Lục Diệc Khả cực kỳ phẫn nộ. Âu Dương Thanh bày ra thái độ ngạo mạn của quan bà, bắt Trương Hoa Hoa đợi ở phòng tiếp khách ngân hàng thành phố Kinh Châu một buổi chiều, chẳng thèm gặp mặt, thực sự là quá khinh người rồi. Càng nghĩ kỹ, cô lại càng giận - cô muốn đập cỏ động rắn, con rắn không bị kinh động, không khéo lại còn đang cười thầm, thực là đáng ghét vô cùng!
Buổi sáng sớm, Hầu Lượng Bình tập xà kép ở sân vận động Viện kiểm sát, anh mặc áo may ô trắng, cơ bắp vùng ngực và cánh tay nổi gồ lên. Lục Diệc Khả làm tăng ca cả đêm tìm đến trước cây xà kép trên sân vận động, đề nghị trực tiếp triệu tập Âu Dương Thanh, dựa theo tố cáo của Thái Thành Công để tiến hành thẩm vấn. Vấn đề then chốt là, yêu cầu bà ta giao ra hộ chiếu cá nhân.
Hầu Lượng Bình ngẫm nghĩ, cảm thấy trường hợp này đã cần phải có hành động rồi. Trong tay Âu Dương Thanh có hộ chiếu đã đóng thị thực, nếu không hành động, ngộ nhỡ bà ta bỏ trốn như Đinh Nghĩa Trân thì đó là trách nhiệm của anh. Nghĩ vậy, anh bèn quyết đoán ra lệnh cho Lục Diệc Khả, ngăn trở Âu Dương Thanh xuất cảnh.
Lục Diệc Khả xác nhận lại lần nữa: Cục trưởng Hầu, vậy hôm nay chúng ta sẽ tiếp xúc với Âu Dương Thanh phải không?
Hầu Lượng Bình nhảy xuống thanh xà kép, nhấc chân bước đi. Đúng, để tổ của Trương Hoa Hoa hành động đi!
Cuộc giao phong chính diện với Âu Dương Thanh bắt đầu như vậy. Thế nhưng, điều khiến Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả không ngờ đến là, vừa mới bắt đầu họ đã đụng phải Lý Đạt Khang, một màn hý kịch bất ngờ nhảy ra khỏi cấu tứ ban đầu, diễn ra trong cảm xúc mãnh liệt. Màn kịch này chấn động cả chính trường tình H, mạnh mẽ vén lên một góc của tấm màn đen nặng nề.
Nói ra cũng khéo, sáng hôm đó, khi Trương Hoa Hoa nhận lệnh dẫn theo hai nữ đồng sự đến ngân hàng thành phố Kinh Châu triệu tập Âu Dương Thanh, một tình huống mới nảy sinh. Tấm thẻ ngân hàng nằm yên kia đột nhiên hoạt động trở lại như thể có kỳ tích: Nhân viên giám sát nhận được tín hiệu chi tiêu, chỉ vài phút trước, tấm thẻ được quẹt một khoản 5030 tệ ở bách hóa Danh Phẩm. Lục Diệc Khả ngồi chỉ huy tại Cục chống tham nhũng liền bảo Trương Hoa Hoa lập tức chạy đến bách hóa Danh Phẩm, thu thập ngay chứng cứ này. Nếu phát hiện mục tiêu Âu Dương Thanh thì khống chế tại chỗ.
Trương Hoa Hoa nhận được chỉ thị, lao đến bách hóa Danh Phẩm. Bách hóa này người đông nườm nượp, muốn tìm một người không phải chuyện dễ. Trương Hoa Hoa bảo hai nhân viên cấp dưới chia nhau tìm kiếm ở tầng một, còn mình chạy thẳng lên tầng hai. Khi ở trên thang cuốn lên tầng hai, Trương Hoa Hoa đột nhiên phát hiện Âu Dương Thanh xách túi lớn túi nhỏ từ chiếc thang cuốn đối diện đi xuống, hai người còn nhìn nhau một cái. Âu Dương Thanh hiển nhiên đã nhận ra cô, lập tức rảo nhanh bước chân, nhanh chóng bước xuống thang cuốn, vội vàng rời đi. Trương Hoa Hoa thấy không ổn, vội vàng liều mạng đi ngược chiều thang cuốn, đẩy dạt người qua lại sang hai bên đuổi ra phía cửa. Thế nhưng, cô vẫn chậm mất một bước, Âu Dương Thanh đã lên chiếc BMW của bà ta đậu ở bãi đỗ xe, lái xe như điên, phóng thẳng ra phố lớn...
Trương Hoa Hoa cũng lên xe của Viện kiểm sát, cấp tốc lao ra khỏi bãi xe, đồng thời cô nói vào ống nghe trên tay áo báo cáo với Lục Diệc Khả: Trưởng phòng Lục, Âu Dương Thanh đã nhận ra tôi, muốn tháo chạy, tôi đang bám theo bà ta, nhưng tôi chỉ có một người, hai cấp dưới vẫn đang ở bách hóa!
Lúc này Lục Diệc Khả đang chạy nhanh trên hành lang, định đến phòng làm việc của Hầu Lượng Bình báo cáo, bèn nói vào thiết bị liên lạc trên tay áo: Được, Hoa Hoa, bám chặt bà ta được thì tốt, tôi sẽ phái người tăng viện cho cô ngay.
Lúc này, Quý Xương Minh bước tới từ phía đối diện, thuận miệng hỏi một câu: Diệc Khả, tăng viện cho ai vậy?
Lục Diệc Khả bất giác giật nẩy mình, vụ trực tiếp giao phong với vị quan bà này, Hầu Lượng Bình vẫn chưa xin chỉ thị của đồng chí viện trưởng Viện kiểm sát này đâu! Vậy là, cô bèn nói với vẻ hờ hững: Ô, bắt một tên vớ vẩn thôi ạ!
Quý Xương Minh hồ nghi nhìn Lục Diệc Khả một cái, rồi đi lướt qua bên cạnh.
Vào phòng làm việc, Lục Diệc Khả lập tức báo cáo tình huống mới với Hầu Lượng Bình: Mục tiêu đang gấp rút bỏ chạy, rất có thể sẽ trở về nhà ở khu thành ủy, bước tiếp theo nên làm thế nào. Có phải cần tăng viện cho Trương Hoa Hoa, ôm cây đợi thỏ trước cửa nhà Lý Đạt Khang? Hầu Lượng Bình cười gượng: Thực sự phải chạy đến nhà ủy viên thường vụ tỉnh ủy, bí thư thành ủy Kinh Châu bắt người à? Lục Diệc Khả nói: Không phải tôi đang xin ý kiến của anh hay sao? Vừa nãy gặp phải viện trưởng Quý, ông ta còn hỏi tôi đấy! Hầu Lượng Bình rất cảnh giác: Cô nói với lão Quý thế nào? Lục Diệc Khả làm mặt xấu: Tôi mà dám nói à, không sợ làm lãnh đạo phát khiếp chắc? Hầu Lượng Bình gật đầu: Thông minh! Nói đoạn, bèn đi đi lại lại trong phòng, bước tới trước chỗ bể cá vàng lại đứng lại, mấy lần nghiêng đầu đứng đó ngắm cá vàng.
Sau khi anh tiếp nhận vị trí của Trần Hải, mọi thứ trong văn phòng này đều giữ nguyên như cũ. So với Trần Hải luôn tỉ mỉ chăm sóc lũ cá vàng, hoa cỏ này thì Hầu Lượng Bình rất không xứng chức, nước trong bể cá đã đục ngầu cả lên, trông như một nồi canh tương. Một số cây xanh cũng xuất hiện cành khô lá vàng, xuân ý dạt dào biến thành sắc thu tàn úa. Hầu Lượng Bình nhón một chút thức ăn cho cá ăn, lại nhìn lũ cá đuổi nhau tranh ăn trong bể.
Lục Diệc Khả đã không đợi được nữa: Này, này, anh nói đi chứ, sếp, Hoa Hoa đang đợi tăng viện đó!
Hầu Lượng Bình bấy giờ mới nói: Cô xác nhận lại chút, tấm thẻ mà Thái Thành Công tặng đó thực sự đã hoạt động phải không?
Đích thực là đã hoạt động! Tổ của Trương Hoa Hoa có hai người đang ở bách hóa cố định chứng cứ rồi.
Hầu Lượng Bình rốt cuộc cũng hạ quyết tâm, ném nốt chút thức ăn cho cá vào trong bể thủy tinh, vỗ vỗ tay, nhanh nhẹn mặc đồng phục vào. Được, vậy chúng ta đi, tăng viện cho Trương Hoa Hoa.
Chuyện này khiến Lục Diệc Khả hơi ngạc nhiên, cô trợn tròn mắt lên hỏi: Cục trưởng, anh đích thân đi à?
Hầu Lượng Bình gấp gáp đi ra phía cửa: Đúng, đích thân tôi đi! Sau lưng bà ta có nhân vật lớn mà!
Họ ngồi lên xe của Viện kiểm sát, chạy thẳng đến khu nhà cán bộ thành ủy. Gần trưa, xe cộ trên đường không đông nghẹt như giờ cao điểm lúc đi làm tan làm, song cũng rất chật chội, xe như mắc cửi. Dạo này xe hơi càng lúc càng nhiều, tựa như nấm trong rừng sau cơn mưa vậy, chỉ một đêm đã mọc ra một đống.
Lục Diệc Khả vẫn hơi lo lắng, chuyện này thực sự không báo cáo với lão Quý hay sao? Hầu Lượng Bình nói: Báo cáo cái gì? Lại làm nguội mất nồi cháo nóng nữa à? Ngồi cho vững vào rồi nói sau. Lục Diệc Khả cười gượng: Thực sự xông đến nhà lãnh đạo tỉnh ủy bắt người sao? Hầu Lượng Bình ưỡn thẳng người lên: Nếu có chứng cứ, thì sao lại không? Lúc mặc sắc phục lên người chúng ta đã tuyên thệ rồi, trung thành với đất nước, với nhân dân, với hiến pháp và pháp luật!
Hiện giờ, mấu chốt là cố định chứng cứ, Hầu Lượng Bình giục Lục Diệc Khả kiểm tra xem tình trạng thế nào. Lục Diệc Khả vừa hỏi, kết quả không được tốt đẹp lắm: lúc Âu Dương Thanh quẹt thẻ không có video giám sát, chứng cứ vẫn chưa chắc chắn, hai người ở hiện trường vẫn đang cố gắng. Mặt Hầu Lượng Bình dài thượt ra, anh lẩm bẩm một câu: Chết tiệt!
Tâm trạng lúc này của Âu Dương Thanh còn tệ hơn Hầu Lượng Bình một vạn lần. Nếu trên đời này có bán thuốc hối hận, bà ta sẵn sàng trả bất cứ giá nào để mua ngay. Vốn dĩ đã hẹn Lý Đạt Khang, buổi chiều về làm thủ tục ly hôn, tối cùng ăn một bữa chia tay rồi bà ta sẽ lên máy bay rời Trung Quốc. Buổi sáng có thời gian rảnh rỗi, bệnh phụ nữ lại tái phát, bà ta muốn mua vài bộ quần áo đẹp mang đi, ở nước ngoài không dám vung tay quá trán, mua quần áo đẹp sẽ tốn kém hơn nhiều. Phụ nữ chính là phụ nữ! Ma xui quỷ khiến thế nào, bà ta lại đến bách hóa Danh Phẩm quen thuộc.
Bà ta đã ngắm trúng một món đồ mùa thu đề giá hơn hai chục nghìn tệ từ lâu. Âu Dương Thanh đem tấm thẻ Thái Thành Công tặng cho kia quẹt hết 5030 tệ cả vốn lẫn lãi, còn lại 16000 tệ thì quẹt bằng thẻ của riêng mình. Lúc nhân viên thu ngân đưa hóa đơn qua, Âu Dương Thanh ký tên: Trương Khuê Lan. Cứ thế, bà ta phạm phải một sai lầm trí mạng mà bản thân vẫn hoàn toàn không hay biết! Đến khi gặp phải cô gái ở Viện kiểm sát hôm qua đã đợi bà ta ở ngân hàng, Âu Dương Thanh mới giật mình tỉnh ngộ: Hỏng rồi, mình bị theo dõi rồi! Lúc đó, trong đầu bà ta chỉ có một chữ: Chạy! Chạy khỏi kiếp nạn trước mắt này, đêm nay bà ta sẽ có thể cao chạy xa bay được rồi!
Âu Dương Thanh bất chấp tất cả lái xe phóng như điên, đồng thời liên lạc với Lý Đạt Khang, bảo ông ta về nhà làm thủ tục ly hôn. Vốn dĩ đã nói là đến chiều làm, tối ăn với nhau bữa cơm, giờ lại thay đổi. Lý Đạt Khang hình như rất khó xử, nói là sắp phải họp rồi. Âu Dương Thanh bực bội hết sức: Ông có về không? Không về thì thôi! Lý Đạt Khang bấy giờ mới sợ, nói trong điện thoại: Được, vậy tôi lập tức về nhà, về ngay đây!
Âu Dương Thanh về tới nhà, căng thẳng thu dọn hành lý, Điền Hạnh Chi ở bên cạnh giúp một tay. Chị giúp việc lưu luyến nói: Chị Âu Dương, chuyến này chị định đi thật luôn ạ? Âu Dương Thanh nói: Tôi thực sự phải đi rồi! Này, Hạnh Chi, mấy bộ đồ này cho cô hết nhé! Chị giúp việc nói: Lần trước chị cho quần áo tôi còn chưa kịp mặc nữa...
Dọn dẹp xong xuôi, Lý Đạt Khang cũng về tới cổng nhà. Lãnh đạo làm việc rất tỉ mỉ, trước đó đã liên hệ với cục trưởng Cục dân chính, dẫn theo hai cán bộ về nhà, làm thủ tục ly hôn tại chỗ cho vợ chồng họ. Âu Dương Thanh cầm bản thỏa thuận ly hôn, lắc đầu thở dài: Lý Đạt Khang à, cũng chỉ có bản thỏa thuận ly hôn này mới khiến ông bỏ dở công việc đang làm, lập tức trở về thế này thôi! Đây, đưa cho ông, tôi đã ký tên rồi. Lý Đạt Khang nhận lấy bản thỏa thuận, xem lướt qua, móc bút ra ký, đưa cho cán bộ bên Cục dân chính. Một trong hai người nói: Bí thư Lý, giám đốc Âu Dương, còn ảnh của hai vị nữa? Âu Dương Thanh đưa ảnh chụp đã chuẩn bị sẵn cho anh ta. Vậy là hai cán bộ Cục dân chính bèn làm thủ tục ly hôn cho họ ngay tại chỗ.
Trong lúc cán bộ Cục dân chính điền giấy chứng nhận, đóng dấu lên đó, Lý Đạt Khang hỏi: Âu Dương, sao đột nhiên phải đi gấp vậy? Âu Dương Thanh ứng phó: Mua được tấm vé rẻ, hôm nay bay. Lý Đạt Khang cũng không nghi ngờ: Chẳng trách. Vậy trưa nay ăn với nhau một bữa đi. Âu Dương Thanh nảy ra một ý, bèn nói: Cũng được, Đạt Khang, vậy ông đưa tôi ra sân bay đi, chúng ta ăn trưa ở sân bay luôn. Lý Đạt Khang khinh thường nói: Sân bay có gì mà ăn? Đồ ăn chán giá lại cao, với lại, khung cảnh cũng không được tốt! Âu Dương Thanh vội nói: Vậy thì đừng ăn nữa, Đạt Khang, ông chỉ cần đưa tôi ra sân bay là được. Lúc này, Lý Đạt Khang hình như đã có chút ngờ vực, liếc nhìn bà ta: ủa, Âu Dương, hôm nay bà sao vậy? Không có chuyện gì đấy chứ? Âu Dương Thanh cố che giấu sự căng thẳng trong lòng: Có gì đâu chứ, chỉ là nhớ con gái quá thôi...
Sau đó, chiếc xe dành riêng cho ủy viên thường vụ tỉnh ủy tỉnh H, bí thư thành ủy Kinh Châu Lý Đạt Khang bèn chở bà vợ đã ly hôn đi về phía sân bay quốc tế Kinh Châu. Lúc đó, Lý Đạt Khang không hề biết có một chiếc xe của Viện kiểm sát đang bám theo xe của ông ta, giữ một khoảng cách không quá xa cũng không quá gần. Nhung biểu hiện của vợ cũ làm ông ta hoi thấy bất an. Dọc đường, Âu Dương Thanh chốc chốc lại nhìn vào kính chiếu hậu, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Lý Đạt Khang nhìn Âu Dương Thanh, cứ cảm thấy đâu đó có gì không ổn. Đặc biệt là yêu cầu mới nhất của Âu Dương Thanh, làm ông ta cảm thấy hơi quá lố: Đạt Khang, chúng ta dẫu sao cũng từng là vợ chồng, ông đưa tôi lên máy bay rồi đi có được không?
Lý Đạt Khang nghi hoặc hỏi: Âu Dương, bà không có chuyện gì giấu tôi đấy chứ?
Âu Dương Thanh cố làm ra vẻ thoải mái: Đạt Khang, ông nghĩ đi đâu vậy? Có thể có chuyện gì chứ? Với lại, kể cả tôi có chuyện gì cũng chẳng liên quan đến ông! Chúng ta giờ đã ly hôn rồi...
Ngoài cửa xe, dải cây xanh bay lướt về phía sau, lá cây hóa thành một mảng xanh lục mơ hồ.
Nhận được báo cáo theo dõi của Trương Hoa Hoa, Hầu Lượng Bình lập tức ra quyết định sẽ chặn đầu ở trạm thu phí sân bay. Lúc này, xe của Hầu Lượng Bình đang trên đường Trung Sơn, lập tức đổi hướng, chạy về phía cao tốc sân bay. Ở khu vực tiếp giáp giữa thành thị và nông thôn, không hiểu xảy ra chuyện gì mà xe lớn xe nhỏ tắc thành một hàng dài, Hầu Lượng Bình sốt ruột, hai tay cứ xoa vào nhau suốt. Cũng may lái xe là người thuộc đường, sau một hồi vòng vèo trong các ngõ nhỏ, rốt cuộc cũng kịp thời lên đường cao tốc. Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả đều thở phào nhẹ nhõm.
Lục Diệc Khả nói: Âu Dương Thanh cũng lợi hại thật, có thể nghĩ ra trò điều động xe của Lý Đạt Khang hộ giá, đích thân đưa bà ta ra sân bay. Lần trước Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn là dùng chiêu "ám độ Trần Thương", phen này bà ta có thể coi như là ăn cướp giữa ban ngày rồi còn gì. Hầu Lượng Bình nói: Nghe ý của cô, lần trước người thả Đinh Nghĩa Trân đi chính là Lý Đạt Khang rồi? Lục Diệc Khả khẳng định: Trừ Lý Đạt Khang, còn có thể là ai nữa? Hầu Lượng Bình lắc đầu: Diệc Khả, tôi không nghĩ vậy, tình huống hôm nay và đêm đó hình như không giống nhau. Lục Diệc Khả đề xuất, giờ có thể báo cáo với Quý Xương Minh được rồi, để ông ấy báo cáo lại tỉnh ủy. Hầu Lượng Bình lập tức phủ quyết: Bây giờ lại càng không thể báo cáo được! Lý Đạt Khang là ủy viên thường vụ tỉnh ủy, động đến Lý Đạt Khang phải đọi trung ương phê chuẩn, vượt quá quyền hạn của chúng ta, cũng vượt quá phạm vi chúng ta có thể khống chế. Hiện tại chúng ta phá án, nhất thiết phải giả định Lý Đạt Khang không liên quan gì đến vụ Âu Dương Thanh bị tình nghi phạm tội, chúng ta chỉ bắt nghi phạm Âu Dương Thanh mà thôi!
Lúc này, người ở bách hóa Danh Phẩm gọi điện báo cáo một tin tốt, nói chứng cứ đã chắc chắn. Nhân viên thu ngân xem ảnh của Âu Dương Thanh, xác nhận là bà ta đã quẹt thẻ, ký hai tên khác nhau, một tấm là Trương Khuê Lan, một tấm là Âu Dương Thanh. Âu Dương Thanh mua một bộ đồ thời trang cao cấp giá hơn hai chục nghìn tệ, tiền trong thẻ nhận hối lộ không đủ dùng, mới lấy thẻ của mình ra bù thêm vào.
Hầu Lượng Bình mừng rơn: Tốt quá rồi, giờ chứng cứ đã xác thực! Lục Diệc Khả hỏi: Vậy thì làm cứng luôn? Bắt người trên xe của Lý Đạt Khang? Hầu Lượng Bình nói: Đúng vậy, thế nên tôi mới đích thân xuất trận đây...
Xe kiểm sát đến trạm thu phí sân bay thì dừng lại. Lục Diệc Khả nhắc nhở một lần nữa: Cục trưởng Hầu, anh nghĩ kỹ lại chút, làm vậy có thích hợp không? Hầu Lượng Bình nói: Chẳng có gì không thích hợp cả, chúng ta triệu tập Âu Dương Thanh đúng theo quy định của pháp luật mà! Lục Diệc Khả hỏi: Nếu bí thư Lý Đạt Khang không để chúng ta triệu tập bà ta, hình thành thế giằng co ở đây thì sao? Hầu Lượng Bình tự tin nói: Cô cho là có khả năng này à? Lý Đạt Khang là chính trị gia, phải xét đến ảnh hưởng chính trị của mình! Tôi không tin ủy viên thường vụ tỉnh ủy, bí thư thành ủy Kinh Châu như ông ta lại sẵn lòng giằng co với chúng ta trong tình cảnh như thế này. Lùi lại một bước mà nói, kể cả ông ta có muốn cứu vợ, thì cũng sẽ làm đằng sau chứ không lấy Cứng chọi cứng với chúng ta ở đây đâu. Tôi nghĩ, ông ta thậm chí còn không xuống khỏi xe ấy chứ. Lục Diệc Khả vẫn lo lắng: Nếu, tôi chỉ nói là nếu, Lý Đạt Khang cũng nghĩ khác lạ như anh thì sao? Hầu Lượng Bình nói: Vậy thì cũng dễ thôi, tôi trực tiếp gọi điện báo cáo cho bí thư tỉnh ủy Sa Thụy Kim. Lục Diệc Khả vẫn muốn nói gì đó, nhưng Hầu Lượng Bình đã giơ một ngón tay lên ngăn cô lại: Lục Diệc Khả, đừng nói thêm gì nữa, nếu xảy ra vấn đề, tôi chịu trách nhiệm!
Lúc này, xe của Lý Đạt Khang đã tiến đến gần trạm thu phí. Hầu Lượng Bình xuống xe, đứng giữa đường, giơ tay làm hiệu dừng xe lại. Chiếc xe con của Lý Đạt Khang chầm chậm dừng lại. Xe của Trương Hoa Hoa bám theo phía sau cũng dừng lại bên trái xe Lý Đạt Khang. Tài xế của Lý Đạt Khang xuống xe, đi tới trước mặt Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả: Các người muốn làm gì? Có biết đây là xe của ai không? Hầu Lượng Bình nói: Tôi chỉ biết người được triệu tập Âu Dương Thanh đang ở trên chiếc xe này. Tài xế lộ vẻ coi thường ra mặt: Đồng chí này, Âu Dương Thanh là phu nhân của ai, chắc là anh không đến nỗi không biết chứ? Hầu Lượng Bình nói: Âu Dương Thanh là phu nhân của ai không liên quan đến việc Viện kiểm sát chúng tôi điều tra vụ án! Lục Diệc Khả giải thích: Có người tố cáo phó giám đốc ngân hàng Kinh Châu Âu Dương Thanh, chúng tôi cần mời bà ấy về nói chuyện! Tài xế ngạo mạn nói: Cô biết chưa? Phó giám đốc Âu Dương Thanh là phu nhân của bí thư thành ủy Lý Đạt Khang, chiếc xe này cũng là xe của bí thư Lý đấy!
Hầu Lượng Bình liếc nhìn chiếc xe ở gần trong gang tấc, mặt không đổi sắc nói: Vậy à? Tôi không biết bí thư Lý giờ có ở trên chiếc xe này hay không, nếu bí thư Lý ở trên xe, phiền anh báo cáo với ông ấy một tiếng, chúng tôi đang làm việc công, mong ông ấy hiểu và ủng hộ! Nói đoạn, anh chủ động lấy thẻ ngành và lệnh triệu tập cho lái xe xem. Đây là thẻ ngành của tôi, tôi tên là Hầu Lượng Bình, cục trưởng Cục chống tham nhũng của Viện kiểm sát tỉnh! Đây là lệnh triệu tập, nhờ anh đưa bí thư Lý Đạt Khang và phó giám đốc Âu Dương Thanh xem...
Lúc hai bên nói chuyện, cửa sổ xe của Lý Đạt Khang đóng chặt. Cách lớp kính sẫm màu, Hầu Lượng Bình cơ hồ có thể nhìn thấy Lý Đạt Khang và gương mặt lo âu của Âu Dương Thanh trong xe. về sau, Lục Diệc Khả nói, hôm đó cục trưởng Hầu mặc sắc phục của kiểm sát viên, tay cầm lệnh triệu tập tỏa ra khí thế khiếp người, trông như thể hóa thân của vị thần pháp luật vậy, hình tượng này ắt hẳn sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí Lý Đạt Khang, khiến ông ta cả đời khó mà quên được.
Thế nhưng, một sự thực khác cũng không thể bỏ qua: Khoảnh khắc ấy, Lý Đạt Khang cũng khiến Hầu Lượng Bình cả đời khó quên. Hầu Lượng Bình không tài nào ngờ nổi, lúc này, cửa sổ xe lại chầm chậm mở ra. Lý Đạt Khang ngồi ở hàng ghế sau, lạnh lùng nhìn anh chằm chặp, không nói một lời. Đây là một quan chức cao cấp lão luyện đã quen ở vị trí trên cao, có một thứ khí thế không giận mà tự oai. Gương mặt ông ta không lộ ra cảm xúc gì, nhưng phía sau gọng kính đã nhăn lại thành hình chữ xuyên, chứng tỏ vị quan chức cao cấp này đang đè nén cơn giận xuống. Ông ta nhìn anh dò xét, ánh mắt âm u, đầy áp lực. Quyền uy, luôn ở những truồng hợp khác nhau và những đối tượng khác nhau thể hiện ra bằng phương thức thích hợp nhất, lúc này ở đây, sự im lặng nghiêm nghị chính là một phương thức tốt.
Hầu Lượng Bình cũng lạnh lùng nhìn Lý Đạt Khang, trực diện đối đầu, không nhường nhịn chút nào. Anh biết mình tuyệt đối không thể nhượng bộ, đây là pháp luật và quyền lực đang đọ sức với nhau. Trong ánh mắt anh chỉ cần có chút nhu nhược khiếp sợ, quyền lực sẽ như một con dã thú bổ nhào tới, pháp luật sẽ thất bại tan tác. Một giây, hai giây, ba giây, bốn giây...
Rốt cuộc, Âu Dương Thanh chủ động phá vỡ cục thế giằng co, mở cửa xe bên kia, chầm chậm xuống xe. Trương Hoa Hoa và hai nữ cảnh sát bước tới. Trương Hoa Hoa nghiêm nghị nói: Giám đốc Âu Dương Thanh, xin mời!
Âu Dương Thanh quay người, đờ đẫn vẫy tay với người chồng cũ đang ngồi trong xe, lên xe của Viện kiểm sát. Trương Hoa Hoa và một nữ cảnh sát lập tức ngồi kẹp bà ta vào giữa trên hàng ghế sau, rời khỏi trạm thu phí.
Trên đường trở về, Lục Diệc Khả thở phào một hơi: Cục trưởng Hầu, anh phán đoán không sai, Lý Đạt Khang quả nhiên không xuống xe. Song Hầu Lượng Bình lại nói: Nhưng tôi không ngờ ông ta lại hạ cửa kính xe xuống, cho tôi một lời cảnh cáo rõ ràng. Im lặng một lúc, anh lại nói: Chỉ sợ không chỉ là cảnh cáo, đoán chắc ông ta sẽ còn tìm lão Quý! Diệc Khả, cô gọi điện cho lão Quý đi, giờ cần phải báo cáo rồi. Lục Diệc Khả vâng dạ, dùng điện thoại di động gọi vào điện thoại trong phòng làm việc của Quý Xương Minh, điện thoại báo bận. Hầu Lượng Bình suy đoán, chắc là đang nói chuyện với Lý Đạt Khang.
Sự thực chính là như vậy. Lúc này Lý Đạt Khang đang nổi giận gọi điện thoại chất vấn Quý Xương Minh. Quý Xương Minh không hiểu gì, vội hỏi xem rốt cuộc chuyện là thế nào. Lý Đạt Khang nói: Người của các anh bắt Âu Dương Thanh đi khỏi xe của tôi ngay trước mắt tôi đấy! Hai chiếc xe của Viện kiểm sát đuổi đến đường sân bay, rất giống phim Mỹ! Quý Xương Minh vừa bất ngờ vừa kinh ngạc, thanh minh mình hoàn toàn không biết gì về hành động của Cục chống tham nhũng ngày hôm nay. Đến giờ, ông ta vẫn chưa nhận được báo cáo của Cục chống tham nhũng về vụ án của Âu Dương Thanh, vì vậy không thể phán đoán tính chất của sự kiện bất ngờ này.
Sau đó, Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả phân tích, Quý Xương Minh nói vậy không phải là muốn tẩy trắng mình trước mặt Lý Đạt Khang. Sau này mới biết, lão Quý ngày hôm đó cũng rất ra gì. Ông ta đổi giọng, thái độ trở nên cứng rắn ngay tức khắc: Nhưng mà bí thư Lý này, anh nói Hầu Lượng Bình đuổi tới đường sân bay, vậy thì sẽ dẫn tới một vấn đề, có phải Âu Dương Thanh muốn xuất cảnh hay không? Nếu vậy, tôi cũng sẽ ra lệnh ngăn cản đó! Xét cho cùng, có người tố cáo thì phải điều tra chứ! Lý Đạt Khang nói: Kể cả Âu Dương Thanh có vấn đề, thì cũng phải xét đến ảnh hưởng chính trị chứ? Quan hệ giữa tôi và Âu Dương Thanh có lẽ anh cũng đã nghe nói, hôm nay tôi muốn nói rõ với anh, tôi và Âu Dương Thanh đã ly hôn rồi, làm xong thủ tục ly hôn, bà ấy muốn tôi tiễn ra sân bay, tôi có thể từ chối sao? Quý Xương Minh nói: Bí thư Lý, Âu Dương Thanh làm vậy là muốn lợi dụng anh và xe của anh đó! Lý Đạt Khang nói: Nói vậy ảnh hưởng vẫn là do tôi gây ra rồi? Vậy thì thôi không nói nữa! Anh cứ làm theo luật đi, đừng để ảnh hưởng bởi phe chính pháp hay nhóm nhỏ gì đấy, cho vợ cũ của tôi một lời công đạo đi! Quý Xương Minh dứt khoát nói trắng ra: Anh lo lắng Hầu Lượng Bình phải không? Chuyện này thì tôi phải giải thích với anh một chút, tuy Hầu Lượng Bình là học sinh của bí thư Cao Dục Lương, nhưng không phải do bí thư Cao điều động đến Viện kiểm sát, cậu ấy sẽ không có thành kiến với Âu Dương Thanh. Lý Đạt Khang nói: Vậy thì tốt, ít nhất anh không thuộc phe đấy, tôi tin tưởng anh! Quý Xương Minh trịnh trọng nói: Bí thư Lý, cũng mong anh tin tưởng Hầu Lượng Bình và Cục chống tham nhũng, bọn họ không ai dám thiên vị mà làm trái luật đâu! Đối với việc xảy ra ngày hôm nay, tôi sẽ yêu cầu Hầu Lượng Bình và Cục chống tham nhũng giải thích với anh! Tới đây, Lý Đạt Khang ngừng công kích: Thôi khỏi đi, đồng chí Quý Xương Minh, những gì cần nói tôi đều đã nói với anh rồi!
Sau khi cuộc điện thoại này kết thúc, điện thoại của Lục Diệc Khả mới gọi vào được, cô nói muốn báo cáo. Quý Xương Minh lập tức chất vấn: Giờ mới nhớ đến việc báo cáo hả? Thế buổi sáng cô làm gì? Lục Diệc Khả giải thích: Chuyện Âu Dương Thanh xảy ra quá bất ngờ, lúc đó căng thẳng quá, mọi người đều bận tối mắt tối mũi! Kế đó, cô lại nói: Hay là để cục trưởng Hầu đích thân báo cáo? Quý Xương Minh nghiêm khắc nói: Còn báo cáo cái gì nữa, hai người đều đến phòng làm việc của tôi đi!
Không lâu sau, hai người xuất hiện trong phòng làm việc của viện trưởng Viện kiểm sát. Hầu Lượng Bình hơi thấp thỏm, sự việc lớn như vậy xảy ra trong trạng thái lãnh đạo chủ quản không hề hay biết, thực sự là khó ăn khó nói. Kỳ thực, trải qua một thời gian va chạm trong công việc, Hầu Lượng Bình thực lòng kính trọng Quý Xương Minh. Vị viện trưởng này làm việc thận trọng vững vàng mà phúc hậu, giống như một người anh cả. Tuy rằng, xét theo tiêu chuẩn của Hầu Lượng Bình, người anh cả này hơi bảo thủ, thậm chí còn có chút cổ hủ, nhưng tính cách Tôn Ngộ Không như anh cũng cần có một vị Đường Tăng trấn áp mới họp, vì vậy Hầu Lượng Bình đã định sẵn trong đầu, dù lãnh đạo có nổi trận lôi đình mắng chửi, anh cũng trưng ra bộ mặt cười, thành khẩn kiểm điểm.
Quý Xương Minh không mắng, chỉ châm biếm mỉa mai, nói họ là diễn viên nổi tiếng trong phim Hollywood. Lục Diệc Khả làm ra vẻ bình thường nói: Triệu tập Âu Dương Thanh mà đã coi như phim bom tấn Hollywood rồi ấy ạ, viện trưởng Quý, anh có khoa trương quá không? Hầu Lượng Bình thì nghiêm túc gật đầu: Đúng thế, chúng tôi chẳng qua chỉ làm theo luật mà thôi! Quý Xương Minh tiếp tục nói móc: Khiêm nhường quá nhỉ? Không phải phim bom tấn của Mỹ thì là gì? Hai chiếc xe kiểm sát đuổi theo xe chuyên dụng của bí thư thành ủy Lý Đạt Khang, đuổi tới tận lối ra sân bay! Ông ta lại châm chọc Lục Diệc Khả: Đây chính là tên vớ vẩn mà cô nói tới đấy hả? Hầu Lượng Bình chủ động nhận lỗi: Không trách được Lục Diệc Khả, có trách thì trách tôi tự quyết định. Quý Xương Minh cả giận quát: Hầu Lượng Bình, tôi có dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, cậu lại giở trò khỉ ra rồi, đúng không? Lý Đạt Khang dẫu sao vẫn là ủy viên thường vụ đương chức đấy, còn là bí thư thành ủy Kinh Châu, các cậu đem hai xe của Viện kiểm sát ra đuổi như vậy, có nghĩ đến ảnh hưởng chính trị hay không? Hầu Lượng Bình biện bạch: Chính vì nghĩ tới ảnh hưởng nên mới không ra tay trước cửa nhà ông ta ở khu nhà thành ủy đó. Quý Xương Minh bảo Hầu Lượng Bình nói rõ tình huống, để ông ta nhanh chóng báo cáo lại với tỉnh ủy và bí thư Sa Thụy Kim.
Lúc này Hầu Lượng Bình mới kể tỉ mỉ một lượt chuyện Âu Dương Thanh chuẩn bị bỏ chạy ra nước ngoài và quá trình hành động sáng nay của họ. Bằng chứng Âu Dương Thanh nhận hối lộ đã xác thực, Thái Thành Công tố cáo Âu Dương Thanh nhận hối lộ hai triệu tệ, đã xác nhận được năm trăm nghìn. Chính vì thân phận của Âu Dương Thanh đặc thù, nên vụ án này, Cục chống tham nhũng bọn họ cực kỳ cẩn trọng, kiên trì điều tra không lấy khẩu cung. Quý Xương Minh nghe xong, sắc mặt dần trở nên sáng sủa, cảm thấy cũng không đến nỗi tệ lắm, có chứng cứ xác thực như vậy, hẳn là có thể biến vụ án của Âu Dương Thanh thành một vụ chắc chắn rồi.
Lục Diệc Khả thừa cơ nói: Viện trưởng Quý, thế này thì anh có thể ăn nói được với Lý Đạt Khang rồi! Quý Xương Minh vừa nghe vậy, lại tỏ vẻ không vui: Tôi có gì mà phải ăn nói với ông ta chứ? Nói đoạn, ông ta huơ tay nói: Cần làm gì thì làm đi!
Rời khỏi phòng làm việc của Quý Xương Minh, Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả trở lại Cục chống tham nhũng, tiếp tục nói chuyện vụ án.
Lục Diệc Khả không tin Lý Đạt Khang hoàn toàn không biết gì về vấn đề của vợ mình, nếu không phải đã ngửi được mùi gì đó, tại sao Lý Đạt Khang lại ly hôn vào thời điểm này? Hầu Lượng Bình nói: Giờ vẫn chưa thể giải thích, nhưng dựa trên kinh nghiệm điều tra và trực giác của tôi, có lẽ Lý Đạt Khang không biết chuyện. Nếu như biết, ông ta sẽ không đưa bà vợ đã ly hôn ra sân bay. Lý Đạt Khang là một chính trị gia đầy lý trí, không phải bậc tình thánh không có đầu óc chính trị. Lục Diệc Khả vẫn nghi hoặc: Nhưng chẳng những ông ta đã tiễn vợ ra sân bay, mà còn hạ cửa sổ xe xuống ra oai với anh. Hầu Lượng Bình cười cười: Điều này càng chứng tỏ Lý Đạt Khang không biết chuyện, tôi cảm thấy ông ta vẫn còn lòng tin, nên mới không chui vào trong hang mà trốn như lũ chuột. Lý Đạt Khang làm vậy vừa là để ra oai với tôi, vừa thể hiện sự tự tôn của ông ta đấy. Lục Diệc Khả nhắc nhở: Cục trưởng Hầu, vậy anh phải cẩn thận, từ giờ ông ta sẽ hận anh lắm đó. Hầu Lượng Bình ngẫm nghĩ giây lát, nói: Vậy thì chưa chắc, có lẽ còn ngược lại ấy chứ, Lý Đạt Khang sẽ cảm ơn tôi, âm thầm cảm ơn tôi trong lòng, dù không nói ra đi nữa!
Lục Diệc Khả không hiểu: ủa, tại sao? Hầu Lượng Bình mỉm cười: Tự mình nghĩ đi...