- Tôi biết trước mà - Phomin tắt máy ghi âm - Thế mà anh, Iuri Mikhailovich, anh cứ tưởng là hắn sẽ khai ngay.
- Không. Tôi không tưởng thế đâu, Evgeni Nicolaievich. Tôi biết thế nào hắn cũng sẽ chối quanh, nhưng việc hắn phủ nhận tất cả thì thật là…
- Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Chẳng qua cũng vì anh cho rằng hắn sẽ nói huyên thuyên, nhưng không, hẳn đã chọn một con đường khác, hắn thực hiện nguyên tắc càng nói ít bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Còn nếu đã nói thì chỉ nói những điều mà hắn cho là cần thiết.
- Vâng. Nhưng hắn lại phủ định tất cả.
- Tức là anh muốn nói đến mối quan hệ giữa hắn và Lugunov? Hắn cũng không biết cả việc Liutmila còn sống. Zandle không phải là Ema. Cô ta ngây thơ hơn nên đã khai hết trong vòng hai giờ. Ta xem Gartenfen đang nghĩ gì về ta? Hắn đoán chắc ta chỉ biết cái tiểu sử hoàn toàn không lương thiện của hắn. Còn Lugunov thì hắn sẽ chối phăng là không biết. Cô cháu của hắn đẹp thế, thế nào mà chẳng có một chàng trai nhòm ngó… Thế thôi. Theo tôi, có lẽ bây giờ đã đến lúc chúng ta phải tung chủ bài của mình ra. Iuri Mikhailovich, nhờ anh cho người gọi hắn lên đây..
Mười phút sau, Gartenfen được dẫn vào. Hắn nhìn Phomin chằm chằm rồi bình tĩnh, rất bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện và hỏi bằng một giọng hết sức lãnh đạm:
- Hôm qua, ngay sau khi hỏi cung, tôi đã yêu cầu các ông trả lại cho tôi chiếc kính, mắt tôi không thể chịu được ánh sáng, thế mà các ông…
“Rõ ràng là hắn đã mổ để làm lại khuôn mặt - Phomin nghĩ thầm - Thế mà Petrov đã nhận ra, khá thật. Kể ra nhìn kỹ, cũng có cái giống chứ không phải không” - Rồi ông nói to:
- Iuri Mikhailovich, đưa hộ kính cho ông ta.
- Ông không nghĩ rằng tôi có thể tự tử à? - Gartenfen cười - Tự tử là một sự phung phí tính mạng quá mức, không thể tha thứ được. Vì chúng ta không phải là những chủ nhân của cuộc sống này, mà chỉ là những người khách tạm bợ của nó. Sống được bao nhiêu mà đòi tự tử?
- Tôi còn nhớ, cách đây hai mươi lăm năm, một kẻ đồng nghiệp với ông cũng đã định làm một việc tương tự trước mặt tôi. Nhưng người ta đã không cho hắn làm cái việc mà ông cho là ngu ngốc đó, và vì thể mà hắn vẫn còn được sống đến bây giờ.
- Đúng, tự tử là một sự ngu dốt và xa xỉ không thể tha thứ được - Gartenfen nói. Bây giờ mang kính, hắn lại càng được dịp nhìn kỹ Phomin.
- Ông nói đúng. Người đó bao giờ cũng xa xỉ, nhất là sự sống của người khác.
- Xin lỗi, phải chăng những hồi tưởng của ông có liên quan đến chuyện này? Tôi cũng rất thích hồi tưởng, nhưng chỉ hồi tưởng khi ngồi trong tổ ấm gia đình.
Thực tình, Gartenfen biết rõ người đang ngồi trước mặt hắn là ai, và nhận thức được rằng giờ đây hắn không còn lối thoát nữa… Hắn cảm thấy nỗi lo sợ mỗi lúc một tăng lên, mặc dù ngoài miệng, hắn vẫn làm ra vẻ bình tĩnh, nói những câu châm chọc và hài hước. Hắn tìm cách đoán biết người này đã biết những gì về hắn. Hắn biết đối thủ của hắn là người rất lịch sự, nhưng rất kiên quyết với kẻ thù của mình.
- Tôi sẽ cố gắng nhắc lại cho ông một số điều: Ông không phải là thương gia Gartenfen, cũng không phải là Mars Liutse, mà là công tước Cut Von Zandle, nhân viên tình báo theo nghề nghiệp, và giết người theo lý tưởng. Những người như ông chỉ có một con đường, con đường đó ông biết. Chúng ta là người quen cũ của nhau, mà chắc ông đã nhận ra điều ấy. Chị Denisova cũng biết rất rõ về ông. Tôi báo cho ông biết, chị ấy hiện vẫn còn sống.
Mặt Gartenfen tái đi. Nhưng hắn bình tĩnh lại, cố mỉm cười, nói dằn từng tiếng:
- Và ông, vẫn như xưa, ông vẫn thích nói cao xa, bóng bẩy. Nhưng với những người như tôi, cái đó chẳng nghĩa lý gì. Không biết ông có những tang chứng gì?
- Tang chứng, cái đó rất nhiều, thừa đủ để vĩnh viễn loại ông ra ngoài cuộc chơi. Bản tự thú của Kilmer, đủ chưa? Và cả cái chứng giật giật ở má phải mà các phép phẫu thuật không tài nào xóa khỏi mặt ông nữa. Đó là tôi chưa muốn nói đến những chi tiết nhỏ nhặt như dấu tay.
Gartenfen chau mày, vẻ ngạc nhiên.
- Vâng, vâng. Cái màng mỏng ông dùng để bọc mấy đầu ngón tay có chỗ rách và… Ông còn muốn tôi nêu tang chứng nữa không?
- Cảm ơn! Ông thật quá nhã nhặn. Trong cái suy luận của ông cũng có nhiều cái đúng. Tôi nói “có nhiều cái đúng” bởi vì ông đã nhầm một điều, những người như tôi, không bao giờ người ta giết. Ông đã không úp mở nhắc đến cái chết với tôi mấy lần. Những người như tôi người ta phải đổi, như các ông đã từng đổi Paun và Vin. Tôi hy vọng họ cũng sẽ đổi cả Zandle này. Hơn nữa, quyền lựa chọn của các ông rất lớn, hiển nhiên giờ tôi không chỉ là đại diện của một nước.
- Thôi, đừng quanh co nữa, và cũng đừng mơ ước đến việc đổi chác. Những người như Paun và Vin không có nợ máu với chúng tôi. Thôi, chúng ta bắt đầu: Họ, tên, năm và nơi sinh - Đại tá Phomin bắt đầu hỏi cung, như ông; vẫn bắt đầu các cuộc hỏi cung khác.
Hết.