Không nghĩ đến việc đã làm quen được với kỹ sư Pharler và chuyến đi của Lotta, Liutse quyết định tìm cách đột nhập vào phòng thiết kế.
Ngay tối chủ nhật hôm ấy, hắn quyết định làm một chuyến mạo hiểm, thọc sâu vào mục tiêu điều tra. Về đến nhà, vẫn chưa thấy Lotta đâu, và mặc dù đang nóng lòng muốn biết kết quả chuyến đi Leipzig của cô, hắn quyết định không ngồi chờ cô về, lại ra đi. Hắn cho xe chạy dọc một phố nhỏ tối om. Hệ thống đèn đường bị chiến tranh tàn phá, chỉ kịp mắc lại ở những chỗ nhà còn nguyên vẹn. Con đường vắng, ít người qua lại, thỉnh thoảng một khách bộ hành soi đèn pin bước vội vã trong đêm. Liutse cho xe dừng lại trên đầu một chiếc nắp cống, chỗ hắn đã quan sát kỹ từ trước, Hắn ngồi im trong xe một lúc, quan sát, thay quần áo, xỏ đôi ủng cao bằng da vào, sau đó dán lên tấm kính trước một mảnh giấy in hình chữ thập đỏ. Làm như thế, hắn yên trí rằng nếu có người nào đó nhìn thấy xe, cũng nghĩ rằng đó là xe cấp cứu ban đêm.
Lấy túi dụng cụ ra, tay cầm cái xẻng và đèn pin, hắn mở nắp cống, gạt sang một bên, rồi bò xuống gầm xe, đu người xuống đường ngầm. Hắn lần theo các thanh vịn đã han rỉ, ẩm ướt, bốc mùi khó chịu, nhiều lần chân bị hẫng. Cuối cùng, hắn xuống được tới đáy, chỉ bây giờ hắn mới bật đèn. Xung quanh, những ống dẫn to tỏa ra bốn hướng. Đứng một giây cho đỡ mệt, hắn định hướng rồi vất vả lê chân lần theo một ống dẫn to, ướt át, ngập ngụa nước bẩn. Chẳng mấy chốc, hắn đã đứng trước cửa song sắt quen thuộc. Hắn đứng lại, châm thuốc, rít mấy hơi thật dài, quăng mẩu thuốc dở xuống nước rồi bắt tay vào việc.
Công việc khó khăn hơn Liutse tưởng. Các song sắt mà hắn quyết định cưa được làm bằng những thanh to cứng bằng ngón tay cái, cái móc khóa cũng vậy. Không khí dưới đường hầm hôi thối, ngột ngạt một cách kinh khủng. Liutse thở gấp, lấy chiếc cưa nhỏ ra và bắt đầu cưa. Tay hắn rộp phồng, phải năm mươi phút sau hắn mới cưa được chiếc móc khóa. Hắn lấy xẻng xúc đống đất sỏi chắn cửa. Quần áo ướt sũng, hắn có cảm giác như lớp bùn nhầy nhụa dưới chân đang sôi lên, đốt cháy người hắn. Mùi không khí tù uất, hôi thối làm hẳn buồn nôn. Hắn nghĩ chỉ cần đứng thêm lát nữa là hắn có thể ngất đi.
Cuối cùng, cánh cửa bị nạy mở, Liutse lách người đi vào. Hắn bước lên ba bước, trong ánh mờ nhạt của chiếc đèn pin, đã nhận ra chiếc cửa hầm trên đầu. “Nó đây rồi à?”. Hắn thận trọng leo lên, dùng vai đẩy nắp hầm. Hắn đã đoán đúng. Ống dẫn đã dẫn hắn vào sâu trong khu nhà phòng thiết kế trong ánh đèn điện mờ mờ. Hắn nhìn thấy khu nhà phòng thiết kế và hài lòng nhận thấy bụi cây rậm bên cửa hầm sẽ giúp hắn tránh sự chú ý của người công an gác cổng ra vào.
“Hôm nay thế là đủ” - Liutse nhủ thầm, bỏ chiếc nắp xuống và lần theo đường hầm quay ra…