- Paun, anh có thấy rằng đã đến lúc chúng ta phải kết thúc mọi việc không? Nói thật, tôi chán ở đây lắm rồi. Thời gian bò chậm không tưởng được. Bây giờ mà mới hơn sáu giờ.
- Giá được ngủ một giấc thì tuyệt.
- Đúng đấy. Đêm nay sẽ là đềm nặng nề. Mà phải làm xong tất cả trong đêm nay mới ác chứ.
- Ta sẽ đến nhà anh. Dù sao thì cũng phải nghỉ ngơi chút ít.
Đang ngồi ngoảnh mặt ra cửa khách sạn, Khazer đột nhiên cau mày, nói nhỏ với Liutse:
- Xem kìa, có mấy thằng công an đang vào đây.
- Chúng nó vào nốc cà phê đấy - Liutse nói - Bọn nó không được phép uống trong giờ làm việc. Thôi được, anh ra trước đi, tôi trả tiền xong, ra sau…
Chiếc xe của Liutse vừa vòng qua bụi cây, ra đến đường cái thì một chiếc xe công an xuất hiện.
- Và hình như bọn chúng theo mình, Paun - Liutse nói - Lên đạn đi. Mọi việc có thể xoay chuyển sang chiều hướng xấu.
- Cái gì? - Khazer vì ngồi sau không nghe ra, hỏi.
- Lên đạn đi! Gần đây có một con đường vòng đến đấy, chứng ta sẽ cho xe lần theo nó và ra đường cái.
Liutse cho xe ngoặt vào một con đường đất hẹp nhưng khá phẳng và thẳng như một sợi chỉ, hai bên có cây che mát.
- Nếu bọn nó cũng cho xe chạy theo con đường này thì mọi việc có thể sẽ rắc rối. Bằng bất cứ giá nào chúng mình cũng phải vào cho được thành phố. Ở đấy đông đúc, dễ lẩn trốn hơn. Chúng ta sẽ nhảy khỏi xe một khi đến phố, và mỗi đứa sẽ chạy một ngả, chứ ở đây, thế nào cũng bị tóm. Tớ thử cho xe phóng nhanh hơn.
Liutse dấn hết ga và chiếc xe lao như bay về phía trước. Chiếc “Open” của công an khá vất vả với con đường quá hẹp thế này, nhưng dần dần cũng đuổi kịp xe Liutse.
- Paun, bắn đi! Đây là thời cơ tốt nhất để nổ súng.
- Chú ý! Chú ý! Tôi là FP-2! Tôi là FP-2! Chúng nó đã nã súng. Xe của chúng tôi đã bị trúng đạn không thể đuổi được nữa. Tôi xin nhắc lại: Xe màu xám. Nhãn hiệu DKV - 1000, số xe 69-23-23. Nó đang chạy về phía cầu, ít phút sẽ tới thành phố. Chờ lệnh.
- FP - trung tâm đây. Nghe rõ. Cảm ơn!
Chiếc xe của Enok mở hết tốc lực phóng như bay qua cầu Polton. Phomin lúc nãy ngồi cùng xe với Enok, giờ đã sang xe mình. Biết khá rõ vùng này, anh quyết định sẽ chờ xe của Liutse ở đầu con đường nhỏ mới sửa lại dẫn vào thành phố, vì theo dự tính của anh, Liutse phải cho xe chạy theo con đường đó.
Phomin bảo Petrov cho xe chạy dọc bờ sông phía trái và dừng lại bến một gốc cây lớn. Vừa lúc ấy, anh nhìn thấy chiếc xe màu xám của Liutse đang lao nhanh tới.
- Nổ máy. Cho xe đuổi theo. Nhanh lên, Sasha! Qua quãng này cho xe rẽ sang phải, chúng ta sẽ đón đầu.
- Tối nay mười một giờ đến nhà tao - Liutse nói với Khazer.
Khazer nhanh nhẹn, khéo léo mở cửa xe và lao ra, Mats cho xe quay lại, nhưng vì tốc độ quá lớn nên xe hắn lao vào đống sắt gỉ. Hắn cho xe lùi lại chạy ra phía cầu, nhưng một lát sau đã phanh rít lại. “Thế là mình bị sa lưới”. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn khi nhìn thấy một chiếc xe nằm chắn đường cách hắn bốn, năm chục mét và hai người, một mặc thường phục, người kia mặc quân phục, đội chiếc ca lô màu xanh đứng cạnh.
Nhanh như cắt, Liutse nhảy ra khỏi xe và chạy về phía ngôi nhà đổ nát gần đấy. Chỉ một loáng, hắn đã nhảy lên mái nhà và mất hút…
Một mảnh gạch bị đạn xé bắn vào má Phomin làm anh đau nhói. “Đấy, cứ tưởng dễ bắt sống hắn” - Anh nghĩ rồi lấy khăn mùi xoa bịt lấy vết thương nhưng những mảnh khác lại rơi vào đầu anh làm anh choáng váng…
Phomin rút súng ra bắn mấy phát về phía vừa có tiếng súng. Đằng sau có tiếng xe phanh kít, mấy chiến sĩ công an đang chạy đến. Có tiếng thất thanh, Phomin ngoái đầu lại và nhìn thấy một chiến sĩ công an biên phòng đưa tay ôm ngực rồi ngã gục.
- Quân khốn kiếp! - Phomin rít lên. Anh giằng lấy khẩu tiểu liên trên tay người chiến sĩ vừa ngã xuống, lia luôn mấy băng vào các cửa sổ mà anh nghĩ có thể Liutse đang nấp, bắn… Cùng lúc ấy, Petrov và một chiến sĩ công an nữa chạy đến, cả ba cùng nhau nhả đạn.
- Thận trọng! - Phomin thét, lúc này anh đã nhìn thấy Liutse nhảy qua mái nhà - Không được bắn! Petrov! Ghé lưng lại đây!
Petrov gò lưng, cúi xuống. Phomin nhanh nhẹn nhảy lên lưng, anh bám vào một thanh xà ngang to. Anh đưa mắt nhìn lên mái nhà nhưng không thấy Liutse đâu. Tay cầm súng, Phomin dùng chân tung người nhảy lên mái nhà. Cách đó khoảng mười lăm mét, anh nhìn thấy Liutse đang bò.
- Đứng lại! Chạy tao bắn - Phomin quát to.
Liutse lóp ngóp đứng dậy vung tay, nhưng lúc ấy, mái ngói bị sụp và hắn rơi tụt xuống phía dưới. Phomin cầm súng đuổi theo và cũng trượt chân ngã nhào theo, cũng may mà rơi vào đống cát, hai chân anh lút sâu xuống, khẩu súng văng ra xa. Anh đứng dậy đưa tay dụi mắt, tay kia quờ quạng tìm súng và chợt nhìn thấy Liutse đang lóp ngóp bò dậy.
“Mars! Chính nó - Phomin nhận ra địch thủ của mình - Súng ngắn hắn đâu? A, cũng bị rơi. Cũng đang tìm”.
Liutse nhìn Phomin đang quờ quạng trên cát với vẻ hằn học, nhưng rồi hẳn mỉm cười thọc tay vào túi đeo đôi găng tay và bình tĩnh tiến về phía đối thủ của mình…