Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Ngô Thái Hà là một người đàn bà Trưng Quốc điển hình - kiểu người mà dù có gặp rồi cũng khó mà khiến bạn nhớ được. Thoạt nhìn không có vẻ gì là già, cùng lắm cũng chỉ năm mươi, nhưng cách ăn mặc trang điểm lại rất già. Quần áo xanh đỏ sặc sỡ, làm cả người chị ta trông như một trái bóng màu, tóc uốn xù kiểu bờm sư tử tua tủa, cùng với gương mặt trắng phẳng bẹt, trông rất buồn cười. Lúc Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả gặp chị ta, chị ta đang nhảy múa ở quảng trường trong tiếng nhạc inh ỏi điếc tai. Viên cảnh sát khu vực gọi chị ta ra khỏi đội ngũ màu mè sặc sỡ, khiến chị ta rất không vui, các người là ai vậy? Lục Diệc Khả giơ thẻ ngành ra: Viện kiểm sát! Ngô Thái Hà hiển nhiên đã biết chuyện, giọng điệu cũng dịu đi một chút: Viện kiểm sát tìm tôi làm cái gì? Lục Diệc Khả nói: Tìm hiểu tình hình. Ngô Thái Hà lau mồ hôi trên đầu: Những gì cần nói tôi đều đã nói với công an hôm qua rồi. Hầu Lượng Bình lên tiếng: Chuyện cuốn sổ kế toán chị vẫn chưa nói rõ ràng! Ngô Thái Hà lập tức chối: Sổ kế toán nào? Tôi không biết!

Quảng trường tiểu khu dân cư vào lúc chập tối rất hỗn loạn ầm ĩ, không phải là nơi để nói chuyện, chắc hẳn Ngô Thái Hà cũng sợ chuyện nhà mình bị người quen trong khu dân cư biết được, bèn chủ động đề nghị có chuyện gì thì về nhà chị ta nói. Hầu Lượng Bình đang muốn ghé nhà chị ta xem thử, thực địa quan sát hoàn cảnh sống của người chết Lưu Khánh Chúc, bèn đánh mắt ra hiệu với Lục Diệc Khả, bảo cô đồng ý. Sau đó, hai người đi theo Ngô Thái Hà về nhà chị ta.

Ngô Thái Hà và Lưu Khánh Chúc sống trong một căn hộ hai buồng rộng khoảng bốn năm chục mét vuông, bày biện kiểu cũ, đồ đạc đều đã lỗi thời, điều này làm Hầu Lượng Bình nảy sinh nghi hoặc: Một giám đốc tài chính của tập đoàn Sơn Thủy lương năm sáu trăm nghìn tệ một năm sao lại ở trong một căn nhà không tương xứng như vậy? Khi đánh giá căn nhà không tương xứng này, Hầu Lượng Bình lại phát hiện ra thêm một nghi vấn, nơi này chỗ nào cũng treo đầy ảnh Ngô Thái Hà, từ thời thanh niên trẻ trung đến tuổi trung niên sắp già ngày nay, nhưng lại không có lấy một tấm ảnh nào của người chết Lưu Khánh Chúc, thậm chí ảnh cưới của chị ta và Lưu Khánh Chúc cũng không có. Xem ra, tình cảm của hai người này cũng không ra sao cả.

Hầu Lượng Bình ngồi xuống chiếc xô pha đơn cũ kỹ trong phòng khách nhỏ, Lục Diệc Khả cũng ngồi xuống một chiếc ghế xếp phía đối diện. Hầu Lượng Bình đi thẳng vào chủ đề chính, nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng toát của Ngô Thái Hà, thẳng thắn nói: Ngô Thái Hà, tôi nói rõ cho chị biết, trong cuộc điện thoại tố cáo của Lưu Khánh Chúc có nhắc đến một cuốn sổ kế toán.

Ngô Thái Hà né tránh ánh mắt của Hầu Lượng Bình, đi tới bên cạnh máy nước để rót nước: Vậy sao? Nếu Lưu Khánh Chúc đã nói là có, thì chắc là có một cuốn sổ như thế đấy!

Hầu Lượng Bình bình thản nói: Chắc là? Ngô Thái Hà, chị thực sự không biết gì về cuốn sổ kế toán này hả?

Ngô Thái Hà mang hai cốc nước đặt xuống trước mặt họ: Những chuyện thế này lão quỷ chết tiệt ấy tuyệt đối không bao giờ nói với tôi đâu!

Nghe thấy chị ta nói vậy, Hầu Lượng Bình rất ngạc nhiên, thầm nhủ: Nói vậy thì Lưu Khánh Chúc rất giữ mồm giữ miệng? Nếu Lưu Khánh Chúc giữ mồm giữ miệng, Ngô Thái Hà sao mà biết được bao nhiêu bí mật của tập đoàn Sơn Thủy như vậy chứ?

Ngô Thái Hà dường như nhìn ra được nghi hoặc của Hầu Lượng Bình, chủ động giải thích: À, các người đừng có mà không tin tôi nhé, tôi và Lưu Khánh Chúc thực ra từ lâu đã xong xuôi hết cả rồi! Bao lâu nay chúng tôi vẫn kẻ nào lo thân kẻ ấy! Anh ta kiếm tiền anh ta tiêu, tôi kiếm tiền tôi tiêu! Anh ta không cho tôi được đồng xu nào, mà tôi cũng không có đồng xu nào cho anh ta. Nói ra sợ mấy người không tin, chứ lần này anh ta hỏa táng, tôi còn chẳng buồn đến...

Hầu Lượng Bình lập tức phát hiện ra vấn đề: Này, Ngô Thái Hà, chị nói cái gì? Vừa nãy ấy?

Ngô Thái Hà trợn mắt lên: Tôi nói hai vợ chồng tôi lâu nay vẫn kẻ nào lo thân kẻ đấy...

Hầu Lượng Bình nói: Không đúng, chị nói anh ta hỏa táng, chị còn chẳng buồn đến? Hả?

Ngô Thái Hà lập tức ngẩn người ra: Tôi... tôi có nói vậy à? Tôi... tôi không nói!

Lục Diệc Khả nãy giờ vẫn dùng điện thoại di động ghi âm lập tức bật lại. Ngô Thái Hà không giở trò được nữa, đành cười gượng: Được, được, tôi thừa nhận, tôi có nói vậy!

Lưu Khánh Chúc hỏa táng ở đâu? Có phải ở thành phố Nham Đài không?

Đúng vậy, sau khi chuyện xảy ra tôi mới biết!

Nói rõ xem nào, rốt cuộc chị biết lúc nào?

Năm sáu ngày trước gì đó! Cao Tiểu Cầm đến tìm tôi ký tên vào đơn xin hỏa táng tôi mới biết! Ngô Thái Hà nói xong, như thể trút được gánh nặng: Được chưa vậy? Chỉ mấy chuyện này thôi sao? Tôi có thể đi nhảy được chưa?

Lục Diệc Khả nổi cáu: Nhảy cái gì chứ? Sao chị hờ hững vậy?

Ngô Thái Hà cũng chẳng vui vẻ gì: Này, tôi đã nói với các người rồi còn gì? Chúng tôi thân ai người nấy lo!

Hầu Lượng Bình nói: Được rồi, được rồi! Ngô Thái Hà, nói như vậy, Lưu Khánh Chúc đã được hỏa táng từ trước rồi à?

Ngô Thái Hà mân mê móng tay được son màu đỏ như máu, hờ hững nói: Đúng, hậu sự của Lưu Khánh Chúc đều do công ty anh ta là tập đoàn Sơn Thủy lo liệu, cuối cùng vì đài hóa thân bên Nham Đài kia nhất quyết đòi bổ sung chữ ký của tôi vào, nói là sợ bên trên kiểm tra, bằng không thì tôi cũng không biết tên khốn Lưu Khánh Chúc ấy đã chết rồi.

Lục Diệc Khả gặng hỏi: Rốt cuộc Lưu Khánh Chúc chết như thế nào? Thực là chết vì nhồi máu cơ tim chứ?

Ngô Thái Hà nói: Chuyện này thì tôi làm sao biết được? Cao Tiểu Cầm nói là chết vì nhồi máu cơ tim thì tôi cho là như vậy thôi!

Hầu Lượng Bình cảm thấy bên trong hẳn là có điều gì khuất tất: Sao hả? Cao Tiểu Cầm nói, chị liền tin theo luôn à?

Ngô Thái Hà nhếch mép lên: Đằng nào thì chẳng chết rồi, ai quan tâm anh ta chết thế nào chứ! Này, được chưa vậy hả? Chỉ có mấy chuyện vớ vẩn này thôi à? Tôi còn phải đi nhảy nữa, ngày mai là thi rồi!

Hầu Lượng Bình vỗ vỗ tay vịn ghế xô pha: ùm, đừng gấp, sẽ không lỡ mất buổi thi ngày mai của chị đâu, chúng tôi còn phải tìm hiểu thêm một số việc nữa! Ngô Thái Hà chị và Lưu Khánh Chúc rốt cuộc là như thế nào? Sao chị lại hờ hững lạnh lùng với chuyện của Lưu Khánh Chúc như vậy? Nói cho rõ ràng, không được thì theo chúng tôi đến Viện kiểm sát nói tiếp đi!

Ngô Thái Hà không muốn đến Viện kiểm sát, lại sợ bị hiềm nghi, bèn thành thực nói hết ra. Không phải chị ta hờ hững, mà là vì Lưu Khánh Chúc quá khốn nạn! Lúc chị ta lấy Lưu Khánh Chúc, người này hai bàn tay trắng, căn nhà họ ở sau khi cưới còn là nhà đền bù tái định cư của bố mẹ chị ta. Đã vậy, Lưu Khánh Chúc còn không nộp tiền lương hằng tháng cho chị ta, đòi chia đôi chi phí. Chỉ vì trước khi kết hôn, chị ta đã làm công chứng căn nhà. Về sau, chị ta muốn có con, nhưng không thỏa thuận được tiền nuôi dưỡng. Tiền nuôi con Lưu Khánh Chúc cũng đòi chia đôi. Chị ta tức lên không sinh con nữa, đòi ly hôn. Thế nhưng Lưu Khánh Chúc lại không chịu, anh ta lương thấp, lại không có chỗ ở, nên cứ bám chặt lấy chị ta. Mấy năm sau, Lưu Khánh Chúc cá muối trở mình, thi tuyển được vào tập đoàn Sơn Thủy, lương cả trăm nghìn tệ, bấy giờ mới đòi ly hôn, nhưng chị ta không đồng ý, làm gì có chuyện dễ dàng như thế? Ngon rồi thì cắp đít bỏ đi hả? Muốn đi cũng được, nộp ra đây một triệu tiền tổn thất tuổi xuân cho tôi! Lưu Khánh Chúc căn bản không chịu thừa nhận chị ta từng có tuổi xuân, đừng nói là một triệu, một trăm tệ cũng không chịu bỏ ra. Từ đấy, anh ta liền lấy tiền lương cao của mình bao gái ở bên ngoài, lại còn liên tục đổi, con bé Tiểu Vương mà anh ta bao trước lúc chết còn chưa đến hai mươi tuổi! Ngô Thái Hà hằn học nói: Giờ thì hay rồi, rốt cuộc anh ta cũng chết! Hồi còn sống tôi không được hưởng phúc của anh ta ngày nào, chết một cái anh ta liền bù đắp đủ! Cao Tiểu Cầm cho tôi hai triệu tiền tử tuất luôn!

Hầu Lượng Bình nghe tới đây đã hiểu: Nếu quan hệ của hai vợ chồng họ tồi tệ như thế, Lưu Khánh Chúc sao có thể nói cho chị ta nhiều bí mật vậy chứ? Nghĩ đoạn, Hầu Lượng Bình yêu cầu Ngô Thái Hà giải thích. Tới đây, Ngô Thái Hà mới nói thực ra, Lưu Khánh Chúc không nói gì với chị ta cả, nhưng có nói với con bé Tiểu Vương sống cùng. Đôi cẩu nam nữ này thuê nhà của nông dân ở khu ngoại ô thành phố Kinh Châu, chị ta điều tra được xong, liền lẳng lặng thuê luôn phòng bên cạnh, nghe trộm bọn họ nói chuyện, còn ghi âm, ghi lại hết toàn bộ bí mật.

Hai mắt Lục Diệc Khả lập tức sáng bừng lên: Ô, Ngô Thái Hà, chị còn ghi âm bọn họ nói chuyện à?

Ngô Thái Hà nói: Đúng vậy, tôi muốn biết bí mật của bọn chúng. Rốt cuộc những năm này Lưu Khánh Chúc kiếm được bao nhiêu tiền? Lúc ly hôn cần phải chia cho tôi bao nhiêu? Tôi phải có chứng cứ chứ! Tôi có nghiên cứu luật ly hôn nước ta rồi, trong luật có nói, tài sản sau khi kết hôn là của chung, phải chia đều, phải không? Lục Diệc Khả nói: Đó là luật hôn nhân, không phải luật ly hôn! Ngô Thái Hà nói: Đứng, luật hôn nhân, luật hôn nhân của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa chứ gì, ai mà chẳng biết? Nhưng đối với tôi, đây chính là luật ly hôn! Từ khi mới kết hôn tôi đã nung nấu ly hôn rồi, cuộc ly hôn này là một trận chiến thế kỷ đấy...

Hầu Lượng Bình nắm chặt lấy chủ đề chính: Ngô Thái Hà, đừng lan man nữa, không nói chuyện ly hôn, nói về băng ghi âm đi! ừm, chị ở phòng bên cạnh bọn họ, cách một bức tường mà, sao thu âm được? Chị sang phòng bọn họ đặt máy ghi âm à? Ngô Thái Hà xua tay lia lịa nói: Không phải không phải, tôi không phải là 007, không làm nổi chuyện nguy hiểm như thế! Lưu Khánh Chúc là gã keo kiệt, cái phòng rách nát anh ta thuê là loại vách gỗ, không cách âm, bên kia Lưu Khánh Chúc và con bé Tiểu Vương có đánh rắm thì bên này tôi cũng nghe rõ mồn một! Ối chà, lúc bọn chúng làm chuyện ấy kêu ầm hết cả lên ấy... Hầu Lượng Bình dở khóc dở cười: Này, này, đừng kể chuyện bọn họ làm chuyện ấy, nói về Lưu Khánh Chúc và tập đoàn Sơn Thủy đi!

Ngô Thái Hà lại nói về tập đoàn Sơn Thủy, bảo rằng lúc ghi âm chị ta cũng không ngờ Lưu Khánh Chúc biết nhiều bí mật của tập đoàn Sơn Thủy đến thế! Lúc ghi âm xong cũng giật hết cả mình, chị ta bèn chơi bài ngửa với Lưu Khánh Chúc, nói với anh ta rằng, Lưu Khánh Chúc, mấy chuyện anh làm tôi đều biết cả rồi, anh mà tử tế ly hôn với tôi, tôi sẽ tiêu hủy băng ghi âm đó đi, bằng không, tôi sẽ tố cáo các người. Lưu Khánh Chúc không hề sợ, còn nói, cục trưởng Cục chống tham nhũng tỉnh H tên là Trần Hải, bảo chị ta trực tiếp đi tìm Trần Hải mà tố cáo! Ngô Thái Hà nói, tôi ngốc chắc, Lưu Khánh Chúc đút tiền cho bao nhiêu quan chức như vậy, tôi mà tố cáo, quan chức nào cũng gí tôi chết tươi được! Vì vậy, chị ta không đi tố cáo, sau này mới biết, lúc đó Lưu Khánh Chúc đã muốn tố cáo với Trần Hải rồi, mong chị ta đi đánh trận đầu cho còn chẳng được nữa là!

Hầu Lượng Bình nghe tới đây đã hiểu ra: Ngô Thái Hà, nói như vậy, khi Cao Tiểu Cầm đến tìm chị, chị đã đoán được đây là một vụ mưu sát, hoàn toàn không phải nhồi máu cơ tim, chết do tai nạn ngoài ý muốn gì cả phải không? Ngô Thái Hà thoáng ngẩn người: ừ đấy, lúc đó tôi còn nghĩ, may mà người bị làm thịt không phải mình, mà là cái tên trời đánh kia! Lục Diệc Khả hỏi: Tại sao chị không nói với cảnh sát? Ngô Thái Hà trợn mắt lên: Cô này hỏi lạ thật, tại sao tôi phải nói với cảnh sát? Tôi có muốn báo thù cho tên Lưu Khánh Chúc ấy đâu! Trên thế giới này, người tôi hận nhất chính là anh ta đấy!

Hầu Lượng Bình chế nhạo: Đúng, anh ta là kẻ thù của chị, huống hồ anh ta chết rồi lại giúp chị kiếm được hai triệu tệ!

Ngô Thái Hà thở phào một tiếng: Thì đó, người lại chẳng phải tôi giết! Tôi nói xong hết rồi, có thể đi nhảy được chưa? Hầu Lượng Bình cười khổ gượng: Được rồi! ừm đúng rồi, những bản ghi âm đó của chị thì sao? Giao ra hết đây đi! Ngô Thái Hà đáp ứng: Không vấn đề gì, vốn tôi ghi âm lại cũng là để dùng khi ly hôn thôi, giờ không cần dùng nữa rồi, để chỗ tôi có lẽ là mầm họa, biết đâu lại khiến tôi cũng nhồi máu cơ tim luôn, các người mau mau mang đi đi! Nói đoạn, chị ta vào phòng ngủ lật tìm một lúc, xách ra một túi băng ghi âm: Đây này, đều ở đây hết, nhưng các người phải trả tiền băng đấy, một trăm bốn mươi lăm tệ, tôi còn có cả hóa đơn đây này! Hầu Lượng Bình ngập ngừng giây lát, móc ra hai trăm tệ đưa cho Ngô Thái Hà: Được, không cần trả lại đâu!

Lúc xuống cầu thang, Ngô Thái Hà lại khoan khoái gia nhập vào đội ngũ các bà nhảy múa của khu dân cư giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả lên xe của Viện kiểm sát, nổ máy chạy đi. Lúc đi qua quảng trường khu dân cư, Lục Diệc Khả nhìn Ngô Thái Hà đang nhảy múa cảm khái không thôi: Cục trưởng Hầu, anh nói xem, đây là hôn nhân kiểu gì vậy! Hầu Lượng Bình lái xe, cười gượng nói: Một cuộc hôn nhân đề phòng nghiêm ngặt, tính toán lẫn nhau! Kiểu hôn nhân bất bình thường này cũng hiếm gặp đấy, hôm nay chúng ta coi như được mở rộng tầm mắt. Nhưng Lục Diệc Khả lại nói: Thời buổi bây giờ, những cuộc hôn nhân kiểu phòng ngừa tính toán lẫn nhau không hề ít, đâu đâu cũng có, đặc biệt từ khi "thời đại tích trữ nhà ở" bắt đầu ở thành phố lớn mấy năm nay, ghi tên trên giấy tờ căn nhà ở trước kết hôn là một kiểu phòng ngừa. Lục Diệc Khả lấy ví dụ về một cô bạn thân, lúc kết hôn, nhà trai mua nhà không viết tên cô ấy vào, khiến cô ấy ngay từ khi mới cưới đã có ấn tượng xấu về họ linh. Sau khi kết hôn, sự nghiệp của người chồng không được thuận lợi, phải nhờ vào cô kiếm tiền nuôi gia đình, người bạn ấy bèn dứt khoát ly hôn, nói rằng không ly hôn thì có lỗi với tính toán bên nhà chồng quá, cứ để cho anh chồng kia giữ lấy căn nhà tài sản trước khi kết hôn của anh ta mà sống! Hầu Lượng Bình nghe xong, một hồi lâu cũng không nói gì.

Đống băng ghi âm mua mất hai trăm tệ không có thứ gì mới có giá trị. Ngô Thái Hà nói không sai, tiếng Lưu Khánh Chúc và cô gái trẻ kia rên rỉ trên giường chiếm một tỷ lệ tương đối lớn, những thông tin có giá trị thì Ngô Thái Hà đã khai hết ở trụ sở công an rồi. Lục Diệc Khả châm biếm, nói cục trưởng đã gây tổn thất hai trăm tệ cho Viện kiểm sát.

Dù cuối cùng không tìm thấy cuốn sổ kế toán mà Lưu Khánh Chúc nói tới, không nắm được chứng cứ then chốt để hạ gục đối thủ, nhưng đối với họ, đây đã là may mắn lắm rồi, trong thời gian ngắn ngủi mà hai bên công an, Viện kiểm sát đều đồng thời đột phá. Kiên trì lâu dài, nỗ lực không mệt mỏi, rốt cuộc nhận lại được hồi báo xứng đáng. Màn sương mù đang từ từ tan đi từng chút một, diện mạo của các đối thủ cũng dần dần trở nên rõ nét hơn...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.