Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XIII DANDOLO ĐƯỢC CỨU THOÁT

❊ ❊ ❊

Chúng ta hãy đi lên khỏi cảnh địa ngục đó và hãy liếc mắt nhìn xem thế giới của những nhân vật sống khác nhau đang kích thích tính hiếu kỳ của chúng ta.

Ba năm trôi qua kể từ lúc có cuộc bạo động do những binh sĩ của Đại úy Thống lĩnh[1] Altieri đã dập tắt với biết bao tàn bạo dã man. Ký ức về những biến cố buồn thảm đó với thời gian đã lắng dịu, rồi xóa mờ trong trí nhớ của Venise.

Foscari đã được bầu làm thủ tướng của Venise.

Ông cai trị bằng sự khủng bố, áp dụng cái nguyên lý chính trị là làm cho dân chúng sợ hãi phải tuân thủ hơn là thương yêu họ. Ngoài ra ông đã khéo léo chia sớt quyền hành tối thượng cho vài vị quý tộc có thế lực như Altieri, người được ông ta xác nhận và tăng thêm quyền hành quân sự.

Bembo trở thành giáo sĩ và là một người thường xuyên lui tới tòa cung điện quận công. Tại đây hắn ta thường có những cuộc hội kiến lâu và bí mật với thủ tướng.

Sau cuộc bắt bớ Roland, Imperia biến mất khỏi Venise. Người ta nói rằng nàng đang ở tại Florence. Rồi, một ngày đẹp trời, nàng trở lại ở trong dinh thự của Davila đã tặng cho nàng, và thêm lần nữa, nàng làm choáng mắt Venise vì sự phô trương của nàng.

Chỉ có ở cuối dinh thự, nàng cho sửa sang một gianphòng cho một đứa con gái nhỏ độ mười hai tuổi. Đứa trẻ đó giống Imperia lạ lùng, dường như nàng đặt vào nó tất cả những tình cảm của mình với sự thương yêu nồng nàn, mãnh liệt.

Một buổi tối vào tháng chín, trong ngôi nhà ở đảo Olivodo, Léonore đến gần cha nàng trong lúc ông nhìn theo nàng đi đi lại lại, và cũng như mọi đêm, nàng chìa chiếc trán cho ông hôn, rồi nói:

– Chào cha!

Dandolo nắm hai bàn tay của con gái và nói:

– Hãy ở nán lại một chút, con. Ta muốn nói chuyện với con.

Léonore ngồi xuống, không chút hiếu kỳ, và chờ đợi trong dáng điệu cứng đơ và máy móc với một vẻ lãnh đạm lạ lùng.

Buổi tối hôm đó, Dandolo ngắm nhìn con gái mình với vẻ chăm chú, rồi ông giữ hai bàn tay nàng trong tay mình.

– Sao hai bàn tay con lạnh như vậy, con!

– Năm nay, tháng chín có hơi lạnh.

– Con có biết rằng lúc nãy, cha nghĩ gì không?

– Con đang chờ cha nói ra, thưa cha.

– Ta nghĩ rằng con vừa tròn hai mươi tuổi.

Léonore yên lặng.

– Hai mươi tuổi! Dandolo nói tiếp, đoạn ông đứng lên đi đi lại lại, hai bàn tay chắp sau lưng, theo thói quen của ông. Hai mươi tuổi, theo như phong tục của chúng ta, không còn là tuổi thanh xuân nữa... Nào hãy xem. Léonore...

– Thưa cha, nàng ngắt lời với một giọng mạnh dạn, cha đã nhiều lần đề cập với con về chuyện hôn nhân với Altieri. Cho nên, chúng ta nên nói thẳng, bởi vì cha muốn như thế. Cha nói đến tuổi thanh xuân của con. Chúng ta hãy để việc đó qua một bên. Đối với con không có tuổi thanh xuân cũng như tuổi già. Chúng ta nên bàn bạc đơn giản đến những quyền lợi của cha, bởi vì những quyền lợi của con không còn gì để nói nữa.

– Nầy con, con đã lầm... Việc này có liên quan đến hạnh phúc của con.

– Trong trường hợp đó, thưa cha, vấn đề sẽ được giải quyết mau. Con không mong hạnh phúc nào khác hơn là được sống trong ngôi nhà này, nơi mà tuổi thơ của con đã trôi qua, và chết ở đây khi giờ của con sẽ điểm.

– Thế là con không muốn nghe nói đến Altieri?

– Thưa cha, cũng như bất cứ một người đàn ông nào khác. Con không muốn lấy chồng? Không bao giờ.

– Và nếu như cha nói với con rằng cái hạnh phúc của cha, tùy thuộc vào cuộc hôn nhân đó!...

– Con hiểu, thưa cha: Cha đã bị tiêu tan, cha yếuớt. Altieri giàu và có thế lực. Ông ta thương yêu con. Và ông ta làm cho cha hiểu rằng ông ta sẵn sàng mua con, chấp nhận cái giá do cha đưa ra.

– Con tàn nhẫn đối với người cha già của con.

– Tại sao cha lại muốn hy sinh con? Tại sao cha không chịu bằng lòng cuộc sống mà chúng ta đang sống? Cha tham lam, thưa cha. Nhưng xin cha tin con rằng, để làm mãn nguyện những khát vọng của cha, cha đừng có đụng đến quả tim của con: Cha sẽ làm nó vỡ tan như là chiếc ly nầy.

Cầm trong hai bàn tay mịn màng của mình một ly rượu không chân bằng thủy tinh được sản xuất ở Venise, nàng bóp mạnh nó bể nát, một giọt máu đỏ chảy ra ở những ngón tay nàng.

– Nó không phải liên quan đến lòng khát vọng! Dandolo nói với giọng trách móc. Nó liên quan đến tính mệnh của cha!

– Đến tính mệnh của cha!

– Con nên biết một sự thật rùng rợn: Từ ba năm nay, cha bị đánh dấu bằng mực đỏ, và người ta chỉ để cho cha được tự do là nhờ ở sự nỗ lực liên tục của Altieri. Nếu như con kết hôn với ông ta, cha sẽ trở thành bất khả xâm phạm, bởi vì từ đó không một ai còn dám tình nghi cha nữa. Nếu như con không lấy ông ta, ta sẽ mất hết hy vọng... Bây giờ, con cầm trong tay sự tự do và tính mệnh của cha... Con hãy chọn cha, nếu như người ta quăng ta vào trong những cái giếng, nếu như đến lượt ta, ta vượt qua chiếc cầu Than Thở, người ta sẽ nói rằng chính con, đứa con gái hư hỏng, đã kết án ông lão Dandolo phải chết ở dưới đáy một hầm sâu!

Dứt lời, ông đi ra, lương tâm bị dày vò bởi sự căng thẳng của thần kinh.

Léonore vẫn ngồi yên trên ghế của nàng.

Sáng hôm sau, cha nàng tìm thấy nàng ở y chỗ cũ, như pho tượng bất động mang một nỗi tuyệt vọng sâu sắc: Một chứng nan y khó có phương thuốc nào trị khỏi.

Ông lão đến gần, sờ vai nàng và nói thì thầm:

– Léonore!...

Nàng đứng lên và tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy trời đã sáng. Chắc chắn, nàng đã không cảm nhận là mình đã trải qua một đêm trên chiếc ghế này...

Khi nàng thấy Dandolo, sợ hãi, run rẩy nhìn nàng như thuở xưa Oedipe đã nhìn con Nữ nhân sư Sphinx[2], nàng nói với giọng thản nhiên:

– Thưa cha, cha có thể báo lại với Altieri rằng con bằng lòng trở thành vợ anh ta.

Dandolo thốt lên một tiếng kêu vui mừng khôn xiết và muốn nắm lấy hai bàn tay của con mình. Nhưng nàng vùng ra và đi thẳng về phòng mình đóng kín cửa lại. Nàng muốn đi đến một chiếc ghế bành, có lẽ để ngồi triền miên trong niềm suy tư thảm thiết của mình.

Nàng không có đủ thời giờ, đã té nằm dài bất tỉnh, không một tiếng kêu nàng chìm đắm trong cơn khủng hoảng tuyệt vọng đáng ghê sợ.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: Capitaine-général, xin tạm dịch là Đại úy Thống lĩnh.

[2] Oedipe, con trai của Laius, vua xứ Thèbes, và của Jacaste, theo thần thoại Hy lạp. Được lời tiên tri báo rằng ông sẽ bị con trai giết chết, ông cho đem phơi Oedipe sau khi sinh ra, trên núi Citheron. Được những mục đồng tìm thấy, Oedipe được mang về cho nhà vua xứ Corinthe nuôi dưỡng. Đến lớn, chàng đi cầu xin lời tiên tri thì được dạy rằng đừng nên quay trở về nơi xứ sở, số phận của chàng là giết cha và lấy người mẹ ruột. Không biết một tổ quốc nào khác hơn xứ Corinthe, chàng lưu lạc gặp chính người cha Laius trên đường mà chàng không nhận ra, chàng giết chết ông trong một cuộc cãi vã. Vào thời kỳ đó, con nữ nhân sư Sphinx được Thiên hậu Junon phái đến tàn phá vùng phụ cận xứ Thèbes để trả thù. Nó ăn thịt tất cả những bộ hành nào không đoán ra những câu đố bí ẩn của nó. Créon, kế vị cho Laius hứa nhường ngôi và gả Jocaste cho ai giết được con nữ nhân sư: Oedipe đoán ra lời đố, trở thành vua và lấy mẹ ruột của mình mà không biết. Một lời tiên tri tiết lộ những sự kiện đó, Jocaste treo cổ chết và Oedipe sau khi tự đâm mù mắt, rời khỏi Thèbes, được con gái là Antigone dẫn đi lưu vong.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.