứu người bị bắt và cưng cấp thông tin về các vụ án kinh tế ở tỉnh H. Không ngờ, sự việc đàm phán xong xuôi, đang định trả tiền thì Kỳ Đồng Vĩ gọi điện tới.

Kỳ Đồng Vĩ báo với Cao Tiểu Cầm, tình hình tỉnh H đã có chuyển biến tích cực. Bài tẩy của tân bí thư tỉnh ủy rốt cuộc đã bị thầy giáo Cao dò được, con khỉ kia cũng hết trò rồi, dù không bị bắt nhốt thì cũng phải cuốn gói mà đi thôi. Những năm qua đầu tư vào tay họ Tiêu, giờ hồi báo lại cũng không tệ, họ Tiêu xử lý vụ án rất tích cực chủ động, không dám giở trò gì. Họ Tiêu ấy hiểu rất rõ, ván cờ này mà thua thì chính hắn cũng không thoát nổi. Vì vậy, Kỳ Đồng Vĩ bảo cô ta và Triệu Thụy Long mau trở về, đừng để người ta cho rằng bọn họ có tật giật mình.

Chẳng ngờ, khi Cao Tiểu Cầm chuyển lời cho Triệu Thụy Long, Triệu Thụy Long lại ngờ vực.

Bầu không khí trong khách sạn Tam Quý không được tốt, nhà cầm quyền Đại Lục đang tăng cường áp lực chống tham nhũng, các nơi đều có tin xấu đưa về, Triệu Thụy Long đã trở thành chim sợ cành cong, trí tưởng tượng trở nên cực kỳ phong phú. Triệu Thụy Long nghi ngờ cuộc điện thoại này của Kỳ Đồng Vĩ phải chăng là bị ai đó khống chế? Nếu như không phải Kỳ Đồng Vĩ và Cao Dục Lương bắt được Hầu Lượng Bình, mà là Hầu Lượng Bình bắt giam Kỳ Đồng Vĩ và Cao Dục Lương, vậy trở về chính là tự chui đầu vào lưới còn gì. Triệu Thụy Long không dám trở về, nhưng lại không phản đối Cao Tiểu cầm trở về. Cao Tiểu Cầm lúc đó đã biết, Triệu Thụy Long là tên láu cá, muốn cô ta đi trước dò đường. Có điều, cô ta tin tưởng Kỳ Đồng Vĩ, mặc dù trong lòng cũng thấp thỏm không yên, nhưng nghĩ đến ở nhà còn bao việc cần phải xử lý, đành đánh liều trở về.

Kỳ Đồng Vĩ đích thân ra sân bay đón, anh ta rất hưng phấn, nói chuyện suốt cả quãng đường lái xe về. Trận đánh này thực rất hiểm hóc, nếu không phải thầy giáo kịp thời ra tay, từng bước ép sát, bóp chặt cổ Hầu Lượng Bình, đêm hôm đó Lưu Tân Kiến đã bị bọn họ đột phá rồi! Thầy giáo bảo phòng giám sát thuộc ủy ban chính trị pháp luật mở xem băng ghi hình thẩm vấn, ngoài vấn đề của bản thân ra, Lưu Tân Kiến chưa kịp nói gì đến nhà họ Triệu và tập đoàn Sơn Thủy cả. Cao Tiểu Cầm nghe vậy ít nhiều cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì cũng tạm thời an toàn rồi.

Chiếc xe con đi thẳng trên con đường quen thuộc vào làng nghỉ mát Sơn Thủy của cô ta, dừng lại trước cửa một căn biệt thự kiểu Nga.

Căn biệt thự tuyệt đẹp này nằm ở chỗ cao nhất trên đồi, vắng vẻ yên tĩnh, chưa bao giờ mở cửa cho khách ngoài. Đây là thế giới riêng của cô ta và Kỳ Đồng Vĩ. Vừa mở cửa vào nhà, hai người đã ôm chặt lấy nhau, hôn hít nồng nhiệt. Rốt cuộc cũng trở về rồi, không phải hoảng hốt sợ hãi nữa! Thòi gian phải lẩn trốn ở Hồng Kông, cô ta tiều tụy đi nhiều, làm tình nhân thấy mà đau lòng - cô ta có thể thấy được tình cảm yêu thương ấy trong mắt Kỳ Đồng Vĩ. Có điều, ôm hôn thắm thiết một hồi, cô ta vẫn thấy sợ hãi: Hầu Lượng Bình không dễ đối phó, ngộ nhỡ xảy ra chuyện bất ngờ thì sao? Kỳ Đồng Vĩ nói: Vậy thì rút lui, không xảy ra chuyện bất ngờ cũng phải rút lui thôi, tranh thủ thời gian mau chóng chuyển tài sản ra nước ngoài! Nói xong, anh ta phẩy phẩy tay: Đừng nhắc đến cái tên Hầu Lượng Bình này nữa, mất cả hứng!

Hai người lên lầu, tắm rửa xong xuôi, đang định vào giường thì điện thoại di động vang lên tiếng "tích tích", có người gửi tin nhắn qua. Kỳ Đồng Vĩ mở ra xem, trời đất, đó là ba tấm ảnh chụp với người đẹp của thầy giáo Cao Dục Lương, nhất thời, anh ta kinh ngạc đến ngẩn người ra!

Cao Tiểu Cầm ở bên cạnh khẽ nói một câu: Toi rồi, đây chắc chắn là họa do Triệu Thụy Long gây ra...

Kỳ Đồng Vĩ còn chưa kịp nói năng gì, điện thoại đã đổ chuông. Là Cao Dục Lương gọi tới. Thầy giáo Cao hay có thể nói là bí thư Cao hầm hầm tức giận chất vấn: Kỳ Đồng Vĩ này, đã xem ba tấm ảnh cô Ngô gửi cho cậu chưa hả? Thế là thế nào? Là kẻ nào lấy được ở đâu? Điều tra rõ cho tôi!

Kỳ Đồng Vĩ để mình trần, đứng thẳng đo bên cạnh giường, liên tục vâng dạ, mồ hôi túa ra.

Cao Dục Lương yêu cầu anh ta nói ra phán đoán của mình, lẽ nào trong đầu không có manh mối gì hay sao? Kỳ Đồng Vĩ cẩn trọng nhắc đến một việc: Trước đây Triệu Thụy Long có hợp tác với một tay tổng giám đốc họ Đỗ, sau tay này vì chuyện cổ phần của trung tâm ăn uống mà trở mặt với Triệu Thụy Long. Có khi nào là tay họ Đỗ này giở trò, lôi chuyện ngày xưa ra? Cao Dục Lương hỏi: Triệu Thụy Long từ Hồng Kông trở về chưa? Kỳ Đồng Vĩ nói: vẫn chưa, tay công tử này đa nghi lắm. Cao Dục Lương lấy làm tức tối: Nghĩ cách để hắn ta mau trở về! Vụ cổ phần nhà máy Đại Phong và trung tâm ăn uống đều phải giải quyết, cái tên khốn kiếp này không chịu chùi đít cho sạch sẽ ảnh hưởng đến cả đại cục đấy! Cuối cùng, ông ta lại hậm hực nói: Cũng may ba tấm ảnh này rơi vào tay Hầu Lượng Bình, Hầu Lượng Bình lại tìm đến tận cửa cầu hòa rồi, bằng không tôi vẫn còn chưa hay biết gì đâu, chết cũng không biết vì sao mà chết nữa! Kỳ Đồng Vĩ cảnh giác hỏi: Thưa thầy, Hầu Lượng Bình nói chuyện gì với thầy vậy ạ? Cao Dục Lương nói: Thừa cơ xuống thang, cậu ta chuẩn bị trở về Bắc Kinh! Kỳ Đồng Vĩ nghi hoặc: Hầu Lượng Bình sẽ dễ dàng ra đi như vậy sao? Cậu ta có thể nhận thua, mang theo tiếng xấu như thế trở về Bắc Kinh sao? Cao Dục Lương nói: Không có tì vết gì cả, tôi đã nhận lời với cậu ta rồi, sẽ rửa sạch cho cậu ta.

Gập điện thoại lại, Kỳ Đồng Vĩ vẫn còn nghi thần nghi quỷ, Cao Tiểu Cầm ở bên cạnh nhắc nhở: Đừng lo chuyện Hầu Lượng Bình nữa, phải nhanh chóng tìm Triệu Thụy Long trước đã, hỏi xem ba tấm ảnh này là thế nào! Kỳ Đồng Vĩ lập tức ấn điện thoại. Không ngờ, hai số di động của Triệu Thụy Long đều tắt máy, nhất thời không thể liên lạc được.

Kỳ Đồng Vĩ tức điên lên: Cái tên khốn này! Phải nhờ bạn bè bên Hồng Kông xử lý một chút rồi...

Triệu Thụy Long không dám trở về Kinh Châu là có nguyên nhân. Trước đây, anh ta buôn bất động sản và kinh doanh trung tâm ăn uống trên mặt nước ở Lữ Châu, đã mời bạn học cũ là Đỗ Bá Trọng làm tổng giám đốc, hứa sẽ thưởng cho Đỗ Bá Trọng 10% cổ phần, về sau, anh ta thất hứa, Đỗ Bá Trọng trở mặt ra đi, hai người kết thù, cứ tố cáo lẫn nhau suốt. Bốn năm trước ở Bắc Kinh, Đỗ Bá Trọng tố cáo công ty của Triệu Thụy Long buôn lậu làm Triệu Thụy Long sợ hãi biến mất nửa năm trong nước. Hai năm trước, Triệu Thụy Long bắt được quả tang Đỗ Bá Trọng đi chơi gái, lại đưa Đỗ Bá Trọng vào Sở công an Kinh Châu. Mặc dù chỉ bị câu lưu mười lăm ngày, song Đỗ Bá Trọng đã nếm không ít đau khổ, suýt chút nữa còn "chết khi đang ngủ". Sau khi ra khỏi nhà giam, Đỗ Bá Trọng đã bắn tiếng hòa giải. Triệu Thụy Long không thèm để ý, sao phải hòa giải với tên nát bấy ra đó? Rắm chó!

Giờ thì tình hình đã khác rồi. Phong trào chống tham nhũng đang lên cao, tên nát bấy Đỗ Bá Trọng kia cũng trốn đến Hồng Kông giống như anh ta. Theo nguồn tin đáng tin cậy, công ty tập đoàn lớn của Đỗ Bá Trọng đã sập, nợ nần chồng chất, sang đến Hồng Kông cũng phải trốn chui trốn nhủi, tình cảnh rất thê lương. Cùng là phận người lưu lạc nơi chân trời góc biển, thật không thể đấu đá nội bộ với nhau nữa. Quan trọng hơn là, năm đó ở Lữ Châu, bọn họ có rất nhiều chuyện hợp tác bí mật, những vụ làm ăn này đều có hình ảnh video ghi lại, một khi bị nhà cầm quyền bên Đại Lục nắm được thì tỉnh H sẽ có một đám người ngã ngựa. Triệu Thụy Long lo lắng nhất là Đỗ Bá Trọng chó cùng rứt giậu, đem hồ sơ tài liệu hợp tác của bọn họ năm xưa đi tố cáo lập công chuộc tội. Đỗ Bá Trọng lại còn làm trò, thông qua người trung gian môi giới tin tức là Lưu Sinh gửi lời đến, nói có ba ổ đĩa cứng rất thú vị muốn chuyển nhượng với giá hữu nghị cho anh ta. Triệu Thụy Long vừa nghe liền hiểu ra, có rắc rối rồi! Anh ta lập tức bảo Lưu Sinh báo lại cho Đỗ Bá Trọng, hiện tại anh ta rất tích cực và khát khao hòa giải, còn khát khao hơn bất cứ thời điểm nào trước đây!

Vậy là hòa bình lập lại. Lúc gặp nhau, hai người đều rất phong độ, thân thiết chào hỏi, nào thì bắt tay, nào thì ôm nhau, mỉm cười gật đầu lia lịa. Nhưng người trung gian Lưu Sinh vừa đi khỏi, bộ mặt hai bên đều xịu xuống. Triệu Thụy Long nhớ đến ba ổ đĩa cứng vô sỉ kia liền cáu tiết: Đây là cái gì? Rõ ràng là tống tiền, con bà nhà nó! Nghĩ đoạn, anh ta bèn âm trầm nói: Tổng giám đốc Đỗ, con người anh thế này là chẳng phong độ chút nào, giờ này rồi còn giở sổ nợ cũ ra à? Đỗ Bá Trọng nghe câu này, sắc mặt cũng trở nên hết sức khó chịu: Chủ tịch Triệu, sổ nợ cũ lúc cần giở ra thì cũng phải giở ra chứ, nợ cũ mấy thì cũng là nợ, anh không thể nào không chịu nhận phải không? Triệu Thụy Long nói: Không phải chút cổ phần của công ty Thụy Long thôi sao? Tôi cho anh là được! Đỗ Bá Trọng liền bật cười: Vậy là đúng rồi, tôi cũng sẽ đưa anh hết những thứ anh cần! Nói đoạn, anh ta đặt ba ổ đĩa cứng máy tính tới trước mặt Triệu Thụy Long.

Triệu Thụy Long cầm ổ Cứng lên, lần lượt xem từng cái một, hỏi: Toàn bộ tư liệu hình ảnh của chúng ta năm đó phải không?

Đỗ Bá Trọng gật đầu, có chút khoa trương, nói: Đúng thế, tuyệt đối là toàn bộ! Cao Dục Lương, Lưu Tân Kiến, Cao Tiểu Cầm, Kỳ Đồng Vĩ, Đinh Nghĩa Trân... không sót người nào, vả lại còn là bản duy nhất nữa!

Trước bí mật chung, bầu không khí trở nên hòa dịu hẳn. Hai người uống rượu tán dóc, nhớ lại những chuyện ngày xưa.

Lập nghiệp khó khăn thật, quan hệ với Cao Dục Lương không hề dễ dàng! Năm đó Cao Dục Lương là bí thư thành ủy Lữ Châu, khi anh ta và Đỗ Bá Trọng lần đầu tiên tìm đến Cao Dục Lương, liền gặp ngay phải một cây đinh, cứng mềm đều không xong. Anh ta đặt dự án vườn hoa ven hồ và trung tâm ăn uống trên mặt nước xuống trước mặt Cao Dục Lương, Cao Dục Lương chỉ nheo mắt cười, bảo anh ta đi tìm Lý Đạt Khang. Lý Đạt Khang là thị trưởng Lữ Châu, đang mâu thuẫn với Cao Dục Lương. Anh ta liền đảm bảo sẽ nhờ ông già làm bí thư tỉnh ủy của mình điều động Lý Đạt Khang đi nơi khác. Cao Dục Lương đương nhiên mong muốn tay thị trưởng bá đạo này ra đi, chỉ là ông ta không tin bí thư tỉnh ủy sẽ nghe lời đứa con trai thương nhân này. Không ngờ, anh ta lại đẩy Lý Đạt Khang đến Lâm Thành thật. Cao Dục Lương lại giở bài Thái Cực quyền, đẩy qua đẩy lại không chịu làm việc. Anh ta lại đem tặng Cao Dục Lương một bức tranh chữ quý báu của Trương Đại Thiên, là Đỗ Bá Trọng mua qua tay, trị giá sáu trăm nghìn tệ. Hồi đấy Cao Dục Lương gan nhỏ không dám nhận, còn nghiêm mặt bảo anh ta mang đi.

Thực sự hết cách, anh ta và Đỗ Bá Trọng bèn giở ra chiêu sát thủ: Tặng người đẹp cho Cao Dục Lương!

Anh hùng chưa chắc đã thích tiền tài, nhưng nhất định sẽ thích người đẹp. Lúc này, Đỗ Bá Trọng có đóng góp quan trọng, trong thời gian ngắn đã đắp nặn cô gái Tiểu Cao con nhà ngư dân, chân vẫn còn lấm phèn thành một người đẹp đáng yêu hiểu biết lễ nghĩa, giỏi đoán lòng người. Đỗ Bá Trọng bảo Tiểu Cao cắn đũa tập mỉm cười; dạy Tiểu Cao đi giày cao gót, mặc xường xám, luyện tập lễ nghĩa; mời chuyên gia về sử triều Minh ở học viện sư phạm Lữ Châu đến bổ túc kiến thức lịch sử triều Minh mà Cao Dục Lương làu thông cho Tiểu Cao...

Cao Dục Lương rất thích Tiểu Cao. Cô phục vụ xinh đẹp này đầy một bụng văn thơ, khiến bí thư Cao lấy làm kinh ngạc, không ngờ lại còn có thể thảo luận về Năm Vạn Lịch thứ mười lăm của Hoàng Nhân Vũ với ông ta! Hôm công ty bất động sản khai trương, Đỗ Bá Trọng sắp xếp một vở kịch hay, mở màn cho một câu chuyện lãng mạn. Trên thảm đỏ đón khách, khi hai người đang say sưa nói chuyện, Tiểu Cao đột nhiên xây xẩm mặt mày, người mềm nhũn ngã vào lòng Cao Dục Lương... sau đó, anh ta tặng cho Tiểu Cao một biệt thự, để Cao Dục Lương và Tiểu Cao tiếp tục nghiên cứu học thuật. Băng video ghi hình bí mật thể hiện, trong căn biệt thự đó, Cao Dục Lương và Tiểu Cao rất hiếm khi thảo luận về Năm Vạn Lịch thứ mười lăm và sử triều Minh. Thường là Cao Dục Lương viết chữ, Tiểu Cao ở bên cạnh bầu bạn, hầu bút mực. Cuối cùng, Cao Dục Lương cởi váy Tiểu Cao, đè cô ta bên dưới. Hình ảnh ghi lại hết sức chân thực sinh động.

Hồi ức làm Đỗ Bá Trọng cảm khái muôn phần. Giờ nhớ lại, đưa lão Cao này vào tròng đúng là một công trình phải triển khai trên mọi phương diện! Triệu Thụy Long nói: Đúng đúng, tổng giám đốc Đỗ, quả thực anh chơi chiêu này rất đẹp. Đỗ Bá Trọng tỏ vẻ khiêm tốn: Đâu có gì, chủ tịch Triệu, anh là kiến trúc sư trưởng mà! Nói đoạn, hai kẻ hợp tác cùng phá lên cười.

Tổng giám đốc Đỗ, giờ anh không dùng những tài liệu này để bẫy tôi đấy chứ? Chuyện này anh phải nói rõ ra đấy! Đỗ Bá Trọng có chút ngượng ngùng áy náy: Chủ tịch Triệu, anh đúng là người hiểu tôi nhất! Tôi đã giải mật ba tấm ảnh của lão Cao và Tiểu Cao, một sự nhắc nhở thiện ý thôi. Triệu Thụy Long căm tức tột bậc: Lúc này mà anh đem lão Cao đi bán, còn thiện ý gì nữa? Đỗ Bá Trọng cũng vênh mặt lên: Hừ, đương nhiên là thiện ý rồi! Không có thiện ý, tôi đã giải mật nguyên cả ba ổ đĩa cứng này rồi! Bí mật trong ổ cứng này, hai chúng ta nắm rõ nhất, bao gồm cả vở kịch trên giường của lão Cao và Tiểu Cao đúng không? Khó coi lắm đấy! Triệu Thụy Long thở dài: Tình thế bây giờ thế nào? Đang cao trào chống tham nhũng, người nào cũng thấp thỏm không yên, anh còn gây chuyện ra như thế! Đỗ Bá Trọng cũng nhăn mặt: Hết cách, tôi thiếu tiền, không có năm chục triệu thì không qua khỏi nạn này. Chủ tịch Triệu, anh giúp tôi mua cái bí mật này đi!

Triệu Thụy Long nghiêng đầu ngẫm nghĩ, nếu anh ta dứt khoát không mua thì sao? Đỗ Bá Trọng có lẽ sẽ bán lẻ, chia ra rao bán bí mật trong ba ổ đĩa cứng này. Bán cho Lão Cao một lần, rồi lại bán cho Tiểu Cao thêm lần nữa. Kỳ Đồng Vĩ giờ cũng là giám đốc công an tỉnh rồi, tiền đen kiếm được không phải ít, chắc chắn Đỗ Bá Trọng sẽ vặt của anh ta. Đương nhiên, Đỗ Bá Trọng làm vậy cũng rất nguy hiển, về cơ bản là đã chán sống rồi, mấy người khác không nói, riêng Kỳ Đồng Vĩ thôi cũng có thể tiêu diệt anh ta. Nhưng giờ tin đồn đang bay khắp nơi, Triệu Thụy Long không dám mạo hiểm, đành phải chấp nhận. Mua bán xong xuôi, Triệu Thụy Long chuyển luôn hai mươi triệu tiền đặt cọc, kế đó hỏi Đỗ Bá Trọng: Tổng giám đốc Đỗ này, những tư liệu hình ảnh này sẽ vĩnh viễn không tái xuất giang hồ nữa chứ nhỉ? Đỗ Bá Trọng bật cười: Sẽ không đâu, chủ tịch Triệu, bí mật vĩ đại này của chúng ta đã được anh mua đứt rồi, tôi không còn bản quyền nữa, nào dám xuất bản phi pháp chứ? Triệu Thụy Long "hừ" khẽ một tiếng: Anh hiểu được thì tốt, hậu quả của việc xuất bản phi pháp là thế nào hẳn là anh biết rõ rồi đấy!

Sau khi xử lý xong con rắn độc Đỗ Bá Trọng, Triệu Thụy Long muốn buông thả một chút, đêm hôm đó liền tìm một ả gái gọi cao cấp qua đêm. Anh ta đang nằm vật ra giường cho cô ả kia xoa bóp vai thì Kỳ Đồng Vĩ gọi tới. Kỳ Đồng Vĩ hỏi anh ta có chuyện gì? Sao hai chiếc di động đều tắt máy cả? Triệu Thụy Long kể lại vụ đàm phán với Đỗ Bá Trọng. Kỳ Đồng Vĩ lập tức chất vấn, ảnh của Cao Dục Lương và Tiểu Cao là thế nào? Triệu Thụy Long nói: Người của Đỗ Bá Trọng gửi đấy, làm tôi tức chết đi được! Giám đốc Kỳ, anh bảo bí thư Cao nghĩ cách ứng đối đi, đằng nào cũng không phải ảnh chụp lúc lên giường, vẫn còn vòng vo giải thích được! Kỳ Đồng Vĩ sầm sì hỏi: Thế ảnh của tôi thì bao giờ gửi đến vậy? Triệu Thụy Long vội nói: Làm gì có ảnh của anh? Với lại, tên họ Đỗ kia cũng không dám đâu. Im lặng giây lát, Kỳ Đồng Vĩ lại hỏi: Anh đảm bảo Đỗ Bá Trọng sẽ dừng lại ở đây chứ? Triệu Thụy Long nói: Tôi đảm bảo, tuyệt đối đảm bảo! Nếu có thêm một tấm ảnh nào nữa xuất hiện, anh cứ cho tôi một viên đạn, xử lý tại chỗ đi!

Triệu Thụy Long biết giám đốc công an tỉnh Kỳ Đồng Vĩ có nhiều thủ đoạn ghê gớm, ra sức giải thích rằng chính vì việc giải quyết tên Đỗ Bá Trọng đáng ghét này mà mình mới phải ở lại Hồng Kông đến hôm nay chưa trở về. Giờ mối họa ngầm Đỗ Bá Trọng đã được giải quyết triệt để, ngày mai ngày kia anh ta sẽ trở về Đại Lục, lúc gặp nhau sẽ nói chuyện tiếp. Kỳ Đồng Vĩ nghe xong, không nói không rằng dập máy luôn. Triệu Thụy Long cầm điện thoại di động, ngẩn người ra mất một lúc.

Lúc này, chuông cửa vang lên. Cô ả gái gọi bước ra mở cửa. Một người phục vụ phòng đẹp trai bưng khay đi vào, trên khay là một bó hoa tươi và một phong bì bằng bìa cứng. Triệu Thụy Long hỏi: Ai đưa đấy? Người phục vụ nói: Một quý ông. Triệu Thụy Long tưởng là Đỗ Bá Trọng gửi quà đến xin lỗi, dẫu sao thì cũng đã làm hòa rồi, tên họ Đỗ này cũng phải thể hiện một chút. Nghĩ vậy, anh ta bèn nhận hoa và phong bì, đưa cho người phục vụ 100 đô Hồng Kông tiền tip.

Sau khi người phục vụ ra ngoài, Triệu Thụy Long hoàn toàn lõa lồ, thả lỏng toàn thân nằm trên ghế dài, vừa để đôi bàn tay mềm mại thơm tho của cô gái xoa bóp, vừa hờ hững bóc phong bì ra. Ba viên đạn vàng chóe rơi ra khỏi phong bì, lách cách chạm sàn nhà, nẩy lên rõ cao. Ả gái gọi như thể bị trúng đạn, kinh hãi kêu lên thất thanh, nhũn người ra ngã xuống đất...

Triệu Thụy Long cũng sợ hết hồn, lập tức thu dọn hành lý, trốn về Đại Lục ngay trong đêm.

Sáng sớm, vừa ra khỏi giường, Kỳ Đồng Vĩ liền đến hồ bơi của làng nghỉ mát Sơn Thủy. Anh ta thích thể thao, có thói quen suy nghĩ trong khi vận động. Hồ bơi không một bóng người, nước trong veo phẳng lặng như gương, ánh lên màu xanh lam nhàn nhạt. Dù nói là nhiệt độ ổn định ở mức 25 độ c, nhưng lúc xuống nước vẫn có cảm giác lành lạnh. Kỳ Đồng Vĩ phấn chấn tinh thần, vung tay đập nước, bơi nhanh về phía trước như con cá lớn, đầu óc cũng bắt đầu chuyển động như mô tơ.

Tình thế hiện tại vẫn còn ổn. Triệu Thụy Long bị ba viên đạn dọa cho trở về Đại Lục. Bí mật của Đỗ Bá Trọng đã được Triệu Thụy Long mua lại. Sa Thụy Kim đã lộ ra bài tẩy trước mặt thầy giáo, ông ta vừa không muốn trở mặt với thầy giáo và Lý Đạt Khang, lại càng không muốn đắc tội với Triệu Lập Xuân. Cục diện dường như đã chuyển sang chiều hướng tốt. Nhưng trong lòng Kỳ Đồng Vĩ vẫn ngấm ngầm cảm thấy bất an, anh ta nghi ngờ Sa Thụy Kim, đồng thời cũng nghi ngờ Hầu Lượng Bình. Chủ yếu vẫn là Hầu Lượng Bình, anh ta có dự cảm gã đàn em này sẽ không chịu nhận thua ở đây. Nói gì thì nói, Hầu Lượng Bình cũng đến từ Tổng cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát tối cao, kể cả Sa Thụy Kim giữ bài tẩy, không chịu đánh ra thì cũng không dám đảm bảo con khỉ họ Tôn này không xuất kích. Mấu chốt là hai nhân chứng. Không tìm được hai nhân chứng là một vấn đề lớn tày trời. Ở đây có bẫy rập gì không? Hai nhân chứng sao lại cùng lúc mất tích được? Chắc không phải Hầu Lượng Bình bắt tay với Triệu Đông Lai giở trò chứ? Tại sao anh ta đã vận dụng toàn bộ hệ thống công an tỉnh rồi mà vẫn không tìm thấy họ?

Thầy giáo hơi thiếu cảnh giác rồi, sao không thử nghĩ xem chuyện Hầu Lượng Bình đồng ý trở về Bắc Kinh có phải là cố ý tung hỏa mù hay không? Đối thủ ngoan cố như vậy, lẽ nào lại chịu dễ dàng rút khỏi vũ đài? Kỳ Đồng Vĩ không dám lơ là, vì chuyện này liên quan đến tính mạng tài sản của anh ta, liên quan đến thành quả mà anh ta phấn đấu cả đời mới giành được. Anh ta nhất thiết phải cảnh giác. Hiện giờ, mấu chốt là tìm được nhân chứng, đây chính là át chủ bài để quyết định thắng bại. Chỉ cần hai nhân chứng kia lọt vào tay anh ta, mọi sự đều sẽ dễ dàng, anh ta có thừa cách để khiến họ làm chứng theo ý mình. Nhưng nếu nhân chứng bị Hầu Lượng Bình tìm thấy, vậy thì sẽ hoàn toàn lật bàn! Kỳ Đồng Vĩ chìm đầu xuống nước, chầm chậm thở ra bọt khí, bình tĩnh suy ngẫm: Bước tiếp theo nên làm thế nào? Làm sao mới tìm được hai nhân chứng kia đây?

Thời gian này, anh ta đã lợi dụng tất cả các biện pháp kỹ thuật và quan hệ để tìm người, còn lập ra một nhóm giám sát, nghe lén điện thoại của tất cả mọi người có liên quan, đến giờ vẫn chưa phát hiện ra được đầu mối nào có ích. Chuyện này cũng quá kỳ lạ, tay kế toán và lái xe ở nhà máy Đại Phong đó có khi nào đã chết rồi hay không? Nếu thật sự đã chết thì cũng tốt, nhưng chứng cứ ở đâu? Hai người đó chết như thế nào? Chết ở đâu? Con mẹ nó, đúng là chỉ có trời mới biết được!

Kỳ Đồng Vĩ lắc lắc mái đầu ướt sũng lên bờ. Nhân viên phục vụ lập tức mang khăn bông, áo khoác đến. Kỳ Đồng Vĩ đứng thẳng bên bể boi, lau nước trên đầu và trên người. Nước trong bể phản chiếu hình ảnh của anh ta, sóng gọn lăn tăn làm thân hình và gương mặt anh ta vặn vẹo biến dạng, toát lên vẻ dữ tợn.

Anh ta cảm thấy Hầu Lượng Bình và bên Viện kiểm sát đã đề phòng mình và công an tỉnh rồi, đêm qua tổ giám sát đặc biệt báo cáo, mấy mục tiêu trọng điểm có chuyện gì đều không nói qua điện thoại nữa. Đặc biệt là lão già Trần Nham Thạch vốn xuất thân kiểm sát viên, năng lực phản trinh sát rất mạnh, mà tình cảm của ông ta với Hầu Lượng Bình cũng không phải dạng bình thường. Cần phải chú ý theo dõi lão già giảo hoạt này mới được, còn cả Lục Diệc Khả, Triệu Đông Lai, Quý Xương Minh. Cần phải mở rộng phạm vi giám sát nghe trộm, thêm người tăng ca, không bỏ qua bất cứ dấu vết nào mà bọn họ để lộ ra trong điện thoại...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.