Lúc đó vào khoảng mười một giờ rưỡi, chiếc Sirena cặp vào bờ, sau khi đã đi ngang qua đầm nước lớn ngăn cách Venise với đất liền.
Mười phút sau chiếc du thuyền chạy đi, và Bianca còn lại một mình trên bãi biển, nàng trông thấy nó biến mất như là một con én biển mất hút vào trong đêm tối. Ông chủ thuyền đề nghị được đi theo giúp nàng hoặc là cho người đi theo nàng, nhưng thiếu nữ muốn đi một mình. Nàng thận trọng lo ngại sợ bại lộ hoặc là một cuộc phản bội, và ý nghĩ một mình đi trong đêm tối với một người đàn ông xa lạ làm nàng sợ hãi.
Nàng ở lại một mình. Chừng nào còn trông thấy chiếc du thuyền, nàng tự khen thầm về quyết định của mình. Đến lúc chỉ còn có đêm tối ở xung quanh mình, nàng không còn nghe rõ những tiếng rên rỉ của biển đang oán than trên bãi cát. Nàng chỉ còn thấy trên bầu trời những đám mây đang chạy trốn, xô đuổi bởi một làn gió lạnh lẽo. Nàng có một cái rùng mình bất ngờ, cảm thấy nỗi lo sợ đầu tiên xâm chiếm. Nàng đi xa bờ biển để tránh bị gió thổi tạt hơi nước vào mặt. Con đường đi Mestre ở gần một bên, Pietro đã có chỉ hướng, nàng đi mau trên đường lộ.
Hai bên đường, những cây trắc bá to lớn tỏ ra đang âu sầu, nàng có cảm giác dường như đó là những lời than vãn của chúng.
– Nàng đi đâu thế, cô bé? Nàng đi đâu một mình? Sao? Nàng chỉ có một mình, thật sao? Nàng không có cha, mẹ, anh em, cả chồng, lẫn tình nhân, không có gì cả ở trên đời sao? Chỉ có một mình, trong đêm ghê rợn này, thật tối đen và thật buồn bã...
Trong thâm tâm, Bianca thấy vui vui nghĩ thầm:
– Ở đằng kia, trong ngôi nhà nhỏ ở Mestre thật yên tĩnh và êm đềm, ta sẽ tìm gặp một người chị, một người mẹ: Juana, chị Juana tốt của ta, ta sẽ tìm ra ông lão hiền lành... Ta sẽ tìm gặp lại... Ôi! Có lẽ... chàng sẽ trở lại, chàng... Chỉ một ánh mắt của chàng thôi cũng an ủi được ta, và chỉ một lời nói của chàng cũng đủ làm cho ta trở nên mạnh mẽ...
Với một niềm hy vọng như thế, Bianca can đảm, đi suốt một giờ đồng hồ. Đến cuối giờ, nàng thấy mình đứng trước bìa một khu rừng mà con đường chạy xuyên qua.
Nàng dừng lại run rẩy.
Những khối bóng đen nổi bật trên những khối bóng màu xám, đó là khu rừng hiện ra trước mắt Bianca.
Những tiếng vi vu, xào xạc, và những tiếng thì thầm huyền bí ở đáy rừng sâu thẳm.
Một giọt nước rơi xuống, một con rắn bỏ chạy, hàng triệu côn trùng ngước mắt nhìn xem ai đi đến...
Nàng càng tiến sâu về phía trước.
Lần lần, ánh sáng lờ mờ từ trên các đám mây tai tái đã biến mất.
Bianca đi vào dưới một vòm cây đan chéo nhau, đêm tối hoàn toàn với tất cả khủng khiếp của nó.
Nàng dừng lại, hồi hộp.
Màn đêm âm u bao phủ cả khu rừng. Người đàn ông can đảm nhất, nếu ông ta có một mình, cũng không tránh khỏi sự khiếp sợ mơ hồ trước cảnh huyền bí này toát ra cũng như là hạt sương đêm từ từ ngấm dần vào tâm hồn.
Bianca là phụ nữ, nghĩa là có tính nhạy cảm mau hơn và hứng khởi mạnh mẽ hơn. Một người phụ nữ?... Một thiếu nữ như nàng có trí tưởng tượng mãnh liệt, dễ bị kích thích thái quá, không lường trước được sự nguy hiểm của thiên nhiên.
Đột nhiên một con nai kêu lên ở bên phía trái nàng.
Đó là tiếng kêu khàn và bi thảm hòa lẫn tiếng gầm gừ của ác thú, tiếng kêu trầm trầm dữ tợn. Những tiếng đó gầm, thét, rống vang và là một điều lo sợ khó tả.
Đó là một con nai đang kêu, sát bên cạnh nàng.
Nếu như nàng được biết rõ, nó sẽ làm cho nàng được yên lòng.
Nàng không được biết. Và cái giọng gay gắt, dữ dội gầm thét một cách thô bạo đó càng gieo thêm nỗi sợ hãi cho nàng.
Nàng bắt đầu chạy.
Bấy giờ ở bên tay mặt nàng, những tiếng kêu hăm dọa như vậy vang dội, rồi ở nơi xa hơn, tất cả mọi phía, đêm tối tràn ngập những tiếng gầm thét. Thế rồi chính đêm tối cũng bắt đầu gào thét do những âm thanh xa lạ vọng đến.
Bianca lảo đảo, hai tay giơ thẳng ra phía trước, quờ quạng, chạy bất kể đường sá hay là bụi rậm.
Một ý tưởng đuổi theo nàng bén gót.
Đó là người Đàn ông Nâu ở trong rừng.
Người Đàn ông Nâu ở trong rừng?... Là ai?
Một sáng tác hoang đường, một nhân vật truyền kỳ, một trong những sinh vật không bền vững sinh sản trong các nơi hoang dã, trong rừng, dưới biển, trong sa mạc hoang vu, tất cả những nơi nào thâm sâu, mênh mông, và huyền bí.
Họ luôn luôn sống một cuộc đời buồn bã thu hẹp cùng lúc với những sự mê tín càng bị xóa mờ. Nhưng thời bấy giờ, sự mê tín còn rất mạnh mẽ, và những sinh vật đó có một đời sống rất mãnh liệt.
Mỗi khu rừng có một sự truyền kỳ của nó. Khu rừng này cũng có chuyện hoang đường của nó.
Bianca biết rõ câu chuyện. Juana đã thuật lại cho nàng nghe với cái vẻ trang trọng của những người tin tưởng. Người ta có nhắc lại cho nàng nghe ở Venise.
Phải! Người Đàn ông Nâu ở trong rừng đang đuổi theo nàng bén gót.
Ông ta rượt theo đến gần, lùi xa để làm cho nàng hốt hoảng hơn, để đùa giỡn nàng.
Và chính ông ta đang gầm, thét, lúc thì ở gần sát bên nàng, lúc thì ở nơi xa...
Và cả một chuyện hoang đường đang hiện lên trong tâm trí rối loạn của nàng.
Câu chuyện hoàn toàn đúng sự thật, không thể chối cãi về người Đàn ông Nâu hiện ra trong sự tưởng tượng của nàng.
Nàng tự ôn lại trong lòng, đúng theo lời kể của Juana.
Người Đàn ông Nâu ở trong rừng!...
•••
Ông ta là ai?
Nàng bị vấp ngã, té quị trên đầu gối, hai tay ôm đầu, chờ đợi nhát đánh oan nghiệt...
Sự việc xảy ra từ thuở xa xưa vào thời kỳ lập quốc đầu tiên ở Venise. Câu chuyện truyền kỳ, được thêu dệt thêm qua các thời kỳ, không chú ý đến một niên đại ký thành thạo. Nếu không thế thì nó đâu phải là chuyện truyền kỳ? – Đặt vị trí một thành trì ở giữa đầm nước mặn, vào những thời kỳ xa xôi, những người Venètes đầu tiên có ý nghĩ táo bạo thiết lập nên một thành phố ở giữa biển, một thành phố hoàn toàn quân sự trở thành sào huyệt của bọn cướp biển.
Vào các thời kỳ đó, đầm nước mặn còn trải ra rất rộng về phía Tây và về phía Bắc. Mestre vẫn chưa hiện hữu, cũng như là khu rừng. Tại nơi có những ngôi nhà ở Mestre như hiện nay, xưa kia là những tảng đá ngầm và những làn sóng biển rền vang. Chính nơi này hiện nay mọc những cây sồi, cây trắc bá và cây bách hương.
Vào khoảng giữa của khu rừng hiện nay, một thành trì được xây dựng lên, có bốn tháp canh chắc chắn bảo vệ trên một hòn đảo, hoặc đúng hơn là trên một hòn đá như là một cái tổ chim hải âu.
Đây là nơi cư trú của một người có tên là Catenaccio có bản sắc gần giống như là gã Râu Xanh trong truyện cổ dân gian của chúng ta.
Catenaccio, theo truyền kỳ được gọi là nam tước, mặc dù vào thuở xa xưa của câu chuyện truyền kỳ vẫn chưa có tước vị đó, Catenaccio sống trong thành trì của ông ta với một trăm bộ hạ có võ trang và với các gia nhân của mình.
Những chiếc tàu đáy bằng rộng lớn chở ông cùng đám bộ hạ cưỡi ngựa trang bị đầy đủ đi đến đất liền hoặc là đến thành phố vừa mới thành lập mà sau này sẽ trở thành nữ hoàng của biển. Mỗi lần, từ nơi xa người ta trông thấy những chiếc tàu đáy bằng rời khởi thành trì, mọi người run rẩy, những người đàn bà thì than khóc, những người đàn ông thì chuẩn bị một cuộc chống cự tuyệt vọng. Thật vậy, nam tước Catenaccio chỉ rời khỏi sào huyệt của mình để đi cướp bóc, đốt phá. Và nhất là ông ta thường thực hiện những cuộc tàn phá và sự giận dữ điên cuồng đối với Venise vừa mới thiết lập. Thật vậy, cho đến nay ông là vị chúa tể duy nhất trên đầm nước mặn lớn, cho nên ông nhìn với một lòng ganh tỵ giận dữ khi bên cạnh ông, trong các hòn đảo cát, có những người láng giềng táo bạo đến tranh giành với ông quyền bá chủ trên mặt biển và trên mảnh đất lân cận. Thành ra cứ khoảng ba hay bốn năm, ông xuất hiện với đám bộ hạ có khí giới, đổ bộ và ngồi trên mình ngựa, áo có bọc sắt, tay cầm giáo, và những cuộc tàn sát lớn bắt đầu. Ông hủy diệt những trụ nhà sàn bên trên xây cất những ngôi nhà, làm ngập lụt những dinh thự vừa mới xây dựng lên, giết càng nhiều người càng tốt, và cuối cùng đi trở về sào huyệt của mình, bắt đem đi những nàng thiếu nữ Venise đẹp nhất trong số những người đẹp.
Cứ vào mỗi lần viễn chinh, Catenaccio trở về đều bị tổn thương, vì đã bỏ lại trên chiến trường một số lớn đồng bọn. Nhưng vừa trở về, ông bận lo thay thế những người chết. Còn về những người bị thương, ông không chút lo lắng: Một lần dứt khoát, ông ra lịnh chất họ lên một chiếc tàu được người ta đưa đến nơi mà sau này là con sông Orfana, theo ký ức thê thảm còn truyền lại; và bấy giờ người ta chỉ làm cái việc giản dị nhận cho chìm chiếc tàu. Do biện pháp đó, Catenaccio đã thuyết phục bộ hạ rằng cần phải chiến thắng hoặc là chết tại chỗ. Những kẻ còn sống sót được tưởng thưởng rất trọng hậu: Vàng, nữ trang và những người phụ nữ. Trong những ngày tiếp theo cuộc viễn chinh, đó là một sự trác táng ghê gớm ở trong thành trì. Từ nơi xa, những người dân Venise nghe những tiếng kêu la của vợ họ vẫn còn chống cự và người ta nghĩ rằng sự giận dữ và sự khủng khiếp của họ ngày càng lớn biết bao. Về phía Catenaccio, vừa tái lập xong đám bộ hạ ăn cướp của mình, là ông ta đi lên tháp canh phía Đông nhìn qua Venise; bấy giờ suốt trong nhiều ngày, ông ngắm nhìn với vẻ tức tối những người Venise đang can đảm tiếp tục tiến hành công việc của họ, và ông chuẩn bị một cuộc viễn chinh mới.
Có bốn cái tháp ở lâu đài, theo như lời truyền kỳ vẫn còn nói. Mỗi một tháp canh dành cho một người đàn bà bị ông bắt về sào huyệt. Mỗi người đàn bà đó đến lượt của mình, phải chịu sự ân ái của ông. Cho nên sau mỗi chiến dịch, thì việc xảy ra như sau:
Ở trong sân tòa lâu đài, Catenaccio chọn trong số những nữ tù nhân bốn người được ông thích nhất và được ông chọn lựa theo bốn nhan sắc khác nhau: số còn lại được ông bỏ lại cho đám quân lính. Bấy giờ ông cầm tay một trong bốn nàng dẫn đến, đúng hơn là xô đẩy về phía cái tháp ở hướng Đông. Tại đây, trước sự hiện diện của người đàn bà đang ở đó, ông bắt đầu cưỡng hiếp người đàn bà mới đến. Rồi ông nắm đầu tóc của người đàn bà cũ, chặt một cái rơi đầu. Ông cũng lập lại hành vi đó ở trong ba cái tháp kia. Đó là cách thức Catenaccio xếp đặt chỗ ở cho bốn người vợ mới, vào sau mỗi cuộc viễn chinh của ông.
Theo truyền kỳ, sự lân cận với một gã phóng túng như thế thật sự là một thiên tai. Người Đàn ông Nâu chồng chất những tội ác mà không thể tiên đoán đến chừng nào mới chấm dứt những tai họa đó. Người Đàn ông Nâu, chính là Catenaccio, được tặng biệt danh như thế là do tóc và chòm râu dài màu nâu của hắn.
Những người dân Venise tìm đủ mọi biện pháp hữu hiệu để loại trừ cái tai ách đó. Ban đầu, họ muốn dùng một chiến lũy bao bọc quanh thành phố đang xây cất. Nhưng chiến lũy bị người Đàn ông Nâu tàn phá một cách dễ dàng, nhanh chóng. Rồi họ nỗ lực tấn công tòa lâu đài, nhưng võ trang kém, trang bị không đầy đủ, họ bị đẩy lui và chịu những sự tổn thất ghê gớm. Cuối cùng, một đạo binh, bị đánh bại chỉ còn một nắm tay, tuyệt vọng, vì đã vô ích cầu nguyện Saint Pierre và Saint Paul – vả lại vào thời kỳ đó chưa có những vị thánh này – họ đành buồn bã quyết định bỏ những hòn đảo của họ để đi ẩn trốn ở nơi xa.
Bấy giờ, ở trong Venise có một thanh niên bình dân tên là Marc. Chàng là vị hôn phu của một cô thiếu nữ xinh đẹp được chàng yêu thương tha thiết, cũng như là chàng đã được yêu thương. Nàng bị Catenaccio bắt đi và chịu chung số phận với các người bạn gái của mình. Nàng tên là Giovanna. Nỗi tuyệt vọng của Marc thật là to lớn. Nhưng thay vì than khóc rên rỉ vô ích như những đồng bào của mình, chàng giữ riêng những ý tưởng của mình, gạt bỏ sự phiền muộn trong lòng và nghĩ đến việc báo thù. Nhưng làm thế nào? Không thể xâm nhập vào trong lâu đài. Chưa bao giờ Catenaccio để cho một người đàn ông đi vào, ông từ chối cả tiếp rước những người đi hành hương, trên đường đi đến đất Thánh, đến hỏi xin ông tá túc. Chúng tôi xin nói rằng truyền kỳ không có giải thích tại sao có một đất thánh và có những khách đi hành hương vào thời kỳ được chỉ dẫn, xảy ra trước khi Chúa ra đời. Nên ông đã từ chối không cho những khách hành hương tá túc, còn về phần những tù binh, chúng ta biết rằng ông ta không bắt họ bao giờ, vì đã có thói quen giết chết tất cả.
Một năm kia, Catenaccio, người Đàn ông Nâu chuẩn bị một cuộc đổ bộ lên Venise.
Người ta quả quyết rằng cái đêm trước ngày khởi hành, quỷ Satan, kẻ che chở cho Catenaccio, hiện ra trước mặt ông ta và hết sức khuyên ông nên bãi bỏ cuộc viễn chinh đó.
– Tại sao như vậy? người Đàn ông Nâu gầm vang, tại sao lần này ta lại không đi cải thiện một số dự trữ đàn bà đẹp cho giường ngủ của ta, một số rượu ngon cho bầu rượu của ta, và một số vàng cho những bộ hạ của ta?
– Ta không thể tỏ cho ai biết điều đó, Satan đáp lại, "Thật vậy, Saint Marc đã cấm đoán ta hẳn hòi. Và mi nên biết rằng Saint Marc đã nhận những người Venise dưới sự bảo vệ của ngài, là một vị thánh ghê gớm sẽ tận diệt ta nếu ta cãi lịnh ngài.
– Tốt! Hãy tống cổ Saint Marc và cả chính mi đi! Ta chỉ làm theo ý ta.
Satan lắc đầu và đau buồn rút lui, theo như thói quen rút lui của ông ta, nghĩa là bằng cách đi sâu vào trong lòng đất giữa tiếng động vang lừng đầy khói.
– Có bao giờ người ta trông thấy một gã nhát gan như thế! Catenaccio càu nhàu rồi liền ra những lịnh cuối cùng cho cuộc viễn chinh đã được dự định.
Đến lúc rạng đông, những người võ trang lên ngựa, đội mũ sắt, mặc giáp sắt, những tay áo giáp và những ống áo giáp bằng sắt cột chặt bằng những sợi dây da, dáo và chùy cầm nơi tay, xuống những chiếc tàu đáy bằng lập tức rời bến, ba hàng chèo lập tức khua động mặt nước nhịp nhàng theo tiếng hát của những người chèo thuyền và những quân sĩ, những âm thanh hòa tấu thành một bản nhạc khủng khiếp.
Catenaccio và lũ bộ hạ được tiếp đón bởi một đám mưa tên cũng không ngăn được họ đổ bộ; một cuộc chiến đấu đẫm máu tiếp diễn và chẳng bao lâu, những người Venise bị thất trận, bắt đầu bỏ chạy. Catenaccio, nhớ đến những lời khuyên nhủ của người bạn Satan, bắt đầu cười cợt. Cuộc cướp phá bắt đầu và kéo dài suốt cả ngày đêm.
Sáng hôm sau, Catenaccio dẫn đầu đám bộ hạ ở lâu đài, rời khỏi Venise bị đốt cháy, bị tàn phá thêm một lần nữa, mang theo khoảng năm chục người đàn bà và thiếu nữ.
Trong sân tòa lâu đài, người Đàn ông Nâu duyệt qua những kẻ khốn nạn và theo thói quen, chọn ra bốn người cho riêng mình, nếu chưa phải là đẹp nhất, ít ra cũng là những người đàn bà được ông ta thích.
Ngay tức khắc, ông ta nắm cánh tay một người lôi vào trong ngọn tháp bên Đông, là ngọn tháp ngó về hướng Venise.
Ông đi vào trong một gian phòng rộng lớn nơi kẻ bị hoạn nạn đang ở sắp sửa bị Catenaccio cắt cổ sau khi đã thỏa mãn mối dục tình với người đàn bà mới đến.
Kẻ khốn nạn đang quỳ trong một góc tháp, tay cầm một cây dao găm.
Ngay sau khi trông thấy người đàn bà sắp sửa là nạn nhân thay thế cho mình, nàng giật mình và cố hết sức khó khăn mới giữ khỏi thốt ra một tiếng kêu.
– Giovanna, Catenaccio gầm vang, hãy nghe rõ ta nói!
Thế là đến lượt người nữ tù nhân mới bị bắt giật mình. Bởi vì người nữ tù nhân mới chẳng ai khác hơn là Marc, chàng thanh niên đẹp trai, vị hôn phu của Giovanna. Sau trận chiến đấu, chàng đã cải trang thành một người đàn bà, vì đã trù định cái kế hoạch liều lĩnh để xâm nhập vào trong lâu đài nhờ ở mưu mẹo đó. Làm thế nào chàng được thật sự nhận ra là một người đàn bà? Làm thế nào Catenaccio lựa chọn chàng, người đầu tiên, để lôi kéo vào trong ngọn tháp phía Đông? Chuyện truyền kỳ không màng đề cập đến những tình tiết như thế. Và chúng tôi chỉ làm cái việc nhắc lại mà thôi.
– Giovanna! Catenaccio kêu lên, hãy nghe ta nói! Mi đã chống cự lại ta nhờ ở cây dao găm đáng nguyền rủa của Saint Marc cho mi, nhưng mà giờ cuối cùng của mi đã đến; nếu như ta đã không thể cưỡng bức mi, thì ít nữa ta cũng có thể cắt họng mi!
Do như vậy, Marc biết rõ rằng vị hôn thê yêu dấu của mình vẫn còn trinh tiết, người ta nên nghĩ đến nỗi vui mừng khôn xiết của chàng.
Bấy giờ, Catenaccio quay sang phía Marc:
– Và mi, đàn bà, mi tên gọi là gì?
– Mi sắp được biết! Marc trả lời với một giọng vang lừng.
Đồng thời, chàng vứt bỏ chiếc áo dài đàn bà chàng đang mặc và hiện ra với một áo giáp sáng ngời, tay cầm một thanh gươm.
– Ta tên Marc, chàng nói tiếp, và ta được vị thánh của ta đang mang tên phái đến, để trừng phạt mi về tất cả những tội ác của mi.
Ngay tức khắc, Marc xông đến và thọc sâu lưỡi gươm vào cổ họng ông ta trước khi Catenaccio kịp hồi tỉnh lại khỏi sự ngạc nhiên và kinh hãi gây ra do cái tên và sự xuất hiện bất ngờ đó.
Người đàn ông Nâu ngã gục xuống trong một vũng máu rộng và Giovanna rung rẩy nhảy vào trong đôi tay của vị hôn phu và cũng chính là người đã giải phóng cho nàng.
Vào lúc đó, Satan hiện ra và cúi xuống mình người Đàn ông Nâu đang rên rỉ trong cơn hấp hối, kêu lên:
– Ta đã nói những gì với mi?
– Mi có lý, Catenaccio nói. Hãy mang ta đi, bởi vì chúng ta đã thỏa thuận với nhau.
Quỷ Satan buông ra một tiếng cười khủng khiếp, nắm lấy đầu tóc của Catenaccio và gõ vào những lát đá cho nứt ra, ông ta đi sâu vào trong lòng đất. Ngay lập tức, những tấm vách thành của tòa lâu đài đáng nguyền rủa tan rã ra với một tiếng vang khủng khiếp và một lúc sau, cả thành trì được xây cất trên tảng đá đều chìm sâu dưới đáy biển.
Người ta không biết do phép lạ nào Marc và Giovanna được ở trong một chiếc thuyền đi về đến Venise. Đôi trai gái được tiếp rước hết sức long trọng. Chẳng bao lâu họ làm lễ thành hôn và những đứa con xinh xắn lần lượt ra đời.
Đó là câu chuyện truyền kỳ như vậy về người Đàn ông Nâu ở trong rừng được người ta vẫn còn kể lại trong các ngôi nhà tranh ở miền thượng nước Ý với không ít sợ hãi, sau khi đóng chặt hết các cánh cửa.
Đây là những gì được người ta kể thêm:
Linh hồn của người Đàn ông Nâu bị đày phải vĩnh viễn đi lang thang ở trên nơi địa bàn đã xảy ra những tội ác của ông. Cho nên, chừng nào đầm nước mặn lớn vẫn còn hiện hữu trong những truyền thuyết thời kỳ nguyên thủy thì những người đánh cá vẫn còn bị xui xẻo lôi cuốn cho đến nơi vị trí xưa của tòa thành trì đáng nguyền rủa! Thỉnh thoảng họ trông thấy một chiếc thuyền ma từ nơi đó đưa lên một tiếng kêu chói tai điếc óc. Lúc bấy giờ họ chèo ráo riết chạy trốn, bởi vì chiếc thuyền ma rượt theo họ, và người Đàn ông Nâu tìm cách chiếm đoạt những người vợ của họ.
Nhiều thế kỷ trôi qua. Cát đã lấp đầy một phần đầm nước mặn, đất thay thế cho biển ở nơi trước kia có tảng đá của Catenaccio; cây cỏ mọc lên, rồi nguyên cả khu rừng nổi lên giữa bờ biển và Mestre, ngôi rừng mà ngày hôm nay đã biến mất.
Nhưng chúng ta đừng tin rằng Catenaccio dễ dàng từ bỏ những bùa ngải của ông ta. Trước kia ông ta là người Đàn ông Nâu của chiếc thuyền ma, bây giờ ông ta thành người Đàn ông Nâu chạy bộ đuổi theo, có thế thôi.
Những người bị ông đuổi theo luôn luôn là những người đàn bà, những người thiếu nữ dại khờ đã liều lĩnh đi đêm, bị gặp phải ông ta.
Ông rượt theo họ, truy lùng từ bụi rậm này đến bụi rậm khác, và bất hạnh cho họ nếu bị ông ta bắt được.
Người ta kể lại số thiếu nữ đã mất tích ở trong rừng, và những sự mất tích đó được quy cho người Đàn ông Nâu.
Bianca là một thiếu nữ có nghị lực, tính tình cương quyết và thẳng thắn. Sự mê tín không ảnh hưởng mấy đến nàng, vả lại nàng có một trình độ học vấn, đó là sự đảm bảo cho nàng.
Nhưng nếu như người ta đem một người thiếu nữ nào khác ở vào trong trường hợp khủng khiếp như Bianca, chắc chắn lý trí người thiếu nữ đó cũng cuống cuồng rối loạn. Nếu người ta để người thiếu nữ đó ở giữa cảnh tăm tối, tận đáy một khu rừng sâu với những tiếng gió gào thét, những tiếng rên rỉ, lời oán than huyền bí, những tiếng kêu của hươu, nai đập vào tai như là những tiếng kêu la ghê rợn. Trong bóng tối dễ gây cho người ta nỗi sợ hãi, cảm giác rùng rợn... Nếu như thình lình người ta gợi lại trong trí nhớ của đứa trẻ đó câu chuyện được kể đi kể lại nhiều lần và một chuyện truyền kỳ như chúng tôi vừa thuật lại, người ta sẽ cảm thông sâu sắc tâm trạng của Bianca trong lúc khốn quẫn này.
Chúng tôi đã nói rằng nàng bị té quỵ xuống và nhắc lại với giọng khủng khiếp.
– Người Đàn ông Nâu ở trong rừng! Người Đàn ông Nâu đó đang rượt đuổi theo ta!
Thời gian xảy ra như vậy được bao lâu?...
Có lẽ đến hai hoặc ba giờ sáng, tiết trời lạnh giá. Bianca run rẩy vì lạnh cóng, không còn đủ sức chống lại sự sợ hãi nữa. Nàng tiếp tục bước đi với bước chân lảo đảo, tai lắng nghe, mắt mở to, nỗi khiếp sợ càng tăng, nàng rùng mình ớn lạnh.
Bỗng nhiên, nàng nghe có bước chân từ phía sau.
Bước chân dồn dập, dường như tức giận.
Và lần này, không còn là một ảo giác nữa, một kẻ nào đó đang chạy theo sau lưng nàng.
Bianca tập trung tất cả các sức lực.
Nàng chạy thẳng đến trước mặt, không một hy vọng nào thoát khỏi tay người Đàn ông Nâu ở trong rừng, nàng chạy bởi một bản năng cuối cùng.
Tiếng kêu the thé của một con cú mèo, phá tan cảnh im lặng. Tiếng kêu đó là báo hiệu một niềm xui xẻo, nàng đáp lại bằng một tiếng kêu tuyệt vọng. Và lần thứ hai, nàng té quỵ xuống, cảm thấy trên gáy mình hơi thở của người Đàn ông Nâu trong rừng.
Chỉ một lúc người lạ chạy theo sau đuổi kịp nàng. Từ lớp trong chiếc áo khoác ngoài, ông thò ra một chiếc lồng đèn mờ, đưa lên, hắt ánh sáng chiếu trên khuôn mặt của Bianca.
Một nụ cười khó tả lúc bấy giờ nở trên môi người đàn ông đó.
Và nếu như Bianca ngước mắt lên vào lúc đó, hẳn nàng còn kinh khủng hơn là thấy mình đứng trước bóng ma của Catenaccio, nàng sẽ nhận ra khuôn mặt ghê tởm của con quái vật mặt người đang cúi xuống mình nàng.