Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Hầu Lượng Bình nhận được tin chuyến bay bị hoãn vô thời hạn, sốt ruột muốn nhảy dựng lên. Anh vốn định đáp chuyến bay cuối cùng đến tỉnh H, phối hợp chỉ huy hành động bắt giữ phó thị trưởng thành phố Kinh Châu Đinh Nghĩa Trân, phen này thì kế hoạch lỡ dở hết cả. Trên loa vang lên tiếng nữ phát thanh viên hết lượt này đến lượt khác thông báo cáo lỗi bằng tiếng Anh và tiếng Trung, bầu trời phía trên sân bay có vùng mây dông, vì sự an toàn của hành khách, máy bay tạm thời không thể cất cánh. Trán Hầu Lượng Bình rịn mồ hôi lấm tấm, anh đã biết nỗi khổ bị giam chân ở sân bay, giờ lại phải nếm mùi đau khổ thêm lần nữa rồi.

Màn hình tivi cỡ lớn đang chiếu hình ảnh khí tượng, từng đám từng đám mây trắng dày đặc đang xoay tròn theo hình lốc xoáy, trông có vẻ rất nguy hiểm. Hàng chữ thuyết minh là kiến thức phổ cập ngành hàng không: dông sét gây nguy hiểm cho an toàn bay như thế nào, lọt vào vùng mây dông sẽ dẫn đến tai nạn hàng không ra sao. Nhưng tất cả đều không thể làm tâm trạng lo lắng bồn chồn của mọi người lắng xuống, thời điểm này, cả sảnh chờ máy bay dường như đã biến thành một cái tổ ong khổng lồ, tiếng người nhao nhao ồn ào, cũng không ngoài hỏi thăm thời gian chuyến bay của mình có thể cất cánh, truy hỏi phương án bồi thường, vân vân và vân vân. Hầu Lượng Bình chẳng cần chen lên phía trước cũng hiểu được một điều: chỉ cần vùng mây dông ấy vẫn còn trên đỉnh đầu mình, đừng hòng có chuyến bay nào được cất cánh.

Hầu Lượng Bình rảo bước đi ra khỏi sảnh chờ, tìm một chỗ yên tĩnh vắng vẻ, gọi hết số di động này đến số di động khác. Viện trưởng Viện kiểm sát tỉnh H Quý Xương Minh tắt máy. Cục trưởng Cục chống tham nhũng Trần Hải tắt máy. Đương khi bận rộn thì mất tích bà nó hết. Đương nhiên, Hầu Lượng Bình biết bọn họ không mất tích, mà đang tham gia một cuộc họp khẩn cấp, báo cáo về vụ án Đinh Nghĩa Trân với phó bí thư tỉnh ủy phụ trách công tác chính trị pháp luật Cao Dục Lương, thông thường, những người tham gia họp đều phải tắt máy. Nhưng Hầu Lượng Bình thà tin rằng bọn họ cố tình tắt máy, chơi trò mất tích với anh. Với tư cách trưởng phòng điều tra của Tổng cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát nhân dân tối cao, Hầu Lượng Bình đã nhiều lần nhấn mạnh, thậm chí là thỉnh cầu các đồng nghiệp ở tỉnh H: bắt người trước, rồi họp sau! Gã phó thị trưởng họ Đinh này quá quan trọng, là một mắt xích then chốt trong vụ án Triệu Đức Hán nhận hối lộ vừa phá được. Nếu để lộ phong thanh làm hắn ta chạy mất, rất nhiều bí mật trong quan trường của tỉnh H có thể sẽ như đá chìm đáy biển. Hầu Lượng Bình cực kỳ bất mãn với người bạn học cùng đại học Trần Hải, anh đã đặc biệt dặn đi dặn lại Trần Hải đừng báo cáo, cứ khống chế Đinh Nghĩa Trân trước rồi tính sau, nhưng Trần Hải nhát gan, quanh co mấy câu rồi rốt cuộc vẫn báo lên cấp trên. Hầu Lượng Bình chính là sợ đêm dài lắm mộng, bắt Triệu Đức Hán xong liền lập tức lên chuyến bay đêm đến tỉnh H, không ngờ lại gặp phải vùng mây dông thế này.

Hầu Lượng Bình đột nhiên phát hiện, bên ngoài chẳng có gió cũng chẳng có mưa, bình yên tĩnh lặng, đến cả tiếng xe đưa đón khách như thoi dệt cửi ồn ã cũng đã biến mất. Dông sét ở đâu ra? Vùng mây dông ở chỗ quái nào? Anh chạy ra cửa sảnh chờ, ngước nhìn bầu trời đêm. Bầu không tuy mây đen mờ mịt, trăng lu sao mờ, nhưng chẳng thấy ánh chớp mà cũng càng không nghe thấy tiếng sấm đâu, hình như máy bay không thể cất cánh là một sai lầm! Vừa khéo bên cạnh anh có một nhân viên sân bay đi qua bên cạnh, Hầu Lượng Bình chặn ông ta lại chất vấn. Vị cán bộ sân bay đã có tuổi này liếc nhìn anh một cái đầy ngụ ý, rồi ra vẻ triết lý nói, nhìn sự vật không thể chỉ nhìn bề ngoài, anh thấy được phía bên trên tầng mây kia à? Đằng sau sự tĩnh lặng bao giờ cũng ẩn chứa bão giông. Hầu Lượng Bình nhìn theo bóng lưng ông ta mà ngẩn người, tựa như vừa nghe được một ẩn dụ nào đó, những lời nói ấy khiến anh không ngừng liên tưởng...

Hầu Lượng Bình tốt nghiệp khoa chính trị pháp luật trường đại học H, thầy giáo và bạn học rải khắp cả quan trường tỉnh H, khiến anh có một tình cảm vướng vít đặc biệt với tỉnh này. Cơn bão chống hủ bại tham nhũng đang càng lúc càng mạnh lên ở khắp nơi, chỉ riêng tỉnh H lại bình lặng khác thường, các lời đồn khi nổi chỗ này khi chìm chỗ khác bao năm nay đa phần đều chỉ dừng lại ở mức độ lời đồn mà thôi. Đương nhiên, Hầu Lượng Bình hiểu đây chỉ là hiện tượng giả tạo, người trần mắt thịt không thể thấy được thế giới bên trên tầng mây dày đặc, cũng không thể nhìn thấy những chỗ tối tăm ẩn giấu bên dưới ánh mặt trời. Vụ Đinh Nghĩa Trân nổi lên mặt nước cơ hồ là một sự ngẫu nhiên, nếu không phải vụ án động trời của Triệu Đức Hán dính dáng đến hắn, nhất thời cũng khó mà nắm được chứng cứ nào chắc chắn. Trưởng phòng điều tra hiểu rõ tầm quan trọng của thời cơ, bước chân đầu tiên ra cửa lúc nào cũng là mấu chốt quyết định thắng hay bại. Hầu Lượng Bình sốt ruột lắm, nhưng sốt ruột cũng chẳng ích gì, trên trời có dông sét ngăn cản anh lại.

Anh đi qua cửa kiểm tra an toàn lần nữa, quay lại sảnh chờ. Trong sảnh vẫn hết sức ồn ào. Anh cố ép mình bình tĩnh lại, đứng trước máy nước sạch uống mấy ngụm, tìm một ghế trống ngồi xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi. Hình ảnh Triệu Đức Hán sa lưới liền hiện lên trước mắt anh, Hầu Lượng Bình không kìm được, lại chìm vào những hồi ức về Triệu Đức Hán. Tối hôm qua, khi người này đang bê cái bát tô lên ăn mì tương đen, cánh cửa gỗ cũ kỹ "cót két" mở ra, anh chính là người thay mặt cho số mệnh đến gõ cửa nhà tay tham quan này.

Ông ta có gương mặt trung hậu thật thà, thoạt nhìn không giống một cán bộ cơ quan nhà nước cho lắm, mà như một lão nông dân vừa ở ruộng về nhà. Tay nông dân này rất bình tĩnh, tố chất tâm lý cực tốt, gặp biến mà không kinh hoảng. Hầu Lượng Bình liếc qua đã nhìn thấu, đây là trạng thái mạnh mẽ do nắm quyền lớn trong tay thời gian dài rèn nên. Đương nhiên, có lẽ ông ta đã đoán trước được cảnh tượng ấy từ lâu, đã có chuẩn bị tâm lý. Chỉ có điều, Hầu Lượng Bình không ngờ, một trưởng phòng dự án của ủy ban cấp bộ bị chỉ đích danh tố cáo nhận hối lộ đến mấy chục triệu nhân dân tệ lại sống ở nơi tồi tàn thế này!

Đây là một căn hộ cơ quan cải tạo lại khá phổ biến, khoảng bảy mươi mét vuông, đã cũ kỹ lắm rồi. Đồ đạc trong nhà toàn là mua từ thời Triệu Đức Hán kết hôn, quê kệch hết sức, góc xô pha đã mòn bục cả ra. Ngoài cửa chỏng chơ mấy đôi dép lê rách nát, có vứt ra đường cũng chẳng ai thèm nhặt. Bồn cầu trong nhà vệ sinh đang rò nước, cứ hai ba giây lại nghe "tí tách" một tiếng. Vòi nước trong nhà bếp cũng đang nhỏ nước, nhưng hình như không phải bị rò, mà là cố ý trộm nước. Chứng cứ rất rõ ràng, chậu rửa mặt bên dưới vòi đã hứng được nửa chậu nước sạch không phải trả tiền.

Hầu Lượng Bình đưa mắt quan sát xung quanh, lắc đầu cười gượng, tay trưởng phòng này thậm chí còn không bằng người dân bình thường nữa.

Dường như để chú thích cho thắc mắc này của anh, Triệu Đức Hán vừa nhồm nhoàm bát mì tương đen cuối cùng trong cuộc đời tự do của mình, vừa cằn nhằn: Cục chống tham nhũng các người đi bắt tham quan, sao lại tìm đến chỗ tôi? Này, có tham quan nào lại ở nơi quái quỷ này chứ? Nhà cũ bảy tầng mà thang máy còn chẳng có, tham quan đều như thế này thì người dân đã đốt pháo ăn mừng rồi! Giọng ông ta bị sợi mì chặn lại trong cổ họng, nghe lúng ba lúng búng.

Đúng rồi, đúng rồi, ông Triệu, nhìn ông giản dị chưa kìa, cả bữa tối có mỗi bát mì tương đen thôi.

Triệu Đức Hán ăn có vẻ rất ngon miệng: con nhà nông mà, thích cái món này.

Hầu Lượng Bình chậc lưỡi, giọng nói vang vang đầy vẻ khoa trương: Chậc chậc, ông Triệu, ông là trưởng phòng cơ mà!

Triệu Đức Hán tự giễu mình: Ở cái đất Bắc Kinh này, trưởng phòng là cái thá gì? Ném vu vơ cục gạch ra đường cũng đập trúng một đống!

Hầu Lượng Bình bày tỏ tán đồng: Thế cũng phải! Nhưng mà, cũng phải nhìn xem đấy là phòng gì nữa. Cái phòng của ông Triệu đây quyền lực lớn lắm đấy! Từ lâu tôi đã nghe người ta nói, có cho làm bộ trưởng cũng không thèm đổi, phải vậy không?

Triệu Đức Hán rất nghiêm túc: Quyền lớn hay nhỏ, chẳng phải đều là vì nhân dân phục vụ thôi à? Có quyền lớn thì nhất định phải thối nát hay sao? Chỗ tôi như thế nào thì các anh cũng thấy cả rồi đấy, tôi khuyên các anh đừng có tốn thời gian ở đây nữa làm gì!

Lục soát hoàn toàn không có kết quả. Sự thực đã chứng minh, việc này quả thật là lãng phí thời gian. Hầu Lượng Bình nhìn Triệu Đức Hán mỉm cười xin lỗi: Nói vậy là lầm lẫn thật à? Thế nào mà lại nhầm vào nhà tấm gương liêm chính nhỉ? Triệu Đức Hán rất hài hước, kịp thời chìa bàn tay nần nẫn thịt ra vẫy chào: Trưởng phòng Hầu, vậy gặp lại anh sau nhé.

Hầu Lượng Bình cũng rất hài hước, một tay tóm lấy tay Triệu Đức Hán: Ô, trưởng phòng Triệu, tôi đã đến đây rồi, thực tình không nỡ chia tay ngay với ông đâu đấy! Chúng ta đến nơi tiếp theo nhé! Nói đoạn, anh lấy một tấm thẻ ra vào màu trắng nằm trong cái giỏ đựng đồ lặt vặt trên bàn nhà họ Triệu ra, nhét vào túi áo ngực Triệu Đức Hán.

Triệu Đức Hán hoảng hốt, vội móc tấm thẻ ra: Đây... đây là cái gì vậy?

Thẻ ra vào biệt thự của ông ở khu Đế Kinh Uyển chú còn cái gì! Phiền ông tiếp tục phối hợp với chúng tôi chấp hành công vụ!

Vẻ hài hước của Triệu Đức Hán biến mất trong tích tắc, ông ta mềm nhũn người ra ngồi thụp xuống đất...

Hầu Lượng Bình đột ngột mở bừng mắt. Sảnh chờ bỗng nhiên náo động, rất nhiều người chen về các cửa lên máy bay khác nhau, trước các quầy soát vé đều đã xếp hàng dài. Hầu Lượng Bình tưởng máy bay sắp cất cánh, vội vàng chen về phía cửa lên máy bay của mình. Kết quả, anh phát hiện ra đó chỉ là nhầm lẫn, các nhân viên phục vụ trong sân bay đang phát cơm hộp cho hành khách bị trễ chuyên, Hầu Lượng Bình không có cảm giác thèm ăn, lại ủ rũ quay về chỗ ngồi lúc nãy.

Điện thoại di động đổ chuông, Hầu Lượng Bình liếc nhìn, cặp mắt lập tức sáng bừng lên, điện thoại của Trần Hải.

Xong việc rồi à? sắp hành động rồi à? Không phải! Bảo là lãnh đạo có bất đồng, đã báo cáo lên tân bí thư tỉnh ủy rồi... Hầu Lượng Bình gần như hét lên: Trần Hải, cục trưởng Trần ơi là cục trưởng Trần, tôi đã bảo với cậu, Triệu Đức Hán vừa sa lưới liền phun ra hết, khai ra hơn một trăm tên hối lộ rồi mà! Chỉ riêng số Đinh Nghĩa Trân giới thiệu đã hơn chục triệu, có thể thấy con số mà bản thân tên Đinh Nghĩa Trân này ăn hối lộ cũng phải lớn chừng đó!

Ở đầu bên kia, Trần Hải nói: Tôi làm gì được, tôi thì là cái quái gì đâu chứ? Với lại, Tổng cục chống tham nhũng bên cậu còn chưa gửi lệnh bắt Đinh Nghĩa Trân đến Viện kiểm sát tỉnh tôi mà! Hầu Lượng Bình nóng ruột nhảy dựng lên: Thủ tục đã làm xong rồi, đang ở trong cặp tôi đây! Hừ, vậy cậu mau mau bay tới đây đi, đã đến sân bay rồi còn gì? Hầu Tử*, cậu phải để chúng tôi làm theo pháp luật chứ! Hầu Lượng Bình chỉ thấy xây xẩm mặt mày. Có biết vùng mây dông là gì không? Che phủ trên đầu mà anh lại không nhìn thấy cũng không nghe thấy sấm sét gì cả! Thôi bỏ đi, bỏ đi, không nói chuyện với cậu nữa. À mà này, Đinh Nghĩa Trân đang ở đâu? Đang làm gì? Ai phụ trách theo dõi hắn cho tôi đấy?

Trần Hải báo cáo như thể đã học thuộc lòng: Đinh Nghĩa Trân đang tổ chức hội nghị hợp tác dự án hồ Quang Minh ở nhà khách chính phủ thành phố Kinh Châu, tối nay mở tiệc, Đinh Nghĩa Trân sắp uống say rồi. Tôi đã điều động nữ trưởng phòng điều tra đắc lực nhất là Lục Diệc Khả ra trận, chỉ cần tỉnh ủy đưa ra quyết định, một cuộc điện thoại là có thể bắt được Đinh Nghĩa Trân ngay...

Ô, xin lỗi xin lỗi, Hầu Tử, bí thư Cao đã hỏi ý kiến tân bí thư tỉnh ủy rồi, bên tôi lại sắp phải họp rồi! Trần Hải hạ giọng, nói mấy câu cuối rồi vội vội vàng vàng tắt máy.

Họp với chẳng họp, họp cái đầu cậu ấy... Hầu Lượng Bình lầm bầm chửi, nhưng trong lòng cũng yên tâm phần nào. Anh bạn học cũ Trần Hải này là người thật thà, làm việc chắc chắn, vả lại đã làm cục trưởng Cục chống tham nhũng mấy năm, kinh nghiệm cũng khá phong phú.

Một phụ nữ ngồi bên cạnh Hầu Lượng Bình thở dài: Ôi, không biết bao giờ mới cất cánh được nữa...

Hầu Lượng Bình đang chất chứa tâm sự, chẳng muốn bắt chuyện với cô ta, bèn ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại.

Hai mắt vừa nhắm lại, hình ảnh sinh động của Triệu Đức Hán lại nảy lên trước mắt anh.

Gã tham quan này có thể nói là hết sức đặc biệt, khiến Hầu Lượng Bình muốn quên cũng không thể nào quên nổi. Màn lục soát ở biệt thự trong khu Đế Kinh Uyển ấy quả thực quá chấn động, vượt xa khỏi mọi kinh nghiệm và tưởng tượng trước đây của Hầu Lượng Bình...

Triệu Đức Hán đã hoàn toàn suy sụp, được hai viên cảnh sát khiêng vào trong biệt thự của mình. Biệt thự trống trơn, không có xô pha, bàn ghế, cũng không có giường tủ, đồ nhà bếp, rèm cửa sổ dày cộp che hết ánh sáng từ bên ngoài, dưới đất phủ một lớp bụi mỏng. Rõ ràng, nơi này chưa từng có người ở. Triệu Đức Hán thà chui rúc trong căn nhà cũ rách nát kia cũng không đến đây hưởng thụ dù chỉ một ngày. Vậy thì cả căn biệt thự này dùng để làm gì chứ? Hầu Lượng Bình hướng ánh mắt về phía dãy tủ sắt cao ngất sừng sững dựa lưng vào tường. Triệu Đức Hán giao ra một chùm chìa khóa, các cảnh sát lần lượt mở tủ, cao trào đột nhiên hiện lên trước mặt mọi người...

Từng bó tiền giấy cũ mới lẫn lộn được xếp ngay ngắn, tầng tầng lớp lớp, lèn đầy cả một dãy tủ sắt, tạo thành một bức tường bằng tiền giấy kín mít đến nỗi gió thổi cũng không lọt qua được. Cảnh tượng này có lẽ chỉ thấy được trong kho tiền của ngân hàng lớn hoặc là một cảnh quay giả tưởng trong những bộ phim hạng ba mà thôi. Chừng ấy tiền mặt tập trung vào một chỗ, gây ra cảm giác chấn động rất mạnh đối với thị giác của con người. Tựa hồ như một cơn gió lốc ập đến, khiến ta hoàn toàn không thể kháng cự lại sức mạnh của nó. Tất cả các cán bộ cảnh sát, bao gồm Hầu Lượng Bình đều ngẩn người ra tại chỗ.

Trời đất ơi, Triệu Đức Hán, tôi biết là ông tham tiền, nhưng không thể ngờ là ông tham đến mức ấy. Tôi phục ông rồi đấy, nhiều tiền thế này, một trưởng phòng nho nhỏ như ông làm sao mà kiếm được chứ hả? Cũng giỏi ghê đấy chứ? Hầu Lượng Bình hoàn toàn không hề có ý châm biếm, ngồi xổm xuống trước mặt Triệu Đức Hán, gần như thành khẩn cất lời hỏi.

Triệu Đức Hán đến giờ mới khóc rống lên, không chỉ vì sợ mà phần nhiều hơn là vì đau lòng: Trưởng phòng Hầu, tôi không tiêu một đồng nào hết mà, không nỡ tiêu, lại sợ bị lộ, cũng... cũng chỉ thường đến đây ngắm...

Hầu Lượng Bình lấy làm hiếu kỳ đối với tâm lý của bị can này: Thường đến đây ngắm? Đống tiền giấy này đẹp lắm sao?

Triệu Đức Hán nhìn về phía dãy tủ sắt với ánh mắt mơ màng: Đẹp lắm, đẹp lắm ấy. Hồi bé ở dưới quê, tôi thích nhất là ngắm nhìn những mảnh ruộng bội thu, thường ngồi xổm ở đầu bờ ngắm cả buổi. Tôi thích ăn mì tương đen, lại càng thích ngắm lúa mì ngoài đồng ruộng. Lúa mì nảy mầm rồi, cây trổ giò rồi, bông lúa vàng ruộm đã chín rồi... ngắm mãi ngắm mãi, bụng cũng no luôn. Triệu Đức Hán lại bảo mình là con nhà nông, mấy đời đều làm nông dân, nghèo đến phát sợ! Ngắm đống giấy bạc, giống như ngắm lúa mì vậy, ngắm xong trong lòng thấy vững vàng hơn, ngắm xong là tinh thần thỏa mãn. Ngắm lâu dần, trên giấy bạc liền ánh lên một lớp vàng lấp lánh như bông lúa mì vậy...

Người này quả thực là một đóa kỳ hoa dị thảo, không ngờ lại còn có thể thăng hoa lòng tham thành ý thơ đậm chất điền viên như thế...

Hầu Lượng Bình đột nhiên nhớ ra, Triệu Đức Hán hình như có một người mẹ già hơn tám mươi tuổi sống một mình dưới quê, bèn hỏi Triệu Đức Hán, có phải ông ta cũng gửi tiền về cho mẹ già không. Triệu Đức Hán đáp, có gửi, mỗi tháng gửi ba trăm đồng. Ông ta còn thường xuyên cãi nhau với vợ vì ba trăm đồng này, ngay vợ ông ta cũng không biết chuyện ông ta bí mật phát tài. Ông ta rất muốn đón mẹ lên thành phố sống, nhưng không dám lộ ra biệt thự ở Đế Kinh Uyển, đây là kho tiền của ông ta mà! Nhà ông ta đang ở thì quá nhỏ, không thể sắp xếp được. Cũng may, mẹ ông ta không thích thành thị, đến xem rồi lại về. Triệu Đức Hán tự an ủi mình rằng: mỗi tháng gửi ba trăm đồng cho mẹ cũng suýt soát đủ rồi.

Hầu Lượng Bình rốt cuộc cũng nổi giận! Ông ôm bao nhiêu tiền thế này, mỗi tháng chỉ gửi cho mẹ già có ba trăm đồng tiền sinh hoạt! Bỏ không cả một căn biệt thự lớn cũng không đón mẹ già đến ở! Mẹ ông vất vả cả đời nuôi ông lớn, để rồi nhận lấy báo đáp như thế sao? Lại còn mở miệng ra là nói mình con nhà nông dân nữa, nhà nông sao mà đen đủi vậy? Toàn nuôi ra cái loại con chẳng có như ông chứ!

Triệu Đức Hán chảy nước mắt nước mũi giàn giụa, gương mặt hằn sâu sự hổ thẹn, luôn miệng nói mình đã sai, sai nặng rồi, mình có lỗi với đảng, có lỗi với nhân dân, phụ lòng bồi dưỡng của tổ chức...

Câm miệng! Tổ chức bồi dưỡng ra cái loại vơ vét tiền bạc như ông hả? Nói mau, làm sao ông kiếm được nhiều tiền như vậy?

Triệu Đức Hán lắc đầu, nói rằng mình thực sự không thể nhớ rõ nổi nữa. Từ khi có lần đầu tiên, những lần sau đó ông ta không thể dừng tay lại nữa! Ông ta ngồi ở cái ghế trưởng phòng này bốn năm, có tiền là nhận, cứ như gặt lúa mạch vậy, lúc nào cũng cảm thấy như mình đang mơ, ngẩn ngơ ngơ ngẩn, trong mắt chỉ toàn là bông lúa mạch vàng ruộm...

Hầu Lượng Bình chỉ vào tủ sắt hỏi: Ông có con số đại khái không? Chỗ tiền này là bao nhiêu?

Triệu Đức Hán nói: Chuyện này thì tôi nhớ, tổng cộng hai trăm ba mươi chín triệu năm trăm năm mươi tư nghìn sáu trăm tệ!

Hầu Lượng Bình vỗ vỗ lên vai Triệu Đức Hán: Nhớ chuẩn xác đến con số hàng trăm cơ đấy, trí nhớ của ông tốt thật.

Triệu Đức Hán nói: Trí nhớ tốt cũng đâu bằng cái bút rỏm chứ. Trưởng phòng Hầu, tôi nói anh biết nhé, tôi thích ghi sổ lắm, ai cho tôi bao nhiêu tiền, đưa lúc nào đưa ở đâu, từng món từng món đều ghi rành mạch cả đó.

Hai mắt Hầu Lượng Bình sáng bừng lên, anh vội truy hỏi: Cuốn sổ đó đâu? Ông giấu ở đâu?

Triệu Đức Hán ngần ngừ một lát, rồi chỉ lên trần nhà: Ở trên trần giả của phòng ngủ chính!

Tiểu Hàn nhanh nhẹn chạy ra ngoài, lát sau đã mang về một cuốn sổ được bọc kín trong túi nylon.

Hầu Lượng Bình lật xem cuốn sổ, không khỏi kinh ngạc thốt lên: Trời đất ơi, ông học kế toán đấy à?

Triệu Đức Hán vừa khóc vừa nói: Không... không, tôi học ngành khai thác mỏ, kế toán chỉ là tự học thôi!

Chuyên nghiệp quá, ông đúng là tự học thành tài rồi, ông Triệu! Nói thật lòng, tôi thật muốn cảm ơn ông quá!

Triệu Đức Hán dở khóc dở mếu hỏi: Trưởng phòng Hầu, thế... thế có thể coi như tôi đã lập công chuộc tội không?

Cái này thì tòa án mới nói được, ông Triệu, sao mà ông lại đi đến nước này cơ chứ? Sao lại tham lam vậy?

Triệu Đức Hán trở nên kích động: Tôi muốn tố cáo! Tôi tố cáo phó thị trưởng thành phố Kinh Châu Đinh Nghĩa Trân, hắn ta đã sáu lần dẫn người đến hối lộ tôi, tổng số là mười lăm triệu ba trăm hai mươi sáu nghìn tệ! Nếu không phải lần đầu tiên hắn tặng tôi một tấm thẻ ngân hàng năm trăm nghìn tệ, tôi cũng không có ngày hôm nay! Trưởng phòng Hầu, anh kiếm giấy bút cho tôi, để tôi viết lại hết những bài học đau đớn này! Để tiếng chuông cảnh báo ngân lên mãi, để những người khác sau này đừng bao giờ phạm phải sai lầm như tôi nữa, à không, là phạm phải tội lỗi...

Chuyện này, ông vào tù rồi thì còn vô khối thời gian mà viết. Hầu Lượng Bình gấp cuốn sổ lại, chuyển sang bước tiếp theo, lấy lệnh bắt ra, nói với cấp dưới: Được rồi, bắt ông nông dân nhặt lúa mì này về thôi!

Tiểu Hàn và Tiểu Lưu bước lên kéo Triệu Đức Hán dậy, để ông ta ký tên, rồi còng tay lại. Sau đó, Triệu Đức Hán bị còng tay cứ ngồi phịch dưới sàn nhà, sắc mặt nhợt nhạt như người chết.

Hầu Lượng Bình chỉ huy cấp dưới dọn dẹp tủ sắt, trong chốc lát đã chất lên một ngọn núi tiền giữa phòng khách. Anh đi vòng quanh núi tiền, móc điện thoại di động ra báo cho cán bộ trực ban ở Viện kiểm sát đến thay ca, đồng thời bảo họ liên hệ với ngân hàng, mang thêm mấy cái máy đếm tiền tới, đây là việc khẩn cấp. Sau đấy ngân hàng mang tới mười hai cái máy đếm tiền, không ngờ dùng cháy mất sáu cái!

Cảnh sát thay ca sắp đến. Hầu Lượng Bình ra lệnh cho mấy người bọn Tiểu Hàn áp giải Triệu Đức Hán đi.

Triệu Đức Hán bị Tiểu Hàn lôi kéo, loạng choạng đứng lên khỏi sàn nhà, đi ra phía cửa. Đột nhiên, ông ta quay người lại, ấp a ấp úng nói với Hầu Lượng Bình: Trưởng... trưởng phòng Hầu, tôi... tôi muốn đi... đi một vòng quanh nhà này được không? Phen này tôi đi, chắc chắn là không trở về đây được nữa rồi!

Hầu Lượng Bình ngẩn người, lắc đầu gượng cười: Được rồi, vậy thì đi nhìn lại lần cuối đi!

Triệu Đức Hán đeo còng tay, đi loanh quanh trong biệt thự, bộ dạng lưu luyến không nỡ rời xa, tựa hồ muốn khắc ghi từng chi tiết nhỏ của tòa biệt thự này vào trong tâm trí. Cuối cùng, ông ta không kiềm chế được lao bổ vào núi tiền giữa phòng khách - có lẽ là đống lúa mì vàng ruộm trong tâm tưởng ông ta, khóc rống lên. Bàn tay đeo còng của ông ta vuốt ve từng bó tiền cũ mới, tay và cơ thể đều run rẩy dữ dội. Cuộc đời ông ta thất bại chính là vì tất cả những thứ này, vì chúng, ông ta đã phải trả giá bằng đạo đức, lương tâm, nhân cách, đến cuối cùng lại chỉ như đem giỏ tre xách nước, tất cả đều là hư không, làm sao ông ta không thương tâm cho được!

Tiếng khóc thê lương của Triệu Đức Hán khiến người ta rạn cả gai ốc, vang vọng mãi không dứt trong phòng khách biệt thự...

Bốn giờ sáng, loa rốt cuộc cũng báo tin tốt, vùng mây dông trên bầu trời Bắc Kinh đã chuyển dịch, máy bay có thể cất cánh. Hầu Lượng Bình đi theo đoàn người ra phía cửa lên máy bay, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện gì nên trôi qua rồi sẽ trôi qua, chuyện gì cần đến rồi sẽ đến. Vùng mây dông trên bầu trời Bắc Kinh đã chuyển dịch, chỉ sợ bên phía tỉnh H sắp có sấm chớp đùng đùng. Hầu Lượng Bình có một dự cảm, cơn bão chống tham nhũng ở tỉnh H sắp đến, không khéo sẽ cuốn cả những thầy giáo, bạn học của mình năm đó vào trong. Bắt đầu từ Đinh Nghĩa Trân, những lời đồn này nọ ở tỉnh H e rằng sẽ không còn là lời đồn nữa, cũng chẳng dễ dàng dừng ở mức độ lời đồn...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.