- Nhìn vẻ mặt của anh, người ta khó nhận thấy anh đang suy nghĩ, lo lắng điều gì, nhưng ánh mắt… ánh mắt thì nói lên tất cả. Thế nào, mọi việc tốt lành chứ? Đúng thế không? - Khazer hỏi Liutse.
- Đúng thế, Paun ạ! Đấy là bằng chứng một lẩn nữa khẳng định giả thuyết của tôi, cho rằng kế hoạch càng đơn giản thì kết quả công tác càng tốt và việc thực hiện càng dễ dàng. Tôi đã làm quen với “anh chàng thợ săn” và người yêu của hắn. Bây giờ, bất cứ lúc nào, tôi cũng sẽ là một vị khách quý của họ. sắp tới, tôi sẽ sử dụng cái đó để phục vụ cho ý đồ của chúng ta. Kiếm được một nhân viên của phòng thiết kế để rồi thu thập những tài liệu cần thiết, như thế có nghĩa là chỉ dùng một mũi tên mà diệt được hai con thỏ cùng một lúc. Và như thế tốt hơn việc tự dấn thân vào lửa. Tôi nghĩ thế nào cũng mua chuộc, lợi dụng được hắn.
- Theo nhận xét của tôi về những sự việc tôi đã thấy được, mà những cái tôi nhìn được đó không nhiều lắm, thì Lotta cũng đã thành công trong nhiệm vụ của mình. Ít ra, cô ta đã làm quen được với gã thanh niên kia - Khazer nói.
- Tôi chưa gặp người tôi cử đi theo dõi Lotta, nhưng nếu anh nhìn thấy và có nhận xét như thế, thì chắc là mọi sự tốt lành rồi.
- Điều làm tôi băn khoăn không phải cái đó, mà là thái độ lưỡng lự, thiếu dứt khoát của Lotta. Rõ ràng Stak đã giáo dục cô ta không đến nơi đến chốn. Tôi sẽ phải đảm nhiệm việc đó thôi. Cũng có thể cô ta đang hy vọng và chờ đợi món quà mà tôi đang chuẩn bị trao cho cô ta. Chúng ta sẽ biết sau. Nhưng nếu Lotta vẫn cái đà như thế và không moi được gì ở Denisov thì bắt buộc chúng ta phải thủ tiêu cô ta. Và sau đó, tôi sẽ đi khỏi nhà này. Như thế an toàn hơn. Còn bây giờ - Liutse nhìn đồng hồ - tôi phải đi. Đưa chìa khóa xe đây. Tôi đi trả xe cho chủ nhân của nó.
- Mars, khoan đã! Anh làm như thế rất nguy hiểm. Để tôi chở anh đi có phải tốt hơn không? Giấy tờ thuê xe đứng tên tôi cơ mà.
- Có lẽ thế mà hay hơn đấy.
Mười phút sau, xe của Liutse dừng lại gần cổng chính của công viên trung tâm, Khazer trao chìa khóa xe cho Liutse rồi đi về phía ga tàu điện, còn Liutse thì xuống xe đi sâu vào công, viên, ở đó, “Dulken” đang chờ hắn.
Tượng Apolo đứng biệt lập với ngôi nhà cũ, nơi đây thường là chỗ trú mưa cho những người hay mơ ước hoặc những cặp uyên ương mỗi lần mưa đổ xuống bất ngờ. Tượng được làm bằng thứ đá trắng bóng, trơn nhẵn. Liutse bước vào ngôi nhà cũ lúc ấy vắng tanh, không một bóng người, rồi dựa lưng vào chiếc cột gỗ bóng nhẵn. Rodie, một cô gái xinh đẹp với đôi mắt xanh sâu thẳm ngày xưa, người mà một thời đã làm chọ Liutse mê mẩn, không biết bây giờ còn sống nữa không, và nếu còn sống thì ở đâu? Liutse đột nhiên cảm thấy cô đơn, buồn chán. Cái đó đã làm hắn ngạc nhiên, vì từ lâu, hắn vẫn nghĩ rằng trái tim, tâm hồn hắn không còn biết rung cảm trước những tình cảm lãng mạn ấy nữa.
Nghe tiếng chân bước, Liutse ngẩng đầu và nhận ra “Dulken” đang đi lại.
- Xin lỗi, tôi đến muộn - “Dulken” nói.
- Không sao. Ngồi xuống đây. Nói đi.
- Lotta đã hành động một cách rất khéo léo và con cá đã cắn câu. Tôi đã nhìn thấy Denisov dìu cô ta xuống, rồi cả hai cùng ngồi xuống một chiếc ghế đá. Hai người đã ngồi bên nhau như thế khá lâu và nói với nhau những điều gì đó. Có lẽ chỉ có thế thôi. Lotta thực sự là một cô gái đẹp. Hình như tôi cũng đã gặp cô ta ở đâu một lần.
Không thèm nghe những lời nhận xét của “Dulken”, Liutse nói ngay:
- Tốt lắm, anh “Dulken” ạ. Bao giờ anh cũng mang tới cho tôi những tin tốt lành. Tiếp tục theo dõi Denisov, một tuần nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau, cũng ở đây. Những lúc khác, nếu cần gặp anh, tôi sẽ tìm đến nhà. Chìa khóa xe đây, anh cầm lấy. Chứng từ tôi đốt hết rồi. Còn đây là món quà tặng anh… Thuốc lá “Kent” đấy - Liutse chìa cho hắn một bao thuốc lá bọc giấy bạc - Anh đi đi. Tôi ra sau.
Khi Liutse ra khỏi công viên thì chiếc xe không còn nữa…