Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Cao Dục Lương biết, nguy cơ to lớn đã ập đến. Khuyên giải Hầu Lượng Bình thất bại, ngay cả Ngô Huệ Phân giở bài tình thân ra cũng không có tác dụng, tình huống rất nghiêm trọng. Trong điện thoại, Kỳ Đồng Vĩ lo lắng nói, nếu còn không quyết đoán ra tay, cục diện sẽ không thể cứu vãn được. Bí thư tiền nhiệm Triệu Lập Xuân cũng gọi điện nói, con trai Triệu Thụy Long không về được nhà, chỉ có thể chờ ở Hồng Kông, giọng Triệu Lập Xuân rất bi thiết, nhờ ông ta tìm cách. Triệu Lập Xuân chấp nhận trả bất cứ giá nào, di dời trung tâm ăn uống, rồi cả khoản bồi thường của nhà nước, ông ta cũng đã chỉ thị cho Triệu Thụy Long quyên hết ra thành lập quỹ bảo vệ môi trường. Giọng Triệu Lập Xuân toát lên sự bi thương của người làm cha: Dục Lương, tôi chỉ có một đứa con trai này thôi! Cao Dục Lương chưa bao giờ nghe lãnh đạo cũ nói chuyện với giọng điệu này, không khỏi chua xót trong lòng.

Thế nhưng, vào thời điểm hạ quyết tâm cuối cùng, ông ta vẫn cần nói chuyện với Kỳ Đồng Vĩ, xem cho kỹ toàn bộ đống bài nát bét trên tay người học trò kiêm cấp dưới khốn kiếp này có gì, kể cả thua thì cũng phải thua cho rõ ràng minh bạch. Địa điểm của cuộc nói chuyện này là đại sảnh trung tâm hội nghị quốc tế, nơi này rộng rãi trống trải, sẽ không có ghi âm ghi hình. Ông ta cùng Kỳ Đồng Vĩ đi vào đại sảnh, liền nảy sinh ra một cảm giác, trong điện đường cao lớn, bọn họ trở nên hết sức nhỏ bé mong manh.

Tâm trạng Cao Dục Lương rất tệ, vừa mở miệng ra đã chê trách: Kỳ Đồng Vĩ, có một số chuyện cậu làm đúng là chẳng ra thể thống gì cả, một nông dân không biết chữ nào cũng được sắp xếp làm trợ lý cảnh sát, đi trông bãi đậu xe! Kỳ Đồng Vĩ không coi đó là chuyện to tát gì: À vâng, Trung Quốc là xã hội trọng tình người mà, nói thế nào thì chúng ta cũng không thể không lo cho bà con chòm xóm! Cao Dục Lương nói: Thế nên vợ cậu mới nói tôi bị cậu che mắt rồi! Cái câu một người đắc đạo gà chó cũng lên trời ứng nghiệm với cậu rồi đấy! Bước tiếp theo, có phải cậu định biến hết lũ chó hoang ở làng nhà cậu lên thành chó cảnh sát, ăn thêm một phần lương nhà nước hay không? Kỳ Đồng Vĩ cười cười nói: Thầy ơi, thầy... thầy thực biết đùa. Cao Dục Lương dài mặt ra: Đùa? Kỳ Đồng Vĩ, cậu làm tôi thất vọng quá rồi đấy!

Kỳ Đồng Vĩ ấp úng nói: Thưa thầy, kỳ thực mấy năm nay em cũng không ngừng phấn đấu mà, thầy cũng biết rồi! Cao Dục Lương cười khẩy: Phấn đấu? Cậu xứng đáng với hai chữ này sao? Nói thẳng ra là leo lên được thôi! Kỳ Đồng Vĩ nói: Vâng, là leo lên! Trên quan trường có ai mà không muốn leo lên đâu chứ? Binh sĩ không muốn làm tướng quân không phải là binh sĩ tốt, leo lên không phải là phấn đấu thì là gì? Cao Dục Lương nói: Nhưng phấn đấu thế nào thì cậu cũng phải tuân thủ quy tắc, không thể làm bậy được. Kỳ Đồng Vĩ tỏ ra rất thành khẩn: Thầy ơi, em cũng không muốn làm bừa, nhưng có lúc thực sự không có cách nào khác! Ví dụ như buổi tối ngày 12 tháng 9, người học trò kiêm cấp dưới này rốt cuộc đã đánh ra quân bài xấu đầu tiên: Đêm hôm tiến hành bắt giữ Đinh Nghĩa Trân đó, cuộc điện thoại cảnh báo chính là do anh ta gọi đi. Anh ta dùng điện thoại di động liên lạc với Cao Tiểu cầm, để Cao Tiểu cầm thông báo và sắp xếp cho Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn. Kỳ Đồng Vĩ nói: Nếu em không gọi cuộc điện thoại cảnh báo khẩn cấp này cho Cao Tiểu Cầm, để cô ấy giúp Đinh Nghĩa Trân kịp thời xuất cảnh, thầy và Cao Tiểu Cầm đều phiền phức to rồi! Em bắt buộc phải đánh bài liều mà!

Cao Dục Lương nghe ra được ý tứ trong lời của học trò, làm như vậy dường như cũng là để tốt cho ông ta. Ông ta nặng nề "hừ" một tiếng: Bảo cậu là đồ tiểu nhân mà cậu vẫn không chịu thừa nhận! Giờ đây sự thực đã chứng minh, cậu chính là tiểu nhân còn gì, một tên tiểu nhân có dụng tâm! Lúc báo tin cho Đinh Nghĩa Trân, cậu không báo cáo với tôi, giờ thì báo cáo rồi, thế là ý tứ gì? Đưa tôi vào tròng? Nhất quyết phải kéo tôi lên thuyền giặc cùng với cậu à?

Kỳ Đồng Vĩ cười khổ: Thưa thầy, thầy hiểu lầm em rồi!

Thực ra Cao Dục Lương không hiểu lầm, ông ta hiểu được dụng tâm của Kỳ Đồng Vĩ. Quan hệ lợi ích nhiều năm nay đã trói chặt hai thầy trò họ lại với nhau, giờ đây tai họa ập xuống đầu, chẳng ai có thể yên thân một mình được. Nhung Cao Dục Lương không thừa nhận chuyện này, chỉ vào mũi học trò tiếp tục quở trách: Được, được, Kỳ Đồng Vĩ, cậu giỏi lắm, tôi thừa nhận cậu giỏi lắm! Tôi đây đúng là đang diễn lại câu chuyện Người nông dân và con rắn phiên bản hiện đại mà!

Lúc này, chủ nhiệm Lưu của trung tâm hội nghị quốc tế từ cửa ngách đằng xa chạy tới. Cao Dục Lương không nói tiếp nữa, Kỳ Đồng Vĩ cũng biết ý mà dừng tranh biện lại. Chủ nhiệm Lưu mời hai vị lãnh đạo đến phòng khách quý uống trà. Cao Dục Lương khoát tay nói: Khỏi cần, tôi và giám đốc Kỳ xem quanh hội trường một lúc, bàn chút công chuyện thôi.

Sau khi chủ nhiệm Lưu đi khuất, Kỳ Đồng Vĩ mới lên tiếng: Thầy Cao, thầy nói vậy là làm tổn thương em lắm! Thầy không phải người nông dân lương thiện, còn em cũng không phải con rắn độc trong câu chuyện ngụ ngôn đó! Chuyện cảnh báo cho Đinh Nghĩa Trân thầy bảo em phải báo cáo thế nào? Ngày 12 tháng 9, thầy chủ trì hội nghị, Lý Đạt Khang, Quý Xương Minh, Trần Hải đều nhìn chằm chằm vào thầy! Thế nào thì em cũng không thể chạy đến thì thầm báo cáo với thầy ngay trước mắt họ phải không? Cao Dục Lương chất vấn: Vậy sau khi họp xong thì sao? Cậu có hở ra tí gì với tôi không? Tôi hỏi cậu hết lượt này đến lượt khác, cậu hết lượt này đến lượt khác lừa gạt tôi! Kỳ Đồng Vĩ nói: Em không hở ra với thầy, không phải cũng chính là vì bảo vệ thầy ư?

Cao Dục Lương không nói gì, nghiêng đầu, nhìn sang phía khác. Kỳ Đồng Vĩ thở dài: Nếu Hầu Lượng Bình không đến đây, nếu cậu ta không ép sát từng bước, những chuyện phạm pháp thế này em sẽ không bao giờ nói cho thầy biết, xảy ra phiền phức em sẽ tự mình gánh vác. Cao Dục Lương lại ngoảnh đầu lại, lạnh lùng nói: Cậu gánh được à? Gan cậu cũng to quá rồi đấy! sắc mặt Kỳ Đồng Vĩ hết sức nghiêm túc: Hết cách rồi ạ, Đinh Nghĩa Trân biết quá nhiều bí mật! Hắn ta ngã ngựa, tất cả mọi người đều rủi theo! Chỉ riêng tiền hoa hồng mà Cao Tiểu Cầm chi cho Đinh Nghĩa Trân và đám quan chức bên cạnh đã đủ để hủy diệt toàn bộ phe chính pháp rồi... Cao Dục Lương tựa hồ chạm phải chỗ đau, khóe miệng giật giật. Cao Tiểu Cầm, ông ta hít sâu một hơi, nhíu mày lại hỏi: Có phải cô ta lấy danh nghĩa của tôi ra làm bậy hay không? Kỳ Đồng Vĩ, hôm nay cậu phải nói rõ cho tôi!

Giọng Kỳ Đồng Vĩ mang theo ý châm biếm: Còn phải dùng danh nghĩa của thầy nữa sao? Ảnh chụp chung của thầy với cô ấy vẫn đang treo ở tập đoàn Sơn Thủy! Phó bí thư tỉnh ủy kiêm bí thư ủy ban chính trị pháp luật Cao Dục Lương thân thiết gặp doanh nhân nổi tiếng Cao Tiểu Cầm của tỉnh ta.... Cao Dục Lương khoát tay nói: Bảo cô ta lập tức gỡ tấm ảnh đó xuống! Nhưng Kỳ Đồng Vĩ lại nói: Thầy, tấm ảnh ấy cứ treo đó thì hơn, Cao Tiểu Cầm giờ đang ở Hồng Kông, nhất thời không có chuyện gì đâu! Đừng để người ta nghĩ Cao Tiểu Cầm thực sự có vấn đề, đến thầy cũng vạch rõ ranh giới với cô ấy... Cao Dục Lương ngắt lời học trò: Đừng có chuyện gì cũng lôi Cao Tiểu Cầm vào! Kỳ Đồng Vĩ nói: Vâng, vâng ạ!

Tim Cao Dục Lương thắt lại từng cơn. Kỳ Đồng Vĩ cứ cho mình là đúng, biết rõ Hầu Lượng Bình là cao thủ, sớm đã để ý đến anh ta rồi mà vẫn không biết thu lại! Hầu Lượng Bình và Triệu Đông Lai bắt tay, đang triệt để điều tra vụ tai nạn của Trần Hải và cái chết của Lưu Khánh Chúc, vả lại còn rất có khả năng đã đến gần được sự thật. Đặc biệt là vụ tai nạn của Trần Hải, giờ xem ra e là không thể nào không có quan hệ với người học trò này được, thậm chí còn chính là do Kỳ Đồng Vĩ lên kế hoạch! Nhưng ông ta không thể hỏi, ông ta không cần thiết phải xem lá bài này, quân tử cần phải tránh xa nhà bếp mà!

Nhưng Kỳ Đồng Vĩ lại quá đáng ghét, nhất quyết bắt ông ta xem bằng được, không cho ông ta đi quá xa cái bếp của anh ta. Vậy là, mùi máu tanh bắt đầu lan tràn trong bầu không khí. Thầy ạ, chuyện đến nước này rồi, có một số việc em không thể không nói được nữa, kỳ thực nguy hiểm mà chúng ta đang phải đối mặt đã vượt quá sự tưởng tượng của thầy rồi. Đinh Nghĩa Trân là một nhân vật nguy hiểm, còn một nhân vật nguy hiểm khác nữa chính là Trần Hải. Giám đốc tài chính dưới quyền Cao Tiểu Cầm đã tố cáo bọn em với Trần Hải, trong tình hình đó, em bị ép phải áp dụng biện pháp quyết liệt! Cao Dục Lương không thể tránh né được nữa, lạnh lùng nhìn Kỳ Đồng Vĩ. Vậy là tay kế toán kia chết trong khi đi du lịch? Trần Hải thì bị xe tông? Nhắc đến tên người học trò bất hạnh kia, Cao Dục Lương trở nên kích động, hai tay ông ta nắm lại, vung lên trong không khí: Kỳ Đồng Vĩ, cậu nói xem, sao có thể ra tay với Trần Hải được chứ? Trần Hải là bạn học của cậu và Hầu Lượng Bình đó!

Mặc dù luôn sống sau lớp mặt nạ, nhưng Cao Dục Lương thực sự có tình cảm sâu sắc với ba học trò đắc ý này, ông ta run run giọng, trong mắt thấp thoáng ánh lệ, có thể nhận ra ông ta đau lòng thực sự, phẫn nộ thực sự! Kỳ Đồng Vĩ mặt mày nhăn nhó, cúi gằm đầu xuống lí nhí đáp: Thưa thầy, em... em thực sự không còn cách nào khác...

Cao Dục Lương không để Kỳ Đồng Vĩ nói tiếp, vung tay tát cho anh ta một cái: Súc sinh! Cậu không thấy áy náy à? Không đau lòng à? Hồi học đại học, nhà họ Trần đã giúp đỡ kinh tế cho cậu bao nhiêu lần? Cậu dùng phiếu ăn của Trần Hải, mặc đồ đá bóng của Trần Hải, đôi giày đá bóng đầu tiên của cậu là do chị gái Trần Dương của Trần Hải mua tặng, những chuyện này do chính cậu nói với tôi đấy! Cậu còn nói kiếp này chị gái Trần Hải là người phụ nữ duy nhất cậu yêu thực lòng, cậu báo đáp người ta như thế đấy à? Kỳ Đồng Vĩ lạnh băng đáp: Tình nghĩa của Trần Hải với em, em... chỉ có thể đến kiếp sau báo đáp thôi vậy...

Cao Dục Lương nhìn lên trần đại sảnh hoa lệ mà trống trải, trong lòng thấy trống rỗng vô cùng. Ông ta đưa mắt nhìn học trò đầy hồ nghi: Kỳ Đồng Vĩ, giờ cậu nói hết tất cả chuyện này với tôi, biến tôi thành người biết chuyện rồi, hừ, có phải đến một ngày nào đó tôi cũng sẽ bị cậu xử lý khẩn cấp hay không? Kỳ Đồng Vĩ cười gượng: Thầy... thầy... có thể vậy sao? Thầy không phải là Trần Hải, bao lâu nay thầy trò chúng ta cũng luôn ở cùng một con thuyền, em... em làm như vậy, chính là vì để con thuyền của chúng ta không bị lật mà! Cao Dục Lương lại "hừ" một tiếng: Không lật thuyền? Cậu nghĩ là cậu xử lý khẩn cấp Trần Hải như vậy, Hầu Lượng Bình sẽ không truy cứu chắc? Cậu đã hiểu Trần Hải như vậy, chẳng lẽ lại không hiểu con người Hầu Lượng Bình? Hầu Lượng Bình làm gì? Cậu làm thế rõ là dẫn lửa thiêu thân, tự tìm đường chết còn gì! Cảm xúc của Cao Dục Lương từ từ bình tĩnh trở lại, hiện thực có xấu xa đến mấy thì rốt cuộc cũng phải đối diện với nó, ông ta bắt đầu xem xét lại cục diện bàn cờ với ánh mắt chính trị lão luyện: Giờ Triệu Thụy Long và Cao Tiểu Cầm không về nước được, có phải không? Có nguy hiểm không?

Kỳ Đồng Vĩ lắc đầu: Họ không sao, giờ vấn đề là Lưu Tân Kiến, Lưu Tân Kiến quá nguy hiểm, một khi người này không chống đỡ được mà khai tuốt mọi chuyện thì sẽ... Cao Dục Lương u uất hỏi: Không có cách nào ngăn trở Lưu Tân Kiến khai báo, tránh khỏi sự sụp đổ này à? Kỳ Đồng Vĩ chép chép miệng: Chuyện này, mấu chốt là ở chỗ Hầu Lượng Bình! Nhưng Hầu Lượng Bình này cả cứng lẫn mềm đều không chịu...

Cao Dục Lương biết Kỳ Đồng Vĩ muốn nói gì, nhìn chằm chằm vào Kỳ Đồng Vĩ. Nhưng Kỳ Đồng Vĩ lại không nói thêm nữa, có lẽ cái tát kia của ông ta đã có tác dụng.

Kỳ Đồng Vĩ trả lời vòng vo: Thưa thầy, thầy là cao thủ chơi cờ chính trị, ván này đánh tới đây thì không ai hối hận đi lại được nữa rồi. Chúng ta chỉ còn cách hạ gục Hầu Lượng Bình, ván cờ này mới chơi tiếp được!

Cao Dục Lương biết học trò nói sự thực. Dù không muốn cách mấy thì ông ta cũng không thể xuống khỏi con thuyền giặc này được rồi. Giờ đây, con thuyền này nổi hay chìm phụ thuộc vào quyết tâm và ý chí của ông ta, nhưng thực sự không dễ hạ quyết tâm chút nào! Hầu Lượng Bình cũng là học trò của ông ta, lại còn là một học trò xuất sắc như thế! huống hồ, trước đó Trần Hải đã bị làm cho tàn phế. Ông ta bèn châm biếm Kỳ Đồng Vĩ: Ở sau lưng tôi, các người đã hạ một cục trưởng Cục chống tham nhũng rồi, ván cờ này có chơi tiếp được không? Không phải sắp tàn đến nơi rồi à? Không phải cậu cứ mở miệng ra là nói chuyện gì mình cũng gánh vác hết hay sao?

Kỳ Đồng Vĩ nhăn nhó mặt mày giải thích: Thưa thầy, tình huống của Hầu Lượng Bình không giống Trần Hải. Trần Hải đã biết bí mật của chúng ta, bọn em buộc phải khiến cậu ta ngậm miệng. Trước mắt, Hầu Lượng Bình vẫn chưa đột phá được Lưu Tân Kiến, chúng ta vẫn an toàn, vì vậy việc hạ Hầu Lượng Bình cũng là cần thiết! Nhưng em nói hạ gục, không phải là hạ sát!

Cao Dục Lương ngẫm nghĩ giây lát, rốt cuộc cũng đưa ra chủ ý: Cậu đi tìm viện trưởng Viện kiểm sát Kinh Châu Tiêu Cương Ngọc đi, anh ta cũng phải đóng góp một chút đi thôi! Cậu và Tiêu Cương Ngọc thương lượng một chút, giải quyết vấn đề Hầu Lượng Bình theo pháp luật. Phải nhớ, tuyệt đối không được làm bừa, phải căn cứ trên sự thực, lấy pháp luật ra làm tiêu chuẩn...

Lúc chia tay với Kỳ Đồng Vĩ, Cao Dục Lương cảm thấy trong chốc lát mà mình già đi nhiều. Tâm trí quá mệt mỏi, nọc độc phun về phía người khác cũng làm tổn thương chính mình! Nghĩ tới đây, ông ta không kìm được thở dài nặng nề.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.