Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XLVI MỘT NÀNG AREÁTINE MỚI

❊ ❊ ❊

Chúng ta đã biết Bembo trên bờ sông ở bến cảng, chờ đợi kết quả cuộc lục soát của một đám cảnh binh xông lên ngôi nhà.

Kết quả đó, chẳng bao lâu ông biết được, khi những người tấn công đi xuống trong cảnh hỗn loạn.

– Thêm ba người chết, người trưởng toán bảo ông ta. Với bốn người bị quăng ra cửa sổ, tổng cộng là bảy. Không cần phải có bao nhiêu đêm như thế này, thưa đức ông, để cho sở cảnh sát của Venise bị tàn sát hết.

– Và hắn! Hắn! Bembo gầm vang.

– Kẻ mà chúng ta đến bắt giữ? Bay bổng, biến mất, tan ra khói, đó là điều cần để nói!

– Có nghĩa gì?

– Việc đó có nghĩa là người đàn ông và người bạn đồng hành của ông ta, bởi vì họ có hai người, đã đi theo con đường bình thường của luồng khói để bay lên trời...

– Bọn nó trốn theo ống thông hơi?

– Thật đúng.

Bembo dập tắt một tiếng chửi thề, ra lịnh cho lục soát tất cả khu vực và để lại trong ngôi nhà vài người để giám sát.

Rồi ông rút đi, có lẽ còn tái xanh vì khủng khiếp hơn là giận dữ.

Trở về đến dinh, Bembo cho đóng cẩn thận hết các cửa, ra lịnh không được mở cho bất cứ là ai, dù với một lý do nào, trước khi trời sáng, và đi tự giam mình trong văn phòng sau khi đã cho dọn gần bên bếp lửa ấm áp một bữa ăn phụ.

Bữa ăn phụ đó gồm có một con gà nguội, một bánh chả thịt lươn và một chai rượu chát Bourgogne lâu năm mà viên hồng y có cả một số dự trữ ông ưa thích đặt biệt.

Ăn xong con gà và miếng chả lươn, viên hồng y tự rót một ly rượu đầy cuối cùng, ngả lưng lên chiếc ghế bành, duỗi thẳng chân về phía lò sưởi, cầm ly đưa lên ngang tầm mắt, lắc cho những giọt hồng ngọc nước sóng sánh trước ánh lửa đỏ của lò sưởi.

– Nào hãy xem, ông nói vừa giũ mạnh những miếng bánh mì vụn dính vào nếp áo kỵ sĩ, chúng ta hãy lạnh lùng trù tính đến tình thế... Ở trong núi có một giống cừu có những chiếc sừng quặp chắc chắn, mạnh mẽ...Con cừu bị người thợ săn đuổi bắt, bắt đầu bởi chạy trốn, rồi bị dồn vào đường cùng, nó đương đầu lại, những chiếc sừng của nó được dùng đâm lủng ruột những con chó săn bất cẩn dám liều đến gần nó. Cuối cùng, nếu như nó suy đoán bước đường cùng, con cừu sừng quắm sẽ làm thế nào? Nó cắm đầu nhảy xuống vực sâu nào đó. Nếu như nó rớt xuống cắm những cái sừng trong một miếng đất cứng đầy đá sỏi, nó bể đầu. Thế là xong. Một chấm hết. Nhưng nếu nó rớt xuống trên một miếng đất mềm, những cái sừng lún sâu xuống, con cừu không bị chết, nó tìm cách thoát hiểm theo cách của nó và bỏ đi, cười nhạo người thợ săn và đàn chó đứng ở trên kia, trên bờ vực sâu[1]... Tại sao ta sẽ không bắt chước theo con cừu có sừng quắm? Ta bị Roland Candiano lùng bắt. Nếu bắt kịp ta, ông ta sẽ cho đàn chó xé xác ta. Ta đã đương đầu theo tài đức của ta. Bây giờ ta chỉ còn lại cái việc mưu toan ở vực sâu... Nào hãy xem, ta có thể đâm đầu vào vực sâu nào?

Ông bắt đầu suy tư dài dòng.

– Rome!... Rome với triều đình giáo hoàng của nó, với những cạm bẫy với những tảng đá và những miếng đất lún, những vị hồng y võ trang dao găm và thuốc độc, những chức vụ và những bổng lộc của nó, hiến dâng cho kẻ có tài nhất, cho kẻ biết rơi đúng chỗ, Rome, đó là cái vực sâu đẹp đẽ mà ta phải len lách vào!... Một khi ở đó, nếu ta biết rơi đúng chỗ, sẵn cái bản năng có sẵn của ta hướng dẫn cái rơi của ta, một khi lạc lõng vào trong thế giới đông đảo của những giám mục, hồng y, chức sắc, mặc sức ta cười nhạo Roland và đàn chó của gã...

Bembo đứng dậy, đi vòng quanh văn phòng vừa hát nho nhỏ một bài ca.

Bỗng thình lình, ông rùng mình, ngã xuống chiếc ghế bành của mình vừa biến sắc, mồm lẩm bẩm:

– Bianca!...

Ông đã quên lãng mối tình si mê của mình. Ông đã mưu tính, suy nghĩ, nói, dường như một sợi dây xiềng còn mạnh mẽ hơn những sợi dây xiềng của sự sợ hãi buộc chặt ông lên trên tảng đá của Prométhée, tại đây con diều hâu– ái tình – gậm nhấm lồng ngực ông.

Bianca!... Bỏ đi, chạy trốn đến Rome mà không có Bianca, sống thiếu nàng, sống với cái ý nghĩ ghê sợ rằng một kẻ khác chiếm đoạt nàng, rằng một kẻ khác ôm siết nàng trong đôi cánh tay và giày vò nàng dưới những nụ hôn!...

Và bóng dáng Snadrigo thay thế hình ảnh Roland trong những sự biến chuyển của tư tưởng ông. Gương mặt kia liên quan đến đời sống của ông thu hút ông trọn vẹn, ông bắt đầu xác định kế hoạch đã phác thảo từ mấy ngày nay để làm cho Bianca phải thuộc về mình.

Chính cái kế hoạch đó mà chúng ta sẽ sắp thấy thực hiện.

Cuối cùng, Bembo đi ngủ bình tĩnh hơn, tự tin chắc ở nơi mình hơn.

Sáng hôm sau, vào lúc mười giờ sáng, ông chạy đến dinh thự của Arétin.

Sáng hôm đó, thầy Pierre Arétin thức dậy sớm và đi đến tòa cung điện quận công để lãnh số tiền một ngàn ê-quy do viên hồng y hứa với ông.

Trước sự ngạc nhiên lớn của ông, ông vừa nói tên với người thủ quỹ thì ông này với một nụ cười ân cần, vội lấy cho ông một ngàn ê-quy.

Arétin trở về hoàn toàn vui vẻ.

– Thật cũng đúng, ông càu nhàu, vừa đổ ra bàn những đồng tiền màu bạc. Đúng một ngàn ê-quy không sai chạy một đồng. Gã Bembo đó là một người vĩ đại. Gã thật sự giữ chùm chìa khóa những kho tàng không? Trong trường hợp đó, số chín ngàn mà ta sẽ được lãnh chẳng bao lâu nữa sẽ ở trong tủ sắt của ta.

Và quay sang bọn Arétines, chạy đến bu xung quanh các chồng ê-quy như là bầy bướm bay đến vây quanh một ánh đèn:

– Các nàng kia, nghe ta cho rõ. Khi đức ông Bembo cho ta cái danh dự đến đây thăm viếng, ta muốn rằng các nàng sẽ đưa ra bộ mặt vui vẻ đón tiếp vị lãnh chúa đáng kính và rộng rãi đó. Nhờ ở nơi ngài mà ta đã được khuây khỏa hết nửa phần về cái chết của người bạn danh tiếng Jean de Médicis của ta, cầu xin Chúa thương xót đến linh hồn tốt lành của người quá cố! Và ta không còn ngờ vực chút nào rằng gần đây, cái phần an ủi còn lại sẽ đến tìm ta. Cho nên, khi vị hồng y thân mến hiện ra ở nơi này, các người phải vui cười, các người phải đàn địch, các người phải khoác những chiếc khăn choàng đẹp đẽ nhất, các người phải xuống bếp, vì người đàn ông thân mến đó cũng giống như ta, không ghét những món ăn ngon, một con tôm trứng, một miếng thịt ngon vừa chín tới. Ta nghĩ rằng tất cả các nàng đã nghe rõ lời ta nói! Nếu ta còn bắt gặp một nàng nào ghê tởm quay đầu đi, ta sẽ dùng chính mái tóc của nàng để thắt cho nàng nghẹn họng. Bởi tất cả lũ quỷ, Bembo có gì để khêu gợi nên những dáng điệu của những con chim ác là bị vặt trụi lông đó và các nàng thích làm bộ làm tịch trước mặt của ngài? Người ta vừa thông báo ngài đến thì các nàng bỏ chạy tan tác giống như một bầy gà sao. Đối với ta, ông ta đẹp trai và ta muốn rằng các người phải thấy ông ta đẹp đẽ, các người phải tâng bốc ông ta, và ông ta phải đi vào giữa những nụ cười tươi tắn của các nàng, như là chính Phébus[2] giữa những tia nắng vui vẻ.

– Ngài lãnh chúa thân mến, Margherita trả lời, em thích cười đùa với những con lợn đực được dẫn đến chợ hơn.

– Phải, Pocofila, Pierre hét vang, mọi người biết rằng những sở thích của nàng được dành cho những cái mỏ lợn hơn là cho những cái miệng nói ra vàng.

– Bembo không nói ra vàng, Chiara nhận xét; chỉ giọng nói của ông ta thôi đủ làm cho em đau bụng.

– Cầu cho nàng mắc phải một chứng đau bụng đến nỗi phải mổ bụng ra trừ tuyệt bệnh bằng những cây kìm nung lửa đỏ!

– Ông ta xấu xí như một con khỉ! Paola nói.

– Nín đi, con khỉ cái. Đừng có chửi rủa chân dung của mình.

– Ông ta làm cho em sợ hãi. Perina nói nho nhỏ với giọng dịu dàng của nàng.

– Chính nàng gây sợ hãi cho những tấm gương với đôi mắt xanh của con mèo cái điên!

Khỏi phải nói rằng mỗi câu trả lời của Arétin mang đến một tiếng kêu xinh xắn ghê tởm tiếp theo liền một trận mưa nước mắt.

– Ô! Ô! Arétin hét như sấm. Dàn âm nhạc quỷ quái!

Ôi các vị thánh ở thiên đường! Ôi lũ quỷ đỏ của ngài quỷ vương! Ai sẽ giải thoát cho ta khỏi bọn khốn nạn lưu manh này sắp đổi máu của ta thành ra mật đắng?

Im lặng, lũ vô lại! Im lặng, nếu không ta sẽ dẫn tất cả các nàng đến giáo đường, và phạt các nàng xưng tội với Bembo!

Sự hăm dọa lập tức có tác dụng. Có một sự im lặng hoàn toàn.

Pierre Arétin thừa dịp để nói tiếp:

– Các nàng làm được việc gì, lũ vô lại, nếu như không tiếp tay cho ta kiếm sống một cách lương thiện cho các nàng bằng cách tiếp đãi vinh dự những người bạn xứng đáng bảo đảm cho ta kiếm đủ phần ăn trong những ngày khó khăn! Bởi đức hạnh của mẹ ta, tất cả đi đến xấu cả. Ta đã hạ nhục quốc vương nước Pháp và ngài chỉ gửi cho ta một sợi dây vàng nghèo nàn, chưa đáng giá hơn hai trăm đuy ca. Ta tán dương nhiều Charles-Quint và ta còn chờ đợi ngài trả lời. Ta bảo cho các nàng biết rằng đây là thời kỳ rất khó khăn. Quần áo của ta thật quá tệ. Sáng nay khi nhảy xuống giường ta đã kiểm qua. Các nàng có biết ta thấy gì không? Trong sáu chiếc áo chẽn của ta, một cái không còn những dây tua để trang sức, cái kia bị rách ở những mối nối, một chiếc khác không còn có những miếng thêu; có một vết dầu lớn ở chiếc áo bằng xa tanh xanh lục; dải lông trắng ở chiếc áo khoác ngoài của ta bị mối ăn hết; những chiếc quần dài của ta quá tệ. Và những chiếc lông trên mũ của ta, các nàng đã làm gì đến? Ba chiếc áo nịt ngang hông bằng len của ta có những lỗ rách to đủ thọc nắm tay vào! Và tám chiếc áo dài của ta nhăn nhúm như là các nàng đã nhảy múa dẫm lên trên! Chà! Lũ đạo tặc, các nàng làm cho ta trần trụi; chẳng mấy lúc ta sẽ chẳng còn lấy một bộ trang phục nào lành lặn để đi ra đường. Cho đến những chiếc áo sơ mi của ta cũng rách tơi tả. Nhưng các nàng đã làm gì? Nói cho ta nghe thử!... Tốt lắm, hãy coi chừng! Và để khởi đầu, ta sẽ ném ra cửa sổ tên lái buôn đầu tiên bán nữ trang nào được gọi đến. Ta sẽ đâm xuyên hông người đàn bà Ai Cập đầu tiên nào bán khăn choàng được các nàng gọi đến. Ta...

– Hoan nghênh, Arétin! Một giọng nói khảy. Hoan nghênh! Một vị chủ nhân cần phải nói như thế, là người quản lý khôn ngoan cho đồng tiền của mình.

Arétin và các nàng Arétines vội vàng quay lại và thấy Bembo, được một tên gia nhân hướng dẫn, vừa yên lặng xuất hiện.

– Anh! Pierre kêu lớn, nét mặt đã hết nhăn.

– Chính ta tự mình đến dự bữa ăn sáng nếu như anh bằng lòng.

– Bởi các vị thánh! Tôi rất hoan nghênh anh! Các nàng có nghe không, các nàng kia!

Các nàng Arétines vái chào duyên dáng Bembo rồi chạy nhào xuống bếp.

– Ngày hôm nay các nàng có việc gì thế? Bembo hỏi. Các nàng chịu chào hỏi đến ta.

– Hãy bỏ qua việc đó và theo tôi đến văn phòng, chúng ta sẽ trò chuyện thong thả ở đó. Còn về các nàng Arétines, tôi bảo đảm với anh rằng chúng nó thương mến anh nhiều hơn là anh tưởng, nhưng xin đi theo tôi...

– Anh biết, Bembo mỉa mai nhấn mạnh, rằng các tiền phòng của anh đầy ắp người...

– Những kẻ vận động! Họ hãy cút hết đi!

– Không phải. Ta thấy có hai phái viên của Đại-Thổ (Grand-Turc).

– Họ cứ chờ!

– Độ một tá những vị lãnh chúa trẻ tuổi chắc chắn đem tới đệ trình cho anh những bài đoản thi.

– Tôi không có mặt, chừng nào anh vẫn còn ở đây!

– Hơn nữa, dường như ta nhận ra những huy hiệu của hoàng đế trên chiếc áo chẽn của một tên gia nhân.

– Quỷ ơi!... Thơ phúc đáp của Charles-Quint!...

– Hãy đi coi.

– Anh bằng lòng?

Và Arétin chạy vụt ra. Mười phút sau, Bembo nghe những tiếng la thét giận dữ của ông. Arétin đi trở vào vừa bực bội xô mạnh những cánh cửa.

– Có việc gì đó! Giáo chủ hỏi.

– Tên khốn nạn! Dám giỡn mặt với tôi đến đỗi! Chà! Ông ta sẽ thấy tôi ra sao và vua thi thơ cũng sánh ngang bằng hoàng đế nước Đức! Lời nhục mạ như thế nào! Tôi sẽ chẳng ngủ yên khi nào tôi chưa trả được thù...

– Nhưng mà cuối cùng, hãy giải thích cho tôi nghe...

– Thế này! Tôi đã đinh ninh trong đầu rằng sẽ trở thành một nhà thi sĩ trung hậu không còn muốn nhìn ngang ngửa nhân loại nữa. Do đó, cứ mỗi lần tôi ngắm nhìn một con vật hai chân vào loại chúng ta, nhất là một trong những kẻ được gọi là đại nhân, tại vì chúng ta bò lết dưới chân họ, không bao giờ tôi nói: “Đây là một người đàn ông”. Lập tức, tôi nhận ra con vật thật sự dưới bộ mặt người của ông ta. Người này là một con hổ và người kia là một con lợn; người này là một con sói, và người kia là một con khỉ; người khác, là một con chuột như người ta thường thấy trên các đống rác ở giữa đường; người khác, là một con chó, tôi thấy những con sói trong số ít và những con cừu ngu ngốc nhiều vô kể... Tôi không nghe cười, khóc, ca hát, nói chuyện xung quanh tôi. Tôi chỉ nghe la hét, tức giận, gầm thét, kêu rống... Anh hiểu không!

Bembo đã ngồi xuống ghế, và trầm tư, lắng nghe Arétin.

– Và ta? Ông hỏi.

– Anh! Pierre nói. Chúng ta hãy bỏ qua. Anh, anh là một người bạn. Nghĩa là tôi chỉ thấy nơi anh một hình ảnh của chính tôi. Chúng ta hãy bỏ qua, tôi bảo anh. Nên tôi có cái thói xấu nhìn thấy nhân loại như là một bộ sưu tầm những con quái vật. Tôi soi thấu tâm hồn của họ ngay lần đầu. Dưới tính hào hiệp của vị nam tước cao quý đó, tôi nhận thấy sự hèn nhát của tâm hồn; dưới lòng thương xót của người trung lưu đó, tôi thấy sự dữ tợn của tính khoác lác ích kỷ; dưới sự vĩ đại của vị quốc vương này, tôi phân biệt rõ ràng sự thấp hèn trong những tình cảm của ông ta. Và bấy giờ...Anh không hiểu sao?

– Cứ nói đi, Bembo bảo.

– Bấy giờ, tôi chỉ còn chứng minh rằng tôi, tôi đã hiểu, và tôi có thể lột mặt nạ họ! Rằng tôi có thể phát giác ra con hổ, con sói, con lợn! Vì, hổ, sói và lợn muốn hoàn toàn được coi như là con người. Và họ trả tiền không cần trả giá vào một lời nói đầu tiên của tôi nói về tật kín của họ.

– Ôi chà! Anh nghĩ rằng mỗi một người đàn ông đều có một tật bệnh sao?

– Tôi không nghĩ, tôi tin chắc. Sự nhu nhược, sự ngu ngốc, đó là không dám tuyên bố cái tật bệnh của mình. Tôi, tôi tuyên bố rằng tôi là người phàm ăn và hèn nhát. Những người đàn ông khác tuyệt đối muốn được người ta thán phục họ.

– Và anh?

– Tôi chỉ muốn có sự ngưỡng mộ bằng tiền. Vì không có lòng quý chuộng đối với những đồng loại của tôi, tôi không muốn cho họ quý chuộng tôi. Nhưng sau khi trông thấy một nhà phú hào, tôi tự bảo: Người đàn ông này chắc chắn có ăn cắp, cướp giật, giết người mới được giàu như vậy. Sự giàu sang không phải việc tự nhiên ở nơi mình. Hãy nhìn những người giàu có ở xung quanh mình anh. Tất cả đều có những cái đầu trộm cắp và giết người, mặc dù họ đã thận trọng lấy phấn giồi mặt. Khó có thể làm giàu nếu như người ta không cướp giật.

– Tuy nhiên...

– Ồ! Anh nghe cho rõ. Tôi không nói đến tên trộm có mang khí giới, tên giết người cầm một cây dao găm tầm thường. Những kẻ đó là những người điên và những luật lệ công minh dâng hiến họ như vật hy sinh cho nền công lý bất diệt, nghĩa là cho nhu cầu vĩnh viễn, cho sự cần thiết không thể tả để chứng minh cho kẻ nghèo rằng họ vẫn phải chịu nghèo, và họ chỉ được phép làm việc và hao mòn thể xác, những bắp thịt, bộ óc, trí thông minh, để đổi lấy một miếng bánh mì. Không, Bembo, tôi không nói đến những tên trộm khốn nạn đó. Tên trộm cắp thật sự, tên giết người thật sự được quý chuộng, được khen ngợi, được bợ đỡ. Đó là Foscari, quăng hàng trăm người đáng thương vào ngục thất; chính là anh, bảo đảm tài sản của anh bằng những đòn táo bạo; chính là tôi, nhắm vào những khách qua đường giàu có bằng những bài đoản thi vô hại, chứ không phải bằng những phát súng, dễ đưa tôi đến đoạn đầu đài; đó là...

– Đủ rồi, ta hiểu anh...

– Tốt, nên tôi nói tiếp. Những lần tôi trông thấy một nhà giàu – một tên trộm cắp, nếu như anh thích gọi như thế – tôi liền tự bảo rằng: Tại sao tôi không buộc ông ta chia chác với tôi? Khi tôi thấy một Francois Ier, một Charles-Quint – một tên giết người, nếu như anh thích – tôi tự bảo rằng: Tại sao tôi không đòi ông ta một số tiền chuộc về những tội ác của ông ta!... Lúc bấy giờ, tôi viết. Ngòi bút lông của tôi tuôn ra những sự thật khủng khiếp, và thế giới bị kinh hãi. Và nhà vua trả tiền! Và hoàng đế trả tiền! Mọi người đều trả tiền! Giàu, mạnh mẽ, hồng y, thân vương, quốc vương, phụ thuộc vào cái bút lông soi mói nhả ra sự thật, nghĩa là chất độc. Sự thật! Sự thật! Bembo. Nghĩa là cái việc ghê gớm nhất, kinh khiếp nhất, khủng bố con người và từ từ làm rối loạn thế giới.

– Quỷ ơi!... Thật may mắn ta là bạn thân của anh. Bằng không ta sẽ gởi anh vào ngục thất chỉ với một phần trăm những gì anh vừa mới nói...

– Anh nói láo, Bembo. Nên nói giản dị là anh đang cần đến tôi.

– Úi cha! Nhưng mà hôm nay sao quạu quọ như vậy. Có phải là bức thơ của hoàng đế đã gây ra tình trạng đó hay không?

– Phải, bởi tất cả lũ quỷ! Tôi đã nói gì với anh? Rằng tôi muốn từ bỏ nói ra sự thật, rằng có một ngày tôi đã chán bị e ngại và tôi chỉ muốn được yêu mến! Rằng tôi muốn ngưng không hăm dọa nữa và tôi muốn làm người thi sĩ trung hậu biết vuốt ve. Đây là phần thưởng của tôi. Tôi, Pierre Arétin, tôi viết thơ cho Charles-Quint, để nói rằng tôi chiêm ngưỡng ông ta. Anh biết ông ta trả lời cho tôi ra sao không? Này, hãy đọc đi!

Với một bàn tay run rẩy vì tức giận, Arétin đưa cho Bembo bức thư mà từ vài phút qua, ông vò nhàu nát trong tay.

Bembo lạnh lùng, vuốt thẳng tờ giấy và đọc:

“Kính gởi ngài thi sĩ lãnh chúa Pierre Arétin,

Hoàng đế chúa tể của tôi ra lệnh viết cho ngài rằng hoàng đế đã nhận được và hạ cố đọc bài thơ được ngài gửi đến. Hoàng đế chúa tể của tôi, trong sự đại độ cao cả của ngài, đã vui lòng ra lệnh cho tôi cám ơn ngài, đó là việc tôi tuân hành do bức thư này. Bằng cách gởi đến ngài chứng tỏ sự hài lòng của Chúa tể tôi, tôi mạo muội xin nói thêm, thưa ngài lãnh chúa thi sĩ, lòng tin tưởng nơi sự ngưỡng mộ của chính tôi đối với ngài.

“Schwetzer”

“Hầu phòng của Đức ngài hoàng đế

và Quân vương”.

Bembo bật cười to.

– Thế nào! Ông nói, ta chỉ thấy ở đây toàn là lời đánh giá.

– Viết thơ cho tôi bởi tên hầu phòng của ông ta!...

– Nhân vật còn thế lực hơn cả một vị thủ tướng.

– Không có lấy một phần tư xu (Liard)! Không một đồng tiền nhỏ (Baioque)!

– Danh dự vượt qua giàu sang. Sự hài lòng của hoàng đế.

– Tôi thích một đĩa chả thịt dồi hơn! Thật sự! Sự hài lòng của hoàng đế! Có phải là sự hài lòng, dù là của hoàng đế, sẽ nuôi sống cho tôi và các con ranh này không! Anh không có ý nghĩ về những gì bọn nó ăn ngấu nghiến, với dáng điệu làm ra cái miệng bằng “trôn con gà”. Tôi cần phải có tiền! Chà phải rồi! Nhưng mà Charles mà thấy rằng nhạo báng tôi sẽ đắt giá như thế nào. Bởi quỷ Satan, tôi sẽ làm cho ông ta đổ vàng hoặc là những giọt nước mắt. Tôi biết một sự bí mật đến nỗi mà nếu như tôi tiết lộ ra, ông ta sẽ bị kinh hoàng, bị chết, bị tiêu diệt, và ông ta sẽ bắt buộc phải chui xuống lòng đất, tự chôn sống mình![3]

– Anh nói rằng đang cần tiền? Bembo nói tiếp.

– Nếu không có một ngàn ê-quy được lãnh nhờ nơi anh, tôi tự hỏi không biết tôi sẽ ra sao...

Bembo liếc nhìn về phía một chiếc tủ sắt được Pierre vội vã đứng che lại.

– Anh nhìn chiếc tủ sắt của tôi? Ông hỏi với vẻ lo sợ. Tôi thề rằng nó trống rỗng.

Ông nói dối trắng trợn, Roland đã cho mang đến ông số tiền mười ngàn ê-quy thỏa thuận vào lúc khởi hành đi đến doanh trại của Đại Quỷ.

– Nếu như nó trống rỗng, thì phải làm cho nó đầy, Bembo nói.

– Tôi biết rõ rằng tôi còn lại chín ngàn ê-quy để lãnh nơi kho tàng quận công, Arétin lựa lời nói.

– Phải, viên hồng y nói. Nhưng mà anh biết rõ phải ở trong điều kiện nào?

– Tôi không quên việc đó, Arétin nhăn mặt thất vọng. Đối với việc đó, tôi phải giao nạp Roland Candiano.

– Điều kiện đó có vẻ như không làm anh thích thú?

– Không phải, quỷ ơi! Arétin vội vàng kêu lên. Nhưng nếu như gã Roland không bao giờ trở lại đây nữa thì sao?... Chín ngàn ê-quy đáng thương của tôi sẽ thành ra sao?

– Anh hãy yên lòng, Bembo nói với một giọng u ám, ông ta sẽ trở lại.

– Anh tin như vậy à?

– Ta tin chắc... Tuy nhiên, có một cách thức khác cho anh để bảo đảm được người thủ quỹ ở cung điện quận công tiếp rước tử tế theo như anh ao ước...

– Chà! Chà!... Tôi biết trước rằng sáng hôm nay chúng ta sẽ nói nhiều chuyện rất hay ho! Nào hãy xem, Bembo của lòng ta?

– Anh muốn nói “của tủ sắt của anh!”.

– Cũng là một thứ. Hãy nói đi... Tai tôi mở rộng, tựa như những chiếc túi rỗng muốn đựng đầy.

Vào lúc đó, một tên gia nhân mặc chế phục đại lễ đi vào mở rộng hai cánh cửa thông qua gian phòng ăn trong dinh vừa trang trọng thông báo:

– Những món thịt của ngài lãnh chúa Arétin đã dọn xong.

– Thưa đức ông, Arétin nói vừa lấy lại giọng cung kính mà ông dùng nơi công cộng đối với Bembo, dù cho không xứng đáng đối với một vị hồng y giáo chủ đáng kính, tôi cũng sẽ vô cùng vinh hạnh nếu như được ngài vui lòng ngồi vào bàn ăn của tôi.

– Ta chấp nhận lời mời của ông, ông bạn thi sĩ thân mến, Bembo nói. Vả lại món ăn ngon không phải là tội lỗi thường lệ của ta, và ta xin tạ ơn trời, sự thích thú mà ta cảm nhận với sự có mặt của ông khiến cho ta có bổn phận ngồi vào bàn ăn của ông.

Sau khi trao đổi những câu nói cầu kỳ như là thói quen trao đổi của những vị lãnh chúa ở trong thời kỳ đó, hai người bạn đi vào phòng ăn.

Một chiếc bàn xa hoa được dọn sẵn, chứa đựng ở trong những chiếc đĩa lớn bằng bạc hai con tôm hùm, một cái đùi cừu xung quanh chất những con chim sơn ca quay, một miếng chả dồi trên mặt nướng vàng rực, và cả một bộ sưu tập thật sự những loại bánh ngọt khác nhau do nàng Margherita và nàng Chiara làm rất khéo léo.

Nhiều chai rượu bụng phình ra và cổ chai mỏng mảnh chỉ cần gõ nhẹ một cái là bẻ gãy, hiến dâng trước con mắt sành sỏi của Arétin màu hồng ngọc của rượu chát Bordeaux và Bourgogne của những loại rượu sản xuất ở miền sông Rhin và màu vàng nước của những loại rượu Xérès.

Arétin cho những nàng Arétines phục vụ bữa ăn.

Các nàng là những nàng hầu gái tuyệt diệu, những tình nhân được huấn luyện cho nghệ thuật làm ưa thích và say đắm, tất cả xứng đáng cho cây bút vẽ của một nghệ sĩ thiên tài, bởi vì Titien đã lấy họ để làm kiểu mẫu, tất cả đều sành sỏi trong những nụ cười quyến rũ, những ánh mắt nồng cháy, những thái độ ngây thơ đồi trụy làm ngây ngất, thành thử ra, thường thường, những quan khách vương hầu được vị chủ nhân thi sĩ chấp nhận mời vào bàn đều phải say mê, hoan lạc, mãi lo nghĩ về món tặng phẩm sẽ xứng đáng với những sự hoan hỉ đó.

Mỗi một nàng Arétine có một nhiệm vụ rành mạch.

Nàng Margherita cắt thịt.

Nàng Franceschina rót rượu chát đỏ.

Nàng Marietter rót rượu chát trắng.

Nàng Périna dâng những thẻo bánh mì đựng trong một chiếc giỏ mây mạ vàng.

Nàng Paolina và nàng Angela sớt thức ăn được nàng

Margherita cắt sẵn vào đĩa.

Nàng Chiara phụ trách nước chấm, gia vị, mứt, trái cây và bánh ngọt.

Sau khi rót xong rượu Xéres để kết thúc bữa ăn, tất cả các nàng cầm lấy đàn lục huyền cầm và hát những bài thơ do vị chủ nhân của họ sáng tác.

Khỏi phải nói rằng trong những bữa ăn ngon lành long trọng đó, các nàng Arétines mặc những bộ y phục tuy sang trọng nhưng hở hang khêu gợi.

– Quỷ ơi! Bembo kêu lên vừa ngồi xuống và liếc nhìn lên bàn, ông bạn thi sĩ thân mến, ta thấy ông mua sắm những thức ăn quá nhiều.

– Tôi xin ngài tha lỗi cho, thưa đức ông, Arétin nói, trái lại bữa ăn này được dọn một cách nghèo nàn vì người ta không có chờ để đón tiếp ngài.

– Ta có lời ngợi khen ông về một sự nghèo khổ như thế.

– Là vì mỗi ngày Arétin ăn nơi nhà của Arétin.

Nhưng chúng ta hãy tấn công những con tôm hùm ở đảo Corse theo như ngài biết, là những món ăn ngon nhất ở biển Địa Trung Hải.

Những tên gia nhân mặc chế phục đại lễ đứng im lặng, long trọng ở xung quanh gian phòng.

– Hãy đến tiền phòng bảo rằng hôm nay ta không tiếp khách, Arétin nói.

Một tên gia nhân vội vã chạy đi và chẳng bao lâu người ta nghe tiếng nói của anh ta:

– Những sự tiếp kiến của ngài lãnh chúa Arétin đã chấm dứt ngày hôm nay.

– Người ta không làm tốt hơn ở cung điện quận công, Bembo nói.

– Này! Thưa đức ông, dinh thự của Arétin không sánh bằng cung điện quận công ở trước mặt tôi sao, khi được vinh dự có sự hiện diện của ngài?

– Hoan nghênh danh tiếng Arétin!

Pierre khiêm nhượng nghiêng mình.

Phần còn lại của bữa ăn là một cuộc trao đổi những lời chúc tụng cầu kỳ.

Sau đó Arétin ngâm thơ, Bembo cũng tỏ ra giỏi thi văn, đưa ra một bài đoản thi được người bạn khen là tuyệt vời, rực rỡ như ánh mặt trời và dịu dàng như ánh trăng.

Cuối cùng, do một dấu hiệu kín đáo của Bembo, Arétin ra lệnh cho bọn gia nhân và các nàng Arétines lui hết.

Bấy giờ, viên hồng y kéo chiếc ghế lại gần lò sưởi, và Arétin đến ngồi bên cạnh ông.

Nét mặt của Bembo trở nên u ám.

– Bởi tất cả là lũ quỷ, có phải anh vừa mới lọt lòng một con cá mòi và một củ hành như thuở xưa sao? Có phải là nước giếng chảy ra từ các chai rượu đó? Anh đã được phục vụ bởi những con khỉ cái ở quán ăn khét mùi khói bếp sao? Cuối cùng, anh than van về cái việc gì, với bộ mặt đưa ma của anh?

– Pierre, Bembo nói, dinh thự của anh là một quán ăn tráng lệ có thể dùng tiếp đãi cho một vị quốc vương. Hãy đưa cho ta một cây bút lông.

– Đây này! Arétin nói, vừa lật đật mang đến một cây bút lông lấy ở trên một cái kệ.

Bởi vì Arétin luôn luôn muốn có sẵn ở tầm tay những dụng cụ viết trong tất cả các gian phòng trong dinh, được ông gọi là những chiến cụ của mình.

Bembo viết:

“Do lệnh của đức ông thủ tướng, ông thủ quỹ ở cung điện quận công vui lòng trả cho ngài Pierre Arétin, thi sĩ và thư ký, số tiền bốn ngàn ê-quy được chiếu dụng trong ngân khoản đã mở cho ta, Bembo, hồng y – giám mục thành Venise”.

Ông ký tên rồi đưa tờ giấy cho Arétin đang mở to đôi mắt ngạc nhiên.

– Ôi cha, anh thật sự có một ngân khoản trong quỹ ở cung điện quận công sao?

– Dường như vậy.

Arétin siết chặt trong áo tờ giấy quý báu và lẩm bẩm:

– Còn lại năm ngàn.

– Và anh sẽ lãnh khi nào anh đáng lãnh như anh đã lãnh trong số bốn ngàn đó. Ta, ta luôn luôn trả tiền trước.

– Không phải như là tôi! Nào hãy xem, tôi phải làm gì để chiếm được một cách lương thiện chữ ký tên đỏ chói đó?

– Ta sắp nói với anh.

– Không phải liên quan đến gã Roland Candiano, phải không?

– Không, chỉ liên quan đến những nàng Arétines của anh.

– Chà! Chà!... Có phải anh muốn mua lại của tôi không? Pierre Arétin hỏi với vẻ lo sợ.

– Trái lại. Ta muốn anh giữ các nàng lại.

– Anh làm tôi yên tâm, là vì, anh thấy, tôi sẽ không nhượng lại các nàng với giá vàng hoặc là bằng tiền. Các nàng đã được dạy bảo thuần thục. Các nàng hiểu ý khi ngón tay út của tôi động đậy, mắt của tôi mở ra hay nhắm lại; dáng đi của tôi báo cho các nàng biết tôi muốn việc gì, và một tiếng chửi thề của tôi,đối với các nàng là tất cả một bài diễn văn theo lối Cicéron.

– Hãy nói cho ta nghe, những nàng Arétines của anh có dữ tợn không?

– Ý anh muốn nói gì?

– Điều này: Bởi vì anh đã huấn luyện họ rất thuần thục, chắc anh sẽ dạy cho họ nghe tất cả và hiểu tất cả?

– Các nàng nghe tất cả mà không làm bộ đỏ mặt, thật đúng. Không phải như là những người đàn bà e lệ đó, nghe bất cứ lời nói nhỏ mọn nào, cũng đều lấy tay che mặt.

– Tốt lắm. Giả sử bây giờ... Có bao nhiêu nàng cả thảy?

– Bảy. Tôi muốn đi đến con số chín, và bấy giờ tôi sẽ đặt cho mỗi nàng một cái tên của những nàng Thi thần... Cléo, Terpsichore...

– Xin làm ơn tha cho ta phần còn lại... Ta nói rằng: Giả sử như anh đưa đến cho họ thêm một người bạn mới...

– Việc đó sẽ cho tôi được tám, tôi chỉ còn lại có việc tìm thêm một nàng... Nàng thi thần thứ chín.

– Hãy nghe ta cho rõ, Pierre. Đó là nàng thiếu nữ trong trắng như hoa huệ, tinh khiết như đám mây trắng đang bay ngang trên bầu trời xanh, chưa thuần như con linh dương chưa bao giờ trông thấy người thợ săn.

– Và xinh đẹp?

– Xinh đẹp đến làm say mê những con quỷ đang bị hôn ám.

– Nhiệt thành biết bao! Bồng bột biết bao! Bay bướm biết bao! Arétin kêu lên, thật sự sửng sốt vì sự sôi nổi của Bembo.

Quả thật, viên hồng y tự tiết lộ.

Cũng như những kẻ đang yêu, ông cảm thấy không thể chống lại sự cần thiết phải nói ra lòng si mê của mình, để tự chính mình nghe nói đến người đàn bà được yêu đương.

Và sự hứng thú mạnh mẽ lôi cuốn ông.

Arétin làm thinh, quan sát với vẻ hiếu kỳ trên gương mặt xúc động của Bembo. Ông hiểu rằng chỉ một lời nói đủ phá vỡ sự hứng thú, ngăn cản sự phấn khởi, và ông muốn biết, mơ hồ đoán trước nhờ lòng si mê đó, ông sẽ khám phá ra nơi viên hồng y một phương tiện để gia tăng lợi tức của mình.

– Anh hỏi ta xem nàng có xinh đẹp không, Bembo nói tiếp. Tất cả những ai chỉ thoáng trông thấy được nàng một lần đầu so sánh nàng với những bức tượng thánh mẫu thành công nhất của Urbin, và những phụ nữ Venise tình tứ nhất của Titien. Đối với ta, ta không hiểu rằng nàng có xinh đẹp không. Vả lại, sắc đẹp là gì? Có phải gương mặt trái xoan của nàng mà ta thương không? Có phải vầng trán thanh khiết của nàng hoặc là mái tóc rạng rỡ của nàng? Có phải chăng những đôi mắt long lanh hấp dẫn của nàng đã lôi cuốn ta, mà một ánh mắt đủ làm cho ta điên cuồng? Có phải chăng mùi hương huyền diệu từ thân mình nàng toát ra, cái vẻ duyên dáng vô cùng trong những cử động của nàng? Ta không biết, Pierre ạ. Ta không biết, và ta không muốn biết điều đó! Ta chỉ biết rằng ta yêu thương nàng, ta là kẻ chưa bao giờ biết yêu, những giác quan của ta, trí tưởng tượng của ta, thân thể của ta bị co giật và rung động đau đớn khi ta gợi nhớ lại hình ảnh của người thiếu nữ đó...

Bembo ngừng lại thở hổn hển.

Ông rót đầy một ly rượu Xérès và uống cạn một hơi.

Sắc xanh nhợt mập mờ trên gò má ông đổi thành sắc đỏ.

– Anh hiểu điều đó không? Ông nói tiếp vừa cười khảy. Ta cứ tự ngỡ rằng mình mạnh mẽ ở giữa những người mạnh mẽ, ta chỉ muốn không có một sự si mê nào khác hơn là lòng tham vọng cao quý để thống trị và áp bức các dân tộc, ta bị nàng thiếu nữ tươi trẻ đó ngăn cản. Chà! Pierre, anh, anh không biết được, anh, người đàn ông sung sướng, anh không biết được tình yêu ra sao...

– Tôi! Bởi Vénus, anh thốt ra một lời xúc phạm đáng ghét!

– Anh không biết, Bembo nói tiếp, không đáp lại câu ngắt lời, có lẽ anh chưa nghe nàng nói, hãy để cho ta nói với anh, hãy để cho ta cười và khóc. Hãy để cho ta cào xé ngực ta trước mặt anh... Anh không biết đâu, ta bảo anh. Đó là một ngọn lửa, một dòng dung nham nung nấu, và ta thề với anh rằng cái đó thiêu đốt ta thật sự. Một cơn sốt liên tục, một sự hưng phấn cao độ trong giác quan và cảm giác ở nơi ta. Một sự hành hạ mà không có một sự hành hạ nào sánh bằng. Ta đã chịu đau khổ vì đói, khát; ta đã chịu đau khổ vì nóng, lạnh, ta đã chịu đựng những sự nhục nhã xé nát tâm hồn ta như những nhát roi da xé nát tấm lưng trần của kẻ bị xử án. Tất cả điều đó đâu có là gì, tất cả điều đó là sự vui vẻ so với những gì ta đang đau khổ bây giờ.

Vừa nói như vậy, Bembo khóc thật sự, tuôn tràn những giọt lệ mà ông không nghĩ đến việc lau khô.

– Có phải rằng ta tỏ ra lố bịch với anh không? Ông ta đột nhiên hỏi.

– Chưa bao giờ anh tỏ ra xứng đáng với tình bằng hữu của tôi hơn lúc này, Pierre Arétin thành thật nói, hoặc là nếu như anh thích hơn, sự thương hại của tôi.

– Phải, Pierre, ta đáng được thương hại. Ta biết việc đó. Chưa bao giờ anh ái ngại cho ta nhiều bằng chính ta ái ngại cho ta.

– Thế à! Tuy nhiên, tôi không thấy ở trong tất cả điều đó có gì là quá ghê gớm! Anh thương yêu cô thiếu nữ đó; nàng xinh đẹp, tôi muốn rằng cũng như tất cả những nàng Arétines của tôi nhập lại. Nhưng quỷ quái gì tại sao phải khóc sướt mướt?

Bembo liếc một ánh mắt đau đớn khó tả lên Arétin.

– Giả sử rằng tất cả những nàng Arétines của anh họp lại nhổ vào mặt anh...

– Tôi sẽ lấy roi da quất bọn nó, lũ vô lại!

– Giả sử rằng người đàn bà được anh yêu thương nhất trong đời bảo với anh rằng nàng thích gặp một con cóc hơn là trông thấy anh...

– Tôi sẽ gởi đến cho nàng một trăm con cóc đựng trong một cái bao và tôi sẽ đi tìm một người yêu khác.

– Anh thấy rõ rằng chưa bao giờ anh biết yêu thật sự! Ta sẽ lấy làm sung sướng nếu được nàng nhổ vào mặt ta! Ta, nàng còn không bảo ta rằng nàng thấy ta xấu xí hơn cả con cóc. Không phải là sự sợ hãi mà nàng chứng tỏ khi trông thấy ta. Không phải là sự khinh bỉ. Đó là một cái gì còn thấp hơn nữa và còn đáng buồn hơn nữa... Đó là sự ghê tởm!

– Này! Quỷ ơi, phải dùng sức mạnh cưỡng ép nàng! Tôi bảo đảm với anh rằng sau việc đó, khi anh đã chứng minh với nàng là anh đáng ghê sợ, nàng sẽ tìm thấy anh dễ thương.

– Ta đã thử...

– Rồi sao?

– Ta đã chịu thua.

– Quỷ ơi, việc đó thêm rắc rối.

– Chưa phải là tất cả, Pierre. Ta có một kẻ tình địch.

– Được thương yêu?...

– Ta không biết, ta không tin... Không.... Ta không thể tin rằng Bianca yêu gã Sandrigo đó.

– Bianca, anh nói là Bianca?

– Đó là tên của nàng.

– Con gái của Imperia?

– Chính là nàng! Bộ tình cờ anh quen biết nàng sao?

– Không, nhưng tôi biết rằng Imperia có một đứa con gái và đứa con gái tên Bianca. Nhưng lúc nãy anh nói rằng anh có một kẻ tình địch?

– Một kẻ tình địch mà trong lúc này, ta không thể trừ khử hắn được, một kẻ tình địch có ích lợi cho chúng ta... Anh hiểu không? Vậy mà, chính ta bị bắt buộc phải ban phép lành kết hợp cho họ!...

– Tại sao kẻ tình địch đó có ích lợi?

– Bởi vì ta trông cậy nơi gã để bắt Candiano nếu như ông ta không trở lại đây.

– Sừng của quỷ! Anh hãy lựa chọn giữa tình yêu và mối hận thù...

– Ta không muốn lựa chọn. Ta muốn rằng mối hận thù và tình yêu của ta cùng tiếp nhận sự hài lòng như nhau, rằng Candiano phải chết và rằng Bianca phải thuộc về ta. Ta muốn cả hai việc đó. Tất cả sinh mạng của ta nằm ở đó... Đối với Candiano, ta trông cậy nơi Sandrigo.

– Kẻ tình địch của anh?

– Phải. Và đối với Bianca, ta trông cậy nơi anh.

– Anh biết rằng tôi tận tụy biết bao nhiêu với anh...

– Phải, anh Pierre thân mến. Bây giờ ta sẽ bảo cho anh biết những gì ta chờ đợi ở nơi anh... Cuộc hôn nhân của Bianca và Sandrigo sắp sửa cử hành. Nó cần phải được thực hiện...

– Chừng nào?

– Ta nào biết. Việc đó tùy thuộc ở Sandrigo. Nhưng liền ngay sau cuộc lễ, Bianca sẽ biến mất.

– Bằng cách nào?

– Đó là công việc của ta. Ta sẽ cho Sandrigo hoàn toàn hài lòng, nhưng về cuộc hôn nhân chỉ có buổi lễ được thực hiện mà thôi.

– Bianca sẽ thành ra sao?

– Chính anh sẽ cho nàng tá túc.

– Chà! Chà!

– Anh bắt đầu hiểu?

– Tôi thán phục anh, Bembo. Tôi luôn luôn nghĩ rằng nếu như số phận để cho anh được sinh ra bên cạnh một ngai vàng, ắt anh sẽ dùng mưu để chiếm lấy chiếc ngai vàng cho mình.

– Anh có quyết định giúp cho ta không?

– Được, hoàn toàn chỉ có việc đó.

Bembo giật mình. Một ánh sáng nghi ngờ quắc lên trong đôi mắt có một màu xám nhạt của ông.

– Tại sao anh nói “chỉ việc đó”. Có việc gì mà anh không thể hoàn toàn giúp đỡ cho ta? Anh có những giao ước nào nữa không? Nói đi...

– Anh bạn! Arétin kêu lên, kinh hãi về sự bất cẩn ông vừa phạm phải, anh thật quá tinh quái để tự làm bận lòng đối với những việc không đáng gì cả.

Bembo đưa một bàn tay lên vuốt trán.

– Thật đúng, ông ấp úng.

– Vả lại, nếu anh ngờ vực tôi, vậy xin giã từ.

Và Arétin đứng dậy, đi chậm rãi từng bước dài, nắm tay đập mạnh hai cái lên bàn.

– Anh hãy tận tụy đi, ông càu nhàu. Anh chỉ còn một người bạn ở trong đời, và người bạn ấy một ngày đẹp trời kia đến sỉ nhục anh!

– Nào, hãy bỏ qua đi!

– Chà! Bembo, thật xấu, thật xấu...

– Hãy trở lại ngồi, và đừng bao giờ nhắc đến nữa.

– Anh bảo, Arétin vừa nói vừa trở lại ngồi gần bên cạnh Bambo, rằng số tiền năm ngàn ê-quy sẽ được giao cho tôi vào cái ngày Bianca sẽ đi vào đây?

Thế là đến lượt viên hồng y ném lên trên người bạn một ánh mắt thán phục.

– Phải, cuối cùng ông nói, nhưng mà tình bằng hữu của anh, trong cơ hội này, sẽ quá đắt đối với ta.

– Anh phàn nàn về việc gì? Đó là tài sản của nước Cộng hòa phải trả! Nào, chúng ta hãy thảo luận. Và nên nói rõ hết kế hoạch của anh.

– Anh sẽ cho Bianca tá túc. Anh sẽ trình diện nàng với các nàng Arétines của anh như là một người bạn mới được đưa về cho họ.

– Sẽ có những tiếng than khóc và những tiếng la hét điên cuồng.

– Anh biết nghệ thuật lau khô nước mắt của các nàng và làm câm lặng những nàng kia. Một khi đã xếp đặt xong cho Bianca ở nơi nhà anh, anh có bảo đảm với ta rằng không một ai, ngoài những nàng Arétines, sẽ trông thấy nàng hoặc được đến gần nàng?

– Tôi bảo đảm với anh.

– Tốt. Nhưng dù sao đó cũng chỉ mới là phần dễ nhất trong kế hoạch. Phần còn lại tế nhị hơn...

– Anh hãy giải thích rõ ràng, về sự tế nhị, anh đừng lo sợ gì cả.

– Đây là những gì ta muốn. Trong số những nàng Arétines của anh, anh có một hoặc hai nàng thông minh, tận tụy, có khả năng hiểu tất cả và thực hiện tất cả để làm anh vui thích?

– Tất cả bọn họ đều như thế! Arétin nói với một vẻ tự phụ ngây thơ.

– Bọn họ có khả năng hủy hoại từ từ một đức hạnh mà cho đến nay khó thể làm tổn hại đến được không?

– Tôi xin bảo đảm.

– Anh nghĩ rằng đến cuối một tháng...

– Đến cuối mười lăm ngày, nàng Bianca chưa thuần của anh sẽ không còn nhận ra nữa.

– Anh nghĩ rằng chỉ cần mười lăm ngày trải qua giữa những nàng Arétines của anh...

– Tôi nghĩ rằng đức hạnh chỉ là một tiếng nói, sự quyết định của những người đàn bà là một cái lông xoay trở theo ngọn gió. Điều cốt yếu là gió thổi theo đúng chiều. Tôi nghĩ rằng một thiếu nữ ắt có ở nơi mình những sự cuồng nhiệt nông nổi mà chính nàng ta cũng không hiểu biết, lại cho sự dốt nát đó là tính cương quyết. Chính anh cũng bị lầm. Bianca là cái gì? Một đứa con gái của tình yêu. Anh hãy tin tôi rằng, lớp tuyết trắng tinh khiết đó phủ ngọn lửa mà mẹ nàng đã truyền sang. Chỉ cần làm cho nước đá tan chảy, và đó sẽ là tác phẩm của những nàng Arétines của tôi, những nàng con gái lão luyện, không những sành sỏi, mà còn có khả năng dạy cho kiến thức của bọn nó. Hãy đưa người học trò của anh đến đây: Những cô giáo dạy nên ái tình đang chờ.

– Chưa phải là hết, bấy giờ Bembo nói tiếp.

– Quỷ ơi! Anh có tình bạn hữu chuyên chế.

– Chúng ta sẽ tính toán về tình bằng hữa của anh và sự chuyên chế của ta, và nếu như cán cân nghiêng về một bên nào, vậy thì, ta sẽ lập lại sự thăng bằng bằng sức nặng của nàng.

– Đó là sự so sánh thi vị nhất, Arétin kêu lên, huy hoàng nhất chưa bao giờ được thêu dệt. Cả Arioste cũng như le Tasse[4], tôi còn nói tiếp, cũng như chính tôi...

Bembo biểu lộ một cử chỉ sốt ruột làm dịu đi nguồn cảm hứng của Pierre Arétin.

– Hãy nghe ta nói, anh bạn, có phải anh đã buồn chán Venise không?

– Tôi! Buồn chán trong cái thành phố tươi cười, của tình yêu và của các môn nghệ thuật!

– Thế này! Anh bạn thân mến, ta, ta buồn chán ở đây.

– Hãy đi du lịch!

– Đó là ý định sắp làm của ta. Chỉ có điều, ta đi du hành nên ta còn buồn chán hơn nữa.

– Chà! Chà! Nên anh muốn cho tôi đi theo anh?

– Anh đã đoán ra.

– Thật dễ dàng. Chẳng có việc nào mà tôi không làm cho anh.

– Phải, nhưng chính anh, ta chắc rằng anh không muốn bỏ những nàng Arétines lại đây trong lúc anh ở xa?

– Tôi đã làm việc đó để đi thực hiện một sứ mạng bên cạnh Đại-Quỷ. Tôi có thể sẽ làm lại nữa.

– Hãy tin ta; lần này, anh phải đi du hành với những nàng Arétines.

– Tốt; tôi đã hiểu. Anh muốn cho tôi đưa Bianca ra khỏi Venise, và để cho khỏi một ai nghi ngờ, nàng sẽ đi ở giữa đám hầu gái của tôi.

– Chính là việc đó.

– Phải đưa nàng đi đến đâu?

– Ta sẽ nói cho anh biết khi nào đến lúc. Ta tóm tắt: Anh đã lãnh rồi một ngàn ê-quy; ta vừa trao cho anh một phiếu lãnh bốn ngàn ê-quy.Tổng cộng, năm ngàn.

– Anh tính toán thật tuyệt diệu.

– Anh còn lại để lãnh năm ngàn ê-quy. Ra khỏi Venise ta sẽ trao cái phiếu cho anh ta?

– Tiền trao cháo múc. Thật hoàn toàn.

– Vậy thì, anh chấp nhận tất cả những đề nghị của

– Tất cả. Tôi không phải là người bạn thật sự của anh sao?

Hai người bạn bắt tay nhau. Rồi Bembo đi ra, được Arétin đưa tiễn, với những thái độ kính trọng trước mặt bọn gia nhân đang nghiêng mình vái chào.

Bembo trở về dinh, hài lòng về một ngày của mình.

Ông thấy Sandrigo đang chờ đợi.

Viên hồng y lấy dáng điệu vui tươi nhất, kéo tên cướp xưa vào trong văn phòng và hỏi:

– Thế nào, ngài trung úy thân mến, chừng nào tiến hành cuộc hôn nhân đó?

Sandrigo nhìn sững viên hồng y và đáp lại:

– Việc đó tùy thuộc ở nơi ngài, thưa đức ông.

– Tại sao cuộc hôn nhân lại tùy thuộc ở nơi ta? Bembo nói vừa biến sắc. Tên vô lại nghi ngờ điều gì chăng? Ông chấm dứt ở trong trí.

– Thưa đức ông, Sandrigo nói. Tôi vừa ra khỏi nhà của phu nhân Imperia. Vì tôi thúc hối bà ấn định ngày hạnh phúc cho tôi, cuối cùng bà trả lời cho tôi nguyên văn: “Hãy đi đến xin lời chỉ dẫn của ngài hồng y Bembo trước khi chúng ta quyết định cái gì dứt khoát”, cho nên tôi đến đây chờ đợi ngài, và không muốn nhắc lại những lời giao ước của chúng ta...

– Ta không quên, ngài nên tin đi, ông bạn thân mến.

– Tôi tin chắc việc đó, Sandrigo nói với một nụ cười tinh quái. Nên không muốn nhắc lại ngài những gì ngài đã hứa với tôi, tóm lại ngài còn nợ tôi tính mạng...

– Ngài không muốn nhắc lại ta, Bembo ngắt lời thêm lần nữa với một giọng ngượng nghịu, nhưng ngài không quên lập lại những gì ta đang thiếu ngài...

– Ngài muốn gì nào, thưa đức ông! Tôi không tin chút nào đến lòng tri ân, tôi, và tôi mong rằng kẻ đã giúp công cho người khác cần phải như người kế toán tốt, phải ghi chú những gì người ta còn thiếu mình...

– Tôi yêu cầu ngài ấn định ngày cử hành hôn lễ.

– Vậy thì, Bembo trả lời không do dự, càng sớm càng tốt!

Nét mặt của Sandrigo sáng rực.

– Đấu thủ dữ dội, viên hồng y nghĩ thầm, không kém ghê gớm hơn gã Arétin trung hậu đó.

Dù tự cho là người sành tâm lý, viên hồng y cũng bị lầm.

Sandrigo nói chuyện như kẻ vũ phu.

Còn Arétin uốn cong mình như cây sậy để rồi đứng dựng lên sau cơn gió bão.

– Càng sớm càng tốt! Tên cướp xưa kêu lên. Chà! Cuối cùng đây là một lời nói biết điều. Nhưng mà câu nói “càng sớm” có nghĩa gì?

– Đến lượt ta, ông bạn thân mến, nhắc lại ngài những sự giao ước của chúng ta. – Ngài nói đi.

– Ngài có thề sẽ mang Roland Cardiano đến cho chúng ta, chết hoặc là còn sống.

– Tôi sẽ làm như thế. Nhưng mà tiền trao cháo múc. Người ta nên giao cho tôi Bianca và tôi sẽ giao Cardiano cho. Mười lăm ngày sau lễ hôn nhân chính thức của tôi, Roland sẽ có mặt ở đây với chân tay bị trói – hoặc ít nữa nếu tôi không bắt buộc phải giết chết ông ta, trong trường hợp đó tôi sẽ mang chiếc đầu về cho ngài.

Những lời nói độc ác ghê gớm đó được thốt ra một cách tự nhiên. Bembo nghe không chút ngạc nhiên.

– Và không có một trở ngại nào có thể ngăn cản ngài?

Sandrigo mỉm cười khinh bỉ.

– Không một biến cố nào có thể gây trở ngại không cho ngài giữ đúng lời hứa? Bembo nhấn mạnh.

– Không có, không có gì ở trên đời.

– Cần phải dự liệu tất cả, thưa trung úy.

– Tôi đã dự liệu tất cả, thưa đức ông.

– Cả... Cần phải dự liệu tất cả, ta bảo ngài, cả cái chết của vị hôn thê của ngài?

– Cả cái chết của Bianca cũng không ngăn được tôi, Sandrigo nói, tuy nhiên ông ta không ngăn được một cái rùng mình.

– Ta thấy rằng ngài thật sự cương quyết, ông bạn thân mến. Ta xin giữ lời của ngài. Trong vòng mười lăm ngày tiếp theo sau hôn lễ, Candiano sẽ thuộc về chúng ta. Trong những điều kiện đó, quyền lợi của chúng ta là nên gấp rút tổ chức cuộc hôn nhân của ngài. Hãy chọn ngày nếu như ngài muốn. Hôm nay chúng ta ở ngày thứ ba. Ngài có muốn định vào ngày thứ bảy không?

– Ngày thứ bảy thích hợp với tôi... Tôi trông cậy ở nơi ngài để đánh tan đi những sự do dự cuối cùng của phu nhân Imperia.

– Việc đó có liên quan đến ta, ngài hãy yên lòng.

– Và cũng khiến cho Bianca quyết định?

– Quỷ ơi, ông bạn thân mến, ta không quen biết nàng.

– Thật sao? Sandrigo nói vừa chiếu thẳng một ánh mắt sắc bén lên vị hồng y.

– Ta không thể đảm nhận cái phần này được, Bembo xác định.

– Được, Sandrigo nói, vừa tỏ ra nhẹ bớt khỏi một sự nghi ngờ trầm trọng nào đó. Ngài chỉ lo bận rộn cho người mẹ mà thôi. Hẹn ngày thứ bảy!

– Hẹn ngày thứ bảy, kẻ đắc thắng sung sướng!

Sandrigo mỉm cười, siết chặt bàn tay của viên hồng y và bước đi hoàn toàn yên lòng.

Ngay sau khi ông ta đi rồi, gương mặt của Bembo biến sắc.

– Ta chịu đau khổ trong mấy phút đó, ông ta gầm vang, còn hơn là những ngày đêm sầu thảm lúc ta chờ đợi cái chết trong gian ngục tối ở Hắc-Động. Hãy cho ta Roland Candiano, gã tướng cướp khốn nạn! Và ta sẽ săn sóc cho mi!... Những sợi dây xiềng chắc chắn ở đáy các giếng sâu... hoặc là tốt hơn, cái ghế đá ở trên Cầu Than thở!... Mi, người chồng của Bianca!...

Bembo bật cười ghê gớm, trong khi một cái rùng mình co quắp lay động ông ta.

Tuy nhiên, từ từ ông ta trấn tĩnh lại.

Ông đi đến nhà Impéria.

Lời nói đầu tiên của ông là:

– Thứ bảy, chúng ta làm lễ kết hôn ông bạn Sandrigo của chúng ta và Bianca yêu quý của bà.

– Thứ bảy! Nàng kỹ nữ tái mét kêu lên.

– Sẽ là vai trò của bà để quyết định con gái bà trong vụ kết hôn đó.

– Có phải chính ngài nói như thế không? Nàng hỏi với vẻ sửng sốt.

Bembo nghiêng mình về phía nàng kỹ nữ.

– Bianca thuộc về ta, ông lẩm bẩm, Sandrigo là của bà. Có phải đó là những lời giao ước của chúng ta không?

Nàng gật đầu xác nhận.

– Bà đừng lo sợ gì cả, ông nói tiếp. Nếu như bà quyết định được con gái của bà, hôn lễ sẽ cử hành vào thứ bảy... Bà cần phải buộc nàng quyết định. Chỉ có điều, sau cuộc lễ, Bianca sẽ đi một phía, Sandrigo đi một ngõ khác. Bianca sẽ đi về phía nào? Đó là việc của ta, Sandrigo sẽ đi về phía nào? Bà hãy lo công việc của bà!...

Impéria nín lặng vì sửng sốt, bị xúc động vì nỗi khủng khiếp xâm chiếm lấy nàng mỗi khi nàng đối diện với Bembo, nàng chỉ còn đủ sức phác một cử chỉ phục tùng.

Bembo đã biến mất.

Hết tập một

❀ ❀ ❀

[1] Cái đặc tính của những con cừu có sừng quắm do viên hồng y nhắc lại, là tuyệt đối chính xác.

[2] Tên Hy Lạp gọi Apollon, thần mặt trời và thần âm nhạc trong thần thoại Hy Lạp. Con trai của thiên vương Jupiter, anh em song sinh với Diane, sinh ở trong đảo Delos. Người ta thường nhắc đến ba giai thoại trong đời ông: 1- Bị lưu đày nơi Admète, vua xứ Thessalie để chăn dê. 2- Lột da người satyre Marsyas vì dám tranh tài thi âm nhạc với ông. 3- Cho vua Midas mọc tai lừa vì đã dám ưa thích cây sáo của thần Pan hơn là cây thất huyền cầm của ông.

[3] Có phải là sự hăm dọa của Pierre Arétin, được thực hiện, đã buộc Hoàng đế Charles-Quint phải tỵ nạn ở trong một tu viện, sau khi thoái vị? Có thể là như thế.

[4] Torquato Tasso tự la Tasse, thi sĩ Ý sinh ở Torrente (1544-1595) tác giả của bài mục thi Aminta và Giải phóng thành Jérusalem, anh hùng ca trong đó xen lẫn những đoạn oanh liệt và lãng mạn. Bị giày vò bởi chứng cuồng si của sự ngược đãi, ông chết trong một trạng thái gần như điên cuồng.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.