Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V TIẾP THEO NGƯỜI ĐÀN ÔNG NÂU Ở TRONG RỪNG

❊ ❊ ❊

Lúc mười giờ, các quan khách của Imperia bắt đầu đi vào trong dinh thự. Ngay lập tức, giàn nhạc lục huyền cầm và kèn bấm khởi tấu lên những bản nhạc êm ái, khiêu dâm, gợi hứng tình yêu, như mọi khi người ta thường chơi tại nhà nàng kỹ nữ, chính nàng cũng là một nhạc sĩ tài ba. Những bản nhạc đó do Imperia sáng tác, cảnh trí xa hoa và rực rỡ của các gian phòng lớn tràn ngập ánh đèn bởi hơn ba trăm cây bạch lạp đang cháy. Mùi hương thơm ngào ngạåt tỏa ra của rất nhiều loại hoa, âm nhạc du dương cùng bánh kẹo và nước giải khát thơm, ngon, tất cả những món đó làm cho cuộc lễ của Imperia thêm hào hứng cho thú tiêu khiển thượng lưu, các quan khách tham dự lấy làm vinh hạnh, vui vẻ. Và mỗi cuộc lễ mới, nàng kỹ nữ còn giới thiệu cho quan khách thưởng ngoạn quang cảnh mới lạ. Lúc thì cuộc khiêu vũ của những xứ ở xa xôi; lúc thì, những vở kịch đồng quê, có lý do phơi bày những cảnh lõa thể; lúc thì, một vở kịch câm trong đó có những Eros, Phocbé, Astarté, Léandre và Daphnis đóng vai trò đam mê của họ trong những bộ y phục làm cho khán giả ngạc nhiên, suy ngẫm.

Tối hôm đó, Imperia đã báo trước cho các vị khách của mình hay rằng đây chỉ là một cuộc hội họp bình thường, không có trình diễn và khiêu vũ.

Thật vậy, mục đích của cuộc hội họp này là để tuyên bố chính thức với Venise rằng nàng kỹ nữ có một đứa con gái, một điều chỉ riêng những bạn bè thân thiết mới ngờ đến; và đứa con gái đó sắp sửa kết hôn, lại là điều mà tất cả mọi người không biết. Hơn nữa, nàng muốn giới thiệu Sandrigo như là vị hôn phu của con gái nàng, nàng mỉm cười và nghĩ thầm:

– Biết bao quang cảnh mà ta đã hiến dâng cho những người Venise và làm họ kinh ngạc, nhưng cái quang cảnh của Bianca lộng lẫy bởi những viên đá quý, đi qua các phòng khách của ta, vịn vào bàn tay của trung úy Sandrigo, đó là quang cảnh đáng chú ý nhất.

Tuy nhiên, cái ý nghĩ ban đầu đó đã biến đổi, sự ghen tương cuối cùng đã trỗi dậy trong lòng nàng kỹ nữ vào đúng ngay giờ cuộc lễ bắt đầu.

Cuộc lễ đang hồi náo nhiệt. Chúng ta thấy Sandrigo và Bembo đi đến, trong khi Roland Candiano cũng đang chuẩn bị đến đó. Những khách mời của Imperia, trong đó đàn ông chiếm đa số, hầu hết mang mặt nạ, những người đàn bà có nhan sắc tuyệt trần, đối thủ của nàng kỹ nữ danh tiếng, đi lại trong những gian phòng khách rộng lớn. Cho tới giờ phút này nàng kỹ nữ vẫn chưa xuất hiện.

Quả thật, đây là sự việc đã xảy ra:

Vừa rời khỏi con gái nàng, sau cảnh tượng xúc động mãnh liệt mà chúng ta vừa chứng kiến, Imperia trở về phòng của mình, trái tim bị xâu xé bởi cơn giận dữ do hai sự ghen tuông.

Ghen tuông, bởi vì Sandrigo yêu thương Bianca.

Ghen tuông, bởi vì Bianca yêu thương Roland Candiano.

Tin rằng con gái của mình đang mặc y phục để xuất hiện ở cuộc lễ, nàng kỹ nữ cũng bắt đầu mặc y phục mà chẳng mấy chốc nàng trang điểm xong với hy vọng làm phai mờ sắc đẹp của con gái mình nhờ ở kỹ xảo.

Một người đàn bà, theo nàng nhận xét, đó là một cái cớ cho những bộ quần áo tuyệt mỹ, những mùi hương huyền diệu, còn về nhan sắc, đó là thứ yếu. Người ta có thể biến đổi những đôi mắt lờ đờ bằng những đôi mắt sắc sảo lôi cuốn, biến đổi một làn da khô khan và nhăn nheo bằng một làn da láng mịn tươi mát nhờ hoa huệ bóp nát với những hoa hồng... Cái kỹ xảo, cái nghệ thuật lớn để trang điểm là làm cho đẹp thêm, làm cho vẻ đẹp tự nhiên tôn thêm phần rực rỡ, đầy sức hấp dẫn; Đó là những gì gây xúc động cho đàn ông nhiều hơn là một nhan sắc tự nhiên. Dĩ nhiên người đàn bà cũng cần phải học nghệ thuật làm cho tâm hồn của mình đẹp thêm, và chắc chắn sự quyến rũ sẽ đạt đến mức độ cao hơn do trí thông minh của họ. Cảnh tiếp chuyện của một người kỹ nữ phải được tô vẽ với bao nhiêu kiến thức cũng như trang điểm một gương mặt. Người con gái đần độn nhất, có thể trở thành người con gái sáng chói nhất trong một cuộc trò chuyện, do sức mạnh của ý chí, của sự can đảm và lòng kiên nhẫn; nếu như nàng không có hy vọng, thì nàng nên tự kết liễu đời mình!

Và kết quả ra sao khi những nguyên tắc lớn đó đem áp dụng cho một người đàn bà có một vẻ đẹp kiều diễm và một trí thông minh cao cả!

Lúc bấy giờ, đó là sự đắc thắng – không phải là sự đắc thắng chóng tàn cám dỗ một người nào đó, mà là sự đắc thắng vĩnh viễn được ghi vào lịch sử, được thi văn ca tụng.

Bấy giờ người kỹ nữ tên là Phryné, Aspasic, Diane de Poitiers[1], Ninos de Lenclos[2], Pompadour[3]... lúc bấy giờ có lẽ nàng thành công đặt lên đầu mình một cái vương miện và tên là Maintenon[4]...

Imperia thuộc về những người đàn bà có một trí lực lớn. Nàng bắt đầu mặc y phục.

Chẳng bao lâu, do bị lôi cuốn bởi công việc, bởi các kiệt tác đang sửa soạn, nàng đã xao lãng con gái của mình.

Ba hay bốn thị tỳ bao quanh Imperia.

Nàng sai họ trang điểm cho mình, ra dấu bằng một cử chỉ, một dấu hiệu, hay một cái nhíu mày.

Tác phẩm chính yếu là mái tóc và cái đầu; một số cây bút lông mịn, một số chai, hũ đựng chất làm mịn làn da, mướt mái tóc. Có đủ màu sắc được bày lên mặt bàn cẩm thạch rộng. Tất cả được tiến hành êm thấm bởi các thị tỳ dâng đến cho nàng những món đồ trang điểm nàng cần dùng.

Công việc kéo dài đến hai giờ đồng hồ, cuối cùng Imperia hài lòng đứng ngắm nghía trước một tấm gương lớn chiếm hết cả một tấm vách phòng từ mặt sàn lên đến trần nhà.

Hài lòng, nàng thử mỉm cười như lúc nàng sẽ đi vào các phòng khách. Đêm nay, nàng cần có một nụ cười đặc biệt, không phải là nụ cười quyến rũ của tình yêu, nhưng là nụ cười chìm đắm trong tình âu yếm và sầu muộn.

– Tuyệt diệu, nàng nói nho nhỏ.

Thật đúng.

Imperia, một con người vừa mới tạo ra, với mái tóc chải cao theo kiểu Hy Lạp, chiếc áo dài giản dị có hình dáng trang nhã, đôi cánh tay trần, không một món nữ trang. Imperia, với bộ điệu và trang phục, giản dị, làm nàng trở thành một pho tượng bằng cẩm thạch đẹp. Imperia, với nụ cười hồn nhiên, ngây thơ dịu dàng và e lệ, đó thật sự là một kiệt tác.

Tự tin ở nơi mình, Imperia đi thẳng đến phòng của đứa con gái.

Nàng ngạc nhiên thấy cánh cửa ở hàng lang hé mở và đi vào. Chiếc áo dài trắng vẫn còn trải trên chiếc ghế trường kỷ. Trên bàn, cái tráp dựng nữ trang sáng lòe.

– Chưa mặc quần áo! Imperia nghĩ thầm, tim nàng đập mạnh. Nó sẽ không đi đến dự.

Nàng chạy đến cánh cửa ở cuối phòng mở ra chỗ ở của những thị tỳ phục vụ cho Bianca: Cánh cửa đã khóa. Imperia gọi. Những nàng thị tỳ ở trong phòng đáp lại. Bấy giờ nàng nhận ra chìa khóa cắm ở trong ổ, và nàng mở ra.

– Bianca ở đâu?

– Tiểu thư ở đó, thưa phu nhân.

– Vậy thì! Nó không còn ở đó nữa.

Imperia thốt ra những lời nói đó với giọng run run vì lo sợ. Sự thật là tim nàng đang đập phập phồng vì vui mừng. Không còn một sự nghi ngờ nào trong tâm trí của nàng: Bianca đã bỏ đi.

Những nàng thị tỳ bắt đầu kêu lên với nỗi ngạc nhiên bi đát, họ tìm mọi cách để chứng minh cho sự vô tội của họ trước sự việc xảy ra.

Nhưng Imperia buộc họ phải im lặng.

– Không một lời nào về vụ này, nàng ra lịnh.

Và để cho chắc chắn, nàng cũng làm như Bianca: Nàng nhốt kỹ đám hầu gái trong gian phòng phía sau. Rồi nàng đi trở về phòng, tự soi gương. Sự cảm động không làm phai lợt chút nào nét mặt của nàng. Duy chỉ có đôi mắt nàng tỏ ra chói ngời một ánh sáng lạ thường.

Bấy giờ, nàng ngồi xuống.

Tiếng nhạc từ xa đưa đến, như ru êm ái cảm giác tế nhị đang lay động trong tư tưởng của nàng.

Imperia yêu thương con gái mình, điều đó không thể chối cãi, những bức thơ của nàng đã chứng minh cho điều đó. Nàng thật sự đau khổ về sự mất tích của con gái mình, nhưng không phải cùng một tâm trạng như lần đầu. Lúc Bianca bị Roland Candiano bắt đi, nàng chỉ là người mẹ và nàng đã khóc than như người mẹ. Thật vậy, lần này, nàng cũng đau khổ, và cảm thấy đau đớn tận đáy lòng, một sự đau đớn mà nàng chưa từng gặp phải bao giờ. Nhưng mà Sandrigo sẽ không gặp lại Bianca... và nỗi vui mừng chiến thắng đã xóa tan sự đau đớn trong cõi lòng nàng. Cái bản chất đa dạng phức tạp của Imperia là tiếp nhận sự va chạm của những tình cảm trái ngược mà nét mặt nàng không hề biến đổi.

Bấy giờ nàng mới quyết định đi vào phòng khánh tiết.

Nàng hiện ra phơi phới, rạng rỡ, quá tươi trẻ, thật quá xinh đẹp giữa tiếng hoan hô say mê ngây ngất đón nàng. Từ lúc đó, Imperia mới thật sự ở trong vai trò của nàng. Sự tán thưởng biểu lộ trong tất cả những đôi mắt, đem đến cho nàng sự mãn nguyện hoàn toàn mà đôi khi nàng có được trong quãng đời tình ái của nàng. Nàng luôn luôn đi tìm sự điêu luyện, trong sự vui vẻ cũng như ở trong sự đau đớn. Giờ đây, nàng quên lãng tất cả, nàng bị kích thích bởi tất cả sự kích thích đang bao vây nàng. Và với một cử chỉ biết ơn sâu sắc, nàng cảm động, gởi một nụ hôn đến cho đám đông đang chào nàng và hoan hô nàng. Bấy giờ, sự hoan hô cuồng loạn chỉ dịu đi vào lúc mà Sandrigo đưa bàn tay cho nàng vịn để hướng dẫn nàng đến một chiếc ghế bành, một loại ngai được che phủ bằng một cái tán bằng tơ màu trắng.

Sandrigo ngồi xuống bên cạnh nàng, đáp lại bằng những nụ cười, những lời nói, bằng những cử chỉ cho những lời ca tụng khoa trương. Trong số những người có mặt, những lời ca tụng của Arétin là vồn vã hơn tất cả.

Trong lúc đó, một người đàn ông nghiêng mình trước mặt nàng, gần sát bên nàng.

Imperia giật mình khi nhận ra người đàn ông đó, mặc dù ông ta mang mặt nạ.

Nàng đứng lên, ra hiệu cho Sandrigo chờ đợi nàng.

Người đàn ông bịt mặt đưa bàn tay và được nàng kỹ nữ cầm lấy.

Sự xúc động ban đầu đã yên, đám đông quan khách giờ đây tìm thú vui giải trí, họ tụ lại từng nhóm, những người này nghe nhạc, những kẻ khác thành lập những lớp học ái tình.

Imperia, kèm theo người đàn ông bịt mặt, dạo qua với cái nhan sắc quá yêu kiều, lộng lẫy của nàng, trong khi cuộc trò chuyện nho nhỏ bắt đầu.

– Bianca ở đâu? người đàn ông hỏi với giọng uy hiếp.

– Nó sẽ không ra mặt.

– Bà đã quên những gì đã thỏa thuận sao? Ông ta nói tiếp với vẻ càng uy hiếp hơn. Sau cuộc hôn lễ, Bianca thuộc về ta...

– Cuộc hôn lễ sẽ không diễn ra... Ít ra cũng vào ngày mốt.

Lần này, người đàn ông giật mình. Dưới chiếc mặt nạ, mặt ông tái xanh.

– Bà muốn nói gì?... Nàng từ chối?...

– Nghe đây, Bembo, tôi sắp báo cho ngài biết một việc mà tôi giữ kín với tất cả mọi người, kể cả người đàn ông đang dùng mắt ăn tươi nuốt sống chúng ta ở đằng kia, ông ta đang tự hỏi rằng chúng ta đang âm mưu gì đây.

Bembo ném một ánh mắt về phía Sandrigo, và, xuyên qua cái lỗ hổng trên mặt nạ, ánh mắt đó chiếu một ngọn lửa căm thù đến nỗi làm cho Sandrigo hoảng sợ, ông ta cắn chặt răng, đứng lên và tìm cách đến gặp hai người.

– Bây giờ, bà nói mau đi, Bembo bảo, bởi vì ông ta đang đi tới!

– Bianca đã biến mất, cách đây chưa đến hai giờ đồng hồ, Imperia nói. Ngài đừng ngạc nhiên như vậy... Tôi nghi rằng chắc nó đã tìm cách đi theo Roland Candiano trong ngôi nhà ở Mestre. Đó. Bây giờ, ngài hãy hành động theo sự cảm hứng của ngài.

Bembo đưa tay lên trán như là ông bị đe dọa bởi một cơn tăng huyết áp. Nhưng lại hồi phục lại ngay, ông nghiêng mình chào nàng kỹ nữ. Bây giờ mặt nàng hơi tái xanh, và bước đi vào ngay lúc Sandrigo đuổi theo kịp.

Nàng kỹ nữ mỉm cười với nụ cười quyến rũ nhất.

– Con chim xấu đó là ai? Sandrigo hỏi.

– Một người bạn của thiếp, ông ta sẽ trở thành người bạn của chàng, thiếp hy vọng: Một vị lãnh chúa dễ thương ở Venise.

Sandrigo cảm thấy an tâm bởi nụ cười hơn là câu trả lời. Ông ta không ngờ rằng Imperia quá xinh đẹp như vậy, có thế nào nàng có một nhan sắc quá khác biệt với người đàn bà mà ông ta đã được biết. Ông say sưa vì khoái cảm. Thế là với một giọng nói gần như thản nhiên, ông hỏi:

– Tôi vẫn chưa thấy Bianca!

– Một lát nữa, anh bạn...

Sandrigo để cho lòng mình bị lôi cuốn...

Bembo đi vòng quanh các gian phòng khánh tiết, không vội vàng, suy nghĩ về những gì ông mới nghe được. Ông đi qua những gian phòng vắng vẻ, rồi đến hành lang. Trước cánh cửa phòng Bianca, ông lắng tai nghe một lúc, rồi thử mở cánh cửa, như ông đã có làm một lần.

Cánh cửa mở ra. Gian phòng vắng vẻ. Bembo trông thấy chiếc áo dài và những món nữ trang...

– Bà ta đã nói thật! Ông lẩm bẩm với một cái rùng mình vui sướng.

Vài phút sau, ông ra đến bên ngoài, nhảy xuống một chiếc du thuyền và bảo ông chủ thuyền:

– Phía bên kia đầm nước mặn lớn, đường đi Mestre, mau! Ta trả tiền gấp đôi.

Chẳng bao lâu, chiếc du thuyền lướt nhanh trên mặt nước.

Đến giữa cái đầm, Bembo ngồi ở đằng mũi, thoáng thấy lờ mờ một khối đen đang đi tới. Ông chỉ cho chủ thuyền.

– Một chiếc ghe đang trở về Venise, ông này nói.

Bembo giật mình, bị xúc động bởi một ý nghĩ bất ngờ.

– Ông có thể nói chuyện với những người trên chiếc ghe đó không?

– Rất dễ dàng, khi chúng ta đến gần bên nhau.

Và người chèo thuyền lái chiếc thuyền đến gần hơn khi chiếc ghe đang đi tới. Vài phút sau, hai chiếc du thuyền cùng ở chung một dòng nước, chạy cặp ngược nhau.

– Này, ở chiếc ghe kia! Ông chủ thuyền kêu lên.

– Có việc gì? Một giọng trả lời trong đêm tối.

– Các ông từ đâu đến? Bembo hách dịch hỏi. Hãy trả lời, hoặc là các ông sẽ có chuyện lôi thôi với cảnh sát ở cảng.

– Chúng tôi đến từ con đường đi Mestre! Một giọng trả lời.

– Các ông có chở một người thiếu phụ?

– Đúng là việc đó, thưa Ngài!

– Tốt lắm, các ông có thể tiếp tục đi, Bembo nói với giọng nghiêm khắc, nhưng nếu các ông nói dối, hãy coi chừng! Tên chiếc tàu của các ông là gì?

Lần này, ông chủ chiếc du thuyền Sirena làm thinh không trả lời, và tin chắc rằng mình gặp bọn cảnh binh liền cho chèo đi hối hả.

Chiếc Sirena biến mất trong đêm tối.

Và một lúc Bembo có ý định đuổi theo, nhưng ông nghĩ rằng ông sẽ mất đi một thời gian quý báu, và tóm lại, ông đã biết những gì ông muốn biết.

Khi Bembo đến đất liền, ông ra lịnh cho người chèo thuyền chờ đợi, và ông chạy vụt trên con đường đi Mestre.

Ông chỉ giữ lại món võ khí có chiếc dao găm không bao giờ rời khỏi mình, và ông mượn một chiếc lồng đèn mờ của chiếc ghe. Chẳng bao lâu ông đi đến cửa rừng.

– Ta đã điên khùng, ông vừa càu nhàu vừa chạy, ta sẽ đi đến Mestre, thật mau, nhưng ta phải đi theo hướng nào đến thành phố? Đồ ngốc, quá vội vàng hấp tấp! Đáng lẽ ra phải hỏi rõ thêm Imperia...

Và ông càng chạy mau, niềm hy vọng duy nhất của ông là bắt kịp Bianca trước khi nàng đến Mestre.

Còn về việc đi lầm đường, thì không thể nào có cách nào khác.

– Và nếu như ta bắt kịp nàng, ta sẽ làm sao? Bỗng nhiên ông nghĩ thầm.

Câu hỏi làm cho thái dương của ông giật mạnh. Một luồng dục vọng điên cuồng dâng lên trong đầu ông. Và ông thấy mình ôm Bianca trong vòng tay, vật nàng ngã xuống, ái ân cùng nàng tại đây, dưới tàn lá rậm rạp của rừng cây, trong cảnh âm u huyền bí của đêm tối, dưới làn gió thô bạo làm cho các nhánh cây khô kêu lên răng rắc cũng như là ngọn gió dục tình điên cuồng đang khêu gợi tâm hồn ông rung động.

Và rồi sau đó?...

Sau đó? Ông không còn biết nữa.

Ông sẽ đi đến Mestre chăng? Ông sẽ quay trở lại Venise chăng?

Bembo đã rời khỏi dinh thự Imperia với tâm hồn rối loạn bị thúc đẩy bởi một tư tưởng cố định: Đuổi kịp theo Bianca không suy nghĩ, không tính toán. Giờ đây, những khó khăn đang xảy ra.

Cuối cùng, ông gầm vang: Miễn là ta bắt kịp nàng! Nàng phải thuộc về ta! Và sau đó, chúng ta chờ xem...

Ông chạy đi, hàm răng nghiến chặt, đôi mắt trợn trừng, giấu kỹ chiếc đèn lồng ở trong chiếc áo tơi khoác ngoài, thỉnh thoảng đưa ra soi đường một lúc, bỗng ông nghe một tiếng động ở trước mặt.

Đột nhiên ông dừng lại, mặt tái xanh, tâm trí ông bị lay động bởi một cái rùng mình, hàm răng ông đánh cầm cập.

Bianca đang ở trước mặt ông, cách hai mươi bước.

Cơn xúc động mãnh liệt đến nỗi làm cho ông đứng chết trân, giống như người ta tìm cách chạy trốn nhưng vô ích, trong những cơn ác mộng.

Đến khi nàng thiếu nữ đã biến mất thêm lần nữa, ông mới hành động. Bấy giờ ông bắt đầu chạy, đầu óc mê man. Vài giây sau, ông đến bên nàng thiếu nữ và thấy nàng đang quỳ gối, đang thở dốc vì khủng khiếp.

Sự kích thích của ông dịu xuống.

Một nụ cười đắc thắng làm đôi môi của ông mím lại.

Lần này, nàng thuộc về ông!...

❀ ❀ ❀

[1] Con gái của bá tước de Saint – Vallier (1499 – 1566), vợ góa của Louis de Brézé nàng trở thành người sủng ái của Hoàng đế Henri II, ngài cho xây cất tặng nàng tòa lâu đài d’Anet và lãnh địa công tước de Valentinois.

[2] Người đàn bà nổi danh bởi trí tuệ và sắc đẹp, sinh ở Paris (1620 – 1705). Phòng khách của bà được đông đảo khách lui tới nhất là những nhà tư tưởng tự do.

[3] Antoinette Poisson, hầu tước de Pompadour, người sủng ái của Hoàng đế Louis XV, sinh ở Paris (1721 – 1764). Nàng có ảnh hưởng đối với nhà vua và chính phủ một cách tai hại, đã góp phần đưa nước Pháp vào trận chiến tranh bảy năm, bằng cách ký ở Versailles hai hòa ước năm 1756 và 1759 liên hiệp thân thiết với nền chính trị của nước Áo. Việc tha thứ cho những sự hoang phí của nàng có thể tìm thấy nơi sự che chở đối với những nghệ sĩ, thi sĩ, và văn sĩ vào thời kỳ của nàng.

[4] Francoise d’Aubigné, hầu tước de Maintenon, cháu nội của Agrippa de Maintenon, sinh ở Niort (1635 – 1719). Có chồng là thi sĩ Scarron, bị tê liệt toàn thân. Nàng trở thành góa phụ năm 1660, được giao cho dạy dỗ các con của Louis XIV và phu nhân de Montespan. Sau khi hoàng hậu Marie – Thérèse qua đời, nàng bí mật kết hôn cùng nhà vua năm 1684. Nàng có ảnh hưởng khá lớn đến nhà vua Louis XIV, nhất là trong lĩnh vực đạo giáo góp phần vào việc bãi bỏ sắc chỉ ở Nantes. Nhà vua chết năm 1715, nàng rút lui về biệt điện ở Saint – Cyr do nàng thành lập để giáo dục cho các thiếu nữ quý phái và nghèo.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.