Từ sau khi bị câu lưu, Âu Dương Thanh vẫn giữ thái độ bất hợp tác, không chịu nói gì, nhất quyết để các thẩm vấn viên ra về không có lời khai. Thế nhưng, một cuộc thảo luận về phim truyền hình Hàn Quốc của Lục Diệc Khả lại bất ngờ khiến Âu Dương Thanh chịu mở miệng. Hôm đó, trong buổi thẩm vấn, Lục Diệc Khả không nhắc lại chuyện vụ án với Âu Dương Thanh như mọi khi, mà nói về bộ phim Vì sao đưa anh tới, nói về tình yêu và hôn nhân của phụ nữ. Ban đầu Âu Dương Thanh phản ứng hờ hững, thái độ hết sức đề phòng. Nhưng Lục Diệc Khả rất chịu khó, sớm đã ôn kỹ bài ngoại khóa, đưa ra kiến giải hết sức độc đáo, nhận thức sâu sắc, làm Âu Dương Thanh bất giác cũng tham gia vào thảo luận.
Trong trung tâm chỉ huy, Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh cùng chỉ đạo thẩm vấn, thông qua màn hình lớn quan sát rõ mồn một. Âu Dương Thanh từ phim Hàn nói đến bản thân mình, không nén nổi một tiếng thở dài, bảo rằng thời đại học, chỉ vì một túi sò mà lỡ dở mất cả cuộc đời. Lý Đạt Khang biết bà ta thích ăn sò, bèn mang một túi lớn đến ký túc xá cho bà ta, lừa mất trái tim bà ta. Tốt nghiệp đại học, hai người kết hôn, sau khi kết hôn Lý Đạt Khang lo hết cuộc sống trong nhà, lương lậu đều nộp lại đầy đủ, cũng không ra ngoài chơi, tuy rằng hơi nhàm chán, nhưng chỉ cần ông ta đối tốt với bà ta, bà ta cũng không tính toán chi li làm gì. Nhưng dần dà khi chức vụ của Lý Đạt Khang lên cao, cái thói ích kỷ bắt đầu hiển hiện ra. Em trai của Âu Dương Thanh, con gái của hai người họ, còn cả những anh em bạn bè đã quen biết nhiều năm, ông ta đều không chịu giúp ai bất cứ chuyện gì. Nói ra thì là liêm khiết, kỳ thực chỉ là thói ích kỷ đến mức cực đoan, chỉ yêu thể diện tiếng tăm của mình. Thời gian càng dài, bà ta càng thêm tuyệt vọng với Lý Đạt Khang. Trong mắt người ngoài, bà ta đã lấy được ông chồng làm quan to, là một phụ nữ rất thành công, nhưng ai biết được nỗi khổ sở trong lòng bà ta đâu chứ? Hai người kết hôn đến nay đã hai mươi lăm năm rồi, Lý Đạt Khang chưa bao giờ làm sinh nhật cho bà ta lấy một lần.
Lục Diệc Khả đã dày công chuẩn bị từ trước, kịp thời tiếp lời bà ta nói: Âu Dương, tôi biết hôm nay là sinh nhật năm mươi tư tuổi của bà, để chúng tôi ăn sinh nhật với bà một lần nhé. Nói đoạn, cô cho người đẩy chiếc bánh ga tô lớn đã đặt trước vào, Lục Diệc Khả cắm trên bánh năm cây nến lớn và bốn cây nến nhỏ hơn. Chín cây nến được thắp lên, ánh lửa hắt lên gương mặt giàn giụa nước mắt của Âu Dương Thanh. Lục Diệc Khả đặt miếng bánh ga tô đã cắt xuống trước mặt bà ta, chân thành nói: Hôm nay không nói chuyện vụ án nữa, hãy ăn sinh nhật cho thoải mái đi. Nhưng Âu Dương Thanh lại lau nước mắt, nói với Lục Diệc Khả: Trưởng phòng Lục, tôi sẽ giúp cô lập công! Cô biết điều, tôi cũng phải biết điều với cô chứ! Cô không phải muốn biết năm trăm nghìn tệ trong thẻ là chuyện gì hay sao? Vậy tôi nói cho cô biết, tiền này kỳ thực không phải của Thái Thành Công, mà là của tập đoàn Dầu khí tỉnh H!
Âu Dương Thanh đột nhiên khai ra những lời này, làm Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh đang chỉ huy thẩm vấn đều lấy làm bất ngờ. Lục Diệc Khả phụ trách thẩm vấn chính cũng rất kinh ngạc: Sao cơ? Chuyện này còn liên can cả đến tập đoàn Dầu khí tỉnh H?
Âu Dương Thanh bèn nói ra nội tình quan hệ hết sức phức tạp: Công ty của Thái Thành Công năm nào cũng phải kiếm khoản vay để đảo nợ, trả khoản nợ cũ, mấy năm gần đây khoản vay đảo nợ này toàn là của tập đoàn Dầu khí tỉnh H. Bốn tấm thẻ ngân hàng mà Thái Thành Công đưa cho Âu Dương Thanh, thực ra toàn bộ đều là tiền lãi mà anh ta lẽ ra phải trả cho khoản vay nóng qua cầu của tập đoàn Dầu khí tỉnh H. Âu Dương Thanh nhận thẻ lấy tiền, cũng không nuốt trọn một mình mà chia cho mọi người như là một dạng phúc lợi của bộ phận cho vay, tổng cộng bà ta đã chia khoảng hơn bảy trăm nghìn tệ. Một phần lãi vay đảo nợ khác, vả lại còn là phần nhiều, lần nào Thái Thành Công cũng lập tức chuyển cho tập đoàn Sơn Thủy của Cao Tiểu Cầm, vì khoản vay để đảo nợ từ tập đoàn Dầu khí tỉnh đều là do Cao Tiểu Cầm giúp anh ta dắt mối. Nói đoạn, Âu Dương Thanh liền mắng chửi Thái Thành Công bỉ ổi, nói số lãi vay này vốn dĩ là tiền mà anh ta phải chi trả, anh ta gặp họa liền nhảy ra cắn bừa người khác.
Lục Diệc Khả truy vấn: Bà chắc chắn chứ? Thái Thành Công thực sự đã chuyển lãi vay cho tập đoàn Sơn Thủy?
Âu Dương Thanh nói: Tôi chắc chắn, đây mới là sự thực! Tại sao Thái Thành Công chỉ tố cáo tôi, mà không tố cáo tập đoàn Dầu khí tỉnh H và Lưu Tân Kiến chứ? Dù là tập đoàn Dầu khí tỉnh H hay là bản thân Lưu Tân Kiến, đều có quan hệ kinh tế với tập đoàn Sơn Thủy, đều kiếm được một mớ lớn từ chỗ tập đoàn Sơn Thủy của Cao Tiểu Cầm kia...
Hầu Lượng Bình xem tới đây, trong lòng đã nắm được, pháo đài trong mơ tự nhiên mở toang cánh cửa! Sự xuất hiện của tập đoàn Dầu khí tỉnh H và Lưu Tân Kiến quá kịp thời, quá quan trọng. Quý Xương Minh cũng ở bên cạnh nhắc nhở anh, tay Lưu Tân Kiến này không phải dạng bình thường, mà là thư ký của bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm Triệu Lập Xuân, Triệu Lập Xuân đích thân nhúng tay, bố trí cho anh ta làm chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc doanh nghiệp vốn nhà nước của tỉnh này. Hầu Lượng Bình trong lòng biết rõ: Đúng thế, tôi đã tìm hiểu, người này là anh em kết nghĩa với công tử nhà họ Triệu, Triệu Thụy Long, mà Triệu Thụy Long thì lại có muôn vàn mối quan hệ làm ăn với Cao Tiểu Cầm và với tập đoàn Sơn Thủy!
Cần phải hỏi cung Thái Thành Công ngay lập tức, nhanh chóng xác thực thông tin quan trọng mà Âu Dương Thanh vừa cung cấp.
Mệnh lệnh được phát ra, nhóm của Chu Chính liền một lần nữa hỏi cung Thái Thành Công. Trên màn hình lớn ở trung tâm chỉ huy, Hầu Lượng Bình thấy Thái Thành Công đang ngồi trên ghế thẩm vấn, đầu vươn dài ra, trong mắt toát lên vẻ tuyệt vọng: Có phải Hầu Lượng Bình bảo các anh đến không? Tôi biết ngay là Hầu Lượng Bình sẽ không bỏ mặc tôi đâu mà! Các anh phải mau mau báo cáo cho cục trưởng Hầu đi, tôi ở đây có nguy hiểm đến tính mạng, trong phòng giam của tôi có hai tên xã hội đen đấy!
Kiểm sát viên phụ trách thẩm vấn Chu Chính yêu cầu Thái Thành Công phản ánh với phòng kiểm sát tại trụ sở công an. Thái Thành Công nói, anh ta có phản ánh rồi, nhưng người kiểm sát viên đó không để mắt đến anh ta. Thái Thành Công cơ hồ sắp khóc đến nơi, anh ta nhấn mạnh, thực sự là có nguy hiểm đến tính mạng. Hầu Lượng Bình rất thận trọng, nói gì thì nói, Thái Thành Công dẫu sao cũng là bạn thời nhỏ của mình, lại còn là một nhân chứng quan trọng, bèn cầm ống nghe lên, lập tức chỉ đạo Chu Chính: Để anh ta nói, có nguy hiểm gì?
Thái Thành Công bèn bắt đầu kể lể. Hai gã phạm nhân cùng phòng suốt ngày cứ dòm ngó anh ta. Gã ngủ bên trái trên người có xăm một con rồng, ánh mắt nhìn người ta cứ âm trầm lạnh lẽo, toát ra sát khí. Gã ngủ bên phải là một tên phạm tội cưỡng gian giết người, thường ở sau lưng cười đểu, chỉ cần anh ta nhìn thẳng vào gã, ánh mắt tên tội phạm giết người này bèn né đi. Chu Chính yêu cầu Thái Thành Công nói thẳng ra, hai người này làm gì anh rồi? Có uy hiếp gì anh không? Thái Thành Công nói, giờ tuy vẫn chưa uy hiếp, nhưng anh ta cảm thấy có nguy hiểm, sợ bị bọn họ ám hại...
Đây hoàn toàn chỉ là ý nghĩ chủ quan vô căn cứ! Xem tới đây, Hầu Lượng Bình cầm ống nghe lên, ra lệnh cho Chu Chính trở lại chủ đề chính. Chu Chính lập tức chấp hành: Thái Thành Công, chúng ta nói chuyện chính đi! Anh hối lộ Âu Dương Thanh bốn tấm thẻ, rốt cuộc là tặng cho bà ta với danh nghĩa như thế nào? Có thể nói lại một lượt không?
Vì lo nghĩ đến "nguy hiểm" bên cạnh mình, hy vọng được Viện kiểm sát bảo vệ, lần này Thái Thành Công không chơi trò cù nhầy nữa, mà mau mắn thừa nhận, các khoản vay nóng "qua cầu" để đảo nợ đều do giám đốc tài chính của tập đoàn Sơn Thủy Lưu Khánh Chúc giúp anh ta thu xếp, là tiền của tập đoàn Dầu khí tỉnh H. Tập đoàn Dầu khí tỉnh H là doanh nghiệp cỡ lớn, thuộc loại lũng đoạn thị trường, quanh năm lúc nào cũng có vài tỷ trong tài khoản ngân hàng. Dùng khoản này để cho vay nóng, bọn họ liền kiếm được vài triệu thậm chí là cả chục triệu, cớ sao lại không làm? Anh ta dùng khoản vay nóng qua cầu trả nợ cũ rồi lại vay khoản mới, cũng bớt được tiền phần trăm cho nhân viên ngân hàng. Âu Dương Thanh và ngân hàng được chia một phần nhỏ lãi vay nóng, đám người bên tập đoàn Dầu khí tỉnh H ăn một phần lớn tiền lãi, mọi người đều được lợi, chẳng ai thiệt thòi cả... tình hình giống với những gì Âu Dương Thanh đã khai.
Lúc kết thúc thẩm vấn, Thái Thành Công vẫn lo lắng cho sự an toàn của bản thân, muốn gặp Hầu Lượng Bình. Chu Chính bảo Thái Thành Công, Viện kiểm sát sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của anh ta, khuyên anh ta đừng nên nghĩ ngợi quá nhiều. Hầu Lượng Bình để ý thấy, trên màn hình, Thái Thành Công lại trở nên căng thẳng, nốt ruồi bên cánh mũi lại run lên dữ dội, không giống như đang giả bộ. Người bạn này của anh lại yêu cầu Viện kiểm sát nhanh chóng khởi tố, xử anh ta luôn, bao nhiêu năm cũng được. Thái Thành Công nói, anh ta đang mong được chịu án phạt trong tù, chứ cái trại tạm giam này, anh ta vẫn cảm thấy có gì đó khuất tất.
Thái Thành Công bị dẫn đi. Hầu Lượng Bình ngẫm nghĩ vẫn thấy không yên tâm, lại cầm ống nghe lên dặn dò Chu Chính, bảo Chu Chính đi đến phòng thường trú của Viện kiểm sát ở trại tạm giam, hỏi thăm người phụ trách ở đó xem có phải có người nào từng uy hiếp Thái Thành Công hay không, cẩn trọng đề phòng sự cố ngoài ý muốn, dẫu sao thì Thái Thành Công cũng từng gặp phải một lần sự cố rồi.
Hai cuộc thẩm vấn liên tiếp để lại cho Quý Xương Minh ấn tượng sâu sắc. Sau khi kết thúc thẩm vấn, đồng chí viện trưởng Viện kiểm sát không vội rời đi, mà thở dài than với Hầu Lượng Bình: Quả nhiên không ngoài dự đoán, vụ án này lại là án lớn, tham nhũng có tổ chức, có hệ thống đây! Ngân hàng thành phố thì thôi không nói, tập đoàn Dầu khí tỉnh H cũng không sạch sẽ gì. Hầu Lượng Bình báo cáo, anh đã sắp xếp cho các anh em phòng số 1 vào đóng chốt trong ngân hàng rồi. Quý Xương Minh ngẫm nghĩ nói: Còn bên tập đoàn Dầu khí tỉnh cũng phải chuẩn bị lập án điều tra. Hầu Lượng Bình chép miệng: Vậy thì có hơi căng thẳng về nhân lực. Quý Xương Minh ngỏ ý: Điều động một số người ở Viện kiểm sát thành phố lên giúp sức đi.
Lúc ăn cơm trong căng tin, Hầu Lượng Bình hồi tưởng lại vẻ mặt kinh hoảng của Thái Thành Công, trong lòng chợt thoáng hiện ra một tia bất an. Nếu lúc này anh có thể mặt đối mặt thẩm vấn Thái Thành Công ở trại tạm giam, vậy hẳn là có thể tránh được một trận phong ba. Đáng tiếc, một cuộc điện thoại quan trọng khiến anh lơ là chuyện này. Người gọi điện là đồng minh Triệu Đông Lai, anh ta thông báo một tin tức kinh người. Rốt cuộc đã tra rõ được cuộc điện thoại tố cáo gọi đến máy di động của Trần Hải là của ai rồi, không ngờ lại là giám đốc tài chính của tập đoàn Sơn Thủy Lưu Khánh Chúc, đáng tiếc là Lưu Khánh Chúc đã chết!
Hầu Lượng Bình gặp mặt Triệu Đông Lai. Triệu Đông Lai giới thiệu với anh, người tố cáo Lưu Khánh Chúc đã chết vì nhồi máu cơ tim trong khi đi du lịch trên núi Nham Đài hôm 21 tháng 9. Vì người chết ở vùng khác, vả lại có tin đồn sai lạc nói anh ta đi du lịch nước ngoài, công an thành phố phải tốn chút công sức mới điều tra được rõ ràng. Viên giám đốc tài chính này chết cùng một ngày với vụ tai nạn của Trần Hải, vả lại, vừa gọi điện thoại tố cáo thì liền chết khi đi du lịch, chuyện này thực cũng quá ly kỳ.
Triệu Đông Lai nói ra một chuyện: Vợ của Lưu Khánh Chúc là Ngô Thái Hà nghe đoạn ghi âm tố cáo của người chết, mới đầu không thừa nhận đó là giọng của chồng mình. Nhân viên điều tra liền mời hết người nhà của Lưu Khánh Chúc đến, lần lượt nghe đoạn ghi âm, người nhà gần như đều nhất trí nhận định giọng trong đoạn ghi âm tố cáo ấy là của Lưu Khánh Chúc, Ngô Thái Hà bấy giờ mới buộc phải thừa nhận. Theo lời Ngô Thái Hà, tập đoàn Sơn Thủy đã bịt miệng chị ta lại. Cao Tiểu Cầm từng đến thăm hỏi, cho chị ta hai triệu, điều kiện là không được nhắc đến cái chết của chồng mình với người ngoài, về cuốn sổ kế toán mà Lưu Khánh Chúc nhắc đến trong điện thoại, Ngô Thái Hà một mực khẳng định mình chưa từng nghe nói đến bao giờ. Chị ta chỉ biết chồng mình rất sợ, đến nỗi thần hồn nát thần tính! Sau khi biết chuyện Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn, anh ta giống như bị ma nhập vậy, thường xuyên ngồi thần ra, nói Đinh Nghĩa Trân không phải chạy trốn, mà là bị người ta thủ tiêu rồi, còn nói Cao Tiểu Cầm và tập đoàn Sơn Thủy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Lưu Khánh Chúc còn nói với vợ chuyện anh ta đưa tiền cho các quan chức cấp cao, bảo rằng đều do anh ta tự mình đưa, không qua tay người thứ hai, bao gồm cả tên Đinh Nghĩa Trân đã bỏ trốn kia, con số đều rất lớn, khiến anh ta nghĩ thôi đã thấy sợ.
Hầu Lượng Bình lập tức nhớ đến tập đoàn Dầu khí tỉnh H và Lưu Tân Kiến, bèn hỏi Triệu Đông Lai, Ngô Thái Hà có nhắc đến Lưu Tân Kiến không? Triệu Đông Lai ngẫm nghĩ, lắc đầu, không hề! Có điều, chị ta có nói đến cổ phần của con trai con gái của Triệu Lập Xuân ở tập đoàn Sơn Thủy, năm nào họ cũng được chia tiền cổ tức, đều là do Lưu Khánh Chúc chuyển khoản. Theo như Ngô Thái Hà nói, Lưu Khánh Chúc làm việc ở tập đoàn Sơn Thủy mười mấy năm, thì cũng đã đút tiền cho đám quan chức này đến tám chín năm rồi.
Đã hiểu rồi, Ngô Thái Hà này là một gút thắt quan trọng. Từ đây, triển khai sang phía án giết người quy về cho bên Triệu Đông Lai xử lý, liên quan đến án lạm dụng chức vụ phạm tội do Cục chống tham nhũng bên Hầu Lượng Bình xử lý. Những gì Ngô Thái Hà nói giờ chỉ có thể coi là lời chứng đơn lẻ, chỉ khi tìm được cuốn sổ kế toán bí mật kia thì mới có sức thuyết phục. Thực sự rất kỳ quái, Ngô Thái Hà biết được nhiều chuyện của chồng chị ta như vậy, sao lại không hay biết gì về cuốn sổ kế toán có tác dụng mấu chốt kia? Còn nữa, tại sao mới đầu chị ta thậm chí còn không chịu thừa nhận giọng nói trong điện thoại là của Lưu Khánh Chúc? Chuyện này cũng quá kỳ lạ.
Hầu Lượng Bình quyết định đích thân đi gặp người phụ nữ tên Ngô Thái Hà này, gỡ bỏ nghi vấn trong lòng.