Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXVIII HÌNH DÁNG CỦA NHỮNG CON HỔ

❊ ❊ ❊

Vừa ra khỏi dinh thự của Imperia, điên cuồng vì vui mừng và lòng kiêu căng, Sandrigo rời khỏi Venise và vội vàng đi theo con đường đưa tới những khe núi La Piave.

Ông ta đến ngôi làng Nervega vào lúc chín giờ đêm và đi vào một ngôi nhà ở cuối làng.

Tại đây, đội mười hai người đang hội họp.

Sandrigo nhìn những người đàn ông đó mà ông ta đã khổ công tuyển dụng từ bốn tháng nay; đó là tất cả những bộ hạ còn sót lại từ những lực lượng cũ của ông ở trong núi.

Thay vì bị nản lòng, tên cướp đã thành lập lại ngay trong Venise một nhóm cướp có lẽ còn ghê gớm hơn.

– Tất cả mọi người có đủ mặt? Ông ta nói. Tốt. Họ có bao nhiêu người ở trên kia?

– Tất cả sáu người, một người dường như là phó đảng của Sandrigo trả lời. Bốn ở dọc theo hang động, hai trước cửa của tên tù nhân.

– Quỷ hôm nay theo giúp chúng ta, Sandrigo nói. Nhưng phải hành động mau lẹ.

– Phải, Scalabrino có đi lảng vảng ở đây trong hai ngày, và nó rất có thể trở lại.

– Scalabrino sẽ không trở về nữa! Thủ lĩnh Sandrigo nói. Mối thù cũ đã thanh toán xong.

Bọn cướp run rẩy.

– Nhớ đừng quên những gì ta hứa hẹn với bọn ngươi. Của cải để ở trong động. Bọn ngươi sẽ lục soát kỹ từ đầu đến cuối. Và đến lúc tìm ra, phân nửa dành cho bọn ngươi.

Ánh mắt của bọn cướp chiếu ngời và vài tiếng chửi thề vang dội, mặc dù các kỷ luật gắt gao được họ tuân theo ở trước mặt thủ lĩnh.

– Lên đường! Sandrigo ra lịnh.

Trong giây lát, bọn cướp ra đến bên ngoài và tản mác theo những đường mòn khác nhau. Chắc chắn trước đó mỗi người trong bọn họ đã nhận lệnh và biết những gì họ phải làm.

Sandrigo đi ra sau cùng và trầm ngâm, chậm chạp đi theo con đường đưa đến Hắc-Động. Còn cách động độ một ngàn bước, ông ta nằm dài sau một bụi cây rậm và chờ đợi.

Cuộc chờ đợi kéo dài độ một giờ.

Đến cuối thời gian đó, một tiếng huýt gió kéo dài vẳng lên trong đêm tối.

– Đã xong! Tên cướp lẩm bẩm.

Bấy giờ ông ta đứng lên và không cần cẩn thận nữa, lẹ làng tiến đến hang động và đi vào.

Một cây đuốc soi sáng bên trong động.

Bốn người đàn ông bị trói chặt đang ngồi kề cận trong một góc, lưng dựa vào vách đá hoa cương.

– Bắt buộc phải giết chết hai người, tên phó đảng của Sandrigo nói.

Sandrigo phác một cử động lãnh đạm.

Và liếc nhìn một cái lên những tù binh, ông ta bảo:

– Hãy mở trói cho họ.

Trong chốc lát, bốn người tù binh được mở dây trói và đứng lên.

– Hãy nghe cho rõ, Sandrigo nói. Bọn ngươi trước kia ở trong nhóm của ta. Bọn ngươi đã nổi loạn chống lại ta để tuân theo lịnh của một gã mưu sự, gã đàn ông đó sẽ không bao giờ thuộc về giới chúng ta. Hơn nữa, ta từ Venise đến. Ta đã thân cận những người mà ta đã phanh phui được sự thật về người đàn ông đã gieo rắc sự rối loạn trong tổ chức của chúng ta. Bọn ngươi biết kẻ được bọn ngươi mù quáng thừa nhận làm thủ lĩnh là ai không? Đó là một nhân viên quan trọng của Hội đồng Thập nhân chế. Kế hoạch của ông ta thật giản dị: Gây tín nhiệm cho tất cả các nhóm ở trong núi, dụ đưa họ đến Venise và bắt giữ hết bọn họ một lượt.

– Mi nói láo! Một người tù nhân nói.

Một tiếng nổ vang dội.

Kẻ khốn nạn ngã quỵ, đầu bị bắn bể, và một tiếng thì thầm khen ngợi pha lẫn sợ hãi chạy dài trong bọn cướp.

Sandrigo lạnh lùng ngồi xuống chiếc ghế đẩu mà ông ta đã lấy lúc đi vào.

– Ta tiếp tục, ông ta nói. Bọn ngươi có chịu theo chúng ta không? Bọn ngươi có chịu nói lại với các bạn đồng hành bị lầm đường lạc lối về những gì ta vừa nói không, và báo trước cho họ biết về sự nguy hiểm ghê gớm mà họ đang chịu đựng? Nếu như bọn người là những người đàn ông, nếu bọn ngươi là những tên cướp thật sự, bọn ngươi sẽ chấp nhận và bọn ngươi sẽ cứu thoát những người anh em của mình. Về phần ta, ta sẽ quên lãng việc quá khứ, sẽ thừa nhận bọn ngươi vào việc phân chia của cải đang có ở đây. Bọn ngươi nên quyết định ngay.

– Tôi chấp nhận! Một người tù binh nói.

– Tôi cũng vậy, người thứ nhì nói.

– Còn mi? Sandrigo ngỏ lời với người thứ ba.

– Ta, ta nói cũng như là anh Luigi đáng thương: Mi nói láo!

– Thế là mi sẵn sàng đi theo Luigi? Sandrigo gầm lớn.

– Phải, hơn là phản bội. Và hai người các anh, các anh sẽ đền tội hèn nhát của mình, sớm hay là muộn...Đánh đi, Sand...

Với một cử động chớp nhoáng, Sandrigo giơ cao cây dao găm. Món võ khí cắm sâu vào lồng ngực cho đến cán.

Hai tên phản bội quay đầu đi, mặt mày xanh mét.

– Bọn ngươi được tha thứ, Sandrigo nói. Kể từ nay bọn ngươi là người của chúng ta như từ trước đến nay chưa từng xảy ra việc gì.

Họ cúi đầu vừa ấp úng cám ơn.

– Hãy canh chừng hai gã này cho ta, Sandrigo nói nhỏ vào tai tên phó đảng, và với một dấu hiệu đầu tiên... Không thương xót!

Rồi, ông ta nói lớn:

– Bây giờ, hãy bắt đầu lục soát!

Sandrigo cầm một cây đuốc trên tay, đi thẳng đến cuối động.

Ông ta đi đến một cánh cửa bị đóng chặt cứng và cúi xuống nghe. Không một tiếng động nào lọt đến tai của ông.

– Có lẽ nào người đàn ông đã chết? Ông ta nghĩ.

Bấy giờ ông ta mở cửa đi vào.

Ánh đuốc soi sáng gian ngục tối.

Trong góc xa nhất và tối nhất, có một người đàn ông đang ngồi chồm hổm, quần áo tả tơi, gầy ốm, hốc hác, đôi mắt chiếu ngời một ánh sáng lạ thường.

Đó là Bembo.

Trông thấy người lạ mặt đó đi vào cầm trong tay một cây đuốc, dao găm tuốt trần dắt ở thắt lưng – lưỡi dao vẫn còn dính máu đỏ! – Bembo bắt đầu run lập cập và nép mình vào trong một xó.

– Ông đến để giết tôi! Ông ta ấp úng. Ôi! Tôi thấy việc đó!... Gã Roland tàn nhẫn tìm thấy cuộc trả thù của gã chưa đầy đủ... Gã cho giết tôi!...

– Ngài nên yên lòng! Sandrigo nói.

Bembo không nghe. Ông ta tiếp tục than van với cái giọng rền rĩ do sự sợ hãi gây nên.

– Tôi đền tội chưa đủ sao? Phải, tội ác của tôi thật kinh khủng và tôi có thể đo lường sự đau đớn mà tôi đã trừng phạt Roland, bây giờ, chính tôi, tôi cũng chịu đau đớn. Nhưng tất cả có những giới hạn, dù là ông có quyền hạn để trừng trị tôi! Và rồi, ông hãy nói với Roland là ông ta chỉ là một người đàn ông tầm thường như tôi. Ôi! Ông nên nói rõ giùm với ông ta... Và chỉ có một mình Chúa mới nắm giữ cán cân công lý tối thượng. Phải, một mình Chúa! Bởi vì Chúa cương quyết trừng phạt nhưng ngài cũng biết tha thứ cho những ai biết ăn năn hối lỗi... Và tôi, tôi biết ăn năn! Tôi tự hối hận! Tôi trải qua tất cả những giây phút trong cuộc đấu tranh sinh tồn khốn nạn của tôi để xin tha thứ!... Nhưng chẳng một ai nghe được lời tôi!...

Viên hồng y quỳ lết đầu gối và tự đập vào ngực mình.

Sandrigo nhìn ông ta với một sự ngạc nhiên đầy khinh bỉ. Và với một giọng gay gắt, ông ta nói thật lớn tiếng:

– Nào, đức ông hồng y, hãy đứng dậy! Ngài là hồng y giáo chủ! Và người ta quỳ gối trước mặt ngài, sao ngài lại quỳ lết dưới chân tôi. Hãy đứng dậy, ngài được tự do!

Bembo vẫn còn quỳ gối, sửng sốt.

– Tự do! Ông ta ấp úng.

– Cần phải nhắc lại ngài sao? Tự do để đi ra khỏi nơi đây, tự do để trở về Venise, tự do để lấy lại đẳng cấp của ngài trong xã hội và Giáo đường, và trong cung điện quận công nơi thủ tướng đang chờ đợi ngài!

– Tự do! Bembo nhắc lại, Roland dung tha cho tôi sao! Thế là tôi đã xét đoán đúng ông ta! Ông ta đúng là người có tất cả mọi lòng cao thượng! Ôi! Xin cảm tạ ông ta!

Bấy giờ, một dòng nước mắt tuôn tràn trong đôi mắt ông ta.

Ông ta muốn đứng lên, nhưng té xuống.

– Chúa ơi! Ông ta gào lớn. Nếu như đây không phải là sự thật! Nếu như đây là một sự giày vò giống như là ta đã trừng phạt ông ta lúc ta đi xuống địa ngục của ông ta!...

Sandrigo cúi xuống, nắm viên hồng y, dựng đứng ông ta lên và lay mạnh ông ta.

– Ô hay, ông ta thét lớn, bộ ngài điên hay sao! Tôi bảo rằng ngài được tự do! Và không phải là một chút ân huệ nào của Roland đã phóng thích ngài cả. Chính tôi, tôi là Sandrigo!... Nào, ngài hãy đi theo tôi!

Ông ta kéo Bembo đi ngang qua hang động vang dội tiếng cuốc đập dữ dội vào đá hoa cương.

Đến lúc ra đến bên ngoài, viên hồng y thở được khí trời trong sạch và thơm tho của núi, đến lúc ngước mắt lên, ông ta trông thấy những vì sao lấp lánh đầy trời, ông ta đứng yên vài phút trong trạng thái đê mê.

Sandrigo để ông ta ngồi xuống và đưa cho một ly rượu được Bembo uống cạn một hơi.

Bấy giờ, những tư tưởng của ông trở nên rõ ràng hơn.

Ông nhìn xung quanh mình và bắt đầu hiểu việc gì đã xảy ra.

– Ông là ai? Ông ta hỏi Sandrigo. Hãy nói cho tôi biết tên ông, ôi người đã giải thoát cho tôi, để cho tôi có thể nhắc lại trong những lời cầu nguyện của tôi cho đến mãn đời...

– Nhất định, đây chỉ còn là một mảnh tơi tả! Tên cướp lẩm bẩm. Tôi tên Sandrigo, ông ta nói tiếp lớn tiếng. Nhưng nếu như ngài tin tôi, ngài sẽ còn những việc làm tốt hơn là hiến dâng những lời cầu nguyện cho

Chúa không ích lợi gì...

– Sandrigo! Viên hồng y nhắc lại.

– Phải, và tôi là trung úy đội cung thủ ở Venise.

– Chà! ông đã được phái đến để giải thoát cho ta?

– Tôi giải thoát cho ngài bởi vì tôi thích như vậy, Sandrigo trả lời.

– Không hề gì! Xin cảm tạ, chàng trai trẻ của ta!

Bembo nắm lấy hai bàn tay của tên cướp và siết chặt.

Thình lình, ông ta chạy vụt đi, biến mất trong đêm tối.

Cùng với sự vận động, sức lực của ông hồi phục mau lẹ. Ông chạy, vượt qua những hố nẻ, nhảy ngang qua những tảng đá, thốt lên những tiếng kêu la, lắp bắp liên hồi những lời vô nghĩa.

Cuộc chạy đua điên cuồng đó kéo dài nhiều giờ và mặt trời mọc lên khi Bembo trở lại hang động.

Chắc chắn ông ta đã suy ngẫm dài dòng, chắc chắn rất nhiều khoảng tối đen trong trí của ông đã trở lại sáng tỏ, bởi vì đến lúc ông ta hiện trở ra trước mặt Sandrigo, người này chỉ hơi nhận ra cái gương mặt cứng cỏi và tàn nhẫn ở trước mặt.

– May lắm! tên cướp gầm vang. Tôi thích thấy ngài như thế hơn.

– Ông có theo dõi ta? Bembo hỏi.

– Để làm gì? Tôi biết chắc rằng ngài sẽ trở lại.

– Tốt. Vậy là ta thật sự được tự do?

– Giờ đây ngài đã có bằng cớ.

– Thật đúng. Ông sẽ đưa ta đi đến đâu?

– Đến Venise, nơi ngài đang được chờ đợi.

– Chờ đợi. Bởi ai?

– Bởi ngài thủ tướng Foscari, tôi đã có nói với ngài.

– Tốt. Vậy là chúng ta đi ngay.

– Trước hết ngài hãy ăn uống no nê đã, thưa ngài Hồng y, rồi thay đổi y phục, bởi vì trông ngài rất đáng sợ.

Sandrigo chỉ cho hồng y một căn phòng được dọn trong hang động; một chiếc bàn dọn sẵn thức ăn và những chai rượu; trên một chiếc ghế đẩu, một bộ trang phục kỵ sĩ đang chờ.

Bembo vội vàng mặc y phục vào và bắt đầu ăn ngấu nghiến.

– Chúng ta đi đi! Ông ta bảo Sandrigo, khi ông ta ra khỏi gian phòng, cơ thể ông ta hoàn toàn thay đổi, có đầy đủ sức lực.

– Ngay lập tức, tên cướp nói.

Một người đàn ông giữ hai con ngựa đóng sẵn yên cương. Sandrigo nhảy lên một con, Bembo lẹ làng cưỡi trên con ngựa kia chứng tỏ rằng ông ta đã quen cưỡi ngựa.

Bấy giờ, Sandrigo gọi tên cướp giữ chức phó đảng đến bảo nhỏ những chỉ thị. Rồi ông ta nói thêm:

– Và những cuộc lục soát đó ra sao?

– Không có kết quả nào cả.

– Cần phải tiếp tục.

Tên phó đảng lắc đầu với một sự chán nản rõ rệt.

– Bởi địa ngục! Sandrigo gầm lớn, tốt hơn nên cho nổ sập cả ngọn núi!

Ông làm một cử động cương quyết và chạy vụt theo viên hồng y đang đi xuống sườn núi.

Chừng nào còn ở trên triền núi, cả hai giữ yên lặng.

Họ đi như thế ngang qua ngôi làng Nervesa, và theo con đường đẹp đẽ Trévise ở giữa đồng trống để đến Mestre và những đầm nước mặn của Venise.

– Thưa ngài trung úy, bấy giờ Bembo lên tiếng, ta xin nhắc lại với ngài một lòng tri ân vĩnh viễn.

– Tôi xin nhận lãnh, tên cướp nói ngạo nghễ, dù rằng không có gì là vĩnh viễn ở trên đời này, cũng như là lòng tri ân của những vị hồng y giáo chủ!

– Đêm nay, Bembo nói tiếp, không chú ý đến sự mỉa mai đó, khi ngài hiện ra như một vị cứu tinh, chắc ta đã nói đến nhiều chuyện mà ta không nhớ lại rõ ràng. Tuy nhiên dường như ta có nói với ngài về Roland Candiano.

– Phải! Ngài hỏi tôi xem có phải cuối cùng ông ta động lòng dung tha cho ngài không.

Bembo rùng mình và giận dữ như điên.

Tuy nhiên ông ta dằn lòng và nói tiếp:

– Roland Candiano có phải ở trong số bạn bè của ngài không?

– Cũng giống như bão tố là đồng hành của người hoa tiêu, con hổ là bạn hữu của con sơn dương, tôi hết sức thù hận người đàn ông đó, và nếu như tôi không nghĩ rằng ngài cũng có một mối thù hận giống như là của tôi, tất tôi đã để cho ngài rục xương ở trong ngục tối mà ông ta đã quăng ngài vào. Xin đức ông thứ lỗi cho sự thành thật của tôi!

– Hãy nói đi! Ngài hãy nói đi! Bembo kêu lớn. Không có những lời nói nào có thể thú vị đối với ta hơn là những lời ngài vừa mới thốt ra.

– Vậy thì, chúng ta nên nói cho minh bạch: Ngài không mang ơn tôi chi cả. Trong lúc đến đây giải thoát cho ngài, tôi không cảm thấy một thiện cảm nào đối với ngài và tôi tìm ở nơi ngài một món võ khí mới để chống lại Candiano. Tôi đã đánh ông ta vài nhát vào chỗ yếu, tên cướp nói với một nụ cười u ám. Tôi nghĩ rằng ngài sẽ giúp tôi đánh cho ông ta nhát đánh cuối cùng, nhát đánh tuyệt vời... nhát đánh mà người ta không trở về được!

– Ngài hãy tin nơi ta, Bembo nói với một giọng hùng hồn không để Sandrigo nghi ngờ chút nào đến những ý định của ông. Nhưng ta cần muốn biết là ta cùng ai liên hiệp tấn công. Ngài biết ta là ai, ta không biết ngài là thế nào.

– Tôi đã có nói với ngài: Tôi là trung úy trong cơ cung thủ của ngài đại úy thống lĩnh Altieri. Nhưng tôi mới làm đây... chỉ được vài giờ. Trước khi giữ chức vụ đó, tôi là tướng cướp.

Bembo nhìn Sandrigo với vẻ ngạc nhiên.

– Phải, việc đó làm ngài kinh ngạc, Sandrigo nói; nhưng có một kẻ sẽ nói với ngài tất cả những gì ngài muốn biết, và kẻ đó, tất ngài sẽ có ở nơi ông ta một sự tin tưởng hoàn toàn.

– Ai?

– Ngài thủ tướng Foscari.

– Được! Ta sẽ chờ về đến Venise để biết những gì về ngài. Trong lúc chờ đợi, hãy nói cho ta biết rằng ngài chờ đợi những gì ở nơi ta.

Sandrigo tỏ ra suy nghĩ một lúc, rồi ông nói:

– Tôi chờ đợi ở ngài hai việc: Điều thứ nhất, tôi đã có nói với ngài, đó là dùng tất cả quyền hành của ngài để chống lại Candiano.

– Điều đó đã thỏa thuận. Chúng ta hãy xem đến điều thứ hai.

– Vậy thì, thưa đức ông hồng y, mặc dù điều đó đối với ngài rất lạ lùng, tôi là tướng cướp trước khi làm lính cung thủ, và còn là tướng cướp danh tiếng... Nên có thật là tôi đang si tình... vừa mới đây, nhưng tôi là người có những quyết định nhanh chóng. Cho nên tôi yêu thương một thiếu nữ...

– Và ngài muốn được ta giúp cho thành công?

– Không, việc đó đã xong. Đó là những công việc mà tôi không giao phó cho ai cả.

– Rồi sao?

– Ngài hãy nghe cho rõ ràng. Hôm qua là tướng cướp, hôm nay là trung úy, tôi cần dùng áp đặt bởi một đòn chói lọi với xã hội người Ý, và đồng thời bắt buộc họ phải trân trọng người sẽ trở thành vợ của tôi.

– Tại sao như thế?...

– Tại vì người thiếu nữ đó, do nhiều lý do mà sau này ngài sẽ hiểu, rủi ro có thể sẽ bị lãnh đạm tiếp nhận. Nhưng tôi muốn rằng trung úy Sandrigo và vợ của mình phải được ngẩng cao đầu đi khắp mọi nơi.

– Ta hiểu. Cần phải làm thế nào cho việc đó?

– Những nhân vật cao cấp cần phải tham dự vào ngày hôn lễ của tên tướng cướp xưa. Việc đó, tôi cũng lo đảm trách. Buổi lễ cần phải được sáng chói, huy hoàng và nhất là phép hôn phối phải được ban cho bởi nhân vật cao cấp nhất trong giáo hội ở Venise, nghĩa là bởi chính tự tay ngài hồng y – giám mục!

– Kia là lý do tại sao ngài đã giải thoát cho ta!

Bembo kêu lớn.

– Không. Tôi đã đem ngài thoát khỏi Hắc-Động bởi vì hai người như chúng ta không phải là quá nhiều để hạ sát Roland Candiano.

– Ta đồng ý với ngài, Bembo nói. Vậy chúng ta nên gấp rút! Chừng nào mà chúng ta còn ở trong những miền này, ta chưa tin hẳn rằng ta được an toàn.

Hai người kỵ sĩ tiếp tục phi nước đại để lấy lại thời gian mà họ đã gián đoạn để trò chuyện. Đến hai giờ chiều, Bembo đã ở trong dinh thự của ông, trước sự sửng sốt của bọn gia nhân đã ngỡ rằng ông ta bị mất tích luôn.

Một giờ sau, được Sandrigo tháp tùng, ông đi vào trong văn phòng của thủ tướng Foscari.

– Ngài thấy không, thưa đức ông, rằng tôi giữ đúng lời hứa, Sandrigo nói.

Thủ tướng tỏ một cử chỉ cám ơn Sandrigo và quan sát kỹ Bembo.

Ông thật sự kinh hãi về sự biến đổi nhanh chóng trên sắc diện của viên hồng y.

Mấy ngày trải qua trong Hắc-Động đã làm xáo trộn Bembo hơn là sáu năm trải qua dưới đáy những chiếc giếng đã làm xáo trộn Roland.

Nỗi sợ hãi quả thật là động lực có tác dụng nhất và mạnh mẽ nhất để làm rối loạn con người.

Và Bembo đã sợ hãi hơn cả mọi cách diễn tả.

– Ông bạn đáng thương của ta! Thủ tướng nói vừa bắt tay ông.

– Phải, tôi đã thay đổi, có phải không, thưa đức ông? Và tuy tôi chịu đau khổ không có mấy ngày. Nhưng mỗi một ngày đó dài bằng một thế kỷ.

Ông ta hạ thấp giọng:

– Tôi cần phải nói chuyện gấp với ngài càng sớm càng tốt.

– Ngay tối nay.

– Ở đâu?

– Nơi hẹn ước bình thường của chúng ta: Cây Cầu Than thở.

– Tốt... Roland còn sống.

– Ta biết.

– Ông ta đã nổi cơn cuồng nộ đối với chúng ta. Cuộc trả thù của người đàn ông này sẽ rất ghê rợn, xét đoán theo những gì tôi vừa thấy.

Thủ tướng gan dạ cũng bằng như Bembo tỏ ra hèn nhát.

Nhưng ông ta không tự ngăn khỏi cái rùng mình.

Và ngỏ lời với Sandrigo, ông nói:

– Ông trung úy, ta xin tạ ơn ông. Ngài hồng y là một trong những bạn thân thiết của ta, một trong những người rường cột vững chắc của quốc gia. Cám ơn ông đã đem ngài về rất mau lẹ. Với những gì ông vừa làm, ta có thể đo lường được khả năng của ông. Hãy tiếp tục phục vụ chúng ta... phục vụ cho nước Cộng hòa, và nên tin chắc rằng cái cấp bậc mà chúng ta vừa ban cho ông chỉ mới là một bước đầu dẫn tới những cấp bậc khác xứng đáng hơn cho giá trị của ông.

Say sưa vì vui mừng, kể từ nay tin chắc về sự phú quí của mình, Sandrigo cúi chào, ông đã tưởng tượng thấy ở bên cạnh mình thanh gươm vàng của đại úy thống lĩnh.

Bembo và ông ta cáo từ thủ tướng và cùng đi về dinh thự của viên hồng y.

– Ông bạn thân mến, Bembo nói ngay, vậy là ngài đang ở trên con đường những vinh dự và giàu sang. Foscari có thói quen hay đo lường những lời nói của ngài và chỉ hứa những gì ngài có thể giữ được. Ngài nên tin chắc rằng về phía ta, ta sẽ hết sức nâng đỡ ngài trong quyền hạn của ta.

– Tôi tin nơi ngài, bởi tất cả lũ quỷ!

– Ngài hãy đến gặp ta ngày mai. Tới nay, ta cần phải thỏa thuận với một người mà ta cần phải tham

khảo ý kiến. Ngày mai chúng ta có thể trò chuyện có ích lợi hơn.

– Từ đây đến đó, tôi bắt đầu hành động, Sandrigo nói vừa đứng lên để đi ra. Nhưng ngay bây giờ ngài có thể cho tôi một câu trả lời về những gì tôi yêu cầu ngài ở trên đường đi đến các đầm nước mặn.

– Ngài đã yêu cầu ta việc gì, ông bạn thân mến?

– Tôi muốn rằng cuộc hôn nhân của tôi được làm phép trước sự hiện diện của tất cả Venise, trong giáo đường Saint-Marc, bởi đức hồng y – giám mục!

– Danh dự hiếm có được dành cho những chức sắc lớn. Nhưng ta không thể từ chối gì cả đối với ngài: Sẽ được làm theo lời ngài nói. Nhân tiện, nàng thiếu nữ tên gì?

– Ngài sắp sửa biết sự cần thiết để áp đặt một người đàn bà cho xã hội Venise. Nàng thiếu nữ mà tôi kết hôn tên là Bianca, và chính là con gái của người kỹ nữ Imperia.

Vừa nói những lời đó, Sandrigo nghiêng mình chào và lui ra.

Bembo còn đứng lại bất động, như bị một lằn sét đánh trúng.

Chỉ đến cuối mười phút ông ta mới có thể tỉnh trí lại và lúc bấy giờ ông ta lẩm bẩm:

– Bianca! Ông ta kết hôn với Bianca!... Và chính ta sẽ ban phép lành kết hợp cho họ? Sự tình cờ thật buồn cười!

Ông ta bật lên một tiếng cười ghê gớm.

Rồi, gọi người hầu thân tín đến thay đổi y phục, ông mặc vào bộ trang phục kỵ sĩ mà ông thường mặc ngoài những nhiệm vụ thuộc về giáo hội.

Chẳng bao lâu, ông nhảy xuống chiếc du thuyền của ông và căn dặn người chèo thuyền vài lời.

Mười lăm phút sau, chiếc du thuyền của Bembo ngừng lại trước dinh thự của Imperia.

Vừa bước xuống thuyền, Bembo đi thẳng đến cầu thang tráng lệ của dinh thự. Ông ta dựng đứng vóc mình ngắn ngủi và co quắp của ông. Một vẻ hăm dọa hắc ám hung bạo làm nhăn nhó gương mặt của ông và bàn tay ông ta co rúm trên cán cây dao găm.

Vào cái giây phút mà lòng dục vọng của ông bốc lửa – lột bỏ chiếc mặt nạ giả dối đã làm cho ông thành ghê tởm, như bị lôi cuốn bởi một giấc mơ tình yêu và máu, dáng đi ác liệt, Bembo trở thành một người đàn ông khác, có vẻ dễ coi hơn. Ông đi vào vừa gầm thét:

– Giết chết tất cả hai người, hơn là để như vậy!

Vào ngay lúc viên hồng y đi vào trong dinh thự, một chiếc du thuyền khác nhẹ nhàng và mau lẹ tiến đến gần ngôi nhà của Imperia.

Và người đàn ông sắp sửa bước xuống, đó là Sandrigo!

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.