Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Kết quả điều tra sơ bộ của sự kiện "16 tháng 9" đã được đưa ra. Không ai cố ý phóng hỏa, ngọn lửa bốc lên thuần túy là do ngẫu nhiên, do bảo vệ nhà máy Lưu Tam Mao quăng đầu thuốc lá gây nên, Lưu Tam Mao đã bị thiêu chết tại chỗ. Đêm đó, nhân viên và công nhân bảo vệ nhà máy Đại Phong thậm chí còn chưa tiếp xúc cơ thể với đội giải tỏa di dời của Thường Tiểu Hổ, hai bên đều rất lý trí, tự kiềm chế mình. Đầu sỏ vụ việc này là ông chủ nhà máy Đại Phong Thái Thành Công. Vụ việc mấy trăm công nhân chiếm xưởng là do Thái Thành Công xách động, Thái Thành Công còn phát tiền trợ cấp cho mọi người, sử dụng xăng dầu cũng là lệnh của anh ta. Ngoài ra, Thái Thành Công còn là người đại diện pháp luật của nhà máy Đại Phong.

Lý Đạt Khang đọc báo cáo, chỉ thị Triệu Đông Lai, nhanh chóng tiến hành bắt giữ Thái Thành Công. Song Triệu Đông Lai lại nói, còn phải xem thái độ Viện kiểm sát tỉnh. Lý Đạt Khang lấy làm lạ, Viện kiểm sát tỉnh sao cứ nhằm vào Thái Thành Công vậy? Triệu Đông Lai cười gượng, thẽ thọt nói: Chuyện này liên quan đến một vụ tố cáo của Thái Thành Công. Tố cáo gì thì Triệu Đông Lai không nói, chỉ nhắc nhở ông ta: Bí thư Lý, anh xem, cái gì nên cắt đứt thì cắt đứt đi!

Quả tim Lý Đạt Khang trầm xuống, ông ta thoáng chút do dự, nhưng vẫn hỏi: cắt đứt? cắt đứt như thế nào? cắt đứt với ai?

Triệu Đông Lai ngần ngừ một chút, rồi vẫn nói thẳng ra: Đương nhiên là với Âu Dương Thanh rồi, bí thư Lý, chuyện hai vợ chồng anh từ lâu đã không còn là bí mật gì nữa, kéo dài thế này sẽ rất bất lợi với anh...

Triệu Đông Lai đã đi. Lý Đạt Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt chậm rãi di chuyển trên tủ sách. Tủ sách này do ông ta sai người đóng riêng, cao đến sát trần nhà, cả một bức tường toàn là những cuốn sách dày như cục gạch. Ông ta thích cảm giác ngồi vây giữa sách. Lúc nào phiền não, ông ta liền ngẩn ra nhìn gáy sách, như thể trong sách có phương pháp kỳ diệu giúp giải quyết vấn đề. Đúng vậy, kéo dài thế này rất bất lợi với ông ta! Thái Thành Công đã tố cáo rồi, Triệu Đông Lai đã ám thị quá rõ ràng, người Thái Thành Công tố cáo không phải ai khác, mà chính là Âu Dương Thanh, vợ của Lý Đạt Khang! Viện kiểm sát tỉnh không để ông ta vào mắt, đã nhắm đến rồi, chỉ sợ Âu Dương Thanh khó mà thoát khỏi kiếp nạn này...

Lý Đạt Khang đứng trước ô cửa kiểu Pháp to tướng, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Trời đã hoàng hôn, ráng chiều nhuộm đỏ mấy cây xanh tươi tốt trong phòng làm việc. Đứng trước ô cửa này phóng mắt nhìn ra xa, có thể thấy một góc của hồ Quang Minh ở phía Tây Nam, giống như một tấm gương bị cắt ra; phía Đông Nam là núi non uốn lượn, ánh lên sắc u lam; gần đó, phố xá phồn hoa, xe chạy như nước, nhiệt náo vô cùng.

Lý Đạt Khang chẳng còn tâm trí thưởng thức phong cảnh bên ngoài, chỉ mải nghĩ tâm sự của mình...

Dù Âu Dương Thanh có xảy ra chuyện gì, người chồng là ông ta cũng không thể thoát khỏi can hệ. Nói thực lòng, vốn dĩ ông ta đã không yên tâm về người vợ này, lĩnh vực tài chính là đất nảy sinh rất nhiều vụ tham nhũng, Âu Dương Thanh cũng không phải loại người thật thà hiền lành, huống hồ còn được phân công quản lý hoạt động tín dụng. Đêm hôm Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn, ông ta đã trách móc vợ, lờ mờ cảm giác được tay chân Âu Dương Thanh không được sạch sẽ cho lắm, là một quả bom ngay bên cạnh mình. Giờ chỉ còn một con đường bày ra trước mắt, đó chính là trước khi Âu Dương Thanh xảy ra chuyện, nhanh chóng ly hôn, ném quả bom này đi!

Chủ đề ly hôn đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần giữa hai vợ chồng họ, Lý Đạt Khang cũng không chỉ một lần thầm ra quyết định trong lòng, nhưng rốt cuộc vẫn không hạ được quyết tâm. Hiện tại đã đến thời khắc mấu chốt cuối cùng, cần phải kết thúc cuộc hôn nhân không hề tốt đẹp này thôi. Lý Đạt Khang rất coi trọng chiếc áo chính trị của mình, tuyệt đối không cho phép nó bị dính bẩn dù chỉ một chút. Đến cả Triệu Đông Lai cũng nhìn ra được, nếu không quyết đoán ly hôn, chắc chắn ông ta sẽ bị nó làm cho rối loạn! Lý Đạt Khang bỏ điếu thuốc cuối cùng vào gạt tàn, dụi mạnh cho tắt, cầm điện thoại lên báo cho chị giúp việc, nói hôm nay ông ta sẽ về nhà ăn cơm tối, bảo chị ta lấy điện thoại gọi Âu Dương Thanh về. Ông ta muốn ngửa bài với vợ.

Lúc kẹp cặp táp rời khỏi phòng làm việc, trong lòng Lý Đạt Khang không nén nổi cảm giác phiền muộn. Sau này có lẽ ông ta sẽ phải lấy công sở làm nhà rồi. Xét cho cùng, là vợ chồng hơn hai chục năm, mặc dù chẳng có nhiều ân ái nhưng cũng đã là một gia đình, của tôi của cô khó mà phân biệt rõ ràng. Giờ đây tay phải cầm dao chém vào tay trái, thực sự không đành. Ông ta thừa nhận mình là một kẻ cuồng công việc, cả đời không dành bao nhiêu thời gian cho phụ nữ, thậm chí đến con gái ông ta cũng chẳng bế mấy lần. Nhưng ông ta không phải là không có tình cảm, ông ta vẫn không thể vứt bỏ cái gia đình này được. Con gái đang du học ở Mỹ, Âu Dương Thanh từ lâu đã có ý định ra nước ngoài, nếu cuộc ly hôn này thành công, thì cũng đồng nghĩa với việc ông ta sẽ cùng lúc mất đi vợ và con gái. Nghĩ thế, Lý Đạt Khang không khỏi thở dài một tiếng, nỗi buồn như mây đen mù mịt bao trùm lấy tâm trí ông ta.

Về tới nhà, chị giúp việc Điền Hạnh Chi đã làm xong com canh, hỏi có cần bày lên bàn không. Lý Đạt Khang đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm trong phòng bếp, chị giúp việc hiểu ý, vội nói Âu Dương Thanh không về ăn cơm, ngân hàng có buổi gặp mặt cán bộ cấp cao. Lý Đạt Khang gật đầu nói: Ăn đi. Điền Hạnh Chi liền bày bữa cơm đơn giản lên bàn.

Lý Đạt Khang cầm đũa, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với chị giúp việc. Chị giúp việc này vốn là cô giáo ở một trường mầm non nhà nước, sau khi cải cách chế độ liền nghỉ hưu sớm. Giáo viên thuộc loại biên chế sự nghiệp, đãi ngộ lương hưu thường không đủ sống, chị ta cũng theo các giáo viên khác đến trụ sở chính quyền quận khiếu nại. Điền Hạnh Chi có đặc điểm tính cách của giáo viên mầm non, sáng sủa hoạt bát, ngôn ngữ sinh động, trong lúc tường thuật có một việc làm Lý Đạt Khang chú ý, đó là cửa sổ tiếp dân khiếu nại của quận Quang Minh rất thấp, người khiếu nại chỉ có thể nửa ngồi xổm nửa đứng, lom kha lom khom, hơi nghiêng đầu nói chuyện với nhân viên tiếp dân bên trong. Điền Hạnh Chi còn biểu diễn cho Lý Đạt Khang xem. Lý Đạt Khang xem xong liền hiểu ngay, hỏi Điền Hạnh Chi: Cô muốn nói cửa sổ tiếp dân của ban khiếu nại quận Quang Minh hơi thấp? Điền Hạnh Chi đáp: Không phải là hơi thấp, mà họ cố ý muốn làm khó người ta! Lý Đạt Khang tâm trạng vốn đã không tốt, lại nghe được chuyện làm khó dân chúng thế này, lập tức đanh mặt lại nói: Vậy để lúc nào rảnh tôi đi xem xem. Bọn họ mà dám cố ý làm khó người ta, để đấy tôi đến làm khó bọn họ! Ông ta là người nghiêm túc, nói xong liền lấy sổ ra ghi lại chuyện này.

Lúc này, kim giờ đồng hồ trên tường đã chỉ mười giờ. Lý Đạt Khang nhìn đồng hồ, nói với Điền Hạnh Chi: Gọi điện nhắc Âu Dương Thanh lần nữa! Điền Hạnh Chi bấm điện thoại, bên kia đã nghe máy. Âu Dương Thanh nói, tối nay chắc chắn bà ta sẽ về. Có điều, có thể sẽ phải muộn một chút, ở đây đang có dạ hội Ánh trăng... Lý Đạt Khang giật lấy ống nghe, lập tức phát hỏa: Âu Dương, có phải bà lại chạy đến chỗ Đế Hào Viên rồi không? Trong điện thoại, Âu Dương Thanh cũng rất bực mình: Đây là hoạt động của cơ quan! Lý Đạt Khang tức giận quát: Tôi mặc kệ bà việc công hay là việc tư, mời bà lập tức về đây! Chuyện của chúng ta cần phải có một kết thúc đi...

Gần mười một giờ, Âu Dương Thanh rốt cuộc cũng bước qua cửa. Bà ta trang điểm nhẹ, trên người tỏa mùi hương thoang thoảng. Lý Đạt Khang ngoảnh đầu sang một bên, chút cảm giác áy náy khi nãy đã tan biến như mây khói. Âu Dương Thanh ném chiếc ví đầm xuống xô pha, ngồi xuống trước mặt chồng, trong ánh mắt cũng lộ ra ít nhiều vẻ chán ghét.

Âu Dương Thanh biết ông ta đang định nói chuyện gì, mở miệng nói trước: Lý Đạt Khang, ông không tìm tôi thì tôi cũng phải tìm gặp ông! Chúng ta nên có một kết thúc rồi, nói thực cho ông biết, tôi chuẩn bị nghỉ để đi Los Angeles! Lý Đạt Khang không hề ngạc nhiên: Tôi nghe nói rồi, vì vậy tôi mới muốn bà làm xong thủ tục ly hôn rồi mới đi. Âu Dương Thanh hỏi với giọng điệu khiêu khích: Thủ tục này quan trọng với ông lắm hả? Lý Đạt Khang thẳng thắn thừa nhận: Đương nhiên là rất quan trọng, tôi không thể làm một quan chức mà cả vợ con đều ở nước ngoài, đành phải đưa ra lựa chọn này thôi. Âu Dương Thanh bật cười châm biếm: Tôi biết rồi, nếu vợ con đều ở nước ngoài thì ông sẽ phải đi xuống, ít nhất cũng không thể làm ủy viên thường vụ tỉnh ủy, bí thư thành ủy được nữa! Ông ấy à, quý trọng cái mũ ô sa kia quá rồi! Lý Đạt Khang đanh mặt lại: Sai rồi, Âu Dương, tôi quý trọng sự nghiệp của Đảng và nhân dân! Âu Dương Thanh lộ vẻ khinh miệt ra mặt: Lên giọng phách lối cái gì đấy? Không có Lý Đạt Khang ông, Trái đất vẫn quay, sự nghiệp vẫn cứ thế! Lý Đạt Khang nhìn chằm chằm vào Âu Dương Thanh: Có phải bà muốn thấy tôi bị hạ bệ nhất không? Âu Dương Thanh ngả người xuống xô pha: Đúng, tôi chờ đợi ngày ấy từ lâu lắm rồi!

Lý Đạt Khang tức đến nỗi gân xanh trên trán gồ hết cả lên, trừng mắt nhìn vợ. Âu Dương Thanh lúc này lại rơi nước mắt. Lý Đạt Khang do dự giây lát, rồi vẫn rút hai tờ giấy ăn đưa cho vợ. Bầu không khí ít nhiều cũng dịu đi phần nào.

Âu Dương Thanh lau nước mắt, lại bắt đầu trách móc như mọi lần. Bà ta oán trách bao nhiêu năm nay ông chồng gần như không có chút trách nhiệm nào với mình và con gái, với cái nhà này! Hai mươi sáu năm trước, Lý Đạt Khang chỉ là một phó chủ tịch huyện ở vùng núi phía Tây, Âu Dương Thanh kết hôn với ông ta, sinh con gái Giai Giai ở đó. Sau này, ông ta bị điều động hết nơi này đến nơi khác ở vùng núi, hai mẹ con theo ông ta chạy đông chạy tây, chịu bao nhiêu khổ sở...

Lý Đạt Khang như mọi lần bắt đầu ứng đối, ngữ điệu cũng trở nên ôn hòa. Ông ta ca ngợi Âu Dương Thanh, lúc đó vợ ông ta không phải giống như thế này, mà hết sức ủng hộ ông ta làm việc, cũng không nói nhiều như bây giờ. Còn nhớ Giai Giai học tiểu học ở tận ba huyện khác nhau, trong sáu năm vợ ông ta cũng phải đổi ba bốn đơn vị. Hai mươi sáu năm này, Lý Đạt Khang gần như đã làm việc ở hầu hết các thành phố trong tỉnh H, từ chủ tịch huyện, bí thư huyện ủy, làm đến chủ tịch thành phố, bí thư thành ủy, cho đến khi tiến vào hàng ngũ lãnh đạo tỉnh ủy. Chính vì công việc của ông ta thường xuyên lưu động, nên từ nhiều năm trước Âu Dương Thanh muốn đưa con gái Giai Giai ra nước ngoài học, ông ta mới không phản đối...

Nước mắt người vợ lại lã chã tuôn rơi: Lý Đạt Khang, may mà ông còn nhớ những chuyện này đấy!

Người làm chồng cũng động lòng: Sao mà tôi quên được chứ? Âu Dương, những chuyện này tôi vĩnh viễn không thể nào quên được...

Có điều, nhớ lại những đắng cay ngọt bùi trong quá khứ cũng chỉ có thể làm dịu đi mâu thuẫn trong một lúc ngắn ngủi, tiếp tục nói chuyện, xung đột vẫn lại bùng nổ như mọi lần trước, chuyện này đã trở thành quy luật. Âu Dương Thanh kế đó lại oán trách, tiền học phí, tiền sinh hoạt phí của Giai Giai ở nước ngoài du học bao năm nay, người làm cha như ông ta không trả được một đồng nào, đều là bà ta một mình nghĩ cách, giật gấu vá vai mà giải quyết. Lý Đạt Khang lập tức tranh cãi: Từ sau khi kết hôn, tiền lương tiền thưởng của tôi đều đưa hết cả cho bà, mọi việc chi tiêu xưa nay đều do bà sắp xếp. Âu Dương Thanh cười khẩy: Ông không đếm bao giờ à?! Đảng không trả lương cao, một chút lương ấy của ông có thể nuôi được đứa con gái đi học ở nước ngoài chắc? Lý Đạt Khang vẫn muốn lấy lòng vợ: Không phải vẫn còn bà đấy à? Bà giỏi giang, làm trong hệ thống ngân hàng, tiền lương đâu có thấp! Âu Dương Thanh lại làm mặt lạnh: Đấy là tiền lương của tôi, không liên quan gì đến ông! Ông là đàn ông, lại còn nhòm ngó tiền của vợ không biết xấu hổ! Lý Đạt Khang bực tức phát cáu: Vậy bà bảo tôi làm sao? Dùng quyền lực nhân dân trao cho tôi để mưu tư lợi chắc? Bà cũng là đảng viên, cũng từng thề trước lá cờ...

Âu Dương Thanh tức giận đứng bật dậy, bà ta ghét nhất chồng mình ở điểm này! Cứ coi phòng ngủ thành bục chủ tịch, chuyện lớn chuyện nhỏ báo cáo quen rồi, mở miệng là nói kiểu quan cách, vợ chồng cãi nhau cũng đeo mặt nạ giả, ai mà chịu nổi? Bà ta cầm ví đầm đi lên lầu, lúc đi tới cầu thang lại ngoảnh đầu lại, lạnh lùng buông ra một câu: Lý Đạt Khang, ông muốn ly hôn cũng được, tôi chỉ có một điều kiện, ông đem mảnh đất tập đoàn Sơn Thủy chiếm đoạt của nhà máy Đại Phong ra đấu thầu đi, rồi tìm cách để tập đoàn Đại Lộ của Vương Đại Lộ trúng thầu là được!

Lý Đạt Khang đùng đùng nổi giận: Tôi đã cảnh cáo thế rồi mà không ngờ bà vẫn dám vươn tay về phía hồ Quang Minh! Tại sao bà lại nói giúp cho Vương Đại Lộ, có bí mật gì không thể nói với người khác hả? Âu Dương Thanh không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt ông chồng: Ông đừng có mà nghĩ lung tung, tập đoàn Đại Lộ có ơn với nhà chúng ta, tôi muốn báo đáp cho Vương Đại Lộ thôi! Ông có thể bất chấp lương tâm, nhưng tôi không! Lý Đạt Khang hỏi: Nếu tôi không đáp ứng thì sao?

Thái độ của vợ ông ta rất cứng rắn: Vậy thì đơn giản thôi, tôi không làm thủ tục ly hôn đấy, cứ để ông làm loại quan chức ở trần vợ con đều ở nước ngoài đi! Lý Đạt Khang tức đến nỗi toàn thân run lên bần bật. Âu Dương Thanh quay người lại, bước từng bước đến trước mặt ông chồng, buông những lời còn độc địa hơn: Lý Đạt Khang, tôi biết, sau khi Đinh Nghĩa Trân gặp chuyện ông đã sợ rồi. Nhưng tôi không hiểu ông sợ cái gì? Dự án mà tôi muốn, ông lại không đánh tiếng với Đinh Nghĩa Trân, vậy thì ông sẽ đánh tiếng cho kẻ nào đây? Có phải bên ngoài còn ai khác nữa không? Đừng quên câu nói cũ rích, nếu muốn người khác không biết thì trừ phi mình đừng làm kia nhé! Lý Đạt Khang nghi hoặc nhìn chằm chằm vào bà vợ: Bà nói vậy là có ý gì? Không phải bà đã cho người theo dõi điều tra tôi đấy chứ? Âu Dương Thanh nói đầy ẩn ý: Đúng đấy, đã điều tra, vậy nên tôi mới cảm thấy ông quá không bình thường! Tập đoàn Sơn Thủy kia được bao nhiêu lợi ích như vậy cũng quá bất bình thường...

Bà vợ như cầm một mũi kim, chuyên đâm vào chỗ đau của ông chồng.

Lý Đạt Khang buồn bực trong lòng, không muốn cãi tiếp nữa, đưa mắt nhìn đồng hồ, bất lực nói: Được rồi được rồi, cũng không còn sớm nữa, tôi không cãi nhau với bà nữa, đợi bà bình tĩnh lại rồi nói tiếp vậy!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.