Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II JUANA HÀNH ĐỘNG

❊ ❊ ❊

Juana đến Venise hôm sau cái ngày mà nàng từ giã Roland và Scalabrino. Nàng không hề có ý nghĩ là sẽ đến nương náu trong ngôi nhà xưa ở bến cảng.

Nàng chọn một ngôi nhà tầm thường nằm trên một con đường phố nhỏ quanh co trổ ra quảng trường Saint-Marc.

Nàng chưa có một quyết định nào về tương lai cho mình.

Người con gái đáng thương đó chỉ có một ý nghĩ kiên định và rõ ràng là cứu Sandrigo, cứu thoát ông ta ra khỏi bàn tay của Roland.

Vấn đề thật hệ trọng.

Nàng muốn cứu Sandrigo, nhưng nàng cũng muốn dùng hết mưu trí của mình để ngăn chặn không để cho Sandrigo sát hại Roland và Scalabrino.

Thành ra đầu óc nàng rối bời, phân vân khó xử, lúc thì nàng nghiêng qua bên này, lúc thì nàng hướng qua bên kia như một vật nổi trên sông trôi giạt vì bị sóng dồi gió dập.

Ở nơi nàng có một hiện tượng lạ lùng. Mối tình mà nàng tưởng đã nguôi đi, nếu chưa phải là nguội tắt, bỗng nhiên sống dậy, làm cho nàng đau khổ và vô cùng bối rối.

Nàng đã yêu thương Sandrigo với tất cả lòng tin yêu ngây thơ, với tất cả tấm lòng trinh bạch thanh khiết của tuổi thanh xuân. Rồi Sandrigo biến mất trong nhiều năm, nàng đã ngỡ rằng không bao giờ gặp lại ông ta nữa, theo thời gian nàng đã quên lãng ông ta.

Bỗng nhiên hình ảnh tên tướng cướp lại xuất hiện trong cuộc đời của nàng.

Từ lúc đó, nàng hiểu rằng người đàn ông từng được nàng yêu thương luôn luôn hiện diện trong trái tim của nàng và rằng sẽ vô ích để cưỡng lại mối tình đó.

Đến Venise, ban đầu nàng tự hỏi bằng cách nào để có thể tìm gặp được Sandrigo và phải thừa nhận rằng chỉ có sự gặp gỡ tình cờ mới có thể giúp nàng tìm ra dấu vết ông ta.

Trong vòng bốn ngày, nàng đi lang thang trong thành Venise, nàng rảo khắp bến cảng và các bến tàu.

Buổi chiều ngày thứ tư, lúc nàng đi ngang qua quảng trường Saint-Marc, bỗng thấy Sandrigo đứng cách nàng mấy bước, nàng sửng sốt đứng lại, tự hỏi có phải là ông ta không!

Sandrigo mặc quân phục sĩ quan trong đội cung thủ!

Sandrigo đi theo đức Hồng y – giám mục thành Venise!

Đến lúc nàng tỉnh trí, thì Sandrigo đã lẩn vào trong dinh thự của Bembo.

Nàng đi đến một góc đường, run rẩy chờ đợi, nhịp tim đập rối loạn, không sao kềm chế nổi.

Sandrigo ở độ nửa giờ tại nhà của Bembo.

Chợt trông thấy ông ta đi ra một mình, nàng bám sát theo.

Sandrigo dừng lại trước một ngôi nhà có vẻ tầm thường.

Ông ta trú ngụ ở đây. Ông ta không nhận ra mình bị theo dõi. Vả lại ông ta tin tưởng nơi ở của mình an toàn, nên không tỏ ra lo ngại chút nào.

Ở lầu một, ông có một căn phòng gồm hai gian buồng nhỏ. Ông tạm trú ở đây trong lúc chờ đợi có chỗ mới tốt hơn. Và cái điều chờ đợi này, một địa điểm mới, chỉ có thể là dinh thự mà ông sẽ thuê ở trên sông Đại-Giang một khi kết thúc việc bắt giữ Roland Candiano, nó sẽ mang lại sự giàu sang cho ông.

Lúc ông đẩy cánh cửa phòng, một bàn tay đặt nhẹ lên vai ông và một giọng nói run rẩy thì thầm:

– Sandrigo...

Viên sĩ quan bất ngờ quay lại, sẵn sàng đối phó. Nhưng giữa lúc tranh tối tranh sáng, ông nhận ra Juana, và ông ta nhếch một nụ cười mỉa mai khinh bỉ.

– Nàng ở Venise? Ông hỏi.

– Tôi đến để nói chuyện với chàng, Sandrigo.

– Hãy bước vào, cô bạn thân mến, hãy bước vào.

Nàng có thấy ta sung sướng biết bao về cuộc viếng thăm đột ngột của nàng.

Với một vẻ lễ độ nhưng đầy xảo quyệt, ông tránh qua. Juana đi vào, tự nhiên và bình tĩnh. Sandrigo theo sau nàng và từ từ khép cánh cửa lại.

– Ngồi đi, cô bé Juana, ông nói. Người thiếu nữ đáng thương giật mình. Trước đây ông ta đã từng quen gọi nàng như thế, trong những buổi trò chuyện kéo dài của họ. Khi ấy nàng lắng nghe ông kể những câu chuyện về nghĩa cử của mình, với một sự thán phục và cảm động, dường như nàng đang nghe một câu chuyện truyền kỳ đẹp đẽ nào đó.

Tuy nhiên, nàng lắc đầu từ chối lời mời.

Tim nàng đập mạnh, và bây giờ nàng đang đứng trước mặt người nàng yêu, tất cả mọi quyết định của nàng đều tiêu tan.

– Nàng đã từ bỏ cái nghề giữ người già và trẻ con sao? Sandrigo hỏi với giọng mỉa mai. Ta khen ngợi nàng.

Ta không hiểu tại sao một cô gái đẹp vào lứa tuổi thanh xuân như nàng, nhan sắc đang độ chín mùi, tựa như một quả lựu nở dưới ánh mặt trời, lại có thể bằng lòng tự chôn sống cuộc đời mình bên cạnh tên điên đó. Nàng đã mất trí, cô bé Juana ạ. Nhưng nàng đang ở đây, thế là tốt rồi. Nàng đến Venise để làm gì?... Nếu như nàng muốn, ta sẽ tìm cho nàng một chỗ sinh sống... Phải, ta đoán ra ý nghĩ của nàng. Nàng nhìn nơi ở tầm thường của ta, và nàng tự hỏi xem ta có thể làm được gì... Nàng đừng tin vẻ bề ngoài. Không lâu, ta sẽ trở thành một nhân vật quan trọng, ta đã tạo được tất cả mọi quyền hạn, và ta bảo đảm với nàng rằng, ta sẽ biết cách sử dụng... Nói đi, cô bé Juana. Ta vẫn giữ tấm lòng thương mến nàng, mặc dù có lúc nàng đã tiếp đón ta một cách lạnh nhạt vào dịp ta đến thăm nàng ở Mestre. Ta còn buộc phải trói nàng và trám vào miệng nàng, nếu như ta nhớ không lầm. Nhưng ta mong rằng nàng không oán hận ta, hãy nói đi? Nàng thấy không, đó là việc chính trị, và việc chính trị, nàng thân yêu, là một nhà chuyên chế rất khó tính. Ngày hôm đó, nó buộc ta phải trói nàng, dù điều đó làm cho ta đau lòng. Ta nhắc lại với nàng, Juana, rằng ta có thể, nếu như ta muốn, tìm cho nàng một vị trí tương xứng; với sắc đẹp và sự thông minh của nàng, ta tin rằng lúc bấy giờ nàng sẽ thành công rực rỡ. Nào hãy xem, nàng nói sao về chức vụ đệ nhất thị tỳ trong một gia đình lương thiện và giàu có ở Venise? Ta có một người bạn thân, gần đây. Ông ta sẽ kết hôn, rất gần đây, bởi nhiều lý do sau này ta sẽ giải thích cho nàng rõ. Ông ta sẽ không buồn phiền khi bên cạnh người vợ trẻ của mình còn có một người con gái tận tụy, có khả năng hiểu biết tất cả. Ta có thể giới thiệu nàng cho người bạn đó. Ta tin chắc rằng ông ta sẽ niềm nở tiếp đón nàng. Nàng nói sao? Nàng nghĩ thế nào?...

– Sandrigo, Juana, nói, tôi đến đây để cứu chàng.

– Cứu ta? Khỏi tay ai?

– Khỏi tay của đức ông Roland Candiano.

Sandrigo đột ngột đứng lên làm cho chiếc ghế ông đang ngồi ngã xuống đất. Nét mỉa mai trên gương mặt của ông nhường chỗ cho một vẻ thù hận khó tả.

– Cũng là gã đàn ông đó! Giọng nói đầy thù hận. Gã đàn ông đó đã từng làm nhục ta, gã đã giáng vào tính kiêu căng của ta một vết thương không thể lành! Ôi! Ta vô cùng thù hận ông ta. Juana, nàng là một cô gái tốt, ta xin lỗi nàng vì đã không đối với nàng như tình ruột thịt mà lẽ ra ta phải làm như thế. Nàng cố ý đến Venise để báo trước cho ta hay. Việc làm đó của nàng thật vô cùng đẹp đẽ, nàng có biết không! Bởi vì cuối cùng, ta đã bạc đãi nàng ở Mestre. Vậy ra người đàn ông đó bám riết theo ta! Ôi đọa đày! Ta sẽ đánh đổi mười năm tuổi thọ của ta để được gặp riêng ông ta! Nàng không biết rằng ông ta đã làm hại ta những gì, Juana. Chà! Dù cho ta là sĩ quan của đội cung thủ ở Venise, dù cho ta đã mặc bộ trang phục được người ta kính trọng, dù cho ta đã được sự tri ân của vài nhân vật quan trọng như là ngài giám mục và ngài thủ tướng, ta sẽ không bao giờ quên được những thú vui và sự say mê của cuộc sống tự do ở trên núi... Ta đã bị đuổi ra khỏi núi, Juana! Bị đuổi như là một tên đầy tớ, ta là vị sơn vương đã được mọi người kinh sợ! Một người đàn ông đến đánh bại ta, làm cho ta phải kêu thét lên đau đớn và than khóc vì tức giận điên cuồng trước mặt các nhóm cướp của chúng ta. Ta đã bỏ chạy một cách nhục nhã. Nhưng những giọt nước mắt mà ta buộc phải nuốt vào bằng biết bao giọt mật đắng rơi vào trong tim ta... Cho nên, bây giờ Roland Candiano lại đến tìm ta? Ôi! cám ơn, cô bé Juana, đã đến đây báo trước cho ta! Gã khốn nạn! Nàng sắp nói hết tất cả với ta, phải không? Nàng đã nghe lén được những ý định của gã? Nàng biết rõ nơi gã ẩn náu?... Đừng sợ hãi, Juana; hãy nói xem ta có thể gặp ông ta ở đâu, và chỉ trong một giờ nữa thôi Roland Candiano sẽ không còn sống.

– Sandrigo, Juana nói, chàng không được giết chết Roland Candiano.

– Ta không được giết chết ông ta?

– Không.

– Ai sẽ ngăn cản ta?

– Tôi.

– Nàng có điên không!

– Chàng hãy nhìn kỹ tôi, nàng buồn rầu nói, tôi có dấu hiệu gì điên khùng không?

– Ta không hiểu nàng. Nàng nói rằng nàng muốn đến để cứu ta thoát khỏi tay Roland Candiano, đồng thời nàng lại ngăn cản ta không cho sát hại ông ta?

– Tôi đã nói đúng những gì tôi đã nói. Sandrigo.

Chàng nghe đây, nếu như Roland Candiano sát hại chàng, tôi sẽ chết vì tuyệt vọng. Vì thế nên tôi đến đây để cứu chàng. Nhưng trước khi sát hại ông ta, chàng cần phải giết chết tôi đã.

Sandrigo bật cười mang vẻ độc ác.

– Cái nồi cháo bột[1] đó có ý nghĩa gì? Nàng muốn và nàng không muốn... Bởi tất cả lũ quỷ, nàng hãy giải thích cho ta nghe!

– Tôi không muốn cho chàng phải chết, và tôi cũng không muốn cho ông ta chết; xin tha thứ cho tôi, Sandrigo, tôi đã không đủ khôn khéo giải bày tất cả những gì tôi nghĩ, tuy nhiên đó là tất cả tâm tư của tôi. Chàng không thấy rằng tôi đang rối loạn sao, và những ánh mắt giận dữ của chàng đã làm cho tôi bối rối? – Nàng không muốn cho ông ta chết, và nàng lại muốn cứu sống ta? Thế à, vậy nàng không nghe những gì ta đã nói sao? Rằng ta thù hận người đàn ông đó hơn tất cả những gì ở trên cõi đời này, rằng ta căm ghét ông ta đến nỗi không có sự yên nghỉ cho ta một khi ông ta còn sống? Rằng ta cầu cho ông ta nhận lưỡi dao găm của ta, một lần may mắn!

Với một cử chỉ giận dữ, Sandrigo cắm sâu cây dao găm lên bàn làm cho cán dao rung lên một lúc.

Nhưng liền ngay đó, ông ta nghĩ thầm rằng nếu làm cho Juana sợ hãi, ông ta sẽ không biết thêm được điều gì.

– Nào hãy xem, ông nói tiếp với giọng bình tĩnh hơn, tại vì nàng không muốn cho ta động đến Roland Candiano, hãy giải thích cho ta nghe nàng định cứu ta bằng cách nào?

– Tôi sẽ nói cho chàng nghe, Sandrigo. Venise là của đức ông Roland. Đó là nơi chiến trường của ngài.

Chàng không biết được, chàng không thể biết được ngài đã chịu đau khổ như thế nào; tôi, tôi biết điều đó! Và tôi biết rằng sự nghiệp mà ngài đang đeo đuổi là chính đáng biết bao nhiêu. Vậy thì, chàng nên biết rằng, ngài sẽ đi ngang qua đây như là những vẫn thạch cháy nóng thỉnh thoảng đi qua tàn phá đồng bằng, nhổ bật cây cối và lật đổ nhà cửa. Bất hạnh thay cho kẻ nào đang trên đường đi của cơn giông tố và của những người xử tội...

Tại sao chàng lại bất ngờ ở trên con đường đi qua đó, Sandrigo? Chàng hãy đi đi. Tôi biết rằng ngài sẽ không đuổi bắt chàng đâu. Tôi biết rằng chàng sẽ không bị sát hại nếu như chàng không đứng ra làm vật chướng ngại...

– Chà! Chà! Ta bắt đầu hiểu! Viên sĩ quan nói khảy.

– Chàng muốn nói gì?

– Rằng Roland Candiano đã sai nàng đến gặp ta.

Bộ ông ta sợ ta lắm sao?

– Chàng đã lầm, Juana nghiêm nghị nói. Đức ông Roland không nói với tôi về chàng. Chính tôi đã nói. Và tôi đọc thấy trong đôi mắt của ngài rằng chàng là người sẽ được chừa ra, vì tình thương đối với tôi, nếu như chàng chịu rút lui khỏi chiến trường.

– Có nghĩa là nếu như ta rời khỏi Venise?

Juana chắp hai bàn tay.

– Phải, nàng nói, đúng như thế. Đấy là sự thật.

Chúng ta hãy cùng đi chung, Sandrigo. Chàng có muốn không? Tôi sẽ đi theo chàng. Tôi sẽ đi đến nơi nào chàng muốn. Tôi sẽ phục vụ cho chàng. Tôi sẽ là người hầu gái, người em hoặc là người tình của chàng. Tôi sẽ là người làm theo ý muốn của chàng...

Thêm một lần nữa, tiếng cười của Sandrigo nghe ghê rợn hơn.

– Chính vì đề nghị đó với ta mà nàng đến Venise phải không?

– Phải!

– Vậy thì! Ông ta lạnh lùng nói, cái mưu chước nhỏ mọn của nàng tương xứng với một mưu chước khác. Tuy nhiên, có một trở ngại nhỏ...

– Mối thù hận của chàng? Ôi! nếu như chàng biết rõ Roland Candiano...

– Thôi đi, nàng hãy nín đi! Ông giận dữ, nếu như ta biết rõ người đàn ông ấy, đó là để thù hận ông ta thêm nhiều hơn! Nhưng không phải vì mối thù hận ngăn trở ta, cô bé Juana.

– Thế thì là việc gì?

– Tình yêu.

Nàng bị một đòn choáng váng, mặt nàng trắng bệch. Vào cái giây phút đó, nàng cố chịu đựng với tất cả sự đau đớn, dày vò mà chỉ có trái tim của một người đàn bà mới có khả năng chịu đựng được không bị tan vỡ.

– Phải! Sandrigo nói tiếp với một ý định độc ác để làm nhục người thiếu nữ đáng thương, ta đã yêu và ta được yêu. Vào ngày thứ bảy này, trong giáo đường Saint-Marc, trung úy Sandrigo sẽ kết hôn trước mắt của cả Venise đến dự cuộc lễ đẹp đẽ này. Điều ấy có lẽ làm cho nàng ngạc nhiên... Tuy nhiên, nó đúng như thế. Bây giờ, nếu như nàng muốn biết rõ vị hôn thê của ta, ta không có gì để giấu nàng: Đó là Bianca.

Juana cho đến giờ vẫn đứng, nàng đau đớn té quỵ xuống.

– Nàng thấy, Sandrigo lạnh lùng nói tiếp, rằng ta khó thể rời khỏi Venise vào lúc nầy... Thôi đi, cô bé Juana, trời đã khuya, nàng có thể ra về, bởi vì vào lúc trời tối đen, nàng sẽ rủi ro gặp những điều nguy hiểm...

Ta hy vọng rằng nàng sẽ trở lại gặp ta?... Và cả đến lúc ta dọn đến ở trong dinh thự cùng với Bianca, nàng sẽ luôn luôn được đón tiếp tử tế.

Qua cuộc nói chuyện, tên cướp đã tự hỏi xem gã có nên đâm chết Juana hoặc là có nên giữ nàng lại làm tù binh để ngăn cản không cho nàng đi gặp lại Roland. Nhưng gã tự nói rằng hãy để cho nàng đi, có lẽ gã sẽ biết được điều muốn biết, nghĩa là nơi ẩn dật của Roland. Thật vậy, gã nghi ngờ rằng Juana đã được chàng sai đến gặp gã.

Về phần Juana, những lời nói cuối cùng của Sandrigo dường như đã cướp đi mất tri giác của nàng. Đó là cả một giấc mơ bị sụp đổ. Cho đến giờ nầy nàng vẫn còn hy vọng mơ hồ, và lòng hy vọng của nàng không bao giờ hiện lên một hình ảnh cụ thể rõ ràng nào. Giờ đây, tất cả đều mất hết.

Nàng gượng đứng lên rồi đi thẳng ra cửa với vẻ mệt nhọc, đau đớn vì sự thật quá phũ phàng.

– Sẽ gặp lại nhau, Sandrigo nói.

Nàng ấp úng vài lời nói vô nghĩa và bước đi, quá thất vọng, tâm hồn trĩu nặng, đến nỗi người ta sẽ ngỡ là nàng đột nhiên già đi. Nàng vừa biến mất trong cầu thang thì Sandrigo chạy vụt đi và chăm chú theo dõi nàng. Ông thấy nàng đi vào một ngôi nhà được ông ghi nhớ cẩn thận, rồi bỏ đi.

Nửa giờ sau, ông trở lại, dắt theo một tên cảnh binh.

– Chính ở đây, ông bảo gã. Cần phải biết đích xác nàng ở đâu để người ta có thể tìm đúng chỗ nàng ở mà không bị lầm lẫn.

– Việc đó sẽ không mấy khó khăn.

– Tốt. Anh sẽ đứng canh trước ngôi nhà, cho đến lúc anh được thay thế. Nếu như nàng đi ra, anh sẽ theo dõi nàng. Nếu như có một ai đến gặp nàng, ta phải được báo cáo ngay tức khắc.

– Mệnh lệnh của ngài sẽ được thi hành.

Bấy giờ Sandrigo an tâm trở về nhà.

Ở nơi trú ngụ nghèo khổ của nàng, Juana khóc nức nở ...

•••

Trong lúc Juana tuyệt vọng và than khóc, nàng gần như mê muội điên cuồng, nàng cúi xuống trên cái vực thẳm mới đang mở rộng trong tim nàng. Nàng tự hỏi mình rằng giờ đây có lẽ nàng sẽ phải bắt đầu ghen tương với Bianca. Trong khi đó, Sandrigo về đến nhà, đang chuẩn bị trang phục.

Người ta vừa mang đến cho ông một bộ trang phục đại lễ mà ông sắp sửa khoác vào lần đầu tiên trong đời. Bộ trang phục đó gồm có một chiếc quần mặc màu tím, một chiếc áo chẽn bằng nhung cùng màu, một chiếc áo khoác ngắn, bên trong bọc tơ màu tím và một chiếc mũ cắm lông trắng mà trên cấp hiệu có thêu con sư tử của Venise bằng chỉ kim tuyến. Một đai gươm bằng tơ thêu để đeo thanh gươm thao diễn, trong khi ở thắt lưng dắt một cây dao găm ngắn, cán bằng vàng có móc một sợi dây cũng bằng vàng.

Mặc xong bộ trang phục, Sandrigo tự soi gương và lẩm bẩm:

– Ai sẽ còn nhận ra nơi ta, tên tướng cướp Sandrigo? Ta tin rằng sẽ không có một ai.

Một đám mây u ám đột nhiên che khuất nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của ông.

– Không, không một ai... Cả đến những người bạn đồng hành xưa của ta ở núi.

Ông đã cắt xén bộ râu bù xù của ông và mái tóc đen quăn tự nhiên được chải thật kỹ, tạo thêm nét duyên dáng trên gương mặt khá đẹp trai, có thể gợi cho những người không quen biết một chút cảm tình.

Thật ra, vào lúc đó, gương mặt của Sandrigo chỉ khêu gợi sự khiếp sợ.

Đôi mày nhíu lại, những chiếc răng nhọn hé mở do một cái nhếch mép hăm dọa, đôi mắt tàn nhẫn, Sandrigo nghĩ thầm:

– Nàng Juana tốt của ta, nhờ ở nơi nàng, ta sắp tìm gặp lại kẻ đã xô đuổi ta, kẻ đã đánh cắp ngôi vương vị ở trên sơn trại của ta. Và ngày hôm đó, bất hạnh cho ông ta! Thôi đi, cô bé Juana, hãy đi tìm gặp lại người bảo trợ quý mến của nàng là Roland Candiano; đi đi, cô gái, hãy chỉ đường cho chúng ta...

Vẻ u ám đột nhiên biến mất, và gương mặt của ông bớt căng thẳng.

Sandrigo đội chiếc mũ lên đầu vừa xong, tự nhiên ông nảy ra nhiều ý nghĩ mới, ông tự hỏi:

– Thôi đi!... Sự chinh phục mà ta sắp thực hiện đêm nay sẽ ít khó khăn!

Sandrigo đã lầm. Cũng giống như tất cả mọi “chàng trẻ tuổi đẹp trai”, ông có những suy nghĩ quá tốt cho bản thân mình, hoặc là quá xấu đối với những người khác.

Sự thật, đối với ông có lẽ việc giết chết Roland một cách êm thấm ở một góc đường phố nhỏ nào đó còn dễ hơn là chinh phục Bianca. Bởi vì chính cuộc chinh phục này mà Sandrigo đang lo nghĩ đến.

Ông vừa ra khỏi nhà Bembo vào lúc Juana trông thấy ông.

Và Bembo đã quả quyết với ông rằng tất cả đều sẵn sàng cho cuộc lễ ngày kia. Cuộc hôn nhân sẽ được cử hành trong giáo đường Saint-Marc, với lễ ban phép lành của chủ giáo, có ca nhạc, trước sự chứng kiến của xã hội thượng lưu ở Venise, sẽ được diễn ra vào ngày thứ bảy.

Tối hôm đó, Imperia tổ chức một buổi lễ lớn, nàng mời tất cả những ai ở Venise được xem như là quý tộc hoặc là nghệ sĩ đến dự. Cuộc hôn nhân ấy đã gây tiếng vang ở trong thành phố, sẽ được chính thức công bố. Sandrigo sẽ được giới thiệu, cũng như là Bianca.

Nhưng ông ta không phải là người duy nhất lưu tâm đến buổi lễ đó.

Ở trong một ngôi nhà trên đảo Ilivolo. Roland và Scalabrino cũng vậy, họ đang chuẩn bị đến tham dự buổi lễ.

Roland mặc một bộ trang phục giống như bộ trang phục mà chàng đã mặc trong cái đêm đáng ghi nhớ là đêm chàng đã giải thoát Imperia trên bờ sông ở đảo Olivolo.

Có lẽ do sự thách đố, hoặc đã nằm trong kế hoạch Roland không thay đổi gương mặt cũng không cải trang cái đầu của mình. Nhưng chàng đeo mặt nạ đen che mắt. Ở trong Venise, tòa đô thị của sự huyền bí, cái mặt nạ che mắt không những được dung túng, mà còn được chấp nhận gần như là một phần của trang phục. Giữa ban ngày, những nàng thiếu nữ xinh đẹp Venise mang một mặt nạ để giữ da mặt chống lại sức nóng gay gắt của mặt trời, cũng giống như người ta để những tấm màn che trước những trái đào để bảo tồn lông măng. Trong nhiều cuộc lễ, những người đàn ông cũng mang mặt nạ, hoặc là để không bị ai nhận ra, hoặc chỉ giản dị do lòng say mê huyền bí là đặc tính của những người dân Venise. Người ta thích “âm mưu” trong những buổi lễ, nghĩa là làm sao phải tìm kiếm ra người nào có thể là người kỵ binh đẹp trai mà người ta không nhận ra cả vóc dáng lẫn bộ trang phục. Buổi lễ được tổ chức tại nhà một người kỹ nữ như là Imperia, phần lớn các quan khách đến dự đều cẩn thận giấu gương mặt của họ. Riêng chỉ có những người trẻ tuổi và những ai không phải lo ngại lời phỉ báng thì đến với gương mặt thật của họ.

Buổi lễ sẽ bắt đầu vào mười giờ và sẽ chấm dứt vào hai giờ sáng. Ở Venise người ta bàn tán từ ba ngày qua, các quan khách được mời sẽ có dịp khoe khoang về những sự huyền diệu của mình. Imperia định sẽ làm choáng mắt cả Venise nơi dinh thự của nàng.

Lúc Roland mặc xong quần áo, đã mười một giờ rưỡi, nghĩa là buổi lễ đang hồi náo nhiệt.

Roland đi xuống gian phòng ở tầng trệt, nơi ngày hôm trước, Scalabrino đã tóm được Guido Gennero, viên cảnh sát trưởng, lúc ông ta đến.

Nhiều quan khách, hầu hết là đàn ông đang tụ họp tại đây.

Và nếu như Gennero có mặt ở đây, tất ông ta sẽ nhận ra đúng những người đã xử tội và kết án ông ngay ở phía sau bàn thờ chính của giáo đường Saint-Marc.

Mọi người trong lực lượng của Roland đều nhận được mật lệnh. Chàng chỉ căn dặn họ:

– Bộ hạ của các ông đã sẵn sàng chưa?

– Thưa chủ nhân, họ sẽ có mặt nơi vị trí vào lúc hai giờ.

– Tốt, đúng hai giờ rưỡi, ta sẽ từ dinh thự đi ra. Bây giờ nên chuẩn bị. Nếu như ta không trở ra, cuộc tấn công sẽ bắt đầu vào lúc hai giờ rưỡi.

Các thủ lĩnh đứng lên trân trọng chào kẻ được họ gọi là “chủ nhân” và sau đó đi ra lần lượt, tựa như những chiếc bóng trong đêm tối.

– Chúng ta sẽ thành công chăng, thưa đức ông?

Scalabrino hỏi với giọng run run.

Roland mỉm cười, an ủi:

– Hãy yên lòng, chàng nói với giọng tự tin trầm trầm, an ủi đã có một tác dụng động viên đối với Scalabrino, mi hãy yên lòng, anh bạn đồng hành trung hậu, lực lượng của chúng ta là hai trăm người đủ bao vây một dinh thự và bắt buộc một người đàn bà phải quy hàng...

– Thật đúng, thưa đức ông, xin tha lỗi cho tôi. Tôi cần phải có một sự tin tưởng vô biên ở nơi ngài. Tôi biết rằng ngài sẽ hoàn trả lại con gái của tôi cho tôi; tôi tin tưởng ngài vì ngài đã hứa với tôi. Tuy nhiên... tôi sợ hãi... tôi lo ngại không biết có một sự bất hạnh bất ngờ nào xảy ra không...

– Lúc tám giờ tối này, Bianca vẫn còn ở trong gian phòng của mẹ nàng, ta đã nắm chắc...

Scalabrino im lặng một lúc.

– Thưa đức ông, bỗng nhiên anh nói, ngài đã giao phó cho mỗi người một nhiệm vụ, trừ tôi ra. Vậy tôi phải làm gì?

– Mi, không làm gì cả. Mi chỉ cần đứng ở trên bến, đối diện với cửa vào dinh thự Imperia. Và ở đó, chờ đến giờ qui ước, nghĩa là cho đến hai giờ rưỡi.

– Tại sao tôi, tôi không phải làm gì cả? Scalabrino run run hỏi.

Roland đặt bàn tay lên vai của Scalabrino.

– Tại vì, người cha đáng thương, tư tưởng của mi dao động, quả tim của mi sẽ đau khổ, bàn tay của mi sẽ run rẩy, nên ta nghĩ rằng một sự do dự có thể làm nguy hại đến tất cả. Hãy tin ta, hãy để cho những người bạn đồng hành của chúng ta và ta hành động. Đã thành công một lần trong những điều kiện hiểm nguy, đêm nay chúng ta thuận lợi hơn, vì kết hợp chặt chẽ, không một lý do nào mà chúng ta sẽ không thành công.

Scalabrino nghiêng mình, xúc động mãnh liệt.

– Thưa đức ông, anh nói, tôi thán phục ngài đã dự liệu tất cả với sự dè dặt thận trọng. Ngài có lý do nóng nảy nên tôi không thể chạy xông vào trong cái dinh thự này, trong cái hang ổ này, đáng lẽ ra tôi phải gọi như vậy.

– Hãy kiên nhẫn đợi đến hai giờ rưỡi.

– Xin ngài hãy an lòng, thưa đức ông, tôi biết chịu đựng.

Quả thật, Roland đã lo ngại đến cơn giận dữ và cơn nổi khùng của Scalabrino, hơn là sự do dự của anh ta.

Chàng đi ra và đưa tay ra dấu cho Scalabrino. Nửa giờ sau, nghĩa là vừa hơn mười hai giờ, một chiếc du thuyền đưa chàng đến dinh thự Imperia.

•••

Bây giờ chúng ta trở lại Juana.

Tin cho biết về cuộc hôn nhân của Sandrigo và Bianca, từ nơi người đàn ông mà nàng yêu thương, ban đầu đã làm cho nàng tê tái.

Juana là một cô gái có bản tính dễ xúc động. Nàng có một ý nghĩ táo bạo không chần chờ, phải thực hiện ngay.

Sau những tiếng khóc nức nở, nàng đã quyết định như sau:

– Không thể nào để cho Bianca kết hôn với Sandrigo được.

Tại sao không thể được? Nàng quyết định như vậy, không một trở ngại nào ngăn cản ước muốn của nàng và nàng sẽ biến nó thành hiện thực.

Ngày thứ bảy sẽ cử hành hôn lễ, bây giờ là tối thứ năm!

Nàng hoảng hốt và mất bình tĩnh. Rồi nàng tự bảo rằng sẽ vô ích để chống lại số phận, nàng chỉ còn nghĩ đến việc tự vận mà thôi.

Nàng hình dung thấy mình đang đi thẳng đến một con sông nào đó và lao mình xuống làn nước đen ngòm. Bọt nước sủi lên, và thế là xong: Nàng sẽ hết đau khổ.

Nghĩ như vậy, Juana thôi khóc, gần như vô ý thức, không biết sẽ về đâu và muốn gì, nàng bước đi... Nàng cứ đi, đi mãi...

Gã cảnh binh được Sandrigo giao nhiệm vụ canh ở cửa nhà nàng đi theo nàng từng bước.

Juana buồn rầu đi lang thang suốt nửa tiếng đồng hồ, rồi những ý nghĩ ban đầu lại xuất hiện:

– Không thể nào để cho Bianca kết hôn với Sandrigo được.

Nàng đứng lại, thấy rằng mình đang đứng trên bờ sông Đại-Giang. Mấy người chèo thuyền ngồi trên bến tàu đang trò chuyện và cười đùa.

Juana đặt tay lên vai một người.

– Xin ông vui lòng chỉ cho tôi dinh thự Imperia?

Người chèo thuyền không trả lời, đưa cánh tay chỉ hướng, Juana nhìn theo.

Cách đó độ một trăm bước, nàng thấy mặt tiền của dinh thự bằng cẩm thạch chói lọi trong ánh đèn lồng rực rỡ bởi nhiều màu sắc khác nhau.

– Có phải đó là dinh thự của Imperia không? Nàng hỏi và suy nghĩ.

– Chính ở đó, người chèo thuyền nói. Dinh thự đang làm lễ. Dường như nàng kỹ nữ Imperia quyền quý có một đứa con gái và nàng gả đứa con gái đó.

Những người chèo thuyền bật cười lớn.

Juana giật mình. Mặt mày tái xanh, nàng đi thẳng về hướng dinh thự, trong đêm xanh nhạt, thấy dựng cao những tấm vách cẩm thạch trong ánh sáng rực rỡ: Những ánh sáng thật và những ánh sáng nhấp nhánh trên con sông.

Một đám người đứng không xa cửa vào.

Những người ăn xin, ăn mày và những người đến dự phần vào buổi lễ bằng cách chiêm ngưỡng các quan khách của nàng kỹ nữ. Những người ăn xin trong niềm hy vọng sẽ gặt hái một mối lợi bất ngờ nào đó, những người bình dân thì hy vọng sẽ kể lại cho vợ con họ nghe những sự kỳ diệu mà họ vừa trông thấy.

Khi Juana đứng lại ở giữa đám đông đó, bỗng có một chiếc du thuyền vừa cặp vào ở dưới chân cái cầu thang rộng bằng cẩm thạch, một người đàn ông ăn mặc xa hoa hiếm thấy, dẫn theo ba tên gia nhân mặc đồ thêu, bước lên các nấc thang với dáng điệu và bước chân kiểu cách oai vệ. Người đàn ông để lộ gương mặt ra, vài người nhận ra ông, họ xì xào tên ông và kêu lên thán phục.

– Arétin! Ngài thi sĩ danh tiếng Arétin!...

Cùng lúc đó, một chiếc thuyền khác thật bình thường đến đậu kế chiếc du thuyền đẹp lộng lẫy của Arétin, được một gã Nubien da đen mặc một chiếc áo rộng bằng tơ trắng chèo.

Người đàn ông mang mặt nạ bước xuống và đi ngay vào dinh, không một người nào nhận ra ông ta là vị Hồng y giám mục thành Venise, ngài Bembo đáng kính.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: Polenta, tiếng Ý. Ở nước Ý, có nghĩa là: nồi cháo bột bắp. Ở đảo Corse, có nghĩa là: nồi cháo bột trái lật.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.