Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IX BIANCA

❊ ❊ ❊

Chúng tôi sẽ trở lại với người kỹ nữ vào đúng lúc áp đặt bởi sự triển khai hợp lý những biến cố mà chúng tôi khó có thể thay đổi được bước đi, chúng tôi bắt buộc phải đưa độåc giả trở lại Venise, hoặc đúng hơn là trong những miền lân cận Venise, trong cái khu rừng lúc bấy giờ mọc lên giữa bờ đầm nước mặn và thành phố nhỏ Mestre.

Vào lúc Bembo bắt kịp Bianca, khi nàng đang làm mồi cho một cơn mê tín khủng khiếp gây ra bởi đêm tối đen, bởi những tiếng gió rít ghê rợn, bởi những cành cây khô gãy răng rắc, bởi những tiếng kêu the thé của những con cú mèo, tiếng kêu của những con nai, cuối cùng bởi cái đời sống mãnh liệt và huyền bí ở dưới đáy của sự chết trong rừng đêm. Nàng tin chắc rằng kẻ đang rượt đuổi theo nàng, đó là nhân vật ma quái trong truyện truyền kỳ đã được người ta thuật cho nàng nghe nhiều lần.

Người đang cúi xuống nhìn nàng, đó là “Người Đàn ông Nâu” ở trong rừng!

Trong lúc đó Bembo, thở hổn hển, im lặng nhìn ngắm nàng. Ông thầm nghĩ:

– Bây giờ, nàng thuộc về ta, và không có gì ở trên đời có thể cướp giật nàng khỏi tay ta.

Và ông cảm thấy sự chiến thắng đó hết sức bất ngờ.

Bỗng nhiên, Bianca ngước đầu lên, có lẽ do cái giây phút khủng khiếp tột độ khiến cho người ta thích nhìn thẳng vào sự nguy hiểm.

Ngay lúc đó, nàng nhận ra Bembo.

Nàng đứng phắt dậy.

Trong một phút, “Người Đàn ông Nâu” và Bembo nhập chung lại trong trí tưởng tượng của nàng, và nàng ngỡ là từ lâu nhân vật trong truyện truyền kỳ đã mượn bộ mặt của viên giám mục để rình rập nàng. Cái cảm giác đó chỉ thoáng qua, hiện tại là sự hiện diện của người đàn ông bị nàng thù ghét, những sự mê tín đã tiêu tan để nhường chỗ cho một nỗi khủng khiếp rõ ràng hơn, nhưng nàng vẫn còn đầy đủ ý chí để tự vệ.

Vừa đứng lên, nàng tựa lưng vào một thân cây trắc bá.

Bembo để chiếc đèn lồng mờ lên một tảng đá nhô ra rọi sáng cảnh tượng đó với một ánh sáng xanh mét gần như ma quái, và ông đi đến gần Bianca. Ông không vội vã, và tin chắc rằng nàng không thể nào thoát khỏi tay ông.

Ông đứng lại sát bên nàng, bị lay động bởi những cơn run. Ông còn tái xanh hơn cả nàng thiếu nữ, trông ông thật sự gớm ghiếc vào lúc này.

– Ông là ai? Bianca hỏi.

Bembo, với một giọng hạ thấp, nài nỉ:

– Nàng không biết ta sao?

– Phải, tôi đã có trông thấy ông, tôi biết cái nụ cười ghê tởm đó, cái vẻ mặt bối rối đó, đôi mắt ti hí... làm tôi kinh hãi; nhưng mà ông là ai?

Ông thở dài:

– Có phải nàng muốn biết tên ta chăng? Chắc chắn nàng đã có nghe thốt ra với vẻ kính trọng. Bởi vì ta là một người có địa vị! Ông nói thêm, vừa đứng thẳng lên với một sự giận dữ điên cuồng. Tên của ta? Ta tên là Bembo. Ta là ai? Một trong những chức sắc quan trọng của quốc gia. Ta là vị Hồng y – giám mục thành Venise. Một đại lãnh chúa, như nàng thấy. Ta giàu sang. Ta đã tích lũy nhiều tài sản bằng vàng, bằng ngọc thạch, bằng những tác phẩm nghệ thuật, bằng những tấm tranh. Ta có một dinh thự tráng lệ đứng sững gần như đối diện với cung điện quận công, và khi người ta đi ngang qua quảng trường Saint-Marc, dân chúng nhìn qua phía của vị thủ tướng với sự kinh hãi và về bên phía của vị giám mục với nỗi lo sợ. Bởi vì mọi người biết rằng vị Hồng y – giám mục nắm vị thủ tướng ở trong bàn tay của mình, và nếu ông ta muốn, những chiếc đầu rơi, và nếu như ông ta muốn, mở rộng cửa ngục thất, Bembo đánh vào những ai mà ông ta thích đánh, ông ta tha thứ, ông ta phân phối những ân huệ. Cho nên ta có đủ hai cái điều làm cho mọi người say mê mơ ước là giàu sang và uy quyền...

Ông ngừng lại, thở mạnh hơn.

– Thế ông muốn gì tôi? Bianca hỏi.

– Đặt uy quyền và giàu sang dưới chân nàng. Này, nàng hãy lắng nghe ta. Ta đã nói với nàng ta là ai. Ta sẽ nói cho nàng biết nàng là ai. Nàng tên là Bianca, và thân mẫu nàng tên là Imperia. Nàng là đứa con gái của một thị hiếu nhất thời tình cờ nào đó, của một mối tình gặp gỡ; sự thật ít đáng kể, hầu như không có gì cả. Thân mẫu của nàng, hãy lắng nghe ta nói một cách đứng đắn, thân mẫu của nàng tên là Imperia. Nàng có biết cái tên đó có nghĩa là gì không? Nó có nghĩa là ái tình mua bằng tiền, những dục tình nhục nhã; đó là cái tên của một người đàn bà thuộc về tất cả mọi người, người nào khá giàu có để trả tiền cho nàng. Không có sự khinh bỉ nào mà thân mẫu nàng chưa được biết. Thân mẫu nàng chính là sự nhục nhã đi ngang qua. Sự nhục nhã, nàng nghe cho rõ, tất cả sự nhục nhã, sự nhục nhã hoàn toàn và dứt khoát. Còn nàng, nàng là đứa con gái của tất cả sự nhục nhã đó, và khi người ta trông thấy nàng, không một kẻ nào suy nghĩ để nói rằng: “Đây là một đứa con gái đáng thương, một cô gái đẹp đẽ!” Không, không có gì cả, dù sao đi nữa, người ta chỉ nói lời này: “Đây là đứa con gái của Imperia!” Và việc đó đủ để nói rằng nàng là đứa con gái của sự nhục nhã, và chính bản thân nàng là sự nhục nhã. Ta tin rằng nàng đã hiểu rõ ta. Nàng nói sao về việc đó?

Bianca không trả lời.

Nhưng mà ánh mắt của nàng nói thay cho nàng.

Chắc chắn, Bembo đọc thấy trong đó hơn cả sự khinh bỉ, hơn cả sự ghê tởm, nên ông run run.

– Sao! Ông nghiến răng, ta, Bembo, Hồng y, giám mục thành Venise, bị sỉ nhục bởi đứa con gái của người kỹ nữ!... May mắn thay, ta nắm được nàng!

Ông nói tiếp:

– Bây giờ, nàng đã biết ta là ai, và nàng là ai. Bây giờ, nàng hiểu rằng sự giàu sang và uy quyền tạo cho ta làm chủ những người đàn bà xinh đẹp nhất nếu như ta muốn họ, còn nàng, không một người đàn ông nào sẽ luôn luôn nhìn nàng với đôi mắt chân thật của tình yêu; người ta không có thương yêu những đứa con gái của kỹ nữ... Người ta lấy họ – cũng như người mẹ của họ.

Có đúng không? Nàng nín thinh, được. Vậy thì! Ta đến để nói với nàng: Uy quyền của ta và sự giàu sang của ta, ta đặt hết dưới chân nàng.

– Trông ông ta thật là xấu xí! Bianca lẩm bẩm.

Tự nhiên lời nói đến với nàng; nàng không tìm cách nói cho Bembo nghe, nàng nói việc đó với cái rùng mình không cố ý mà người ta có khi đứng trước nhiều con vật gớm ghiếc bất ngờ gặp gỡ.

Bembo hiểu và nghiến chặt răng.

Tuy nhiên ông còn làm một cố gắng để tự kềm chế, với hy vọng điên rồ là ông sẽ thành công nhận được từ chính Bianca, và nàng sẽ hiến thân cho ông, ông là kẻ mà không một người đàn bà nào tự nguyện hiến thân.

– Ta xấu xí; đúng thật, ông nói gần như trong một tiếng nức nở; nhưng vẻ xấu xí của gương mặt có gì đáng kể nếu như tâm hồn đẹp đẽ, nếu như tư tưởng vĩ đại.

Nàng chưa hoàn toàn hiểu hết ta; nàng không biết rõ rằng ta, viên Hồng y bị e ngại, vị chức sắc quan trọng của Quốc gia Venise. Cách đây mấy năm ta còn kém hơn cả kẻ hèn hạ nhất trong những người chèo thuyền, nàng thông minh, thật vậy; nàng hãy xem ta cần phải tốn bao nhiêu sự nhẫn nại phong phú, sự tưởng tượng mãnh liệt, ý chí hăng say, lòng can đảm tuyệt vời và kiến thức dồi dào. Đó là tất cả những gì làm cho người đàn ông trở nên cao thượng để đạt được một địa vị như thế trong một thời gian quá ít, nàng hãy xem khả năng của ta như thế nào, và con đường ta đã tạo nên, nàng hãy đo lường con đường mà ta đã làm. Ta nói chuyện với nàng như chưa bao giờ ta nói chuyện với bất cứ người nào ở trên đời.

"Hãy lắng nghe ta, cô bé. Là con gái của kỹ nữ, nếu như nàng trở thành người vợ của một vị giáo hoàng?... Giấc mơ như thế nào đối với một người có trí thông minh!... Và tại sao vị Hồng y Bembo được xem như là một trong những ánh sáng của Giáo đường từ hai năm nay được gọi về Rome bởi những người vĩ đại trong số những người vĩ đại, sẽ không đặt được lên đầu mình chiếc mũ miện giáo hoàng trong khi Bembo là người quê mùa, Bembo người thư ký, còn tệ hơn tất cả việc đó, Bembo tên nghèo khổ đã được đội lên đầu mình chiếc nón đỏ! Được khuyến khích trong tấm lòng tham vọng của ta bởi sự cần thiết phải làm vừa lòng đẹp ý một người đàn bà như là nàng, tại sao ta không thể thực hiện và thành công!... Vừa nói như vậy, Bembo vừa tìm cách dướn cao mình lên. Ông cố tô điểm trên gương mặt của mình một ánh phản chiếu của lòng tham vọng, và đồng thời, do một sự mâu thuẫn với ý nghĩa bài diễn văn của ông, giọng nói của ông thật nhỏ nhẹ, thật khiêm nhượng, van xin với một sự cầu khẩn nhiệt thành.

Đó là lời tỏ tình của ngài Hồng y Bembo.

Lời tỏ tình đó thật là tuyệt diệu nhưng cũng thật vô lý. Tuyệt diệu, bởi vì Bembo, ý thức được vẻ gớm ghiếc về hình thức và tinh thần của mình, nên không sơ xuất gì cả về những gì có thể thu hút trí tưởng tượng của đàn bà. Vô lý, bởi vì ông ta không hiểu Bianca và rằng những lý lẽ của ông rất mạnh mẽ lại đi qua bên cạnh nàng mà không làm cho nàng cảm động.

Dù thế nào, đó cũng là một cảnh tượng kỳ lạ.

Nàng thiếu nữ, đứng dựa lưng vào một thân cây trắc bá, hai tay khoanh trước ngực như để chuẩn bị cho một sự chống cự cuối cùng; đầu ngước thẳng, bất động, không một cái rùng mình. Người đàn ông đứng cách nàng hai bước, lưng hơi khom, mặt biến sắc, trán đổ mồ hôi. Ông ta đang tìm kiếm những cử động và những dáng điệu, và thốt ra bài diễn văn lạ lùng trong cảnh im lặng nghiêm trang giống như một người pháp sư làm phép ban đêm, chiếc đèn lồng mờ chiếu lên hai người những tia sáng huyền bí; những cành cây đen của cây trắc bá che trên đầu họ một cái tán tang tóc. Chung quanh họ, trong đêm tối thâm u, những thân cây vặn vẹo nhăn nhó mơ hồ và những con vật vô hình đông lúc nhúc đang bò. Thật là thảm khốc và điên cuồng, như ở trong một giấc mơ nảy sinh ra từ trí tưởng tượng của một họa sĩ đang mê sảng.

Bembo nói xong, làm thinh.

Ông chờ đợi một lời, một cử động, một dấu hiệu chứng tỏ cho ông thấy đã làm cho nàng xúc động, một sự xúc động duy nhất, nếu không phải ở trong tim, ít ra cũng ở trong tâm trí của Bianca.

Không có gì đến đánh thức nơi ông một tia sáng hy vọng.

– Nàng có nghe ta nói không? Ông gầm vang.

– Không, Bianca nói.

– Nàng đã nghe ta nói. Nàng đã hiểu ta. Không có một lời nào do ta thốt ra mà không lắng đọång trong tâm hồn của nàng? Hãy lắng nghe ta thêm nữa. Nào hãy xem, ta khiêm nhượng, ta van xin. Ít nữa ta muốn nói với nàng rằng ta đau khổ kể từ cái phút đáng tôn sùng và đáng nguyền rủa mà ta thoáng trông thấy nàng.

Không thể nào mà nàng không tỏ lòng thương hại đến ta, nếu như bao nhiêu tình yêu chân thật, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu đau đớn không làm cho nàng động lòng, như vậy nàng không phải là một người đàn bà...

Hãy nghe ta nói... Ta đã làm gì đến nàng?... Chưa bao giờ ta có trò chuyện với nàng, nàng không quen biết ta, nàng không thể thù ghét ta, tuy nhiên ta chỉ thấy có hận thù ở trong đôi mắt nàng. Có phải ta đã làm cho nàng kinh hãi không? Tại sao? Ta muốn phục dịch cho nàng ta muốn là công cụ cho sự vinh quang của nàng, cho sự giàu sang của nàng, cho sản nghiệp của nàng.

Tất cả những gì ta có được là do sức lực, trí thông minh và ý chí, ta muốn tận dụng để làm cho cuộc sống của nàng sung sướng, cái cuộc đời đã tỏ ra quá buồn thảm cho tuổi thanh xuân của nàng. Nói đi, ôi! Hãy nói đi, xin thương hại, có phải ta không làm cho nàng động lòng không? Có phải rằng tình yêu tuyệt đối của ta không đánh thức ở nơi nàng một sự trắc ẩn nào?...

– Không, Bianca nói.

Bấy giờ ông phát một tiếng nức nở giận dữ điên cuồng. Những giọt nước mắt đốt cháy đôi mắt ông bởi ngọn lửa dục tình dã man, một vòng đỏ viền quanh mí mắt ông! Ông không nói gì nữa cả.

Bianca trân mình, chuẩn bị hết tất cả sức lực để chống cự; nhưng hai bàn tay của nàng vẫn để khoanh ở trên ngực.

Bembo bước tới một bước. Ông thở hổn hển:

– Vậy hãy thuộc về ta...

Và vì nàng không nói gì cả, đột nhiên ông xông vào mình nàng với một tiếng gầm vang, mắt tóe lửa, đầu óc mê sảng.

Cùng một lúc, ông nhảy ngược ra phía sau với một tiếng kêu đau đớn.

– Chà! Đồ gian xảo! Đứa con gái gian xảo!...

Những lời nhục mạ giờ đây tuôn tràn ra từ cửa miệng nhăn nhó của ông, trong lúc ông xoay quanh Bianca vừa ve vẩy bàn tay nhỏ máu ròng ròng.

Bianca cầm trong bàn tay co rúm của mình một cây dao găm mũi nhọn nhỏ xíu, thật đẹp đẽ nhưng bén ngọt, nó là một kiệt tác giết người xinh xắn của một nhà làm võ khí danh tiếng ở Milan.

Bembo xông vào thêm một lần nữa và vội lùi lại, trúng thương ở cánh tay.

Bianca đứng bất động, nhưng chú ý, nín thở, lạnh giá vì khúng khiếp, kinh hãi vì sự liều lĩnh của chính mình, không làm một cử động vô ích; một sự bình tĩnh lạ lùng che chở cho nàng; và cái viễn ảnh mạnh mẽ của nàng được gia tăng bội phần do sự nguy hiểm làm cho nàng nhìn thấy hoặc là đoán trước cuộc tấn công.

Cuộc giao đấu lặng lẽ kéo dài một lúc.

Bianca hiểu rằng nếu như Bembo thành công nắm được tay nàng, nàng ắt sẽ bị hại.

Ông không thành công.

Đến lúc nhận thêm vết thương thứ ba, ông lùi lại vài bước, giận dữ thở mạnh, và lau gương mặt ướt đẫm mồ hôi, rồi lau máu đang chảy từ những vết thương trầy sước gây ra do mũi nhọn dao găm.

– Tốt lắm, cuối cùng ông càu nhàu, tốt lắm... Nàng hãy nghỉ dưỡng sức... Ta sẽ không động đến nàng nữa...

Ông gầm lên như là những con chó ngao sau một trận chiến, liếm những vết thương, vừa canh chừng địch thủ. Ông tìm ở trong lòng một thủ đoạn cuối cùng để áp đảo Bianca.

Bỗng nhiên, ông hỏi:

– Nàng sẽ ra sao? Một mình ở trong khu rừng này, nàng sẽ đi đâu? Ít nữa cũng nên ưng thuận đi trở về Venise với ta?

Lần này Bianca không trả lời nữa và chỉ lắc đầu ra hiệu.

– Nàng không muốn trở về cùng với ta? Bembo nói tiếp với sự thản nhiên gây cho nàng thiếu nữ một sự lo sợ.

Nàng cũng lắc đầu.

– Vậy thì! Hãy lắng nghe ta một lần cuối. Sau việc đó, ta sẽ giải thoát cho nàng khỏi sự có mặt của ta. Ta muốn đưa nàng về Venise. Ta muốn làm việc đó, và sẽ làm bằng được. Ta thề với nàng rằng trong lúc đi đường ta sẽ không nói với nàng một lời nào. Nàng không muốn thuộc về ta, được nhưng ta cũng không muốn cho nàng thuộc về một kẻ khác. Việc đó có làm cho nàng ngạc nhiên không?

Và vì ông hiểu rằng nàng đang chú ý nghe, ông nói tiếp:

– Trong một lát nữa, nàng sẽ tự do đi theo ta đến Venise, hoặc là nàng có thể đi đến nơi nào nàng muốn. Đối với trường hợp thứ nhất, nàng sẽ được tôn trọng, ta xin thề. Trong trường hợp thứ nhì, ta sẽ trả thù một cách ghê gớm. Ta để cho nàng có thể tự do quyết định về những gì nàng sẽ làm, thật chính đáng để ta bảo cho nàng biết ta sẽ trả thù như thế nào...

Ông ngừng lại thở một hơi dài, và Bianca kinh hãi nhìn thấy nụ cười gớm ghiếc, đã từng làm cho nàng hoảng hốt, trở lại trên môi của Bembo.

Ông nói tiếp:

– Hồi lúc nãy ta có nói đến thân mẫu nàng. Có lẽ nàng tưởng rằng thân mẫu nàng chỉ giản dị là một người kỹ nữ. Bị khinh bỉ, phải, nhưng chỉ có thế. Nàng tưởng như vậy, có phải không? Ta sẽ làm cho nàng tỉnh ngộ. Thân mẫu nàng ở tại Venise trong một tòa dinh thự trị giá riêng một mình nó là năm trăm ngàn ê-quy. Nàng không biết, và tất cả mọi người cũng không biết làm thế nào thân mẫu nàng chiếm hữu được tòa dinh thự đó. Ô! Một cách thật giản dị. Chủ nhân của tòa dinh thự tên là Jean Davila. Ông thuộc về Hội đồng Thập nhân chế. Đó là một nhà quý tộc. Jean Davila bị ám sát chết hai ngày sau khi lập một tờ chúc thư trong đó ông để lại dinh thự cho thân mẫu nàng, người kỹ nữ Imperia... Nàng vẫn chưa hiểu sao?... Chính thân mẫu nàng đã giết chết Jean Davila...

– Ôi khủng khiếp! Nàng thiếu nữ suy nhược rên rỉ.

– Chà! Chà! Dường như ta bắt đầu làm cho nàng quan tâm!... Bây giờ, nàng nên hiểu rằng ta có những bằng cớ và những chứng nhân của việc giết người, những nhân chứng không thể bị phủ nhận do nơi tính cách và địa vị cao cả của họ, nàng nói sao về việc đó?... Nàng nín thinh?...

Ông im lặng một lúc trước khi đánh một đòn cuối cùng, trong lúc Bianca, thoi thóp, làm những cố gắng phi thường để giữ cho không bị bất tỉnh. – Hãy nghe đây, ông nói tiếp. Nếu như nàng đi theo ta đến Venise, ta sẽ không nói gì cả. Nếu như ta trở về một mình, ngay lúc về đến, ta sẽ tố cáo: Thân mẫu của nàng sẽ bị bắt vào sáng sớm, bản án được thẩm vấn và trễ lắm là trong vòng mười lăm ngày, chiếc đầu của bà sẽ rơi dưới lưỡi búa của đao phủ.

Nói xong, ông quay lưng, lặng lẽ bỏ đi từng bước chậm chậm, đi sâu vào trong đêm tối.

Giây phút thật ghê gớm cho Bianca: Nàng phải lựa chọn giữa cái chết của chính mình, và cái chết của mẹ mình. Nỗi khủng khiếp mạnh mẽ nhất khi nghĩ đến thân mẫu nàng bị bắt, bị quăng vào trong một ngục tối, rồi bị lôi ra trị tội. Nàng rùng mình kinh hãi, rồi bình tĩnh, đi theo Bembo sau ánh đèn lờ mờ đong đưa trong bàn tay của viên Hồng y.

Nàng bước đi, mặt tái xanh, với một vẻ đường hoàng lạ thường làm nàng biến đổi.

Bembo cảm thấy nàng đi theo bước chân của mình nên không quay đầu lại.

Một sự vui mừng ngấm ngầm sâu sắc hiện lên trong tâm trí của ông, đồng thời một sự kiêu căng dã man vì đã khuất phục được một cô gái bất trị và lôi cuốn nàng đi theo vết ánh đèn nhỏ của mình, ngôi sao độc ác đang đi về hướng những tội ác.

Thỉnh thoảng, chỉ có sự nhức nhối của những vết thương đã cào trầy bàn tay khiến cho ông buông ra một tiếng gầm gừ giận dữ. Bấy giờ, ông nghĩ rằng nếu không có cây dao găm xinh xắn, Bianca đã thuộc về mình. Vả lại sự việc Bianca có trang bị một cây dao găm, đối với ông là một việc hoàn toàn tự nhiên. Lần lần, những ý nghĩ của ông tập trung vào món đồ chơi chói ngời trong tay của nàng thiếu nữ và đã được nàng sử dụng với một biệt tài khéo léo không thể tưởng tượng. Ông ngẫm nghĩ để tìm cách tước lấy khí giới của nàng.

Và cái tư tưởng này bỗng nhiên nổi dậy trong trí của ông:

Ông đang đi trước, thật điềm tĩnh. Và sau lưng ông, nàng thiếu nữ cầm cây dao găm!...

Chắc chắn, nàng sắp sửa bất ngờ cắm sâu ngọn dao vào giữa đôi vai ông.

Đột nhiên ông quay lại, gương mặt ghê gớm, với một tiếng chửi thề khàn khàn.

Bianca đứng dừng lại.

Ông thấy nàng giống hệt như lúc đứng dưới cây trắc bá, bất động, hai tay khoanh lại trước ngực; chiếc dao găm chói sáng yếu ớt trong bàn tay như là một sự hăm dọa thầm lặng, nhưng mà gương mặt của Bianca phản chiếu một sự đau buồn, một sự rã rời sức lực và ý chí đến nỗi khiến cho viên Hồng y an tâm, mỉm cười.

Ông tiếp tục bước đi.

Chẳng bao lâu ông đi đến bờ đầm nước mặn và tìm gặp lại chiếc du thuyền của mình.

Ông lấy tay chỉ cho Bianca.

Nàng thiếu nữ có một cử động lùi lại lần chót, rồi bỗng nhiên cái quang cảnh mẹ mình bị lôi đến đoạn đầu đài làm cho nàng rùng mình ớn lạnh: nàng ngồi vào trong chiếc du thuyền.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.