Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
8

❊ ❊ ❊

Lugunov đã nhiều lần đến Riga nên thành phố đối với anh không có gì xa lạ. Từ ga tàu hỏa, anh ta lên xe đi thẳng đến Iurmala với hy vọng là sẽ tìm được chỗ trọ ở đó. Nhưng mùa hè, kiếm được chỗ thuê trọ ở Iurmala không phải chuyện dễ. Cái bờ biển đẹp đẽ với những bãi tắm chạy dài đầy nắng đã thu hút về đây hàng nghìn người muốn được nghỉ ngơi, phơi nắng, tắm biển thoải mái. Lang thang hết đường phố này sang đường phố khác, gõ cửa hỏi thăm hết nhà này sang nhà khác suốt buổi, Lugunov lững thững đi ra bãi tắm, rồi cứ thế cuốc bộ qua khu Buduri, Dzintani và mãi đến Maiori mới gặp may. Người đàn ông mà anh ta hỏi, nhìn anh ta từ đầu đến chân một lượt rồi hỏi cộc lốc:

- Sinh viên?

Đang bực mình, Lugunov định trả lời là cái gì đó không quan trọng, nhưng rồi lại gượng cười đáp:

- Trước kia là sinh viên. Còn bây giờ là một nhà chuyên môn mới ra trường, hay nói theo cách nói của sách báo: kỹ sư.

- Thế thì theo tôi - Người đàn ông nói rồi quay người lê đôi dép trên hè phố, dọc đường không hề quay lại nhìn một lần nào.

“Lão ta không biết lịch sự một tí nào” - Lugunov nghĩ thế nhưng rồi cũng lẽo đẽo đi theo.

Người đàn ông dẫn Lugunov vào một ngõ hẹp, dừng lại trước dẫy hàng rào gỗ, mở cửa cho anh ta vào trước rồi gọi to:

- Vlasta! Ra đây! Tôi tìm cho bà một khách trọ đây này.

Từ trong nhà, một người đàn bà to béo, mặc áo trắng, đeo chiếc tạp dề đen trước ngực bước ra và dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn Lugunov chằm chằm một lúc lâu. vốn là một anh phớt đời và rất tự tin ở mình, thế mà lần này Lugunov cũng cảm thấy lúng túng dưới cái nhìn nghiêm khắc của bà kia.

- Ở lâu không? - Bà kia hỏi.

- Dạ, cháu xin ở mười ngày ạ - Lugunov đáp ngay.

- Mười ngày? Thế thì được. Cháu tôi vừa đi nghỉ, phải hai tuần nữa mới về, tôi sẽ cho anh ở phòng nó - Bà kia nói và chỉ tay về phía một góc nhà xây thêm khá tươm tất, có cửa ra vào riêng - Mời anh đi xem.

Một căn phòng nhỏ, ô cửa sổ chiếm gần hết một mặt tường, đối diện với ô cửa là giá để sách. Đồ đạc trong nhà chỉ vẻn vẹn một chiếc bàn con, một chiếc tủ, chiếc ghế cũ và chiếc giường sắt thấp tè, phủ một tấm thảm mỏng.

- Chăn đệm để trong tủ cả. Anh cứ gọi tôi là Vlasta Abertovna. Nhà tắm và hố xí sau nhà - Bà kia nói rồi định bỏ đi ra.

- Vlasta Abertovna, cảm ơn bác! Bác chờ cháu một lát. Giấy tờ của cháu đây, bác cầm lấy để đi đăng ký công an hộ cháu. Chắc phải trả tiền trọ cho bác trước.

- Ừ, tuy trọ mười ngày nhưng cũng nên đăng ký. Còn tiền, trước lúc đi anh trả cũng được - Người đàn bà cầm giấy tờ của Lugunov và đi ra.

“Vlasta, cái tên thật hợp với tính tình của bà ta” - Lugunov nhận xét, rồi mở va li lấy ra một chiếc quần mỏng, chiếc áo trắng, khăn mặt săng đan rồi quyết định đi ngay ra bãi tắm gần đấy.

Lugunov không tìm được chỗ tắm ngay vì bãi tắm chật ních người. Anh ta cởi quần áo ngoài, lội xuống, ngâm mình trong biển mát lạnh, ôn lại tất cả các kiểu bơi mà từ lâu anh đã dày công luyện tập trên sông Moscow hay hồ Clazma. Nước biển nâng anh ta lên, bập bềnh trên mặt nước thật dễ chịu. Tắm chán, Lugunov lên bờ phơi nắng, khoan khoái hít thở bầu không khí trong lành, thoảng hương thơm của hoa cỏ. Anh ta cảm thấy nhẹ nhõm, lâng lâng và có cảm tưởng đời là một chuỗi ngày hạnh phúc mà anh ta là người đang tắm mình trong dòng đời đó. Với một tâm trạng như thế, Lugunov đi dạo quanh bãi tắm, chơi bóng chuyền, bóng bàn với các cô gái. Hơn ba giờ, Lugunov đi vào quán ăn cơm.

Lugunov nhìn đồng hồ và sực nhớ đến cuộc gặp gỡ với Ema sắp tới, và không hiểu sao, những cảm giác lâng lâng, nhẹ nhõm giờ đây không còn nữa. Càng đến giờ hẹn, Lugunov càng thấy sợ.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.