Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Sự việc phát triển theo chiều hướng đã dự liệu trước, Âu Dương Thanh là một cửa đột phá. Hầu Lượng Bình tin rằng, qua đây, câu đố về cổ phần của nhà máy Đại Phong sẽ được giải, còn thuận thế moi ra được một đám ở tập đoàn Sơn Thủy nữa. Sự thực Âu Dương Thanh nhận hối lộ năm trăm nghìn tệ đã tra rõ, nhận hối lộ không còn là trọng điểm quan tâm nữa rồi, giờ điều cần phải làm rõ là: vụ cắt khoản vay mà vị phó giám đốc ngân hàng phụ trách công tác cho vay này một tay tạo nên, làm thế nào lại dẫn đến sự chuyển dịch cổ phần của nhà máy Đại Phong và sự kiện "16 tháng 9". Hôm nay anh đã dày công chuẩn bị một màn ba bên hội thẩm: Đồng thời thẩm vấn Âu Dương Thanh, hỏi cung Thái Thành Công, và tiếp xúc Cao Tiểu Cầm.

Hầu Lượng Bình hết sức tự tin. Khi Quý Xương Minh vào hỏi thăm tình hình, Hầu Lượng Bình bèn nói: Hôm nay làm một trận hội chiến, ba tổ phối hợp mật thiết, sẽ đánh một trận đẹp mắt mang tính chất đột phá. Quý Xương Minh hoi nghi ngại nhìn anh: Đột phá? Đột phá dễ vậy sao? Hầu Lượng Bình khẳng định: Đột phá như vậy đấy!

Quý Xương Minh không bày tỏ thái độ gì, ngồi xuống vị trí chỉ huy phía đối diện. Cuộc thẩm vấn Âu Dương Thanh rất nhạy cảm, lãnh đạo cần phải tham gia giám sát chỉ huy, Hầu Lượng Bình đã có tính toán sẵn chuyện này. Sau khi lãnh đạo ngồi xuống, lãnh đạo liền đặt chiếc cốc giữ nhiệt mang tới lên bàn, trước tiên nói ra một chuyện. Ông ta bảo bí thư Sa khen ngợi anh, muốn cảm ơn cục trưởng Cục chống tham nhũng. Bí thư nói anh chặn xe của Lý Đạt Khang lại, thực chất đã cứu vãn tiền đồ của ông ta. Hầu Lượng Bình nghe xong, không hề cảm thấy bất ngờ, lập tức nghĩ ra, Sa Thụy Kim đã tách rời Lý Đạt Khang và Âu Dương Thanh ra làm hai vấn đề. Anh bèn thuận miệng nói: Cứu vãn Lý Đạt Khang chỉ có thể là bản thân Lý Đạt Khang thôi, ông ta mà tham nhũng hủ hóa thì không ai cứu được cả! Quý Xương Minh thoáng ngây người: Lượng Bình, đừng nói linh tinh nữa, chúng ta xét việc không xét người!

Lúc này, Âu Dương Thanh đã được đưa tới, Quý Xương Minh gõ gõ mặt bàn, ra hiệu bắt đầu. Hầu Lượng Bình cầm micro trên bàn, phát hiệu lệnh. Hệ thống thiết bị thông tấn của trung tâm chỉ huy rất hiện đại, màn hình lớn lập tức hiển thị ra cảnh tượng trong phòng thẩm vấn. Nhân viên kỹ thuật sẵn sàng chuyển đổi màn hình, có thể cùng lúc chiếu cảnh tượng trong mấy phòng thẩm vấn lên màn hình lớn. Như vậy, các lãnh đạo có thể nắm bắt được tiến trình thẩm vấn như xem phim điện ảnh vậy.

Trương Hoa Hoa và một nữ kiểm sát viên tiến hành thẩm vấn Âu Dương Thanh. Âu Dương Thanh hơi kích động, không thừa nhận việc cho vay có bất cứ vấn đề gì. Bà ta một mực khẳng định, mọi nghiệp vụ tín dụng giữa ngân hàng thành phố và Đại Phong đều là quan hệ bình thường, hợp pháp và phù hợp quy định. Trương Hoa Hoa chỉ ra, đầu năm 2012, một khoản vay bình thường của Thái Thành Công đã bị từ chối một cách không bình thường, dẫn đến cổ phần của nhà máy Đại Phong roi vào túi tập đoàn Sơn Thủy. Âu Dương Thanh không hề né tránh, nói bà ta vốn đã chuẩn bị phê duyệt khoản vay theo kế hoạch, nhưng bộ phận kiểm soát rủi ro của ngân hàng điều tra trước khi phê duyệt đã vô tình phát hiện Thái Thành Công bị cuốn vào một vụ án gọi vốn phi pháp, Thái Thành Công dính dáng đến một vụ sử dụng vốn lãi suất cao từ xã hội lên đến một trăm năm mươi triệu tệ...

Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh đưa mắt nhìn nhau. Âu Dương Thanh khai ra một tình huống mới, cần phải lập tức chứng thực. Hầu Lượng Bình yêu cầu nhân viên kỹ thuật chuyển sang cảnh tượng bên phía trại tạm giam của công an thành phố. Trên màn hình tức khắc xuất hiện Thái Thành Công đang biện giải: Tôi vay lãi cao hay không, sử dụng bao nhiêu, đều không liên quan gì đến khoản vay làm tiền vốn lưu động của nhà máy Đại Phong. Tôi là công dân, Đại Phong là pháp nhân công ty. Vả lại, nhà máy Đại Phong không phải là của một mình tôi, còn có cổ phần của các công nhân viên nữa. Hầu Lượng Bình đã hiểu, Âu Dương Thanh không nói dối, Thái Thành Công quả thực bị cuốn vào một vụ gọi vốn phi pháp. Màn hình lớn lại chuyển về phòng thẩm vấn, Âu Dương Thanh giải thích kỹ hơn nữa: Đối với một tên gian thương đã rơi vào vòng xoáy vay lãi cao, có ngân hàng nào dám cho hắn ta vay tiền nữa? Âu Dương Thanh kích động nói: Tôi nhắc nhở các người, đừng bị tên gian thương đó cho vào bẫy! Ở Kinh Châu này, nạn nhân bị hắn hãm hại không chỉ là các cán bộ công nhân có cổ phần của Đại Phong, mà còn cả những người dân cho hắn vay lãi cao kia nữa, trong nửa năm gần đây đã có hai người nhảy lầu rồi! Các vị có thể đến phòng điều tra công an thành phố mà tìm hiểu một chút!

Sự thực này khiến Hầu Lượng Bình rất bất ngờ. Lúc tố cáo Âu Dương Thanh, Thái Thành Công không hề nhắc chữ nào đến việc mình dính dáng đến vụ tập trung vốn lãi cao lớn như vậy! Hầu Lượng Bình thấp giọng chửi một câu: Đồ khốn kiếp, muốn chết đây hả! Quý Xương Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, chậm rãi nói: Thế này xem ra, Âu Dương Thanh ngừng khoản vay không có gì sai cả!

Tình tiết biến đổi đột ngột, câu chuyện thoát ly khỏi quỹ đạo dự kiến ban đầu, phát triển theo chiều hướng khó đoán. Có vẻ như đã nhầm rồi. cổ họng Hầu Lượng Bình khô ran, anh cầm chén trà lên tu ừng ực mấy ngụm lớn.

Lúc này, tín hiệu của nhóm Lục Diệc Khả truyền về, nhân viên kỹ thuật đã kịp thời chuyển đổi màn hình.

Trong phòng tiếp khách của làng nghỉ mát Sơn Thủy, Cao Tiểu Cầm mặc trang phục công sở đang thao thao bất tuyệt nói chuyện với Lục Diệc Khả. Cao Tiểu Cầm lại tiết lộ một tình huống mới, bảo là năm 2010, Thái Thành Công thấy ngành khai thác than ăn nên làm ra, muốn phát tài nhanh, bèn vay lãi cao tám chục triệu tệ đến Lâm Thành thu mua quyền sản xuất của mỏ than cẩm Tú. Đinh Nghĩa Trân giúp anh ta làm trung gian, chuẩn bị giấy tờ, chiếm ba mươi phần trăm cổ phần, kỳ thực hai người này đã là đồng bọn từ lâu lắm rồi.

Hiếm hoi lắm mới thấy Quý Xương Minh kích động, ông ta chỉ màn hình nói: Này, Lượng Bình, nhìn đi, lại ngã sấp mặt nữa rồi phải không? Người bạn thuở nhỏ này của cậu không ngờ đã hùn vốn với Đinh Nghĩa Trân từ lâu! Có bất ngờ không?!

Nhất thời, Hầu Lượng Bình hết sức quẫn bách, cười gượng: Vâng, đúng vậy, thật là quá bất ngờ!

Lúc này, Hầu Lượng Bình thực sự muốn khóc. Nhớ lại lúc trong nhà mình ở Bắc Kinh, Thái Thành Công không ngờ lại tố cáo Đinh Nghĩa Trân với anh ta, thật không biết người bạn thuở nhỏ này nghĩ thế nào nữa! Giờ xem ra, Cao Tiểu Cầm nói không sai, Thái Thành Công nói dối như Cuội, cuống lên rồi thì gặp người nào cắn người đó. Cái gã Thái bánh bao hồi nhỏ chép bài của anh, chạy theo đuôi anh, cái gã Thái bánh bao ngây thơ nghịch phá trong ký ức của anh đã một đi không trở lại rồi. Thòi gian đã biến người bạn thuở bé thành một tên gian thương xảo quyệt...

Trên màn hình giám sát, Cao Tiểu Cầm lớn tiếng mắng Thái Thành Công: Cái tên tiểu nhân âm hiểm này, gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma, không có câu nào là thật cả. Hắn là một trong những tên thương nhân vô lại gian nan nhất trong giới kinh doanh ở Kinh Châu này đấy, chúng tôi đều không qua lại với hắn. Lục Diệc Khả hỏi: Vậy sao cô và anh ta vẫn có qua lại vậy? Cao Tiểu Cầm cười gượng: Còn không phải vì Đinh Nghĩa Trân à? Bọn họ mua mỏ than gặp lúc thoái trào, muốn đợi khi ngành than đá tốt lên gỡ vốn, bèn tìm tôi, vay nóng năm mươi triệu để đảo nợ, lãi suất ngày 0,4%. Đinh Nghĩa Trân muốn tôi giúp, tôi có thể không giúp chắc? Với lại, có thế chấp bằng cổ phần của nhà máy Đại Phong, lại có lãi vay nóng, nên tôi đồng ý luôn. Lục Diệc Khả ở bên cạnh nói móc: Còn lợi ích nào lớn hơn nữa không? Mảnh đất vàng của nhà máy Đại Phong? Cao Tiểu Cầm hỏi ngược lại: Ai bảo đấy là đất vàng? Nhà máy Đại Phong đến giờ vẫn chưa phá dỡ, còn chưa bắt đầu đấu thầu, ngoài một đống phiền phức ra thì chẳng có gì cả! Hiện nay, chính quyền quận không công nhận hợp đồng năm đó Đinh Nghĩa Trân ký tên nữa, bắt chúng tôi phải giao thêm một lần tiền thôi việc, chúng tôi đang đàm phán đây! Lục Diệc Khả chú ý hỏi: Giao thêm một lần tiền thôi việc? Tức là trước đây đã giao một lần rồi?

Chuyện này lại là một hành vi vô lại nữa của Thái Thành Công. Thái Thành Công không trả được năm chục triệu tiền vay nóng với lãi suất cao, theo luật pháp, cổ phần của nhà máy Đại Phong cần phải sang tên cho tập đoàn Sơn Thủy. Lúc này, người hợp tác với anh ta là Đinh Nghĩa Trân lại tìm đến Cao Tiểu Cầm, nói Thái Thành Công đang khó khăn quá, nợ nần chồng chất, tiền thôi việc của công nhân phía tập đoàn Sơn Thủy phải xuất ra. Cao Tiểu Cầm chỉ vào chiếc xô pha Lục Diệc Khả đang ngồi nói: Đinh Nghĩa Trân ngồi ở ngay đây mà nói này! Hắn ta là tổng chỉ huy dự án hồ Quang Minh, lời hắn ta nói, tôi có dám không nghe không? Tôi và Thái Thành Công đàm phán, ký hợp đồng bổ sung, lại bỏ ra thêm ba mươi lăm triệu tiền thôi việc, bấy giờ mới sang tên cổ phần.

Lục Diệc Khả hỏi: Vậy số tiền đó Thái Thành Công dùng làm gì? Ngón tay thanh mảnh của Cao Tiểu Cầm vẽ một vòng tròn trên không trung: Ngay ngày hôm đó đã bị ngân hàng Dân Sinh thu luôn rồi. Lúc yêu cầu chúng tôi chuyển tiền, Thái Thành Công không hề biết tài khoản chính của mình đã bị tòa án phong tỏa. Lục Diệc Khả nói: Nhưng Thái Thành Công nói, các ngân hàng lớn đều không cho anh ta vay tiền nữa? Cao Tiểu Cầm nói: Miệng người này có câu nào là thật đâu, ở Kinh Châu này có ngân hàng nào mà hắn ta không nợ chứ? Theo tôi được biết, giờ hắn đang nợ bốn ngân hàng lớn là Dân Sinh, Chiêu Thương, Công Nông và Xây dựng giao thông không dưới năm sáu trăm triệu đâu! Hắn ta và Đinh Nghĩa Trân muốn đặt bẫy đưa tập đoàn Sơn Thủy vào tròng mà...

Trong phòng thẩm vấn, Âu Dương Thanh càng lúc càng tỏ vẻ có lý trong tay bà đây chẳng sợ: Cũng may lúc đó chúng tôi quyết đoán ngừng không cho vay nữa, bằng không ngân hàng Kinh Châu sẽ phiền phức to rồi. Mấy hôm trước, tôi đã đặc biệt tra trên hệ thống ngân hàng nhà nước, khoản nợ quá hạn của Thái Thành Công và các công ty đứng tên người này đã lên đến hơn năm trăm sáu mươi triệu rồi! Cộng thêm số tiền thông qua huy động vốn lãi cao không thể bồi hoàn trong xã hội, là gần một tỷ! Âu Dương Thanh ngửa mặt, dường như cố ý nói với Hầu Lượng Bình: Hy vọng các anh điều tra động cơ tố cáo của Thái Thành Công. Tên gian thương này tại sao đột nhiên lại tố cáo tôi? Hắn muốn thông qua vị cục trưởng Cục chống tham nhũng mới đến của các anh nhằm bảo vệ bản thân mình đó. Giờ hắn ở bên ngoài rất không an toàn, luôn bị đám chủ nợ truy sát. Hắn đã bị bắt cóc một lần, nhốt trong chuồng chó ba ngày ba đêm, suýt chút nữa thì phát điên đấy.

Cao Tiểu Cầm cũng nói chuyện Thái Thành Công và chuồng chó. Cô ta bảo, ở trong chuồng chó cực kỳ khó chịu, còn đau khổ hơn bị tra tấn đánh đập. Chuồng chó chiều cao và chiều rộng đều không đến nửa mét, chiều dài thì không tới một mét, Thái Thành Công bị nhốt trong đấy không đứng được cũng không ngồi được, lại càng không nằm được. Cho dù là chiến sĩ cách mạng kiên trinh anh dũng bất khuất cũng không thể chịu được quá hai mươi bốn giờ, mà Thái Thành Công không ngờ lại chống chọi được tận ba ngày ba đêm...

Hầu Lượng Bình tin Âu Dương Thanh và Cao Tiểu Cầm nói thực. Giờ anh đã có thể xem xét Thái Thành Công từ một góc độ hoàn toàn mới, người bạn thuở nhỏ này chính là nguồn gốc tai vạ của mọi chuyện. Âu Dương Thanh đầy một bụng oán khí, có gì đều nói thật, lời của Cao Tiểu Cầm cũng rất có căn cứ. Đặc biệt là Cao Tiểu Cầm, không ngờ lại trong sạch như vậy, gần như đã thành một đóa hoa sen mọc giữa bùn nhơ mà không nhuốm mùi bùn. Lối tư duy điều tra lúc trước thảy đều sai hết, để Thái Thành Công dẫn vào ngõ cụt rồi. Hầu Lượng Bình cũng không biết có nên vả cho tên này hai vả, hay là tự mình vả mình hai vả nữa. Thế nhưng, một giọng nói lý trí vang lên trong tâm trí anh, gượm đã, gượm đã...

Trong trại tạm giam, Thái Thành Công bắt đầu giở trò nói là không chịu nổi nữa, vết thương trên đầu vẫn chưa xử lý tốt thì công an thành phố đã nhốt anh ta vào trại tạm giam. Anh ta yêu cầu gặp Hầu Lượng Bình, có chuyện muốn nói trực tiếp với Hầu Lượng Bình.

Hầu Lượng Bình nhìn Thái Thành Công đang cù nhầy trên màn hình, sa sầm nét mặt, bắt đầu đối thoại: Thái Thành Công, giờ tôi đang nói chuyện với anh, anh không nhìn thấy tôi nhưng tôi nhìn thấy anh! Anh nghe đây, anh mở miệng ra là nói dối, toàn những lời xằng bậy, đã làm tôi rất bị động. Tôi hy vọng anh dừng lại ở đây, thực sự cầu thị trả lời các vấn đề! Rốt cuộc anh nợ ngân hàng Dân Sinh và các ngân hàng lớn khác bao nhiêu? Còn bao nhiêu khoản vay lãi cao ngoài xã hội nữa? Trên màn hình lớn, Thái Thành Công ra vẻ đáng thương nói: Cục trưởng Hầu, anh đã biết rồi thì còn hỏi tôi làm gì nữa? Mấy năm nay tôi nợ người ta nhiều quá, cả đời này chắc cũng không trả nổi mất. Bọn xã hội đen ở công ty đòi nợ thuê không tha cho tôi đâu, nên tôi muốn vào đây ngồi tù! Hầu Tử, tôi... tôi ở bên ngoài nguy hiểm đến tính mạng đấy, ông không thể thấy chết không cứu được...

Hướng điều tra đã sai. Rõ ràng là lỗ hổng lớn do Thái Thành Công và Đinh Nghĩa Trân bới ra, vậy mà Thái Thành Công lại tự khoác cho mình cái mác người bị hại! Giờ hồi tưởng lại, Hầu Lượng Bình mới biết, Thái Thành Công tố cáo Đinh Nghĩa Trân ở nhà mình và giờ tố cáo Âu Dương Thanh đều là có mục đích. Đinh Nghĩa Trân là phó chủ tịch thành phố, Âu Dương Thanh là vợ của Lý Đạt Khang. Thái Thành Công chính là muốn thu hút sự chú ý, ép anh và Cục chống tham nhũng hành động! Người bạn thuở nhỏ này nợ nần chồng chất, sợ hãi quá rồi, muốn anh sắp xếp cho đi nghỉ trong nhà giam mà thôi!

Sự thực đã được tra rõ sơ bộ, đã không cần thiết phải bảo vệ Thái Thành Công khỏi bị bắt nữa. Khi kết thúc thẩm vấn, Hầu Lượng Bình chủ động đề xuất, nếu sự việc đã như vậy thì vụ án của Thái Thành Công nên giao cho công an thành phố điều tra thì hơn! Quý Xương Minh tán đồng: Được, hôm nay tôi sẽ ký lệnh bắt, vốn dĩ Triệu Đông Lai cũng đang giục. Lúc này, trong lòng Hầu Lượng Bình rất khó chịu, hy vọng lãnh đạo phê bình mình vài câu. Nhưng không, lãnh đạo ngược lại còn mời anh tối đi ăn đồ nướng. Hầu Lượng Bình cảm ơn và từ chối, anh và các đồng nghiệp cần nghĩ lại những chuyện vừa qua thật kỹ.

Lúc chia tay, Hầu Lượng Bình ủ ê nói: Viện trưởng Quý, lần này có phải tôi đã khiến anh thất vọng rồi không? Quý Xương Minh vỗ vai anh nói: Thất vọng cái gì? Phải nhìn về phía tích cực chứ! Chân tướng đằng sau sự kiện "16 tháng 9" về cơ bản đã tra rõ rồi, chứng cứ Âu Dương Thanh nhận hối lộ năm trăm nghìn tệ cũng có rồi. Còn một thu hoạch ngoài dự kiến nữa - một vụ phạm tội lạm dụng chức vụ của các nhân viên hệ thống ngân hàng! Chẳng lẽ Thái Thành Công chỉ hối lộ có mình Âu Dương Thanh thôi chắc? Có hối lộ những người khác ở ngân hàng thành phố không? Còn bao nhiêu ngân hàng cho vay khác nữa, tên gian thương này làm sao mà vay được tận năm sáu trăm triệu như vậy? Các anh phải điều tra cho rõ, tra đến tận cùng!

Hầu Lượng Bình có đôi chút kích động, nắm chặt tay vị lãnh đạo như người anh lớn này mà lắc mạnh.

Chập tối, Hầu Lượng Bình một mình ra sân tập. Khoảng đất trống phía sau tòa nhà Viện kiểm sát là nơi tập luyện thể thao của đám cảnh sát, kiểm sát viên. Mấy cậu trẻ đang đánh bóng rổ, Hầu Lượng Bình tập xà kép. Đây là môn thể thao ưa thích của anh, giống như Kỳ Đồng Vĩ, anh cũng rất coi trọng rèn luyện thể hình. Cởi áo ngoài, nhún nhẹ một cái, Hầu Lượng Bình liền nắm lấy hai thanh xà đu người lên. Những khi tâm trạng buồn bực, anh sẽ tăng lượng vận động lên như thể muốn phát tiết, muốn tự ngược đãi bản thân, cho đến khi gân cốt mệt mỏi rã rời. Hầu Lượng Bình chìm sâu vào cảm giác thất bại, không ngờ Thái Thành Công khiến anh thua một phen thảm như thế. Mọi manh mối đều đột nhiên bị chặt đứt, tên Thái bánh bao khốn kiếp này biến thành một bức tường cản gió của đối thủ, khiến mọi suy luận dự đoán của anh toàn bộ đều công cốc. Kẻ địch mạnh mẽ và giảo hoạt này đột nhiên ẩn đi, không để lại bất cứ dấu vết nào, bước tiếp theo nên tính sao đây?

Đám trẻ tuổi chơi bóng rổ trên sân đều đã ngừng tay, trố mắt ra nhìn Hầu Lượng Bình - vị cục trưởng Cục chống tham nhũng mới đến này đang như quả lắc đồng hồ vậy, tựa như muốn lắc qua lắc lại trên thanh xà kép mãi không dừng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.