Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

“Dulken” khoan khoái đưa tay bịt miệng ho nhẹ, rồi thọc tay vào túi áo, rút ra chiếc máy ảnh và tờ giấy mỏng gấp tư.

- Đây là ảnh Denisov và sơ đồ phân bố các phòng thiết kế kỹ thuật. Tôi đã dò biết được đoàn tham quan của Denisov sẽ xuất phát vào lúc chín giờ chủ nhật tới. Hình như họ muốn thăm đài kỷ niệm “Chiến thắng”. Họ sẽ đi bằng ô tô du lịch của cơ quan phản gián Nga.

- Anh nói gì? Ô tô của cơ quan phản gián Ngả? - Liutse hỏi với vẻ ngạc nhiên - Nhưng không sao, cái đó không có gì ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta. Dù sao thì đúng tám giờ cũng phải có xe…

- Nếu anh cần, tôi có thể giao xe cho anh ngay hôm nay.

- Ừ, như thế có lẽ lại tốt hơn đấy. Chiều nay anh đánh xe đến quán cà phê “Vibo” cho tôi nhé. Anh được việc lắm, Kenler ạ. Tôi rất hài lòng - Nói rồi, Liutse rút từ trong túi ra một chiếc phong bì to, trao cho Kenler - Ở đây là ba trăm mark… Chủ nhật này anh có bận gì không?

- Không, tôi nghỉ.

- Thế thì sẽ không được nghỉ đâu. Anh phải đi chuyến tàu sáng để kịp đến Leipzig trước khi đám người Nga kia đến. Nhiệm vụ của anh là theo dõi xem Denisov đi với ai. Nhưng phải làm sao không ai chú ý đến anh. Anh hiểu chứ?

- Vâng, tôi hiểu, thưa ngài Liutse.

- Khi bọn Nga ra về, anh cũng phải về ngay. Tôi nóng lòng muốn biết kết quả theo dõi của anh. Thôi nhé.

- Vâng, chào ngài! - “Dulken” cúi đầu nói.

Đến lúc này, Liutse rất muốn biết ngay “Dulken” đã chụp được những gì. Lotta vẫn còn ở nhà. Cô đang chuẩn bị để đến quán cà phê.

- Lotta, cô sẽ không có gì phản đối nếu tôi vào bếp ngồi một chút chứ? - Liutse hỏi.

- Xin ông cứ tự nhiên. Ngồi bao nhiêu tùy ý. Tôi phải đi làm ngay bây giờ.

- Lúc nào thì cô về?

- Có việc gì thế?

- Tôi muốn nói với cô một chuyện nhỏ nhưng rất quan trọng. Cô nhớ về sớm. Tôi sẽ chờ cô.

- Nếu không có gì thì tôi sẽ trở về như thường lệ.

- Cô Lotta, tốt hơn là không có chữ “nếu” ấy… - Nói xong, Liutse đóng cửa nhà bếp lại và bắt đầu hiện phim.

Đã lâu hắn mới lại phải làm cái công việc mò mẫm này. Điều kiện lại không đầy đủ, tuy thế, sau hai giờ vất vả, hắn cũng phóng được mấy tấm ảnh Denisov khá rõ. “Thằng cha kỹ sư người Nga này bảnh trai thật. “Dulken” khen là phải” - Nhìn mấy tấm ảnh, Liutse lẩm bẩm một mình, sau đó hắn trải ảnh lên một tờ báo cho chóng khô. Xong đâu đẩy, hắn ngồi chờ Lotta. Đợi một lúc nóng ruột, hắn đứng dậy đi pha cà phê, bày cốc lên bàn.

Lotta đi làm về thậm chí sớm hơn mọi ngày, với vẻ mặt lo âu chờ đợi. Liutse mời cô đến bên bàn. Hắn bắt đầu bằng một giọng nhỏ nhẹ.

- Tôi hy vọng tách cà phê sẽ làm cho cô hết mệt và giúp cô trở nên tinh táo hơn.

Lotta ngồi xuống bên bàn. Cô đỡ lấy tách cà phê nhấp mấy ngụm rồi đặt xuống, như muốn nói cô đã sẵn sàng nghe.

- Lotta, đã đến lúc - Liutse nói Đã đến lúc cô phải thực hiện những gì cô đã hứa với thiếu tá Stak trước đây…

- Tôi không hề hứa với Stak một điều gì cả - Cô gái nói với giọng xúc động, run run - Ông ấy đã giúp tôi…

- Nhiệm vụ mà tôi sắp giao cho cô - Liutse làm ra vẻ không nghe thấy, nói tiếp - không có gì khó khăn cả. Nhất là với một người đẹp như cô.

- Ông nói gì thế? - Cô khoát tay vẻ từ chối.

Liutse nghiêm khắc nhìn cô:

- Đây là tấm ảnh của người mà cô phải làm quen - Hắn nhận thấy mặt Lotta biến sắc - Anh ta là người Nga, kỹ sư Denisov. Một chàng trai trẻ đẹp, thông minh… Bởi thế, nếu cô làm quen với anh ta, cô sẽ không mất gì mà ngược lại, còn có lợi là đằng khác.

Liutse cười. Mặt Lotta mỗi lúc một tái hơn, cô co rúm người như bị lạnh.

- Bình tĩnh! Dù sao thì cô cũng phải làm, không có cách nào khác - Liutse nói, vẻ hăm dọa - Ngày mai là chủ nhật, đúng chín giờ kém mười lăm phút sẽ có xe đón cô ở Austrasse, gần đây thôi. Chiếc xe đó sẽ đưa cô đến Leipzig. Cô sẽ gặp đoàn tham quan của Denisov ở đấy. Để làm quen với Denisov, theo tôi có một cách rất đơn giản…

- Thế là thế nào? Tại sao tôi lại phải làm quen với Denisov? - Lotta ngắt lời hắn.

- Cái đó cô không cần biết. Và tôi khuyên cô không nên quá đa cảm như thế. Nghe tiếp. Đoàn tham quan sẽ đến đài kỷ niệm “Chiến thắng”. Cô cũng sẽ đến đó, cô sẽ tìm cách lại gần Denisov và lúc đó… Thực ra, đáng lẽ tôi không phải dạy cô cần làm gì khi muốn làm quen với một chàng trai. Nhưng tôi phải nói. Lúc đến gần, cô có thể giả vờ đánh rơi khăn mặt, chiếc cặp rồi kêu lên để anh ta đến nhặt giúp. Hoặc cô có thể nghĩ ra một kế gì khác cũng được. Cô là diễn viên kia mà. Sau khi đã làm quen được với Denisov, xe sẽ chở cô về. Điều quan trọng là phải hết sức bình tĩnh và khéo léo - Liutse đứng dậy - Thực tình trước kia, tôi tưởng cô thông minh và dũng cảm hơn nhiều… Cô hãy ngồi suy nghĩ kỹ. Còn bây giờ tôi phải đi có việc. Đừng đợi tôi, Lotta, cô nên nhớ rằng, cô - Trong giọng nói của Liutse có ý hăm dọa - không được làm nhỡ kế hoạch của tôi. Cô hiểu chứ?

Lotta im lặng gật đầu.

- Phải thế mới được.

Thậm chí cả khi Liutse đưa tay xoa má cô, Lotta cũng không chống lại, mà chỉ cúi đầu im lặng.

- Cô nhớ nhé, chín giờ kém mười lăm…

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.