Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VII NỤ HÔN TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN CỦA JUANA

❊ ❊ ❊

Tiếng kêu vừa xé tan không gian phát ra từ chiếc ghe nhỏ bị lạc loài trong đêm tối, đi theo vết chiếc du thuyền.

Juana đứng trước mũi ghe, hai tay giơ lên trong một cử chỉ tuyệt vọng và nguyền rủa. Nàng đã bất lực khi chứng kiến cái cảnh tượng ghê gớm vừa diễn ra chỉ trong vài giây đồng hồ.

Nàng đang làm gì ở đó? Ý nghĩ nào đã thúc đẩy nàng? Nguồn hy vọng nào? Ý nghĩ mơ hồ. Hy vọng bấp bênh. Nàng đến mà hầu như không ý thức về việc nàng định làm, chỉ hiểu rằng một tấn thảm kịch đang được chuẩn bị và nàng ở trong tay của định mệnh.

Juana, bằng cách rời khỏi Mestre, rời khỏi Roland Candiano, bằng cách đi đến Venise, chỉ có một ý tưởng: Cứu sống Sandrigo – nhưng cứu ông ta bằng cách ngăn cản ông ta đứng lên chống lại Roland sao?

Juana được nghe chính miệng của Sandrigo nói về tình yêu của ông ta đối với Bianca và cuộc hôn nhân sắp đến, nàng quyết định đi đến dinh thự của Imperia, định bí mật lẻn vào trong dinh thự để gặp Bianca, nói chuyện với nàng mà không tự hỏi xem kết quả sẽ như thế nào.

Người ta thấy rằng nàng đã sớm nhận ra Scalabrino.

Hơn nữa, nàng cũng biết rằng Sandrigo đang ở trong dinh thự.

Kế hoạch của nàng bị xáo trộn.

Nàng hiểu ngay rằng Scalabrino ở đó là để sát hại Sandrigo. Từ lúc đó, nàng nhất quyết bám chặt theo Scalabrino, không rời khỏi anh. Nếu như có chiến đấu, nàng sẽ xông vào giữa hai người.

Cho nên, nàng thiếu nữ đáng thương cùng một lúc bị xâu xé bởi lòng ghen tương và nỗi khủng khiếp. Nàng không còn tự chủ lấy mình nữa và chỉ hành động do tình cảm bị kích động.

Trông thấy Scalabrino ngồi trong chiếc du thuyền của Imperia, nàng đoán gần đúng sự việc sắp xảy ra.

Chắc chắn, Imperia và Bianca sẽ đi dạo, có Sandrigo đi theo.

Nàng liền nhảy xuống một chiếc ghe nhỏ, và chờ đợi, cũng như Scalabrino đang chờ nơi chỉ cách nàng vài bước.

Cuộc lễ chấm dứt, các ngọn đèn tắt ngấm.

– Đã đến lúc! Người thiếu nữ bất hạnh nghĩ thầm, cố đè nén những nhịp tim đập mạnh mẽ của mình.

Bỗng nhiên, quang cảnh thật lạ lùng: Sandrigo và Imperia ôm chặt nhau, đi xuống những bậc thềm bằng cẩm thạch của dinh thự, đập vào mắt nàng.

Một tiếng oán than rên rỉ trong cổ họng nàng.

Imperia ở trong tay của Sandrigo! Nàng cũng vậy sao! Ban đầu người mẹ, sau đó đến đứa con gái! Vào lúc đó, Juana thật sự cầu mong cho Sandrigo bị sát hại... Nhưng đến lúc chiếc du thuyền bắt đầu chèo đi, đến lúc nàng trông thấy vóc dáng cao lớn của Scalabrino đứng thẳng ở sau lái, nàng run rẩy và lẹ làng mở chiếc ghe chèo theo.

Juana giữ khoảng cách, trong cái giờ buồn thảm đó, nàng như kinh hoàng, lúc thì muốn kêu lên một tiếng để báo cho Sandrigo hay, lúc thì nỗi ghen tương đau đớn nghiền nát quả tim nàng. Nàng thấy dường như chỉ mới có vài phút trôi qua, đột nhiên nàng trông thấy rõ rằng Scalabrino đi thẳng đến chiếc lều, tay cầm cây dao găm.

Bấy giờ nàng bình tĩnh lại với tất cả sự minh mẫn của mình, trong một cử động tuyệt vọng, nàng đẩy mạnh chiếc ghe...

Quá trễ!

Tấn thảm kịch đã thành tựu. Kinh hãi, khiếp sợ, Juana thấy chiếc du thuyền tròng trành, Imperia bị rơi xuống sông... Chiếc du thuyền lật úp...

Một lúc sau, khi Scalabrino vào đến bến, Juana đi đến chỗ chiếc du thuyền bị lật ngược, đáy thuyền đưa lên trời, đang đong đưa nhè nhẹ.

– Sandrigo! Sandrigo!...

Không một lời nào đáp lại tiếng kêu la của người thiếu nữ, nàng té quị trước mũi ghe, đôi mắt dán chặt lên trên giòng nước đen kịt. Chung quanh yên tĩnh quạnh quẽ, chỉ có tiếng sóng vỗ nhịp đều đều vào mạn chiếc du thuyền.

– Chết! Nàng rên rỉ. Chết! Chết mối tình của ta! Chết cuộc đời của ta!

Phải, vào lúc đó, nàng thiếu nữ bất hạnh quên hết dĩ vãng của người đàn ông được nàng thương yêu và chỉ có tình yêu tha thiết của nàng đối với chàng mà thôi.

Không còn sức lực để khóc, nàng nhìn sững con sông độc ác, cái hình dáng màu trắng đột nhiên nổi lềnh bềnh trước mắt nàng: Một chiếc áo dài trắng, một thân thể, một người đàn bà...

Imperia!

Nàng cúi xuống, nắm chiếc áo dài, cố sức hai tay nâng chiếc thây lên và đặt vào trong chiếc ghe.

Nàng ngồi chồm hổm gần bên Imperia, với một sự thèm thuồng tang tóc, lòng ao ước tàn nhẫn, nàng muốn ấn sâu những ngón tay vào trong chiếc cổ tái mét đó, cào lên trên gương mặt còn giữ một nhan sắc thảm khốc đó...

Vài phút trôi qua...

Chiếc ghe lênh đênh trên mặt nước, song song với chiếc du thuyền bị chìm, thỉnh thoảng nó chạm vào nhau giống như hai chiếc quan tài.

Juana một lúc thôi nhìn xác Imperia, rồi lại nhìn nàng, dường như e ngại rằng cái thân thể đó bỗng nhiên biến mất.

Nàng ngồi chồm hổm, hai tay chống lên đầu gối, rồi nắm mái tóc của Imperia vò nhẹ cho ráo nước với một cử động tự nhiên, đôi môi nàng run rẩy. – Chết mối tình của ta! Chết cuộc đời của ta!

Nàng run lên...

Cuộc đời của nàng! Cuộc sống thảm thương!... Bây giờ nó đang lướt qua từng cảnh một và trong mỗi một cảnh đó, Juana tìm lại được một kỷ niệm của kẻ mà nàng đã yêu thương.

Một cử động của cái thây làm cho nàng giật mình.

Cái cử động có lẽ do một cái lắc lư của chiếc ghe? Không?... Nàng cố nén một tiếng thở dài nhìn kỹ trên cái gương mặt kia đang lay động, có một cái chớp mắt nhẹ, chứng tỏ nàng kỹ nữ đã hồi tỉnh.

Juana bơ phờ chứng kiến sự hồi sinh đó mà không biểu lộ một cử chỉ nào.

Cuối cùng, Imperia mở mắt ra, đôi mắt của nàng gặp ánh mắt của Juana.

Hai người đàn bà nhìn nhau, có thể là họ đang trao đổi những điều cần nói. Imperia gắng sức ngồi nhổm lên và ném ra xung quanh mình một ánh mắt mơ hồ, rồi nàng hướng về Juana.

– Mi là ai? Nàng hỏi.

– Tôi yêu ông ta! Juana trả lời.

– Mi yêu... ai?

– Sandrigo.

Bây giờ Juana thấy lòng thù hận lại trào lên, nàng muốn được cắm sâu những móng tay của mình lên khuôn mặt nàng kỹ nữ.

Imperia bỗng cười nghe ghê rợn và nàng bật đứng lên.

– Sandrigo! Nàng la lớn, Sandrigo!... Này, hãy nhìn xem!

Juana đưa mắt theo hướng tay chỉ. Nàng đứng lên, trái tim bị xâu xé bởi một sự kinh hãi cực điểm, và một sự choáng váng vì tuyệt vọng.

Ở đó, trước mắt nàng, trên làn nước đen kịt, trong ánh trăng ma quái, cái thây của Sandrigo đang bập bềnh bên chiếc du thuyền bị lật úp, với chiếc cán dao găm làm thành một chữ thập trên ngực ông ta.

– Sandrigo! Juana hét lên cuồng trí, người yêu của em, hãy chờ đợi em!...

Đồng thời, nàng lao xuống nước, ôm siết lấy cái thây đang co quắp.

Hai cánh tay nàng ôm choàng lên cổ tử thi.

Hai thân thể, người sống và người chết, chìm xuống.

Chẳng bao lâu chỉ còn hai cái đầu nổi lên.

Juana dán chặt đôi môi lên đôi môi lạnh giá của cái thây, với sự âu yếm đắm say của một mối tình vẫn thủy chung cho đến chết.

Và cả hai thân thể cùng chìm sâu dưới đáy nước.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.