- Không có gì phải buồn, mọi việc rồi sẽ tốt lành cả thôi Meri ạ. Rất may là Stak đã tự gọi điện và hứa sẽ đến đây. Trong việc này, cô không liên quan gì cả, đừng sợ.
- Nhưng như thế là từ nay tôi sẽ mất hẳn Stak, thưa ngài Betkher.
- Tôi hiểu sự lo lắng của cô: Stak là một người đàn ông hấp dẫn và cũng có thể ông ta mê cô. Nhưng mọi việc không vượt ra ngoài quan hệ đó. Gần đây, tôi có cảm tưởng hình như cô quên mất rằng Tổ quốc chúng ta đang bị giày xéo. Nước Đức nhất thiết phải được khôi phục từ hoang tàn và đổ nát của chiến tranh, phải giành lại được thế mạnh và sự vĩ đại của mình. Tôi không muốn nói đến vấn đề ranh giới tạm thời hiện nay. Trong sự nghiệp lớn lao đó, Stak sẽ còn có ích đối với chúng ta. Lẽ dĩ nhiên, Stak không phải là viên gạch đầu tiên trong cái nền tảng mà chúng ta đang xây hiện nay. Tôi có thể đã quá nhiều lời với cô rồi đấy. Thế là đủ. Cô nên tỏ ra dũng cảm hơn, cô là một người đàn bà Đức, một quý tộc cơ mà. Cô hãy cho tôi biết từ chỗ Stak đến đây đi mất bao nhiêu phút.
- Thưa ngài, độ mười lăm, hai mươi phút gì đấy.
- Cô hầu gái của cô không có nhà chứ?
- Thưa, không ạ. Sau lần nói chuyện với ngài hôm qua, tôi đã cho cô ấy nghỉ suốt ngày hôm nay.
- Thế thì tốt. Tôi yêu cầu cô một điều, sau khi giới thiệu tôi với Stak, cô phải ra khỏi phòng này, chúng tôi có chuyện phải nói thẳng thắn với nhau.
- Vâng, thưa ngài Betkher - Meri trả lời rồi im lặng nghe ngóng.
- Hình như Stak đã đến.
Ngoài hành lang, tiếng chân bước mỗi lúc một rõ dần và một phút sau có tiếng chuông điện gọi giật.
- Em đã chuẩn bị xong chưa? - Stak bước vào cửa, hỏi thay lời chào - Ồ, em không phải một mình… - Hắn cau may, khó chịu khi nhìn thấy lưng người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành, qua cánh cửa hé mở.
- Lúc nãy gọi điện, em định báo cho anh biết nhưng anh đã bỏ ống nghe xuống - Meri nói vói vẻ thanh minh - Người kia là bạn thân của gia đình em. Anh vào phòng đi, em sẽ giới thiệu người đó với anh. Vào đi.
Stak bước vào phòng, vẫn còn bực tức. Người khách của Meri đàng hoàng đứng dậy. Đó là một người đàn ông gầy, tầm thước, với phong thái rất nhà binh. Hắn bước tới trước mặt Stak, rồi nhìn với vẻ không lấy gì làm thân thiện lắm.
- Thiếu tá Edvat Stak - Stak tự giới thiệu - Còn ông?
- Rất hân hạnh - Gã người Đức nói nhưng không chịu giới thiệu tên mình, và trước sự ngạc nhiên của Stak, quay sang nói với Meri.
- Thôi, cô có thể đi ra, khi nào có gì cần, tôi sẽ gọi - Rất hân hạnh, thưa ngài Stak - Gã kia nhắc lại rồi nhìn Stak với vẻ lạnh lùng, soi mói - Ngồi xuống, tôi có chuyện cần nói với ngài - Nói rồi gã kia mở chiếc khuy áo vét màu đen may rất đẹp, nhẹ nhàng ngả lưng vào ghế bành. Stak biết người đang ngồi trước mặt hắn là một sĩ quan. Còn người kia thì bắt đầu bằng một câu nói rất lạ - Tôi sẽ không phản đối nếu ngài gọi tôi một cách đơn giản là đại tá.
Trước một cử chỉ trịch thượng và hống hách như thế, Stak giận sôi người. Hắn cố kiềm chế, hỏi:
- Xin lỗi, tôi không hiểu ngài là đại tá của quân đội nào? Lẽ dĩ nhiên không phải của quân đội Đức, bởi vì từ lâu, tôi đã không nghe nói đến quân đội đó. Và sau nữa, ở cái tuổi ngài mà đã là đại tá thì tôi e là quá sớm đấy.
Người kia không thèm để ý đến những lời châm biếm của Stak.
- Thiếu tá ngồi xuống. Chúng ta là người của cùng một quân chủng, có điều thuộc hai quân đội khác nhau. Còn cấp bậc? Ngài nên hiểu rằng người ta phong cấp bậc cho quân nhân không phải dựa vào tuổi tác, mà dựa vào khả năng và việc làm của họ.
- Nhưng dù sao, ngài thuộc quân đội nào? Ngài muốn nói chúng ta là bạn đồng nghiệp? Rất hân hạnh. Tôi không hiểu tại sao ngài lại muốn gặp tôi ở đây. Ngài có thể đàng hoàng gặp tôi tại bộ chỉ huy cơ mà.
- Edvat - Gã kia khẽ nói - Ngày mai tôi bận. Tôi muốn kết thúc phần công việc của mình trong hôm nay. Bây giờ ngài sẽ hiểu vì sao. Ngài hãy bình tĩnh và không nên nóng nảy như thế, bởi vì nóng nảy cũng chỉ vô ích.
Stak cảm thấy rất khó chịu và bứt rứt như có ai xát muối vào lòng. Một cảm giác lâng lâng tựa hồ như cảm giác của những lần đánh đu quá cao thời nhỏ. Cái gì? Sự sợ hãi? Nhưng sợ gì? Và rồi Stak ngồi xuống ghế.
- Tốt lắm! Ông bạn đồng nghiệp, ngồi xuống và chú ý nghe tôi nói - Người kia nói với giọng kẻ cả - Ngài sẽ nghĩ sao nếu như một ngày gần đây tướng Stewart, cấp trên của ngài, nhận được tin nói rằng tất cả những tài liệu trong tủ của ngài và của cấp dưới ngài từ lâu đã không còn là điều bí mật đối với chúng tôi? Ngài hãy nhìn đây, đây là những bản chụp các tài liệu bí mật nhất của ngài - Người kia nói rồi mở cặp rút một tập ảnh, quẳng trước mặt Stak.
Stak không biết làm gì hơn ngoài việc xem những tấm ảnh đó. Hắn cố gắng để giấu sự run rẩy của đôi tay. Quả thằng Đức khốn kiếp này có tất cả các tài liệu quan trọng nhất giấu trong tủ mật cơ quan hắn. Cái đó không cho phép hắn nghi ngờ đến ý định của người kia. Stak ý thức được rằng tính mạng hắn bị đe dọa, chính cái đó đã tiếp cho hắn nguồn sức mạnh. Hắn nhìn gã người Đức, mỉm cười khinh bỉ.
- Chỉ có thế này thôi à? Ngài thật quá ngây thơ, thưa ngài đại tá. Tất cả những thứ ngài vừa cho tôi xem chỉ là những thứ vứt đi.
- Ngây thơ ở chỗ nào? - Betkher hỏi. Hắn nhận thấy Stak, cái mồi mà hắn đang muốn vồ lấy, không muốn tự nguyện vào tròng.
- Cơ quan của tôi ở ủy ban quân quản chỉ là cái vẻ bề ngoài, nếu không, sao tôi lại thơ ngây chịu cho các cô gái người Đức các ngài làm việc ở đấy. Còn tài liệu à? - Stak hất đầu chỉ tập giấy ảnh - Có thể sau khi biết điều ấy, tôi sẽ bị khiển trách, nhưng không phải ngài sẽ không bị gì. Cái lối tự mãn và tự kiêu của ngài sẽ giết ngài. Mấy tờ giấy này chỉ là chuyện vớ vẩn. Có gì mới lạ đâu. Một bản danh sách vài chục nhân viên của tôi là người Đức! Điều đáng ngạc nhiên, tôi nghĩ, phải là tính càn rỡ của ngài cơ. Phải chăng hiện giờ các ngài đã tự bảo đảm được cho mình? Không lẽ các ngài không biết rằng ai là người đang che chở cho các ngài?
Stak cảm thấy đang giành lại được vị trí ban đầu và đang ở thế chủ động tấn công. Bây giờ thì hắn ra mặt khinh bỉ đối thủ của mình.
- Ông bạn đồng nghiệp, ông hãy suy nghĩ kỹ và cố nhớ lại ai là người đã cứu các ông ra khỏi chiếc thòng lọng của quân Nga? Ai? Nói đi chứ. Không lẽ ông thực sự hy vọng rằng sẽ vớ được một món bở trong việc các ông biết những bí mật của cơ quan tình báo tôi? Chỉ cần một lời nói của tôi cũng đủ để ông không tồn tại nữa trên đời này. Vả lại hiện nay quyền lợi của chúng tôi đang trùng với quyền lợi của người Mỹ. Ông không nên quên chúng tôi vẫn còn là bạn đồng minh của nước Mỹ. Ông tính nhầm to rồi. Còn điều này nữa, ông có biết gì về việc nước Mỹ đang cố gắng thành lập khối quân sự Bắc Đại Tây Dương không? Trong khối quân sự đó, rất cần cả những nhân viên tình báo. Tức là chúng tôi, các ông và người Mỹ. Khối quân sự Bắc Đại Tây Dương sẽ tập hợp các lực lượng Tây Âu lại để chống các nước phe xã hội chủ nghĩa.
- Thế ngài có biết ý đồ thành lập khối quân sự đó là của ai không? Của một người Đức chúng tôi: Anold Recbeck, một tướng lĩnh có tài. Ngay từ năm 1946, cùng với tướng Hoffman, ông ta đã thảo một kế hoạch nhằm liên kết Anh, Pháp, Đức để chống lại cộng sản. Tổ chức đó sẽ hoạt động nhờ sự viện trợ tài chính lớn của Mỹ…
- Thực tình, nếu ông biết và hiểu điều đó thì ông định chia rẽ mối quan hệ giữa chúng ta để làm gì? Ông đang hành động một cách dại đột, đang tự dấn thân vào chỗ chết đấy. Thưa đại tá, cấp trên của ông sẽ không bao giờ tha thứ cho ông đâu.
Nói những điều đó, Stak định dùng đòn tâm lý để dồn đối phương vào thế bị động, nhưng người Đức kia vẫn tỉnh bơ, im lặng ngồi nghe.
- Không nên vội vàng, ngài thiếu tá ạ. Dĩ nhiên, trong việc này không thể bỏ qua tình hình chính trị được. Nhưng dù sao, tôi cũng không có ý định thay đổi câu chuyện mà tôi đã mở đầu - Betkher khoát tay - Điều này chỉ liên quan đến ngài và chỉ một mình ngài thôi. Chúng tôi biết rất rõ về những vấn đề liên quan đến tài chính của ngài. Chúng tôi muốn nói đến hoàn cảnh gia đình ngài hiện nay. Theo chỗ tôi biết thì gia đình ngài hiện không thể gọi là khá giả. Hiện giờ, nhờ có của hồi môn của bà vợ mà gia đình ngài cũng tạo được cái vẻ đàng hoàng bên ngoài. Nhưng rồi tương lai, cái đó sẽ hết, và như thế ngài phải hy vọng vào việc thăng quan tiến chức. Bởi thế mà ngài đừng nên làm cho hoàn cảnh của ngài phức tạp thêm ra.
- Ô hô! Thật la một bước ngoặt lớn! - Stak vỗ đùi - Còn gì nữa không?
Gã người Đức im lặng, không thèm trả lời, đứng dậy mở cửa phòng, gọi:
- Meri, mang cà phê và tí gì cay cay ra đây, nhưng đừng nặng quá!
Không phải chờ đợi lâu, một phút sau Meri bước vào, bê theo một chiếc đĩa lớn có để hai cốc cà phê đang bốc khói và một chai rượu mùi.
- Cho phép tôi được suy luận đôi chút - Gã người Đức nói tiếp khi Meri ra khỏi phòng - Ngài nhìn kỹ cái này. Ngài ngạc nhiên lắm phải không? Đây là món quà dành riêng cho vợ ngài - Gã người Đức chìa ra một tập ảnh chụp khi Stak đang ngủ với Meri đủ các kiểu - Ngài thấy thế nào?
Mặt Stak biến sắc. Chỉ cần một trong những chiếc ảnh kia rơi vào tay Iren thôi. Thế là hết. Hạnh phúc gia đình sẽ tan biến. Cái trò chơi cổ xưa nhưng bao giờ cũng có tác dụng lớn. Các ý nghĩ ảm đạm lại thay nhau quay cuồng trong đầu Stak. Meri là người đàn bà như thế nào? Tại sao cho đến bây giờ hẳn vẫn không sao dứt bỏ được mối quan hệ với ả? Tình yêu ư? Dục vọng ư? Không! Tất cả chỉ là hắn mềm yếu quá!
Gã người Đức ngồi im để Stak đủ thời gian thấm đòn và ý thức rõ hoàn cảnh bất lợi của mình. Hắn rót mấy giọt rượu mùi vào chiếc cốc nhỏ, ngả người vào ghế bành, uống từng ngụm một.
- Thật không ngờ… - Stak buông thõng.
- Nhưng chưa hết đâu, thưa ngài thiếu tá - Gã người Đức uống thêm một ngụm cà phê rồi nói với vẻ đắc thắng - Một số ảnh có thể sẽ đến tay một cơ quan nào đó. Lúc đó, người ta sẽ biết các sĩ quan của cục tình báo Anh, những người đại diện cho giới quý tộc Anh, ở đây đã giải trí như thế nào. Tôi cho rằng cái này không những chỉ liên quan đến ngài, vì ngài đã chết, mà còn liên quan đến ông anh của ngài, và thậm chí cả bố vợ của ngài nữa. Nếu chuyện này lộ ra thì tôi dám chắc với ngài rằng họ sẽ vĩnh viễn phải rời khỏi vũ đài chính trị. Nếu tôi không nhầm thì hiện giờ anh của ngài đang giữ một chức quan trọng trong nhà nước, còn bố vợ của ngài là một nhân vật của đảng bảo thủ.
Stak ngồi im, cố lấy lại bình tĩnh để tỉnh táo suy nghĩ. Hắn cảm thấy mỗi lúc một căm thù con người đang ngồi trước mặt, căm thù cái vẻ bình tĩnh, đôi mắt lạnh lùng của người đó, căm thù nhưng bất lực. Không sao nói lên được, hắn hiểu hắn đã bị một đòn không sao đỡ nổi. Stak từng nhiều lần đứng ở tư thế của kẻ chiến thắng để tận hưởng thỏa thích sự vùng vẫy bất lực của kẻ thù, và trước sự bất lực ấy, hắn thấy mình mạnh thêm lên. Một cảm giác rùng rợn như một luồng gió lạnh ùa đến làm Stak run rẩy, choáng váng.
- Có ngốc mới tự dày vò và làm khổ mình như thế, ngài Stak ạ - Gã người Đức nói với vẻ an ủi - Thực tình cũng chăng có gì đặc biệt xảy ra. Tất cả có thể đâu lại vào đấy, tất cả, tất nhiên là nếu ngài muốn. Danh dự nước Anh sẽ không sứt mẻ, cả danh dự của ngài cũng thế. Ngài hoàn toàn có thể yên tâm là sẽ không ai động đến ngài.
- Thế cuối cùng ngài cần gì ở tôi?
- Chuyện nhỏ thôi. Không có gì ghê gớm cả. Lợi dụng mối quan hệ thân thích giữa ngài và thiếu tướng Stewart, ngài phải xin phép để được về nước trong một ngày gần đây. Sau khi về nước, ngài phải gặp ông anh trai của ngài, người mà hiện giờ đang giữ một chức vụ quan trọng trong chính phủ Anh, và phải dùng ảnh hưởng của ngài, bắt ông ta chấm dứt việc nói xấu nước Đức mà hiện ông ta đang tiến hành trên diễn đàn của tờ báo mà chủ báo là bố vợ của ngài. Ông anh của ngài trong thời gian gần đây vẫn không ngớt lên tiếng nguyền rủa, chửi bới, nói xấu nước Đức chúng tôi. Thật buồn cười! Ngài hãy bảo với ông anh của ngài lấy ông Churchill, một con người biết nhìn xa trông rộng, mà làm gương. Những lời lẽ tuyệt hay của ông ta ở Fulton… Nói tóm lại, bằng mọi cách, ngài phải làm cho ông anh của ngài hiểu ra rằng, kẻ thù của nước Anh hiện nay là nước Nga, chứ không phải là những người Đức đáng thương, không may của chúng tôi. Phải giúp đỡ chúng tôi, bằng không, nền văn minh châu Âu sẽ diệt vong. Sao người ta lại có thể chặt cái cành mà người ta ngồi trên đó? Tôi hy vọng ngài hiểu ý tôi,
- Có thế thôi à? - Stak hỏi với vẻ ngạc nhiên - Ngài không có yêu cầu gì có liên quan đến cơ quan tình báo của tôi?
- Trời ơi! Chúng tôi cần gì đến những cái đó? Trong lĩnh vực này, thiết tưởng, bao giờ chúng ta cũng tìm được tiếng nói chung.
- Thưa ngài đại tá, ngài hãy làm ơn đừng tước hai cô nhân viên xuất sắc cửa tôi. Ai à…
Betkher vui vẻ cười to. Câu nói cuối cùng của Stak là lá cờ trắng đầu hàng.
- Có lẽ ngài nói đúng. Catherin Reigneker, cô nhân viên đánh máy với biệt hiệu “Stela”, hiện giờ tôi không cần nữa. Nhưng có điều ngài không được quá khắt khe với cô ta, còn bây giờ tôi có cái này muốn phiền ngài… Để đảm bảo chắc chắn, tôi muốn ngài sẽ viết cho tôi một bản cam đoan. Như thế tốt hơn. Tôi sẽ đọc cho ngài…
“Thế là mình đã bị hẳn xỏ mũi - Stak thầm nhủ, cầm lấy tờ giấy và cái bút gã người Đức đã chuẩn bị từ trước - Thì đã sao? - Suy cho cùng thì mình và hắn đang chiến đấu trên cùng một chiến tuyến mà bên kia là nước Nga cộng sản và đồng minh của nó. Mà có thể rồi đây, trong tương lai không xa, khi người Mỹ thành lập khối Bắc Đại Tây Dương, mình còn phải cộng tác với người Đức nữa”. Nghĩ thế, Stak cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
- Ngài đọc đi! - Hắn nói.