Sáng sớm ngủ dậy, Hầu Lượng Bình hướng đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ ra ngoài cửa sổ, chậc, tuyết lại rơi rồi.
Trận tuyết này rất lớn, hoa tuyết bay lất phất như bướm trắng, đập vào cửa sổ kính. Trời đất hỗn độn, tòa nhà lớn đằng xa cũng trở nên mơ hồ mờ mịt. Hầu Lượng Bình pha một chén trà, dựa vào cửa sổ uống trà ngắm cảnh tuyết. Bên trong và bên ngoài ô cửa sổ này là hai thế giới, trong nhà tĩnh lặng khác thường, cũng giống như hai hôm nay vậy, yên tĩnh quá độ, yên tĩnh đến mức khiến anh thấy trống trải. Tiêu Cương Ngọc và tổ chuyên án không đến tìm anh hỏi tình hình nữa, anh biết đám người Tiêu Cương Ngọc đang dốc hết sức để tra tìm chứng cứ. Có lẽ, bọn họ thực sự muốn xử lý vụ án này mà không lấy khẩu cung! Đêm qua, Lục Diệc Khả gọi điện báo cho anh việc nhân chứng mất tích. Đây thực sự là tin xấu! Phản ứng đầu tiên của anh là: Hai nhân chứng này có khả năng đã lọt vào tay Kỳ Đồng Vĩ. Nếu thật vậy, tổ điều tra của Tiêu Cương Ngọc sẽ nhanh chóng gây khó dễ với anh, thậm chí vị thầy giáo Cao Dục Lương của anh sẽ mang chứng cứ rõ ràng trực tiếp tìm đến Sa Thụy Kim, dồn anh vào chỗ chết. Trong sự tĩnh lặng ẩn chứa sát cơ, một sợi thừng vô hình đã tròng vào cổ anh, càng lúc càng âm thầm siết chặt.
Hầu Lượng Bình chợt trào dâng lên cảm giác xung động, muốn chạy nhảy vận động trong tuyết. Căn hộ nhỏ này quá bí bức, bình lặng khiến anh gần như nghẹn thở. Anh muốn sức sống của mình bừng lên, phất lên lá cờ tươi sáng.
Hầu Lượng Bình ăn mặc chỉnh tề ra khỏi căn hộ. Vào thang máy đi xuống sảnh tòa nhà, Hầu Lượng Bình hít sâu một hơi, chạy thẳng ra sân vận động giữa lúc trời đang đổ tuyết mịt mù. Anh chạy hai vòng men theo tường bao để làm nóng người, rồi hướng ánh mắt về phía thanh xà kép yêu thích. Trên xà kép đọng một lớp tuyết dày, anh phải dùng găng tay gạt sạch tuyết đi, cỏi áo lông vũ, nhẹ nhàng nhảy lên, rồi bắt đầu đung đưa trên xà kép. Anh lúc thì dựng ngược người, lúc thì lộn nhào, để cơ thể khỏe mạnh bay lên lượn xuống. Nhất thời, cảm xúc đang bùng cháy trong lồng ngực như ngọn lửa dường như làm tan chảy cả tuyết bay đầy trời. Cảm giác phiền não, ủ ê, áp lực dần dần tan đi trong lúc vận động, tan biến thành mây khói...
Buổi tối, anh rất nhớ vợ. Chung Tiểu Ngải và anh rất tâm đầu ý hợp, giai đoạn khó khăn buồn bực này, Chung Tiểu Ngải là trụ cột tinh thần và tình cảm của anh. Lần này vợ anh lại làm đúng, kịp thời gửi chuyển phát nhanh bộ đồ Tây kia trả về cho Thái Thành Công. Tuy không giữ lại vận đơn, nhưng đã tìm được người nhận, khoản hối lộ giá hai mươi ba nghìn tệ này coi như không tồn tại nữa. Một bộ đồ Tây tự nhà máy mình gia công, giá vốn cùng lắm dăm ba trăm đồng, không ngờ cũng biến thành manh mối điều tra việc nhận hối lộ, nói ra đúng là trò cười, nhưng đương lúc dầu sôi lửa bỏng, người ta chỉ cần một chút chứng cứ cũng có thể chỉnh chết anh rồi! Sự thực chứng minh, người vợ làm công tác kiểm tra kỷ luật của anh rất anh minh, cẩn thận không thừa. Mỗi tối, Hầu Lượng Bình đều ngồi trước máy tính trò chuyện với vợ qua video. Hôm qua, Chung Tiểu Ngải nói với anh, tổ thanh tra của ủy ban kỷ luật trung ương tới đây sẽ đến thanh tra tỉnh H, theo quy định, cô không thể tham gia đợt thanh tra này, nhưng vẫn chuẩn bị tranh thủ ngày phép đến thăm anh, lãnh đạo cũng đã đồng ý rồi. Chung Tiểu Ngải vui vẻ nói: Lượng Bình, anh đợi nhé, em đến chi viện hỏa lực cho anh đây!
Trận tuyết lớn dừng không lâu thì Chung Tiểu Ngải đến Kinh Châu. Hai vợ chồng xa nhau đã lâu, tình cảm nồng nhiệt thế nào không phải nói cũng biết. Hầu Lượng Bình chuẩn bị các món ngon như ốc cay, vịt om tiêu Kinh Châu cho vợ, thức ăn bày đầy cả bàn, lại dùng răng mở hai chai bia, mỗi người một chai. Chung Tiểu Ngải xưa nay vẫn không tán thưởng ngón nghề mở chai bia bằng răng này của chồng, nũng nịu trách: Này, này, sao anh vẫn làm trò đấy vậy? Mãi không lớn được lên à? Hầu Lượng Bình vừa rót bia vừa cười nói: Đồ mở bia tự nhiên dùng tiện hơn chứ!
Hai vợ chồng vui vẻ thân thiết ăn uống, không ai ngờ được, một sự việc gần như là kỳ tích đã lặng lẽ xảy ra! Khi Hầu Lượng Bình dùng răng mở chai bia thứ tư, ai đó đã lặng lẽ nhét một phong bì vào qua khe cửa. Hầu Lượng Bình đi vệ sinh, trông thấy liền nhặt lên xem, trong phong bì có ba tấm ảnh. Trên tấm ảnh đầu tiên, Cao Dục Lương mặc đồ ngủ dựa vào đầu giường, bộ dạng mệt mỏi, dường như vừa tỉnh lại sau cơn rượu say, Cao Tiểu Cầm đang đút canh cho ông ta. Trên tấm ảnh thứ hai, thầy giáo Cao và Cao Tiểu Cầm người trước kẻ sau ra khỏi một gian phòng khách, bộ dạng lén lút. Tấm ảnh thứ ba lại càng thú vị hơn, thầy giáo Cao, bí thư Cao không ngờ lại ôm hờ Cao Tiểu Cầm, nâng ly rượu lên mỉm cười ngọt ngào.
Hầu Lượng Bình vui mừng, vỗ mạnh lên trán hét toáng lên: Vợ ơi, có khi anh trúng thưởng lớn rồi!
Chung Tiểu Ngải nhoài người lại xem ảnh: ủa, thầy giáo chúng ta hóa ra còn là tay chơi có hạng nữa cơ à? Làm em giật cả mình!
Hầu Lượng Bình nhờ vợ giúp đỡ tham mưu. Chung Tiểu Ngải nhanh chóng đưa ra phán đoán, có thể nhét được phong bì này vào căn hộ trong khu nhà khách của Viện kiểm sát tỉnh, chắc chắn là người nội bộ! Điều này chứng tỏ trong Viện kiểm sát có người ủng hộ anh, người ủng hộ này đã kịp thời cung cấp thông tin cho viên cục trưởng Cục chống tham nhũng bị đình chỉ chức vụ là anh, để anh có thể phản kích lại ở đường cùng. Hầu Lượng Bình lo lắng bên trong có cạm bẫy gian trá gì. Song Chung Tiểu Ngải lại kiên trì giữ ý kiến. Có ảnh là có chân tướng! Anh xem ba tấm ảnh này nối tiếp nhau có hay không: một tấm cùng uống rượu, một tấm đút đồ ăn trên giường, còn một tấm nữa là hai người làm xong việc lần lượt rời đi, người ta hy vọng anh có thể lật tung Cao Dục Lương lên đấy!
Tư duy của Hầu Lượng Bình lại chuyển sang một phương diện khác. Liệu có khi nào nội bộ bọn họ đã xảy ra mâu thuẫn gì? Theo như tình hình nắm được hiện tại, tập đoàn lợi ích của Cao Tiểu Cầm rất phức tạp, từ nhà họ Triệu ở Bắc Kinh đến các đại gia ở thành phố Kinh Châu, không thể nào bền chắc như một tấm sắt được, ít nhất thì cũng sẽ không vĩnh viễn bền chắc!
Mượn tay anh, đánh ra quân bài của họ! Cũng có khả năng. Chung Tiểu Ngải nảy ra một ý, nói: Cục trưởng Hầu, vậy em có một kiến nghị, anh hãy cầm ba tấm ảnh này đi ăn thêm một bữa cua với thầy Cao đi! Hầu Lượng Bình không tự tin như vậy: Đã trở mặt với nhau rồi, thầy Cao còn mời anh ăn cua được nữa sao? Với lại, mùa đông rồi, lấy đâu ra cua nữa. Chung Tiểu Ngải tràn đầy lòng tin nói: Em đảm bảo ông ấy sẽ mời anh ăn, không có cua thì có thứ khác mà, thầy giáo chúng ta tinh lắm, có phải anh chưa từng được lĩnh giáo đâu! Hầu Lượng Bình ngẫm nghĩ thấy cũng phải: Dù là bữa tối cuối cùng, ông ấy cũng sẽ mời anh ăn! Huống hồ, anh cũng có dao găm đây rồi. Nhưng liệu có đập cỏ động rắn không nhỉ? Chung Tiểu Ngải nói: Chẳng phải rắn đã bị kinh động rồi còn gì? Con nào chạy thì đã chạy hết rồi còn đâu? Cao Tiểu Cầm, Triệu Thụy Long, chẳng phải đều ở Hồng Kông không về nữa rồi hay sao? Kỳ Đồng Vĩ mà muốn chạy thì cũng chạy từ lâu rồi!
Cơm xong, hai vọ chồng vào phòng trong ngủ trưa, thân thiết một hồi, Hầu Lượng Bình ngủ một giấc thật ngon. Chung Tiểu Ngải lặng lẽ ngồi dậy, ra phòng khách bên ngoài cẩn thận nghiên cứu thật kỹ mấy tấm ảnh. Đọi Hầu Lượng Bình ngủ đủ giấc, vươn vai đi ra ngoài, Chung Tiểu Ngải nheo mắt cười tuyên bố, cô lại nghiên cứu ra được thêm vài điều từ mấy tấm ảnh.
Hầu Lượng Bình ngồi xuống bên cạnh Chung Tiểu Ngải, mở to mắt xin vợ chỉ điểm. Chung Tiểu Ngải cầm tấm ảnh đầu tiên lên, chỉ vào nói: Nhìn tấm ảnh đút canh này xem, Cao Tiểu Cầm rõ là mới đi làm tóc, đúng không? Còn thầy giáo Cao thì sao, tóc hơi dài, ít nhất cũng hai mươi ngày chưa cắt rồi. Chung Tiểu Ngải lại đổi sang tấm ảnh khác: Lại nhìn tấm ảnh này, kiểu tóc của Cao Tiểu Cầm thay đổi đúng không? Dù là thay đổi không nhiều! Còn thầy giáo Cao, thì vừa mới cắt tóc đúng không? Hầu Lượng Bình khen: vẫn là em tỉ mỉ! Lúc này, Chung Tiểu Ngải lại đổi một tấm ảnh khác: So với hai tấm ảnh trên, hai người đều trẻ hơn thấy rõ nhỉ? Hầu Lượng Bình sực hiểu ra: Ba tấm ảnh này không phải chụp cùng một địa điểm, cũng không chụp trong cùng một thời điểm, đúng không? Chung Tiểu Ngải chỉ vào trán Hầu Lượng Bình, đưa ra kết luận: Người ta đã dày công tổ hợp, bày ra cạm bẫy cho thầy giáo chúng ta!
Nếu có người sắp đặt thì đúng rồi! Hầu Lượng Bình bước đi bước lại ngẫm nghĩ, trước đây, anh vẫn luôn nghĩ ngợi một vấn đề, thầy giáo Cao không nên công nhiên qua lại một cách trắng trợn với Cao Tiểu Cầm như vậy. Cao Tiểu Cầm là vị tổng giám đốc xinh đẹp của tập đoàn Sơn Thủy, là mỹ nữ nổi tiếng thành phố Kinh Châu, nếu thầy giáo dám qua lại với cô ta như thế, tuyệt đối sẽ không có được ngày hôm nay. Vả lại, đây cũng không phải là phong cách của Cao Dục Lương! Vì vậy, anh lại càng thiên về khuynh hướng nhận định, nội bộ của đối thủ đã xảy ra vấn đề, thầy giáo Cao thậm chí còn không hề hay biết đã có người ra tay với mình!
Nghĩ tới đây, Hầu Lượng Bình bật cười, hỏi Chung Tiểu Ngải xem có nên báo tin cho thầy giáo hay không? Dẫu sao thì ông ta cũng là thầy giáo, thầy trò tình sâu nghĩa nặng mà! Chung Tiểu Ngải hừ một tiếng, giả bộ ghen tuông: Phải rồi, anh còn suýt chút nữa thành con rể người ta cơ mà! Hầu Lượng Bình cũng đùa theo: Nếu thật sự làm con rể ông ấy, cái ghế của lão Quý có lẽ là của anh rồi! Em nhìn Kỳ Đồng Vĩ đấy, còn chưa phải con rể mà đã lên đến giám đốc công an tỉnh rồi đấy thôi, suýt nữa là thành phó chủ tịch tỉnh rồi! Chung Tiểu Ngải gõ một cái lên đầu anh: Thật vậy thì lần này em phải thanh tra trọng điểm anh rồi! Hầu Lượng Bình nghển cổ ra: Không thể nào! Anh không phải Kỳ Đồng Vĩ, anh đây mọc giữa đầm bùn mà không hôi tanh mùi bùn đâu! Chung Tiểu Ngải lại trách: Trong bùn dễ chịu thế mà anh còn không lấm bùn à? Sợ là đã biến thành bùn từ lâu rồi ấy chứ. Hầu Lượng Bình không tranh biện với cô nữa, chỉ nói: Được rồi, không nói chuyện này nữa, anh quyết định rồi, gửi ba tấm ảnh này tới chỗ Cao Dục Lương, để thầy Cao cũng phiền não giống chúng ta vậy, không thể để mình chúng ta phiền não được, thế đâu có công bằng!
Chung Tiểu Ngải cười cười hỏi: Thế mối phiền não này để anh đến đưa hay là em đây? Hầu Lượng Bình nói: Tốt nhất là em đưa đi! Chồng em bị thầy giáo vu hãm, em cũng nên đến tận cửa đòi một lời giải thích chứ? Chung Tiểu Ngải dẩu môi lên nói: Giờ mới nịnh em hả! Ngẫm nghĩ một lát, cô lại nói: Nhưng Lượng Bình này, anh đừng quên hai việc. Một, thân phận của em; hai, tổ thanh tra bọn em đã đến Kinh Châu rồi! vẫn là anh ra mặt thì có lợi hơn, đằng nào thì thầy trò hai người cũng đã xé rách mặt nạ rồi, anh coi như đây là bữa tối cuối cùng đi, cùng lắm thì bị ông ấy đuổi ra khỏi cửa thôi! Hầu Lượng Bình cho rằng hợp lý, bèn cầm điện thoại di động gọi cho Cao Dục Lương...
Khi ánh đèn vừa lên, vợ chồng Hầu Lượng Bình đến trước cửa căn biệt thự có vườn hoa kiểu Anh quen thuộc kia. Chung Tiểu Ngải cầm theo một bó hoa tươi, đi cùng Hầu Lượng Bình, thản nhiên cúi người chào Cao Dục Lương: Em chào thầy! Cao Dục Lương tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì, cười ha hả đáp: Ô, hay quá, Lượng Bình, Tiểu Ngải vào đây! Nhận lấy bó hoa của Chung Tiểu Ngải, ông ta lại nói đùa: Cục trưởng Hầu này, cậu chưa bao giờ buôn bán lỗ vốn nhỉ, lại một bó hoa nữa à? Hầu Lượng Bình cười cười: Thầy ơi, lần này thì hoa cũng không phải của em luôn, của Tiểu Ngải đấy! Cao Dục Lương đưa hoa lên mũi hít ngửi: Hoa nhài thơm quá, như Tiểu Ngải nhà chúng ta vậy...
Sau khi cắm hoa vào lọ, Cao Dục Lương ngồi xuống uống trà, không để ý Hầu Lượng Bình nữa mà nheo mắt mỉm cười nói chuyện với Chung Tiểu Ngải. Thầy giáo Cao dùng phương thức nói đùa chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo, hỏi Chung Tiểu Ngải có phải đến tận nơi tìm thầy giáo hỏi tội hay không? Chung Tiểu Ngải liền nương đà đó kêu oan: Hầu Lượng Bình là loại người nào, thầy cô chẳng lẽ còn không rõ hay sao? Anh ấy có thể có khuyết điểm này nọ, nhưng tuyệt đối không thể nào tham ô đâu ạ! Cao Dục Lương liếc mắt nhìn Hầu Lượng Bình nói: Không ai nói cục trưởng Hầu nhất định tham ô ăn hối lộ, chỉ là tạm thời đình chỉ chức vụ suy xét lại thôi mà, chỉ cần làm rõ sự việc, việc cần làm vẫn phải làm, dẫu sao thì giờ cũng có người dùng tên thực tố cáo mà! Hầu Lượng Bình thành khẩn gật đầu: Vâng, có tố cáo thì phải điều tra. Tiểu Ngải đừng trách thầy giáo. Cao Dục Lương lập tức biểu dương học sinh: Thấy chưa, tâm thế Lượng Bình rất tốt mà, sắt thép chính nhờ như vậy mà luyện thành đó! Kế đó, ông ta lại nhích về phía Chung Tiểu Ngải: Nói thực với em, tôi cũng không muốn tin lời tố cáo Lượng Bình đâu! Nhưng không có cách nào khác, Lượng Bình trọng nguyên tắc, tôi cũng phải trọng nguyên tắc thôi, cho dù nội tâm có đau đớn thế nào đi nữa! Hầu Lượng Bình tỏ vẻ nghiêm túc nói: Vâng, em có thể hiểu được nỗi đau trong lòng thầy...
Ngô Huệ Phân không có sự hài hước như Cao Dục Lương, ngồi bên cạnh chen miệng vào, giọng khẩn thiết: Lượng Bình này, sau khi biết em bị đình chỉ chức vụ, thầy thực sự rất đau lòng, thường xuyên mất ngủ cả đêm, hễ nhắc đến em là lại thở ngắn than dài, đau lòng khôn xiết! Sợ nhất là, ông ấy cai thuốc hai chục năm nay mà giờ lại hút lại rồi đấy.
Cao Dục Lương nheo mắt liếc nhìn Hầu Lượng Bình một cái, châm một điếu thuốc như để bày tỏ nỗi lòng. Cao Dục Lương phả khói phun mây, khác hẳn với hình tượng nho nhã lịch sự thường ngày. Kế đó, ông ta lại kể khổ với học trò, nói là Thái Thành Công đã tố cáo, Viện kiểm sát thành phố đã đưa hồ sơ tới trước mặt ông ta rồi, ngay cả Quý Xương Minh cũng đã chấp nhận hiện thực, ông ta biết phải làm sao? Vả lại, Tiêu Cương Ngọc ở Viện kiểm sát thành phố lại là người rất cương trực, tính tình cũng thối hệt như Hầu Lượng Bình vậy! Chung Tiểu Ngải liền tranh thủ cơ hội hỏi vặn: Thầy Cao sao lại phải nhấn mạnh vào cái tính thối của Lượng Bình vậy? Có phải vì không thích cái tính thối của anh ấy, muốn cho Lượng Bình một bài học không? Đây có phải là một phương pháp giáo dục? Hầu Lượng Bình cũng theo sát, nói mình cũng nghĩ thế, giống như hồi xưa ở trong trường, thầy Cao không thể không hạ uy phong của những đứa sinh viên nghịch phá vậy. Sao hả? Một xướng một họa, muốn đối phó thầy phải không? Cao Dục Lương cười ha hả hỏi. Hầu Lượng Bình vội nói: Không ạ, bọn em đang thỉnh giáo thầy mà! Cao Dục Lương nói đầy ẩn ý: Lượng Bình à, người thầy này có còn dạy được cậu nữa không? Chung Tiểu Ngải tiếp tục diễn vai người phụ nữ vô tâm vô tư: Sao lại không dạy được chứ? Thầy Cao, có gì thầy cứ nói thẳng ra đi ạ! Cứ coi Lượng Bình như Kỳ Đồng Vĩ là được rồi!
Cao Dục Lương lại hút mấy hơi thuốc nữa, hồi lâu sau, mới thở dài một tiếng: Hầu Lượng Bình là Kỳ Đồng Vĩ sao? Lượng Bình còn nhắm vào Kỳ Đồng Vĩ kia kìa! Tôi không muốn bọn họ nảy sinh ra mâu thuẫn, đã nhắc nhở Lượng Bình, chuyện Kỳ Đồng Vĩ góp cổ phần trái quy định đừng bức ép quá, chuyện này xảy ra với học trò nào thì người thầy này cũng phải bao che thôi, có phải không? Ngô Huệ Phân xen lời: Tiểu Ngải, em không biết đấy thôi, cô còn nói là Lượng Bình, Đồng Vĩ, Trần Hải, ba người học trò đắc ý này giống như ba đứa con trai của thầy Cao các em vậy mà Lượng Bình không nghe! Chung Tiểu Ngải nửa thật nửa giả phê bình chồng: Anh xem anh kìa, IQ không thấp mà EQ không được cao! Hầu Lượng Bình làm ra bộ dạng bất đắc dĩ: Anh cũng là vì muốn tốt cho thầy thôi mà! Nếu không phải sợ thầy bị liên lụy, việc gì anh phải nói cho thầy biết những chuyện không ra gì đó của Kỳ Đồng Vĩ chứ? Là cục trưởng Cục chống tham nhũng, anh trực tiếp xử lý anh ta không phải là xong hay sao?!
Cao Dục Lương "hừ" một tiếng, dụi điếu thuốc hút một nửa vào gạt tàn: Còn trực tiếp xử lý nữa? Nhìn đi, giờ người ta trực tiếp xử lý cậu rồi đấy? Cục trưởng Hầu, cậu cũng nhớ lại đi chứ! Chung Tiểu Ngải làm bộ ngây thơ, kinh ngạc hỏi: Thưa thầy, nghe thầy nói thì Kỳ Đồng Vĩ cũng cùng với đám người Tiêu Cương Ngọc ở Kinh Châu xử lý Hầu Lượng Bình phải không ạ? Giám đốc công an tỉnh như anh ta có nghĩa vụ này sao? Cao Dục Lương ngẩn người, tự biết mình đã lỡ lời, vội vàng chữa cháy: À, cái cô Tiểu Ngải này, thầy cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi!
Hầu Lượng Bình bảo vợ: Tiểu Ngải, có vẻ như anh hiểu ra rồi, ý thầy nói đây là báo ứng phải không? Cao Dục Lương lập tức tiếp lời: Chẳng lẽ còn không phải là báo ứng? Trong binh pháp có cách nói thế này, giết địch một nghìn, phe mình cũng tổn thương tám trăm. Cậu muốn giết địch, thì phải chuẩn bị chấp nhận tổn thương! Hầu Lượng Bình mỉm cười, nói đầy ẩn ý: Thưa thầy, kỳ thực em đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, thậm chí còn chuẩn bị tinh thần bị vu cáo hãm hại! Cao Dục Lương dài mặt ra: Vậy còn đến tìm tôi làm gì? Cô Ngô, thức ăn xong chưa? Trong nhà bếp vẳng ra tiếng Ngô Huệ Phân: sắp xong rồi, đang làm salad đây! Cao Dục Lương cáu bẳn thúc giục: Nhanh lên, đừng làm lỡ thời gian quý báu của cục trưởng Hầu! Hầu Lượng Bình cười gượng: Thầy ơi, thầy muốn đuổi em đi rồi phải không ạ? Chung Tiểu Ngải vội dàn hòa: Anh nói linh tinh gì vậy? Thưa thầy, hai người nói chuyện đi, để em vào giúp cô!
Sau khi Chung Tiểu Ngải đi, Hầu Lượng Bình lấy trong túi ra ba tấm ảnh, bày lên bàn uống trà: Thưa thầy, em thực sự có chuyện muốn báo cáo, thầy xem đây, thầy cũng bị người ta tố cáo rồi, chắc cũng là báo ứng nhỉ? Cao Dục Lương nhìn ba tấm ảnh, ngẩn người, vội vàng hỏi ở đâu ra? Người tố cáo là ai? Hầu Lượng Bình mặt không đổi sắc: Chuyện này thực sự không thể nói được, xin thầy thông cảm. Cao Dục Lương ngẫm nghĩ giây lát, tỏ vẻ đã hiểu. Bí thư ủy ban chính trị pháp luật đương nhiên hiểu được quy tắc bảo mật. Cao Dục Lương lấy làm cảm khái: Trong tình cảnh này, cậu vẫn còn mang được ba tấm ảnh này tới đây, tôi rất cảm động. Ông ta vỗ nhẹ lên đầu gối Hầu Lượng Bình, rồi lại nói: Điều này chứng tỏ trong lòng cậu vẫn còn người thầy này! Hầu Lượng Bình đáp: Chuyện cũ không phải như mây khói, đêm qua em còn nằm mơ lên lớp môn pháp luật của thầy nữa kia, thầy giảng về tinh thần Hải Thụy, kể chuyện Hải Thụy vác quan tài lên triều...
Cao Dục Lương lại trở lại chủ đề ban đầu: Lượng Bình, cậu nhậm chức cục trưởng Cục chống tham nhũng hơn bốn tháng, từ đó đến giờ vẫn luôn nhắm vào tập đoàn Sơn Thủy và Cao Tiểu Cầm, cậu cảm thấy thầy giáo cậu và Cao Tiểu Cầm là quan hệ như thế nào? Hầu Lượng Bình chơi trò cút bắt với thầy giáo, nói: Quan hệ của thầy và người đẹp, học trò như em làm sao mà nói được? Phải do thầy tự nói ra chú! Cao Dục Lương chỉ vào Hầu Lượng Bình bật cười: Đúng là cái thằng khỉ, EQ thực sự không cao chút nào! Nói đoạn, ông ta đột nhiên cao giọng lên gọi: Này, cô Ngô ra đây mà xem, thầy Cao nhà bà vẫn hấp dẫn lắm, già rồi mà vẫn còn phong lưu!
Nói đoạn, ông ta lại bật ra một tràng cười vừa sảng khoái vừa vui vẻ, làm Hầu Lượng Bình phải hít vào một hơi khí lạnh.
Ngô Huệ Phân trong bếp đi ra, lấy làm ngạc nhiên nhìn ba tấm ảnh Hầu Lượng Bình mang tới. Bà hỏi Hầu Lượng Bình lấy ở đâu ra? Hầu Lượng Bình nói thật, bảo có người lẳng lặng nhét dưới khe cửa nhà khách. Kỳ lạ là, Ngô Huệ Phân còn tỏ ra lo lắng bối rối hơn cả Cao Dục Lương: Đây rõ là có người hãm hại thầy em mà! Hầu Lượng Bình quay sang nhìn Cao Dục Lương: Thưa thầy, em vẫn hy vọng được nghe thầy giải thích!
Để tôi nghĩ xem nào, để tôi nghĩ xem nào... Cao Dục Lương nhìn mấy tấm ảnh trầm ngâm. Hồi lâu sau, ông ta mới gỡ cặp kính lão, đặt mấy tấm ảnh xuống, nói là đã nhớ ra hết rồi! Ba tấm ảnh này chụp ở ba nơi khác nhau, cũng không phải chụp trong một lần. Tấm ảnh nữ đồng chí trẻ tuổi bón nước là kích thích nhất, chuyện gì xảy ra vậy? Có một năm, tập đoàn Sơn Thủy tổ chức hội thảo nghiên cứu về doanh nghiệp tư nhân, ông ta nhận lời mời tham gia, đột nhiên bị hạ đường huyết, bất tỉnh nhân sự, Cao Tiểu Cầm là chủ nhân, hết sức lo lắng, bón nước đường cho ông ta, chính là như vậy! Hầu Lượng Bình lại nhắc nhở, trong trụ sở tập đoàn Sơn Thủy còn treo một tấm ảnh thầy và cô ta chụp chung nữa kia! Cao Dục Lương nói: Cũng là chụp trong thời gian tham gia hoạt động đó thôi. Ong ta lại hỏi: Giờ vẫn chưa gỡ xuống à? Hầu Lượng Bình đáp: Người ta treo ở đó như là chiêu bài vậy, đồn rằng Cao Tiểu Cầm là cháu gái của thầy đấy. Cái đám doanh nhân này thật đúng là...! Cao Dục Lương lập tức dặn dò Ngô Huệ Phân: Mau gọi điện cho tập đoàn Sơn Thủy, bảo họ gỡ tấm ảnh đó xuống!
Ngô Huệ Phân nhận lời, bưng salad lên, để mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Cao Dục Lương vẫn nghĩ về mấy tấm ảnh, càng nghĩ lại càng thấy buồn bực, mấy tấm ảnh này ở đâu ra vậy nhỉ? Ai mang những tấm ảnh này ra làm trò? Ông ta mong Hầu Lượng Bình có thể cung cấp một chút đầu mối, dẫu sao thì anh cũng là cục trưởng Cục chống tham nhũng! Hầu Lượng Bình nói với giọng hơi châm biếm: Cục trưởng Cục chống tham nhũng chẳng phải đã bị thầy bãi chức rồi sao ạ? Cao Dục Lương đanh mặt lại: Lại nói lung tung nữa rồi, là tạm thời đình chỉ! Vả lại, đây là quyết định của tỉnh ủy! Hầu Lượng Bình bèn thừa cơ phản công: Lệnh đình chỉ này còn kéo dài đến bao giờ nữa vậy ạ? Nếu hai nhân chứng mấu chốt kia mãi mãi không tìm được, thì cũng không thể làm rõ được vấn đề?
Cao Dục Lương nhấp một ngụm rượu, tỏ ý không thể cứ treo mãi vậy được, ông ta sẽ nghĩ cách để điều chỉnh. Cao Dục Lương đặt chén rượu xuống, nhìn chằm chằm vào Hầu Lượng Bình, đột nhiên tung ra quân bài tẩy: Lượng Bình, cậu có muốn trở về Bắc Kinh không? Hầu Lượng Bình rất bất ngờ, nhất thời không biết bày tỏ thái độ thế nào. Cao Dục Lương lại nói: ở đâu đến thì về lại đó, vẫn là trở về tổng cục chống tham nhũng của Viện kiểm sát tối cao đi! Hầu Lượng Bình nhếch mép: Chuyện này em thực sự chưa nghĩ đến! Cao Dục Lương nói đầy thâm ý: Vậy thì về nghĩ cho kỹ, nghĩ kỹ càng rồi thì nói với tôi! Hầu Lượng Bình mời ông ta một chén rượu, thử dò hỏi: Quý Xương Minh, Sa Thụy Kim liệu có đồng ý cho em đi không? Cao Dục Lương nói: Lão Quý đồng ý hay không cũng không quan trọng, Sa Thụy Kim đồng ý là được! Cao Dục Lương nhích lại gần Hầu Lượng Bình: Tôi cũng nói thật cho cậu hay, thực ra để cậu trở về Bắc Kinh không phải ý của tôi, mà là ý của bí thư Sa! Hầu Lượng Bình nửa tin nửa ngờ: Lúc em được điều động về đây, chính bí thư Sa đã đích thân nói chuyện, mới nhận chức được bốn tháng, ông ấy đã muốn em đi? Thế là thế nào? Cao Dục Lương cười cười nói: Tiểu Ngải đã nói rồi còn gì, cậu là đồ con khỉ, EQ quá thấp! Chung Tiểu Ngải mời rượu Cao Dục Lương, nói, xin thầy giải thích cho chồng em với.
Được rồi! Cao Dục Lương uống hết ly rượu Chung Tiểu Ngải mời, đặt ly xuống, bắt đầu thao thao bất tuyệt, thực giống như đang giảng bài cho Hầu Lượng Bình và Chung Tiểu Ngải: Hồi xưa ở trong trường, thầy có kể chuyện Hải Thụy, chuyện Thương Ưởng, nhưng không kể chuyện Nhạc Phi. Hôm nay, thầy đặc biệt kể cho bạn học Hầu Lượng Bình nghe chuyện Nhạc Phi và tội danh có lẽ có. Không thể phủ nhận, Nhạc Phi là một người ái quốc vĩ đại trong lịch sử Trung Quốc, là anh hùng kiên trung báo quốc, gần như có thể nói là một con người hoàn mỹ tự cổ chí kim rồi! Nhưng con người hoàn mỹ Nhạc Phi này lại chết vì tội danh có lẽ có. Có lẽ có là thế nào? Chưa chắc đã có, không nhất định là có. Một vị đại anh hùng chưa chắc là có tội, một con người hoàn mỹ lại chết oan ở đình Phong Ba! Chuyện là thế nào? EQ quá thấp, thật sự rất đáng thương!
Hầu Lượng Bình giơ một tay lên, giống như đang đặt câu hỏi trong lớp học: Nhạc Phi chết vì EQ quá thấp? Thưa thầy, đây là phát hiện mới của thầy ạ? Cao Dục Lương tựa như trở lại lớp học năm xưa, đứng dậy, đi đi lại lại trước bàn ăn, khoát tay nói: Đã phát hiện từ lâu rồi, nhưng không tiện nói trên lớp, sợ ảnh hưởng tiêu cực đến các sinh viên trẻ tuổi như các cậu. Trong hoàn cảnh hủ bại thời Nam Tống, Nhạc Phi là một kẻ dị biệt. Các tướng quân khác tham ô quân lương, ông ấy lại đem bổng lộc ra nuôi quân, vì vậy Nhạc gia quân luôn thắng trận. Đạo đức phẩm hạnh lại càng không có gì để nói, một lòng muốn rửa mối nhục Tĩnh Khang, nghênh đón hai vua về Nam. Nhạc Phi chưa từng thử nghĩ, rửa mối nhục Tĩnh Khang, đón hai vua về, vậy thì vị hoàng đế tại vị Triệu Cấu sẽ đặt ở đâu? EQ của Nhạc Phi quá thấp, không nắm được tâm tư của Triệu Cấu! Hầu Lượng Bình bướng bỉnh nói: Không, em cho rằng có lẽ Nhạc Phi cũng không muốn đi dò đoán ý của bề trên! Cao Dục Lương lạnh lùng nói: Vậy thì Nhạc Phi tự mình tìm chết rồi! Ngừng lại giây lát, Cao Dục Lương nhìn thẳng vào người học trò: Cậu có biết tại sao bí thư Sa Thụy Kim muốn cậu trở về Bắc Kinh không?
Hầu Lượng Bình đáp không biết, bảo rằng chưa từng nghĩ đến chuyện này. Chung Tiểu Ngải huých chồng một cái, nói: Anh ấy à, chính là không biết đoán ý bề trên đấy! Thưa thầy, xin thầy nói thẳng ra cho bạn học Hầu Lượng Bình này nghe đi, cho anh ấy khỏi hồ đồ! Cao Dục Lương đung đưa cái đầu, nói: Lượng Bình bây giờ, giống như Nhạc Phi năm đó, chỉ biết vùi đầu đánh trận xung phong, mà không biết ý của bề trên là gì! Kế đó, ông ta lại quay sang phía Hầu Lượng Bình: Dùng cái đầu của mình đi, bí thư Sa Thụy Kim giờ đang muốn gì? Muốn trở mặt với tôi và Lý Đạt Khang, hay là muốn trở mặt với bí thư tiền nhiệm Triệu Lập Xuân? Đều không phải! Cậu thì hay rồi, gặp thần giết thần, gặp quỷ chém quỷ, làm vậy khiến bí thư Sa rất khó xử! Kết quả, cậu đắc tội hết một lượt từ trên xuống dưới, cục trưởng Cục chống tham nhũng như cậu không thể ở lại tỉnh này được nữa! Giờ ra đi có lẽ là chuyện tốt, không đi, nói không chừng cậu cũng sẽ phải dừng bước ở đình Phong Ba đấy!
Hầu Lượng Bình vung tay minh họa, vạch một đường trên cổ: Ô, khiến em cũng chết vì tội danh có lẽ có?
Chung Tiểu Ngải nói xen vào: Lượng Bình, anh đừng có mà không biết điều, thầy Cao không phải đang dọa anh đâu!
Nhìn đi, Tiểu Ngải nhà chúng ta tỉnh táo hơn cậu nhiều! Cũng may là Tiểu Ngải đến đây! Cao Dục Lương gật đầu lia lịa, lại giương cao ngọn cờ chính nghĩa, thuận nước đẩy thuyền chơi trò ngụy biện: Dĩ nhiên rồi, cũng không thể quá mức tiêu cực, không thể nhìn thế sự tăm tối như thế được! Nước ta ngày nay là nước cộng hòa nhân dân do đảng lãnh đạo, không phải vương triều Nam Tống suy bại. Hầu Lượng Bình cũng không phải là Nhạc Phi, mà là một kiểm sát viên! Hầu Lượng Bình cười gượng nói: Thầy lại giảng phép biện chứng rồi? Cao Dục Lương khẳng khái hùng hồn: Tôi đúng là muốn giảng phép biện chứng đấy, phép biện chứng và thuyết duy vật là cơ sở triết học của đảng cộng sản mà!
Cuối cùng, thầy giáo ấn tay lên đầu gối học sinh, bảo học sinh đừng để cảm xúc lấn át, hãy nghiêm túc nghĩ xem có nên trở về Bắc Kinh không? Nếu muốn trở về, ông ta sẽ đi tìm bí thư Sa Thụy Kim nói chuyện, không điều tra tiếp vụ tố cáo kia nữa! Đằng nào thì nhất thời cũng không thể tìm được nhân chứng. Hầu Lượng Bình bày tỏ, dù điều động trở về Bắc Kinh, cũng vẫn hy vọng điều tra rõ chuyện tố cáo này, không để lại tì vết. Cao Dục Lương đứng ra đảm bảo, có thầy giáo ở đây, sẽ không để lại bất cứ tì vết nào, mà còn được đánh giá cao nữa. Hầu Lượng Bình bấy giờ mới thể hiện thái độ, nếu được vậy thì tốt.
Ra khỏi nhà Cao Dục Lương, Hầu Lượng Bình và Chung Tiểu Ngải tản bộ về nhà. Lúc này, trên phố người đi lại thưa thớt, thi thoảng mới có một chiếc xe hơi phóng qua, xung quanh tĩnh lặng yên bình. Dù là giữa đêm, song tiết trời lại ấm lên đôi chút, gió Bắc lạnh buốt đã ngừng thổi, dường như mùa đông đã tạm rời đi. Nhưng đống tuyết đọng chưa tan bên dưới cây tiêu huyền ven đường dành cho người đi bộ lại nhắc nhở người ta rằng, mới đây không lâu vừa có một trận tuyết lớn.
Hầu Lượng Bình và Chung Tiểu Ngải vừa đi vừa nói chuyện trên con phố tĩnh lặng không bóng người, tâm trạng đều rất nặng nề. Chung Tiểu Ngải nói: Lượng Bình, chúng ta nói lời chia tay với quá khứ từ đây hay sao? Những năm tháng thuần khiết, tràn trề lý tưởng và nhiệt huyết tuổi trẻ ấy? Hầu Lượng Bình thở dài: Chia tay ở đây thôi! Sau đêm nay, những con người năm xưa ấy, bất kể là ai, bất kể học trò thầy giáo, hay cấp trên cấp dưới, trong hồi ức đều không thể nào thoải mái được nữa. Chung Tiểu Ngải đá chân vào tuyết đọng trên đường, đặt câu hỏi với bầu trời đêm âm u xa thẳm: Anh nói xem, con người bây giờ bị sao vậy? Ngay cả một chút ký ức đáng thương đó cũng muốn làm cho vấy bẩn, em cũng thấy uất ức rồi đấy! Hầu Lượng Bình cũng lấy làm cảm khái: Đúng thế, ký ức ngày xưa sở dĩ đẹp đẽ, là vì có hiện thực tham chiếu! Trong bốn năm theo học khoa chính trị pháp luật đại học tỉnh H, chúng ta đã biết một giáo sư ngành luật lừng danh, tài hoa rực rỡ lại hết sức nhiệt tình; bốn tháng được điều đến tỉnh H làm cục trưởng Cục chống tham nhũng lại khiến anh nhìn thấu được sự giả dối, vô sỉ và độc ác của một chính khách xảo quyệt, điều này vừa khiến anh bi thương, cũng khiến anh đau xót đến tận xương tủy!
Nhận thức của anh về thầy giáo là một quá trình. Hầu Lượng Bình kể với vợ, dạo trước anh còn mua một khối đá Thái Sơn khiêng đến, hy vọng thầy giáo có thể làm một hòn đá núi Thái dám đương đầu trong cuộc chiến chống tham nhũng lần này! Nhưng khi anh tham gia sâu vào cuộc chiến, chạm đến lợi ích cốt lõi, thầy giáo rốt cuộc cũng lộ ra bộ mặt thật, vô tình giáng cho anh một đòn đánh nguội! Giờ đây thầy giáo muốn giao dịch với anh, ép anh rời khỏi chiến trường này...
Hầu Lượng Bình càng nói lại càng kích động, chốc chốc lại khua tay. Chung Tiểu Ngải bắt lấy tay chồng, dịu dàng nắm lấy, lẳng lặng bước đi. Con đường phía trước còn rất dài, hãy bình tĩnh, chậm rãi, kiên định mà bước tiếp đi anh!