Ban đêm ở Kinh Châu còn náo nhiệt hơn ban ngày, đèn neon của các cửa hàng cửa hiệu rực rỡ chói mắt, người qua kẻ lại chen vai thích cánh, trên đường xe cộ ùn ùn như nước, sắp tết Trung thu rồi, mọi người ai nấy đều bận rộn, mua hàng tặng quà, trao qua đổi lại, cuộc sống bình thường đột nhiên dấy lên một đọt cao trào nho nhỏ. Hầu Lượng Bình đến bệnh viện thăm Trần Hải, dọc đường quan sát cảnh tượng xung quanh. Anh ngẩng đầu ngắm trăng, tuy chưa tròn hẳn, nhưng ánh bạc cũng đã chiếu sáng rỡ, thu hút ánh nhìn rồi.
Trần Hải đã chuyển sang phòng bệnh phổ thông dành cho một người. Hầu Lượng Bình ngồi trước giường bệnh nhìn Trần Hải, cũng như mọi lần, anh thầm trút bầu tâm sự với người anh em chiến hữu đang hôn mê bất tỉnh...
Trần Hải, hôm nay tôi đen đủi hết cỡ! Hội thẩm ba bên, không ngờ lại thẩm tra ra một người đàn bà trong sạch và một gã Thái Thành Công tội lỗi tày đình, ngã sấp mặt luôn. Sự thực đã chứng minh, Thái Thành Công không phải là loại tử tế gì, nhưng kể cả hắn không tử tế mấy thì cũng không có năng lực sắp xếp cho Đinh Nghĩa Trân trốn sang Canada được phải không? Kẻ nào được lợi trong vụ Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn? Cao Tiểu Cầm là người được lợi tiềm tàng, nhung cô ta lại trong sạch đến mức tôi không thể tin nổi! Tôi khiến lão Quý thất vọng rồi. Lão Quý cũng được lắm, không nhân cơ hội này nhổ mấy cọng lông khỉ, chỉnh lại tôi, còn mời tôi ăn đồ nướng nữa. Nhưng tôi mặt mũi nào đi ăn nữa chứ? Không thấy áy náy chắc? Trước khi thẩm vấn, tôi còn nói với lão Quý là sắp có đột phá rồi, kết quả thành ra như vậy, tôi chỉ hận không thể tự tát mình mấy cái thôi...
Cửa phòng bệnh khép hờ, ngoài cửa dường như có bóng người lay động. Hầu Lượng Bình đang đối thoại trong tâm tưởng với Trần Hải, không chú ý đến điều này. Hai con ruồi bay vo ve chốc chốc lại đậu xuống mặt xuống đầu Trần Hải, làm tâm trạng Hầu Lượng Bình thêm rối bời. Hầu Lượng Bình đứng dậy đưa mắt nhìn quanh, định tìm cái vỉ đập ruồi nhưng không thấy, bèn vung tay xua chúng đi. Không ngờ, đúng lúc này, ngoài cửa có hai người cao lớn xông vào như chớp. Hầu Lượng Bình còn chưa kịp phản ứng, đã bị bẻ tay kéo ra khỏi phòng bệnh.
Cho tới khi bị lôi ra trước xe cảnh sát, Hầu Lượng Bình mới bừng tỉnh ngộ: Các anh là cảnh sát?
Một trong hai người đẩy Hầu Lượng Bình lên xe: Nói ít thôi, lên xe!
Xe cảnh sát lao nhanh đi, đèn đuốc hai bên đường lướt qua vèo vèo. Hầu Lượng Bình bị kẹp ở giữa, hết sức chật chội. Anh biết đây là chuyện hiểu lầm, bèn dò hỏi hai viên cảnh sát mặc thường phục này là đơn vị nào? Tỉnh hay là thành phố? Nếu là công an tỉnh thì anh gọi Kỳ Đồng Vĩ; còn là công an thành phố thì gọi Triệu Đông Lai. Hai người kia không buồn trả lời. Hầu Lượng Bình bất đắc dĩ phải trưng ra thân phận của mình: Có biết tôi là ai không? Tôi là cục trưởng Cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát! Hai người kia dường như tỉnh ngộ, đưa mắt nhìn nhau dò hỏi. Một người nói: Cục trưởng mới muốn hại chết cục trưởng cũ hả? Một người khác nói: Anh vừa vào phòng bệnh là chúng tôi đã chú ý rồi. Người kia lại nói: Thì đấy, đến rồi liền không đi nữa, đợi cơ hội phải không? Người còn lại nói tiếp: Anh thậm thà thậm thụt nhìn ngó xung quanh thấy không có ai, rốt cuộc cũng định hạ thủ, giơ bàn tay ma ra! Hầu Lượng Bình dở khóc dở cười: Các anh diễn kịch đấy hả? Tôi tìm cái đập ruồi để xua lũ ruồi cho Trần Hải thôi! Còn tay ma tay quỷ gì nữa! Mau báo cáo cho lãnh đạo của các anh đi. Một trong hai người ngẫm nghĩ, rốt cuộc cũng báo cáo. Báo cáo xong, họ cũng không để Hầu Lượng Bình nói gì đã dập máy luôn. Lát sau, xe cảnh sát đi tới trước một ngôi nhà kiểu Tây nhỏ nằm trong bóng cây râm mát thì dừng lại.
Hầu Lượng Bình chưa từng tới nơi này bao giờ, đây là một biệt thự ở khu ngoại ô thành phố. Bốn phía tĩnh lặng, quang cảnh cũng khá, lũ côn trùng mùa thu kêu rất vang, thi thoảng có đom đóm bay qua, vạch một vệt sáng xanh. Quả là một nơi đào nguyên thế ngoại. Chỉ có điều, Hầu Lượng Bình không hiểu, hai viên cảnh sát thường phục đưa anh đến đây làm gì?
Triệu Đông Lai cười khà khà bước ra đón, giải thích nghi hoặc của Hầu Lượng Bình: Đừng căng thẳng, đây là văn phòng 921, một tổ chuyên án của công an thành phố làm việc ở đây. Nói đoạn, anh ta bắt tay Hầu Lượng Bình thật chặt, lắc rồi lại lắc, bộ dạng ra vẻ rất thân thiết. Hầu Lượng Bình lửa giận đã bốc lên đến tận đỉnh đầu, vung tay Triệu Đông Lai ra: Tôi nói, giám đốc Triệu này, anh cố ý làm tôi xấu mặt phải không? Triệu Đông Lai đáp: Tại anh có hành vi đáng nghi mà, người của tôi thấy anh có ý đồ làm loạn nên mới ra tay đấy chứ! Hầu Lượng Bình giờ mới hỏi, các anh vẫn luôn bảo vệ Trần Hải à? Triệu Đông Lai gật đầu: Đúng vậy, vốn có bốn người, sau khi các anh tăng cường bảo vệ, tôi liền rút về hai người. Hôm nay nếu đã không hẹn mà gặp rồi, tiện thể trao đổi tình hình chút nhé.
Văn phòng 921 là một tòa nhà nhỏ, bề ngoài đẹp đẽ, bên trong bài trí đơn giản. Tầng một có phòng còn để nguyên cả sàn xi măng. Tầng hai đỡ hơn một chút, đã lát sàn. Nhưng chất liệu bình thường, tay nghề thợ cũng rất thô lậu, có chỗ giẫm chân lên còn kêu cót két. Triệu Đông Lai nói: Tòa nhà này vốn thế chấp cho ngân hàng, người vay không trả nổi tiền, ngân hàng lại không bán đi được, cứ để không đấy, bèn tạm thời cho công an thành phố mượn để phá án.
Vào phòng làm việc, hai sĩ quan cảnh sát đợi ở đó lập tức đúng dậy. Triệu Đông Lai chỉ vào hai viên sĩ quan giới thiệu cho Hầu Lượng Bình: Vị này là người phụ trách điều tra vụ án 921, trưởng phòng điều tra hình sự, họ Hoàng. Vị này là đội trưởng đội điều tra kinh tế, gần đây đang điều tra mấy vụ án tập trung vốn phi pháp lớn, trong đó bao gồm cả vụ mà Thái Thành Công có liên can. Hầu Lượng Bình bước lên bắt tay hai viên sĩ quan. Triệu Đông Lai bảo trưởng phòng Hoàng của phòng điều tra hình sự giới thiệu về tình hình điều tra vụ án ngày 21 tháng 9.
Trưởng phòng Hoàng gật đầu, mở tập hồ sơ, nói một cách rõ ràng rành mạch...
Trần Hải bị đụng xe vào sáng sớm ngày 21 tháng 9, vì vậy vụ án được đặt tên theo ngày tháng đó luôn. Từ buổi sớm khi vụ án xảy ra, họ đã không tin đây là một vụ tai nạn giao thông, mà nghi ngờ là án mưu sát. Giờ đã tra được, tài xế gây tai nạn có bối cảnh xã hội đen, bốn năm trước từng say rượu lái xe đụng chết một người, bị xử hai năm tù giam. Lần này hắn diễn lại trò cũ, nghi ngờ có người thuê để mưu sát Trần Hải. Việc trước khi lái xe hắn uống khá nhiều rượu là sự thực, nhung enzyme phân giải cồn trong máu hắn cao hơn người bình thường, có khả năng miễn dịch rất mạnh với chất cồn. Nhung sau khi bị bắt, dù thẩm vấn thế nào, hắn ta cũng chỉ kiên quyết khẳng định một câu: Uống nhiều quá, ngoài ra không hé răng một lời. Tên này đã bị bắt hai lần, trò cũ diễn lại, có kinh nghiệm. Hiển nhiên hắn đã biết, say rượu gây tai nạn cũng chỉ bị xử tù giam ba năm trở xuống, còn mưu sát thì là tử hình.
Hầu Lượng Bình hỏi: Vậy rốt cuộc là ai thuê tên sát thủ say rượu này vậy? Triệu Đông Lai nói: Đây chính là điều chúng tôi muốn tra ra, vì vậy chúng tôi đã chú ý đến Thái Thành Công. Triệu Đông Lai bật máy pha cà phê, vừa chậm rãi đun cà phê, vừa tố khổ: Từ lúc chúng tôi theo dõi Thái Thành Công, bóng dáng của anh liền dính với Thái Thành Công, bảo vệ hắn, chỉ sợ người bạn thuở nhỏ lọt vào tay chúng tôi phải chịu uất ức, chuyện này thì tôi không nói oan cho anh chứ? Hầu Lượng Bình nói: Đây là chuyện rất bình thường, Thái Thành Công là người tố cáo Âu Dương Thanh nhận hối lộ mà. Triệu Đông Lai chỉ ra: Mà Âu Dương Thanh lại là phu nhân của Lý Đạt Khang! Nói thẳng ra đi, các anh hoài nghi Lý Đạt Khang sẽ thông qua chúng tôi để giết người diệt khẩu Thái Thành Công phải không?
Hầu Lượng Bình bật cười khà khà, cố che giấu sự luống cuống: Được rồi được rồi, giám đốc Triệu, anh đừng sáng tác truyện nữa! Đã nói tới đây rồi, tôi cũng phải hỏi thật, các anh ép Thái Thành Công đọc đi đọc lại nội dung một cuộc điện thoại tố cáo là thế nào vậy? Thái Thành Công cho rằng các anh muốn hãm hại anh ta, việc này cũng khiến tôi và các đồng nghiệp rất khó hiểu. Triệu Đông Lai nghiêm túc nói: Chuyện này à, chính là điều hôm nay tôi muốn nói với anh đây! Trưởng phòng Hoàng, bật cho cục trưởng Hầu nghe hai lần ghi âm của Thái Thành Công và ghi âm đoạn băng tố cáo khôi phục lại được trong điện thoại di động của Trần Hải, để cục trưởng Hầu phán đoán xem có phải là giọng của cùng một người hay không?
Trưởng phòng Hoàng vâng lệnh, lập tức khỏi động thiết bị, bắt đầu bật bản ghi âm.
Cục trưởng Trần phải không? Tôi tố cáo! Tôi muốn tố cáo một lũ quan tham! Bọn họ không để cho tôi sống yên ổn, vậy thì tôi cũng không để cho bọn họ được yên! Tôi có một cuốn sổ kế toán muốn giao tận tay cho anh...
Bản ghi âm chỉ có mấy câu như vậy, lặp đi lặp lại ba lần.
Hầu Lượng Bình chăm chú lắng nghe xong, đưa ra phán đoán: Đây không phải là Thái Thành Công, chắc chắn là không! Hai bản ghi âm rõ ràng không phải là giọng của một người.
Triệu Đông Lai gật đầu: Các ban kỹ thuật khác nhau nhiều lần giám định cũng đưa ra kết luận này. Có nghĩa là, trước khi bị tai nạn, Trần Hải nhận được hai cuộc gọi tố cáo: Một cuộc điện thoại của Thái Thành Công, nhưng không có ghi âm; có ghi âm, là của một người tố cáo khác! Người tố cáo này mới là mấu chốt, người này là ai được nhỉ? Có phải cũng đã bị ám hại? Theo trực giác của tôi, người tố cáo này rất có khả năng đã không còn sống nữa! Hầu Lượng Bình cảm khái: Đông Lai à, tôi thật không ngờ anh lợi hại như vậy, từ ngày Trần Hải xảy ra chuyện đã bắt đầu bảo vệ anh ấy rồi! Lúc đó, xác định là tai nạn có phải cũng là mê hồn trận do anh bố trí không? Triệu Đông Lai hơi đắc ý nói: Trong điện thoại có đoạn ghi âm tố cáo vậy, tôi có thể bỏ qua được chắc? Mê hoặc đối thủ, làm đối thủ tê liệt, thì mới giành được thời gian thu thập các chứng cứ cần thiết chứ.
Hầu Lượng Bình để ý thấy, Triệu Đông Lai là một người sống rất có phong cách. Phân tích tình hình vụ án không hề ảnh hưởng đến hứng thú pha cà phê của anh ta. Đồng chí giám đốc công an còn bật nhạc, để trong phòng dập dìu trong tiếng nhạc nhẹ nhàng của Schubert. Có điều, trong sọt rác sau cánh cửa chất đầy vỏ hộp cơm, chứng tỏ bình thường anh ta dùng bữa cũng rất cấp bách và đơn giản. Hạt cà phê Colombia đấy, mùi vị cũng được lắm! Anh uống chút nhé? Triệu Đông Lai đưa cốc cà phê thom nồng nàn tới trước mũi Hầu Lượng Bình, giải thích, bình thường làm việc thâu đêm khiến anh ta có thói quen uống cà phê. Hầu Lượng Bình nhấp một ngụm nhỏ, đắng nghét cả miệng: Tôi nhà quê, uống thứ này không quen. Triệu Đông Lai bèn thêm sữa, sau khi thêm rất nhiều sữa Hầu Lượng Bình mới uống được. Hầu Lượng Bình nói mình cũng thức đêm, uống chút trà là được rồi. Triệu Đông Lai lắc đầu, bảo rằng việc của cảnh sát rất nặng, uống trà không trụ nổi, phải cà phê thật đậm đặc mới được! Hầu Lượng Bình không phục, nói thế điều tra mấy vụ lạm dụng chức vụ phạm tội của Cục chống tham nhũng thì nhẹ chắc? Cũng đâu có dưỡng thành thói quen Tây như các anh. Hai người đấu khẩu, tình cảm cũng dần trở nên hòa hợp.
Hầu Lượng Bình đề nghị tra lại tình hình mất tích và tử vong bất thường ở Kinh Châu trước và sau khi Trần Hải gặp tai nạn ngày 21 tháng 9. Tai nạn giao thông, nhảy lầu là tử vong bất thường, bệnh tim bộc phát cũng có thể coi là tử vong bất thường. Triệu Đông Lai như có thần giao cách cảm, nói đã bắt đầu điều tra rồi, đang tập trung tìm kiếm người tố cáo thần bí đã gọi điện cho Trần Hải kia, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Những người tử vong và mất tích bất thường vào các ngày 21, 22, 23 tháng 9 ở Kinh Châu đều là trọng điểm điều tra, đặc biệt là các nhân viên, quản lý tài vụ của các doanh nghiệp và cơ quan tổ chức, vì trong điện thoại tố cáo có nhắc đến một cuốn sổ kế toán thần bí!
Hầu Lượng Bình lấy làm yên lòng, không phải người một nhà thì không chung đụng được. Vụ án Thái Thành Công vừa giao cho công an thành phố xử lý, hai nhóm điều tra đã bất ngờ hợp lực, sau này cũng có thể chia sẻ thông tin điều tra với nhau rồi.
Hầu Lượng Bình bèn cũng chủ động giới thiệu với Triệu Đông Lai tình hình vụ án của Âu Dương Thanh. Vụ Thái Thành Công tố cáo Âu Dương Thanh nhận hối lộ năm trăm nghìn tệ không liên quan nhiều đến sự kiện "16 tháng 9", vụ Trần Hải bị đụng xe, cùng với vụ Đinh Nghĩa Trân trốn thoát. Anh cho rằng, những việc như mưu sát cục trưởng Cục chống tham nhũng Trần Hải, sắp xếp cho Đinh Nghĩa Trân đào tẩu khẩn cấp ngay dưới mắt bao nhiêu lãnh đạo tỉnh, đều không phải là người bình thường có thể làm ra được. Vụ án này rất phức tạp, vừa có tính chất lạm dụng chức vụ phạm tội, vừa có tội hình sự, lại còn cả tội kinh tế nữa.
Triệu Đông Lai tỏ ý tán đồng, phân tích: Vụ án đúng là rất phức tạp, nhưng một phần màn sương mờ đã bị vén lên rồi. Ví dụ như, Viện kiểm sát tỉnh các anh từng nghi ngờ một vị lãnh đạo của chúng ta, nghi ngờ ông ấy bao che cho vợ mình, thả cho Đinh Nghĩa Trân trốn thoát, thậm chí nghi ngờ ông ấy có liên quan đến vụ Trần Hải bị mưu hại. Giờ xem ra đều là sai lầm cả! Vị lãnh đạo này của chúng tôi kỳ thực là người trong sạch, ít nhất là đến bây giờ, ông ấy là người trong sạch!
Hầu Lượng Bình không trả lời, chuyển sang nói về Cao Tiểu Cầm. Làng nghỉ mát Sơn Thủy là một nơi rất đáng chú ý, trước khi bỏ trốn, Đinh Nghĩa Trân thường xuất hiện ở đó, các quan chức cấp cao trong tỉnh từng coi noi đó là nhà ăn. Cao Tiểu Cầm và Đinh Nghĩa Trân đều có can hệ với sự kiện "16 tháng 9", đất đai của nhà máy Đại Phong cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay của người đàn bà này! Đương nhiên, hiện giờ có vẻ như Cao Tiểu Cầm rất trong sạch, chỉ là không rõ tình hình bên trong tập đoàn Sơn Thủy như thế nào. Triệu Đông Lai dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, anh ta thổ lộ: Hôm nay đã cùng nghiên cứu tình hình vụ án với nhau, tôi cũng không giấu giếm gì nữa! Tôi tra được một manh mối, là về một kế toán tên Lưu Khánh Chúc của tập đoàn Sơn Thủy. Tay kế toán này rất thú vị, đang đi du lịch nước ngoài, du lịch tự do khu vực Đông Nam Á, đã đi hai mươi tám ngày rồi, mà lại đi đúng hôm Trần Hải bị đụng xe. Hầu Lượng Bình ngẩn người ra: Vậy thì chính là anh ta rồi! Đông Nam Á mà chơi hết hai mươi tám ngày cơ à? Sợ là đã bị diệt khẩu rồi chăng?
Triệu Đông Lai biểu thị, không có chứng cứ chính xác thì không thể đưa ra kết luận, nhưng nếu tay kế toán của tập đoàn Sơn Thủy này thực sự bị diệt khẩu, vậy thì cuộc điện thoại tố cáo gọi cho Trần Hải, cùng với cuốn sổ kế toán được nhắc đến trong cuộc điện thoại đó, rất có khả năng là liên quan đến tập đoàn Sơn Thủy. Hầu Lượng Bình chợt nảy ra một ý tưởng: ừm, lúc cần thiết, công an thành phố các anh có thể nghĩ đến tiến hành hành động truy quét tệ nạn xã hội với làng nghỉ mát Sơn Thủy, thăm dò hư thực. Triệu Đông Lai tán thành chủ ý này. Anh ta bảo, kỳ thực mình vẫn luôn để ý tập đoàn Sơn Thủy, thậm chí đã sắp xếp một nội gián, đang tìm thời cơ để hành động đây.
Buổi gặp kết thúc thì đêm đã khuya, vườn hoa nhỏ yên tĩnh như tờ. Triệu Đông Lai tiễn Hầu Lượng Bình ra ngoài, cả hai đều có cảm giác tiếc hận vì gặp nhau quá muộn. Đặc biệt là Hầu Lượng Bình, anh lập tức nhớ lại đánh giá của Quý Xương Minh đối với Triệu Đông Lai, cảm thấy thầm may mắn vì mình có thêm một người bạn mới giỏi giang. Đây thực sự là liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*! Thấm vấn thất bại, đầu mối đứt đoạn, không ngờ Triệu Đông Lai từ đâu nhảy ra, mang đến một đột phá mới. Trần Hải quả thực bị mưu hại, không còn nghi ngờ gì, hung thủ đã bị đoạn ghi âm đó khóa chặt, chỉ cần tìm được cuốn sổ kế toán kia, chân tướng sự thật sẽ phơi bày, một loạt các sự kiện khó hiểu cũng sẽ lộ ra ngoài ánh sáng.
Càng không thể ngờ được là, ba ngày sau, Trần Nham Thạch cũng đột nhiên chạy đến Cục chống tham nhũng tố cáo.
Ông già Trần Nham Thạch này cũng thật biết đùa, bản thân là kiểm sát trưởng đã nghỉ hưu, từ Quý Xương Minh cho đến lớn nhỏ trong Cục chống tham nhũng bọn họ có ai mà không quen biết, nhưng ông lại nhất quyết muốn đăng ký tố cáo ở sảnh. Anh chàng phụ trách đăng ký thấy là cựu kiểm sát trưởng, vội vàng gọi điện cho đồng chí cục trưởng đương nhiệm báo cáo. Hầu Lượng Bình nghe vậy, không dám không coi trọng, vội tạm gác chuyện trong tay, lập tức xuống lầu, tự mình tiếp đãi.
Trần Nham Thạch được sắp xếp vào phòng tiếp khách số 6, lúc này đang ngồi trên xô pha xem tài liệu. Hầu Lượng Bình vừa vào cửa đã trách móc: Chậc chậc, chú Trần, chú có chuyện gì không thể đến thẳng phòng làm việc của cháu nói được ạ? Còn chạy tới đây đăng ký làm gì nữa! Không tín nhiệm cháu thì cũng có thể tìm lão Quý mà! Trần Nham Thạch gỡ cặp kính lão xuống: Cục trưởng Hầu, anh đừng gọi thế, tôi đây là đăng ký vào hồ sơ đàng hoàng, việc công làm theo phép công, tránh để anh đối phó với tôi như Trần Hải vậy! Đây là chiêu Triệu Đông Lai chỉ cho tôi đấy! Hầu Lượng Bình ngồi xuống ghế tiếp khách: Sao lại là chiêu của Triệu Đông Lai chỉ cho chú? Anh ta bảo chú đến hành cháu phải không? Trần Nham Thạch xua tay: Thái độ này của anh là không được, rất giống cục trưởng tiền nhiệm, thế nào là hành chứ? Tôi tố cáo, phiền anh việc công làm theo phép công! Không giấu gì anh, tôi vừa từ công an thành phố Kinh Châu tới đây, các tài liệu liên quan đến bọn họ tôi đã đưa cả cho Triệu Đông Lai rồi, còn những thứ liên quan tới các anh, cũng nhờ anh điều tra cho kỹ! Hầu Lượng Bình dở khóc dở cười: Chú Trần này, chẳng trách Trần Hải trước đây bảo chú là "Viện kiểm sát nhân dân 2", nghiệp vụ cũng bận rộn gớm nhỉ!
Trần Nham Thạch bực bội nói: Vậy nên các anh mới phải mở to mắt lên, manh mối nào cần điều tra phải tra cho thật rõ! Hầu Lượng Bình cười gượng: Chú Trần, chúng cháu sẽ tra, nhất định sẽ tra! Trần Nham Thạch vỗ lên tay vịn xô pha, nhắc nhở: Cục trưởng Hầu, ở đây đừng chú Trần nọ chú Trần kia, có ghi âm ghi hình đó! Nói đoạn, ông rút từ xấp tài liệu dày cộp ra một phần đưa cho anh.
Hầu Lượng Bình nhận lấy xem, tài liệu được in ra, trên bìa thình lình hiện ra một hàng chữ lớn: Tài liệu tố cáo về mười hai vấn đề vi phạm pháp luật vi phạm kỷ luật đảng của bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm tỉnh H Triệu Lập Xuân. Hầu Lượng Bình lấy làm kinh ngạc, vội vàng tắt ghi hình thời gian thực, sau đó giơ tập tài liệu lên, cười như mếu với Trần Nham Thạch: Chú Trần, có phải chú tố cáo nhầm nơi rồi không? Cục chống tham nhũng tỉnh bọn cháu không có quyền hạn điều tra lãnh đạo đảng và nhà nước mà! Trần Nham Thạch giờ mới phát hiện lấy nhầm tài liệu, bèn đòi lại, sau đó trịnh trọng cảnh cáo: Lượng Bình, chuyện này phải bảo mật cho chú đấy! Hầu Lượng Bình gật đầu, khuyên giải: Có điều chú Trần này, chú cũng nên kiềm chế chút, lớn tuổi vậy rồi, việc gì phải so đo chuyện quá khứ nữa! Chẳng phải chú đã nghĩ thông suốt cả rồi sao? Cả tiền bán nhà cũng quyên tặng hết, đi ở viện dưỡng lão...
Trần Nham Thạch nổi cáu: Này, cục trưởng Hầu, sao anh và cục trưởng Trần giọng điệu giống hệt nhau thế? Tôi và Triệu Lập Xuân không phải ân oán cá nhân, mà là việc công, tôi hoàn toàn không quan tâm cái chức cán bộ cấp phó tỉnh đấy! Nhưng loại người như Triệu Lập Xuân mà không bị hạ bệ, đất nước chúng ta sẽ gặp nguy! Hầu Lượng Bình không muốn tranh cãi với ông già ở đây: Chú Trần, hay là về phòng làm việc của cháu nói chuyện? Trần Nham Thạch lắc đầu: Tôi làm gì có thời gian, Trần Dương chị của Trần Hải đến rồi, tôi vừa khéo có mấy ngày rảnh rỗi, ngày mai đi Bắc Kinh một chuyến, tôi không tin lại không quật ngã được Triệu Lập Xuân! Nói đoạn, ông đổi một phần tài liệu khác đưa cho Hầu Lượng Bình: Cục trưởng Hầu, bật ghi hình thời gian thực lên đi.
Phần tài liệu này có hình ảnh, có chân tướng, có manh mối, đầu mũi giáo chỉ thẳng về phía Cao Tiểu Cầm và tập đoàn Sơn Thủy.