Thời cơ thu lưới đã chín muồi. Hầu Lượng Bình và Lục Diệc Khả đã suy đi tính lại, nghiên cứu kỹ lưỡng, dày công định ra một phương án hành động, đặt tên là Hành động Kiếm sắc. Theo như phương án Hành động Kiếm sắc, Cục chống tham nhũng sẽ xuất kích với thế sét đánh không kịp bưng tai, tung một mẻ lưới bắt trọn tất cả những nghi can phạm tội. Lần hành động này, số lượng tham quan dính dáng đến, quy mô phạm vi đều thuộc loại hiếm thấy trong lịch sử tỉnh H.
Quý Xương Minh xem xong phương án Hành động Kiếm Sắc không hề do dự, lập tức ký tên, nhưng lúc ký tên lại gạch Cao Tiểu Cầm ra khỏi danh sách, nói là phải xem thế nào đã. Hầu Lượng Bình kiên trì muốn triệu tập tạm giữ, bảo rằng Thái Thành Công dù có bát nháo thế nào thì Cao Tiểu Cầm và tập đoàn Sơn Thủy cũng không thể đứng ngoài vụ này được. Sự kiện Trần Thanh Tuyền đã chứng minh điểm này. Đây là một tấm mạng nhện khổng lồ, hơi chạm một chút thôi, con nhện to sẽ bò ra ngay. Quý Xương Minh biểu thị, nếu đã biết có con nhện to thì càng phải cẩn trọng. Trước tiên để Lục Diệc Khả mang sổ sách kế toán của tập đoàn Sơn Thủy về đây kiểm tra đã. Hầu Lượng Bình còn muốn tranh cãi thêm, Quý Xương Minh đã xua tay, bảo đừng nói nữa, hành động đi, đây là mệnh lệnh!
Đã là mệnh lệnh, Hầu Lượng Bình đành phải chấp hành. Theo phương án đã định, Hầu Lượng Bình đích thân ra mặt đối phó với Lưu Tân Kiến, vốn định triệu tập tạm giữ Cao Tiểu Cầm nay không triệu tập nữa, nhưng tập đoàn Sơn Thủy thì vẫn phải tiếp xúc, sổ sách kế toán vẫn phải tra xét, người chấp hành vẫn là Lục Diệc Khả. Lục Diệc Khả nghe truyền đạt lại, rất có ý kiến với Quý Xương Minh, liền châm chọc hỏi Hầu Lượng Bình: Viện trưởng Quý nhà chúng ta có phải cũng thường hay đến làng nghỉ mát Sơn Thủy chơi golf hát hò hay không? Hầu Lượng Bình sầm mặt lại: Giờ là lúc nào rồi, còn đùa được nữa! Muốn tạm giữ người phụ nữ này thì phải có chứng cứ rõ ràng!
Chứng cứ về Cao Tiểu Cầm không dễ dàng lấy được như vậy. Xe của Viện kiểm sát đến làng nghỉ mát Sơn Thủy, Cao Tiểu Cầm đã cùng mười mấy người cả nam lẫn nữ ăn mặc kiểu công sở bày sẵn trận thế chờ đón tiếp. Lục Diệc Khả khóe miệng vẫn mang theo nụ cười châm chọc, ung dung bước đi đầu tiên. Lúc cô sắp đi tới trước mặt, Cao Tiểu Cầm mới bước lên hai bước tượng trưng: Chào mừng, chào mừng các vị! Lục Diệc Khả nói: Đừng khách sáo, cô có chào mừng hay không chúng tôi cũng phải đến thôi!
Mười mấy túi hồ sơ đựng đầy sổ sách kế toán bày ra trước mặt Lục Diệc Khả và các kiểm sát viên. Cao Tiểu Cầm mỉm cười nói: Biết các vị sẽ đến, những gì cần chuẩn bị chúng tôi đã chuẩn bị ổn thỏa cả rồi! Lục Diệc Khả nghe ra được ẩn ý trong câu nói của Cao Tiểu Cầm, nhoẻn miệng cười tươi: Cô đang châm biếm tôi hay là châm biếm Viện kiểm sát vậy? Cao Tiểu Cầm nhướng mày lên: Cô nói vậy là ý gì nhỉ? Tôi không dám châm biếm cô, lại càng không dám châm biếm gì Viện kiểm sát nhà sát cả! Tôi cũng căm ghét bọn tham nhũng giống như cô thôi. Lục Diệc Khả nói: Hay lắm, vậy chúng ta cùng nhau quét sạch bọn hủ bại tham nhũng ấy đi!
Các nhân viên tài vụ của tập đoàn Sơn Thủy đem sổ sách giao từng quyển từng quyển cho các kiểm sát viên. Kiểm sát viên nhận lấy sổ sách, xác thực, rồi ký tên vào từng tờ biên nhận một. Ba chiếc máy quay phim của hai bên cùng lúc ghi lại toàn bộ quá trình chấp pháp. Cao Tiểu Cầm nói: Trưởng phòng Lục, việc giao nhận này còn phải làm một lúc nữa mới xong, hay là, chúng ta ra ngoài đi dạo? Lục Diệc Khả cũng không phản đối: Được thôi, nghe nói nơi này của cô chỉ có thứ người ta không nghĩ ra thôi chứ chẳng có gì là không làm được, đến cả gái gọi nước ngoài cũng có luôn? À phải rồi, thành phố Kinh Châu có một vị phó chánh án bị ngã ngựa ở đây phải không? Cao Tiểu Cầm lắc đầu, thái độ rất nghiêm túc: Chuyện này tôi không được rõ lắm. Về sau nghe nhân viên trực ban nói, vị phó chánh án kia có thể bị oan uổng, ông ta thực sự là đang học tiếng Nga mà...
Hai người họ đi tới sân golf, bước trên thảm cỏ, vừa đi vừa nói chuyện. Trời mùa thu, không khí trong lành, núi Mã Thạch đằng xa hiện lên đường nét hùng vĩ. Trên thảm cỏ, hoa cúc dại mọc rải rác, dăm ba bước lại thấy một bông. Những bông cúc dại vàng ruộm dưới ánh mặt trời rực rỡ lại càng hấp dẫn ánh nhìn. Hai người phụ nữ nhất thời dường như đã khôi phục lại thiên tính của phụ nữ, vừa đi vừa hái hoa, kết thành một bó nhỏ cầm trên tay.
Môi trường và bầu không khí như thế này tương đối thích hợp để tâm sự, dù là đối thủ với nhau cũng có thể nói chuyện được.
Lục Diệc Khả nói: Tổng giám đốc Cao, hai chúng ta tuổi tác chênh nhau không nhiều, sao cô sành đời vậy, sao mà lão luyện vậy? Cao Tiểu Cầm đáp: Đó là vì số tôi không được tốt như cô, việc gì cũng phải tự mình ra sức mà làm. Lục Diệc Khả nói: Ai mà không phải tự mình ra sức mà làm chứ? Cao Tiểu Cầm nói: Cô đấy thôi! Mẹ cô là quan tòa, bố cô là cán bộ quân đội, cô sinh trong một gia đình quyền quý có thể sắp xếp cho cô mọi thứ, tôi nói không sai chứ? Lục Diệc Khả bật cười: Tôi mà quyền quý? Tổng giám đốc Cao, cô đang nịnh tôi hay đang châm chọc tôi vậy? Tôi mà quyền quý, tập đoàn Sơn Thủy của cô lẽ ra phải có chút cổ phần của tôi chứ? Triệu Thụy Long cậu ấm nhà họ Triệu kia có cổ phần đấy còn gì! Cao Tiểu Cầm liếc mắt nhìn cô: Có cổ phần thì phải chấp nhận mạo hiểm đấy, cô có sẵn lòng chấp nhận mạo hiểm hay không?
Lục Diệc Khả ngẩn người, chà chà, bất cẩn một chút liền bị ăn mất quân ngay, người ta có ẩn ý kia kìa!
Thấy cô không tiếp lời, Cao Tiểu cầm lại kể về quá trình lập nghiệp của mình. Cao Tiểu Cầm tự xưng xuất thân bình dân, có được ngày hôm nay đều là kết quả liều mạng phấn đấu, cô ta lấy làm tự hào về điều này. Lục Diệc Khả châm chọc: Mười năm đã tạo dựng được tập đoàn lớn trị giá mấy chục tỷ? Thực là một kỳ tích phi thường!
Cao Tiểu Cầm nghiêm trang nói: Vì vậy phải cảm ơn thời đại cải cách mở cửa vĩ đại này! Tôi thường xuyên giáo dục nhân viên, chỉ cần có năng lực, chịu phấn đấu, mọi người đều có thể sáng tạo ra kỳ tích! Lục Diệc Khả hỏi: Đây là kỳ tích do quyền lực tạo ra, hay là do năng lực tạo ra vậy? Cao Tiểu Cầm hết sức chân thành đáp: Dĩ nhiên là năng lực rồi, tôi vẫn luôn cho rằng, ngoài năng lực ra, tất cả vốn liếng khác đều coi như bằng không cả!
Sự vô sỉ mặt dày đến mức chân thành này thể hiện ra tố chất tâm lý ổn định của đối thủ. Lục Diệc Khả có cảm nhận sâu sắc rằng tuyệt đối không thể coi thường vị tổng giám đốc xinh đẹp trước mắt này được.
Chuyển sang chủ đề khác, Lục Diệc Khả lại hỏi: Truy quét tệ nạn quét ra được một phó chánh án, cô không lo lắng không sợ hãi chút gì sao? Cao Tiểu Cầm đáp: Tôi làm ăn, làm sao quản được phẩm chất đạo đức của người khác chứ. Với lại, tình huống đó khách sạn nào mà chẳng có? Nhà nào mà chẳng mở cửa đón khách? Lo lắng gì, sợ hãi gì chứ? Cô xem, nước xanh núi biếc, trời xanh mây trắng, cuộc sống thật đẹp biết bao! Vừa nhìn Lục Diệc Khả, Cao Tiểu Cầm lại bổ sung một câu: Nói đến chuyện lo lắng, thực ra cũng có một chút, chính là lo lắng đời người quá ngắn ngủi thôi!
Lục Diệc Khả nhìn bầu trời cao rộng, nói: Tổng giám đốc Cao lòng dạ rộng rãi thật! Tôi mà là cô, hẳn đã nghĩ lại về những vấn đề trong quá trình phất lên của mình rồi, ví dụ, có lừa gạt cưỡng đoạt gì không này, tài sản của mình có máu và nước mắt của người dân hay không? Cao Tiểu Cầm khinh khỉnh nói: Máu và nước mắt? Xem cô nói chuyện kìa! Ở cái thời đại ai liều kẻ ấy thắng này máu và nước mắt chắc chắn là phải có rồi! Cô không khiến người khác chảy máu rơi lệ, người khác sẽ khiến cô phải chảy máu rơi lệ... Lục Diệc Khả ngắt lời: Tổng giám đốc Cao, cô chưa bao giờ nghĩ đến những người nông dân mất đất, những người công nhân mất việc làm đó hay sao? Cao Tiểu Cầm nhướng mắt lên: Bọn họ liên quan gì đến tiền của tôi chứ? Mỗi mẫu đất của tập đoàn Sơn Thủy chúng tôi đều được chuyển nhượng đúng theo thủ tục hợp pháp, đã bồi thường đúng giá trị cho nông dân. Còn về các công nhân mất việc, lại càng chẳng liên can gì đến tôi cả, chẳng những tôi không khiến họ mất việc, ngược lại còn cho họ mấy trăm công ăn việc làm nữa đó! Lục Diệc Khả cúi đầu ngửi bó hoa dại trên tay: Vậy tôi xin hỏi, hơn một nghìn công nhân nhà máy Đại Phong thì sao? Sao lại thất nghiệp vậy? Cao Tiểu Cầm nhẹ nhàng buông ra một câu: Trưởng phòng Lục, chuyện này thì cô phải đi hỏi tên gian thương Thái Thành Công kia chứ, hắn làm nhà máy Đại Phong sập tiệm cơ mà.
Thái Thành Công đúng là gian thương, còn tập đoàn Sơn Thủy của cô thì sao, không phải gian thương chắc? Thực sự trong sạch như vậy sao? Lục Diệc Khả ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Cao Tiểu Cầm: Thực sự trong sạch vậy, thế vụ tay giám đốc tài chính của cô là như thế nào vậy? Cao Tiểu Cầm giả bộ hồ đồ: Giám đốc tài chính? Ô, lúc nãy cô thấy rồi còn gì, đang bàn giao với người của cô đấy thôi! Lục Diệc Khả mỉa mai: Tổng giám đốc Cao, cô hay quên thật đấy, tay giám đốc tài chính đã theo cô mười mấy năm ấy, vừa mới chết ở động Trích Thủy núi Nham Đài cách đây không lâu, vậy mà cô đã quên mất người ta rồi! Cao Tiểu Cầm dường như sực hiểu ra: Cô muốn nói Lưu Khánh Chúc ấy à? Anh ta là người tốt!
Lục Diệc Khả lập tức áp sát: Có thể nói cho tôi biết người tốt này chết như thế nào hay không? Không phải bị dọa chết đấy chứ? Cao Tiểu cầm thản nhiên trả lời: Ai dọa được anh ta chứ? Giám đốc Lưu chết vì bệnh tim, tai nạn ngoài ý muốn thôi! Lục Diệc Khả nói: Nghe nói cô đã đến nhà họ Lưu hỏi thăm rồi? Lại còn đại diện cho bí thư Cao Dục Lương? Cao Tiểu Cầm lập tức phản bác: Trưởng phòng Lục, cô nghe ở đâu ra vậy? Tôi đến nhà họ Lưu thăm hỏi là sự thực, còn đại diện cho bí thư Cao Dục Lương là tin đồn ác ý. Tôi là gì mà đại diện được cho bí thư Cao Dục Lương chứ? Lục Diệc Khả cười cười: Thì đó, tôi cũng lấy làm thắc mắc, tổng giám đốc Cao là tổng giám đốc Cao, sao có thể đại diện cho bí thư Cao được...
Đúng lúc này, một kiểm sát viên đi tới báo cáo: Trưởng phòng Lục, bàn giao xong xuôi rồi!
Lục Diệc Khả gật đầu, chào từ biệt Cao Tiểu Cầm. Cao Tiểu Cầm kéo tay Lục Diệc Khả, gương mặt đầy vẻ lưu luyến: Trưởng phòng Lục, rảnh rỗi thì ghé đây nói chuyện nhé, nói chuyện với cô thực khiến người ta thoải mái trong lòng đấy!
Nếu chuyến đi của Lục Diệc Khả là một vở văn kịch đầy hàm súc, không lộ ra điều gì, thì bên phía Hầu Lượng Bình lại vừa kinh vừa hiểm, văn võ tu sinh đều lên sàn diễn hết, suýt chút nữa xảy ra sự cố nghiêm trọng.
Vừa bước vào tầng 28 tòa nhà của tập đoàn Dầu khí tỉnh H, Hầu Lượng Bình đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn. Bàn thư ký đối diện với cửa thang máy không có ai trực, hành lang không một bóng người, cửa phòng làm việc của chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc không ngờ lại khóa ở bên ngoài. Vừa khéo, một nhân viên lao công đang xách cây lau nhà vội vã đi qua trước mặt, Hầu Lượng Bình bèn gọi chị ta lại, hỏi xem tổng giám đốc Lưu Tân Kiến có ở đây không? Người lao công rất căng thẳng, đầu lắc như cái trống bỏi: Tôi không biết, tôi không biết. Nói đoạn, chị ta rảo bước lách vào thang máy đi xuống luôn.
.Tình hình không ổn, có khả năng người lao công đã khóa trái Lưu Tân Kiến trong phòng rồi! Xét đến vai trò đặc thù, tầm quan trọng của Lưu Tân Kiến, Hầu Lượng Bình lập tức quyết đoán, ra lệnh cho cảnh sát tư pháp phá cửa. Mấy viên cảnh sát xông lên phá khóa, sau khi cắt xong, lại đạp mạnh cửa ra. Cánh cửa bị sức mạnh đẩy bật ra. Các cảnh sát xông vào, Hầu Lượng Bình lập tức theo sau. Vừa vào trong phòng, một cảnh tượng giật mình hiện ra trước mắt anh...
Vị chủ tịch kiêm tổng giám đốc tập đoàn Dầu khí tỉnh có xuất thân là lính trinh sát, Lưu Tân Kiến đang cầm con dao gọt hoa quả, đứng trên chiếc bàn làm việc lớn sát cửa sổ, lưỡi dao đè lên động mạch cổ, khản giọng gào thét: Đừng qua đây, các... các người đừng qua đây! Các... các người mà lại đây tôi sẽ tự sát...
Trái tim Hầu Lượng Bình trầm xuống, hỏng bét! Lưu Tân Kiến là nhân vật then chốt của vụ án này, ngộ nhỡ anh ta xảy ra chuyện thì bao nhiêu công sức trước đó đều đổ sông đổ biển hết! Nhất định phải thận trọng. Nghĩ vậy, Hầu Lượng Bình chầm chậm nhích lại gần bàn làm việc, nhẹ nhàng động viên: Ừm, tổng giám đốc Lưu, anh hãy bình tĩnh lại, bỏ con dao xuống trước đã!
Lưu Tân Kiến vẫn hét lớn: Vậy các người lùi ra trước, để tôi có thời gian bình tĩnh lại!
Hầu Lượng Bình vẫn tìm cách nhích lên trước: Được thôi, nhưng trước tiên anh hãy bỏ con dao trên tay xuống đã!
Lưu Tân Kiến vung dao loạn xạ: Không, không, các người lùi ra trước đã, tất cả ra ngoài hết...
Quả tim Hầu Lượng Bình lại càng thắt lại, anh ngần ngừ giây lát, đành lùi ra mấy bước: Tổng giám đốc Lưu, sự việc đã thế này rồi, mong anh tốt nhất hãy lý trí một chút! Anh xuất thân là quân nhân, lại từng làm việc nhiều năm bên cạnh đồng chí bí thư tính ủy tiền nhiệm, ít nhất cũng phải có chút giác ngộ chứ? Đừng tự làm cho mình khó coi như vậy nữa, cũng đừng làm khó chúng tôi, hôm nay chúng tôi chỉ triệu tập anh đến xét hỏi bình thường mà thôi.
Lưu Tân Kiến cười khẩy: Bớt nhảm nhí đi, tôi biết các người muốn làm gì, mau lùi ra ngoài!
Hầu Lượng Bình lại lùi thêm mấy bước ra phía cửa, đưa tay ra hiệu, mấy viên cảnh sát tư pháp cũng lùi lại.
Lúc này, thiết bị trước ngực Hầu Lượng Bình chớp chớp đèn đỏ, thể hiện "đang ghi hình". Hầu Lượng Bình chỉ vào đèn đỏ, nói: Tổng giám đốc Lưu, thiết bị này của tôi đang giám sát lại lần chấp hành nhiệm vụ này, mọi hành động của anh đều sẽ được máy quay ghi lại. Tôi nghĩ khi anh bình tĩnh, ngày khác xem lại sẽ thấy hối hận không kịp đó! Lưu Tân Kiến thở dài: Giờ tôi đã hối hận không kịp nữa rồi, từ lâu đã có người ám thị tôi ra nước ngoài tránh gió mà tôi lại không chịu nghe! Hầu Lượng Bình lập tức dợm bước lên: Còn có chuyện này sao? Để anh cũng tẩu thoát đi như Đinh Nghĩa Trân hả? Tổng giám đốc Lưu, nói thực cho anh biết, cuộc sống của Đinh Nghĩa Trân ở nước ngoài cũng chẳng dễ dàng gì đâu, giờ đang rửa bát ở một nhà hàng Trung Quốc tại Canada, còn bị đám xã hội đen người Hoa ở đó uy hiếp nữa! Lưu Tân Kiến buột miệng nói: Anh bịa vừa thôi, Đinh Nghĩa Trân đang ở Ghana bên châu Phi mở công ty khai thác mỏ vàng kia kìa!
Hầu Lượng Bình cảnh giác một cách bản năng: Tổng giám đốc Lưu, sao anh biết chuyện này? Nói ra được là biểu hiện lập công! Lưu Tân Kiến cười nhạt: Lập công cái gì? Tôi tự đâm mình một nhát, người ngã ngửa ra sau một cái, từ tầng hai mươi tám này rơi xuống là mọi chuyện kết thúc rồi! Vừa vung con dao gọt hoa quả, Lưu Tân Kiến vừa kêu lên: Hầu Lượng Bình, tôi biết anh, từ lâu đã có người nói với tôi rồi, bảo anh là kẻ không nhận người thân, rơi vào tay anh chỉ có nước chết thôi! Hầu Lượng Bình nở một nụ cười ôn hòa: Hoàn toàn ngược lại, rơi vào tay tôi có lẽ anh sẽ được cứu ấy chứ! Trước tiên bỏ con dao xuống được không? Lưu Tân Kiến vung dao lên quát: Vậy anh bảo cảnh sát ra ngoài trước đi!
Hầu Lượng Bình để ý thấy bàn làm việc ở sát cửa sổ, mà cửa kính đã mở sẵn. Đúng như Lưu Tân Kiến nói, vị chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc này chỉ cần nhảy xuống từ tầng hai mươi tám, vậy thì mọi thứ đều sẽ kết thúc. Anh cần phải khiến anh ta ổn định lại đã, bèn nhượng bộ, hạ quyết tâm ra lệnh cho các cảnh sát: Các anh ra ngoài, tôi cần nói chuyện riêng với tổng giám đốc Lưu. Mấy viên cảnh sát tuân lệnh lùi ra bên ngoài cửa, trong phòng chỉ còn lại một mình Hầu Lượng Bình.
Lưu Tân Kiến thoáng do dự một chút, cũng ném con dao gọt hoa quả xuống đất.
Hầu Lượng Bình thở phào một hơi, ngầm tính toán xem thời cơ nào thích hợp để nhào lên, ôm lấy tay lính trinh sát đã giải ngũ này. Nhưng cựu trinh sát dường như đã nhìn thấu tâm tư của trinh sát viên đương nhiệm, kịp thời nhanh nhẹn thò một chân ra ngoài cửa sổ, ngồi trên bậu cửa. Được rồi đấy, nói đi. Nét mặt cựu trinh sát Lưu Tân Kiến trở nên thoải mái hơn, còn quả tim Hầu Lượng Bình thì như muốn nảy lên tận cổ họng.
Hầu Lượng Bình càng không thể ngờ được, có người đang mong đợi Lưu Tân Kiến nhảy xuống. Giả sử anh mà có siêu năng lực thấu thị quan sát toàn phương vị, vậy thì ánh mắt anh chỉ cần vượt qua con đường Trung Sơn Bắc nhộn nhịp, hẳn sẽ phát hiện ở tòa nhà Hải Thiên Quốc Tê phía đối diện có một người đang dùng ống nhòm quan sát cửa sổ tòa nhà tập đoàn Dầu khí tỉnh bên này. Khi trong ống nhòm hiện ra cảnh Lưu Tân Kiến đang ngồi vắt vẻo một chân thò ra ngoài cửa sổ, người đó liền hưng phấn báo cáo qua điện thoại di động: Anh ta thò một chân ra ngoài rồi! Người trong điện thoại cũng hưng phấn không kém: Tốt, anh ta nhảy xuống thì tốt quá rồi...
Hầu Lượng Bình khuyên giải Lưu Tân Kiến đừng nhảy xuống: Tổng giám đốc Lưu, tôi biết anh không sợ chết, hồi còn làm lính trinh sát trong quân đội, anh từng cứu con của người dân vùng trú đóng trong đám cháy lớn, lập công hạng ba. Nhưng hôm nay nếu anh tự sát để khỏi bị bắt, thì thanh danh sẽ mất hết đấy, chắc hẳn không còn mặt mũi nào để gặp các bậc trưởng bối ở dưới suối vàng đâu nhỉ? Nét mặt Lưu Tân Kiến thay đổi rõ rệt: Hầu Lượng Bình, anh cũng tìm hiểu về tôi rồi đấy nhỉ! Hầu Lượng Bình đáp: Điều tra vụ án của anh mà không tìm hiểu thì tôi thất trách rồi. Có biết tại sao tôi đích thân tới không? Chính vì lo lắng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng rốt cuộc vẫn xảy ra rồi... Lưu Tân Kiến cười khẩy: Cục trưởng Hầu, điều này chứng tỏ anh tìm hiểu về tôi vẫn chưa đầy đủ. Hầu Lượng Bình thừa nhận: Có thể, vì vậy chúng ta cần phải nói chuyện nhiều hơn, tìm hiểu kỹ hơn! Tổng giám đốc Lưu, anh xem chúng ta có thể nói chuyện như hai chiến sĩ, hoặc hai người lịch sự hay không, anh rút chiếc chân bên ngoài cửa sổ lại? Lưu Tân Kiến đã có vẻ ngượng ngùng, nhưng ngoài miệng vẫn nói cứng: Nhung tôi ngồi vậy mới thấy dễ chịu! Hầu Lượng Bình lắc đầu: Nhưng không được lịch sự đâu, thật đó. Tôi biết anh muốn giữ thể diện, muốn giữ tôn nghiêm. Giờ hình ảnh này bị máy quay ghi lại, sau này xem lại anh nhất định sẽ hối hận! Lưu Tân Kiến ngần ngừ giây lát, rốt cuộc cũng thu chân thò ra ngoài cửa sổ vào trong.
Hầu Lượng Bình nén cảm giác vui mừng trong lòng xuống, bình tĩnh bước đi trong phòng. Nguy hiểm vẫn chưa hoàn toàn được loại trừ, Lưu Tân Kiến vẫn còn căng thẳng, đứng trên bàn làm việc, điệu bộ sẵn sàng nhảy ra ngoài. Hầu Lượng Bình làm ra vẻ không để tâm: Tổng giám đốc Lưu này, tôi biết anh là con cháu gia đình cách mạng, ông nội anh hy sinh trong chiến tranh chống Nhật, đúng không? Lưu Tân Kiến trợn to mắt: Đúng vậy, ông nội tôi là cán bộ tham gia cách mạng năm 38, năm kia đài truyền hình tỉnh có làm bộ phim, chính là chuyện về ông nội tôi! Hầu Lượng Bình lại nói tiếp: Còn bà ngoại anh nữa! Năm đó bà ấy là đại tiểu thư nhà tư bản dân tộc ở Kinh Châu, sinh ra trong nhung lụa ngọc ngà, nhưng lại coi tiền tài như đất bụi, phải không? Lưu Tân Kiến nhướng mày lên: Chuyện này anh cũng biết? Không sai chút nào, bà ngoại tôi thường trộm vàng bạc châu báu trong nhà, đem tiền trong sổ sách chuyển ra ngoài, đưa cho tổ chức hoạt động ngầm ở Kinh Châu làm kinh phí. Hầu Lượng Bình tiếp lời: Thời kỳ khó khăn nhất, kinh phí của tổ chức đều do bà ấy cung cấp còn gì! Hôm nay anh nhảy xuống, để xem ở dưới suối vàng bà ấy sẽ mắng anh thế nào! Nói đoạn, Hầu Lượng Bình vẫy vẫy tay: Xuống đây nói chuyện được không? Anh đứng cao thế, tôi chóng mặt.
Lưu Tân Kiến nhảy xuống khỏi bàn làm việc, ngồi xuống ghế. Bầu không khí dịu đi đáng kể.
Hầu Lượng Bình thở dài, tỏ vẻ cảm động: Tổng giám đốc Lưu, hai đời trước nhà anh gần như người nào cũng đều là đảng viên, bản thân anh cũng là đảng viên, so ra, anh đi tới nước này, rốt cuộc là kém đòi trước cái gì vậy? Có phải là tín ngưỡng hay không, đã không còn tín ngưỡng nữa rồi đúng không?
Lưu Tân Kiến nói rằng mình không hề mất tín ngưỡng, thậm chí còn thuộc lòng cả Tuyên ngôn Đảng Cộng sản! Nói đoạn, anh ta liền đọc luôn: một bóng ma, một bóng ma của chủ nghĩa cộng sản lưu lạc ở châu Âu. Vì tiêu diệt tận gốc bóng ma này, mọi thế lực ở châu Âu già nua, Giáo hoàng và Sa hoàng, Metternich và Guizot, phe cấp tiến Pháp và cảnh sát Đức đều liên kết lại...
Hầu Lượng Bình nhìn Lưu Tân Kiến, lẳng lặng nghe anh ta khảng khái đọc thuộc lòng một cách tràn trề tình cảm, thầm nhủ: Tay Lưu Tân Kiến này đúng là một kẻ kỳ lạ. Tuyên ngôn Đảng Cộng sản mà cũng thuộc làu làu được như vậy! Sách vở trong phòng làm việc của anh ta cũng toàn là kinh điển Mác Lê, ngước mắt nhìn lên, từng dãy từng dãy sách bìa cứng trông như Vạn lý trường thành. Nghe nói, vị tổng giám đốc này giờ xem mấy phim điện ảnh cách mạng kinh điển vẫn rơi nước mắt, thích nhất là Lenin tháng 10. Lưu Tân Kiến có niềm yêu thích bất bình thường với các bậc thầy của cách mạng vô sản, chuyện này thì có vẻ không phải là giả dối. Nghĩ lại thấy cũng phải, tay cựu trinh sát này hồi ở trong quân đội từng được giáo dục rất kỹ, lúc làm thư ký chính cho Triệu Lập Xuân lại học thêm một phen nữa. Đồng nghiệp đánh giá anh ta là người có trí nhớ tốt phi thường. Đừng nói là Tuyên ngôn Đảng Cộng sản, thậm chí cả Tư bản luận anh ta cũng có thể đọc thuộc làu làu cả đoạn dài.
Lưu Tân Kiến không đọc nữa, đột nhiên ngừng lại, cảm khái thốt lên: Người vô sản chỉ mất đi xiềng xích, sẽ nhận được cả thế giới này! Các bậc thầy vĩ đại nói thật hay. Lúc này, cảnh sát tư pháp ở bên ngoài chờ thời cơ đã xuất kỳ bất ý ập vào, khống chế Lưu Tân Kiến, còng tay anh ta lại. Quả tim Hầu Lượng Bình giờ mới hạ xuống. Tổng giám đốc Lưu này, giờ anh vẫn là người vô sản nhỉ? Anh có thêm xiềng xích, lại còn sắp mất đi cả cuộc đời trước mắt rồi đấy! Đi thôi, hôm nay anh cũng giở trò đủ rồi!
Trước khi ra khỏi cửa, Hầu Lượng Bình tiện tay đóng cánh cửa sổ từ nãy vẫn làm anh nơm nớp lo âu lại.
Kẻ theo dõi nãy giờ vẫn lén lút quan sát động tĩnh ở tòa nhà đối diện, từ khi Lưu Tân Kiến rút chân vào trong cửa sổ đã bắt đầu nghi hoặc: ủa, chân đâu mất rồi? Hắn ta dịch chuyển ống nhòm lên xuống, sang trái rồi lại sang phải tìm kiếm mấy lượt. Cả tòa nhà có vô số ô cửa sổ, ánh mặt trời chiếu lên cửa kính phản quang khiến hắn hoa mắt chóng mặt. Chỗ này chỗ kia, lúc thì có chân, lúc lại không có chân, làm hắn hết sức vất vả. Tới khi cửa sổ phòng làm việc của Lưu Tân Kiến đóng lại, kẻ theo dõi mới hiểu ra bên đó xảy ra biến cố rất lớn, vở kịch hay mà hắn chờ đợi đã không thành! Kẻ theo dõi thất vọng buông ống nhòm, mở miệng chửi cha chửi mẹ.
Lúc này, điện thoại di động vẳng ra giọng nói đầy quyền uy lúc nãy: Hừm? Sao rồi?
Kẻ theo dõi vội vàng báo cáo: Chân không thấy đâu nữa! Cái đồ hèn nhát, rốt cuộc hắn vẫn không nhảy xuống...