Ngả người sau đệm xe, Lotta đảo mắt nhìn cảnh vật hai bên đường. Từ trong bụi cây, một chú thỏ trắng co chân chạy qua rồi ngồi bên vệ đường, dỏng hai cái tai dài lên trời, ngơ ngác nhìn theo chiếc xe đang lao nhanh. Lotta quay đầu nhìn lại, mãi tới lúc chiếc xe rẽ vào một con đường vòng. Mải nhìn, Lotta không nhận thấy xe đã đưa cô vào thành phố, cô giật mình như chợt tỉnh khi người lái xe ít nói hỏi cô:
- Kia là đài kỷ niệm “Chiến thắng” mà tôi được lệnh chở cô đến.
- Cảm ơn! Anh chờ tôi ở đây. Tôi sẽ quay lại ngay… Độ một giờ thôi.
- Vâng. Bao lâu cũng được. Họ trả tiền thuê tôi một ngày…
Chiếc xe du lịch của đoàn tham quan đậu cách chiếc xe con của Lotta không xa. Nó cũng vừa đến xong. Mọi người đang xuống xe. Đứng sau chiếc xe con của mình, Lotta chăm chú theo dõi đoàn người vui nhộn vừa xuống quây quanh một người đang nói. Rồi đoàn người tản ra thành nhiều tốp nhỏ. Cùng lúc đó, Lotta nhận ra Denisov. “Đến lúc rồi”, cô ta nghĩ thầm rồi đi về phía đài kỷ niệm.
Lúc đầu, Denisov cùng mọi người ngẩng đầu nhìn lên đài kỷ niệm, thỉnh thoảng họ nói với nhau một vài câu gì đó. Nghĩa là chưa đến lúc lại gần Denisov vì anh đang đứng ngoài. Lotta đứng cách xa đoàn tham quan và nhận thấy trong đoàn có mấy người Đức.
Đột nhiên cô thấy sợ. “Trời ơi, mình đang làm gì ở đây thế này - Cô thầm nhủ - Tại sao mình phải ngoan ngoãn làm theo lời Liutse?”. Nhưng liền đó, trước mắt cô hiện rõ ánh mắt dữ tợn và giọng nói lạnh lùng, hăm dọa của hắn. Không, bây giờ dù sao cô cũng phải làm cái công việc mà Liutse đã giao cho cô.
Đoàn tham quan lần lượt bước vào phòng trưng bày. Một nhân viên của đài kỷ niệm khuyên mọi người leo lên đỉnh tháp và nói thêm rằng, muốn leo lên đỉnh tháp phải leo hàng trăm bậc thang dốc đứng, vì thế, ai yếu tim hoặc chóng mặt thì tốt nhất ở lại phía dưới.
Lotta đến bên đoàn người tham quan và cảm thấy Denisov đang nhìn cô. Để xua đuổi những ý nghĩ khó chịu, cô tập trung, chăm chú xem. Một lúc sau, vô tình Denisov đi cạnh Lotta, gần đến nỗi Lotta cảm thấy hơi thở nóng hổi của anh bên gáy mình. Và khi cô vấp suýt ngã thật sự thì Denisov đã đỡ cô. Rồi hai người cùng leo lên bậc thang, từng bậc một lên đỉnh tháp. Mọi người vừa leo bậc vừa thở dốc, cuối cùng đã lên tới đỉnh tháp. Ở đấy có một chỗ trống nhỏ khá chật chội.
Lotta tì tay đứng dựa vào thành đá, nhìn xuống. Phía dưới là cảnh thành phố trải rộng với bao màu sắc. Cỏ xanh mọc kín dọc các dãy nhà bị bom phá nặng, che lấp một phần sự đổ vỡ. Cạnh chân tượng đài, các đường tỏa ra chi chít, lác đác những chấm người đi lại trên phố, ô tô nối đuôi nhau bò đi như những con bọ hung chậm chạp.
Lotta cảm thấy chóng mặt. Chiều cao bắt đầu làm cô sợ. Văng vẳng bên tai cô lời dặn dò của Liutse: “Cô cứ giả vờ làm rơi chiếc khăn… Cô là nghệ sĩ cơ mà… tôi không phải dạy cô”… Và rồi, không nghĩ gì cả, cô quay người lại định tỳ người vào bậc thang, đi xuống.
- Cô mệt à? - Một cánh tay to khỏe nhẹ nhàng đỡ cô.
- Cảm ơn anh! - Lotta nhắm mắt lại. Cô không thấy chóng mặt nữa nhưng ý nghĩ một người nào đấy vô hình, đầy phép thuật như Mefistofen của Goethe đang điều khiển mọi việc vẫn làm cô hoảng sợ. Người mà cô có nhiệm vụ phải theo đuổi, làm quen, bây giờ lại chính đang đến với cô, luôn có mặt bên cô.
- Cô để tôi dìu xuống vậy - Denisov ấp úng mãi mới nói được bằng tiếng Đức - Cô giữ vai tôi, ta cùng xuống.
Denisov cố bước thật chậm để Lotta khỏi ngã. Khi cả hai xuống đất, anh dẫn cô lại ngồi ở một chiếc ghế đá.
- Xin lỗi… vì tôi mà anh phải bỏ mất dịp ngắm cảnh thành phố - Lotta khẽ nói.
- Không sao - Denisov ngồi xuống bên cạnh - Tôi đã xem qua rồi. Bây giờ chỉ lo có lạc người trong đoàn không. Ở đây có ngôi nhà thờ kiến trúc Nga, người ta bảo đẹp lắm…
- Tôi không biết. Tôi cũng đến đây tham quan lần đầu, từ Enburg.
- Tôi cũng từ Enburg. Nói đúng hơn là tôi từ nước Nga, tôi là người Moscow. Cô hiểu những điều tôi nói chứ? Nhìn cô quen quá, hình như tôi đã gặp cô ở đâu một lần rồi thì phải?
- Có thể anh đã nhìn thấy tôi ở quán cà phê trên phố Gauberstrasse. Tôi là ca sĩ ở đấy.
- Có thể lắm. Một lần tôi và một người bạn nữa đã ăn cơm ở đấy. Ồ, đúng rồi! Bây giờ thế nào tôi cũng sẽ đến một lần nữa.
- Mời anh lại, tôi sẽ rất sung sướng được tiếp anh ở đấy. Ngày mai nhé. Tôi sẽ hát tặng riêng anh một bài gì đấy - Lotta cảm thấy lúng túng vì cô có cảm tình với người thanh niên ngồi bên. Mọi việc xảy ra không có gì liên quan đến những mâu thuẫn nội tâm mà cô phải đấu tranh, dằn vặt trước lúc đi Leipzig - Thôi cảm ơn anh, tôi đỡ rồi. Anh đi lên với đoàn, kẻo…
- Họ xuống kia rồi - Denisov chỉ tay về phía đoàn người, đứng dậy - Xin nhận lời mời của cô…
- Cũng như đài kỷ niệm “Chiến thắng” - Denisov chợt nghe giọng nói quen quen của Guskov khi anh đến gần - Nhà thờ Thánh Alexia được xây nhân dịp một trăm năm ngày chiến thắng ở Leipzig, và để kỷ niệm chiến công của hai mươi nghìn chiến sĩ người Nga đã ngã xuống ở đây. Nhà thờ được xây theo bản thiết kế của kiến trúc sư Pacrovski, bằng bàn tay của những người thợ khéo léo, vô danh của nước Nga, tiền do nhân dân tự nguyện góp. Đỉnh tháp bằng vàng, hồi đại chiến thứ hai, một viên tướng của quân đội Hitler đã hạ lệnh cho lính leo lên đập xuống và chở đi. Sau chiến tranh đã được xây dựng lại. Trong tu viện là cả một kho báu về nghệ thuật hội họa, tượng và phù điêu về các trận chiến đấu đã xảy ra ở Leipzig.
Có mấy chiến sĩ Hồng quân Xô viết đi tham quan, vì mải nghe những lời giới thiệu của Guskov đã nhập vào đoàn, một người hỏi:
- Xin lỗi, đồng chí có thể cho chúng tôi biết, tu viện đã được xây dựng theo lối kiến trúc nào không?
- Tất nhiên - Guskov mỉm cười - Nhà thờ này được xây dựng theo kiểu nhà thờ Vemexelnia ở Moscow. Có ai hỏi gì nữa không? - Anh nhìn mọi người - Không, thế thì chúng ta cùng đi vào phía trong. Các bạn hãy nhìn kỹ bức tranh Thánh - Anh tiếp tục khi mọi người đã đứng vây quanh - Đây là bức tranh Thánh lớn nhất tu viện. Nó là công trình của một nhà nghệ thuật người Moscow, tên là Emelianov, học trò của Vasnesov. Một phần được vẽ theo kiểu Nga cổ, một phần sao lại các bức tranh Vasnesov đã vẽ trước đây. Bây giờ các bạn có thể lại gần xem, sau đó, chúng ta sẽ đến nơi chôn cất thi hài một số anh hùng đã tham gia trận đánh.