Dường như có cảm ứng tâm linh, khi Hầu Lượng Bình bắt đầu chú ý đến dự án hồ Quang Minh, đương sự kia - Thái Thành Công, người bạn từ thuở nhỏ lại chủ động tìm đến tận cửa. Chiều muộn ngày thứ ba sau khi trở về Bắc Kinh, sắc trời đã tờ mờ tối, Hầu Lượng Bình tan làm, đi vào cổng khu nhà ở, Thái Thành Công liền bổ nhào tới như một con chó cảnh đón chủ về...
Ôi trời ơi, ông bạn ơi, rốt cuộc tìm được ông rồi! Lần này đến Bắc Kinh khiếu nại, tôi đã lê lết khắp nơi tìm ông đấy! Hầu Tử, ông đừng đuổi tôi, tôi muốn tố cáo quan tham với ông đây, thật đấy!
Bảo là muốn tố cáo quan tham, nhưng người bạn thuở nhỏ này lại đối xử với Hầu Lượng Bình như đối với quan tham. Trước ánh mắt soi mới của bao nhiêu người, anh ta và tài xế, mỗi người xách một cái bao tải to tướng đi vào tòa nhà nơi Hầu Lượng Bình sinh sống. Hầu Lượng Bình rất cảnh giác, truy hỏi xem họ mang cái gì? Thái Thành Công nói: Một ít đặc sản thôi, toàn thứ ở quê chúng ta ấy mà. Lúc ra khỏi thang máy ở tầng mười bảy, vừa khéo gặp cục trưởng Tần của Cục chống tham nhũng đi vào thang. Bên cạnh có hai người xách theo hai bao tải đặc sản đáng ngờ, Hầu Lượng Bình cảm giác không thoải mái lắm. Lúc đi lướt qua bên cạnh nhau, anh nhe răng cười, chào hỏi cục trưởng Tần, định làm bộ không quen biết Thái Thành Công. Nhưng tên gian thương này lại đặt bao tải đặc sản xuống trước cửa nhà anh, thình lình gọi một tiếng "Hầu Tử". Hành vi này làm cục trưởng Tần để ý. Ông ta liếc mắt nhìn Thái Thành Công, thuận miệng hỏi: Tiểu Hầu, nhà có khách à? Hầu Lượng Bình đành nhắm mắt đáp liều: Người ở quê, lên Bắc Kinh có chút việc ạ.
Vào trong nhà, bao tải mở ra, không ngờ là hai thùng rượu Mao Đài, một thùng thuốc lá Trung Hoa và một bộ vest màu xám thẫm. Hầu Lượng Bình tức điên lên, nổi đóa ngay tại chỗ: Thái bánh bao kia, quê chúng ta sản xuất được rượu Mao Đài với thuốc lá Trung Hoa từ bao giờ vậy? Ông cũng oách nhỉ, mẹ nó chứ, đem cả thùng đến tặng tôi! Làm gì vậy? Muốn tặng tôi vé vào tù miễn phí chắc? Đi cả quãng đường xa thế đến đây hại tôi? Chúng ta có thù sâu hận lớn gì không hả?
Thái Thành Công đưa tay quệt mồ hôi trên trán, một tay vén vạt áo lên quạt gió, gắng sức che giấu vẻ quẫn bách của mình: Ối, ối, Hầu Tử, chậc, không, trưởng phòng Hầu, ông... ông... ông xem ông nói... nói năng kiểu gì vậy! Hai chúng ta là ai với ai chứ? Bạn từ nhỏ mà, bạn từ thời tiểu học ngây thơ thuần khiết nhất mà...
Hầu Lượng Bình từ chối lắng nghe: Biết người vừa nãy là ai không? Cục trưởng của chúng tôi đó!
Chính là Cục chống tham nhũng và hối lộ?
Ông tưởng là ai?
Tôi tưởng là... tôi tưởng là Cục tham nhũng và hối lộ chứ!
Thế nên, ông mới ngang nhiên đến đây đút lót, phải không? Được rồi, ông gan dạ lắm, khí phách lắm!
Thái Thành Công lắc đầu quầy quậy, dường như cũng lấy làm bất đắc dĩ: Tôi làm gì có cái gan ấy? Đây chẳng phải là cách thức sinh tồn bình thường của người làm ăn chúng tôi hay sao! Bọn tôi vẫn thường nói với nhau, nhà, gái, tiền, trong ba thứ ấy thế nào cũng có một thứ thuyết phục được các ông! Này, Hầu Tử, đâu có bao gồm đồ tây, thuốc lá với rượu, mấy thứ vặt vãnh này lấy đâu ra sức thuyết phục chứ!
Vậy tôi cũng nói với ông luôn nhé, trốn thuế, lậu thuế với hối lộ, chính phủ thể nào cũng có một cái giỏ bỏ các ông vào được! Thái bánh bao, ông giỏi lắm, cứ làm đi, cứ làm cho tốt vào! Đến ngày bị bắt bỏ giỏ thì đừng mong tôi kéo ông ra! Nói dứt lời Hầu Lượng Bình đanh mặt lại, chỉ vào đống quà tặng: Mau bưng mấy thứ này đi, nhanh lên!
Thái Thành Công vẫn không bỏ cuộc, mở cửa thò đầu ra ngoài ngó nghiêng: Thôi mà, Hầu Tử, cục trưởng nhà ông đi từ lâu rồi, với lại ông ta cũng có biết trong bao tải tôi đựng cái gì đâu mà...
Hầu Lượng Bình không lằng nhằng với Thái Thành Công, tự mình ra tay, đầu tiên là ôm thùng thuốc lá ra cửa, kế đó lại toan vác nốt thùng rượu. Thái Thành Công giờ mới hiểu mình hối lộ thất bại, đành kéo Hầu Lượng Bình lại, bảo tài xế làm nốt, mang đống rượu với thuốc lá xuống nhà, còn mình thì ngồi xuống xô pha đối diện với Hầu Lượng Bình.
Sự hưng phấn khi bạn bè cũ gặp lại nhau đã tan biến như khói, Thái Thành Công trưng ra bộ mặt sầu khổ. Anh ta cũng bị ép đến hết cách rồi. Nhà máy không còn, cổ phần cũng mất, thậm chí anh ta còn có ý nghĩ tìm đến cái chết. Hầu Lượng Bình nói: Làm gì đến nỗi vậy, không phải chỉ là giải tỏa di dời thôi sao? Nhà máy may mặc của ông ở bên bờ hồ Quang Minh cũng đâu thích hợp! Thái Thành Công vỗ đùi kêu khổ: Ôi trời ơi, Hầu ca của tôi ơi, sao đến giờ mà anh vẫn chưa hiểu vậy? Không phải là chuyện di dời, mà là tập đoàn Sơn Thủy nuốt chửng tài sản của nhà máy Đại Phong chúng tôi, bọn họ đang chiếm đoạt tài sản!
Bên cạnh mũi Thái Thành Công mọc một cái nốt ruồi to tướng, lúc căng thẳng cánh mũi phập phồng, cái nốt ruồi ấy liền giật giật nháy nháy. Từ nhỏ, Hầu Lượng Bình đã quen với bộ mặt này của anh ta, từ hồi lớp một hai tên đã lăn lộn với nhau, anh là học sinh giỏi, Thái Thành Công là học sinh cá biệt, nhưng kỳ quặc là lại thành bạn thân. Chủ yếu là vì Thái Thành Công cứ bám dính lấy anh như keo con voi, chép bài của anh, hưởng ké một chút uy tín của anh, hòng có thể ngẩng cao đầu giữa đám bạn học. Cả thời tiểu học, Thái Thành Công cực kỳ ngỗ nghịch bất hảo nhưng lại chỉ nghe lời một mình Hầu Lượng Bình, điều này cũng khiến cậu thiếu niên Hầu Lượng Bình rất lấy làm đắc ý. Sau khi trưởng thành, Thái Thành Công làm kinh doanh, Hầu Lượng Bình làm cho chính phủ, tuy không qua lại nhiều, nhưng tình cảm từ thuở nhỏ vẫn còn rất sâu đậm. Hầu Lượng Bình giờ mới hỏi: Ông là người rất tinh minh, làm sao lại để mất cổ phần của nhà máy Đại Phong? Quan tham, tôi bị lũ quan tham làm hại! Thái Thành Công nói như chém đinh chặt sắt. Theo lời kể của Thái Thành Công, anh ta thật sự oan uổng, còn oan uổng hơn cả nàng Đậu Nga*...
Thái Thành Công nói với Hầu Lượng Bình, anh ta vay của tập đoàn Sơn Thủy năm mươi triệu tiền qua cầu... tức là vay tiền để trả khoản nợ đáo hạn cho ngân hàng, đợi khi ngân hàng phê duyệt khoản vay mới sẽ trả lại tiền. Đây cũng có thể coi là một nét đặc sắc của Trung Quốc, giới doanh nhân thường sử dụng phương thức qua cầu này để giải quyết vấn đề tiếp nối giữa hai khoản vay cũ mới. Không ngờ lần này lại xảy ra chuyện, ngân hàng không phê duyệt khoản vay mới, anh ta không thể trả được khoản vay qua cầu kia. Vì lúc vay tiền, anh ta đã đem cổ phần ra thế chấp, tòa án chỉ cần thực hiện một quy trình đơn giản đã đưa ra phán quyết, cổ phần của nhà máy Đại Phong thuộc về tập đoàn Sơn Thủy. Theo những gì Thái Thành Công nói, từ lúc thế chấp đến cắt nợ, không cho anh ta vay tiền nữa, người ta đã đặt bẫy sẵn rồi, chỉ đợi anh ta chui vào tròng mà thôi! Trong vụ này chắc chắn là có bàn tay quyền thế của lũ quan tham nhúng vào thao túng, bằng không một tay lão luyện giang hồ như anh ta sao có thể thua thảm thiết một cách hồ đồ như vậy được?
Hầu Lượng Bình kiên nhẫn lắng nghe, trong đầu phác họa ra những đường nét đại khái của vụ tranh chấp cổ phần ở nhà máy Đại Phong: đây là một cuộc tranh chấp kinh tế rất thường gặp, ngân hàng vì sao nhất định phải cho ông vay tiền? Ông đã đem cổ phần đi thế chấp, không trả được nợ thì chắc chắn sẽ bị người ta lấy đi. Chẳng trách khi Trần Nham Thạch báo án với con trai, Trần Hải lại không nhận! Xét những lời đương sự tự kể, nào thấy bóng dáng quan tham đâu? Thằng cha bạn cũ này giở trò hư trương thanh thế, tưởng một tay trưởng phòng điều tra của Tổng cục chống tham nhũng như anh có thể làm bừa chắc, thật tức cười!
Thái Thành Công càng lúc càng thêm nực cười, coi Tổng cục chống tham nhũng thành nhà riêng của Hầu Lượng Bình, đề nghị anh ngấm ngầm điều tra, đào móc tên quan tham kia ra, bảo vệ cổ phần của anh ta ở nhà máy Đại Phong. Trong mắt Thái Thành Công, thời buổi này chẳng có quan nào là không tham, trong vụ của anh ta chắc hẳn phải có một đống quan tham. Anh ta còn uy hiếp, cổ phần này mà mất, một nghìn ba trăm công nhân sẽ làm lớn chuyện, sẽ tìm đến liều mạng với tập đoàn Sơn Thủy và Cao Tiểu Cầm. Hiện nay cục diện rất nguy hiểm, một vụ bạo động lớn sẽ bùng nổ, dây dẫn đang cháy xèo xèo rồi...
Hầu Lượng Bình thực sự không thể nghe nổi nữa: Được rồi, được rồi, ông đừng có dậm dọa nữa!
Thái Thành Công cuống quýt lên, trợn mắt to tướng: Hầu Tử, ông sao lại thế này? Tôi nói là tôi muốn tố cáo quan tham, Tổng cục chống tham nhũng bọn ông không phải chuyên bắt quan tham đấy à? Ông không thể đối xử với quần chúng đến tố cáo thế này được!
Hầu Lượng Bình dở khóc dở cười: Được rồi, được rồi, quần chúng tố cáo, ông nói xem! Ông định tố cáo ai?
Ơ, tôi muốn tố cáo cả một đường dây quan tham! Nhưng ông nhất thiết phải bảo mật! Người bạn thời thơ ấu của Hầu Lượng Bình vừa nói, vừa đưa mắt ngó nghiêng xung quanh, tựa hồ rất căng thẳng. Hầu Lượng Bình nói: Đây là khu nhà ở của cán bộ nhà nước, chẳng ai đến nghe trộm đâu. Thái Thành Công khẽ gật đầu, giơ ngón tay trỏ lên: Người đầu tiên, tôi muốn tố cáo Đinh Nghĩa Trân!
Đinh Nghĩa Trân, Hầu Lượng Bình thoáng động lòng, chuyện này hơi thú vị rồi đây! Anh bèn trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào Thái Thành Công, ông và Đinh Nghĩa Trân cũng quen thân lắm à? Được, nói về con người này tôi nghe xem!
Thái Thành Công ra vẻ thần bí, bắt đầu kể lể, bảo rằng Đinh Nghĩa Trân không phải dạng mấy thùng rượu Mao Đài, thuốc lá Trung Hoa là vừa ý đâu, riêng vụ di dời nhà máy, kêu gọi đầu tư cho dự án hồ Quang Minh, Đinh Nghĩa Trân đã kiếm được không biết bao nhiêu từ các ông chủ bà chủ rồi. Ví dụ như Cao Tiểu Cầm, tiền mặt cô ta đưa cho Đinh Nghĩa Trân phải tính bằng thùng. Đinh Nghĩa Trân cả ngày ở lì trong trụ sở tập đoàn Sơn Thủy, bao hai ba cô gái Tây một lúc, toàn là Cao Tiểu Cầm thanh toán. Đám doanh nhân ai cũng biết phó thị trưởng Đinh Nghĩa Trân gan lớn bằng trời, chỉ cần không ai nhìn thấy, ông ta chỉ hận không thể vác cả tòa nhà thành ủy về nhà mình ấy chứ. Cổ phần của nhà máy Đại Phong rơi vào tay Cao Tiểu cầm, ít nhất Đinh Nghĩa Trân cũng phải được chia một nửa. Chắc hẳn ông ta chính là người vạch ra âm mưu này, chỉ cần tóm được Đinh Nghĩa Trân, vụ án cổ phần nhà máy Đại Phong sẽ lộ rõ chân tướng.
Chứng cứ đâu? Thái bánh bao, nói ra chứng cứ ông đang nắm giữ đi, Đinh Nghĩa Trân dựa vào cái gì mà được chia một nửa số cổ phần đấy?
Thái Thành Công xòe tay ra nói: Hầu Tử, chứng cứ thì phải do trưởng phòng điều tra như ông đi điều tra chứ lại! Ông mà không điều tra thì lấy đâu ra chứng cứ? Lúc trước tôi từng nhắc đến ông trước mặt Đinh Nghĩa Trân, còn hung hăng nhấn mạnh ông là người của Tổng cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát tối cao. Ông ấy à, giờ hãy gọi điện ngay cho Đinh Nghĩa Trân, bắt đầu điều tra đi!
Hầu Lượng Bình không tỏ vẻ gì: Được, được, số điện thoại của Đinh Nghĩa Trân đâu? Đưa tôi! Thái Thành Công mừng ra mặt, lấy ra một cuốn sổ nhỏ, lật mở, chìa ra: Đây, đây là điện thoại di động, đây là số nhà riêng! Hầu Lượng Bình quăng quyển sổ đi, mấy số này đều không dùng được nữa rồi, ông có số ở Canada của ông ta không?
Canada? ủa, ủa, Đinh Nghĩa Trân sao lại ở Canada? Sao ông ta lại ra nước ngoài? Thái Thành Công ngẩn người, đột nhiên hiểu ra, đập tay lên trán nói: Hừ, bỏ trốn rồi, phải không? Từ lâu đã có tin đồn ông ta sắp xảy ra chuyện, giờ đúng là xảy ra thật rồi! Ôi trời ơi, Hầu Tử, sao các ông lại để kẻ này chạy thoát vậy chứ?
Hầu Lượng Bình nửa thật nửa giả đáp: Vì ông tố cáo muộn quá chứ còn gì! Nói đoạn, tự mình rót một chén trà, cũng rót cho Thái Thành Công một chén. Không phải nói có một đường dây quan tham à? Tiếp tục, tên tiếp theo là ai?
Thái Thành Công uống mấy ngụm trà nóng, ngẫm nghĩ một lúc, rồi vươn đầu tới trước ngực Hầu Lượng Bình, không nói tên người tiếp theo, mà van vỉ: Hầu ca, phó bí thư tỉnh ủy Cao Dục Lương là thầy giáo đại học của ông, phải không? Xin ông đấy, nhờ ông nói hộ với ông ấy, bảo lão nhân gia tha cho tôi một con đường sống đi!
Nhăng cuội gì vậy? Ông muốn tố cáo bí thư Cao hả? Hầu Lượng Bình kinh ngạc trợn tròn mắt lên.
Thái Thành Công nhăn mặt khổ sở: Không dám tố cáo nữa rồi, chỉ nói sự thực thôi. Anh ta nói, bí thư Cao là lãnh đạo tối cao của giới chính trị-pháp luật trong tỉnh, không được ông ta gật đầu, tòa án sẽ không phán quyết giao cổ phần của nhà máy Đại Phong cho tập đoàn Sơn Thủy. Trong vụ này còn có một bí mật kinh người, Cao Tiểu Cầm là cháu ruột của bí thư Cao. Bức ảnh chụp chung của bí thư Cao và Cao Tiểu Cầm được treo ngay ở chính giữa bức tường chính diện trong sảnh lớn của tập đoàn Sơn Thủy, bộ dạng thân mật cứ như cha con vậy.
Hầu Lượng Bình cảm thấy những lời này của Thái Thành Công đã gần như là truyện cổ tích. Cao Dục Lương là thầy giáo của anh, anh hiểu quá rõ về con người ông. Thầy giáo là con một, lấy đâu ra cháu ruột chứ?! Nhưng anh cũng không phản bác, chỉ dẫn dụ cho người bạn thời thơ ấu này nói tiếp. Kẻ thứ ba là ai? Ông còn muốn tố cáo tên quan tham nào khác nữa không?
Còn, đây là một tên rất kinh khủng! Thái Thành Công nói, hễ nghĩ đến người này là lại thấy hãi hùng, hiện người này đang tìm anh ta kiếm chuyện phiền phức, bạn bè nằm vùng truyền tin cho hay, người này đã ra lệnh giám thị anh ta nghiêm ngặt. Nếu có ngày anh ta không hiểu sao lại bị thương hay chết, thì nhất định là người này hạ độc thủ! Người này lòng dạ độc ác, vợ là phó giám đốc ngân hàng thành phố Kinh Châu, đến thời chính vợ ông ta đã ngắt khoản vay vào thời điểm mấu chốt. Chắc chắn Cao Tiểu Cầm đã chia một phần lớn cổ phần cho hai vợ chồng nhà họ, vì không có cái chiêu âm hiểm ngừng cho vay này, cổ phần của nhà máy Đại Phong không thể nào lọt vào túi của tập đoàn Sơn Thủy được. Muốn hỏi người này là ai à? ủy viên thường vụ tỉnh ủy tỉnh H, bí thư thành ủy thành phố Kinh Châu, Lý Đạt Khang!
Sự việc trở nên càng lúc càng ly kỳ, xem ra Thái Thành Công lại mắc phải cái tật ba hoa không căn cứ hồi xưa rồi. Kéo cả thầy giáo anh vào thì cũng đành, giờ lại kéo thêm cả vị bí thư thành ủy thành phố Kinh Châu. Một vụ tranh chấp kinh tế bình thường mà suy diễn thành câu chuyện trinh thám ly kỳ kiểu Sherlock Holmes, khiến cho việc tố cáo nghe như kiểu kể chuyện ăn tiền. Hồi bé, người bạn cũ này từng rất mê nghe người ta kể chuyện, đã trốn học đi nghe, còn bị ông già tẩn cho một trận.
Trong lúc Thái Thành Công tiếp tục kể chuyện, Hầu Lượng Bình lơ đãng phát hiện ra bộ vest kia vẫn chưa được mang đi. Cả bộ đồ Tây còn nguyên trong bọc được treo trên giá quần áo ở cửa. Hầu Lượng Bình bèn ngắt lời người bạn cũ, hỏi: Thái bánh bao, sao ông không bảo tài xế mang bộ quần áo này đi? Thái Thành Công dừng kể chuyện, giải thích: Mang đi cũng thành đồ bỏ thôi mà, Hầu Tử, bộ này là tôi đặt làm theo kích cỡ người ông đấy! Hầu Lượng Bình nói: Ông nói bậy cái gì đấy! Tôi để ông đo người lúc nào? Thái Thành Công kêu lên: Ôi ôi, Hầu Tử, tôi đo cho ông hồi Tết năm ngoái ông về quê, lúc đám bạn học cũ tụi mình tụ tập ấy. Nhân lúc ông uống say lơ mơ, tôi gọi thợ cả trong nhà máy đến, đo người ông, đặt làm cho ông một bộ này luôn! Ông thử xem, dán mác nước ngoài vào là thành hai ba mươi nghìn tệ một bộ ngay!
Hầu Lượng Bình nổi cáu, đã đề phòng như vậy mà vẫn bất cẩn để tên gian thương này cho vào tròng: Thế này là thế nào? Anh đanh mặt lại, chỉ tay ra cửa: Thái bánh bao, mau mau cầm theo bộ quần áo của ông lướt đi! Sự việc ông phản ánh tôi đã biết rồi, tôi sẽ liên hệ với các bên liên quan để chứng thực. Mời ông mau đi cho!
Thái Thành Công đứng dậy, cái nốt ruồi to tướng giật giật dữ dội. Ra đến trước cửa, anh ta đột nhiên kéo tay Hầu Lượng Bình. Hầu Tử, tôi biết trong lòng ông chắc chắn đang chửi tôi là đồ gian thương, nhưng chỉ cần không phạm pháp, gian thương cũng là người dân thiện lương vô tội mà! Trưởng phòng Hầu, xin ông hãy cứu người dân nhỏ bé này, những gì tôi nói đều là sự thật cả! Nhìn bề ngoài là Cao Tiểu Cầm cướp mất cổ phần, nhưng sau lưng không biết có bàn tay đen nào hay không. Miếng pho mát của tôi bị mất rồi, nhưng lại không biết là ai ăn trộm mất! Giờ tôi tố cáo với ông bao nhiêu quan tham như vậy, chắc chắn họ đều muốn dồn tôi vào chỗ chết. Tôi không có chỗ chống lưng, chỉ có mỗi người bạn từ thuở bé là ông đây đang làm quan, chỉ có ông mới bảo vệ được tôi thôi...
Sau khi Thái Thành Công đi khỏi, Hầu Lượng Bình ăn tối rồi ra ngoài tản bộ như thường lệ. Khu nhà anh ở là một khu phức hợp của cơ quan bộ và ủy ban ngang bộ rất thường thấy ở Bắc Kinh, các tòa nhà mái bằng năm sáu tầng sắp xếp ngay ngắn gọn gàng, trước sau có một khoảng cỏ xanh không to cũng không nhỏ; trước nhà sau sân là những con phố nhỏ ngang dọc, xe đỗ chật khắp nơi, tiểu thương bày sạp, các bà thím nhảy múa... Hầu Lượng Bình thong dong bước đi trên phố, không ngại ồn ào, ngược lại còn cảm thấy thân thiết và ấm áp, nhà mà, chính là thế này. Mỗi buổi tối, chỉ cần có thời gian rảnh, anh đều ra ngoài tản bộ. Người di chuyển, đầu óc cũng chuyển động theo.
Tình hình tỉnh H rất phức tạp, kinh nghiệm trước đây đã chứng minh, vụ việc Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn nhất định sẽ dắt dây theo một loạt các vụ án. Thái Thành Công tố cáo tuy là không có chứng cứ gì, nhưng nghĩ kỹ lại thì một vài suy đoán cũng có lý riêng. Ví dụ, đằng sau chuyện Cao Tiểu Cầm giành cổ phần có thể thực sự có một bàn tay đen nào đó. Bàn tay đen này có thể là Đinh Nghĩa Trân. Còn cả thầy giáo Cao Dục Lương của anh nữa, sao lại nhảy đâu ra một cô "cháu gái ruột" Cao Tiểu Cầm này được? ít nhất thì bức ảnh phóng lớn treo ở tập đoàn Sơn Thủy cũng là sự thực chứ? Tiếp nữa là chuyện ngân hàng thành phố Kinh Châu ngừng cho vay - đây rốt cuộc là hành vi tránh rủi ro bình thường hay là có âm mưu gì đó giống như người bạn thời thơ ấu của anh suy đoán? Tản bộ xong về nhà, Hầu Lượng Bình gọi điện cho Trần Hải, thông báo chuyện Thái Thành Công đến nhà, cùng với lời tố cáo của anh ta, đề nghị Trần Hải dành thời gian đi tìm Thái Thành Công nói chuyện, có lẽ sẽ phát hiện ra manh mối nào đó liên quan đến vụ của Đinh Nghĩa Trân.
Kết thúc cuộc gọi, Hầu Lượng Bình vào nhà tắm xả nước tắm rửa, vợ anh là Chung Tiểu Ngải xách bộ đồ Tây kia đi tới, hỏi xem có chuyện gì. Hầu Lượng Bình giờ mới nhớ ra trước khi ra về Thái Thành Công nài nỉ, khi đó anh bị chuyển hướng chú ý liền quên không bảo anh ta mang nó đi luôn. Hầu Lượng Bình bèn kể lại quá trình người bạn thời nhỏ đến thăm và sự sơ suất của mình. Vợ anh lập tức giảng cho một bài về đức liêm chính, nói lối vào con đường hủ hóa của quan chức chẳng phải đều do bạn bè người thân như thế này mở ra hay sao? Hầu Lượng Bình lập tức xin tha: Chủ nhiệm Chung, chị nói đúng quá đi mất, giúp tôi kịp ghìm cương trước vực thẳm đấy, vậy nhờ chị liên hệ ngay với bên chuyển phát nhanh, gửi trả lại cho anh ta đi!