Kỳ Đồng Vĩ hiểu rất rõ, thầy giáo Cao Dục Lương chính là tài nguyên chính trị của anh ta, còn ông bố vợ đã qua đời của anh ta Lương Quần Phong chính là tài nguyên chính trị của thầy giáo. Tình cảm thầy trò cộng thêm tầng quan hệ dắt dây này đã tạo dựng nền tảng vững chắc cho những tiến bộ trước đây của anh ta. Vốn tưởng là có tài nguyên và nền tảng dày dặn như vậy, chức phó chủ tịch tỉnh đã ở trong tầm tay, không ngờ trung ương lại phái xuống một Sa Thụy Kim, khiến tiền đồ vốn có thể dự kiến được của Kỳ Đồng Vĩ trở nên mờ mịt xa xôi.
Thầy giáo dường như cũng đã thay đổi, không còn để tâm đến chuyện của anh ta nữa, chẳng những không muốn đi giảng hòa với Lý Đạt Khang theo ý nguyện của anh ta, mà còn mắng cho anh ta một trận, nhắc đến vấn đề hôn nhân của anh ta. Cuộc hôn nhân với nhà họ Lương quyền quý kỳ thực chính là vết thương trong lòng Kỳ Đồng Vĩ, đụng khẽ một cái là sẽ rỉ máu ra. Hôm nay, sau khi rời khỏi nhà Cao Dục Lương, Kỳ Đồng Vĩ lái xe đi lang thang không mục đích trên phố mấy vòng, bất giác đã đến trường bắn lúc nào không hay.
Đây là trường bắn hiện đại của hệ thống công an kiểm sát tòa án, được xây dựng trong trường cảnh sát để cho cảnh sát và sinh viên luyện tập, đồng chí giám đốc công an tỉnh thường xuyên ghé thăm. Kỳ Đồng Vĩ có một đặc điểm, tâm trạng tốt thì đi tập thể hình, tâm trạng tồi tệ thì đi tập bắn. Nói ra cũng lạ, chỉ cần cầm súng lên, lòng anh ta liền lặng như nước, bao nhiêu ý nghĩ thảy đều dẹp yên. Anh ta vốn là cao thủ bắn súng, những lúc thế này lại càng bách phát bách trúng, quỷ thần khó tránh. Bắn súng một hồi, Kỳ Đồng Vĩ sẽ bình tĩnh lại, tinh thần phơi phới như bình thường.
Nhưng hôm nay thì như là trúng tà vậy, anh ta thay đồ tập bắn, đeo tai nghe cách âm lên mà lòng không sao bình lặng nổi. Chuyện cũ như mây như khói, nhất loạt trào ra dâng lên trong tâm trí, lơ lửng hiện ra trước mắt anh ta. Trợ giảng Lương Lộ của lớp đã nhìn trúng Kỳ Đồng Vĩ tướng mạo anh tuấn, học giỏi, đạo đức tốt, chủ động theo đuổi anh ta đến tận lúc tốt nghiệp đại học. Còn anh ta, thì từ đầu chí cuối đều né tránh, nguyên nhân rất đơn giản, Lương Lộ hơn anh ta đến mười tuổi.
Hiện thực rất tàn khốc. Chuyện phân công công việc sau đại học đối với anh ta là một đòn đả kích lớn. Những người khác đều được ở lại thành phố, các cơ quan thuộc hệ thống chính trị pháp luật tỉnh và thành phố đều có, ngược lại sinh viên ưu tú nổi tiếng khoa chính trị pháp luật như anh ta lại bị phân về phòng tư pháp của một thôn trấn nhỏ vô danh thuộc khu vực núi Nham Đài làm trợ lý tư pháp. Có người nói, đây là Lương Lộ cố ý chỉnh anh ta. Kỳ Đồng Vĩ không nghĩ thế, anh ta vốn xuất thân bần hàn, bố anh ta cả đời con trâu đi trước cái cày theo sau, không có tài nguyên cũng không có bối cảnh, đương nhiên những chỗ ngon nghẻ không có phần của anh ta rồi. Nói ngược lại, nếu anh ta đáp ứng Lương Lộ, bố cô ta là bí thư Lương Quần Phong chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay út thôi, anh ta sẽ cưỡi mây cưỡi gió, bay thẳng lên chín tầng trời luôn. Phòng tư pháp của thôn trấn kia tính cả anh ta là có ba người. Trưởng phòng là sinh viên tốt nghiệp đại học chính trị pháp luật Trung Quốc thời những năm sáu mươi, đã làm hơn ba mươi năm ở vùng núi, tóc trắng đầy đầu, nếp nhăn đầy mặt. Anh ta ngay lập tức nhìn thấy tương lai của mình từ ông trưởng phòng già này, đây có lẽ chính là anh ta ba chục năm sau: cô độc, tịch mịch, khó khăn, mà sống chẳng ra gì, anh ta cần phải bỏ trốn!
Vì vậy, Kỳ Đồng Vĩ quay ngược lại nhiệt tình theo đuổi Lương Lộ. Phụ nữ rất nhạy cảm, Lương Lộ nhìn ra dụng tâm của anh ta, người sinh viên ưu tú này không phải theo đuổi cô ta mà là theo đuổi bí thư Lương, cô ta quả quyết từ chối. Nhưng Kỳ Đồng Vĩ lúc này đã coi Lương Lộ là sự nghiệp cả đời mình để theo đuổi, cứ bám nhằng nhẵng không buông, không đạt được mục đích thì thề không dừng lại. Anh ta hết lượt này đến lượt khác mặt dày tặng hoa hồng, đều bị Lương Lộ ném vào thùng rác. Anh ta bèn nghĩ ra cách mới, dày công tính toán, hái một xe hoa dại trong núi, kéo đến sân vận động trường, bày thành hình trái tim, đứng ở giữa, làm một màn quỳ gối cầu hôn kinh thiên động địa, khiến học sinh giáo viên cả trường đều phải nhìn với ánh mắt kinh ngạc. Anh ta hướng về phía cửa sổ phòng làm việc của Lương Lộ, gào lên liên tục: Lương Lộ anh yêu em, lấy anh đi... lấy anh đi... cổ họng khàn đặc rồi, không phát ra tiếng nữa, anh ta vẫn cứ gào lên. Tất cả mọi người đều cảm động sâu sắc, cuối cùng, Lương Lộ cũng được các giáo viên tiền hô hậu ủng, xuất hiện trước mặt anh ta...
Sau khi kết hôn với Lương Lộ, Kỳ Đồng Vĩ được điều động khỏi phòng tư pháp ở thôn trấn, từng bước từng bước leo lên. Anh ta trân trọng cơ hội không dễ gì có được này, làm việc với tinh thần liều mạng, hồi làm cảnh sát chống ma túy suýt chút nữa đã hy sinh ở một thôn núi nhỏ tên là Cô Ung Lãnh. Bô vợ anh ta hồi đó là bí thư ủy ban chính trị pháp luật tỉnh Lương Quần Phong rất hài lòng, khen ngợi ở khắp nơi; thầy giáo anh ta là Cao Dục Lương cũng hiểu ngầm phối hợp, đại diện cho tổ chức ra sức dẫn dắt; Kỳ Đồng Vĩ cứ thế một đường đi lên, cho tới khi trở thành giám đốc công an tỉnh.
Nhìn lại cuộc đời mình, Kỳ Đồng Vĩ hết sức tự hào, với xuất thân bần hàn cỏ rác như anh ta lăn lộn được đến địa vị ngày hôm nay, thực sự có thể coi là thành công rồi. Nhưng ở mặt khác, thế giới tình yêu lại chỉ là một khoảng hoang vu, chưa bao giờ anh ta được thỏa mãn. Anh ta cũng cố gắng yêu vợ, trong cuộc sống khách khí lịch thiệp, về cơ bản có thể nói vợ chồng tương đối tôn trọng nhau. Việc lớn việc nhỏ trong nhà bố vợ, đều do anh ta một tay làm hết, trong mắt người ngoài, anh ta là một người con rể tốt. Nhưng có một số chuyện không thể dựa vào nỗ lực mà giải quyết được, ví dụ như chuyện trên giường, anh ta cố thế nào cũng không có tinh thần, sau khi vào tuổi trung niên, Kỳ Đồng Vĩ đã hoàn toàn mất đi năng lực làm tình với vợ. Nghe nói, hiện tượng này cũng khá phổ biến, gọi là chứng liệt dương thể chế, khá nhiều quan chức trong thể chế cũng đều như vậy. Không biết bắt đầu từ khi nào, Kỳ Đồng Vĩ đã dọn ra một phòng khác, ngủ riêng giường với Lương Lộ. Kỳ Đồng Vĩ cũng từng tự trách: Đồ vô lương tâm! Đồ vô ơn! Nhưng chuyện này thì thực sự không thể miễn cưỡng được, anh ta không thể nào ôm ấp yêu đương lên giường với người vợ hơn mình mười tuổi, thực sự không thể nào nhìn nổi da thịt chảy xệ của vợ mình nữa...
Đây chính là cái giá phải trả. Có được thành công trong sự nghiệp thì lại mất đi hạnh phúc của một người đàn ông. Cuộc đời như vậy có thể coi là thực sự thành công hay không? Kỳ Đồng Vĩ buồn khổ trong lòng suốt một thời gian dài. Anh ta cũng từng nghĩ đến chuyện ly hôn, song lại e sợ quyền thế của nhà họ Lương. Xét cho cùng, mọi thứ mà anh ta có được đều rất dễ dàng mất đi. Từ khi gặp được Cao Tiểu Cầm, đóa hoa sinh mệnh đang dần dần tàn héo của anh ta mới một lần nữa nở rộ. Ở Cao Tiểu Cầm, anh ta nhận được mọi thứ mà một người đàn ông muốn sở hữu. Tình yêu không hợp pháp, không tuân theo tiêu chuẩn đạo đức lại có sức hấp dẫn bất ngờ. Anh ta và Cao Tiểu Cầm ở bên nhau như củi khô lửa nóng, tình cảm cứ sôi trào lên. Giờ đây, Kỳ Đồng Vĩ chỉ muốn bù đắp lại những chỗ thiếu sót đáng tiếc trong cuộc đời mình, Cao Dục Lương phê bình cũng vậy, người khác ở sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ cũng vậy, anh ta đều mặc kệ. Ham muốn và thành công bao giờ cũng gắn bó với nhau, anh ta đã trải bao khổ sở, khó khăn lắm mới có được địa vị như ngày hôm nay, tại sao còn phải kiềm chế ham muốn của bản thân mình làm gì nữa?
Đang suy tư, đột nhiên có người vỗ vai, anh ta ngẩng lên nhìn, không ngờ là Hầu Lượng Bình.
Bạn học cũ, sao lại ngẩn ra ở đây thế, khó chịu ở đâu à? Hầu Lượng Bình cười hì hì hỏi.
Kỳ Đồng Vĩ lập tức thoát ra khỏi trạng thái uể oải, phấn chấn tinh thần. Tôi khỏe mà! À, Hầu Tử, sao cậu lại đến đây? Lâu lắm không thi bắn súng với cậu rồi, nào, làm một ván, xem ai mới là xạ thủ!
Hầu Lượng Bình và Kỳ Đồng Vĩ có rất nhiều điểm tương đồng, đều là những người có năng lực hành động mạnh mẽ, đều thích rèn luyện thể thao, đặc biệt là thích bắn súng. Khi huấn luyện quân sự hồi học đại học, họ đều mê mẩn môn bắn súng, để rèn luyện lực cổ tay, họ còn đeo một viên gạch đứng suốt nửa ngày dưới mặt trời chói chang. Cả hai đều hiếu thắng, thành tích bắn súng thường không phân cao thấp, cũng thường hay cãi nhau đến đỏ mặt tía tai xem ai mới là người giỏi nhất. Nhưng trong lòng cả hai đều dành cho đối phương một phần kính phục. Sau khi được điều tới tỉnh H, Hầu Lượng Bình nhanh chóng tìm ra trường bắn mới xây dựng này. Hôm nay hai người tình cờ gặp nhau ở đây, một trận so tài đương nhiên là không thể tránh khỏi rồi.
Cuộc đấu không có gì đáng nhớ, hai người gần như phát nào cũng bắn trúng hồng tâm, bắn hết mấy hộp đạn cũng không phân được cao thấp. Rốt cuộc cũng đến tuổi trung niên rồi, trong lòng tuy vẫn còn muốn tranh đấu nhưng ngoài mặt lại buông bỏ, bắn xong ôm nhau một cái, cùng khen đối phương lợi hại, một cảm giác anh hùng mến tài nhau trào lên trong dạ.
Lúc ngồi ở mép sân tập bắn nghỉ ngơi, Kỳ Đồng Vĩ vừa uống nước khoáng vừa nói: Lượng Bình, tiếc là cậu không làm cảnh sát, không dùng súng. Nếu sau khi tốt nghiệp cậu cũng vào công an giống tôi, cơ hội lập công khẳng định là rất nhiều. Hầu Lượng Bình nói: Đúng vậy, anh làm cảnh sát chống ma túy lập công lớn, được Bộ công an khen thưởng, sự tích anh hùng lên cả báo, tôi hâm mộ chết đi được! Từ đó trở đi, tôi liền coi anh là tấm gương để học tập đó.
Kỳ Đồng Vĩ liếc mắt nhìn Hầu Lượng Bình: Cậu nói thật hay giả vậy? Hầu Lượng Bình rất thành khẩn: Thật đấy! Nói thực lòng, Đồng Vĩ, trong mắt tôi anh là một anh hùng! Kỳ Đồng Vĩ đẩy anh một cái: Được rồi, bớt rót lời đường mật vào tai tôi đi, tôi biết cậu xưa nay chưa từng phục tôi mà! Hầu Lượng Bình bật cười: Khó khăn lắm mới nói vài lời thực lòng với anh, anh lại không tin, còn muốn tôi thề độc nữa hả? Kỳ Đồng Vĩ cũng bật cười: Được rồi, được rồi, tôi tin.
Hai người trầm ngâm một lúc, Kỳ Đồng Vĩ thử dò hỏi: Hầu Tử, lần này cậu đến đây chống tham nhũng, có phải cũng giống như tôi năm đó càn quét bọn buôn ma túy, không tha tên nào hay không? Hầu Lượng Bình nhìn thẳng vào mắt Kỳ Đồng Vĩ nói: Sao lại muốn hỏi chuyện này? Có gì không hài lòng với tôi à? Kỳ Đồng Vĩ thẳng thắn nói: Đúng, ví dụ như vụ bắt vợ Lý Đạt Khang, có biết cậu gây cho chúng tôi phiền phức lớn chừng nào không? Cậu không thừa nhận là người thuộc phe chính pháp, nhưng người ta lại nhận định cậu là người của phe này, Lý Đạt Khang đương nhiên phải phản kích! Lý Đạt Khang vừa phản kích, thầy giáo chúng ta và tôi, còn cả rất nhiều người khác đều rơi vào thế bị động! Hầu Lượng Bình thở dài: Bỏ đi, không nói chuyện này nữa, nói nữa lại phải tranh luận. Có điều, chỉ cần anh nghĩ, tôi lấy anh làm hình mẫu, làm việc với tinh thần hăng say như năm đó anh bắt bọn buôn ma túy vậy, anh sẽ hiểu và thông cảm được cho tôi, phải vậy không? Kỳ Đồng Vĩ nói: Con người cậu, thực sự là một khúc cây! Chậc, gần đây trên mạng có một đoạn phim về cậu đấy, cậu có biết không? Hầu Lượng Bình không tin: Tôi mà lên phim à? Anh đùa tôi chắc? Kỳ Đồng Vĩ lấy điện thoại di động bật đoạn phim lên: Cậu tự mình xem đi. Hóa ra là một đoạn phim về Tôn Ngộ Không, nội dung là trên đường đi Tây Thiên thỉnh kinh gặp phải yêu ma quỷ quái con nào cũng đều có bối cảnh, không phải thú cưỡi của thần tiên thì là thú nuôi của bồ tát, vì vậy Tôn hầu tử trải qua bao nhiêu khổ nạn cũng không được báo đáp. Kỳ Đồng Vĩ nói với giọng nhiều ẩn ý: Lượng Bình, hồi đó tôi truy quét ma túy là đối phó với bọn buôn ma túy, cùng lắm chỉ là xã hội đen thôi, đám người mà cậu đang nhắm vào thì không đơn giản vậy đâu, cậu có biết đó là thú cưỡi của những nhân vật lớn nào không? Hầu Lượng Bình lập tức cười hỏi: Ví dụ như tổng giám đốc Cao Tiểu Cầm, là thú cưỡi của ông anh đây, hay là thú cưỡi của nhân vật nào lớn hơn nữa vậy? Kỳ Đồng Vĩ không vui đứng dậy: Con người cậu thật mất hứng! Không nói nữa, đi thôi, uống vài chén đi!
Cuộc rượu này uống cũng rất vui, họ ngồi ở quán vỉa hè ven đường ăn đồ nướng uống bia. Lúc ngà ngà say, hai người không hẹn mà cùng nói đến Trần Hải, cả hai đều có chút xúc động: Tam kiệt của khoa chính trị pháp luật, giờ đã có một người nằm xuống, Trần Hải là người phúc hậu thật thà vậy cơ mà! Thực sự đáng tiếc quá...
Hầu Lượng Bình nheo mắt nhìn Kỳ Đồng Vĩ dò hỏi: Anh là giám đốc công an tỉnh, là cao thủ phá án hình sự, mà không phát hiện đằng sau vụ tai nạn này có gì à? Kỳ Đồng Vĩ mỉm cười, không bày tỏ thái độ gì, hỏi ngược lại: Lượng Bình, cậu là cục trưởng Cục chống tham nhũng, đến Kinh Châu cũng được một thời gian rồi, chắc chắn đã nắm được khá nhiều manh mối về vụ án của Trần Hải rồi nhỉ? Nói thử nghe xem nào, bạn học cũ chia sẻ với nhau một chút! Hầu Lượng Bình lập tức cười ha hả, Kỳ Đồng Vĩ tự nhiên cũng phá lên cười ha hả. Cười xong, cả hai đều tỉnh ra - một giám đốc công an tỉnh, một cục trưởng Cục chống tham nhũng lại ngấm ngầm đối kháng kịch liệt, sao có thể moi thông tin từ miệng đối phương ra được chứ? Được rồi, uống rượu đi, không cần phải nghĩ ngợi gì nữa. Vậy là, hai người lại nói những chuyện đi học ngày xưa, đắm chìm trong những hồi ức về thời trẻ tuổi. Dần dần, cả hai đều xúc động, đều uống nhiều.
Kỳ Đồng Vĩ đột nhiên nêu lên một vấn đề: À, cậu nói xem, hai chúng ta đều là tay súng giỏi, nếu có một ngày rút súng bắn nhau, ai sẽ là người ngã xuống trước nhỉ? Hầu Lượng Bình ngồi thẳng người lên: Còn phải hỏi sao? Đương nhiên là tôi rồi. Kỳ Đồng Vĩ nhìn Hầu Lượng Bình cười cười: Tại sao? Hầu Lượng Bình cũng cười, chỉ vào trán Kỳ Đồng Vĩ: Vì anh có thể xuống tay được. Kỳ Đồng Vĩ chầm chậm lắc đầu: Chuyện này thì cậu nói sai rồi, người ngã xuống có lẽ là tôi. Hầu Lượng Bình không hiểu: Sao có thể vậy chứ? Kỳ Đồng Vĩ chậm rãi uống bia, một hồi lâu sau mới trả lời: Dù tôi có thể xuống tay được thì cũng không nỡ xuống tay với cậu, cậu quá thông minh.
Họ uống rất lâu, đến tận nửa đêm, đã nhiều năm Hầu Lượng Bình không uống say, lần này thực sự đã có chút ngây ngất. Kỳ Đồng Vĩ đưa anh về nhà khách của Viện kiểm sát, lúc chia tay, Hầu Lượng Bình đột nhiên hỏi: Đồng Vĩ, ngày sau chúng ta còn có thể thân thiết như hôm nay được hay không? Kỳ Đồng Vĩ ngẩn ra, đột nhiên rơi lệ, nắm chặt tay anh lắc mạnh, không nói lời nào mà quay người rời đi. Điều này khiến Hầu Lượng Bình không khỏi buồn bã...
Hôm nay vừa khéo Lục Diệc Khả làm tăng ca, lúc rời văn phòng liền gặp Hầu Lượng Bình. Cục trưởng bước chân loạng choạng, rõ ràng là đã uống nhiều, Lục Diệc Khả không yên tâm, bèn đưa anh lên lầu, còn pha trà cho nữa.
Hầu Lượng Bình hỏi thăm tình hình thẩm vấn Âu Dương Thanh có tiến triển gì không, Lục Diệc Khả nói vẫn như vậy, Âu Dương Thanh từ chối hợp tác, mọi người đều rất sốt ruột. Hầu Lượng Bình nói: Không nên nôn nóng, cần phải nghiên cứu đối thủ thật kỹ lưỡng vào, làm từ từ thôi! Lục Diệc Khả dường như muốn nói gì đó, Hầu Lượng Bình giơ tay lên ngăn lời cô lại: Tôi biết các cô đã làm vậy rồi, nhưng đã nghiên cứu đủ sâu chưa? Có thể đi vào thế giới nội tâm của bà ta chưa?
Lục Diệc Khả nói: Còn phải nghiên cứu thế nào nữa đây? Hồ sơ của Âu Dương Thanh chúng tôi gần như người nào cũng thuộc nằm lòng cả rồi... Hầu Lượng Bình đang ngà ngà say, nói hơi nhiều: Đừng chỉ nhìn hồ sơ thôi, tôi hỏi cô, Âu Dương Thanh dùng đồ trang điểm hiệu gì? Mặc quần áo hiệu gì? Khẩu vị như thế nào? Thường đến đâu ăn cơm? Những lúc rảnh rỗi ngoài giờ làm việc bà ta làm gì? Cuộc hôn nhân của bà ta và Lý Đạt Khang sao lại đến nước phải tan vỡ? Còn nữa, tại sao bà ta thích bộ phim truyền hình Hàn Quốc Vì sao đưa anh tới? Lục Diệc Khả hơi ngẩn người ra: Nhiều vấn đề như vậy, tôi thực vẫn chưa rõ lắm. Hầu Lượng Bình nghiêm nghị nói: Tôi cho cô một kiến nghị, tranh thủ thời gian xem mấy bộ phim Hàn đang thịnh hành, đặc biệt là bộ Vì sao đưa anh tới mà Âu Dương Thanh thích nhất, phải tập trung xem, tin rằng sẽ có thu hoạch đấy!
Lục Diệc Khả dường như ngộ ra gì đó, đứng dậy vuốt lại mái tóc ngắn, nói: Hiểu rồi, anh nghỉ ngơi cho sớm.
Sau khi Lục Diệc Khả ra về, Hầu Lượng Bình trằn trọc trên giường mãi không ngủ được. Âu Dương Thanh không chịu khai báo, cuốn sổ kế toán thần bí bên chỗ Triệu Đông Lai vẫn chưa biết đang ở nơi nào, vụ án dường như lại rơi vào bế tắc. Điểm đột phá ở đâu đây?
Đêm hôm đó, Hầu Lượng Bình gặp một giấc mơ kỳ lạ, anh cứ đi vòng vòng quanh một pháo đài cổ muốn tiến vào trong, nhưng không tìm thấy cổng đâu. Pháo đài cổ ấy xây theo kiểu châu Âu thời Trung cổ, tháp nhọn nhô cao, tường thành dày chắc, những khối đá khổng lồ trơn nhẵn không có điểm nào để bám tay. Anh đi vòng vòng mãi, vò đầu bứt tai nhưng vẫn không sao tiến vào trong được...