Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Phomin không rẽ vào phòng làm việc của mình mà đi thẳng đến phòng khách sạn của đại tá Ktorov, và mặc dù đã được đồng chí sĩ quan trực ban báo trước là đại tá còn bận, anh vẫn mở cửa bước vào.

- Grigori Vasilevich - Vừa bước đến ngưỡng cửa, Phomin đã gọi to, nhưng rồi anh im ngay khi nhìn thấy đại tá đang nói chuyện điện thoại với một người nào đó.

Đại tá Ktorov đưa tay ra hiệu mời Phomin ngồi chờ và tiếp tục câu chuyện. Phomin ngồi xuống ghế. Năm phút sau, đại tá quay sang phía Phomin hỏi:

- Có chuyện gì vội vã thế?

- Xin lỗi. Nhưng có một tin rất quan trọng.

- Thế thì nói đi.

- Nhờ sự giúp đỡ của Enok, gần đây tôi đã làm quen được với một số nhân viên làm việc ở phòng thiết kế. Chúng tôi đã cho thành lập ở đó một nhóm bí mật theo dõi tình hình nhằm tăng cường bảo vệ phòng. Việc Pharler chết đột ngột đã bắt chúng ta phải cảnh giác hơn. Hôm qua, một công nhân của phòng đã kể cho tôi một câu chuyện đáng chú ý… Theo lời anh ta thì gần đây, Graber, bà già tạp vụ của phòng hay lân la dò hỏi những chuyện không cần thiết. Cách đây một tuần, bà ta đã hỏi anh ta cách sắp xếp, bố trí các két sắt trong phòng bảo mật, năm tháng sản xuất của chúng, xê-ri nào… Bà ta bảo là người chồng đã khuất của bà ta trước kia làm ở nhà máy két sắt, mà có thể chính ông ta làm ra những cái két mà bà bây giờ hàng ngày vẫn lau chùi. Anh ta đã nói cho bà ta biết là két sắt để ở phía trong, thậm chí còn để lộ số liệu một số két sắt nữa. Sau đó anh ta mới nhớ ra rằng những chiếc két ấy đã được sản xuất sau chiến tranh và bà kia chắc phải biết điều đó. Anh ta đâm ra nghi ngờ, vì một bà già vốn cáu kỉnh, cục cằn, không hiếu sao hay bỗng ướt át, tình cảm, nhớ thương chồng như vậy… Câu chuyện của anh công nhân nọ xem ra không có gì đáng chú ý, nhưng tôi đã cho điều tra. Với địa chỉ của Graber, tôi đến đồn công an. Ở đấy, một đồng chí tên là Bludner đã xác định giúp tôi bà ta là ai. Qua điều tra, tôi được biết chồng bà ta trước kia không hề làm két sắt, mà chỉ là người bán bánh mì, chết khi chiến tranh sắp kết thúc… - Phomin im lặng một phút để dò xét thái độ của đại tá.

- Anh cứ nói tiếp đi.

- Gần đây có một gã đàn ông đến xin nghỉ trọ trong nhà bà ta. Người này có những đặc điểm giống Mars. Số xe cũng hệt như số chiếc xe đã đậu gần nhà Pharler hôm nọ. Những người xung quanh nhà bà ta bảo rằng người đàn ông kia là người họ hàng bên chồng Graber.

- Bây giờ anh định làm gì?

- Tôi định sẽ tổ chức một cuộc phục kích.

- Thế anh định bắt Mars mà không cần phải điều tra à?

- Vâng. Tôi cho rằng chúng ta đã tìm được đầu mối. Nếu cứ ngồi chờ lỡ thấy động, hắn trốn mất thì sao?

- Anh nói đúng. Hiện giờ có những cơ sở bắt buộc chúng ta phải hành động gấp. Những biện pháp phòng ngừa của chúng ta, anh thấy đấy, bây giờ đã đưa lại những kết quả nhất định. Tôi muốn nói tới việc chúng ta đã cho tăng cường lực lượng bảo vệ phòng thiết kế, việc sử dụng Blombe, và điều cốt yếu là mối quan hệ giữa chúng ta với các tầng lớp nhân dân Đức ở đây. Nhờ những cái đó mới có được cái tin quan trọng hôm nay… Bây giờ chúng ta có thể rút ra những kết luận sơ bộ, anh có biết những kết luận ấy là gì không?

- Anh muốn nói đến nhóm gián điệp…?

- Đúng. Đây là một nhóm gián điệp được tổ chức chặt chẽ và có thể không phải chỉ một nhóm. Cho đến bây giờ ở một chừng mực nào đó, chúng ta đã xác định được mục đích của chúng.

- Theo tôi thì Phereman lãnh đạo một trong những nhóm đó - Phomin nhận định - Hắn ta vừa bắt đầu giở trò và đang tìm mọi cách để đột nhập vào phòng thiết kế. Lúc đầu tôi cho rằng Phereman và Mars chỉ là một. Nhưng gần đây tôi thấy dự đoán của mình là sai. Các đặc điểm bề ngoài không trùng khớp nhau. Phereman và Mars là hai điệp viên hoạt động riêng biệt. Mars là một địch thủ gan lì và lợi hại, và theo tôi có nhiều quyền lực lớn. Và cái tin vừa rồi là một bằng chứng nói lên rằng Mars có nhúng tay vào vụ ám hại kỹ sư Pharler. Đại tá thấy thế nào?

- Có thể là như thế. Việc hắn nghĩ ra cái trò lốp xe quả thật đơn giản mà khôn khéo. Chính Pharler phải tìm đến hắn. Nếu trên chiếc lốp xe cũ của kỹ sư Pharler không có mấy vết thủng thì chúng ta chắc đâu đã để ý đến hắn. Tôi không muốn nói đến những tin tức mà chúng ta vừa nhận được hôm nay. Nhưng tôi có nhận định rằng địch thủ của chúng ta đang cố làm nhanh nhiệm vụ để tẩu thoát. Bởi vì nếu không vội thì hắn ta đã không ám hại kỹ sư Pharler, mà tìm những con đường khác an toàn hơn. Rõ ràng là vì quá vội vàng nên hẳn đã quyết định thủ tiêu kỹ sư Pharler để đoạt lấy số tài liệu. Hắn đã thủ tiêu Pharler như thế nào? Điều này cần phải điều tra nghiên cứu để đi đến những kết luận chính xác. Nhưng rõ ràng là kẻ thù đã chuẩn bị từ trước và ngụy trang rất khéo léo. Thực ra, cho đến bây giờ, đây vẫn chỉ mới là giả thiết. Từ đó đến nay anh có nghe tin gì về cô người yêu của Pharler không? Cô ta đã gọi điện cho anh chưa?

- Thưa đại tá, chưa.

- Như thế lại hay hơn đấy. Nghĩa là Mars không muốn tìm gặp Berta. Hắn tin chắc rằng hắn đã đánh lạc hướng điều tra của chúng ta trong vụ này. Bây giờ đến chuyện những chiếc két sắt. Nếu Mars quan tâm đến những chiếc két sắt đó thì rõ ràng là bà già tạp vụ đã làm việc dưới sự chỉ đạo của hắn… Và chúng ta không có quyền loại bỏ cái khả năng hắn có thể liều lĩnh tìm cách đột nhập vào phòng thiết kế. Thực ra, cho đến bây giờ tôi cũng chưa hình dung được chúng sẽ vào phòng thiết kế bằng cách nào. Còn anh, Evgeni Nicolaievich ạ, anh cũng nên biết qua về những chiếc két sắt này. Chúng được sản xuất ở đâu, ai sản xuất… Biết đâu Mars sẽ đi tìm chìa khóa. Và như thế có thể chúng sẽ lần ra được đầu mối…

- Ngày mai tôi sẽ làm việc đó.

- Nên tiến hành ngay hôm nay. Không nên để chậm trễ. Chúng ta cần đi trước sự kiện…

Phomin vừa từ phòng đại tá Ktorov đi ra thì đồng chí trực ban gọi to:

- Đồng chí đại úy, hôm qua kỹ sư Denisov đến tìm anh nhưng anh không có nhà. Anh ấy nói rằng khi nào anh về thì gọi điện cho anh ấy ngay.

- Hôm qua à?

- Vâng. Tôi định báo với anh lúc nãy nhưng thấy anh vội nên…

Phomin chạy đến máy điện thoại.

- Victor, có chuyện gì xảy ra thế? Tôi về lúc nào ấy à? Về hơi khuya. Sao lại tiếc? Anh đã cùng Liuda đến tìm tôi? Xin lỗi, nhưng Liuda nào thế? Cái gì? Vâng tất nhiên… Tôi sẽ chờ anh.

- Tình hình mỗi lúc mỗi rối ren, căng thẳng thêm - Phomin lẩm bẩm bỏ máy điện thoại xuống, chạy như bay đến phòng đại tá Ktorov.

- Grigori Vasilevich. Thật là một điều sửng sốt. Nữ ca sĩ Lotta là người Nga và tên là Liutmila Borisova.

- Lotta Bo?

- Vâng, chính cô ta. Anh còn nhớ là tôi đã báo cáo với anh…

Mười giờ kém, Denisov cùng với một cô gái đến phòng đại úy Phomin. Đến cửa, anh nhường cho cô gái vào trước rồi bước vào. Cô gái tỏ ra lúng túng. Phomin, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng khi cô gái bắt đầu câu chuyện, cũng rất hồi hộp. Anh gọi cô thư ký của mình vào. Denisov thỉnh thoảng lại nói một vài câu giải thích, nhưng những lời giải thích của anh chỉ làm cho câu chuyện thêm khó hiểu.

- Victor, anh cứ để cô Borisova tự nhiên. Tôi tin rằng cô ấy biết rõ hơn anh. Anh chỉ làm cô ấy lúng túng thêm và bỏ những chỉ tiết cần thiết.

- Vâng, vâng! - Denisov khoát tay, đến ngồi xuống một chiếc ghế ở góc phòng.

Biết Phomin là một nhân viên dự thẩm và đang cần sự thật, Liutmila tự nhiên thấy không cần phải ngần ngại, đã kể lại tất cả.

- Cô nói rằng hắn ta không cho cô biết họ, chỉ nói tên là Mars? Chỉ có thế thôi thì quá ít, Liutmila ạ? Cô không biết gì về mối liên lạc của hắn ở Enburg này à? Tôi muốn hỏi những người của hắn, cô có biết gì về cái đó không?

- Không. Tôi không biết ai cả.

- Thế sau khi bỏ nhà cô, hắn đi đâu?

- Tôi cũng không biết nữa. Hắn không tin tôi nên không nói gì với tôi. Hắn chỉ muốn bắt tôi làm theo lệnh của hắn, mặc dù ngay buổi nói chuyện đầu tiên hôm mới gặp, tôi đã nói với hắn rằng tôi không thể giúp gì cho hắn. Và những người mà hắn đang tìm gặp, tôi không biết ai hết, bởi vì ngoài nơi làm việc, tôi không đi đâu cả. Ở nhà, chúng tôi gặp nhau rất ít. Thường là buổi sáng. Hôm đi, hắn nói rằng sau này hắn có thể còn trở lại.

- Tất nhiên, dù sao thì cô cũng đã nhận lời thực hiện nhiệm vụ hắn giao là làm quen với kỹ sư Denisov.

- Không! Không! Trong việc này Liutmila không liên quan gì cả - Denisov nóng nảy đứng dậy nói to.

- Victor, anh cứ bình tĩnh, để mặc tôi - Phomin ngắt lời - Tôi có nhiệm vụ phải điều tra…

- Hôm ở Leipzig, khi đến bên Victor, thậm chí tôi đã quên hết lời dặn của Mars. Sau đó, trên đường về, tôi nghĩ tôi sẽ nói với Mars là không làm quen được. Có thế thôi. Xin cứ tin là tôi hoàn toàn không muốn nhúng tay vào cái công việc mà theo tôi là đen tối và không tốt này. Hôm đó, thực tình tôi bị chóng mặt thật, cũng may có Victor đứng bên đã dìu tôi xuống. Tôi đã không hề đóng kịch tý nào.

- Đóng kịch?

- Vâng. Đó là cách nói của Mars.

- Thế còn sau đó?

- Hôm đó mãi khuya tôi mới về đến nhà. Mars đến, mang theo một món quà và chúc mừng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc. Lúc ấy tôi mới hiểu là tôi bị theo dõi, có thể chính Mars mà tôi không biết. Sau đó hắn chỉ thị tôi tìm cách gặp lại Victor, tôi đã liều lĩnh nói dối là cái đó tôi không làm nổi vì Denisov không bao giờ đến quán cà phê, nơi tôi làm việc. Không hiểu đúng hay không nhưng tôi có cảm giác như Mars tin tôi thật. Sau đó mấy hôm, Mars đột nhiên thu dọn đồ đạc và ra đi. Trước lúc đi, hắn gọi tôi đến nói rằng sẽ có người khác đến lấy va li cho hắn.

- Hắn đến nhà cô bằng xe con?

- Vâng. Hắn có chiếc xe du lịch. Nó xuất hiện hai, ba ngày sau khi hắn đến. Lần ấy đúng là hắn đã đi xe đến.

- Nếu biết được số xe của hắn thì tốt quá…

- Tôi có thể nói với ông điều đó - Liutmila nói nhanh sau một phút im lặng - Hôm ấy, khi Mars ra về, tôi nhìn qua cửa sổ và tình cờ nhìn thấy số xe 69-23-23. Trước đó, tôi cũng có lần nhìn thấy số xe đó nhưng không biết là xe của ai. Tôi nghĩ có lẽ tôi nhớ đúng bởi vì trí nhớ của tôi không đến nỗi… Từ lâu, vì nghề nghiệp bắt buộc phải nhớ các bản nhạc, lời hát nên tôi đã tự luyện cho mình một trí nhớ tốt… Hơn nữa, trong số xe có bốn chữ số giống nhau. Nếu nhầm thì nhầm hai con số đầu 69. Nhưng tôi nghĩ là không nhầm.

- Có được trí nhớ như cô thì thật là tuyệt - Lần đầu tiên, Phomin mỉm cười - Nếu cô không nhầm thì đó là một điều đáng mừng. Victor, bây giờ anh hiểu rồi chứ, đây là cả một chuỗi dây xích. Thậm chí không phải là dây xích nữa, mà là một chùm móc câu. Tôi muốn hỏi cô câu cuối cùng. Tại sao cô không nói với chúng tôi chuyện này sớm hơn? Trong trường hợp này, tôi không muốn nói rằng, nhất thiết cô phải đến nói với chúng tôi, cơ quan an ninh quốc gia, mà có thể là bộ tư lệnh quân quản Xô viết chẳng hạn?

- Thực tình tôi không biết trả lời thế nào. Lúc đầu, tôi không hình dung được mọi chuyện nên đã tin lời Stak. Sau đó, bẵng đi một thời gian không thấy gì, tôi an phận với hoàn cảnh của mình và thầm hy vọng người ta sẽ để tôi yên. Nhưng đến lúc Mars chỉ thị cho tôi làm quen với Victor, tôi mới hiểu ra là tôi đã nhầm. Tôi đã tìm cách từ chối không làm theo chỉ thị của Mars, nhưng hắn đã dọa nạt. Vì sợ nên tôi đành phải tuân theo. Tôi không dám chống lại Mars, nhưng định bụng làm quen với Victor, tôi sẽ nói hết cho anh ấy biết mọi chuyện. Có như thế tôi mới có thể giúp Victor tránh khỏi tai họa. Đó cũng là lối thoát duy nhất của tôi. Sau này, nếu bắt được Mars, ông sẽ xác minh những lời tôi nói đúng như sự thật.

- Thôi, hôm nay thế là đủ - Phomin nói - Để tránh những rắc rối có thế xảy ra, từ nay, tạm thời cô không được gặp Victor. Còn về phần cô, cô cũng không phải lo lắng gì cả, chúng tôi sẽ không để cô một mình. Nếu Mars đến, cô cứ đối xử như trước. Hắn giao cho cô nhiệm vụ gì cô cứ nhận, đừng từ chối. Còn đây là số điện thoại của tôi. Nhưng phải cẩn thận. Qua ống nghe, nếu cô nghe có giọng phụ nữ thì cứ hỏi “Ai đấy?”. Cô chỉ được nói nếu như đầu dây đằng kia người ta trả lời: “Tôi, Aleksandra Alekseievna đây”. Cô đến trình diện với chúng tôi như thế này là rất tốt. Thực ra, nếu cô đến sớm thì hay hơn. Còn sau này thế nào, chúng ta sẽ bàn sau, khi chúng tôi bắt được Mars.

- Chắc ông không thể hình dung nổi, giờ đây, sau khi nói hết mọi chuyện với ông, tôi có cảm tưởng như vừa trút được gánh nặng như thế nào - Liutmila nói rồi ôm mặt khóc nức nở.

- Liutmila, cô nên cứng rắn hơn. Hơn bao giờ hết, lúc này cô cần bình tĩnh và tỉnh táo - Phomin nói rồi quay sang phía Denisov - Victor, chắc bây giờ anh đã hiểu tình hình nghiêm trọng như thế nào rồi chứ? Tôi yêu cầu anh phải thận trọng hơn. Hai, ba ngày tới, anh không nên ra khỏi thành phố một mình. Anh có thể làm việc ở nhà, cần gặp ai, anh cứ gọi điện mời họ đến. Sau này, nếu tình hình có gì thay đổi, tôi cho anh biết….

- Xin tuân lệnh - Denisov vung hai tay lên cao, đáp.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.