Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XIII CHUYẾN ĐI GẤP

❊ ❊ ❊

Bembo hoàn toàn thông thuộc đường lối ở những miền lân cận Venise. Ông chạy thẳng đến trước mặt, xuyên qua những vùng đất cát thấp, có lẽ hy vọng đánh lạc hướng những người ở dưới du thuyền. Nếu như tình cờ, những người này tìm cách xem ông đi về hướng nào – hoặc là hoàn toàn giản dị không có mục đích, vừa chạy để chạy mà thôi.

Ông bị xâu xé bởi một sự sợ hãi điên cuồng mà ông đã hoài công tìm cách xoa dịu trong đoạn đường đi qua đầm nước mặn. Cần phải ghi nhận rằng ông hầu như không còn nghĩ đến Bianca đã chết, Bembo có cùng chung tính khí như Imperia. Người kỹ nữ đã đột ngột tách khỏi sự đam mê nhục dục đối với Sandrigo ngay sau khi gã này đã bị đâm chết. Mối dục tình của Bembo cũng thuộc vào loại đó, Bianca đã chết, ông ta vứt bỏ tư tưởng khỏi Bianca. Chừng nào ông còn một dư ảnh hy vọng để chiếm được nàng thiếu nữ do mưu chước, hăm dọa hoặc là do hung bạo, chừng ấy ông vẫn còn yêu thương một cách tuyệt đối. Giờ đây cái chết đã ngăn cách giữa họ một hàng rào chắn ngang khó bề vượt qua, ông xét rằng vô ích để trì hoãn cho những giấc mơ không thực hiện được. Bembo là người đàn ông thực tế. Chính giấc mơ đã xóa tan ở nơi ông hình ảnh của một sự thật xa xôi tầm thường. Nhưng nếu như đối tượng của giấc mộng biến mất, giấc mộng cũng sẽ tan biến theo.

Tuy nhiên, sự kiện đáng chú ý ở ông là biểu lộ một sức mạnh của tính chất đặc biệt. Cùng lúc viên Hồng y càng đi xa Venise, gương mặt tái xanh và dịu dàng của Bianca đã biến mất như là một bóng ma.

Riêng, chỉ còn sự khủng khiếp theo bén gót chân ông.

Còn âm thanh đang vang dội trong tim ông, đó không phải là lời trăn trối của nàng trinh nữ hấp hối, mà đó là tiếng kêu vang của Roland gọi Bianca.

Roland đang rượt theo ông, việc đó hiển nhiên đối với ông.

Chỉ có điều, Roland có tìm ra được dấu vết của ông không?

Đến đây, Bembo bắt đầu yên lòng.

– Nước Ý rộng lớn. Làm thế nào ông ta lại nghĩ rằng ta ẩn náu ở Rome hơn là ở nơi khác? Và rồi, dù cho ông ta biết rằng ở lại Rome, ông ta sẽ có lợi ích gì để theo ta? Ông ta muốn gì? Tống khứ ta tại vì ta làm trở ngại cho ông ta ở Venise. Vậy thì! Ta đã ngưng không làm ngăn trở bước đường của ông ta nữa, bởi vì ta đã bỏ đi! Và rồi còn nữa, dù cho ông ta có rượt theo ta để báo thù, Rome không phải là Venise. Ở tại đó, ta sẽ cực kỳ hùng mạnh. Ở tại đó, chính đức giáo hoàng phải che chở cho ta...

Vừa lý luận như thế, ông vừa hy vọng sẽ vứt bỏ được cái cảm giác khủng khiếp đã thúc giục ông bỏ chạy. Nhưng ông không đạt được, dù cho ông nói thế nào, ông cũng tự cảm thấy rằng Roland sẽ không tha.

– Ta cứ chạy trốn!

Ông đi trong đêm tối như một người điên dại, tai lắng nghe động tịnh, đôi mắt mở thật to để nhìn xuyên qua đêm tối, giật mình khi trông thấy một bụi rậm, ông nép mình sát đất khi có một cành cây gãy răng rắc ở phía sau ông...

Ông siết chặt báng súng ngắn mà ông để sẵn trong chiếc du thuyền vào buổi sáng và ông vừa giắt vào thắt lưng. Trùm kín trong chiếc áo khoác, đôi giày ống đập vang lên mặt đất, ông chạy, ông nhảy, lúc thì xông tới trước, lúc thì đứng lại, mắt dáo dác, tai lắng nghe...

– Ta cứ chạy trốn!...

Sau hai giờ đi bộ, ông đột ngột rẽ trái và bắt gặp con đường đi Padoue, đó là con đường xấu, bị những vết bánh xe đào sâu chứa đầy nước mưa, và chỉ được nhận ra do những cây trắc bá mọc hai bên lề đường.

Trời đã sáng khi viên Hồng y đi vào trong Padoue.

Việc cẩn thận đầu tiên của ông là mua một con ngựa tốt và một bộ trang phục kỵ sĩ; còn về quần áo đang mặc trong mình, ông gói lại để sau này ông quăng nó ở một nơi hẻo lánh.

– Arétin, ông cằn nhằn, rất có thể tả đúng bộ trang phục của ta mặc.

Thay đổi xong, ông vào một lữ quán sang trọng ăn một bữa ngon lành và ngủ hai giờ đồng hồ. Đến mười giờ sáng, Bembo cưỡi ngựa ra khỏi thành phố và phi nước đại trên đường đi Ferrare.

Ông đi nhanh qua miền thượng nước Ý, đến Ferrare rồi Bologne, và vài hôm sau, ông đến chân dãy núi Apennins nơi cần phải vượt qua để tiếp tục đi đến Rome.

Ông đi như thế cho đến ngôi làng Firenzuela, mà cái tên có nghĩa là “tiểu Florence”. Thật vậy, ngôi làng ở trên sườn núi phía bắc dãy Apennins, và Florence có thể nói là nằm đối diện với nó ở trên sườn núi phía nam.

Chỉ có một lữ quán tại Firenzuela.

Bembo, ước lượng khoảng cách giữa ông ta và Roland, quyết định trải qua đêm ở đây. Thật vậy, đêm xuống vào lúc ông đặt chân đến trước cửa lữ quán, trong khi chủ quán vội vã chạy đến để giữ bàn đạp cho ông.

Bembo ăn bữa tối rất ngon trong gian phòng chung, rồi gọi chủ quán đến:

– Lữ quán của ông có vẻ như ít có người lui tới.

– Hỡi ôi, thưa đức ông, ngài nói việc đó với ai! Nếu như thỉnh thoảng không có một kỵ sĩ quý khách như là đức ông, từ lâu tôi đã đi ăn mày.

– Vậy ra vào lúc này, không có ai ở trong quán sao?

– Không có ai khác hơn là ngài, thưa đức ông.

– Tốt. Ta muốn nghỉ đêm ở đây.

– Chúng tôi có những chiếc giường tốt, đức ông sẽ chẳng bao giờ được ngủ ngon như vậy.

– Đúng là ta đang cần đến việc đó. Vậy hãy chỉ cho ta một trong những chiếc giường danh tiếng đó.

– Ngay tức khắc, thưa đức ông! Chủ quán kêu lên vừa cầm lấy một cây đuốc. Nếu như đức ông vui lòng đi theo tôi...

Chủ quán mở một cánh cửa trổ ra gian phòng chung, ở tầng trệt của lữ quán, dắt Bembo đi vào trong một gian phòng nghèo nàn, trong đó có một chiếc giường chật hẹp mà bề ngoài trông có vẻ cứng, làm đau lưng.

– Hoàn toàn! Tuyệt hảo! Bembo kêu lên.

– Vậy là, đức ông sẽ nghỉ đêm ở đây? Chủ quán rụt rè hỏi.

– Phải, ông bạn thân ạ, ta ưa thích chiếc giường và cả gian phòng.

Chủ quán hớn hở đi ra.

Do cơ thể rã rời vì mệt mỏi, nên viên Hồng y vội để nguyên y phục, nhảy lên chiếc giường xấu xí và trùm kín trong chiếc áo choàng. Ông nghe chủ nhân đóng cửa ngôi quán; ông thổi tắt ngọn đuốc và nhắm mắt lại.

Giấc ngủ đến với ông ngay.

Nhưng, vì ông ở trong trạng thái chập chờn, đang mơ mơ màng màng trước giấc ngủ mê, ông nghe dường như có tiếng nói chuyện trong gian phòng chung.

Ông chống tay nhỏm dậy và lắng tai nghe.

Những tiếng nói là của hai người khách bộ hành chắc chắn vừa mới đến lữ quán trong giấc ngủ đầu tiên của viên Hồng y.

Bembo lắng nghe, chú ý về sự liên quan mật thiết đến bản thân như của người tử tội, bỗng nhiên nghe những bước chân ai đến gần gian phòng tối của mình: Có thể là cái chết đang đến gần.

Bỗng nhiên, ông rùng mình bởi cơn sốt kinh hoàng.

Những giọng nói đó... Những giọng nói đó...

Ông vội nhảy xuống giường, quỳ gối – và trên đầu gối, để tránh tiếng kêu răng rắc của đôi giày ống, ông lết cho đến cánh cửa.

Đoạn đường ngắn chỉ vài giây đồng hồ, nhưng Bembo cảm thấy dường như nó kéo dài một giờ.

Ông dán chặt tai vào cửa.

Bấy giờ, mồ hôi chảy ướt trán ông, và tóc ông dựng đứng lên khi dây thần kinh bị căng thẳng đến cực độ vì sợ hãi, điều đó rất hiếm có, nhưng có thật.

Ông bắt đầu lùi lại, vẫn bằng hai đầu gối.

Ngang mặt cánh cửa thông qua gian phòng chung, có một cửa sổ mở ra trên phía hậu của ngôi nhà.

Bembo đã quan sát.

Bên mặt, có một cái sân với chuồng ngựa ở cuối; bên trái đó là một khu vườn nhỏ khốn khổ nơi chủ quán trồng rau. Tất cả được bao quanh một phần do một hàng rào cây, một phần do một bức tường đổ nát vì thiếu bảo trì và sửa chữa.

Đi đến cửa sổ, Bembo thực hiện một kỳ công vô cùng quan trọng, nhằm mở một cánh cửa sổ vào lúc ban đêm mà không gây ra một tiếng động, vì người thực hiện biết rằng bàn tay của kẻ thù sẽ đặt lên vai mình khi nghe tiếng động đầu tiên.

Ông thành công và ra đến bên ngoài.

Bấy giờ, ông đi thẳng đến chuồng để bắt con ngựa của mình nhưng đến giữa đường, ông dừng phắt lại. Để đưa con vật ra khỏi lữ quán, không có cách nào khác hơn là phải đi ngang qua một cái vòm dẫn ra tới đường lộ và nó bị đóng chặt, bởi một cánh cửa nhà xe. Vả lại, đóng yên cương cho con ngựa, đem nó ra khỏi chuồng mà không gây sự chú ý, điều đó đối với ông, chắc chắn không thể thực hiện được.

Hai nắm tay ông co rúm; một tiếng nức nở sợ hãi xé nát cổ họng ông.

Ông lắng tai.

Ông nghe những bước chân đi lại ở trong quán của vợ chồng chủ quán, chắc đang lăng xăng dọn bữa ăn cho những người khách mới đến.

Bembo leo qua bức tường khá dễ dàng ở một nơi đất sụt làm thành một lỗ hổng cao ngang ngực.

– Ta sẽ đi bộ, ông ta nghĩ thầm trong lòng.

Bấy giờ ông cuống cuồng chạy ngang qua đồng, chạy mãi đến đường lộ ông leo lên sườn núi Apennins.

Nhưng chẳng bao lâu ông suy nghĩ rằng những kẻ rượt ông đương nhiên họ sẽ đi theo con đường đó. Và ông có cái cảm giác rằng họ đang ở sau lưng ông, rằng họ đang chạy đến, rằng ông sắp thấy họ. Nghĩ vậy ông đột nhiên quay lại, súng ngắn cầm tay, nét mặt co rúm, ông tìm cách nhìn xuyên qua đêm tối với một ánh mắt rực lửa... Ông không trông thấy gì cả.

Với một tiếng lẩm bẩm hăm dọa, giận dữ điên cuồng và khủng khiếp, ông bắt đầu bỏ chạy, lần này đi ngang qua những cánh đồng hoang mạc hoa thạch thảo, những khóm cây lật và cây sồi đứng sừng sững.

Cuộc chạy điên cuồng đó kéo dài được bao lâu? Trong đêm tối, viên Hồng y – giám mục thành Venise đã trèo qua bao nhiêu tảng đá, trong khi mà hơi thở kinh hoàng làm lạnh giá gáy ông? Ông đã chạy bấn loạn do những đường mòn dốc đứng nào, do những khe sâu nào? Những dòng thác nào, những vực sâu nào đã ngăn chận cuộc chạy trốn hốt hoảng của ông, và làm thế nào mà ông đã vượt qua khỏi? Chính ông cũng không thể nói ra điều đó.

Cái điều chắc chắn, là đến lúc mặt trời lên, một người mục đồng dắt đàn dê đi ra trên những sườn núi mà những tảng đá to lớn chìa ra như là bộ xương sườn của thế giới. Người mục đồng thấy một người đàn ông nằm dài dưới một khe núi chật hẹp, anh đi xuống.

Người đàn ông chỉ bất tỉnh, nhưng không có bị thương.

Ông ta đã nằm yên ẩn núp ở đó. Ông ta không có bị rơi xuống hố.

Người mục đồng cầm chiếc bình của mình rót lên trên môi người đàn ông vài giọt rượu mùi đã lên men đựng trong bình. Người đàn ông mở mắt ra, vội vàng đứng lên và nhìn với một ánh mắt ghê gớm đến nỗi sau này người chăn dê thuật lại rằng chưa bao giờ ông ta trông thấy đôi mắt nào ghê gớm hơn, đáng sợ hơn.

– Anh là ai? Anh muốn gì ta! Bembo uy hiếp.

– Một người mục đồng khốn khổ, thưa đức ông, người chăn dê run rẩy nói.

– Mi chỉ có một mình à?

– Một mình, như là đức ông đã thấy.

Bembo nhìn xung quanh người mục đồng thở mạnh, rồi cảm thấy an tâm hơn, bớt căng thẳng nhìn trở lại người mục đồng.

– Tôi trông thấy đức ông, người mục đồng nói tiếp, và tưởng rằng ngài bị thương, tôi đến gần và rót vào trong miệng ngài một ít rượu đựng trong bình.

Bembo lục trong sợi dây nịt da và đưa cho người mục đồng một đồng tiền vàng.

– Cầm lấy.

– Thưa đức ông... Đó là nhiều hơn số tiền mà tôi kiếm ra trong sáu tháng, có lẽ là trong một năm cũng nên.

– Cầm lấy, nhưng với một điều kiện. Nếu như có người đi ngang qua đây và họ hỏi mi có một người đàn ông nào đi ngang qua núi không, mi sẽ nói là không thấy ai cả.

– Vâng, thưa đức ông, người mục đồng trả lời vừa cầm lấy đồng vàng đuy ca đôi.

– Mi có hiểu ta không?

– Vâng, thưa đức ông. Nhưng thật là vô ích để trả công cho tôi đối với việc đó; chúng tôi, những mục đồng ở trên núi, chúng tôi không có thói quen để tiết lộ những kẻ trốn tránh.

Bembo ném một ánh mắt sâu sắc lên người chăn dê và cúi đầu trầm ngâm.

Rồi ông nói tiếp:

– Bây giờ, ta đang ở đâu?... Có xa Firenzuola không?

– Xa? Tôi tin chắc. Firenzuola ở phía bên kia núi Apennins. Ở đây, ngài đang ở trên triền núi Borgo.

– Borgo?

– Phải, Borgo, gần Florence.

Bembo giật mình vì vui mừng. Ông đã đi ngang qua Apennins, và bây giờ ông đang trên đường đi đến Florence, nghĩa là trên con đường đi thẳng đến Rome, nghĩa là con đường nương náu được an toàn!

– Và để đi đến Borgo? Ông hỏi.

– Xin đức ông đi lên đến trên cao cái khe này cho đến tảng đá được ánh nắng rọi vào vàng ánh, người chăn dê nói với giọng thi vị và lễ độ tự nhiên của người dân sơn cước, sau đó ngài sẽ đi theo con đường mòn quanh co đến một cái chòi nằm lắc lẻo bên sườn núi, con đường mòn sẽ dẫn đến một con đường lớn đi xuống về hướng Borgo. Nhưng nếu như đức ông muốn cho tôi đi theo ngài?

– Không, không, giã từ, mục đồng, mi nên nhớ đến lời dặn của ta.

Người mục đồng kiêu hãnh đưa thẳng cánh tay, hoặc là trong một cử động thề nguyền, hoặc là để chỉ cho Bembo hướng phải đi theo.

Bembo bắt đầu trèo qua cái khe, tìm thấy con đường mòn, ra đến đường lớn và đi đến Borgo trong buổi chiều.

Tại đây ông mua lại một con ngựa, ông giục ngựa chạy nhanh trên con đường đi Florence và ông đến Florence vào buổi tối.

Kể từ Florence trở đi, ông bắt đầu được an lòng. Ông đi từng chặng đường ngắn; những con đường trở thành nhộn nhịp, những kỵ sĩ và những chiếc xe trạm đi qua; việc đó tạo thành một sự chuyển động đông đảo, đưa ông ra khỏi những tư tưởng hắc ám.

Đến lúc ông đi qua khỏi Sierra và đến bờ hồ Bracciano, ông tin tưởng tuyệt đối rằng mình đã thoát nạn.

Ngày hôm sau, ông đến miền đồng quê ở Rome, một cánh đồng khô khan rộng lớn, bị thiêu đốt bởi ánh nắng mùa hạ. Ông chỉ thấy những đồng hoang có vài cây kim tước mà hoa gục chiếc đầu ẻo lả dưới những luồng gió bắc thổi mạnh.

Trong ngày, ông đến một lữ quán chỉ cách Rome có vài dặm đường, tên là Lữ quán Ngã ba đường bởi vì con đường rẽ ba ngả tại nơi đó.

Chủ quán Osteria della Forca bảo đảm với đức ông rằng ngài được hoàn toàn yên tĩnh trong quán của ông ta và người ta sẽ dọn cho ngài một bữa ăn mà ngài sẽ giữ mãi cái kỷ niệm đó.

Viên Hồng y ngồi gần bên lò sưởi trong gian phòng ăn.

Bữa ăn sang trọng do chủ quán thông báo được dọn ra trên bàn gồm có một đĩa trứng rán, một thẻo thịt dồi, một con gà gầy còm, và một thứ rượu xấu được chủ quán bảo là rượu Chianti thật sự hảo hạng.

Nhưng chúng ta thấy Bembo là một người rất háu ăn.

Tuy nhiên, ông ta không nhăn nhó và vui vẻ trả tiền, thành ra từ đức ông, ông được gọi thành ra đức ngài.

– Này, có phải ta mắc phải chứng điên cuồng ở trong ngôi quán tại Firenzuola không?... viên Hồng y nghĩ thầm. Giờ đây ta đã bình tĩnh, ta có dám thề quyết là giọng nói của Roland Candiano không?... Thật vậy, vào lúc đó, ta ngỡ là nhận ra giọng nói của ông ta.

Bembo rùng mình khi nhớ lại kỷ niệm đó.

– Nào chúng ta hãy xem, ông nói tiếp, có hiện tượng nào chứng tỏ rằng Candiano đã rượt theo ta cho đến Firenzuola và ông ta đã mất hút dấu vết của ta? Trong suốt tám ngày đi đường vừa trôi qua, ta có lúc nào thoáng thấy bất cứ việc gì đáng lo ngại không?... Không có gì cả!... không, sự khủng khiếp điên cuồng của ta đã gạt gẫm ta! Không, không phải là Candiano!... Ta đã điên khùng để liều mình, nếu rủi ro bị tan xương nát thịt ở đáy một cái vực nào đó trong cái đêm kinh hoàng nọ.

Ông trầm ngâm nghĩ ngợi thật lâu.

Rồi ông đứng lên, đi đến cạnh cửa sổ, lẩm bẩm:

– Đã kết thúc... ta đừng nghĩ đến cơn ác mộng nữa...Rome cách có hai bước chân, Rome! Nơi bình yên! Nơi thoát nạn!

Về Bianca, về nàng trinh nữ trẻ tuổi đã chết trong dinh thự Arétin, ông không có một ý nghĩ thương tiếc hoặc là nhớ lại một kỷ niệm nhỏ về nàng.

Không còn có gì ở nơi ông ngoài sự vui mừng được thoát nạn.

Ông sẽ tìm gặp lại Imperia tại Rome!

Và Imperia là một công cụ huyền diệu để làm giàu mà ông đã biết được và ông tính sử dụng nàng một cách khéo léo.

Trời vừa chạng vạng, ông hỏi con ngựa của mình.

Chủ quán dẫn ngựa tới, kính cẩn cầm dây cương trong lúc đứa tớ gái ở trong quán giữ bàn đạp cho ông.

Bembo uống cạn một hơi ly rượu, mỉm cười với đứa tớ gái, rồi đưa tay chào chủ quán và giơ roi quất ngựa phi nhanh về hướng đi Rome.

Bembo đã biến mất độ mười lăm phút. Bỗng có hai kỵ sĩ mà một trong hai người là một gã khổng lồ có gương mặt đau đớn dừng chân trước Lữ quán Ngã ba đường.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.