Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XII ĐỨA CON GÁI CỦA NGƯỜI KỸ NỮ

❊ ❊ ❊

Chúng ta thấy rằng Arétin, theo lời yêu cầu hay đúng hơn là theo lịnh của Bembo, đã tống khứ tên gia nhân bằng cách sai gã đi xa.

Bembo đã yêu cầu rằng tên gia nhân – kẻ duy nhất đã thấy ông ta đi vào dinh – phải được nhốt kín cho đến sáng hôm sau. Nhưng kể ra, việc sai phái đi xa đáp ứng lại cái mục đích mà ông đang mong muốn.

Trước mắt của Arétin, tên gia nhân xuống một chiếc du thuyền và người thi sĩ an tâm đi trở về dinh.

Chiếc du thuyền bắt đầu đi.

Nhưng cách dinh thự được năm trăm bước, tên gia nhân cho chiếc du thuyền cặp lại và gã nhảy lên bờ. Gã lẹ làng đi thẳng đến đảo Olivolo bằng cách tránh không đi ngang qua gần dinh thự Arétin.

Chẳng bao lâu gã đi đến đảo và không do dự đi vào trong ngôi nhà Dandolo, dường như là gã đã từng đến đây nhiều lần.

Hiển nhiên là gã đã quen thuộc trong nhà, bởi vì ông lão Philippe thân mật chào gã với một câu:

– Chào Gianetto.

Thật vậy tên gia nhân đó không ai khác hơn là gã thủy thủ trẻ tuổi được Scalabrino gặp gỡ một hôm ở Mestre.

Anh đã đề nghị gã vào phục vụ cho Roland Candiano.

Dường như Gianetto đã tìm thấy nhiều lợi lộc xác thực hơn nên bỏ gã Chột Bertolo và Sandrigo để qua phục vụ cho Roland, nên gã đã nhận lời.

Bấy giờ Roland đặt gã ở nơi nhà Arétin, hoặc là để giám sát người thi sĩ, hoặc là để theo dõi những việc gì xảy ra trong dinh thự của ông ta.

– Chủ nhân có ở đó không? Gianetto hỏi lúc vừa đến ngôi nhà trong đảo Olivolo.

– Không. Ngài có đến hồi đêm hôm.

– Ngài sẽ trở lại chăng?

– Có lẽ, vào tối nay.

– Vậy thì tôi sẽ chờ đợi ngài.

Và quả thật Gianetto chờ đợi, và ở lại suốt ngày trong ngôi nhà.

Việc đó xong, bây giờ chúng ta trở lại Bembo đang đứng trước cửa phòng của Bianca.

– Nàng ở đây! Arétin nói.

Bembo đi vào và thấy Bianca ngồi gần bên một cái bàn.

Vừa trông thấy ông, nàng đứng dậy, và với một cử động gần như phản xạ tự nhiên, nàng đứng sau chiếc bàn được nàng đặt ở giữa nàng và viên Hồng y.

Ông ta liếc mắt một cái, đã quan sát xong khắp gian phòng.

Gian phòng được trang trí sơ sài, Arétin có thói quen chỉ tốn tiền chưng diện bề ngoài mà thôi.

Ông chỉ trang trí lộng lẫy tất cả những phần được trông thấy rõ trong dinh thự. Ông đã keo kiệt trong sự trang hoàng những gian phòng mật thiết.

Nên gian phòng chỉ có một chiếc giường khá hẹp, một cái bàn nhỏ và hai chiếc ghế.

Đối diện với cánh cửa, có một cửa sổ với những tấm màn.

Bembo khóa cửa, bỏ chìa khóa vào túi áo, và làm như không thấy Bianca, ông đi đến cửa sổ, hé mở ra, nghiêng mình nhìn xuống.

Cửa sổ không ngó ra mặt tiền, nghĩa là không hướng ra con sông. Nó mở ra trên một con đường phố nhỏ ở bên cạnh.

Bembo nhận thấy con đường vắng vẻ và tối om.

Cửa sổ ở lầu một, nghĩa là cao hơn lòng đường độ hai mươi bộ.

Quan sát xong, Bembo quay lại về phía Bianca, và ông thấy nàng cầm ở tay cây dao găm nhỏ của nàng.

Ông có một nụ cười độc ác.

Lần này, ông nhất quyết không để cho bị ngăn cản bởi một vết thương nhỏ ở tay nữa.

Đối với nụ cười của Bembo, nàng thiếu nữ đáp lại bằng một ánh mắt thật thẳng thắn, thật cương quyết, dường như nó là một ánh chiếu rực lửa táo bạo. Mạnh mẽ như là một nữ chiến sĩ thời xưa, nàng chờ đợi kẻ địch, với một thái độ hết sức bình tĩnh.

•••

Vào lúc được Perina lôi đi, Bianca đã đuối sức, nàng chỉ hơi ý thức về những gì xảy ra ở xung quanh nàng, cơ thể nàng bị rã rời bởi sự cố gắng quá sức trong cuộc chiến đấu ở trong rừng, nàng đành phải xuôi tay cho đưa đi không chống cự. Bembo tất đã thành công vào lúc đó nếu như ông ta toan tính một cuộc tấn công mới.

Cho nên, vừa bước vào trong phòng của Perina, nàng ngã ra bất tỉnh.

Cây dao găm nàng cầm nơi tay, món đồ chơi thật sự, lưỡi dao được rèn bởi nhà làm vũ khí danh tiếng Ferrera ở Milan, rớt xuống sàn.

Perina trông thấy món võ khí.

Nàng lượm lên, ngắm nhìn, trầm ngâm, rồi nàng nhìn xuống Bianca. Nàng lắc đầu, vừa lẩm bẩm:

– Cô bé đáng thương!...

Nàng đã hiểu!

Nhờ sự săn sóc tận tình nên Bianca đã tỉnh lại, nàng vội vã tìm kiếm xung quanh mình. Trong mắt nàng có một sự lo sợ đến nỗi khiến cho Perina bị xúc động hơn là lúc nàng bị bất tỉnh.

– Đây là vật em đang tìm, nàng nói vừa đưa trả cây dao găm nhỏ.

Bianca lẹ làng chụp lấy cây dao.

Bấy giờ, được an tâm, nàng nhận xét người bạn gái mới, mỉm cười vừa nói:

– Chị là một người bạn...

– Phải, Perina cảm động nói, một người bạn, em đừng lo ngại gì về chị.

– Giờ đây, em không lo ngại gì cả.

Cả hai nhìn nhau, cả hai nàng đều xinh đẹp, và đưa bàn tay cho nhau trong một cử chỉ tự nhiên.

– Em đang ở đâu? Bấy giờ Bianca hỏi.

– Trong dinh thự Arétin.

Vì Bianca có một ánh mắt ngạc nhiên...

– Em không biết Arétin sao?... Đó là một thi sĩ danh tiếng, được cả thế giới biết đến, bị kinh sợ bởi những bài thơ trào phúng của ông, được chiêm ngưỡng bởi những thi ca của ông.

Nàng nói với một sự tự hào ngây thơ.

– Ông làm ra rất nhiều tiền, nàng nói tiếp. Đó là một người đàn ông hay la lối, nhưng không có độc ác. Chúng tôi biết rõ ông, chúng tôi không hiểu tại sao người ta kinh sợ ông đến độ đó. Ông rất rộng lượng và đối xử rất tốt với chúng tôi...

– Với chị?

Perina bỗng nhiên đỏ mặt.

Trong sự suy đoán của nàng, Bianca là một đứa hầu gái mới được Arétin đưa về. Nàng biết quá rõ những nàng hầu gái của Pierre d’Arezzo sẽ thành như thế nào.

Và bây giờ, nàng tự trách móc về lời khen ngợi mà nàng vừa gán cho vị chủ nhân của mình.

– Cho chị? Bianca đã hỏi.

– Chúng tôi... Những người tớ gái của ông...

– Chị là một trong những tớ gái của vị chủ nhân tòa dinh thự?

– Phải... Chúng tôi là bảy người...

Perina tự nhiên lúng túng đến nỗi Bianca nhận thấy và nàng tự hỏi sự lúng túng đó do ở đâu. Con số những người tớ gái của Arétin không làm cho nàng ngạc nhiên: Ở dinh thự của mẹ nàng, con số đó còn đông hơn nhiều.

– Vậy là, nàng nói tiếp, càng lúc càng yên tâm, chị nói rằng ngài lãnh chúa Arétin là một người đàn ông đứng đắn?

– Phải... nghĩa là... ông rất tốt đối với chúng tôi, nhưng mà em cần phải thử thách.

– Với ông?... Tại sao?...

– Này em thân mến, đừng có hỏi chị... Chị thấy bao nhiêu vẻ ngây thơ trong đôi mắt đẹp của em làm cho chị không biết bày tỏ cách nào. Nếu như em chịu thành thật trả lời những câu hỏi của chị, có thể chị sẽ giúp ích cho em... Nhìn vào dáng điệu cao sang và cử chỉ chân thật của em, chị thấy rằng em không phải dành để trở nên... những gì các chị đã trở nên.

– Các chị đã trở nên thế nào? Bianca ngạc nhiên kêu lên.

– Em hãy nghe cho rõ. Em nói là không quen biết Arétin. Có phải ông đã đưa em vào trong dinh thự của ông không? Cuối cùng, ông có tuyển dụng em như là một người tớ gái mới không?

Bianca rùng mình.

– Không, không, nàng nói. Người đàn ông đã đưa em đến đây, đó là... kẻ mà chị đã trông thấy.

– Bembo?

– Phải, đó là tên của ông ta.

– Ôi! kẻ đó là một người đồi bại và độc ác. Bất hạnh cho em nếu như em thuộc quyền của ông ta. Nhưng mà ông ta muốn gì ở em? Làm thế nào em cùng đi với ông ta đến đây?

Bianca thuật lại giản dị một cách ngây thơ câu chuyện của mình. Nhờ thế Perina mới biết Bianca là con gái của người kỹ nữ danh tiếng nơi Arétin vừa dự cuộc lễ. Và đến lúc Bianca chấm dứt câu chuyện ở trong rừng, nàng hiểu hết sự thật khủng khiếp.

– Chị ái ngại cho em, nàng nói mà không ngăn được nước mắt; quá trẻ và quá xinh đẹp, thuộc quyền của một con quái vật như vậy!... Nhưng mà chị sẽ cứu thoát em. Tất cả, những bạn chị và chị, các chị sẽ bảo vệ cho em. Chính Arétin sẽ che chở em chống lại những việc làm của người đàn ông đó. Và nếu như ông ta xấu xa để liên kết với Bembo chống lại em, các chị sẽ đưa em ra khỏi nơi đây. Vậy thì, em nên an tâm, và hãy lấy lại sức lực bằng cách trước hết ăn một chút ít, rồi đi ngủ.

– Ra khỏi nơi đây! Bianca kêu lên vừa vặn vẹo hai bàn tay, đúng là việc không thể làm được!

– Tại sao như vậy? Perina sửng sốt hỏi.

– Tại vì người đàn ông đó đã hăm dọa em một tai họa ghê gớm! Nếu như em rời khỏi ông ta, mẹ em... Ôi! mẹ em...

– Thế nào?

– Mẹ em sẽ gặp nguy cơ! Em cảm thấy rằng gã khốn nạn đó không có hăm dọa suông. Em hiểu rằng ông ta nói thật, và ông ta đang giữ một sự bí mật ghê tởm sẽ giết chết mẹ em...

– Vậy thì, em cứ ở lại đây, bởi vì cần phải như vậy! Nhưng chị thề với em rằng em sẽ được bảo vệ do tất cả các chị!... Thôi nào, nàng nói thêm, khi trông thấy Bianca lại bị xâm chiếm bởi sự tuyệt vọng, hãy để cho các chị làm... Bởi vì không phải Arétin cho đưa em đến đây, mà chỉ do một mình Bembo đang hăm dọa em, chúng tôi sẽ tìm ra phương kế cứu thoát em. Em nên bình tĩnh...

Trên những lời khẩn khoản của Perina thề thốt sẽ không rời khỏi nàng trong giấc ngủ, Bianca bằng lòng để nguyên y phục nằm dài trên giường. Ngay lập tức, nàng chìm trong giấc ngủ mê man bị ngắt đoạn bởi những cơn ác mộng ghê gớm, nhưng dù sao cũng đem lại khỏe khoắn cho nàng.

Đêm tối, nàng thức dậy và thấy Perina ngồi gần bên giường, đang mỉm cười với nàng.

Bianca để cho Perina kéo lôi đến gần một chiếc bàn bên trên dọn sẵn một bữa ăn.

Bữa ăn đã xong, Perina sửa soạn nối tiếp câu chuyện ban sáng bỗng vang lên tiếng của Arétin gọi nàng.

– Chỉ để em ở lại một mình một lúc, nàng nói, nhưng chị sẽ trở lại ngay sau khi chủ nhân của chị đã nói chuyện; chắc chắn ông muốn ra lịnh đối với em.

Perina chạy vụt đi sau một tiếng gọi thứ nhì của Arétin.

Vài phút sau, cánh cửa mở ra và Bianca thấy Bembo đi vào. Nàng đứng dậy và sửa soạn một cuộc chiến đấu mới.

Như chúng ta đã thấy, Bembo đã quan sát trước con đường nhỏ, rồi đóng cửa sổ lại, mới đi thẳng đến Bianca.

– Ta thấy, ông nói với nụ cười đầy hăm dọa, rằng nàng luôn luôn có ở trong tay món đồ chơi xinh xắn mà ta còn mang những vết tích.

Ông chỉ bàn tay băng bó của mình.

Và vì Bianca, vẫn theo chiến thuật cũ, giữ im lặng và chỉ bằng lòng nắm chặt chiếc cán dao găm bằng vàng của nàng, ông nói tiếp:

– Nàng có dòng giống. Imperia, thân mẫu nàng giết chết ngài Jean Davila danh tiếng bằng những nhát dao găm mà Hội đồng Thập nhân chế vẫn chưa từ bỏ tìm kiếm kẻ sát nhân.

Bianca có một cái rùng mình lo sợ, và Bembo nhận thấy trong cuộc nói chuyện đó, ông thật sự là kẻ mạnh hơn.

Ông ngồi xuống cách nàng thiếu nữ một khoảng xa.

– Nàng thấy, ông nói, nàng không phải lo ngại rằng ta muốn sử dụng sức mạnh, cũng như là ta đã làm một cách ngu ngốc ở trong rừng. Cho nên, nàng hãy bình tĩnh lắng nghe ta nói.

Tuy nhiên, sự bình tĩnh đó chỉ thể hiện trong những danh từ do viên Hồng y sử dụng. Giọng nói của ông run rẩy. Đôi mắt của ông ném ra những tia sáng lạ lùng.

Thỉnh thoảng một cái rùng mình làm lay động ông.

Giờ đây, đối với Bianca, ông hiện ra còn đáng ghê sợ hơn là ở trong khu rừng tối tăm, ông tìm cách xông vào nàng.

– Nàng hãy lắng nghe, Bembo đột nhiên nói tiếp, ta phải rời khỏi Venise ngay đêm nay. Nhưng trước khi đi, ta quyết định rằng nàng sẽ phải thuộc về ta... Nàng sẽ thuộc về ta...

Nàng lắc đầu cương quyết và chỉ mũi dao găm bén nhọn của mình.

– Nàng chưa có hiểu, viên Hồng y nói tiếp, nàng sẽ vui lòng thuộc về ta. Ta yêu thương nàng, ta yêu thương nàng cũng như kẻ điên rồ tồi bại nhất; và nàng, nàng thù hận ta. Vậy thì, chúng ta sẽ giao hợp trong mối hận thù và tình yêu đó.

Và vì một ánh mắt uy nghiêm liều lĩnh, một ánh mắt gây cảm hứng, chan chứa sự ghê tởm và sự can đảm chiếu thẳng lên trên ông, cho nên ông bị rơi vào một cơn giận dữ điên cuồng. Tiếng nói của ông trở thành đặc sệt, những cử động của ông trở thành rời rạc, ông ấp úng:

– Mi sẽ thuộc về ta, đứa con gái khốn nạn, mi nghe không... Chính mi sẽ tự giao phó cho những nụ hôn của ta!

Ông thở hổn hển.

Đôi mắt của ông tỏa ra những ánh chớp.

Ông đứng dậy, và bàn tay băng bó của ông giương thẳng về phía Bianca bất động, như để chụp lấy nàng.

Ông rên rỉ:

– Hãy nghe đây! Đã khá nhiều sự giả dối, đã khá nhiều sự hung bạo vô ích và ngu ngốc. Ta yêu thương mi, và mi sẽ yêu thương ta. Ta cho mi lựa chọn... Mi ở trong đôi cánh tay ta, ngay lập tức, hoặc là mẹ mi bị giao nộp trong một giờ đồng hồ...

Bianca thốt lên một tiếng kêu thống thiết. Nàng lùi lại cho đến góc phòng tối nhất. Bembo đứng y tại chỗ ông đang đứng.

Ông gầm vang:

– Lại đây!...

Nàng giấu mình trong một góc phòng.

– Đứa con gái lương thiện! Bembo nói kháy, nó đành giao nộp mẹ nó cho gã đao phủ!

Một tiếng kêu thảng thốt, yếu ớt hơn, tuyệt vọng hơn, từ đôi môi của Bianca buông ra.

Bembo hiểu rằng sự đắc thắng thuộc về ông ta.

Ông đi tới hai bước.

– Ôi hỡi mẹ! Bianca kêu lớn vừa ngước lên nhìn Bembo với đôi mắt hớn hở một sự thanh thản lạ lùng, ôi hỡi mẹ, hai người chúng ta sẽ cùng chết, bởi vì chỉ có cái chết là nơi nương náu cuối cùng của chúng ta...

Đồng thời nàng giơ cao cánh tay và đâm mạnh lưỡi dao vào ngực. Máu vọt ra xối xả.

Ban đầu nàng té quỵ trên gối, rồi ngã ngửa ra sau.

Bembo đã thốt lên một tiếng thét man rợ.

Ông nhào tới nàng thiếu nữ, quỳ xuống, đưa hai bàn tay run rẩy, đỡ chiếc đầu đã tái mét lên.

Bianca mở đôi mắt một lúc, và cũng cái ánh mắt thanh thản khó tả đó hướng đến Bembo, cái ánh mắt trinh bạch và nhút nhát, nhưng chan chứa một sự tin tưởng sâu xa. Dường như, trong sự ra đi vĩnh viễn của nàng có những sự huyền bí, cuối cùng nàng đã tìm ra nơi nương náu bất khả xâm phạm.

– Mi sẽ không chết, Bembo rên rỉ, ta không muốn cho mi chết...

Đôi môi của thiếu nữ động đậy yếu ớt.

Bembo, lơ láo, gần như điên cuồng, cúi xuống để tiếp nhận lời trăn trối cuối cùng của người hấp hối – và ông nghe:

– Giã biệt, mẹ... Giã biệt, Roland...

Với một tiếng rên rỉ dữ dội, Bembo bật mình ra phía sau và buông chiếc đầu rớt xuống đập lên sàn nhà kêu lên một tiếng bịch.

Ông ngồi yên, chồm hổm, bàn tay che mắt và đến lúc ông nhìn lại, ông thấy rằng Bianca đã chết.

Đức con gái của người kỹ nữ, nàng trinh nữ trong trắng, đã chết bằng cách tự hủy hoại bản thân để khỏi rơi vào tay kẻ hèn hạ, giờ đây dường như nàng đang nằm ngủ trong một dáng điệu duyên dáng[1].

Viên Hồng y ngắm nhìn quang cảnh với đôi mắt mở to bởi sự khủng khiếp.

– Đã chết! Ông thét lên, có lẽ nào nàng đã chết và nàng thoát khỏi tay ta! Có thật đúng như vậy không! Không, không thể nào có được... Không đúng như vậy... Nàng đang nằm ngủ!

Một ảo giác xâm chiếm đầu óc ông.

Ông đi đến việc tự thuyết phục mình rằng Bianca đang ngủ.

Trong trạng thái tinh thần đó, chẳng bao lâu chứng điên cuồng dâm loạn tràn ngập nơi ông.

Ông lẩm bẩm những lời nói rời rạc, song ý nghĩ rõ ràng đã biểu lộ cái tư tưởng rùng rợn đang lay chuyển ông.

– Thuộc về ta! Lần này, nàng hoàn toàn thuộc về ta! Im lặng! Chủ yếu là không nên đánh thức nàng dậy... Cẩn thận...

Đồng thời, ông bò về phía cái thây, hơi thở ồ ồ nóng hổi của ông phả vào gương mặt lạnh giá của người thiếu nữ đã chết.

Bàn tay ông, nhẹ nhàng, duỗi thẳng ra... Ôm lấy ngang lưng cái thân mình đã hơi cứng đơ.

Một giây sau, viên Hồng y đã nằm dài sát vào cái tử thi.

Ông sắp sửa ôm siết nó chăng?

Nàng trinh nữ, đã chết, sắp sửa chịu đựng sự cưỡng hiếp của nụ hôn sao, mà khi còn sống, nàng đã tránh khỏi?

Phập phồng, cuồng loạn, bị rung động bởi những cái rùng mình, Bembo kề đôi môi của mình sát vào cái miệng đang bất động trong một nụ cười sau khi chết.

Vào lúc đó, những tiếng ồn ào vang dội trong dinh thự.

Bembo nhận biết tiếng động ấy.

Bị kéo mãnh liệt trở về thực trạng, ông nhổm dậy trên hai đầu gối, hai tay ôm đầu.

– Cái gì thế?... Ông ấp úng... Đọa đày!... Ai đến đó!... Ôi! Người ta chạy đến!... Chính ta, người ta muốn làm hại!... Giọng nói đó! Giọng nói đó!... Ta bị nguy cơ!

– Bianca! Bianca! Một giọng nói hổn hển thét vang.

– Ở đây! Một giọng nói đàn bà đáp lại.

Viên Hồng y nhảy đứng lên.

Nhiều nhát đập giận dữ lung lay cánh cửa.

Bembo bật ra một tiếng cười điên loạn, chạy xông đến cửa sổ, mở toang ra và nhảy vào trong khoảng không, vào ngay lúc cánh cửa mở ra, hay đúng hơn, ngã xuống, bị giựt tung bản lề, bể nát.

Bembo đã nhảy. Làm thế nào ông ta không chết? Làm thế nào ông ta không bị thương?

Trong những trường hợp khác thường, có lẽ thân thể có được một sự mềm dẻo và một sự khéo léo khác thường.

Bembo nhảy từ một bề cao hai mươi bộ và rớt đứng trên hai chân. Không mất một giây, ông bắt đầu chạy, nhảy cuống cuồng về phía chiếc du thuyền đang đậu chờ ông. Ông nhảy xuống thuyền và té lăn dưới chiếc lều, gần như bất tỉnh.

Chiếc du thuyền bắt đầu lướt đi.

Bembo chỉ thoát ra khỏi cơn suy nhược vào lúc chiếc du thuyền cặp vào bãi cát, ở phía bên kia đầm nước mặn. Ông nhảy lên bờ không thốt một lời; người chèo thuyền đã được trả tiền trọng hậu trước.

Viên Hồng y đi sâu vào trong đất liền và chẳng bao lâu mất dạng.

❀ ❀ ❀

[1] Vài tác giả nói rằng đứa con gái của Imperia bị lôi cuốn đến một nơi xấu xa do chính người mẹ của nàng muốn giao nộp nàng cho viên Hồng y, và chính ở nơi xấu xa đó mà người thiếu nữ trẻ tự tử để tránh sự ô nhục. Những gì chúng ta biết về tính tình của Imperia không cho chấp nhận cái thuyết đó. Chính sự kiện ở trong sự thật bi thảm của nó, và bằng cách đặt nó vào trong dinh thự của Arétin, chúng tôi tin rằng đi sát thực tế lịch sử hơn, vừa tôn trọng tính cách bi thảm của câu chuyện. Dù sao đi nữa, chúng tôi đã nói khá nhiều về việc này để làm cho độc giả hiểu rằng không phải là chúng tôi không có tra cứu những sách vở.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.