Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Chiếc “Volga” taxi có hình bàn cờ hai bên hông quay ngoặt và dừng lại trước cổng tu viện Novodisse. Chiếc đèn xanh sau tấm kính đằng trước bật sáng. Người khách rút ví trả tiền xe, còn cô gái cùng đi mở cửa ra trước, rồi nhẹ nhàng nhảy lên hè phố.

Cô mặc rất diện, hợp thời trang, chiếc váy ngắn càng làm tăng thêm vẻ đẹp cân đối của đôi chân. Cô có dáng đi rất quý phái, thường có ở những cô gái đẹp biết giá trị bản thân mình mà mỗi lần ra phố đều có cảm tưởng là cả thế giới đang ngắm mình. Người đàn ông cùng đi với cô phải bước nhanh mới kịp. Ông ta mặc bộ complet màu xám bó sát thân hình khỏe mạnh. Mái tóc chải ngược, bồng bềnh, điểm bạc khá nhiều, chứng tỏ ông ta không lấy làm gì trẻ. Ngoài chiếc kính đen to che gần nửa mặt, ông ta chẳng còn gì đáng chú ý. Hai người sánh bước đi qua tu viện rồi rẽ về phía nghĩa địa cũ, Đến nơi, người đàn ông nhìn đồng hồ rồi nói với cô gái cùng đi:

- Bác cháu mình đến sớm quá, còn lâu mới đến giờ hẹn - Người đàn ông nhìn đồng hồ nói - Đi xem bảo tàng chứ? Bác chưa được xem lần nào.

- Ta xuống tầng ngầm hay hơn, xem thi hài của nữ hoàng Sofia, chị gái của vua Pierre đệ nhất và thi hài một số người khác. Kể cũng tò mò muốn biết bây giờ họ trông thế nào. Cháu đã xem bảo tàng. Ở đây, ngoài mấy bộ áo bào của nhà vua với mấy bức tượng thánh, chẳng có gì đáng xem cả.

- Bác thì đi đâu cũng được, chỉ cần thời gian chong chóng trôi qua. Còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn.

Nhìn qua, hai người kia không có gì đáng chú ý. Nhưng nếu chú ý theo dõi, mọi người sẽ ngạc nhiên vì thái độ của họ. Từ bảo tàng ra, hai người đi cách xa nhau, như không hề quen biết. Cô gái một mình đi vào nghĩa địa, thỉnh thoảng dừng lại đọc những hàng chữ trên bia đá, ngắm nghía những bức tượng… Người đàn ông đi cách xa, không thèm để ý cô gái. Nghĩa địa vắng vẻ, yên tĩnh. Khách tham quan khẽ thì thầm nói chuyện với nhau, mà giờ này, kể ra cũng chưa đông người lắm.

Cô gái đến bên một gốc cây cổ thụ. Trên chiếc ghế đá gần đó, một thanh niên ngồi cúi đầu vẽ một hình gì đó trên quyển sổ tay.

Thoạt nhìn tưởng anh ta như đang mải mê vẽ, không chú ý gì tới xung quanh, nhưng cô gái vừa từ phía sau bụi cây đi ra, anh ta đã bỏ bút xuống:

- Ema, em thân yêu, anh chờ em mãi.

- Em biết anh sẽ sung sướng - Cô gái mỉm cười giơ tay ra phía trước. Người thanh niên nhẹ nhăng cầm lấy, nâng lên hôn.

- Em ngồi xuống đi, Ema ở đây yên tĩnh, vắng vẻ, chẳng ai nhìn ngó gì đâu.

Nhưng người thanh niên đã nhầm. Trong một bụi cây gần đó, người đàn ông cùng đi với cô gái lúc nãy đã nhìn thấy tất cả. Ông ta chọn một chỗ thuận tiện và đang hướng ống kính của chiếc máy ảnh nhỏ xíu về phía họ.

- Ema, anh đã tìm được quyển sách hôm nọ em nói. Tìm mãi mới được. Nó là một quyển sách rất hiếm. Cũng dễ hiểu thôi. Người ta tranh nhau mua hết ngay, nhất là những người thích du lịch như ông bác của em. Trong sách có vẽ tất cả các hệ thống đường bộ trên địa phận Liên Xô. Giá mà bác em có ô tô, bác em sẽ quý quyển này hơn nữa.

- Cảm ơn anh, Michel! Bác em sẽ rất sung sướng khi nhìn thấy nó. Anh cầm lấy cái này… Đây là của em tặng anh. Phải nhờ bác tìm mãi mới được - Cô gái nói rồi đưa cho người thanh niên một chiếc hộp bằng các-tông - Anh mở ra đi.

Người thanh niên nhẹ nhàng mở nắp hộp, hoa mắt sung sướng khi thấy trước mặt là chiếc máy ghi âm nhỏ, đẹp, sáng lấp lánh.

- Bác em bảo đây là loại tốt nhất hiện nay - Cô gái nói - Máy có hai loa dự phòng, nó ở đằng sau, anh mở ra mà xem.

Chiếc máy ảnh sau bụi cây đã chụp cảnh hai người trao đổi quà tặng. Anh thanh niên mở nắp máy, phía trong quả có hai chiếc loa loại nhỏ thật.

- Stereo?

- Vâng, còn đây là băng. Tiếc là chỉ có bốn băng thôi, nhưng mỗi băng dài một trăm hai mươi mét. Băng mới nguyên. Máy có thể dùng cả pin lẫn điện đấy.

- Ema, cảm ơn em! Thật anh không biết nói gì nữa. Từ lâu anh vẫn ước một chiếc máy như thế này. Em biết không, anh đã làm quen với rất nhiều cửa hàng bán đồ cũ nhưng vẫn không tài nào mua được. Ở nước anh, không biết bao giờ người ta mới làm được những chiếc máy như thế. Chỉ thấy nói ầm ĩ: làm thật tốt, thật nhiều, nhưng thực tế thì…

- Sao anh lại nói thể. Phải chờ đợi, anh Michel ạ. Cần phải biết chờ đợi và hy vọng. Anh sẽ có tất cả những gì anh muốn - Nói rồi, cô nhẹ nhàng hôn lên má anh - Anh là một thanh niên đẹp và thông minh.

- Lúc nào mới có chứ? - Người thanh niên nói rồi ôm cô gái vào lòng, nhìn thẳng vào mắt cô - Anh muốn tin… nhưng anh cần em lúc này… Lúc này, em hiểu chứ? Lúc này chứ không phải ngày mai. Ema, anh yêu em, yêu em tha thiết. Anh cảm thấy mình hay mơ ước hão huyền. Không biết làm gì cho em, không biết lấy gì tặng em. Còn những cuộc gặp gỡ như thế này… - Người thanh niên cúi xuống định hôn, nhưng cô gái nhẹ nhàng đẩy ra.

- Michel, anh thương yêu của em. Đừng làm thế. Anh nên nhớ rằng chúng ta đang ngồi trong nghĩa địa - Ema nhẹ nhàng để lòng bàn tay mình lên môi anh - Phải biết chờ đợi và hy vọng, anh ạ. Thế nào, anh sẽ cùng đi Riga với em chứ?

- Ừ, anh sẽ đi. Tất nhiên, tất nhiên là thế! Anh sẵn sàng đi với em tới tận chân trời góc biển. sẵn sàng…

- Được rồi, còn em, bây giờ em đi. Ba ngày nữa chúng ta gặp nhau ở Riga, cạnh tượng Rainita, trong công viên ấy mà, từ sáu đến bảy giờ nhé. Anh chẳng bảo anh đã tới Riga đấy ư?

- Vâng, anh rất yêu Riga.

- Chúng mình sẽ cùng sống với nhau ở đấy mấy ngày. Lại được hưởng những giờ phút hạnh phúc như hồi ở miền Nam. Thôi, em đi đây. Anh đừng giận nhé.

- Sao em vội thế? Em ngồi với anh ít phút nữa đi.

- Xin lỗi, em không thể ở lại được nữa. Bác em đang nóng lòng chờ em ở khách sạn. Mặc dù rất thương yêu và chiều chuộng em, nhưng bác em không thích em đi chơi về muộn. Bác em sẽ lo lắng, bởi vì dù sao, Moscow đối với em cũng còn mới lạ. Em là người nước ngoài. Anh tìm được nơi này tuyệt thật - Ema đứng dậy nhìn quanh - Anh hãy nhìn kỹ chiếc ghế đá này.

Người thanh niên đứng dậy, vẫn không rời bàn tay cô gái.

- Anh thấy chẳng có gì đặc biệt, cũng như bao chiếc khác.

- Không phải thế. Anh hãy nhìn kỹ và nhớ cái ghế này. cần phải thế….

- Anh đã nhìn kỹ và đã nhớ mặc dù vẫn không hiểu làm thế để làm gì.

- Sau này anh sẽ hiểu - Nói rồi, bằng một cử chỉ mềm mại, duyên dáng, cô gái nhẹ nhàng hôn lên môi người thanh niên và bỏ đi, uốn éo trên đôi guốc cao gót.

Khi Ema đi khỏi, người thanh niên quay lại nhìn kỹ chân chiếc ghế đá một lần nữa rồi lắc đầu, mở hộp lấy máy ghi âm khoác lên vai, cắp chiếc hộp không trong tay và khoan khoái bước ra khỏi nghĩa địa.

Vừa ra khỏi cổng, anh ta gặp một người thanh niên mặc chiếc áo kẻ sọc mới tinh, anh ta lại gần và nhận ra Boris Khriabin, một người bạn cũ.

- Lugunov? chào cậu! - Người thanh niên mặc áo kẻ sọc nói - Làm gì ở đây thế?

- Đi dạo mát. ..

- Một mình à? Tìm được chỗ yên tĩnh đấy nhỉ?!

- Còn cậu?

- Mình đi với mấy người nữa… mấy người khách du lịch Thụy Điển - Khriabin nháy mắt ranh mãnh - Có việc. Họ nhờ mình dẫn đi xem tu Viện Novodisse và thành phố…

- Cậu vẫn chưa bỏ cái trò đó à? Cậu xem đấy, coi chừng lại như Vanca…

- Ôi, cậu dưng lo, bố mẹ tớ có vai vế và nói chung… Còn mẹ cậu dạo này thế nào?

- Cảm ơn! - Vì không muốn nói chuyện với Khriabin, Lugunov trả lời cộc lốc, định bỏ đi. Cuộc gặp gỡ bất ngờ đã gợi lên trong tâm trí anh những kỷ niệm đau buồn của cái thời mà anh và Khriabin chơi cùng hội với Vanca. Hồi đó, Lugunov giữ vai trò quan trọng của hội. Mọi người trong hội đã làm hết mọi việc, còn anh ta mặc dù không từ chối tham gia, nhưng đã tranh luận, ngăn cản cái này cái nọ. “Cậu là một sinh viên xuất sắc - Vanca đã từng nói với anh ta hồi đó như thế - Con đường của cậu đầy hoa, còn bọn tớ, suốt đời xơi “ngỗng”, bị đuổi khỏi ghế sinh viên”. Anh ta đã nổi giận nhưng không từ bỏ hội. Còn Khriabin thì nói ra vẻ triết lý: “Chúng mình không bán nước mà chỉ phe phẩy ghẻ rách. Cậu ngớ ngẩn lắm, mẹ cậu đã không còn đủ sức chắt bóp từng copek để nuôi cậu nữa rồi”. Lugunov không thích Vanca vì hắn càn rỡ, nhưng biết tổ chức những buổi dạ hội vui nhộn. Còn một cái nữa đã ràng buộc ba người, đó là quan niệm về cuộc sống.

- Ồ, cậu đào được cái này ở đâu thế? - Cặp mắt Khriabin sáng lên, nhìn hau háu vào chiếc máy ghi âm bên hông Lugunov - Thế mà cậu nói với tớ là đã bỏ nghề từ lâu.

- Quà tặng đấy.

- Đừng chối quanh, anh bạn. Cậu để lại cho tớ nhé?

- Không. Không.

- Thôi, tùy cậu. Tạm biệt.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.