Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Hầu Lượng Bình rất hưng phấn, lời tố cáo của Thái Thành Công khiến đường nét chỉnh thể của sự kiện này trở nên rõ ràng hơn...

Lấy việc xét người, mảnh đất vàng giá gần một tỷ tệ của công ty may mặc Đại Phong, đã bị một công ty khác là tập đoàn Sơn Thủy dùng hình thức thế chấp cổ phần để đoạt mất, trong nháy mắt, Đại Phong phá sản, tập đoàn Sơn Thủy kiếm được năm sáu trăm triệu. Chuyện này có bình thường không? Hiển nhiên là không! Ai được lợi? Tập đoàn Sơn Thủy của Cao Tiểu Cầm được lợi. Đằng sau tập đoàn Sơn Thủy rốt cuộc là gì, lai lịch của Cao Tiểu Cầm như thế nào, không ai nắm rõ. Nhưng lời đồn về vị chủ tịch xinh đẹp này thì lại lan truyền khắp mọi nơi, ví dụ, nói Cao Tiểu Cầm là cháu gái của Cao Dục Lương, tuy thuần túy chỉ là tán dóc nhưng trên mạng cứ kiên trì thuyết này thì cũng có chút khiến người ta phải suy nghĩ.

Mấy ngày sau đó, Hầu Lượng Bình cẩn thận nghiên cứu về lịch sử của Cao Tiểu Cầm và tập đoàn Sơn Thủy, chỉ thấy gần như là tay không bắt giặc. Công thành chiếm đất, Cao Tiểu Cầm lần nào cũng có mắt nhìn hơn người, cũng có một đống vụ tương tự như vụ nuốt nhà máy Đại Phong vừa rồi. Điều này làm Hầu Lượng Bình rất tò mò, chẳng lẽ cô ta là thiên tài kinh doanh? Thú vị hơn nữa là, ngân hàng thành phố Kinh Châu của Âu Dương Thanh kịp thời ngừng khoản vay, mới dẫn đến việc cổ phần của nhà máy Đại Phong lọt vào tay Cao Tiểu Cầm. Âu Dương Thanh là phu nhân của một vị lãnh đạo cấp cao, bên trong vụ này liệu có quan hệ lợi ích gì không? Chuỗi kinh tế của tập đoàn Sơn Thủy có cuốn lấy vị lãnh đạo cấp cao kia hay không?

Hầu Lượng Bình chỉ thị Lục Diệc Khả dẫn theo nhân viên của phòng điều tra số 1, bắt đầu điều tra từ việc nhận hối lộ mà Thái Thành Công tố cáo... Âu Dương Thanh nhận hối lộ bốn tấm thẻ ngân hàng, tổng cộng hai triệu tệ. Chuyện này đương nhiên có khó khăn, bốn tấm thẻ trong bốn năm, rất khó lấy được chứng cứ. Nhưng chỉ cần xác thực được một tấm thẻ trong số đó là coi như đã thắng lợi rồi. Để đề phòng đập cỏ động rắn, trước mắt vẫn chưa tính đến việc tiếp xúc trực tiếp với Âu Dương Thanh, chỉ có thể âm thầm điều tra mà thôi.

Còn về vị tổng giám đốc xinh đẹp Cao Tiểu Cầm kia, hiện giờ vẫn chưa có chúng cứ trực tiếp chỉ vào cô ta, xét từ góc độ kinh doanh, hành vi của cô ta đều hợp pháp. Các điểm nghi vấn phân tích ra nhiều đến mấy thì cũng chỉ là nghi vấn, Cục chống tham nhũng của Viện kiểm sát trước mắt vẫn chưa có lý do để điều tra cô ta. Đương nhiên, tiếp xúc với thân phận bạn bè thì vẫn có thể được.

Cơ hội tiếp xúc do Kỳ Đồng Vĩ đưa tới. Người đàn anh khóa trên láu cá này lại lộ mặt sau khi vụ việc khó nhằn Thái Thành Công được giải quyết, nói là muốn tẩy trần cho anh, Hầu Lượng Bình trong lòng không vui, bèn từ chối. Đến khi Kỳ Đồng Vĩ nói sẽ bày tiệc ở làng nghỉ mát Sơn Thủy của Cao Tiểu Cầm, Hầu Lượng Bình mới hờ hững nhận lời. Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, có cơ hội tiếp cận tập đoàn Sơn Thủy thần bí, anh đang mong còn chẳng được.

Cũng không biết quan hệ giữa Kỳ Đồng Vĩ và Cao Tiểu Cầm là như thế nào, không ngờ lại nhờ Cao Tiểu cầm đến đón. Vậy là, Hầu Lượng Bình gặp Cao Tiểu Cầm lần đầu ở ngay cổng lớn của Viện kiểm sát tỉnh. Vị mỹ nữ tổng giám đốc này đẹp mà không dung tục, quyến rũ nhưng mạnh mẽ, thân hình mảnh khảnh nhưng bên trong là cốt thép, trong đôi mắt phượng mày lá liễu kia là khí thế của bậc tu mi, quả nhiên không phải loại tầm thường.

Hầu Lượng Bình ngồi trên xe nói chuyện vui vẻ, bảo Cao Tiểu Cầm là một huyền thoại của thành phố Kinh Châu. Cao Tiểu Cầm đảo tròn đôi mắt sáng, hờ hững lườm Hầu Lượng Bình một cái: Cục trưởng Hầu, khi huyền thoại biến thành hiện thực, có phải anh hơi thất vọng đúng không? Chậc, thì ra là một cô gái già thế này! Hầu Lượng Bình nói rất thành khẩn: Làm gì có, tôi bất ngờ chứ! Cảm giác mà cô mang đến, vừa giống một nữ học giả phong độ ngời ngời, lại giống một nữ doanh nhân hô mưa gọi gió vậy. Giọng Cao Tiểu Cầm ngọt xớt: Trong những huyền thoại về tôi ấy chắc cũng có những câu chuyện không hay ho, thậm chí là có cả ý đồ riêng phải không? Hầu Lượng Bình mỉm cười gật đầu: Đúng vậy, mỗi người nói một kiểu mà! Có điều, tổng giám đốc Cao này, tôi là một kiểm sát viên, nghề nghiệp của tôi không cho phép tôi tin vào bất cứ huyền thoại nào, tôi chỉ tin vào đôi mắt mình và chứng cứ thôi. Cao Tiểu Cầm kín đáo chỉ ra, đôi mắt của kiểm sát viên đôi khi cũng nhìn nhầm, chứng cứ cũng có lúc giả tạo. Hầu Lượng Bình để ý thấy, người phụ nữ này có ý khác, bèn truy hỏi xem có ý gì. Cao Tiểu Cầm lại nhoẻn miệng cười tươi tắn, chủ động nhắc đến người bạn thuở nhỏ Thái Thành Công của anh: Người mà ta không hiểu nhất, bao giờ cũng là người bạn mà mình tưởng là đã hiểu rất rõ, ví dụ như Thái Thành Công.

Chủ đề câu chuyện sau đó tập trung vào Thái Thành Công. Cao Tiểu Cầm biết Thái Thành Công là bạn hồi nhỏ của anh, nhưng vẫn ra vẻ buồn rầu lên án anh ta. Trong lời tố cáo của Cao Tiểu Cầm, Thái Thành Công là kẻ không ra gì, vừa không giữ chữ tín lại nói dối như Cuội. Hầu Lượng Bình lắng nghe, ngoài vài lời ngắn gọn chen giữa để điều tiết bầu không khí, anh không hề tranh cãi. Hiện tại, anh cần phải chăm chú lắng nghe, để phát hiện ra điểm đáng ngờ, tìm kiếm manh mối. Anh không sọ vị tổng giám đốc này nói, mà chỉ sợ cô ta không chịu nói. Kinh nghiệm đã chứng minh, khó đối phó nhất chính là những đối tượng điều tra kín tiếng.

Xe hơi nhanh chóng ra khỏi thành phố. Ngoài cửa xe, dòng sông Ngân Thủy chạy song song với con đường, nước sông trong veo, chốc chốc lại gọn lên những con sóng nhỏ. Dù tiết trời vào thu, lau sậy ven bờ sông vẫn mọc xanh ngắt, cỏ lau đung đưa trong làn gió nhè nhẹ, thấp thoáng lộ ra màu trắng xám trên cuống lá. Chốc chốc lại có hai ba con chim nước không biết tên lướt qua bụi lau, mặt sông, rồi biến mất trong rừng liễu ở đằng xa. Núi Mã Thạch uốn lượn vắt ngang chân trời, tựa như một con tuấn mã.

Làng nghỉ mát Sơn Thủy tọa lạc ở chân núi Mã Thạch, dựa núi ven sông, thực sự là một miếng đất có phong thủy rất tốt. Men theo dốc núi nhỏ có mười mấy biệt thự, phong cách kiểu Anh, kiểu Pháp, kiểu Nga, xinh đẹp u nhã, như thể những ngôi nhà nhỏ trong truyện cổ tích. Những biệt thự này đều là phòng dành cho khách, cao hai ba tầng, trên bảng tên có gắn số nhà. Dưới chân núi là một kiến trúc cao tầng hiện đại, tường kính lấp lóa phát sáng dưới ánh mặt trời, đó là nhà tổng hợp của làng nghỉ mát, các hoạt động vui chơi, ăn uống, tắm rửa mát xa đều ở trong tòa nhà này. Ở Kinh Châu, giới thượng lưu thường hay ra vào nơi đây, nhưng dân chúng bình thường lại hiếm người biết đến, nó vừa ít được quảng cáo lại vừa ở nơi xa xôi, còn được gọi là "Niềm Vui Nhà Nông".

Chủ tiệc Kỳ Đồng Vĩ đón khách ở tòa nhà tổng hợp. Bạn học cũ gặp nhau, đặc biệt nhiệt tình, sau một cái ôm thân mật, Kỳ Đồng Vĩ cười toe toét, bắt tay Hầu Lượng Bình lắc liên hồi: Chú em, rốt cuộc cậu cũng chịu từ thiên cung hạ xuống phàm trần, đến với dân gian chúng tôi rồi, hoan nghênh hoan nghênh, hoan nghênh cậu đến đây cùng vui với dân nào!

Hầu Lượng Bình cố làm ra vẻ uất ức: Còn nói nữa, nếu không phải anh và Trần Hải làm sổng mất Đinh Nghĩa Trân, tôi cũng không đến nỗi bị biếm về đây! Kỳ Đồng Vĩ cười hì hì: Khiêm tốn rồi, Lượng Bình, ai mà không biết cậu mang theo Thượng Phương bảo kiếm đến đây cơ chứ? Hầu Lượng Bình nhướng mày lên: Anh đưa tôi Thượng Phương bảo kiếm hả? Lại trách móc đàn anh không tốt, đã nói rõ là sẽ giao Thái Thành Công cho Cục chống tham nhũng, nhưng lại để Triệu Đông Lai đưa đi mất. Kỳ Đồng Vĩ lắc ngón tay trỏ nói: Lọt mất Thái Thành Công cũng tốt, để hắn trong tay cậu là một mối họa, trên đường tới đây tổng giám đốc Cao không nói gì với cậu à? Cao Tiểu Cầm tiếp lời: Tôi nói với cục trưởng Hầu rồi, ai biết anh ấy tin hay không, cứ để anh ấy chờ mà xem! Kỳ Đồng Vĩ trở nên nghiêm túc: Ai có thể chờ mà xem được chứ? Lượng Bình, cậu phải cẩn thận với tên Thái Thành Công này đấy! Hầu Lượng Bình cười hỏi: Đàn anh, có phải anh cũng nắm được vài thông tin về Thái Thành Công hay không? Kỳ Đồng Vĩ vỗ vai Hầu Lượng Bình nói: Chẳng có thông tin gì, người này là một tên gian thương! Cậu thực tâm đối xử với hắn, chắc chắn sẽ thiệt thòi!

Chủ đề này coi như cho qua đi, nhưng Hầu Lượng Bình luôn có cảm giác trong lời nói của Kỳ Đồng Vĩ còn ngầm có ý gì khác.

Nói nói cười cười, ba người đi vào một phòng suite lớn. Gian ngoài là phòng tiếp khách, bên trong là phòng ăn, trang trí hào hoa, đồ đạc bày biện toàn bằng gỗ đỏ lâu năm. Đặc biệt hơn nữa là, trong phòng khách bày sừng sững một tủ sách kiểu cũ, trong tủ có khá nhiều sách kinh điển, sách bán chạy và cả sách khâu tay, không ngờ còn có một bộ toàn tập của Marx và Engels. Hầu Lượng Bình tiện tay rút ra một cuốn sách lật giở, khen ngợi pha lẫn chút châm biếm: Hay quá hay quá, tổng giám đốc Cao, thế này đúng là một tay tóm cả hai nền văn minh rồi, ăn cơm cũng không quên học tập! Kỳ Đồng Vĩ cười cười, nói: Tổng giám đốc Cao đặc biệt bố trí kiểu thư phòng thế này để tiếp đãi thầy giáo của chúng ta đấy. Thầy giáo thích bầu không khí sách vở mà! Hầu Lượng Bình lại càng thêm kinh ngạc: Ô, thầy giáo chúng ta cũng thường đến đây làm khách à? Cao Tiểu Cầm vội nói: Trước đây thỉnh thoảng cũng đến, từ sau khi trung ương ra tám điều quy định thì không đến nữa.

Kỳ Đồng Vĩ đưa một điếu thuốc lá cho Hầu Lượng Bình, Hầu Lượng Bình từ chối, nói mình đã cai thuốc rồi. về chủ đề này, hai người bạn học cũ lại tranh cãi tiếp. Cao Tiểu Cầm rót trà cho hai người, mỉm cười lắng nghe. Kỳ Đồng Vĩ một mình hút xì gà, đồng thời đưa ra một lý thuyết quái dị: Một người có thể cai thuốc lá, vậy thì cũng có thể giết người được! Hầu Lượng Bình, cậu giỏi thật đấy, thực sự cai được thuốc. Tôi đây cai một trăm lần thì một trăm linh một lần hút lại, chỉ trách bản thân quá mềm lòng, quá yếu ớt... Hầu Lượng Bình châm biếm lại: Được rồi được rồi, làm gì có chuyện huyễn hoặc như thế? Cai thuốc cũng chỉ là kiềm chế một chút lòng ham muốn của bản thân mà thôi! Kỳ Đồng Vĩ lắc đầu lia lịa: Ham muốn của con người thực sự dễ kiềm chế vậy sao? Cậu lại còn "mà thôi" nữa! Nếu như dễ kiềm chế, thì cũng không có nhiều hiện tượng phạm tội và phần tử phạm tội như vậy, hai anh em chúng ta cũng đều từ chức được rồi...

Hầu Lượng Bình và Kỳ Đồng Vĩ một người là đầu dao một người là mũi kéo, hồi ở trường đại học đã hiếu thắng đấu đá nhau suốt, các bạn học đều gọi họ là một cặp gà chọi. Nhưng đấu đá thì đấu đá, trong lòng họ vẫn có một phần kính phục đối phương, kính trọng sự xuất sắc của đối phương. Thành tích học tập của họ không phân cao thấp, cũng đều thích các môn thể thao đòi hỏi thể lực, chạy việt dã đường dài, đấu vật, hai người môn nào cũng xuất sắc. Có câu người giỏi chơi với người tài, hai người họ chính là ví dụ cực chuẩn. Hầu Lượng Bình và Kỳ Đồng Vĩ ngoài miệng thì đấu khẩu, trong lòng lại rất ấm áp vui vẻ, cảm giác như thể trở về thời đại học vậy.

Cao Tiểu Cầm rất giỏi giao tiếp, mỉm cười xen vào giữa hai người bảo, họ nói đều rất có lý. Có điều, khi cảnh sát và kiểm sát viên đối đầu, cô ta xem trọng kiểm sát viên hơn. Kỳ Đồng Vĩ giả vờ ghen tị, cố ý nói: Tôi là gương mặt cũ nhàu nhĩ rồi, cục trưởng Hầu là gương mặt mới, cô Cao đây muốn có mới nói cũ phải không? Hầu Lượng Bình nói đùa: Làm gì nghiêm trọng vậy, nhưng chung quy thì người mới thay người cũ mà, bạn học cũ, anh đừng ganh tị nữa! Cao Tiểu Cầm lại nói một cách rất nghiêm túc: Không phải người mới thay người cũ, mà là chức nghiệp khác nhau. Nghề nghiệp của cảnh sát quyết định bọn họ phải qua lại với các phần tử phạm tội hình sự và các loại lưu manh, làm không khéo bản thân mình cũng sẽ bị lưu manh hóa, cảnh sát trên toàn thế giới đều vậy. Còn kiểm sát viên thì sao, đối mặt toàn là tội phạm có trí tuệ cao, tội phạm kinh tế hoặc kẻ có chức quyền, vì vậy trên người toát ra một thứ phong độ quý ông, khá là cao nhã khiêm hòa. Hầu Lượng Bình lập tức chỉ vào mũi mình: Kiểm sát viên đúng là rất có phong độ quý ông. Cao Tiểu cầm cười cười, chuyển sang chủ đề khác: Đầu thế kỷ này, khi tổng thống Mỹ Clinton bị công tố viên độc lập Starr làm cho phát khóc, tôi đang học trung học, thấy tổng thống phải lau nước mắt trên truyền hình, tôi rất căm giận vị công tố viên kia! Hầu Lượng Bình nói: Không đúng rồi, chẳng lẽ công tố viên Starr không phải là một quý ông? Cao Tiểu Cầm vênh mặt lên nói: Nhưng ông ta không nên làm một vị tổng thống phải khóc, người ta là tổng thống Clinton cơ mà! Hầu Lượng Bình cũng trở nên nghiêm nghị: Nhưng, tổng giám đốc Cao này, tổng thống Clinton không nên nói dối người dân, đây là nguyên tắc mà công tố viên Starr kiên trì... Cao Tiểu Cầm thừa nhận: Đúng vậy, khi tôi hiểu được nguyên tắc của công tố viên Starr, thì đã là người lớn rồi. Chậc, nói tới đây, tiện thể hỏi một câu, cục trưởng Hầu, lần này anh đến Kinh Châu là muốn làm ai phải rơi nước mắt vậy? Chuẩn bị để vị nào khóc trước đây?

Kỳ Đồng Vĩ lập tức tiếp lời: Dẫu sao thì cũng không để tổng giám đốc xinh đẹp như cô khóc trước đâu, có phải không, Lượng Bình? Hầu Lượng Bình cười cười: Tôi chẳng muốn ai phải khóc cả, chỉ muốn mọi người đều cười vui vẻ thôi! Đương nhiên, kể cả tôi có tìm đến tổng giám đốc Cao, tổng giám đốc Cao cũng sẽ không khóc đâu nhỉ? Cao Tiểu Cầm nói đầy ẩn ý: Ai nói là tôi sẽ không khóc chứ? Chắc chắn tôi sẽ khóc toáng lên, vả lại còn bắt hai anh cùng khóc với tôi nữa cơ! Hầu Lượng Bình không tiếp lời nữa, mà chỉ vào chai rượu trên bàn ăn: ủa, sao lại uống Nhị Oa Đầu à? Tiết kiệm thế?

Kỳ Đồng Vĩ nhắc đến thầy giáo Cao Dục Lương của họ. Thầy giáo Cao không tiện đến để tránh hiềm nghi, nhưng rất coi trọng buổi tiệc đón gió tẩy trần này, đích thân đặt ra mấy quy định, một là không được dùng tiền công quỹ, hai là không được ăn của chủ quán, ba là không được uống rượu đắt tiền, lại còn không cho dùng xe công... vì vậy Hầu Lượng Bình nhà cậu mới nhân họa được phúc, hưởng thụ đãi ngộ xe riêng của tổng giám đốc xinh đẹp. Cao Tiểu Cầm mỉm cười nói xen vào: Bí thư Cao là người rõ ràng, biết được khách mời là kiểm sát viên mà! Giám đốc Kỳ cũng muốn mở mấy chai rượu cao cấp, nhưng sợ gây chuyện! Nghe nói, tân bí thư tỉnh ủy Sa Thụy Kim rất chặt chẽ chuyện tác phong cán bộ, trong buổi họp thường vụ tỉnh ủy đã nói một câu rất nặng nề, bảo rằng tố chất cán bộ ở địa phương, ban ngành nào đó của chúng ta còn không bằng dân chúng bình thường. Hầu Lượng Bình càng lúc càng kinh ngạc, một doanh nhân mà quan tâm đến chính trị như vậy sao? Ngay cả bí thư tỉnh ủy nói gì trong buổi họp thường vụ tỉnh ủy mà cô ta cũng biết? Nghĩ đoạn, anh bèn cười hỏi: Tổng giám đốc Cao, câu này là giám đốc Kỳ nói với cô à? Kỳ Đồng Vĩ lắc đầu: Tin tức của tổng giám đốc Cao còn nhanh nhạy hơn tôi ấy chứ! Kế đó, anh ta lại bày tỏ sự bất mãn với tân bí thư tỉnh ủy: Bí thư Sa này cứ lòe thiên hạ thôi! Thực sự có chuyện tố chất cán bộ không bằng người dân bình thường sao? Tôi chẳng tin chuyện này.

Cao Tiểu Cầm hài hước đùa: Chậc, giám đốc Kỳ, anh đừng không tin nữa! Tôi chỉ nghe chúng ta vẫn hay nói nhân dân vĩ đại thôi chứ có bao giờ nghe nói cán bộ vĩ đại hay quan chức vĩ đại đâu! Cục trưởng Hầu, anh nói có phải không? Hầu Lượng Bình cười: Chà chà, tổng giám đốc Cao, cô hay quá! Tôi sắp thành fan của cô đến nơi rồi. Kỳ Đồng Vĩ "hừ" một tiếng, nói: Cái gì mà nhân dân vĩ đại? Hừm, hừm, chúng ta đừng có làm bộ nữa, lịch sử xưa nay đều do các bậc anh hùng sáng tạo nên! Mấy ngàn năm lịch sử Trung Quốc chúng ta nhớ được ai? Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế, Đường Thái Tông, Tống Thái Tổ, thêm một vị Thành Cát Tư Hãn nữa, phải không! Nhân dân? Xin hỏi, nhân dân là ai? Ông ta ở đâu? Hầu Lượng Bình lập tức giơ tay: Báo cáo giám đốc, tôi đây, tôi ở đây! Cao Tiểu cầm cũng giơ tay theo: Còn cả tôi nữa! Giám đốc Kỳ, cũng bao gồm cả anh nữa, anh tưởng anh là Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế à? Không phải nói anh đâu, nhưng sao cứ đặt mình không đúng chỗ vậy?!

Lúc này, sắc trời tối dần, một đám người lục tục kéo tới, hầu hết đều là cán bộ trong hệ thống chính trị pháp luật. Có chánh án tòa án tỉnh, thành phố, có sĩ quan cao cấp của công an tỉnh và công an thành phố, còn có cả đồng chí trong ủy ban chính trị pháp luật của tỉnh và thành phố. Kỳ Đồng Vĩ hiển nhiên là đầu lĩnh của đám người này, dẫn Hầu Lượng Bình bắt tay từng người một. Hầu Lượng Bình lập tức nảy sinh một cảm giác kỳ quái: Những cán bộ thuộc hệ thống chính trị pháp luật này lẽ nào chính là phe chính pháp trong truyền thuyết mà mọi người hay nói tới? Bản thân mình tham gia buổi tiệc tẩy trần này, có phải cũng coi như đã nhập bọn rồi hay không? Kế đó, anh lại nghĩ, chẳng trách thầy giáo Cao Dục Lương lại tránh mặt, không tránh mặt liệu có được hay không? Trần Hải là học sinh của Cao Dục Lương, chắc cũng có thể coi là thuộc phe này, không biết trước đây có phải cũng thường tham gia những buổi tụ tập kiểu này hay không.

Khách khứa đã đến đủ, Cao Tiểu Cầm bảo nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên. Các món ăn chủ yếu là đồ tươi bắt dưới sông, trông thì bình thường, nhưng toàn là loại được chọn lựa cẩn thận. Tôm nướng là tôm bắt dưới sông Ngân Thủy lên, thịt thỏ kho tàu là thỏ bắt ở trên núi Mã Thạch, tươi ngon vô cùng. Hay nhất là món Bá Vương biệt cơ, dùng ba ba sinh trưởng tự nhiên dưới sông Ngân Thủy, hầm với gà rừng sống trong rừng tùng trên núi Mã Thạch, phối hợp với các loại dược liệu bổ tạo thành món canh mùi vị tuyệt luân, khiến cả bàn khách uống mà choáng váng.

Cao Tiểu Cầm hiển nhiên rất quen thuộc với mọi người trong bữa tiệc, chào hỏi người này chào hỏi người kia, vui vẻ nói cười: Món ăn nhà nông ở đây chính là muốn giữ lại nét đặc sắc của nhà nông. Các vị ăn uống thấy ngon miệng thì xin góp cho vài ý kiến quý báu. Mặc dù rượu không được ngon lắm, chỉ là Nhị Oa Đầu, nhưng đám người Kỳ Đồng Vĩ cũng uống khá nhiều. Các ban bệ hệ thống chính trị pháp luật có một thứ hào tình hào khí mà các hệ thống khác không bì được, Hầu Lượng Bình nói không uống nhưng cũng cạn khá nhiều. Trong lúc ngà ngà say, giám đốc nhà hàng dẫn một nghệ sĩ chơi đàn cầm theo đàn nhị đi vào.

Kỳ Đồng Vĩ vỗ tay: Ô, ồ, các đồng chí, kịch hay mở màn rồi... Đấu trí*!

Cao Tiểu Cầm trách: Đấu gì chứ? Hôm nay bí thư Cao không đến, thiếu mất một vị tham mưu trưởng!

Kỳ Đồng Vĩ chỉ vào Hầu Lượng Bình: Không phải có cục trưởng Hầu đây à, Hầu cục trưởng đóng vai Tập Đức Nhất đi!

Hầu Lượng Bình không kịp từ chối, Cao Tiểu Cầm liền vỗ tay nói: Hay lắm hay lắm, để Hầu cục trưởng từ trung ương về đây cùng vui với dân. Giám đốc Kỳ, anh đóng Hồ Chuyên Khôi, còn tôi là A Khánh tẩu nhé. Bắt đầu!

Nghệ sĩ đàn bắt đầu kéo nhị, vở kịch mở màn. Phải nói là ba người hát đều khá hay, đặc biệt là Cao Tiểu Cầm, chất giọng rất tốt, tròn vành rõ chữ, thân hình lại yểu điệu mê người, vẻ mặt cô ta cũng rất tốt, điệu bộ thông minh lanh lợi, vừa nhu vừa cương, không tự ti cũng không kiêu ngạo, giống A Khánh tẩu y như đúc vậy.

Một màn Đấu trí hát rất hào hứng, cả nghệ sĩ đàn cũng buông nhị xuống vỗ tay cổ vũ. Ấn tượng của Hầu Lượng Bình với Cao Tiểu Cầm càng lúc càng thêm sâu sắc. Trên đường về, anh không khỏi tự cảm thán trong lòng, đây là một người đàn bà như thế nào nhỉ, dây dưa với Kỳ Đồng Vĩ và một đám quan chức thuộc hệ thống chính trị pháp luật của tỉnh, thậm chí cả thầy giáo Cao Dục Lương cũng là thượng khách của cô ta, muốn đấu trí với cô ta e là phải tốn một phen công sức đây.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.