Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Cao Dục Lương có một quyết định kỳ lạ, ông ta nhổ sạch tận rễ hết các cây hoa trong vườn nhà, rồi cho một mồi lửa thiêu sạch. Đây là tâm huyết nhiều năm của ông ta, trong số đó không thiếu các loại kỳ hoa dị thảo hiếm lạ. Lúc đốt cây, Cao Dục Lương nghiêm nghị nhìn chăm chăm vào ngọn lửa, nhìn cây cỏ chính mình dày công chăm bón hóa thành một đống tro tàn. Mọi người đều biết Cao Dục Lương yêu thích làm vườn, giờ đột nhiên bỏ hết, cũng không hiểu là vì sao. Kế đó, ông ta bắt đầu cày xói đất đai. Cao Dục Lương mua riêng một đống dụng cụ mới, nào cuốc, nào xẻng, nào cào... rồi nghiêm túc bắt tay vào việc với thái độ tương đối chuyên nghiệp. Tháng Chạp lạnh lẽo, cuốc đất không phải việc nhẹ nhàng thoải mái gì. Đầu cuốc bập vào nền đất lạnh cứng, chỉ tróc ra một miếng đất nhỏ, nhưng Cao Dục Lương vẫn cố chấp cuốc từng mẩu đất nhỏ một như thế, rất có tinh thần Ngu Công dời núi. Ngô Huệ Phân thấy thế lấy làm kinh ngạc, hỏi ông ta giày vò bản thân thế làm gì? Cao Dục Lương cười, trả lời ngắn gọn, không muốn làm vườn nữa, muốn làm nông dân! Ông ta lúc này trông cũng thực giống một lão nông, tìm đâu ra được bộ quần áo cũ kỹ đã bỏ từ lâu, dưới chân xỏ đôi giày vải bông đi hồi còn nghèo khổ dưới quê, hình tượng toát lên vẻ hài hước.

Ban ngày đi làm, mặc đồ tây đi giày da, công việc cuốc đất thường làm vào lúc tối đêm. Vì mất ngủ, Cao Dục Lương thường làm đến quá nửa đêm, chừng như muốn dùng lao động đổi lấy một giấc ngủ đầy đủ. Nhưng hiệu quả không được tốt lắm, vừa cuốc đất vừa suy nghĩ chuyện trong lòng, màn đêm tĩnh lặng khiến đầu óc ông ta trở nên càng thêm tỉnh táo, càng thêm nhạy bén. Một loạt những chuyện xảy ra năm đó bùng lên một chuỗi phản ứng dây chuyền như thể phản ứng phân rã nguyên tử trong tâm trí ông ta. Đã đến lúc rồi, ông ta cần phải chuẩn bị cho tương lai rồi. Tương lai sẽ như thế nào đây? Trong lòng ông ta dường như đã có câu trả lời cho vấn đề này... Nhìn đi, vườn hoa biến thành thửa ruộng, bí thư thành ra nông dân rồi!

Tuy xuất thân giáo sư, song sở thích làm vườn nhiều năm khiến Cao Dục Lương rất thành thạo việc nhà nông. Ông ta chia đất vườn đã cuốc xới lên thành từng luống vuông vắn, sạch sẽ, đẹp mắt. Nhưng ông ta vẫn không hài lòng, hoàn thành xong lại cuốc lại một lượt, chỉnh sửa tạo thành các luống đất hình ô van, hình tam giác, hình trái tim... thoạt nhìn trông như một bức tranh phái trừu tượng. Quả thực, Cao Dục Lương đã coi nó như tác phẩm của mình, không ngừng bôi xóa, không ngừng sửa chữa, mãi vẫn chưa hoàn thành được.

Có hai thứ không thay đổi, chính là hai tảng đá đặt ở chân tường phía Nam, cả khu vườn chỉ còn có chúng là vật cũ. Một tảng đá tương đối nhỏ, Cao Dục Lương nhớ là Hầu Lượng Bình khuân từ chợ hoa chợ chim tới, bên trên khắc chữ "Thái Sơn thạch cảm đương", nét bút mạnh mẽ vẫn gai mắt như vậy. Một tảng đá khác to sừng sững, không hiểu Kỳ Đồng Vĩ tìm ở đâu về, anh ta dẫn theo người tốn khá nhiều công sức mới chuyển vào trong vườn được. Cao Dục Lương còn nhớ Kỳ Đồng Vĩ từng ra vẻ thần bí thì thầm vào tai ông ta, đây là núi đá dựa, có cao nhân khai quang cho rồi. Lúc đó, Triệu Thụy Long đang quậy tưng bừng, ông ta đã lờ mờ cảm thấy Triệu Lập Xuân ở Bắc Kinh rất có khả năng sẽ gặp chuyện. Giờ thì quả nhiên gặp chuyện thật rồi, tảng đá này rốt cuộc cũng bị phong hóa. Cao Dục Lương cuốc đất mệt, thường hay tựa vào cán cuốc ngây ra nhìn hai tảng đá, cảm tưởng thế nào thì chỉ mình ông ta biết được.

Trăng sáng sao thưa, đêm khuya cảnh vắng, Cao Dục Lương thường hay nhớ đến Kỳ Đồng Vĩ, cảm giác khó chịu trong lòng không thể nào dùng lời diễn đạt. Ngoài tình cảm thầy trò, còn có cả một chút bầu bí thương nhau! Ngay khi biết Kỳ Đồng Vĩ gặp chuyện, ông ta đã đưa ra lựa chọn chính xác. Hôm đó, khi thư ký báo cáo Hầu Lượng Bình đã lên trực thăng xuất phát, ông ta liền trấn định tinh thần, dùng điện thoại màu đỏ gọi cho Sa Thụy Kim, nói Kỳ Đồng Vĩ có thể lẩn trốn ở núi Cô ưng, đề nghị quyết đoán bắn hạ! Không ngờ, Hầu Lượng Bình và đội cảnh sát truy bắt lại không quyết đoán bắn hạ, ngược lại Kỳ Đồng Vĩ giơ súng tự sát! Cao Dục Lương biết tin thì đau khổ cùng cực. Ông ta bỉ ổi cũng là bất đắc dĩ, tòa nhà sắp đổ, liệu có thể làm được gì nữa đây?

Trời lại sáng rồi, Ngô Huệ Phân đứng ở bậc thềm trước cửa, u uất nhìn Cao Dục Lương. Cao Dục Lương ngẩng đầu lên, cũng nhìn thấy người vợ già. Ngô Huệ Phân hỏi: Thầy Cao, hôm nay không đi làm à?

Cao Dục Lương bỏ cây cuốc xuống: Sao lại không đi làm được? Lượng Bình còn nói muốn báo cáo với tôi nữa!

Ngô Huệ Phân nói: Vậy thì cất cuốc đi, mau tắm rửa rồi ăn cơm!

Cao Dục Lương ậm ừ, đi ra khỏi vườn: Cô giáo Ngô, đất tôi đã cuốc mấy lượt rồi, để phơi một mùa đông, mùa xuân sang năm trồng ít rau nhé! Tôi không ở đây nữa, bà cũng không biết trồng hoa...

Ngô Huệ Phân đột nhiên ngân ngấn nước mắt: Ông không ở đây nữa, tôi còn có thể ở được nơi này hay sao?

Cao Dục Lương ngẩn người ra, cười gượng, lẩm bẩm nói: Cũng phải, cũng phải nhỉ...

Lúc cùng ăn sáng, tâm trạng bà vợ cũng rất kém: Biết có ngày hôm nay thì khi xưa sao còn làm!

Cao Dục Lương lại trở nên tự tin: Khi xưa cũng có gì đâu, cô Ngô, bà yên tâm, tôi sẽ không ngã xuống như vậy đâu. Tôi không phải Triệu Lập Xuân, cũng không phải Kỳ Đồng Vĩ! Lúc nói chuyện với tôi, Điền Quốc Phú, Sa Thụy Kim cũng đã bảo rồi, những năm gần đây tôi buông lỏng học tập, đã phạm phải sai lầm, nhưng không hề phạm tội!

Ông vẫn còn nói thế được à? Nhìn thẳng vào sự thật đi, Kỳ Đồng Vĩ chết rồi, Đại Cao cũng bị bắt rồi...

Cao Dục Lương nghiêm nghị nói: Hành vi phạm tội của bọn Cao Tiểu Cầm không có quan hệ trực tiếp với tôi!

Không có quan hệ trực tiếp, vậy quan hệ gián tiếp thì có không? Kỳ Đồng Vĩ không phải học trò đắc ý của Cao Dục Lương ông à? Có phải ông vẫn luôn muốn đẩy cậu ta lên làm phó chủ tịch tỉnh không? Thầy Cao, những chuyện này ông không chối nổi đâu!

Thì đúng vậy, đúng vậy đấy, tôi nhìn lầm người, dùng sai người rồi, bài học vô cùng sâu sắc!

Đon giản thế thôi sao? Mấy năm nay, không có Kỳ Đồng Vĩ, cái cô Tiểu Cao kia của ông tính sao chứ?

Đúng, đúng, chuyện của Tiểu Cao tôi không thể chối được, coi như là sai sót về lối sống phạm phải từ nhiều năm trước đi...

Ăn sáng xong, Cao Dục Lương mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài. Ngô Huệ Phân lại gọi giật ông ta lại, ngần ngừ nói: Thầy Cao, tôi phải nói với ông chuyện này! Bí thư Điền ở ủy ban kỷ luật tỉnh muốn nói chuyện với tôi!

Cao Dục Lương đứng lại trước cửa, thoáng ngây người ra: ủa, Điền Quốc Phú đích thân nói chuyện với bà à?

Ngô Huệ Phân gật đầu: Đúng vậy, mấy người ở đảng ủy trường nói thế!

Cao Dục Lương gật đầu: ừ, đi đi! Cứ thành thực nói với tổ chức, chuyện của tôi không liên quan tới bà!

Ngô Huệ Phân thở dài một tiếng, lâu lắm rồi bà mới gọi tên ông ta như vậy: Dục Lương, lẽ nào ông không hối hận?

Cao Dục Lương cười gượng xòe hai tay ra: Hối hận có tác dụng sao? Con đường đã đi như vậy rồi! Ngừng lại giây lát, ông ta lại u uất tiếp lời: Huệ Phân này, nói thực lòng, Kỳ Đồng Vĩ tự sát làm tôi rất đau lòng, mấy ngày nay tôi đã nghĩ ngại rất nhiều, cũng cảm thấy có lỗi với bà! Cũng may bà còn có Tú Tú, tôi cũng yên tâm rồi!

Ngô Huệ Phân nghẹn ngào nói: Nhưng chuyện của chúng ta mấy năm nay, làm sao tôi có thể nói với Tú Tú được bây giờ?

Cao Dục Lương vỗ nhẹ lên vai Ngô Huệ Phân, lộ vẻ dịu dàng hiếm thấy: Từ từ rồi nói, Tú Tú là người lớn rồi, hiện thực tàn khốc hơn nữa cũng có thể đối mặt được thôi! Huệ Phân, bà sống vui vẻ với Tú Tú nhé, nhé!

Hôm nay, Hầu Lượng Bình đã đứng đợi bên ngoài văn phòng của Cao Dục Lương từ sớm. Lần gặp mặt này, anh phải khó khăn lắm mới tranh thủ được, không những phải xin ý kiến của bí thư ủy ban kỷ luật Điền Quốc Phú, mà còn phải xin ý kiến của cả bí thư tỉnh ủy Sa Thụy Kim nữa. Hầu Lượng Bình hy vọng thông qua cuộc nói chuyện cuối cùng với thầy giáo, giành được một kết quả tích cực, đồng thời bản thân cũng ôm mối tò mò mãnh liệt, muốn xem xem thầy giáo mình rốt cuộc là người như thế nào, tìm hiểu thế giới nội tâm của ông. Thầy giáo anh là một nhân vật bí hiểm, giống như một câu đố vậy, anh làm nghề điều tra bao nhiêu năm, cũng là lần đầu tiên gặp phải một người như vậy, vì thế, rất xứng đáng trò chuyện thật kỹ với ông một lần.

Trong hoàn cảnh đặc biệt hai bên đều đã ngầm hiểu nhưng không nói ra, thầy trò gặp nhau hết sức khách khí. Thầy giáo lấy trà Long Tỉnh thượng hạng, học trò tranh đi rửa chén pha trà. Vừa pha trà, học sinh vừa báo cáo lại cuộc đối đầu ở núi Cô Ưng. Hầu Lượng Bình bưng trà tới trước mặt Cao Dục Lương, nói: Em không ngờ Kỳ Đồng Vĩ lại tự sát!

Cao Dục Lương ngửa mặt lên thở dài: Thật đáng tiếc! Nói gì thì nói, cậu ta cũng là một nhân tài!

Hầu Lượng Bình gật đầu: Không chỉ là nhân tài, nhiều năm trước, anh ta còn là một anh hùng tiễu trừ ma túy!

Đúng, đúng, còn được Bộ công an biểu dương gương anh hùng nữa! Lượng Bình, cậu và Kỳ Đồng Vĩ đều là học trò của tôi, đều xuất chúng cả, nhưng hôm nay không ngờ lại... tôi biết phải nói thế nào đây? Trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng nữa! Giọng thầy giáo thấp trầm, sắc mặt thành khẩn nói những lời giả dối với học trò: Tôi chính là sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đặc biệt gọi điện cho đồng chí Thụy Kim, nhắc đi nhắc lại, tuyệt đối không thể để Kỳ Đồng Vĩ chết được, nhưng không ngờ Kỳ Đồng Vĩ vẫn chết, lại do tự sát nữa, chuyện này nằm ngoài dự kiến của tôi!

Thưa thầy, chuyện này hẳn là phải nằm trong dự liệu chứ nhỉ? Kỳ Đồng Vĩ đã không tìm được đường trở về nhà rồi!

Chậc, phải rồi, Lượng Bình, lúc nãy cậu kể khi cậu ta nổ súng về phía cậu, nòng súng đã nhích cao hơn một lóng tay à?

Đúng thế, Kỳ Đồng Vĩ không muốn giết em, nếu anh ta thực sự muốn lấy mạng em, hôm nay em đã không gặp được thầy nữa rồi.

Cao Dục Lương nhìn chăm chú vào Hầu Lượng Bình, trong mắt ngân ngấn ánh lệ: Lượng Bình, có biết tại sao lại như vậy không? Ngập ngừng giây lát, ông ta lại nói như thở dài: Kỳ Đồng Vĩ và cậu đều là nhân tài, đều tôn trọng lẫn nhau đó!

Hầu Lượng Bình thừa nhận: Chuyện này thì em biết, kỳ thực hai chúng em vẫn luôn có cảm giác này!

Cao Dục Lương nhớ lại chuyện ngày xưa, cảm khái vạn phần: Lượng Bình này, trong đám bạn học các cậu, người Kỳ Đồng Vĩ quý mến nhất chính là cậu, cậu ta từng không chỉ một lần nói trước mặt tôi, cậu ta ngưỡng mộ thậm chí là đố kỵ với sự gan dạ sáng suốt của cậu, tài hoa của cậu, nói bộ óc của cậu có khi không phải bộ óc con người! Đối diện với cậu, cậu ta không nỡ ra tay!

Có lẽ vậy! Hầu Lượng Bình ngừng lại một chút, rồi lại nhấn mạnh một phương diện khác: Có điều, em cảm thấy bài hát thiếu nhi đó cũng đóng vai trò rất lớn! Tiếng hát ngây thơ thuần khiết của lũ trẻ đã chiếu vào tâm linh tăm tối của Kỳ Đồng Vĩ một tia sáng, đánh thức nhân tính trong anh ta, để linh hồn của anh ta được thanh tẩy.

Cao Dục Lương thoáng ngẩn người: Thanh tẩy linh hồn? Ừm, cách nói này rất mới lạ, tôi tán đồng!

Tivi trong phòng vẫn luôn để mở, đang phát bài phát biểu của Cao Dục Lương trong hội nghị công tác chính trị pháp luật toàn tỉnh. Người dẫn chương trình đang giới thiệu tin về hội nghị: ... bí thư Cao Dục Lương nhấn mạnh, các cán bộ cần phải nhớ kỹ, đất nước chúng ta do nhân dân làm chủ, mọi quyền lực đều thuộc về nhân dân, chúng ta phải đem quyền lực mà nhân dân trao cho mình để thực sự phục vụ cho người dân...

Thầy giáo và đồng loại của ông ấy biết hết! Nhìn họ đi, ngồi trên bàn chủ tịch hội nghị, trên chương trình thời sự, thao thao bất tuyệt, nói rõ là nhiều! Mở miệng ra là nói đến nhân dân, nhưng khi họ lấy danh nghĩa nhân dân ra cao đàm khoát luận như vậy, lại khiến người ta cảm thấy thật châm biếm, đối với họ, nhân dân chỉ là danh nghĩa mà thôi! Nghĩ vậy, Hầu Lượng Bình nhìn thẳng vào Cao Dục Lương, chỉ lên màn hình tivi, cất tiếng hỏi: Thưa thầy, em muốn hỏi thầy một chút, nhũng lời thầy nói trên bàn chủ tịch có phải xuất phát từ nội tâm hay không?

Cao Dục Lương ung dung mỉm cười: Cái thằng khỉ này, muốn làm địa chủ đến phản công đánh cướp lại đất đai đấy phỏng? Hả?

Không, thưa thầy, em đến xin ý kiến thầy mà! Xin thầy giải đáp nghi hoặc cho em, em đang cảm thấy rất bối rối!

Cao Dục Lương "hừ" một tiếng: Cậu đừng khách khí vậy nữa, chúng ta cùng nhau thảo luận thôi!

Hầu Lượng Bình ngồi thẳng người dậy: Cũng được ạ! Thưa thầy, thầy có thể nghe em nói một chút về cảm nhận khi xử lý vụ án này không?

Cao Dục Lương nói: Được chứ, nói xem nào, để tôi cũng tiếp thu bài học, để tiếng chuông cảnh báo ngân vang lên!

Em cảm thấy, tham nhũng, cũng bằng như buộc vào cơ thể mình một quả bom hẹn giờ, rất nguy hiểm!

Còn phải nói nữa sao? Rất nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm! Ngày nào quả bom nổ tung, tất cả đều xong đời!

Đúng vậy! Thầy nói xem đúng không, người dân bình thường tham lam chút bị bắt gặp, chẳng qua chỉ nhất thời ngượng ngùng mà thôi, bị mắng vài câu, chỉ cần nhớ lấy thì sau này vẫn có thể sống tiếp như thường. Người làm quan mà tham lam, đặc biệt là những người đã làm quan to vẫn cứ thò tay táy máy lung tung, vậy thì rất có thể sẽ diễn biến thành tội ác kinh thiên động địa đấy!

Cao Dục Lương buông chén trà xuống, giơ ngón trỏ lên, ra vẻ hết sức nghiêm túc: Vậy mới nói, tôi thường bảo các cán bộ, người làm quan phải giữ lòng ngay thẳng, lòng ngay thẳng thì mới yên được, yên lòng thì sẽ bình an! Có đúng không?

Hầu Lượng Bình cười gượng: Thảo luận vấn đề với thầy đúng là được thêm kiến thức, chuyện gì thầy cũng biết!

Bạn học Hầu Lượng Bình, nếu những đạo lý rõ rành rành này mà tôi cũng không biết, tôi còn xứng làm thầy cậu hay không?

Người dẫn chương trình trên tivi vẫn đọc tin tức, gần như là chú giải cho những gì Cao Dục Lương nói - Bí thư Cao Dục Lương chỉ ra rằng, chí công thì sẽ sáng suốt, liêm khiết sinh ra uy thế. Người làm chính trị phải thanh liêm thì mới có được lòng tin, dùng quyền lực công bằng thì mới giành được lòng người. Cán bộ của chúng ta, làm quan thì đừng mong phát tài, phát tài thì đừng làm quan, tuyệt đối không được có lòng tham luyến với tiền tài! Đối với thân hữu, phải biết giữ chừng mực, không được vì tư tình mà làm trái nguyên tắc! Đối với sắc đẹp, phải giữ mình trong sạch, không thể sa đọa trụy lạc...

Hầu Lượng Bình vỗ tay: Thưa thầy, thầy nói hay quá, nhưng bản thân thì làm như thế nào vậy?

Bầu không khí có chút căng thẳng. Cao Dục Lương hiển nhiên không muốn nói tiếp nữa, ông ta đi tới chỗ bàn làm việc của mình ngồi xuống, bắt đầu phê duyệt hồ sơ: Cục trưởng Hầu, muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra, đừng vòng vo Tam Quốc nữa!

Hầu Lượng Bình cũng đi tới chỗ chiếc ghế đối diện với Cao Dục Lương ngồi xuống: Cao Tiểu Phượng là như thế nào?

Cao Dục Lương đặt hồ sơ và chiếc bút chì hai màu xanh đỏ trên tay xuống: Ô? Chuyện này cậu cũng biết rồi à? Thầy giáo cười thong dong, nói tiếp: Cái thằng khỉ này, theo lý, tôi có thể không để ý đến những gì cậu nói, một tay cục trưởng Cục chống tham nhũng không có quyền điều tra tôi đâu! Có điều, để thỏa mãn trí tò mò của cậu, tôi sẽ trả lời! Cao Tiểu Phượng ấy à, đây đúng là một bí mật, tôi không muốn để người khác biết! Sao hả? Cậu đương nhiên cho rằng bên trong có vấn đề gì phải không? Thật ấu trĩ! Nói đoạn, ông ta mở ngăn kéo, lấy ra một tờ đăng ký kết hôn đẩy tới trước mặt Hầu Lượng Bình: Cục trưởng Hầu, tự mình xem đi, rồi làm quen với cô giáo mới của cậu!

Hầu Lượng Bình nhìn tên Cao Dục Lương và Cao Tiểu Phượng trên tờ đăng ký kết hôn, nhất thời ngây người ra.

Cao Dục Lương tiếp tục nói: Tôi và cô giáo Ngô Huệ Phân của cậu đã ly hôn hồi tháng 3 năm 2008, hai tháng sau, kết hôn với Cao Tiểu Phượng ở Hồng Kông. Thành thực mà nói, không kết hôn cũng không được, chúng tôi ở bên nhau nhiều năm như vậy, Cao Tiểu Phượng lại sắp sinh con, không thể làm cho ầm ĩ cả thành phố lên được!

Hầu Lượng Bình tỉnh táo lại sau phen kinh ngạc, hai tay cầm tờ đăng ký kết hôn: Thật không ngờ, em lại làm quen với cô giáo mới như vậy! Thưa thầy, thế thầy và cô Ngô...

Ừm, tôi biết cậu muốn hỏi chuyện gì. Chúng tôi ly hôn nhưng không ở riêng! Tôi và cô Ngô dẫu sao cũng không phải người bình thường, còn phải nghĩ đến ảnh hưởng nữa mà! Vì vậy tôi và cô Ngô đã thỏa thuận riêng, sau khi tôi nghỉ hưu sẽ đi Hồng Kông đoàn tụ với Cao Tiểu Phượng, mọi thứ ở Đại Lục đều để lại cho bà ấy! Thế nên, bạn học Hầu Lượng Bình, cậu nói xem, tôi có tham gia vào những chuyện xấu xa của Kỳ Đồng Vĩ và Cao Tiểu cầm hay không?

Hầu Lượng Bình thầm nhủ, đây đúng là bịt tai trộm chuông chứ còn gì! Lại còn không tham gia vào nữa? Thầy và Kỳ Đồng Vĩ một người lấy cô em, một người ngủ với cô chị, đây rõ ràng là anh em đồng hao rồi, sao có thể phủi sạch quan hệ được? Thầy giáo không ngờ vẫn còn tự tin như vậy.

Cao Dục Lương cười cười: Hầu Lượng Bình, lại nghi hoặc rồi phải không?

Hầu Lượng Bình đặt tờ đăng ký kết hôn xuống: Đúng thế, hy vọng thầy giáo có thể giải đáp giúp em, em nghĩ không thông!

Cao Dục Lương nghiêm mặt nói: về chuyện này thì phải nói về bản lĩnh, về nguyên tắc, về ranh giới...

Hầu Lượng Bình hết sức ngạc nhiên, trời đất ơi, giờ thầy vẫn còn dám nói như vậy? Còn dám nói những lời đó sao? Mức độ mặt dày vô sỉ này thực khiến anh kinh hãi, hoàn toàn vượt quá tưởng tượng ban đầu của anh.

Cao Dục Lương rời khỏi bàn làm việc, dợm bước chân, liên tục khua tay, thao thao bất tuyệt, cảm hứng dâng trào giảng cho Hầu Lượng Bình một bài học cuối cùng trong đời: Sự nghiệp cải cách mênh mông cuồn cuộn, mỗi người đều đang ở giữa dòng thác lũ ấy, trong đó, có người vì may mắn hoặc vì sự nỗ lực của bản thân mà có thể đứng trên đầu ngọn sóng. Trên đầu ngọn sóng ấy vẻ vang lắm, hấp dẫn lắm, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm! Phải xem nắm bắt thế nào! Nhìn tương lai còn lâu mới được rõ ràng như nhìn vào quá khứ, trong tâm trí rất nhiều người, là sự cuồng nhiệt hòa trộn với nghi hoặc...

Hầu Lượng Bình tấm tắc khen: Thầy ơi, thầy vẫn hùng biện hay như vậy, vẫn hừng hực khí thế như vậy! Em cảm thấy thầy đúng là không nên ra khỏi đại học H để đi làm quan, thầy là một giáo sư ưu tú như vậy kia mà!

Cao Dục Lương đi tới trước mặt Hầu Lượng Bình, vỗ nhẹ lên vai anh, nói với giọng đầy tâm trạng: Vì vậy, phải giữ lại một chút lòng kính sợ trong tim! Nhìn thứ khác có thể mơ hồ chút, nhưng nhìn ranh giới thì nhất định phải thật rõ ràng. Không được đối đầu với pháp luật, dù là quan hay là dân, phải sống cho chắc chắn, phải sống cho lòng mình yên!

Hầu Lượng Bình không nhịn được nữa: Thầy sống chắc chắn, sống cho lòng mình yên ư? Thưa thầy, em cảm thấy rất ngờ vực!

Cao Dục Lương vung tay lên: Hầu Lượng Bình, cậu không cần ngờ vực, cho đến giờ, mọi việc làm của tôi đều là hợp pháp! Thầy giáo cậu dạy ngành luật nhiều năm như vậy, một chút tri thức cơ sở này chẳng lẽ lại không có?

Hầu Lượng Bình đã không thể nào nhẫn nhịn được nữa: Toàn bộ hợp pháp? Ly hôn sáu năm, tái hôn với một người đàn bà ở Hồng Kông sáu năm, còn sinh một đứa con trai, chuyện trọng đại như vậy cũng không báo cáo với tổ chức? Cô Ngô là giáo sư ngoài đảng, xét đến vấn đề thể diện, vì Tú Tú, cô ấy có thể lựa chọn không báo cáo, nhưng thầy là phó bí thư tỉnh ủy thì buộc phải báo cáo, quy tắc chính trị này chẳng lẽ thầy thực sự không hiểu hay sao?

Sao lại không hiểu? Cao Dục Lương rốt cuộc cũng nói ra những lời thực lòng: Vì vậy trung ương muốn nói chuyện với tôi rồi. Có điều, cũng rất may mắn, tôi và người học trò cao thủ là cậu đây đã kịp thời có một buổi diễn thử như thật...

Hầu Lượng Bình dang hai cánh tay ra đầy vẻ khoa trương: Trời đất, thầy ơi, đến nước này rồi, không ngờ em vẫn bị thầy lợi dụng thêm lần nữa? Em còn giúp thầy diễn tập cho cuộc nói chuyện với trung ương?

Thầy giáo quả là thầy giáo! Hổ chết cũng không gục ngã, thầy giáo vẫn giữ thái độ nhìn từ trên cao xuống với học trò: Đúng vậy, muốn đánh gục thầy, thì phải ôn bài cho kỹ vào!

Hầu Lượng Bình cố làm ra vẻ uất ức: Em ôn bài rồi, lúc đến đây đã chuẩn bị đầy đủ! Em không sao quên được, hồi năm 3 đại học, Trần Hải không ôn bài, bị mắng cho một trận, có thể nói là máu chó đầy mặt luôn!

Cao Dục Lương nói: Được đấy, học trò giỏi quả là nhớ lâu! Nếu đã ôn bài rồi, vậy thì cậu nói đi!

Vậy là, Hầu Lượng Bình liền thong thả nói ra: Hai chị em song sinh Cao Tiểu cầm, Cao Tiểu Phượng đi đôi giày da đầu tiên trong đời mình như thế nào; làm lễ tân ở công ty Huệ Long tại Lữ Châu như thế nào, được huấn luyện đặc biệt như thế nào; học mỉm cười, học bước đi như thế nào; đặc biệt, để tặng Cao Tiểu Phượng cho thầy, Triệu Thụy Long đã mời giáo viên trường sư phạm Lữ Châu nhồi nhét Năm Vạn Lịch thứ mười lăm cho Cao Tiểu Phượng như thế nào...

Cao Dục Lương tỏ vẻ không vui: Cái gì mà nhồi nhét! Cao Tiểu Phượng tự học! Trong hoàn cảnh đó, cô ấy còn có thể tự học Minh sử, có nhận thức sâu sắc như thế với cuốn Năm Vạn Lịch thứ mười lăm, nói gì thì nói cũng không dễ dàng chút nào!

Hầu Lượng Bình lắc đầu thở dài: Nhầm rồi, thầy ơi, thầy mắc bẫy người ta rồi! Nói về Minh sử có ai hơn được cô Ngô? Vợ trước của thầy, cô Ngô Huệ Phân mới là chuyên gia Minh sử đó! Em đoán, giờ thầy và Cao Tiểu Phượng sợ là thà nói về món dưa chua cũng không nhắc lại chuyện Minh sử nữa rồi đúng không? Nể tình thầy trò, em tiết lộ chút thông tin cho thầy biết, Triệu Thụy Long bắt đầu khai rồi, anh ta đúng là đã tốn rất nhiều tâm tư để đưa thầy vào tròng đấy! Ngay cả tình yêu của hai người cũng là do anh ta dày công sắp đặt, còn làm cả bản kế hoạch nữa! Cao Tiểu Phượng cần phải ngã vào lòng thầy trong khi thảo luận về sự đối lập giữa hoàng đế triều Minh và các vị đại thần...

Cao Dục Lương không giữ nổi nụ cười nữa, xua tay nói: Được rồi, được rồi, đừng nói tiếp nữa! Hầu Lượng Bình, cậu hãy nhớ lấy một sự thực, chúng tôi kết hôn sáu năm rồi, Cao Tiểu Phượng giờ là cô giáo của cậu!

Hầu Lượng Bình cười gượng: Vâng, đã là sự thực thì em sẽ tôn trọng sự thực này!

Cao Dục Lương sa sầm mặt xuống: Xem ra cậu chuẩn bị bài rất tốt, đã bỏ công bỏ sức rồi đấy!

Dĩ nhiên rồi ạ! Hầu Lượng Bình nhìn đồng hồ: Chà, thời gian trôi nhanh thật, sắp hết giờ rồi nhỉ?

Cao Dục Lương lạnh lùng không biểu cảm, thu dọn đồ đạc lặt vặt trên bàn làm việc: Được, vậy thì nghỉ đi!

Hầu Lượng Bình vẫn không đi: Trước khi tan học, em vẫn còn vài lời muốn nói! Thưa thầy, thực ra thầy tính nhầm rồi! Thầy nghĩ thầy và Cao Tiểu Phượng đã kết hôn thì không ai làm gì được thầy sao? Sai rồi! Thầy không kết hôn với Cao Tiểu Phượng, căn biệt thự ở Lữ Châu và hai trăm triệu đô la Hồng Kông ở Hồng Kông có lẽ còn giải thích được, giờ thì thầy biện bạch thế nào đây? Mười hai năm trước, vì quan hệ với thầy, người vợ hiện nay của thầy là Cao Tiểu Phượng đã nhận của Triệu Thụy Long một căn biệt thự trị giá 15 triệu tệ; sáu năm trước, một quỹ tín thác lên đến hai trăm triệu đô la Hồng Kông đã được thành lập, quỹ này được lập ra cho con trai thầy và con trai của Kỳ Đồng Vĩ! Khoản đó là do tập đoàn Sơn Thủy của người tình của Kỳ Đồng Vĩ, chị vợ của thầy xuất vốn cho công ty bên Hồng Kông, tính chất ra sao nhìn qua là biết...

Lúc này, thời gian hẹn từ trước đã đến. Cửa phòng làm việc của Cao Dục Lương bị đẩy bật mở đúng giờ, bí thư ủy ban kỷ luật tỉnh Điền Quốc Phú dẫn theo mấy cán bộ ủy ban kỷ luật đi vào.

Cao Dục Lương đã hiểu hết mọi chuyện: Lượng Bình, đừng nói nữa, được không? Giờ thực sự là hết giờ lên lớp rồi!

Hầu Lượng Bình trao đổi ánh mắt với Điền Quốc Phú, sau đó lùi lại một bước, cung kính cúi người chào Cao Dục Lương: Thưa thầy, sau này dù là ở đâu, em cũng không thể nào quên được thầy Cao năm đó đã vỡ lòng cho em về pháp luật, người thầy chính khí ngời ngời, nhiệt tình hừng hực đó!

Cao Dục Lương thoáng ngạc nhiên, cũng hơi ngần ngừ, rồi cũng khom người cúi chào học sinh trả lễ: Lượng Bình, cảm ơn cậu! Thầy giáo này cũng sẽ không quên mình từng có một học trò ưu tú như cậu...

Người học trò ưu tú nhìn thầy giáo hủ bại bị dẫn đi. Lúc bị dẫn đi, Cao Dục Lương trở nên già nua, mệt mỏi. Nhìn bóng lưng loạng choạng của ông ta, trước mắt Hầu Lượng Bình lại hiện lên hình ảnh người thầy giáo phong độ ngời ngời năm đó, thầy giáo Cao ấy khảng khái nhiệt tình, giọng nói động tác đều toát lên tình cảm với đất nước...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.