Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Mọi chân tướng rốt cuộc cũng được phơi bày. Cùng với việc điều tra sâu hơn nữa, và vụ việc bí thư tiền nhiệm của ủy ban kỷ luật thành phố Kinh Châu Trương Thụ Lập rơi vào lưới pháp luật, bóng đen bên bờ hồ Quang Minh đã hoàn toàn hiện ra. Cuộc thanh tra kiểm tra sau khi Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn thực sự quá đỗi hoang đường vô lối, khiến tất cả mọi người đều trợn tròn mắt lên: Hai người thân thích của Trương Thụ Lập thông qua gọi thầu giả, lấy được hai công trình xây dựng lớn trong dự án hồ Quang Minh, thế này còn thanh tra điều tra được gì nữa? Vì vậy, chỉ gõ ra một tên Thái Thành Công. Vả lại, Trương Thụ Lập còn nhận lời nhờ vả của Triệu Thụy Long. Triệu Thụy Long cố ý muốn thu hút ánh mắt Lý Đạt Khang về phía nhà máy Đại Phong, giúp đỡ cho Cao Tiểu Cầm. Vì chuyện này, Triệu Thụy Long đã tặng cho Trương Thụ Lập một món đồ chơi nhỏ - chiếc đồng hồ Thụy Sĩ hiệu Blancpain giá cả triệu tệ. Trong thời gian điều tra, Trương Thụ Lập tổng cộng nhận hơn sáu triệu bảy trăm nghìn tệ bao gồm cả tiền mặt và các loại quà tặng.

Sa Thụy Kim nổi giận, vỗ bàn ầm ầm trong một hội nghị nội bộ của ủy ban kỷ luật và Viện kiểm sát.

Nhìn mà kinh hãi đấy, các đồng chí! Việc chống tham nhũng như núi Thái đè xuống, như sấm động ầm ầm, vậy mà bọn tham nhũng và hành vi nhận hối lộ vẫn không tuyệt tích. Một bí thư ủy ban kỷ luật không ngờ lại dám mượn cơ hội điều tra vụ án nhận hối lộ từ đám cán bộ vi phạm và bọn tội phạm kinh tế! Điều tra sơ bộ cho thấy, vụ này liên quan đến ba cán bộ và năm doanh nhân thuộc năm dự án khác nhau!...

Hầu Lượng Bình, Quý Xương Minh cùng với các bí thư ủy ban kỷ luật, viện trưởng Viện kiểm sát, chi cục trưởng các chi cục chống tham nhũng của các thành phố trực thuộc tỉnh H đều tham gia hội nghị. Hội nghị được tổ chức tại trung tâm bồi dưỡng cán bộ kiểm sát của tỉnh H, trung tâm này cách thành phố Kinh Châu mười mấy cây số, ở trong một khu vườn sinh thái, rất vắng vẻ yên tĩnh, người bình thường khó mà tìm được.

Sa Thụy Kim tỏ vẻ đau lòng nói: Không chỉ một thành phố Kinh Châu, một dự án hồ Quang Minh, tình hình tham nhũng ở tỉnh ta rất nghiêm trọng. Gần ba năm nay, tới sáu trên mười hai thành phố có bí thư thành ủy, chủ tịch thành phố xảy ra vấn đề, hoặc là bị tạm giữ điều tra, hoặc là đã đưa ra xét xử. Các đồng chí, một nửa giang sơn đã rơi vào tay giặc rồi! Cán bộ quản lý cấp tỉnh hiện đang thiếu một trăm năm mươi ba người. Trong danh sách mà Triệu Lập Xuân để lại đó, có một phần ba đã bị lập án điều tra, năm mươi tám người liên quan đến mua quan bán chức...

Hầu Lượng Bình ngồi ở hàng đầu tiên trong phòng họp, nhìn thật rõ vị bí thư tỉnh ủy đang mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần này. Chỉ trong nửa năm, Sa Thụy Kim đã già đi khá nhiều. Tóc thêm sợi bạc, hai bên tóc mai cũng bạc trắng, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn thấy rõ. Hầu Lượng Bình còn nhớ, trong buổi trò chuyện khi anh nhận chức, Sa Thụy Kim không phải thế này, tóc ông ta vẫn đen tuyền, nếp nhăn ở khóe mắt không sâu như thế. Dĩ nhiên, có lẽ còn những nguyên nhân khác, lúc mới đến nhậm chức Sa Thụy Kim đã nhuộm tóc, hoặc giả hiện giờ quá bận rộn, không có thời gian đi nhuộm nữa. Nhưng thần thái của bí thư tỉnh ủy thì không che giấu được, Hầu Lượng Bình có thể cảm nhậm được sự mệt mỏi của ông ta. Công tác chống tham nhũng còn cả một con đường dài, còn xa mới đến lúc chúc mừng thắng lợi; kinh tế tỉnh H gặp phải đợt suy giảm nhanh chóng lần đầu tiên trong hai mươi tám năm, chủ yếu thể hiện ở quý 4 sau khi Sa Thụy Kim nhậm chức, khiến trong ngoài nước đều xôn xao bàn tán. Vị bí thư tỉnh ủy này đang gặp khó khăn, lãnh đạo một tỉnh lớn hơn sáu chục triệu người, tương đương một quốc gia lớn ở châu Âu, nếu không mệt mỏi mà ngược lại còn thong dong thoải mái thì mới khiến người ta thấy lạ.

Hầu Lượng Bình không mệt mỏi chắc? Câu chuyện của anh và tỉnh H bắt đầu từ một quan chức nhỏ mà tham nhũng một số tiền to tên là Triệu Đức Hán. Vụ án của Triệu Đức Hán giờ vẫn đang trong quá trình điều tra, hiện tại đã liên quan đến hơn một trăm ba mươi người nhận và đưa hối lộ ở mười tám tỉnh và khu tự trị. Anh là cục trưởng Cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát tỉnh H, một đống vụ án ở tỉnh còn chưa giải quyết xong, Tổng cục chống tham nhũng ở Bắc Kinh và viện kiểm sát các tỉnh khác lại liên tục tìm đến xác thực các đầu mối liên quan. Tên Triệu Đức Hán kia cũng thật tức cười, lại thăng hoa lòng tham lên thành ý thơ, biến điều tra thành cơ hội, một mực đòi Hầu Lượng Bình chứng thực ông ta đã lập công, nói rằng cuốn sổ đó là ông ta chủ động nộp lên...

Lúc này, Sa Thụy Kim đang phát biểu bất ngờ chuyển chủ đề, gương mặt cũng lộ ra vẻ bi thương và đau đón sâu sắc... Các đồng chí, nói tới đây, tôi nhớ đến một người đồng chí cũ. Mới hôm qua, người này đã qua đời, không ít người ngồi đây đều quen biết ông ấy, ông ấy chính là cán bộ đã nghỉ hưu của tỉnh ta, cựu viện phó thường trực Viện kiểm sát tỉnh Trần Nham Thạch!

Hầu Lượng Bình ngây người ra, cái gì cơ? Trần Nham Thạch qua đời? Chuyện này xảy ra lúc nào vậy? Chuyện lớn như vậy sao anh không hề hay biết? Ồng già không phải vẫn luôn ở trong bệnh viện sao? Mấy ngày trước anh còn đến bệnh viện thăm, ông già nói ông rất khỏe, đuổi anh đi, bảo anh yên tâm về xử lý nốt vụ án, sao lại đột nhiên qua đời như vậy? Nghi thức cáo biệt tổ chức khi nào? Còn cả Quý Xương Minh nữa, Quý Xương Minh là viện trưởng Viện kiểm sát, ông ta cũng không biết ư? Nghi thức cáo biệt phải do Viện kiểm sát thực hiện, có lẽ vẫn còn chưa làm? Anh ném ánh mắt về phía Quý Xương Minh bên cạnh, nhưng phát hiện ông ta cũng chấn động và hoang mang ra mặt.

Sa Thụy Kim là người giải thích nghi hoặc cho Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh...

Tim ông già vẫn luôn không được khỏe, tháng trước khi nói chuyện với đoàn thanh tra trung ương, vì tâm trạng kích động mà sinh đột quỵ, ngay hôm đó đã nguy đến tính mạng rồi. Bác sĩ cấp cứu kịp thời, mới cứu được mạng ông già. Chiều hôm qua, bệnh tim lại tái phát lần hai, các bác sĩ không thể làm gì được nữa. Lúc còn sống, Trần Nham Thạch đã để lại di chúc ký tên: Sau khi chết sẽ quyên tặng xác, không làm phiền con cháu. Vì vậy, sau khi Trần Nham Thạch qua đời, viện y học đã mang di thể ông ấy đi. Ông già sống không tham một đồng tiền bất nghĩa, còn bán cả căn nhà duy nhất của mình, quyên hết mấy triệu tệ cho quỹ từ thiện. Lúc đi ông cũng không thông báo cho bất cứ người nào, không làm phiền bất cứ ai, không chiếm một tấc đất của thế gian này...

Trong mắt Hầu Lượng Bình đã tràn ngập nước, tầm nhìn trở nên mơ hồ. Anh hiểu rồi, đã hiểu hết rồi, xét trên một ý nghĩa nào đó, ông già Trần Nham Thạch cũng ngã xuống trận địa chống tham nhũng này. Khi đoàn thanh tra trung ương đến, ông già hết lần này đến lần khác đi nói chuyện. Nói mãi nói mãi, nhiệt huyết trên con đường tranh đấu vì chân lý đã phá vỡ trái tim già nua mệt mỏi trải bao khó nhọc ấy, khiến ông ngã xuống... Đến tận vài hôm trước, qua lời Chung Tiểu Ngải, Hầu Lượng Bình mới biết Trần Nham Thạch đã dùng các hình thức khác nhau để tố cáo con hổ già Triệu Lập Xuân suốt mười hai năm ròng. Trong cuộc chiến quan hệ đến sinh tử tồn vong của đất nước này, ông già đã vì nghĩa mà bất chấp tất cả, ôm lấy thùng thuốc nổ xông lên...

Cả hội trường nghiêm trang, bầu không khí lạnh và ẩm vang vang giọng nói thấp trầm của Sa Thụy Kim...

... Tuần trước, tôi đi thăm Trần Nham Thạch lần cuối. Khi ấy, tôi không biết đó là lần cuối cùng, nhưng ông già hình như đã dự cảm được gì đó. Ông lại kích động, nắm tay tôi nói, bao năm trôi qua rồi, rốt cuộc chúng ta đã tỉnh giấc rồi, giờ đây đi sửa chữa vẫn còn kịp...

Gương mặt Sa Thụy Kim ở gần ngay trước mắt trở nên xa lạ mà mờ mịt, nước mắt chầm chậm chảy xuống gương mặt Hầu Lượng Bình. Giọng nói thâm tình của Sa Thụy Kim càng lúc càng trở nên rõ ràng, truyền thẳng vào tai anh.

Hội nghị kết thúc, Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh đi cùng xe trở về thành phố. Bầu không khí nặng nề trong hội nghị bị mang theo lên xe, hai người nhất thời không nói năng gì. Xe chạy ra khỏi khu sinh thái, thảm thực vật màu xanh được con người chăm sóc dần dần khuất đi. Phía trước xe, đồng ruộng trải dài biến thành một mảng xám xịt. Gió Tây Bắc mạnh mẽ thổi bay lá rụng cỏ khô ven đường, giật bên nọ kéo bên kia, phác nên một bức họa phong cảnh mùa đông thê lương phía trước.

Hầu Lượng Bình mở miệng trước: Không thể để ông già đi như thế được, hay tổ chức một buổi lễ tri ân nhé?

Quý Xương Minh gật đầu: Nhanh chóng tổ chức đi! Cũng truyền đạt lại đánh giá của bí thư Sa Thụy Kim với ông ấy.

Bầu trời phía trước mịt mờ, từng đám mây đen lớn chầm chậm di động, giữa các khe hở hắt xuống ánh sáng trắng yếu ót.

Im lặng giây lát, Quý Xương Minh lại thở dài, tự trách: Lượng Bình này, kỳ thực giờ nghĩ lại tôi rất hối hận, có một số việc của Triệu Lập Xuân không phải là tôi không biết, nhưng tôi không mạnh mẽ được như Trần Nham Thạch! Nếu mọi người đều có thể làm được như Trần Nham Thạch, cục diện và hoàn cảnh chính trị của tỉnh chúng ta sao mà đến nỗi thế này!

Hầu Lượng Bình nhìn cảnh tượng tiêu điều xơ xác bên ngoài cửa xe, lẩm bẩm nói: Đúng thế, có điều ông già nói đúng, cũng may chúng ta đã tỉnh ngộ rồi, giờ vẫn còn kịp...

Bên ngoài, mùa đông lạnh lẽo khiến mặt đất mênh mang bợt hết màu sắc, lộ ra bản sắc mộc mạc, tựa như người mẹ sau khi tẩy đi lớp trang điểm vậy. Gió Bắc thổi mạnh, cuốn đi cỏ dại lá khô trên đồng ruộng, chốc chốc lại quật xuống mặt đường. Thế nhưng, trong sự hoang lương lạnh lẽo này, không phải cũng đang thai nghén hy vọng của mùa xuân đó sao?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.