Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tập hai: Đôi tình nhân
I NHỮNG ĐƯỜNG HẦM CỦA GIÁO ĐƯỜNG SAINT-MARC

❊ ❊ ❊

Vào thời kỳ đó, cảnh sát trưởng ở Venise là một người có tên là Guido Gennero, độ bốn mươi tuổi, tóc nâu, tính khí cương quyết. Giống như tất cả những viên chức ở các nước Cộng hòa bị biến động bởi những cuộc cách mạng và những trận chiến xảy ra xung quanh quyền hành, ông được trời phú cho một lòng khát vọng tham lam vững chắc...

Guido Gennero ao ước địa vị của Dandolo, cũng như Altieri ao ước địa vị của Foscari, cũng như Foscari ao ước biến đổi chiếc mũ miện quận công thành chiếc vương miện.

Chúng tôi nói, ông là cảnh sát trưởng công khai và bí mật ở Venise và ông chỉ ở dưới quyền của một vị chỉ huy trực tiếp là viên Đại Pháp quan.

Đó là một nhân vật khá ghê gớm.

Vả lại, ông hành nghề theo một thứ lương tri và không có sự si mê nào khác hơn là khám phá ra một âm mưu mới, nếu cần ông sẽ tạo ra tất cả đầu đuôi, để có được sự vui vẻ và vinh dự phá vỡ. Ông không đánh bạc mà điều này thường xảy ra đối với nhiều vị lãnh chúa bị phá sản do trò chơi đổ súc sắc. Ông không thích tiêu pha, tuy nhiên mỗi năm hai lần, vào dịp lễ Phục sinh và lễ Giáng sinh, ông tổ chức rất linh đình. Người ta không thấy ông có vợ hoặc có tình nhân. Nỗi thích thú lớn của ông là đi dạo một mình vào ban đêm trong Venise, cải trang khi thì làm một người trung lưu, khi thì là một thủy thủ. Bấy giờ ông lướt qua bên cạnh những đám đông đi dạo, vào các quán rượu mà tất cả các chủ nhân đều là thuộc hạ của ông. Thầy Bartolo Chột mắt, chủ quán Mỏ Neo Vàng là trong số bạn bè của ông. Kết quả những cuộc dạo mát đó thường có hai hoặc ba kẻ khốn nạn đáng thương bị bắt trong khi đang ngủ, vào lúc họ không chờ đợi, và thấy mình bị kết án. Những kẻ này bị giam vào ngục thất, những kẻ khác bị khép vào tội dịch hình, nghĩa là bị đày đi xuống chèo các chiến thuyền, còn những kẻ khác nữa thì ở năm hay sáu năm dưới đáy các giếng sâu: Miếng mồi ghê rợn cho tòa án thật là vô tận.

Lúc bấy giờ ngài lãnh chúa Guido Gennero mới xoa tay hài lòng. Ông ta có thói quen nói rằng trong một thành phố cần phải có trật tự, cái công trình chủ yếu, cái công trình thật sự có ích lợi, đó là ngục thất. Ông mơ ước có một cái ngục thất khổng lồ để có thể giam giữ tất cả thành phố, và một tổ chức xã hội chỉ chấp nhận có hai loại công dân: Những tù nhân và những ngục tốt.

Sau cái ngày mà chúng ta thấy Bembo lượn quanh từ Arétin đến Sandrigo và từ Sandrigo đến Imperia, mỗi khi đêm đến, cảnh sát trưởng thường hóa trang trước một tấm gương lớn. Sau khi hóa trang xong chiếc đầu, ông đi qua gian phòng bên cạnh, một nơi treo vô số trang phục, ông chọn một bộ y phục chèo thuyền khá giả mặc vào và chăm chú sửa từng nếp nhăn trên áo.

– Hừ! Ông vừa càu nhàu vừa mặc quần áo, đây là dịp may muôn thuở, Dandolo được tạo ra để làm Đại Pháp quan cũng như ta được sinh ra để làm vua xứ Tây Ban Nha. Và còn nữa!... Kia là ông ta bỏ liều, để mặc cho ta công việc giám sát và không còn muốn nghe cả những lời báo cáo của ta. Tốt hơn nữa, ông ta biến mất, với cớ là để săn sóc cho người con rể của mình, theo lời người ta nói là bị thương... Bị thương do ai? Bằng cách nào... Ta bằng lòng cho một tháng lương để biết việc đó... Nhưng dinh thự Altieri đã trở thành một ngôi mộ không một ai được vào... Dù là con quỷ cũng chẳng thấy gì cả... Dandolo chỉ còn mang cái danh nghĩa Đại Pháp quan mà thôi... Và theo như ta dự đoán, chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ từ chức. Ai sẽ là Đại Pháp quan?... Phải, Gennero, anh bạn, ai sẽ chiếm đoạt chức vụ vẻ vang và ghê gớm đó?...

Vừa tự hỏi, ông vừa nhìn vào tấm gương và sửa lại nếp nhăn trên chiếc mũ thủy thủ.

– Tại sao không phải là ta? Đột nhiên ông nói. Ta không phải là người quý tộc ư? Chuyện lý thú! Tóm lại ta xứng đáng được ngôi vị cao quý! Ta là nhân vật quan trọng. Rồi thì, tất cả những Đại Pháp quan có phải đều là những dòng dõi quý tộc không? Và những vị thủ tướng? Những vị giám mục? Bembo là một người không ra gì... Phải, phải, Gennero, đây là dịp ngàn năm một thuở!

Ông ngồi xuống một chiếc ghế bành rộng trước tấm gương lớn và độc thoại:

– Nếu như người đàn ông mà ta thấy trong gương đó là thủ tướng, đây là những gì ta sẽ nói với ông ta: thưa đức ông thủ tướng, ngài đang ở trong một tình thế đáng buồn, Quốc gia cùng với ngài đang trải qua một nguy cơ lớn. Tôi là gì? Chỉ là một người cảnh sát trưởng bình thường ở trong nước Cộng hòa, là một cái gì có giá trị thật sự. Một viên cảnh sát, thưa đức ông, là một cái tai mở rộng trong sự im lặng, một con mắt sáng rực trong đêm tối, một bàn tay đang sờ soạng trong hư không, một cái bóng lướt qua trong bóng tối. Im lặng, đêm tối, hư không và qua hình ảnh trong gương đã tiết lộ những sự bí mật của mình. Không có những sự bí mật đối với tôi, thưa đức ông. Xin ngài vui lòng nghe tôi nói. Ngài đã tiêu diệt gia đình của những người Candiano. Ngài đã đâm mù mắt ông thủ tướng già, được rồi. Quỷ có biết ông ta đang ra sao. Xui xẻo cho ngài và cho Quốc gia, con sói già đó đã để lại một con sói con nay đã lớn khôn. Coi chừng con sói con, thưa đức ông. Hiện giờ nó đã có những răng nanh thật bén nhọn. Tôi sẽ nói cho ngài biết về sự lỗi lầm lớn nhất trong sự thống trị của ngài: Cần phải để cho ông lão Candiano sống và đâm mù mắt Roland. Ông lão ắt sẽ chết vì đau đớn, và Roland sẽ trở thành kẻ bất lực. Nhưng người ta không thể dự liệu được tất cả. Phải cần tiên liệu rằng Roland có thể xoi thủng những tấm vách tường dầy mười bộ, và cây cầu Than Thở đối với ông ta chỉ là một nơi đi dạo mát cũng giống như chiếc cầu Rialto để cho một lãnh chúa nào đó đi biểu diễn trước người đẹp của mình. Chúng ta hãy bỏ qua. Mời ngài đi theo tôi, thưa đức ông. Chúng ta hãy đi vào các quán rượu: Tại đây ngài sẽ được nghe mọi người tán tụng thời quá khứ của Candiano. Chúng ta hãy đi quan sát khắp bến cảng, hòn đảo Lido, các bến tàu; ở khắp nơi, đó là huyền thoại về sức mạnh, về sự can đảm và lòng dũng cảm. Thưa đức ông, nếu như ngài muốn, bóp chết huyền thoại về Roland người dũng cảm, hãy bắt giam tất cả dân chúng ở Venise. Ngài sẽ nói rằng, đó là việc khó có thể làm được? Vậy thì, ngài hãy bắt lấy Roland Candiano!... Chà! Chà! Chính là tôi chờ đợi ngài ở nơi đó!... Quỷ ơi! Chụp lấy Roland Candiano? Quỷ ơi! Ô! Ô! Đó là một kiệt tác. Roland đang ở Venise. Ông ta ở đây một mình. Ông ta thách đố bọn cung thủ và bọn cảnh binh. Ông ta thích ở nơi nào nếu ông muốn. Người ta ngỡ là nắm được ông ta? Ông ta không còn ở đó nữa! Người ta bao vây đảo Olivolo? Ông ta biến mất! Người ta tràn vào ngôi nhà ở cảng? Ông ta bay bổng biến thành luồng khói. Người đàn ông quỷ quái... Thế thì, thưa đức ông, gã Roland ghê gớm đó, đã tự tạo ra ngôi vị Sơn vương và quận công Đồng bằng, sau lưng ông ta có hai ngàn bộ hạ cuồng tín. Gã Roland mà bọn chèo thuyền hát tặng nho nhỏ, những phụ nữ mơ tưởng đến, là nguồn hy vọng của những người đàn ông, gã Roland đó sắp nghiền nát ngài. Đây là ông ta, tôi bắt ông ta, tôi mang ông ta đến cho ngài, hãy giữ lấy ông ta!...

Thưa đức ông, đối với một công trạng như thế, ngài hãy phong cho tôi chức Đại Pháp quan.

Và Guido Gennero nghiêng mình thực sự trước tấm gương.

Vừa đứng thẳng lên, ông nhìn xung quanh mình như là chuyện có thật, ông ta ngạc nhiên không nghe lời thủ tướng đáp lại.

Ông bật cười lớn và xoa hai bàn tay đắc chí.

– Đó là, ông nói, đó là bài diễn văn mà chẳng bao lâu nữa ta sẽ ngỏ với thầy Foscari, thủ tướng Venise do ân huệ của quỷ. Chẳng bao lâu?... Có ai biết? Có thể, ngay ngày mai!... Thôi đi! Thôi đi! Hãy bắt tay vào việc!... Chắc chắn gã Roland là một người đầy mưu chước. Gã có thể là một cảnh sát trưởng tài giỏi cũng như ta. Nhưng ta, ta còn mạnh hơn ông ta. Thật vậy, ông ta không hiểu thấu ta, còn ta, ta hiểu thấu ông ta. Ông ta tưởng tượng rằng mình không còn yêu thương Léonore nữa, và ta, ta thấy mối tình của ông ta biểu lộ trong tất cả các hành động của ông ta. Ông ta tin chắc rằng mình không còn đi đến đảo Olivolo nữa, nhưng ta, ta biết chắc rằng ông ta sẽ trở lại nơi đó dù sớm hay muộn! Chà! Chà! Người đẹp Léonore có mặt ở đó và đã ra lịnh cho chúng ta rút lui? Tại sao? Phải, tại sao?... Roland, con chim xanh của ta, mi sẽ trở về ổ, chính ta tiên đoán với mi điều đó... Về ổ, về chuồng! Chúng ta hãy đi viếng cái chuồng!...

Như chúng ta đã thấy, đối với một người cảnh sát trưởng như Guido Gennero, ông đã lý luận rất khôn ngoan.

Ông xoa hai bàn tay thêm lần nữa, có lẽ là do thói quen của ông, rồi ông liếc nhìn một lần cuối lên tấm gương và thấy rằng mình khó nhận ra, rồi ông đi ra, hướng về phía đảo Olivolo. Ông không đi thẳng đến nơi đó. Theo thói quen, ông dừng lại hai hay ba quán rượu và cuối cùng đi như vậy đến quán Mỏ Neo Vàng.

Thầy Bartolo nhận ra ông ngay mặc dù ông đã cải trang, và đến gặp ông với một nụ cười để lộ những cái răng nhọn hoắt của ông ta. Người ta sẽ cho đó là một con lang sói bỗng nhiên gặp một con hổ sửa soạn mở lời chúc tụng.

– Mi có tin tức mới không? Viên cảnh sát trưởng hỏi.

– Tin tức đặc biệt, thưa đức ông Gennero.

– Nào hãy nói xem...

– Gã Scalabrino ghê gớm, cánh tay phải đắc lực của Roland Candiano, kẻ đã triệt hạ chiếc cầu Than Thở với một đấm tay, theo lời người ta nói...

– Thế nào, nói hết đi...

– Chết!

Viên cảnh sát trưởng có một thoáng mừng rỡ trong đôi mắt.

– Nếu như mi nói đúng, Bartolo, mi xứng đáng lãnh mười đuy ca đối với cái tin đó. Nhưng việc đó có chắc không?

– Chính tôi đã giết chết gã, thưa đức ông.

– Mi!

– Chính tôi. Gã đến đây, tôi phục rượu cho gã say, gã đã ngủ một giấc ngủ nghìn thu.

– Bartolo, hãy đi qua nhà ta sáng mai, những tên gia nhân như mi đáng được tưởng thưởng.

– Chưa phải là hết, thưa đức ông, Sandrigo...

– Đừng nói với ta gã đó, thật vô ích.

– Gã đã bị bắt sao?

– Còn tốt hơn: gã đã làm việc.

Bỏ một mình gã Chột ở lại sửng sốt và hoảng hốt, Guido Gennero chạy vụt ra bên ngoài; hơn bao giờ hết, hai bàn tay của ông ta xoa vào nhau biểu lộ sự vui mừng tột độ.

– Scalabrino bị giết! Ông ta lầm bầm, đó là một đòn của bậc thầy! Roland, Roland, ta nắm được mi!..

Lúc ấy gần mười giờ đêm khi viên cảnh sát trưởng đến đảo Olivolo. Ông ta đi chậm lại, lẩn tránh, bò trong vùng bóng tối, im lặng, kín đáo, giống như một côn trùng ăn đêm.

Ông đi như vậy cho đến bức tường bao quanh ngôi vườn Dandolo.

Một lúc sau, ông đã ở trong vườn. Từ trên đầu tường, ông nhảy xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá khô từ trên cây rơi xuống.

Guido Gennero ở nguyên tại chỗ độ mười phút, nín thở, đêm tối dày đặc, ông nhắm mắt lại và tập trung tất cả vào đôi tai để lắng nghe động tịnh.

Không một tiếng lạ nào đến tai ông.

Bấy giờ, ông mới chầm chậm đứng lên.

– Một trong hai điều có thể xảy ra, ông nghĩ thầm. Hoặc là Roland có mặt ở đây, ta sẽ chạy đi tìm mười người: Bấy giờ ông ta sẽ thuộc về chúng ta, dù sống hay chết. Hoặc là ông ta không có ở đây, ta sẽ đi tìm gặp lão Philippe. Đã lâu rồi ta muốn làm quen với gã ngu ngốc đó, gã có thể dùng được. Thôi đi nào. Ông liền lướt nhẹ, bò xuyên qua những bụi cây xơ xác lá.

Đến giữa vườn, ông dừng phắt lại; ngôi nhà hiện ra trước mặt, và từ một khe cửa ở tầng trệt một ánh đèn nhỏ lóe ra.

Trái tim của viên cảnh sát đập vang trong lồng ngực.

– Có ánh đèn vào giờ này!... Lão gia nhân không thức canh một mình... Ai ở đó! Ôi! Từ chỗ này, không thể nào xoi thủng những bức tường đó để nhìn mặt người đàn ông nào đang ở đó?... Tuy nhiên, ta cần phải thấy ông ta!... Nào ta đi!

Ông lại bắt đầu bò và đi đến sát ngôi nhà.

Khó có thể trông thấy.

Gennero lắng tai nghe.

Ông quỳ gối bên cạnh cánh cửa sổ ở tầng trệt, tai úp sát vào khe hở nơi ánh sáng lọt ra, bất động như một pho tượng, chăm chú lắng nghe những tiếng nói từ bên trong. Viên cảnh sát trưởng chắc sẽ gây được sự thán phục của một người quan sát nào đó trông thấy ông vào lúc này. Ông không còn phải là một người đàn ông nữa, mà đó là một con chó đang đánh hơi tìm mồi.

Năm phút trôi qua...

Bấy giờ Gennero bước lùi về phía sau chầm chậm.

Vào lúc đó, nếu có người nào quan sát sẽ nhìn thấy ông càng đáng sợ hơn. Một cái nhếch mép làm cho miệng ông thêm méo mó. Ông càng mềm dẻo hơn trong sự rút lui nhẹ nhàng, thận trọng hơn trong cảnh im lặng của đêm tối.

Đây là những lời nói cuối cùng mà viên cảnh sát trưởng nghe rất rõ:

– Thưa đức ông, ngài sẽ nghỉ đêm ở đây không?

– Phải, Philippe. Ta ở lại đây, ta cần có một đêm nghỉ ngơi yên tĩnh, có thể ta sẽ tìm được ở đây.

Gennero đã nhận ra hai giọng nói.

Giọng nói thứ nhất là của ông lão Philippe, giọng nói thứ hai là của Roland.

Một người khác tất sẽ tiết lộ tung tích của mình bằng một chuyển động hấp tấp.

Đằng này, Gennero đã dành mười lăm phút đi đến ngôi nhà, bây giờ ông để nửa giờ đi trở qua ngôi vườn.

Ông đi đụng phải bức tường, bây giờ mới đứng dậy.

Và lần này, tin chắc ở nơi mình, ông nghĩ thầm với nỗi vui mừng khó tả:

– Ta nắm được ông ta!

Vào lúc đó, một bóng người bất ngờ đứng dựng cạnh ông ta, một bàn tay ấn mạnh lên vai ông.

Gennero không giật mình, cũng không kêu lên.

Tâm trí ông đang tập trung vào cái ý nghĩ này:

– Trừ khử kẻ tấn công một cách êm thấm, dù cho kẻ ấy là ai.

Bàn tay của người lạ từ trên vai ông tuột xuống cánh tay trái của viên cảnh sát và siết chặt cứng như một gọng kềm. Gennero tìm cây dao găm ở thắt lưng. Nhưng ông không có thời giờ rút ra khỏi vỏ.

Bàn tay kia của người lạ đã bóp chặt cánh tay mặt ông.

Viên cảnh sát trưởng cảm thấy bị tê liệt, mọi cử động đều không nhúc nhích được.

Vẫn bình tĩnh, với một giọng không run rẩy, ông nói nhỏ:

– Một ngàn đuy ca nếu mi buông ta ra!

Để đáp lại, người lạ càng siết chặt với hai bàn tay cứng như sắt mà những ngón tay bấu sâu vào trong hai cánh tay của Gennero.

Viên cảnh sát trưởng cảm thấy mình bị giơ hổng lên không.

Kẻ lạ có sức mạnh phi thường vừa níu cứng lấy ông ta vừa lặng lẽ bước đi.

Gennero toan tính một sự chống cự cuối cùng.

Nhưng những ngón tay sắt càng bấu chặt hơn, và lần này một tiếng kêu đau đớn thốt ra từ miệng của viên cảnh sát trưởng. Giờ đây ông không còn toan chống cự nữa.

Người lạ luôn luôn xách hổng người cảnh sát, đi nhanh qua khu vườn, đến ngôi nhà và dùng chân đập vào cửa. Cánh cửa mở ra và theo luồng ánh sáng, Gennero nhận ra kẻ bí mật và dữ dằn.

– Scalabrino! Ông lầm bầm với một giọng nghẹn ngào.

Người khổng lồ đặt viên cảnh sát trưởng trong gian phòng tầng trệt, mà người đọc đã hơn một lần được quan sát. Đó là phòng ăn xưa của Dandolo.

Roland Candiano và ông lão Philippe có mặt ở nơi đây.

Gennero, được tự do cử động, xoa liên tiếp hai cánh tay mình.

– Bởi Chúa, ông bạn, ông ta nói với một giọng vui vẻ chân thành không phải là giả vờ, tôi xin khen ngợi ông sử dụng hai bàn tay cứng như hai gọng kềm thép.

Roland đưa mắt hỏi Scalabrino.

– Thật giản dị, người khổng lồ nói, cách đây một giờ, lúc đi ra, tôi có ý nghĩ đi dạo một vòng quanh bức tường. Tôi trông thấy ngài đây đang nhảy vào. Tôi nhảy theo sau lưng ngài, tôi theo dõi ngài từng bước và tôi chụp lấy ngài vào lúc ngài ra đi cũng do một con đường đó.

– Thật sao! Viên cảnh sát trưởng kêu lên với vẻ thán phục, sự việc xảy ra đúng như lời ông nói sao?

– Bởi vì ông đang có mặt ở đây!

– Vậy thì, tôi có lời khen ngợi ông. Tôi không thể tưởng rằng có một kẻ nào lại có khả năng theo dõi dấu vết của tôi mà mắt tôi, tai tôi hoặc là mũi tôi không phát hiện được.

– Ông là ai? Roland hỏi.

– Một người chèo thuyền khốn khổ tự giao phó cho sự rộng lượng của ngài. Ngài có thể, thưa đức ông, giao nộp tôi cho cảnh binh, và tôi sẽ bị kết án. Có thể từ hai năm đến năm năm, tôi sẽ không thấy lại ánh sáng ban ngày nữa.

– Ông đến tìm cái gì ở đây? Hãy nói thật, ta không phải là người muốn giao nộp ông cho cảnh binh đâu.

Dù cho Gennero hết sức tự chủ nhưng ông ta cũng không kềm được một cử động như để xoa hai bàn tay; may mắn thay sự đau đớn ở hai cánh tay ngăn ngay ông lại.

– Tốt! Ông nghĩ thầm. Bây giờ sự việc được tốt đẹp.

Ông ta sắp sửa đuổi ta đi bằng cách cho ta một vài đồng tiền. Trong nửa giờ sau, ta sẽ đến... trả lại cho ông ta.

Đồng thời, ông cúi đầu như là xấu hổ vì đã thú nhận tội lỗi của mình.

– Thế nào? Giọng Roland nhẹ nhàng, hãy nói đi, và nhất là hãy nói thật...

– Là vì sự thật đó khó nói ra, thưa đức ông, và tôi càng thêm xấu hổ, bây giờ ngài đã hứa không giao nộp tôi.

– Ta sẽ giữ đúng lời hứa nếu như mi nói sự thật.

Nhưng nên suy nghĩ kỹ trước khi nói; mi chỉ được tự do với điều kiện đó mà thôi. Nếu như mi nói láo, ta sẽ không giữ lại sự khoan hồng nào cả.

– Vâng! Tôi sẽ nói với ngài sự thật hoàn toàn. Từ mấy lúc này, công việc làm ăn của tôi xấu đi.

– Công việc làm ăn chèo thuyền?

Gennero mỉm cười:

– Ngài không có nghĩ, thưa đức ông. Tôi chỉ mang cái lốt của người chèo thuyền bên ngoài và ngài có cặp mắt quá sắc sảo để không nhận ra rằng tôi ăn mặc hóa trang. Vả lại, hồi lúc nãy tôi khoe rằng chưa bao giờ tôi bị bắt... trừ ra bởi ông bạn đáng kính này, ông nói và chỉ Scalabrino. Không, không, nghề nghiệp của tôi không phải là chèo thuyền dọc theo các con sông, vừa ngâm những bài thơ và ngáy vang ở trên các bến tàu, hai chân gác lên trời suốt cả buổi chiều... Cái nghề nghiệp của những kẻ làm biếng, thưa đức ông!

– Cái nghề của mi là gì?

– Tôi tin rằng ngài đã đoán ra: Đó là ban đêm xâm nhập vào những ngôi nhà không có canh giữ, viếng thăm từ đầu đến cuối không đánh thức người nào, rồi rút lui êm thấm một cách lễ độ. Những cuộc thăm viếng đó, tôi chỉ làm ở những ngôi nhà trông thấy xứng đáng. Thường thường tôi có một sự chiêm ngưỡng cho đến nỗi tôi ít khi bỏ đi mà không mang theo một vật kỷ niệm nho nhỏ nào như một vài món nữ trang quí giá hoặc vài món vật dụng bằng bạc, hoặc là một vài chiếc túi đựng đầy những đồng tiền được người ta gọi là đuy-ca và ê-quy. Ngài không thể tưởng tượng rằng tôi yêu những đồng tiền ấy đến mức độ nào...

Roland ngồi xuống tay chống cằm, nhìn Gennero với vẻ nghiêm trang.

– Tốt! Người cảnh sát nghĩ, ông ta sắp giảng cho ta nghe một bài học về đức hạnh: Miễn là việc đó đừng có kéo dài quá lâu!

– Nói tóm lại, Roland nói, ông hành nghề ăn trộm?

– Than ôi! Cần phải làm một việc gì trên đời này. Như tôi đã nói với ngài, thưa ngài lãnh chúa, công việc làm ăn của tôi xấu đi mấy lúc sau này. Không còn mối lợi bất ngờ. Không còn bữa ăn ngon khỏi mất tiền. Cảnh bần cùng! Và tối nay tôi đang đi lang thang, buồn rầu và gắt gỏng, bỗng tôi trông thấy ngôi nhà này. Tôi đi vào trong vườn, tôi đi đến gần, tôi nghe tiếng trò chuyện, tôi thấy một ánh đèn và tôi rút lui, cực kỳ thất vọng. Tôi sắp sửa bước qua tường, tự hứa trong lòng rằng ngày mai sẽ trở lại... Ngài thấy rõ rằng tôi thành thật cho đến cuối... Bỗng tôi cảm thấy bị chụp bắt bởi những gọng kềm của ông bạn có sức mạnh phi thường này...Ngài đã biết tất cả, thưa ngài lãnh chúa.

Roland đã nghiêm trang lắng nghe câu chuyện này, và chàng không hề tỏ ra dấu hiệu nào có thể để cho Gennero nghĩ rằng chàng đã có một cảm tưởng bất lợi cho ông ta.

Tuy nhiên viên cảnh sát trưởng chờ đợi với nỗi hoang mang lo sợ.

Sự hiểu biết về tánh tình của Roland cho ông một sự bảo đảm hơn là ông đối với một tên cảnh binh của ông.

Vào lúc đó, ở trong vườn có tiếng còi thổi nho nhỏ. Roland và Scalabrino giật mình. Gennero vểnh tai nghe.

Bấy giờ Roland đứng lên, đi thẳng ra cửa, và nói:

– Scalabrino, hãy canh chừng cẩn thận, trong lúc ta vắng mặt, ngài lãnh chúa Guido Gennero, cảnh sát trưởng thành Venise, ngài đã có nhã ý đến thăm chúng ta.

Và chàng đi ra, để lại Gennero, ông ta như bị sét đánh, bàng hoàng sửng sốt.

Trong vườn, Roland đi đến cây bách hương. Tại đây chàng thổi một tiếng còi tựa như tiếng còi chàng đã nghe. Ngay tức khắc, một người đàn ông xuất hiện trước mặt chàng và nói:

– Thưa đức ông, là tối nay.

– Mi có thể hướng dẫn chúng ta?

– Vâng, thưa đức ông, không có gì nguy hiểm.

– Tốt lắm, hãy chờ ta ở đây.

Roland trở vào nhà.

– Này ông, chàng lạnh lùng bảo Gennero, ông là tù binh của ta.

Viên cảnh sát trưởng đã thừa dịp vài phút đó để tìm một lối thoát khỏi cái bẫy mà ông ta đã đâm đầu vào.

Tình thế thật nan giải đối với ông.

Nhưng lần này ông lại bị sửng sốt tột độ.

– Ông là tù binh của ta, Roland nói tiếp. Và ta sẽ áp dụng đối với ông cũng như ông sẽ áp dụng đối với ta, nếu như tình cờ ông bắt được ta làm tù binh.

– Tôi không giấu giếm nữa, bấy giờ Guido Gennero nói. Quả thật tôi là người mà ngài vừa nói, nên tôi chỉ hỏi xem ngài định đối xử với tôi như thế nào?

Viên cảnh sát trưởng đã lấy lại sự bình tĩnh của mình. Ông nghĩ đến cách tự bảo vệ ráo riết.

– Ta bị lâm cảnh tuyệt vọng, ông nghĩ thầm, nhưng ta sẽ không chết như một gã ngu ngốc. Hãy tỏ cho kẻ địch thấy rằng ta xứng đáng với ông ta. Một cuộc tranh đua cuối cùng về mưu kế và táo bạo không phải là bước đường cuối cùng tầm thường.

Chúng ta nên thừa nhận người đàn ông ở trong cảnh ngộ hiểm nguy đó, còn có khả năng suy nghĩ và tính toán một cách sáng suốt như thế thì không thiếu chi lòng can đảm.

– Ông sẽ làm gì ta, nếu như ông bắt được ta? Roland hỏi.

– Tôi sẽ giao nộp ngài cho tòa án. Sứ mạng của tôi chấm dứt ở đó.

– Và tòa án sẽ làm gì đến ta?

– Tòa án sẽ giao ngài cho đao phủ, Gennero táo bạo trả lời.

– Và gã đao phủ sẽ làm gì đến ta?

– Gã tất sẽ chặt đầu ngài, nếu gã không bằng lòng đâm cho ngài mù mắt. Nhưng tôi thành thật tin rằng ngài sẽ bị chặt đầu. Tôi nói thêm là lần này, người ta sẽ không chờ đợi lâu. Bây giờ bị bắt, có thể ngài sẽ bị xử án ngay trong đêm nay và ngay sáng mai, đoạn đầu đài sẽ được dựng lên cho ngài.

Guido Gennero đã dùng lời nói mà ông cho rằng thích đáng nhất để làm xúc động mạnh mẽ Roland, theo như ông hiểu về tính tình của chàng.

Ông cố tìm trên gương mặt của Roland dấu hiệu của sự xúc cảm mà ông hy vọng tạo ra.

Nhưng gương mặt đó vẫn tỏ ra khó hiểu, lạnh lùng đến nỗi khiến cho viên cảnh sát trưởng quay mặt đi, rùng mình lo sợ cái chết đang đe dọa như nghìn cân treo trên sợi tóc.

Ông tự nhủ thầm:

– Ta lâm cảnh tuyệt vọng.

Nhưng lần này, không một ý nghĩ thách thức nào đến an ủi lòng ông. Ông im lặng chờ đợi lời nói buông ra từ cửa miệng Roland.

Và cái phút im lặng đó thật đau buốt.

Roland chăm chú theo dõi diễn biến tâm lý qua ánh mắt của Gennero từ táo bạo đến cương quyết, từ cương quyết đến do dự và từ do dự đến khiếp sợ.

Đến lúc trông thấy ông ta ở trong giai đoạn cuối này, chàng mới lên tiếng:

– Guido Gennero, ông tấn công ta tại nơi nhà ta mà ta chưa bao giờ làm điều gì hại đến ông.

– Tôi muốn cứu nguy cho Quốc gia, đó là bổn phận của tôi.

– Hãy nói rằng ông muốn dâng cho Hội đồng Thập nhân chế chiếc đầu của ta, và với cái giá chiếc đầu của ta rất có lợi cho họ, chắc chắn ông sẽ đòi hỏi ở họ một ân huệ nào đó. Ta có lầm lẫn không?

– Không! Ngài không có lầm lẫn, Gennero kêu lên, quả thật tôi bị thúc giục bởi lòng tham vọng.

Một ánh chớp vui mừng không thể nhận ra thoáng qua mau lẹ trong ánh mắt, Roland nói tiếp: Ông đã tấn công ta. Ông đã bại trận. Ông tất sẽ giao nộp ta cho tòa án của nước Cộng hòa khi ta ở trong tay ông. Ta sẽ giao nộp ông cho tòa án miền núi để xử ông theo những luật lệ còn công minh hơn là những luật pháp mà ông định áp dụng cho ta.

– Tòa án của miền núi? Gennero lẩm bẩm.

Ông biết quá rõ cái cơ chế đáng ghê sợ đang hoạt động trong miền núi La Piave.

– Ngài nên nói thẳng rằng ngài muốn giết chết tôi!

Ông kêu lên.

– Tòa án sẽ xử, Roland trả lời.

Vào lúc đó, theo ám hiệu đã qui ước người ta cào vào cửa sổ một cách đặc biệt.

– Hãy vào, Roland nói.

Người đàn ông mà chúng ta thoáng thấy dưới cây bách hương trong ngôi vườn hiện ra giữa cánh cửa hé mở và nói:

– Thưa đức ông, đã đến lúc.

– Tốt lắm, chúng ta hãy đi, Roland trả lời, và liếc mắt chỉ viên cảnh sát trưởng cho Scalabrino.

Roland bước đi không hề bận tâm đến tên tù binh.

Scalabrino một tay nắm lấy cánh tay của Gennero, tay kia rút dao găm và nói:

– Chỉ một lời nói, một tiếng kêu, một cử động thôi, ông khỏi mất công bị xử.

– Tốt, Gennero nói, tôi nghe theo.

Mười một giờ điểm, vào lúc Roland đi ngang qua giáo đường.

Toán người nhỏ, Roland đi đầu, Gennero đi giữa hai người canh giữ, đến bờ sông. Trong số những chiếc du thuyền đậu ở bến, một chiếc vẫn còn để ngọn đèn hiệu cháy sáng – một ngọn đèn hiệu đỏ treo ở trên mũi thuyền cong vút.

Roland đi đến chiếc du thuyền đó và thổi một tiếng còi ngân nga như đã dùng làm tín hiệu ở trong ngôi vườn Olivolo.

Ngay khi đó, hai người đàn ông trong chiếc lều hiện ra và một trong hai người nhảy lên bờ cầm chiếc mũ đến gần hỏi:

– Phải đưa ngài đi đến đâu, thưa đức ông?

– Đến Saint-Marc, Roland nói và vào ngồi trong thuyền.

Guido Gennero được đưa vào ngồi yên lặng dưới chiếc lều.

Roland ở bên cạnh những người chèo.

Chiếc du thuyền bắt đầu lướt nhẹ dọc theo các con sông, và nửa giờ sau, nó dừng lại gần quảng trường Saint-Marc.

Bốn người khách lên bờ, nghĩa là Roland, viên cảnh sát trưởng, Scalabrino và người bạn đồng hành.

Từ lúc đó, người này tiến lên đi trước dẫn đường.

– Họ dẫn ta đi đâu? Viên cảnh sát trưởng nghĩ thầm.

Ban đầu ông cho rằng chiếc du thuyền sẽ đi ra khỏi Venise và người ta sắp dẫn ông vào núi. Việc đó sẽ cho ông được một ngày suy nghĩ, và rồi ông tính đến những sự tình cờ ở dọc đường.

Giờ đây, người ta cho ông lên bờ đến Saint-Marc.

Họ lặng lẽ đi men theo chân tòa đền đài rộng lớn và u ám.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa nhỏ ở bên hông giáo đường.

Người đàn ông dẫn đường cho Roland, lấy trong mình ra một chìa khóa mở cửa. Một lúc sau họ đã vào bên trong giáo đường, nơi được soi sáng lờ mờ bởi vài ngọn đèn ở bên hông giáo đường.

– Mau lên! Người đàn ông nói, quá trễ rồi!

Gã kéo những người bạn đồng hành đến phía sau bàn thờ chính, rồi mở một cánh cửa khác và bắt đầu đi xuống một thang lầu.

Cuối ba mươi bậc thang, gã đứng lại.

Tại đây, bóng tối bao trùm.

Người đàn ông thắp lên một lồng đèn mờ.

Gennero thấy mình đang ở trong một của những hầm mộ của giáo đường Saint-Marc.

Đó là một gian phòng khá rộng, xung quanh có những ngôi mộ.

Người đàn ông đi thẳng đến một ngôi mộ, đẩy một cái lò xo làm di động một phiến đá.

Roland đi vào trong mộ.

Scalabrino đi theo, kéo theo viên cảnh sát trưởng.

Bấy giờ, phiến đá trở về vị trí cũ.

Ở giữa phiến đá đó, có một lỗ hổng hình thoi được xoi sẵn, giống như cửa sổ lưới.

Do cái cửa sổ đó, từ bên trong ngôi mộ, người ta có thể nhìn thấy và nghe được những gì xảy ra ở trong gian hầm mộ.

– Hãy nhìn và lắng nghe! Roland trang nghiêm nói, nhưng không được nói một lời, bằng không ông sẽ chết.

Scalabrino chỉ chiếc dao găm.

– Ngài yên tâm, Gennero nói với nỗi xúc động bởi một sự ngạc nhiên khó tả.

Vào lúc đó, ánh sáng yếu ớt soi sáng hầm mộ đã tắt ngấm; người đàn ông tự nãy giờ dẫn đường cho Roland đã bỏ đi.

Mười lăm phút trôi qua trong sự im lặng hoàn toàn.

Đột nhiên, những tiếng chuông đồng ở bên trên buông ra âm điệu trầm buồn, xa xôi.

Gennero đếm mười hai tiếng.

– Mười hai giờ đêm! Ông lẩm bẩm.

Dư âm cuối cùng còn vang dội, bỗng hầm mộ sáng rực ánh đèn.

– Hãy nhìn cho rõ, Roland nói nhỏ.

Và chàng lui lại để nhường chỗ cho Gennero.

Viên cảnh sát trưởng áp sát mặt vào lưới sắt của cửa sổ nhỏ ở ngôi mộ, và trước mặt ông một quang cảnh thật hấp dẫn đến nỗi ông không còn nhớ đến hoàn cảnh hiện tại của ông.

Độ mười hai người đàn ông vừa hiện ra trong hầm mộ.

Họ cầm những cây đuốc.

Và chính ánh sáng đỏ của những cây đuốc đó đã làm sáng rực gian hầm mộ.

Những người đàn ông xếp dài xung quanh gian phòng và cắm những cây đuốc của họ trên những phiến đá hoặc trên bệ của một pho tượng.

Họ gồm mười hai người.

Cho nên có mười hai cây đuốc cắm đều ở xung quanh gian phòng. Mỗi người đàn ông đứng cạnh cây đuốc của mình.

Bấy giờ Gennero nhận ra cuộc bố trí đó thành một hình móng ngựa xung quanh một cái bục thấp, bên trên có để vài chiếc ghế.

Thêm mười lăm phút nữa trôi qua.

Bấy giờ nhiều người đàn ông đi xuống do cầu thang bắt đầu xuất hiện trong hầm mộ. Họ đi đến riêng rẽ hoặc từng nhóm. Nhưng tất cả đều che mặt, tất cả đều lặng lẽ; mỗi người trong bọn họ, khi đi vào gian phòng, đều đứng gần bên một cây đuốc. Sau hai mươi phút, có độ mười bóng ma đó ở xung quanh mỗi một cây đuốc.

Gennero hiểu rằng những người cầm đuốc lúc nãy là những toán trưởng.

Vào lúc đó, có tất cả khoảng một trăm người ở trong hầm mộ.

Bốn người đã ngồi lên ghế trên bục.

– Những người đàn ông này là ai? Viên cảnh sát trưởng nghĩ thầm mà lòng ngạc nhiên càng gia tăng. Họ muốn gì?... Họ có mặt có phải vì ta không?... Có phải đó là tòa án ghê gớm của miền núi không?... Nhưng mà không phải!... Roland Candiano ắt sẽ cùng chung với họ và sẽ không ẩn núp!... Nhưng mà sao!... Ôi!... Biết được... làm thế nào biết được!...

Vào phút đó, một người đàn ông đang ngồi trên bục đứng dậy, rồi ông bước ra đến mé cái bục.

Lúc bấy giờ, ông ta gỡ tấm mặt nạ buông rớt xuống.

Viên cảnh sát trưởng quá bất ngờ, cố nén một tiếng kêu kinh hoàng.

Người đàn ông vừa lộ rõ gương mặt ra, chứng tỏ ông ta là thủ lĩnh của cuộc họp bí mật này, đó là viên đại úy thống lĩnh quân đội ở Venise.

Đó là Altieri.

– Thưa quý vị lãnh chúa, thưa quý bằng hữu, Altieri nói với giọng trầm tĩnh, theo thông lệ vào mỗi cuộc họp của chúng ta, xin vui lòng bày ra khuôn mặt thật của quý vị để tránh không cho một sự bội phản nào len lỏi vào giữa chúng ta.

Tất cả các mặt nạ đều rơi xuống một lượt.

Trong mấy phút, nhiều tiếng thì thầm lộn xộn giữa những người đàn ông quen biết trao đổi với nhau qua một vài lời nói, một câu chào hỏi, lời chúc tụng.

Rồi trật tự được lập lại.

Viên cảnh sát trưởng ngơ ngác vì ngạc nhiên. Với một nỗi lo sợ, ông lần lượt quan sát từng khuôn mặt của những kẻ vừa tiết lộ thân thế. Và sau khi đã nhận ra đại úy thống lĩnh Altieri, ông còn nhận ra những nhân vật quan trọng thân cận với thủ tướng, những sĩ quan cao cấp của hạm đội Venise, những nhà quý tộc danh tiếng.

Những người đàn ông đó đang làm gì ở đây?... Mục đích của cuộc họp bí mật này là gì?

Và nhất là, ồ! Nhất là việc đó, tại sao Roland có thể giết chết ta, Roland đã nói là sẽ giao nộp ta cho tòa án ở miền núi, tại sao ông ta lại dẫn ta đến những hầm mộ của Saint-Marc?... Phải! Tại sao ông ta lại cho ta làm thính giả bất đắc dĩ trong cảnh tượng lạ thường nầy?

– Thưa quý vị lãnh chúa, thưa quý bằng hữu, Altieri nói tiếp, ông tỏ ra là chủ tọa cuộc họp, ta tin rằng chúng ta đã có mặt đầy đủ. Tất cả quý vị đều hiểu rằng giờ hành động đã gần kề, và ta xin cám ơn quý vị đã đến sát cánh quanh ta.

Ông nói với uy quyền của một vị chúa tể tương lai.

Và chắc chắn không một ai dám nghĩ đến việc phản đối lại uy quyền đó, bởi vì mọi người hưởng ứng với lòng đầy thiện cảm, tiếp nhận lời mở đầu của viên đại úy thống lĩnh.

– Một người duy nhất trong chúng tôi đã vắng mặt tại buổi họp mặt tối thượng và cuối cùng này, Altieri nói tiếp, và không phải là người kém quan trọng, đó là Dandolo.

Một sự im lặng đáng ngại làm cho Gennero thấy rằng sự vắng mặt của Dandolo có lẽ là nỗi thất vọng lớn đối với những người dự cuộc họp quan trọng này.

Uy tín cá nhân của viên Đại Pháp quan không phải là lớn lao. Nhưng do nhiệm vụ cao cả mà ông đang nắm giữ và nhất là do nơi uy thế của cái tên tuổi vinh quang ông đang mang một cách thật là không xứng đáng, cũng giống như một người đàn ông bạc nhược đang mặc bộ áo giáp của một người khổng lồ. Cho nên vì danh giá của cái tên và vì những lực lượng cảnh sát được ông sử dụng, Dandolo được xem như là một phần tử cần thiết cho công cuộc chung.

Altieri nhận thấy người ta đang chờ đợi nơi ông những lời giải thích rõ ràng hơn.

– Thưa quý vị lãnh chúa và quý bằng hữu, ông nói tiếp, cánh tay ta đang đeo băng, đủ nói lên khá rõ với quý vị rằng ta đã bị thương. Quả thật, ta đã đánh nhau, đánh nhau cùng Dandolo. Phải, vì sự liên quan mật thiết đến quyền lợi của chúng ta, ta đã không do dự rút gươm chống lại thân phụ của người đàn bà đang mang tên ta... Nhưng ta thú nhận rằng bàn tay ta đã run rẩy, đó là một sự yếu đuối có thể tha thứ. Dandolo, ông ta đã không có sự yếu đuối như vậy, và thanh gươm của ông ta đã đâm trúng người chồng của con gái mình.

Một sự im lặng, hồi hộp... Tất cả gian phòng lắng nghe từng lời nói của vị chủ tọa...

– Tại sao ta đã đánh nhau, đây là lý do: Dandolo đã đột ngột thông báo với ta rằng ông ta không còn muốn là người trong bọn chúng ta nữa. Ông nói rằng ông đã suy nghĩ kỹ, vì lợi ích của Quốc gia đòi hỏi Foscari phải ở lại nắm quyền hành, và quyền lợi của Venise sẽ không thay đổi gì cả trong nước Cộng hòa.

Nhiều tiếng thì thầm hăm dọa ồn ào.

– Tóm lại, sự bại trận của một người đàn ông không phải nhất thiết là do phản bội, ta có thể biện minh điều đó.

– Và ai có thể chứng minh rằng ông ta không phản bội? Vài giọng nói kêu lên.

Altieri mỉm cười:

– Ta đã cướp giật của Dandolo lời hứa danh dự rằng sẽ không tiết lộ về những gì ông ta biết. Nhưng ta còn làm tốt hơn: Dandolo đã bị giữ luôn ở trong dinh thự của ta và ngay tối hôm nay, ta đã buộc ông ta phải ký giấy từ chức Đại Pháp quan. Chúng ta không còn gì để lo ngại về điều đó, ta xin đưa ra lời bảo đảm chính thức.

Một người đàn ông đi lên trên bục.

– Thủy sư tư lịnh hạm đội! Gennero lẩm bẩm, ông run lên bởi tất cả các thớ thịt và trong bản năng của người cảnh sát.

– Thưa quý vị lãnh chúa và quý bằng hữu, vị thủy sư nói, những việc mà người bạn đồng hành thân mến của chúng ta, vị thủ tướng tương lai của nước Cộng hòa, là tất cả những gì ngài có thể làm được. Tôi hiểu, tất cả quí vị cũng hiểu nỗi đau đớn mà ngài phải gánh chịu về sự đào ngũ của Dandolo. Phải, trong tình cảnh đó, ngài không thể đi xa hơn. Nhưng mà chúng ta, chúng ta không có cùng những lý do gia đình như ngài, nên Dandolo cần phải chết.

– Phải, phải, ông ta phải chết ngay đêm nay!

– Ngay đêm nay, đó là ý kiến của tôi, vị thủy sư nói tiếp. Đây là những gì tôi đề nghị. Số phận sẽ chỉ định ba người trong chúng ta. Ba người đó sẽ đi đến dinh thự Altieri nơi Dandolo đang bị giam giữ tạm. Những người nầy sẽ đề nghị với ông ta một cuộc so gươm chân chính. Nếu như ông ta không nhận lời, một nhát dao găm sẽ thay cho tiếng nói công lý. Nếu như ông ta chấp nhận, một trong ba người sẽ khiêu chiến trước, rồi lần lượt đến người thứ nhì, người thứ ba giao chiến, kỳ cho đến lúc Dandolo bị giết chết.

Tiếng hoan hô nổi lên chứng tỏ rằng cả hội nghị chấp nhận giải pháp đó.

Vị thủy sư đi xuống bục.

Một nét u ám thoáng qua trên vừng trán của Altieri.

Người ta biết trong những điều kiện nào Dandolo đến ở tại dinh thự Altieri; người ta biết thay vì là tù nhân của viên đại úy thống lĩnh, trái lại chính ông đã hăm dọa ông ta và ra lịnh cho ông ta. Tóm lại, trong câu chuyện kể của Altieri chỉ đúng sự thật về cái quyết định của Dandolo rút lui, và sự từ chức mà ông đã ký vào lúc đầu hôm để có thể rảnh rang săn sóc cho Léonore.

Cuộc viếng thăm của ba người âm mưu được chỉ định sẽ diễn tiến ra sao?

Léonore sẽ có những thủ đoạn tàn bạo nào khi bị đẩy vào con đường tuyệt vọng?

Altieri yêu cầu mọi người im lặng và nói tiếp:

– Thưa quý vị lãnh chúa và bằng hữu, ta chống lại đề nghị vừa được đưa ra cho quý vị. Dandolo bị giết chết ngay trong dinh thự của ta, làm thế nào ta có thể giải thích biến cố đó?... Ta xác nhận rằng thân phụ của phu nhân ta đã bị tạm giữ và ông sẽ không ra khỏi dinh thự của ta. Nếu chúng ta giết chết ông ta bây giờ, chúng ta sẽ làm sống lại những sự nghi ngờ: bằng trái lại, nếu như chúng ta đợi đến sau ngày thành công, dù Dandolo chết hay sống đến lúc đó cũng vô hại. Cho nên ta tha thiết yêu cầu tất cả quý vị hãy tin tưởng nơi ta về những gì liên quan đến ngài Đại Pháp quan.

Altieri nói với một sự xúc động mãnh liệt.

Sự xúc động đó được tất cả mọi người cảm thông bởi tình cảnh mà viên đại úy thống lĩnh bị bắt buộc phải sát hại cha vợ của mình.

Ngoài ra người ta còn thấy ở nơi ông một niềm tin không gì lay chuyển.

Bởi vì ông xác nhận rằng Dandolo đã bị tạm giữ ở trước mắt, người ta có thể tin ở nơi ông. Hội nghị nhất trí trong chiều hướng đó, và chính vị thủy sư tuyên bố rằng đề nghị của vị chủ tọa là hợp lý nhất.

Gennero thấy nét mặt của Altieri sáng lên.

– Ta không được biết, ông nghĩ thầm, rằng ngài đại úy thống lĩnh thương ngài Đại Pháp quan đến mức độ đó. Ta thấy dường như trái lại. Nhưng chúng ta lắng nghe tiếp.

– Yêu cầu các vị trưởng toán báo cáo cho chúng ta biết, sau đó chúng ta sẽ có những quyết định cuối cùng.

Viên cảnh sát trưởng bấy giờ thấy mười hai kẻ âm mưu đầu tiên, đã mang đuốc đến tách ra từng người đến trao cho Altieri những bảng danh sách, mà Gennero cố nhìn với tính hiếu kỳ mãnh liệt, nhưng hoài công.

– Chắc chắn là danh sách đầy đủ của tất cả những kẻ âm mưu, Gennero lẩm bẩm.

Trong lúc đó, Altieri được hai hoặc ba người phụ tá tiếp nhận và đọc những tờ giấy vừa được trao rồi xếp vào hồ sơ.

Khi xong, Altieri đi thẳng đến một ngôi mộ.

Mười hai kẻ âm mưu đến tiếp dời phiến đá.

Những tờ giấy được cất vào nơi đó.

Rồi phiến đá được để vào chỗ cũ.

Gennero nhảy dựng vì vui mừng... Nhất định, ông đã quên mất Roland và Scalabrino đứng phía sau ông, đang chứng kiến tất cả mọi giai đoạn trong cuộc họp.

Bấy giờ những tiếng thì thầm nhỏ to nổi lên trong hội nghị.

Altieri và mười hai vị trưởng toán thảo luận trên bục.

Cuộc thảo luận kéo dài một giờ đồng hồ.

Đến cuối thời gian đó, những vị trưởng toán trở về vị trí cũ, mỗi người bên cạnh cây đuốc của mình.

Sự im lặng được tái lập, hoàn toàn và trang trọng.

Những lời nói cuối cùng sắp sửa được tuyên bố.

Thật vậy, Altieri lại ra đứng ở mé cầu thang và ông nói với một giọng uy nghiêm:

– Thưa quý vị lãnh chúa và quý bằng hữu, chúng ta có với chúng ta tất cả những ai đáng kể trong thành Venise, tất cả những ai mang một cái tên, tất cả những ai có một địa vị danh giá trong xã hội của chúng ta đều sẵn sàng hành động theo chiều hướng mong muốn của chúng ta. Còn về đám dân chúng nghèo hèn, chúng ta không nên bận tâm đến. Dân chúng sẽ vui mừng thấy Foscari bị lật đổ, và thản nhiên nhìn thấy ta thế vào vị trí của ông ta. Những chức vụ mà mỗi người các ngài phải giữ trong Quốc gia mới, do chúng ta thành lập đã được thông báo từ lâu.

– Thưa quý vị lãnh chúa, trước sự hiện diện của các ngài, và các anh em bằng hữu của chúng ta, trước linh hồn của những người đã chết có lẽ đang nghe ta nói, trước sự hiện diện của Chúa đang ở trong ngôi đền này, ta xin thề trung thành tôn trọng tất cả những giao ước giữa chúng ta; ta thề tôn trọng và bảo đảm những gì mà chúng ta đã bàn bạc và thỏa thuận; ta thề, ngay sau ngày thành công, sẽ cho mỗi người những gì đã được hứa hẹn, danh dự, tiền bạc hoặc địa vị, vì mỗi người đã được hoàn toàn tự do đòi hỏi yêu sách của mình. Ta xin thề một lời rằng ta sẽ tiếp tục là vị thủ tướng của các ngài khi mà các ngài đặt lên đầu ta chiếc mũ miện quận công. Cầu xin Chúa và những kẻ chết chứng giám cho lời thề trung thành của ta. Cũng như là quý ngài, lãnh chúa và bằng hữu, hãy nhớ rằng quý ngài đã thề trung thành cùng ta.

Tất cả, trong một cử động tự nhiên giơ thẳng bàn tay lên.

Trong vòng vài giây, người ta chỉ nghe những tiếng nói nhắc lại cùng một điệp khúc dưới những cái vòm của hầm mộ:

– Xin thề... Xin thề!...

Rồi, sự im lặng trang nghiêm lại bao trùm lên các phần mộ.

Bấy giờ, Altieri nói tiếp:

– Tất cả đã sẵn sàng. Mỗi chúng ta đều biết rõ vị trí của mình, và những gì mình cần phải làm. Riêng chỉ còn lại việc định ngày hành động. Đó là điều sau cùng mà chúng ta vừa quyết định.

Altieri dừng lại một giây, như để gây sự chú ý của mọi người. Nhưng sự thận trọng đó cũng tỏ ra vô ích. Vì qua những nét mặt lo lắng của mọi người đã biểu lộ lòng hăng hái say mê của họ.

– Chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa, bấy giờ viên đại úy thống lĩnh nói tiếp. Cuộc họp này là cuộc họp cuối cùng, nên chúng ta đã chọn lựa một ngày mà không cần thiết phải thông báo nữa. Thưa quý ngài lãnh chúa và bằng hữu, quý ngài đều biết rằng thủ tướng Foscari vẫn chưa tiến hành cuộc lễ truyền thống đã được thừa nhận giữa vị Thủ tướng với biển Adriatique. Ông ta đã dời từ tháng nọ qua tháng kia, từ năm này đến năm khác cuộc lễ đó. Có lẽ ông ta đã mong đợi một cuộc lễ nào khác chăng! Do lời khẩn khoản của ta và sự bất mãn của các thủy thủ, Foscari đã quyết định tiến hành cuộc lễ trong năm nay. Chẳng bao lâu nữa nó sẽ được cử hành, mặc dù cái ngày đó vẫn chưa được ấn định. Thưa quý ngài lãnh chúa và bằng hữu, ngày hôm đó sẽ là ngày của chúng ta. Cuộc “hôn nhân” của thủ tướng và Biển Adriatique cũng sẽ là cuộc hôn nhân của thủ tướng với tử thần... Ngay cái giờ vang dậy tiếng súng bắn đá nổ sẽ là giờ của chúng ta. Hiệu lịnh của cuộc lễ sẽ là hiệu lịnh hành động đối với mỗi người chúng ta. Tất cả những điều đó có thích hợp với các ngài không?

Một tiếng hoan hô kéo dài thêm lần nữa làm vang dội trong hầm mộ.

– Vậy xin giã từ! Altieri tuyên bố, cho đến ngày diễn ra buổi lễ của thủ tướng và Biển Adriatique!...

Tất cả các bàn tay đều giương thẳng về phía Altieri làm cho ông ta xúc động mãnh liệt. Ông chào những người bạn liên minh, siết chặt những bàn tay, nói lời thân thiết và sau đó đi thẳng về phía cầu thang.

Mười lăm phút sau, tất cả những kẻ âm mưu đều đi cả.

Các trưởng toán cầm lấy đuốc và mang mặt nạ vào rồi họ cũng ra đi.

Gian hầm mộ trở lại cảnh hoàn toàn tối tăm vắng lặng. Nửa giờ trôi qua, viên cảnh sát trưởng bị quay cuồng trong đầu bởi câu hỏi:

– Tại sao Roland Candiano đã cho ta chứng kiến màn đạo diễn cuối cùng của cuộc âm mưu lớn lao đó?

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng yếu ớt xuyên qua.

Người đàn ông đã hướng dẫn Roland xuất hiện trong gian hầm mộ, ông ta cầm một cây đèn lồng mờ.

Cũng như lúc đi vào, ông ta ấn mạnh một cái nút lò xo. Phiến đá di động. Roland bước ra đầu tiên, rồi đến viên cảnh sát trưởng, cuối cùng là Scalabrino.

Họ đi lên cầu thang và ở trong phần trung bộ của giáo đường.

Guido Gennero vẫn còn choáng váng bởi quang cảnh mà ông vừa chứng kiến, tim phập phồng với nỗi vui mừng sâu sắc: Nỗi vui mừng của người nghệ sĩ bỗng nhiên được đứng trước một tác phẩm hoàn hảo. Chưa bao giờ, trong cuộc đời làm cảnh sát của mình, ông lại dám nghĩ đến một cơ hội may mắn như vậy. Một cuộc âm mưu hoàn hảo, sắp đến điểm thành tựu, nắm trong tay tất cả những đầu mối.

Ông chợt ngạc nhiên xoa hai bàn tay.

– Vĩ đại! Ông vui lên trong lòng; tuyệt diệu! Đã từ lâu, Venise, nơi tụ hội bí mật của những âm mưu, chưa bao giờ ta thấy một cuộc âm mưu như thế! Viên đại úy thống lĩnh! Viên thủy sư đô đốc! Những bậc quyền thế trong cung điện! Tất cả đều có mặt!... Tất cả... Trừ ra ta! Ta là kẻ sắp cứu nguy cho Quốc gia.

Suy nghĩ đến đó, bỗng ông thấy những người hướng dẫn mình đã dừng lại và chính ông cũng tự động dừng lại từ lúc nào.

Ông ngước lên nhìn khắp xung quanh mình.

Ông thấy mình đang ở đàng sau bàn thờ chính của giáo đường Saint-Marc và sáu người đàn ông ngồi thành vòng bán nguyệt, trang nghiêm, bất động, nín lặng, dường như đang chờ đợi mình.

Gần bên ông là Scalabrino.

Cách hai bước, Roland Candiano.

Ba cây đèn sáp được thắp lên và soi sáng cái cảnh tượng trang nghiêm kỳ quái đó.

Những phần sâu thăm thẳm của ngôi đền thờ rộng lớn nằm ẩn trong bóng tối, và trong đêm tối, người ta thấy lờ mờ những cây cột đền cao vút, phần trên bị mất hút về phía mái vòm không trông thấy.

Sự im lặng bao trùm cả không gian, ông lắng nghe với sự chú ý và rùng mình ớn lạnh.

– Cảnh tượng mới nào sắp xảy ra? Ông nghĩ thầm.

Sau đó, ông lần lượt quan sát cả sáu người đàn ông đang ngồi thành hình bán nguyệt.

Họ có những khuôn mặt rám nắng do cuộc sống gian khổ tạo nên và họ mặc những bộ y phục kiểu dân quân. Ông thấy nơi thắt lưng của họ những khẩu súng ngắn và dao găm tuốt trần.

– Những người này là ai? Ông tự hỏi.

Ông nhìn xuống, có vẻ ngơ ngác.

Ông thấy dưới chân sáu người đàn ông, trong cái vòng bán nguyệt, trên những phiến đá, có một vật dài, một loại hộp hình khối chữ nhật.

– Vật đó là cái gì? Ông hỏi lớn tiếng, mà không nghĩ đến.

– Chiếc quan tài của mi, một giọng khác trả lời.

Gennero cảm thấy lạnh buốt cả toàn thân, và mặt ông tái mét.

– Thưa quý vị thủ lĩnh ở sơn trại, bây giờ Roland lên tiếng, và giọng nói của chàng dưới những mái vòm của giáo đường Saint-Marc có những tiếng dội âm vang, cuộc hẹn ước của chúng ta lúc đầu dự định ở đảo Olivolo nhưng lại diễn ra ở đây với lý do được hoàn toàn an ninh. Trước khi lo liệu công việc này, vì chúng ta có bận nhiều cuộc hội họp, nên ta yêu cầu các vị hãy thành lập ngay tòa án để xử tội người đàn ông này:

– Anto đã báo cho chúng tôi biết sự việc, một trong những người đàn ông lên tiếng. Và ngài thấy, thưa chủ nhân, chúng tôi đã có những biện pháp đề phòng trong trường hợp người đàn ông này bị kết án.

Ông ta ra dấu chỉ cái quan tài và viên cảnh sát trưởng Gennero.

Anto. Chính là người đàn ông ban đầu đã đưa Roland vào trong giáo đường, kế đó vào trong hầm mộ rồi vào trong ngôi mộ.

Người vừa lên tiếng nói tiếp:

– Kẻ bị cáo đã làm gì? Ai tố cáo?

– Ta, Roland nói.

– Hãy nói đi, thưa chủ nhân. Chúng tôi lắng nghe, và, theo những luật lệ ở miền núi, chúng tôi sẽ xử án hoàn toàn công bình và hoàn toàn độc lập.

– Cáo trạng của ta, Roland nói, chỉ tóm lại trong một lời nói: Người đàn ông này là Guido Gennero, cảnh sát trưởng thành Venise.

Cả sáu vị thẩm phán đều nhìn người chèo thuyền giả mạo, không biểu lộ vẻ hiếu kỳ nào.

– Sự việc có được chứng minh không? Một vị thẩm phán hỏi:

– Ông ta đã đến đảo Olivolo để hòng tóm gọn ta trong đêm nay. Có đúng không, Guido Gennero?

– Thật đúng, viên cảnh sát trưởng nói. Khi tìm bắt ngài, chính là lúc tôi làm nhiệm vụ của tôi, tôi làm tròn chức vụ của tôi.

– Lời thú nhận thật rõ ràng, viên thẩm phán nói tiếp với giọng quả quyết, cho nên không cần thiết phải nói thêm và chúng ta chỉ cần áp dụng luật lệ của miền núi.

Ông đứng dậy.

– Guido Gennero, ông nói, nhiệm vụ của ông là lùng bắt chúng tôi, những người mơ ước đến sự độc lập và tự do cho cả một dân tộc bị áp bức. Chúng tôi đã tuyên chiến với xã hội Venise mà ông là người đại diện ở đây. Luật lệ của ông muốn giết chết tất cả chúng tôi, nếu ông không bị bắt. Luật lệ của chúng tôi xem ông như là kẻ thù và kết án tử hình ông. Guido Gennero, ông hãy chuẩn bị đợi chết.

– Ta yêu cầu cho bị cáo được quyền tự bào chữa, Roland nói.

Cả sáu vị thẩm phán nhìn Roland với vẻ ngạc nhiên.

– Được! Người chủ tọa nói. Guido Gennero, ông có nghe không? Chúng tôi xem ông như là kẻ thù; chúng tôi kết án tử hình ông bởi vì ông đã kết án tử hình kẻ nào trong bọn chúng tôi bị ông bắt được. Vị chủ nhân thân mến và tôn kính của chúng tôi, kẻ đã đem chúng tôi ra khỏi đau khổ và dốt nát, đã dạy dỗ cho chúng tôi biết ý nghĩa của những sự việc và nỗi bất hạnh của cuộc đời, kẻ đó muốn cho ông có thể tự bào chữa. Vậy ông hãy tự biện hộ đi nếu ông làm được. Và ông hãy cố gắng thuyết phục chúng tôi đừng giết ông. Nếu như ông thành công, sinh mạng của ông sẽ được bảo toàn. Hãy nói đi, ông sẽ được nghe với tất cả sự công bình.

– Các ông không phải là những vị thẩm phán, Gennero nói.

– Những kẻ kết án chúng ta có tư cách hơn chúng ta không?

– Có, bởi vì họ xử án nhân danh những luật pháp của chúng tôi.

– Còn chúng tôi xử án cũng nhân danh cho chúng tôi. Các ông xử án theo sự giả dối và sự bất công. Các ông đánh vào kẻ yếu đuối và người nghèo hèn, các ông tán tụng kẻ giàu sang và kẻ có quyền thế; còn luật lệ của chúng tôi, đó là cuộc sống, cái quyền sống đối với mọi người đàn ông, cái quyền muốn được sung sướng cho tất cả những ai sống trên đời. Các ông lập ra những vị thẩm phán. Các ông đã được ai ủy nhiệm, nếu không phải là chính các ông? Ông đừng lấy làm lạ khi thấy chúng tôi cũng lập nên những thẩm phán, xuất phát từ chính chúng tôi.

Viên cảnh sát trưởng rất ngạc nhiên khi lắng nghe những lời nói đầy cương quyết không kém lòng cao thượng.

– Được, viên cảnh sát trưởng nói, các ông là những vị thẩm phán. Với tất cả sự công bình, các ông không thể kết án tôi vì tôi đã làm tròn bổn phận của mình.

– Ông đã gọi bổn phận của ông phải chăng đó là sự bắt buộc phải giết chóc đồng loại của ông, hoặc là bắt bớ họ và giao phó họ cho đao phủ.

– Không phải đồng loại của chúng tôi, mà là những kẻ phá rối trật tự xã hội.

– Nghĩa là những người đã chống lại các ông. Vì vậy bổn phận của chúng tôi là giết chết kẻ nào tấn công chúng tôi.

– Trong trường hợp đó, Gennero nói, các ông đã tự khoe khoang là có những tư tưởng công bình hơn chúng tôi, nhưng những điều các ông nói có khác gì với chúng tôi đâu!

– Thật đúng; mặc dù mục đích của chúng ta khác nhau, nhưng phương tiện của chúng ta đều giống nhau. Đó là những phương tiện trong chiến tranh.

– Trong trường hợp đó, tôi không thể bảo vệ được mình. Tôi là tên tù binh của các ông sau trận chiến, thế thôi. Hãy đối xử với tôi thế nào tùy ý các ông. Tôi sẽ không nói thêm một điều gì nữa.

Gennero gục đầu.

Gần kề cái chết, lòng dũng cảm trong con người này đã bắt đầu giảm sút.

Roland đáp lại những lời nói cuối cùng của ông:

– Thưa ông, đó là những gì ta muốn để tự ông nói ra, rằng ông được tự do bào chữa cho mình. Ông là tù binh của chúng tôi sau trận chiến và chúng tôi đối xử với ông như là một kẻ thù quyết liệt.

– Vậy hãy giết tôi đi, vì ngài là vị chúa tể.

Viên cảnh sát trưởng khoanh tay và chờ đợi nhát đánh cuối cùng.

Roland Candiano bước tới gần và đặt một bàn tay lên vai ông.

– Guido Gennero, chàng nói, trước khi chết, ông hãy nghe ta nói. Thân phụ ta đang sống nơi cung điện quận công được sự bảo vệ tôn trọng của luật pháp và sự tự do của mọi người. Cái tội lớn của ông là đã cho rằng kẻ hèn hạ nhất được bình đẳng với nhà quý tộc cao cả trên phương diện xử án. Do hành vi của những kẻ phản bội, phản nghịch và bạo tàn, nên thân phụ ta đã bị bắt và bị đâm mù mắt; thân mẫu ta chết vì đau đớn; còn ta, ta bị đày đọa sáu năm trong các đáy giếng và cuộc đời ta tan nát, Guido Gennero, những kẻ đã thực hiện các trọng tội đó là tên Foscari, Bembo, Altieri. Họ cực kỳ hùng mạnh. Ông biết rõ tội ác của họ. Uy quyền của họ được củng cố bằng nước mắt và bằng máu. Thế nhưng, ông đã mù quáng phục vụ cho họ.

– Ôi Công lý! Gennero than thở.

– Tại sao ông nói rằng ông làm bổn phận của ông bằng cách nửa đêm đến bắt ta trong đảo Olivolo?... Ông nên biết rằng ta xử tội là bảo vệ nền công lý, tự do cho mọi người, như là Jean de Médicis, như là biết bao người khác. Ông có thể chọn lựa giữa tội ác và công lý. Ông đã phục vụ cho tội ác! Hãy vứt bỏ cái mặt nạ của ông. Hãy phơi bày ra cái tâm hồn của ông. Chính cái ngôn ngữ khoa trương và giả dối của ông chẳng qua là hình thức bên ngoài che giấu những mưu đồ của ông. Bổn phận! Luật pháp! Công lý!... Ông hãy thay thế tất cả những thứ hỗn độn đó bằng một chữ duy nhất chứa đựng những gì có trong tư tưởng, tình cảm của ông, và đồng bọn của ông: Đó là quyền lợi! Quyền lợi bẩn thỉu, tính toán đê tiện, tham vọng điên cuồng! Bây giờ, ông sẽ nói ra sự thật.

– Ôi Công lý! Gennero nhắc lại.

Và lần này qua những lời tố cáo đanh thép của Roland vạch tội bọn chuyên chế, viên cảnh sát trưởng thức tỉnh dần, linh cảm về triển vọng của một cuộc cách mạng đang hình thành trong trái tim ông, ông ràn rụa nước mắt.

– Guido Gennero, Roland nói tiếp, một giọt nước mắt có thể chuộc lại biết bao nhiêu điều lầm lỗi. Hãy suy ngẫm lại tất cả những gì mà ông đã trông thấy và nghe thấy trong đêm nay dưới những mái vòm của giáo đường Saint-Marc. Đi đi, Gennero: Ông được tự do!

– Tự do!...

Một lời thốt ra bởi nỗi ngạc nhiên và lòng hối hận, đó là tâm trạng của viên cảnh sát trưởng.

Ông ta nhìn ngơ ngác xung quanh mình.

Ông nhắc lại:

– Tự do!...

Và ông té xuống, bất tỉnh.

Khi ông tỉnh lại, những người bao quanh ông đã biến mất; màn đêm buông xuống.

Kinh hoàng, xúc động, ông đứng lên và thấy mình không còn ở trong giáo đường nữa.

Người ta đã chở ông đến để trên bờ sông.

Viên cảnh sát trưởng thốt lên lời rên rỉ và bất ngờ bỏ chạy, hốt hoảng.

Về đến nhà, ông gieo mình xuống chiếc ghế bành, hai tay ôm đầu. Ông dồn hết tâm trí suy nghĩ rồi kêu lên:

– Công lý!...

•••

Những quyết định nhanh chóng cho một ván bài quan trọng đã được thông qua. Trong lúc đi đến giáo đường Saint-Marc. Roland đã biết trước rằng chàng sẽ gặp điều gì xảy ra. Về âm mưu của Altieri chống lại Foscari, nhất định chàng sẽ đóng một vai trò tích cực, dù kín đáo. Trong số người tham gia cuộc mưu phản, chắc chắn có một số người trung thành với chàng. Nhờ vậy, chàng biết rõ được ý định của viên đại úy thống lĩnh.

Cái ý nghĩ đưa hai kẻ thù ra để thanh toán lẫn nhau là một mưu kế tuyệt vời. Foscari hoặc là Altieri một trong hai đối thủ sẽ ngã gục. Dù cho việc gì xảy đến với chàng, Roland tiếp tục phân hóa kẻ thù để làm cho chúng càng suy yếu. Do sự chứng minh và lời khẩn khoản của chàng mà vị thủy sư đô đốc đã theo hỗ trợ Altieri.

Cho nên vị thủ tướng và viên đại úy thống lĩnh đã bắt đầu có cuộc xung đột dữ dội – một cuộc xung đột sinh tử – mà không ngờ rằng Roland đã võ trang cho người này để chống người kia.

Trong cái đêm mà Roland được một nhân viên thám báo của mình cho biết có một cuộc họp cuối cùng của những kẻ mưu phản được tổ chức trong những hầm mộ của giáo đường Saint-Marc, chàng nhất quyết phải đến đó. Do sự tình cờ, vào lúc ấy, viên cảnh sát trưởng Guido Gennero đã đến nạp mạng cho chàng.

Chàng kéo ông ta đi theo mình.

Ngay sau khi nhận ra viên cảnh sát trưởng thành Venise dưới lớp cải trang của người chèo thuyền, chàng nghĩ rằng Guido Gennero có thể là một người cần thiết trong sự bố trí lực lượng và thực hiện sự nghiệp mà chàng kiên nhẫn theo đuổi từ bấy lâu nay.

Ngay lúc đó, chàng có ý nghĩ kết hợp chặt giữa cuộc mưu phản của Altieri và viên cảnh sát trưởng.

Tiết lộ cho Guido Gennero biết tất cả những gì đang được trù định, ngay cả tên họ những kẻ âm mưu, người thủ lĩnh, đó là kế hoạch thực hiện mà chàng đã cho thi hành ngay.

Ảnh hưởng của cái quyết định đó khá quan trọng.

Có thể đó là cuộc chiến tranh dân sự giữa những quý tộc với nhau chia rẽ làm hai phe, nghĩa là sự tiêu diệt hoặc ít ra cũng là sự suy thoái của tất cả những ai có đặc quyền đặc lợi hòng áp chế nhân dân ở Venise.

Khi Gennero được tận mắt chứng kiến sự kiện kể trên, Roland lại dung tha cho ông ta! Một khi con hổ có những cái răng sắc bén, dễ dàng nhai ngấu nghiến con mồi, chàng sẽ thả nó ra.

Thật là một sự nhận định sâu sắc phi thường.

•••

Guido Gennero tỉnh lại sau hai, ba giờ với sự ngạc nhiên ban đầu, gây bao điều hối hận và cảm xúc với ông. Dần dần, sự cảm xúc đã dịu đi, ông bắt đầu suy nghĩ.

Nhưng, mọi suy nghĩ của ông đều hướng về Roland Candiano. Ông không còn thời gian để nghĩ đến một việc nào khác. Ông vẫn triền miên trong sự ngạc nhiên: Ngạc nhiên vì thấy mình còn sống, ngạc nhiên về trường hợp bị kết án. Sự chấn động mãnh liệt đã khuấy động tâm hồn ông.

Roland bảo ông: Ông được tự do...

Rồi ông lại thức tỉnh; tự mình càu nhàu:

– Bổn phận của ta là bắt ông ta. Ta sẽ bắt ông ta. Nhưng trước hết nên xem việc nào ta cần lên trước nhất.

Ý thức cao trách nhiệm của người cảnh sát, ông mỉm cười một cách nham hiểm, nghĩ đến một tấm lưới thật rộng mà ông sắp giăng ra.

Với thời gian thong thả, ông dạo bước và tiếp tục suy nghĩ về những dự kiến của mình, vừa xoa hai bàn tay.

– Lần này, ông kết luận, ta tin rằng ta sẽ trở thành Đại Pháp quan.

Rồi sau một cái giật mình bất ngờ:

– Còn về phần ông ta... phải... ta cần phải bắt ông ta!

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.