Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XI ĐỨC HỒNG Y GIÁM MỤC THÀNH VENISE

❊ ❊ ❊

Như chúng ta thấy, sau những lời nói của Pierre Arétin, trời gần sáng tỏ khi viên Hồng y Bembo rời khỏi nhà người bạn, đi thẳng về dinh thự của ông. Tên hầu phòng đứng chờ ở trước cửa, vừa trông thấy ông, gã vội chạy đến, vừa nói:

– Chà! Thưa đức ông, cái đêm ghê gớm làm sao! Cuộc báo động khủng khiếp làm sao!

– Im lặng! Bembo nói khi trông thấy hai, ba người đi đường ngừng lại để nhìn vào mặt ông. Dù có việc gì xảy ra, mi nên biết dứt khoát là phải tránh gây tai tiếng. Trước hết chúng ta hãy đi vào. Sau đó, mi sẽ la lớn.

Tên gia nhân cúi đầu và đi theo vị chủ nhân.

Khi đi đến văn phòng, Bembo bắt đầu băng bó những vết thương ở bàn tay làm cho ông đau nhức khó tả.

– Bây giờ, ông nói vừa ngồi xuống, nói đi; và nhất là, nói vắn tắt.

– Thưa đức ông, tên gia nhân nói, dinh thự đã bị xâm nhập đêm rồi.

– Bị xâm nhập? Bembo nói vừa nhíu mày. Bởi những tên trộm?

– Không phải, thưa đức ông, bởi vì những người đó không có động tới gì cả, sau khi họ đi rồi tôi đã kiểm lại kỹ lưỡng những đồ đạc.

Mặt Bembo bắt đầu tái xanh.

Việc cướp phá dinh thự của ông do một nhóm giang hồ đại đạo – biến cố thường xảy ra vào thời kỳ đó --– không làm cho ông ngạc nhiên và xúc động. Nhưng những người đàn ông đó không có chiếm đoạt gì cả, thế họ đến tìm cái gì? Chính tên gia nhân đã phụ trách nói cho ông biết:

– Thưa đức ông, lúc ấy chưa đến hai giờ; bọn đầy tớ đã ngủ từ lâu; nhưng tôi còn thức, theo như lịnh truyền của đức ông. Bỗng nhiên, người ta đập mạnh vào cánh cửa lớn. Không nhận ra ám hiệu của ngài, tôi không mở cửa. Người ta lại đập cửa nữa. Và vì tôi giữ im lặng, tôi nghe người ta phá hư những cánh cửa với những thanh sắt. Tôi liền tri hô lên. Bọn đầy tớ chạy đến. Nhưng đồng thời cánh cửa mở ra, và một nhóm quỷ sống tràn vào trong dinh thự. Bọn gia nhân bị bắt và bị vài tên trộm canh giữ, trong lúc những tên khác vội vàng thắp đèn sáng. Một tên trong bọn họ, có lẽ là tên thủ lĩnh, hỏi ai là hầu phòng của ngài Hồng y. Tôi xưng tên. Bấy giờ ông ta đến cạnh tôi, nhìn thẳng vào mặt tôi và đưa cây súng ngắn dưới mũi tôi vừa bảo:

– Hãy dẫn ta đến phòng của chủ nhân mi. Tôi muốn chống cự; ông ta nạp đạn khẩu súng. Bấy giờ tôi vâng lời, tôi dẫn ông ta đến phòng của đức ông. Thấy rằng ngài không có ở đó, ông ta kêu lên:

– Chủ nhân của mi ở đâu?

– Đi du hành.

– Mi nói láo!

– Không, bởi đức Thánh mẫu.

– Hãy đưa ta đi khám dinh thự.

Bấy giờ tất cả các phòng lần lượt bị những người đó lục soát; họ nhìn sau những tấm màn, mở những tủ đứng, cuối cùng họ khám xét suốt hai giờ đồng hồ. Sau đó, họ rút đi không gây một thiệt hại nào khác, và không mang theo gì cả, như là tôi đã nói hồi nãy với đức ông.

Và tên hầu phòng kết thúc:

– Ngài thấy tôi vẫn còn hoàn toàn sửng sốt.

– Roland! Bembo tái xanh lẩm bẩm... Tốt lắm, ông nói lớn tiếng, hãy để ta yên. Ta cần nghỉ ngơi. Mi sẽ đánh thức ta dậy đúng ba giờ nữa.

– Vâng, thưa đức ông.

– Mi sẽ cho đóng hết cửa, và chính mi sẽ đến gặp viên cảnh sát trưởng, ngài lãnh chúa Guido Gennero, và thay mặt ta thuật hết tất cả những gì xảy ra trong đêm rồi; yêu cầu ông đến gặp ta, và trong lúc chờ đợi, gởi đến cho ta hai mươi tên cung thủ để bảo vệ dinh thự.

Bởi vì trong thời kỳ bất hạnh này, nhà ở của đứa con của giáo đường cũng không được che chở khỏi sự táo bạo của bọn cướp. Đi đi!

Tên hầu phòng vội vã thi hành lịnh của Bembo ban ra chỉ với mục đích đánh lạc hướng những gia nhân của mình. Ông ta không tin chút nào rằng sẽ có một cuộc tấn công khác vào giữa ban ngày.

– Roland đang rượt theo ta! Ông nghĩ thầm chán nản. Phải, ông ta đi lượn quanh trong Venise. Không thể chiếm được, không thể bắt được, thật bí mật tài tình. Tất cả những tên cảnh binh ở trong thành phố này được sử dụng để tìm kiếm ông ta đều bất lực. Ông ta thoát khỏi tất cả các cạm bẫy, và ta, ta sẽ không thoát khỏi những nhát đánh của ông ta nếu như ta lưu lại! Cái vòng thu hẹp lại xung quanh mình ta. Ta sẽ bị hại nếu như ta còn ở lại. Ta không còn có cả thời giờ để thực hiện những gì ta đã trù tính... Ta phải gấp rút chạy trốn.

Chúng ta nhớ lại những gì Bembo đã trù tính.

Kế hoạch của ông, với những nét đại cương, là rời khỏi Venise bằng cách bắt Bianca đem đi. Vào lúc ông đã quyết định chạy trốn, trong một đêm kinh hoàng, Sandrigo vẫn còn sống, cuộc hôn nhân đã được thỏa thuận vào ngày thứ bảy. Kế hoạch của Bembo quả thật là giữ đúng lời hứa với Sandrigo; nhưng sau cuộc lễ, ông cho bắt cóc Bianca và cho đưa đến nhà Arétin để vài ngày sau, ông sẽ đưa Bianca đi ra khỏi giữa những nàng Arétines.

Một phần kế hoạch đã được thi hành, bởi vì, tiếp theo những biến cố trong đêm, Bianca đã ở trong tay của Bembo và đã bị giam giữ nơi nhà Arétin.

Vả lại, Bembo chưa hay cái chết của Sandrigo.

Nhưng ông chỉ còn có việc giữ đúng lời hứa với tên cướp về việc liên quan đến cuộc cử hành hôn lễ, bởi vì Bianca đã chạy trốn khỏi dinh thự Imperia và rằng Sandrigo vẫn chưa biết nàng thiếu nữ đã ra sao.

Cho nên cần phải thực hiện phần thứ nhì của kế hoạch.

Trước hết, công việc của những nàng Arétines là biến đổi tâm trí của Bianca, cần đòi hỏi mười lăm ngày. Kế đó, việc ra đi của Arétin sẽ dẫn theo tất cả các nàng Arétines, kể cả Bianca.

Chính phần cuối cùng bị thay đổi bởi cái biến cố mà tên hầu phòng vừa thuật lại cho Bembo nghe. Không còn phải là mười lăm ngày để ở lại Venise! Trong mười lăm ngày đó, chắc chắn Roland sẽ sát hại ông.

Bembo quyết định hành động sớm nhất.

– Ngày mai, ta cần phải rời khỏi Venise cùng với Bianca!

Đó là kết luận của ông.

Giải quyết xong mọi công việc, viên Hồng y đi ngủ. Ông tự buộc mình phải ngủ. Ông tự khiến mình quên hết tất cả mọi việc ở trên đời, để cho tâm trí của mình được thanh thản, sáng suốt, và cơ thể được ngủ yên vài giờ. Ông đã thành công và ngủ say; nhưng ông đã thức dậy đúng vào giờ ông đã chỉ dẫn cho tên gia nhân. Ông vừa mặc xong một chiếc áo dài ngủ, bỗng tên gia nhân gõ cửa thông báo viên cảnh sát trưởng Guido Gennero đến.

Viên Hồng y tiếp viên cảnh sát trưởng với nét mặt bình thản và tươi cười.

Ông chỉ cho ông ta một chiếc ghế và ra lịnh cho đưa người thư ký của ông vào.

– Ngài cho phép, phải không? Ông nói rất dễ thương.

– Tôi thuộc quyền sử dụng của ngài, thưa đức ông, Gennero đáp lại.

Viên Hồng y cho trình diện danh sách những người đến xin yết kiến ông.

– Xin nói rằng ta chỉ tiếp vào sáng mai, ông nói. Nhân tiện, ông nói tiếp, vừa xem xét danh sách, hãy báo với ngài cha xứ lâu đài Saint-Ange ở Rome rằng ta mời ngài ăn sáng chủ nhựt sau buổi đại lễ Mixa. Ngoài ra xin thông báo với quý ngài tu viện trưởng và trợ tế ở Venise rằng ta sẽ đi kinh lý vào tuần lễ sau. Ta sẽ bắt đầu vào ngày thứ ba để chấm dứt vào ngày thứ sáu; ta báo trước cho họ để họ có thể chuẩn bị những đơn thỉnh nguyện trình cho ta. Nhân tiện, đừng có quên rằng thứ năm sau ta sẽ thuyết giảng trước ngài thủ tướng; ông sẽ cho sửa chữa những chiếc ghế bành dành cho ngài thủ tướng và những người thân cận của ngài.

Ông cho người thư ký lui ra.

– Ngài sẽ có ở đó một tuần lễ thật bận rộn, bấy giờ Guido Gennero nói với một nụ cười làm cho Bembo giật mình.

Đồng thời, ông nhận thấy viên cảnh sát trưởng dán chặt đôi mắt lên trên bàn tay băng bó của ông; ông giấu bàn tay bị thương mà không cần phải che đậy và trả lời:

– Thật vậy, thưa ngài thân mến; và ta tin rằng tuần lễ kế tiếp sẽ còn bận rộn nhiều hơn nữa. Nhưng mà ta không có than van. Ta dùng thời gian của ta để làm gì, nếu không phải là làm tròn nhiệm vụ của ta tốt hơn đối với mọi người? Vả lại việc đó cũng không ngăn người mục đồng bị lũ sói tấn công.

– Thưa đức ông, ngài muốn nói về cuộc tấn công táo bạo đã được tổ chức chống lại dinh thự của ngài hồi đêm hôm?

– Phải, chính là việc đó. Ngài nghĩ thế nào? Ta đã cho mời ngài đến để hỏi ý kiến ngài về việc đó.

– Tôi nghĩ rằng biến cố hết sức trầm trọng, bởi vì nó cùng xảy đến một lúc với một biến cố khác mà đức ông chắc chắn chưa được biết vào giờ này, và với một biến cố khác chẳng bao lâu nữa sẽ được thực hiện.

– Ngài muốn nói gì? Bembo hỏi với một sự lo sợ ngấm ngầm.

– Trước hết đây là biến cố đang đề cập tới. Hồi lúc nãy người ta có tìm thấy trên sông hai tử thi ôm chặt nhau mà cái chết không làm sao rứt ra. Đó là tử thi một người đàn ông và một người đàn bà. Người đàn bà tên là Juana. Cái tên đó có nói gì với đức ông không?

– Không, Bembo thật tình nói, ngạc nhiên vì câu hỏi.

– Người đàn bà đó, bấy giờ Guido Gennero nói tiếp, được chúng tôi giám sát rất lâu, rồi nàng biến mất. Chúng tôi tin chắc rằng nàng đã bí mật phục vụ cho những âm mưu của đứa con trai của vị thủ tướng cũ.

– Roland Candiano! Viên Hồng y kêu lên.

– Chính ông ta. Đức ông hiểu rằng ông ta chưa từ bỏ cái yêu sách nối nghiệp cho thân phụ ông ta... Còn về tử thi người đàn ông, chúng tôi cũng nhận ra ông ta. Đó là một tên tướng cướp xưa mà do một ân huệ hoàn toàn đặc biệt, làm cho nhiều người đã công khai ngạc nhiên, người ta vừa mới phong chức trung úy trong đội cung thủ.

– Sandrigo!

Viên Hồng y thốt ra lời kêu đó với một nỗi khủng khiếp thật sự. Ông cũng không nghĩ đến sự vui mừng về sự mất tích của một địch thủ đáng ghê sợ như vậy. Ông run lên vì kinh hãi. Bởi vì cái chết của Sandrigo, tác phẩm của Roland, báo trước cái chết của ông, ông không ngờ vực chút nào!

Viên cảnh sát trưởng mỉm cười.

– Đức ông quen ông ta sao? Ông hỏi.

– Ta biết rằng ông ta có nhiều công trạng lớn, thế thôi...

Và sau một giây hoang mang lo sợ, ông nói tiếp:

– Vậy ra, Sandrigo đã bị ám sát!

– Tôi không có nói việc đó với đức ông. Nhưng mà ngài đã đoán đúng. Cái tử thi của trung úy – bởi vì ông ta là trung úy! – mang một cây dao găm cắm chặt vào lồng ngực. Kẻ đã đâm nhát dao đó chắc ít khi trật mục tiêu của mình!

– Và người ta giả thiết thế nào? Bembo hỏi.

– Người ta giả thiết, hoặc ít ra tôi giả thiết, vì đó là nghề nghiệp của tôi để thấy rõ ràng trong tất cả những vụ bí mật, tôi giả thiết rằng Sandrigo đã bị nàng Juana đó lôi cuốn vào trong một cuộc mai phục và bị Roland Candiano sát hại.

– Nhưng còn chính nàng?

– Nàng đã bị giết vì có lẽ nàng phản bội phần nào... Nhưng tôi thấy rằng câu chuyện làm xúc động trí tưởng tượng của đức ông nhiều hơn là tôi nghĩ...

– Không, không! Ngài hãy nói tiếp... Nhưng ngài nên hiểu rằng những sự ghê gớm như vậy được tạo ra để làm xúc động một người còn yên tịnh hơn cả là ta...

– Tôi hiểu việc đó rất rõ ràng, thưa đức ông, nên chính bản thân tôi, tôi cũng hết sức xúc động về hai vụ giết người đó.

– Nhưng mà ngài cũng có nói đến một biến cố khác...

– Tôi đề cập đến. Hai tử thi được tìm thấy trên con sông, như tôi đã nói với đức ông. Và không xa ở nơi đó, người ta tìm thấy một chiếc du thuyền bị lật úp; chiếc du thuyền đẹp đẽ.

– Chắc chắn là chiếc du thuyền đã chở hai kẻ bất hạnh?

– Có lẽ! Tôi, tôi nhận ra nó ngay. Đó là chiếc du thuyền dự lễ của một người đàn bà mà có lẽ đức ông có nghe nói đến và rằng tôi sẽ đỏ mặt để thốt ra cái tên đó ở đây.

– Người đàn bà đó? Bembo hỏi mà không để ý đến câu nói của Gennero, và nhất là không muốn suy cứu cái âm điệu mỉa mai của ông ta.

– Một người kỹ nữ danh tiếng, viên cảnh sát trưởng nói với giọng chậm rãi, nàng kỹ nữ Imperia.

Bembo đứng dậy:

– Sao! Nàng cũng vậy, nàng cũng bị giết chết sao?

Gương mặt của viên Hồng y biến sắc. Hàm răng ông đánh lập cập vì khủng khiếp.

Sandrigo bị sát hại! Imperia bị sát hại! Rồi sắp đến phiên ông!

– Không, thưa đức ông, viên cảnh sát trưởng thản nhiên nói; nếu như ngài có một sự quan tâm nào đến người đàn bà ấy, ngài có thể an tâm, bà ta không chết...

Bembo ngồi xuống, hay đúng hơn là buông mình lên trên ghế.

Guido Gennero nói tiếp:

– Nàng kỹ nữ Imperia đang ở trong dinh thự của bà ta, tôi đã lén dò xét vả lại một trong những ý nghĩ đầu tiên của tôi cho rằng người đàn bà đó là kẻ đã giết chết Sandrigo và Juana. Nhưng tôi đã xóa ngay ý nghĩ đó và tin chắc rằng bà ta không dính dáng chút nào đến hai vụ giết người nầy. Tuy nhiên, nàng cũng có một việc gì đó đáng lo sợ. Bởi vì tôi biết chắc rằng nàng đang chuẩn bị để đi, chậm lắm là đến ngày mai, nàng kỹ nữ Imperia sẽ rời khỏi Venise để đi đến Rome.

Bây giờ, Bembo suy nghĩ miên man.

– Và ngài thấy có việc liên quan nào, ông hỏi, giữa cái chết của Sandrigo với việc ra đi của người kỹ nữ, và việc tấn công tòa dinh thự của ta?

– Không có một liên quan nào, thưa đức ông. Tôi chỉ nói là có sự trùng hợp. Nhưng mà sự trùng hợp đối với tôi dường như lạ kỳ; và tôi tự hỏi xem những người đã sát hại Sandrigo, đã bắt buộc Imperia phải đào tẩu, có phải là những người đêm hồi hôm muốn bắt lấy đức ông không.

– Với ý đồ này, theo ý kiến của ngài?

– Làm sao tôi biết được? Có thể là sự trả thù cá nhân...

– Ngài cho rằng Roland Candiano có một mối thù để trả đối với ta sao? Bembo kêu lên.

Viên Hồng y vừa thốt ra những lời nói đó thì ông ta đã cay đắng hối tiếc. Nụ cười nở trên môi Gennero cho ông tin chắc rằng viên cảnh sát trưởng có lắm điều bí mật.

– Dù sao cũng không đáng kể đối với ta! Ông nghĩ thầm với một sự giận dữ điên cuồng. Cũng như Imperia, ngày mai ta sẽ lọt ra khỏi cái vòng sắt mà ta cảm thấy nó đang siết chặt xung quanh mình ta... Ngày mai ta sẽ chạy trốn! Ngày mai ta sẽ thoát khỏi!

– Dù thế nào đi nữa, Guido Gennero nói tiếp, trong một ít ngày, tôi sẽ biết được sự thật về cuộc tấn công mà ngài đã là nạn nhân. Nhưng trong lúc chờ đợi, nếu như tôi có một lời khuyên nhủ chân thành đối với đức ông...

– Ngài hãy nói ra, ngài hãy nói ra...

– Vậy thì, ở vào địa vị của ngài, thưa đức ông, tôi sẽ không ngủ ở đây tối nay, cả ngày mai, cả suốt một tháng tròn.

Bembo đứng lên.

– Ngài đã lầm, ông uy nghiêm nói. Một vị giám mục phải ở lại trong dinh thự chủ giáo của mình. Chúa đã che chở cho ta hồi đêm hôm bằng cách sai phái ta đến đầu giường của một người hấp hối vào giờ mà ta phải bị tấn công, sẽ còn che chở nữa cho ta. Tối nay, ngày mai và những ngày kế tiếp, ta sẽ không đi ra khỏi nơi đây.

– Tôi thán phục lòng can đảm của đức ông, Guido Gennero vừa nói vừa nghiêng mình thành ra Bembo không thể trông thấy nụ cười của ông ta. Nhưng tôi sẽ làm nhiệm vụ của mình bằng cách bảo vệ cho ngài. Tôi đã phái đến hai mươi tên cung thủ để canh gác trước dinh thự này. Họ sẽ ở thường trực tại đây chừng nào mọi sự nguy hiểm còn có thể xảy đến.

– Ta chấp nhận việc đó và xin cám ơn ngài, Bembo nói.

Bấy giờ Guido Gennero cáo từ viên Hồng y và lui ra, vừa lầm bầm, vừa xoa hai bàn tay:

– Hai mươi tên lính cung thủ của tôi sẽ canh giữ kỹ, thưa đức ông, tôi xin bảo đảm với ngài!... Trước khi ngài khởi hành, tôi cần phải biết rõ xem ngài có trung thành với Altieri hay không, ngài có gia nhập cuộc âm mưu lớn hay không. Ngài còn thiếu ở trong bộ sưu tập của tôi, thưa đức ông...

Bembo còn ở lại một mình bắt đầu tom góp nhanh những loại đá quí thành một gia tài quan trọng dưới một thể tích nhỏ nhất. Viên Hồng y, là người đàn ông biết tất cả những việc phải dự liệu và những việc phải đề phòng, nên từ lâu ông đã mua những viên kim cương trơn chưa nhận vỏ, trong trường hợp có việc phải ra đi bất ngờ thì ông ta chắc sẽ bán lại được bằng giá mua, bất cứ ở nơi nào ông đi đến.

Ông để những viên kim cương trong một sợi dây nịt da được ông đeo vào lưng bên trong quần áo.

Rồi ông đốt bỏ một số giấy tờ, và xếp những giấy tờ khác trong một túi áo được ông mặc vào mình. Ông mặc tiếp trang phục như là một kỵ sĩ sắp sửa đi du hành, đeo vào thắt lưng một thanh gươm sắc bén nhất và một cây dao găm, cuối cùng, ông liếc nhìn lên xung quanh mình, không phải để nói lời từ giã với những vật quen thuộc, mà để xem có còn bỏ sót vật gì không.

Bấy giờ, ông đi ra khỏi dinh thự bằng một cánh cửa bí mật, thoát khỏi dễ dàng sự giám sát của những lính cung thủ của Gennero. Một khi ra đến bên ngoài, Bembo thở nhẹ. Ông đi cho đến cuối sông Đại-Giang, trò chuyện khá lâu với một người chèo thuyền, cuối cùng được ông trao cho tiền, chắc chắn là giá thuê đi ngang qua đầm nước mặn mà ông đã trả trước.

Việc thận trọng cuối cùng này làm xong, ông đi thẳng đến dinh thự của Arétin, vừa lúc ở Giáo đường Saint-Marc điểm mười hai giờ trưa.

Arétin không ngạc nhiên khi thấy Bembo trở lại nhà ông ngay. – Ông ta đi lượn quanh cô bé, ông nghĩ thầm.

Và lớn tiếng:

– Tôi sắp sửa ngồi vào bàn ăn để lấy lại những sự xúc cảm lúc ban đêm. Cám ơn anh đến bầu bạn với tôi, tôi sẽ gọi...

– Đừng gọi người nào cả. Ta nhận ăn với anh, nhưng ta không muốn cho người ta biết có ta ở đây.

– Tuy nhiên người ta đã thấy anh đi vào.

– Chỉ có tên gia nhân của anh đưa ta vào. Anh sẽ nhốt riêng gã vào một chỗ nào cho đến sáng mai.

– À này! Việc gì đã xảy ra?

– Hãy cứ làm theo lời ta nói, chúng ta sẽ vừa trò chuyện vừa ăn.

Arétin đi ra khỏi gian phòng và mười phút sau trở lại, nói:

– Tôi không có nhốt thằng quỷ đó, bởi vì có thể nó sẽ la lối; tôi đã sai nó đi gấp mang thơ đến cho một người ở Trévise. Vào lúc này nó đang lênh đênh ở trên thuyền và chỉ trở về sau hai ngày.

– Thật hoàn hảo, bây giờ anh cho dọn ăn ở đây và sau đó anh trông chừng người ta để chúng ta được yên tĩnh.

Vừa nói như thế, Bembo vừa ẩn mình trong một gian phòng, tại đây ông nghe người bạn thân của mình ra lịnh cho bọn gia nhân; chẳng mấy lúc bữa ăn được dọn một cách mau lẹ theo thói quen nơi Arétin, những thức ăn, thức uống là một việc quan trọng trong mọi việc quan trọng... Theo Arétin nói, gian phòng ăn là thủ đô của một ngôi nhà. Bấy giờ Pierre đóng tất cả cửa nẻo và gọi Bembo đi ra khỏi nơi ẩn núp, cả hai ngồi vào bàn.

Hai người đàn ông ngồi ăn im lặng, mỗi người theo đuổi bởi những ý nghĩ riêng của mình. Tuy nhiên, Bembo tỏ ra bình tĩnh, trong khi Arétin càng lúc càng trở nên nóng nảy và lo sợ. Nhiều lượt ông thử bắt chuyện với viên Hồng y. Nhưng ông ta chỉ trả lời từng tiếng một.

Bữa ăn xong, Bembo ngồi gần lò sưởi trong một chiếc ghế bành lớn và dường như ngủ gà ngủ gật.

– Chà! coi, Arétin nóng nảy đi lại trong phòng vừa lầm bầm, bộ ông ta định ở luôn trong nhà ta sao? Hình như là ông ta đã ngủ. Cuối cùng việc đó sẽ kết thúc ra sao?

Bembo không có ngủ: Ông suy nghĩ và hoàn tất trù tính việc khởi hành của ông. Tóm lại ông an toàn ở đây trong vài giờ đồng hồ; nếu như người ta muốn tấn công ông, việc đó chắc chắn xảy ra ở tại dinh của ông. Chỉ còn chờ đợi đêm xuống và ra khỏi Venise...

Tất cả vấn đề là làm sao cho Bianca quyết định.

Cuối cùng Arétin ngồi xuống viết trên một cái bàn được ông kéo đến gần bên cửa sổ.

Thỉnh thoảng, ông liếc nhìn lên Bembo, dường như ông vẫn còn ngủ. Tuy nhiên, ông quan sát thấy đôi khi viên Hồng y bị lay chuyển bởi một cái rung động dữ dội.

Lần lần, bóng tối tràn ngập gian phòng. Buổi tối xuống rồi đêm đến.

Arétin từ lâu đã ngưng viết, ngồi tựa lên chiếc bàn, ngắm nhìn Bembo với một sự hiếu kỳ trong đó bắt đầu một sự kinh hãi.

Bỗng nhiên, ông không còn nhìn thấy ông ta nữa.

Đêm tối đen ở trong phòng. Bếp lửa đã tắt ngấm.

Người thi sĩ rùng mình và lầm bầm một tiếng chửi thề; ông đứng lên đi thẳng đến lò sưởi định thắp lên một cây đèn sáp. Nhưng một bàn tay đặt lên cánh tay của ông, và ông nghe giọng nói khàn khàn của Bembo:

– Đừng có thắp sáng.

– Tại sao? Arétin hỏi vừa rùng mình.

– Thật vô ích. Anh ngồi xuống nghe ta nói.

Tại sao Bembo không muốn có ánh sáng đèn? Có lẽ ông ta lo ngại mọi người sẽ thấy rõ những âm mưu và ý nghĩ của ông ta; có lẽ ông ta lo ngại rằng giấc mơ đen tối của ông sẽ bị tan biến...

Arétin ngồi xuống.

Bembo nói:

– Tôi đã yêu cầu anh hai việc: Việc thứ nhất, là giữ nàng thiếu nữ đó ở nơi nhà anh trong vòng mười lăm hôm, và anh phải bảo đảm với ta rằng với sự tiếp xúc của những nàng Arétines, những gì cao quí nhất của người con gái... sẽ tiêu tan.

– Thật đúng, Arétin nói âm trầm, tôi đã hứa việc đó... Nhưng bởi tất cả lũ quỷ, tôi thích thà chịu đựng cơn thịnh nộ của một quốc vương hơn, và nếu như anh không có trả tiền...

– Nín đi, Bembo ngắt lời. Ngoài ra anh có hứa với ta sẽ đưa Bianca ra khỏi Venise.

– Cũng đúng nữa.

– Vậy thì, ta giải thoát cho anh hai cái sứ mạng đã được ta trả tiền trước.

Arétin nhảy dựng lên một cái và rụng rời, gầm lớn:

– Vậy là tôi phải giao trả lại cho anh...

– Không, anh nên an tâm, anh sẽ không trả lại cho ta gì cả, nhưng chỉ với một điều kiện.

– Nói đi...

– Đây này: Ta quyết định rời khỏi Venise ngay tối nay. Đừng kêu la gì cả, thật vô ích. Chuyến ra đi của ta thật cần thiết và không thể thay đổi được. Ta muốn đem Bianca đi theo ta. Chiếc du thuyền của ta đang chờ cách dinh thự của anh vài bước để đưa ta đi ngang qua đầm nước mặn... Một khi ở đó ta có thể trốn thoát.

– Trốn thoát?...

– Ta muốn nói rằng phần còn lại của chuyến hành trình làm cho ta ít lo sợ, có thế thôi.

– Nào chúng ta hãy xem điều kiện.

– Đứa hầu gái được anh giao phó nàng Bianca tên là gì?

– Perina.

– Anh sẽ gọi nàng, làm thế nào cho Bianca còn ở lại một mình. Rồi, anh sẽ chỉ cho ta gian phòng nàng đang ở. Ta cần phải làm cho cô gái đó quyết định theo ta.

– Thân mẫu nàng sẽ bảo sao? Arétin khủng khiếp lẩm bẩm.

– Đúng ra chúng ta sắp sửa đi theo bà. Thành ra những sự ngần ngại của anh không có lý do tồn tại, Bembo nói với âm điệu mỉa mai ghê gớm, đó là một cách nhục mạ của ông.

– Đồng tiền mà anh trả thật mắc mỏ! Arétin cãi lại.

Bembo nhún vai và tiếp tục:

– Cho nên, anh sẽ gọi Perina, anh chỉ cho ta gian phòng nơi giam giữ Bianca, ta sẽ làm cho nàng quyết định, và lúc bấy giờ anh đưa chúng ta ra, đừng cho người ta thấy.

– Tốt lắm. Anh hãy ở lại đây một phút.

Arétin bước đi.

Bembo đã đứng dậy.

Ông chờ đợi bồn chồn, tim đập mạnh, nét mặt co quắp, cuối cùng giống như lúc ông hiện ra trước mắt của Bianca trong rừng sâu.

Vài phút sau, Arétin trở lại bảo:

– Đi theo tôi.

Bembo run rẩy toàn thân.

Ông có thái độ hơi do dự. Rồi với một cử chỉ quyết định bi thảm, ông đi theo Arétin.

Arétin dẫn ông đi qua nhiều gian phòng, tất cả đều đắm chìm trong bóng tối.

Cuối cùng ông đứng lại trước một cánh cửa và nói:

– Nàng ở đây!

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.