Liutse cho xe dừng trước cổng nhà Pharler. Trời nhá nhem tối. Những ngọn đèn suốt ngày ngủ say, bây giờ đã dậy, mở to những con mắt độc nhất của mình nhìn xuống dòng sông. Một cửa sổ để hở, ánh sáng luồn qua tấm màn che lọt ra ngoài. Liutse đưa tay ấn nút điện. Một phút sau, chiếc cổng tự động mở, một người cao dỏng đứng chờ ở ngưỡng cửa.
- Chào anh Mars! - Chủ nhà bước xuống, chào khách - Thế mà tôi cứ tưởng là anh quyết định tặng tôi đôi săm nên không đến đòi nữa.
- Tội gì mà chẳng hy sinh tí xíu để được làm quen với những người như anh - Liutse cũng trả lời bằng giọng bông đùa - Thực tình tôi cũng chưa cần đến chúng - Liutse nói rồi dừng lại ở bậc cửa với vẻ của một người khách đang chờ được chủ nhà mời vào. Còn Pharler, sau một phút lưỡng lự, đưa tay ra hiệu mời khách đi theo.
- Anh cứ tự nhiên - Pharler dẫn Liutse vào một căn phòng rộng bây giờ là bếp, nhưng trước kia có lẽ là phòng ăn - Xin lỗi, tôi đang dở tí việc, anh chờ tôi một lúc nhé.
- Vâng, nếu anh còn bận thì cứ đi mặc tôi. Tôi sẽ ngồi chờ anh và tốt hơn hết là anh cứ cho tôi ngồi với anh. Đồng ý chứ?
Pharler không muốn cho khách vào phòng riêng nhưng nghĩ không tiện từ chối, đành đồng ý.
Hai người vào một căn phòng họp có hai ô cửa nhỏ nhìn ra vườn. Trên chiếc bàn con kê đối diện với cửa phòng đặt một chiếc máy vô tuyến cỡ nhỏ với những chiếc nút mạ kền lấp lánh. Xung quanh ngổn ngang các phụ tùng bán dẫn, sơ đồ, dụng cụ.
- Ôi! Ở đây là cả một đài phát thanh! - Liutse ngạc nhiên thốt lên - Nếu tôi biết anh bận thì tôi đã không đến. Phiền anh quá! - Nói rồi, Liutse châm thuốc hút, ngồi xuống chiếc ghế bành, chăm chú ngắm bức tranh mầu treo trên tường. Đó là một bức tranh vẽ cảnh biển động. Những đợt sóng bạc đầu màu xám đang giận dữ đuổi nhau. Trên bức tranh là tấm ảnh chân dung của một người đàn ông bận quân phục sĩ quan có dải vải tang màu đen viền quanh.
“Hay lắm! - Liutse thầm nghĩ - Đây sẽ là một đề tài cho mình khai thác, dò hỏi hắn”.
Trong phòng, dây điện cháy tỏa ra một mùi khét lẹt. Pharler cặm cụi, hí hoáy bên vô tuyến với chiếc mỏ hàn trong tay. Một lúc sau, anh ta tắt máy, hàn lại chiếc điện trở hỏng. Xong việc, anh bỏ mỏ hàn xuống quay lại nói với Liutse:
- Thế là đâu vào đấy. Xin lỗi, tôi đã bắt anh chờ quá lâu. Tối nay vào hai mươi hai giờ, tôi phải nói chuyện với câu lạc bộ “những người ham thích radio” ở Sverin, vì thế phải kiểm tra lại hệ thống thu phát. À quên, tôi có thể trả lại anh đôi săm hôm trước. Ta đi xuống nhà xe, tôi sẽ kiếm sau.
- Chuyện đó anh đừng lo. Thực tình tôi cũng chưa cần đến nó. Khi nào có, anh mang đến cho tôi cũng được.
- Anh không đùa đấy chứ? Thế mà từ hôm đó tới giờ tôi cứ băn khoăn cảm thấy như người có lỗi… Bây giờ nếu anh không bận, mời anh uống với tôi một tách cà phê cho vui. Anh không phản đối chứ?
- Thế thì còn gì bằng! - Liutse sung sướng nhận lời ngay - Hình như trong xe tôi còn có cả một chai rượu, để tôi chạy ra xem sao.
Chờ Liutse ra khỏi, Pharler cẩn thận đóng cửa chiếc phòng nhỏ có kê chiếc máy vô tuyến lại, rồi đi xuống bếp sửa soạn pha cà phê.
“Thế này là thế nào? - Liutse tự hỏi khi nhìn thấy chiếc cửa phòng đóng kín. Phải chăng đây là biểu hiện thiếu tin tưởng của Pharler đối với mình? Hay đó chỉ là tính cẩn thận của hắn?” - Liutse tự hỏi, tay mân mê chiếc túi đựng chai rượu và một ít thức nhắm.
- Có lẽ lát nữa hãy pha cà phê, tạm thời bây giờ ta dùng món quà này của thiên nhiên cái đã - Pharler vừa nói vừa đặt chiếc đĩa đầy nho, táo lên bàn.
- Verne, anh cho phép tôi được hỏi anh điều này nhé - Liutse hất đầu chỉ về chiếc cửa đóng kín - Anh sử dụng vô tuyến mà không sợ chính quyền ở đây à?
- Tôi sẽ nói anh hiểu, vị cứu tinh của tôi ạ. Ở vùng này ấy mà, hiện nay tôi là một trong những người sử dụng vô tuyến giỏi nhất, vì thế, sở công an với sự đồng ý của bộ tư lệnh quân quản Xô viết ở đây đã cho phép tôi được tự do sử dụng vô tuyến, ở Enburg này, hiện giờ những người biết sử dụng vô tuyến với trình độ như tôi chỉ còn lại năm người. Thế anh quan tâm đến điều này làm gì? Hay anh cũng là người ham mê cái nghề này?
- Tôi cũng thích. Nhưng sở thích chính của tôi là ô tô cơ.
Khi chén rượu thứ ba đã cạn, Pharler cảm thấy đầu choáng váng, giọng anh trở nên lè nhè, điệu bộ uể oải.
- Anh Mars ạ, cũng cần nói cho anh biết rằng chính nhờ cái tài sử dụng vô tuyến ẩy mà giờ đây tôi mới được cái diễm phúc ngồi uống rượu với anh như thế này. Nếu không thì có lẽ tôi đã làm mồi cho cá như anh ruột của tôi lâu rồi.
- Té ra tấm ảnh treo trên tường kia là ảnh của ông anh ruột anh?
- Vâng, đó là ảnh của anh trai tôi, một sĩ quan trong hải quân Đức. Tàu anh tôi đã bị hải quân Nga nhận chìm trong một trận thủy chiến tại một vùng biển phía Bắc.
- Thế thì ta phải cạn chén để tưởng nhớ đến những người thân đã mất - Liutse nâng cốc đứng dậy, vẻ xúc động - Tưởng nhớ tới những người đã ngã xuống ở chiến trường. Mong sao tinh thần dân tộc Đức đời đời sống mãi!
- Tinh thần, tinh thần - Pharler cười méo mó - Nhắc đến nó làm gì? Tinh thần đó đã không giúp ta tránh khỏi thất bại thảm hại và bị quân Nga tiêu diệt…
- Anh Pharler, tôi thấy vấn đề này còn có nhiều điều chưa biết - Liutse nhỏ nhẹ - Anh nên nhớ rằng, ngay từ khi có nguy cơ thất bại, những người thông minh, tôi nghĩ anh sẽ không phản đối nếu tôi gọi họ là niềm kiêu hãnh, tự hào và hy vọng của nước Đức chúng ta, đã nghĩ đến chuyện từ đổ vỡ, điêu tàn, thành lập một nước Đức mới. Và giờ đây ở phương Tây, những lực lượng mới đang được hình thành, đang lớn mạnh và một lúc nào đó, sẽ giải phóng Đông Đức khỏi bàn tay cộng sản, trả lại cho Tổ quốc những phần đất bị cướp - Liutse vừa nói vừa chăm chú theo dõi thái độ của Pharler - Họ ở bên kia là thế, còn chúng ta, những người ở bên này, anh Verne thân mến của tôi ạ, chúng ta có trách nhiệm phải chờ đợi và chuẩn bị sẵn sàng để giúp đỡ họ. Ở bên kia, những người của chúng ta như thế đấy. Thế còn anh? Thực tình tôi biết quá ít về anh. Anh là một người Đức, thế mà không những anh không chống lại bọn Nga mà còn cam tâm làm việc cho chúng. Thế thì làm sao còn gọi anh là người Đức được?
- Anh Mars, đúng tôi là người Đức. Nhưng tôi không hiểu tại sao anh lại đưa những chuyện đó ra đây nói với tôi. Chính tôi cũng đã từng cầm súng chiến đấu. Suốt thời gian chiến tranh, tôi làm nhân viên dự báo ở một căn cứ tàu ngầm tại đảo Rughen, anh đã được nghe tên cái hòn đảo ấy rồi chứ? - Nói đến đây, mắt Pharler sáng lên - Còn việc tôi làm việc cho quân đội Nga? Vâng, tôi đang làm việc cho họ và cho mình nữa Tôi đang làm cái công việc mà tôi yêu thích. Mà thôi, tôi không muốn nói về chiến tranh nữa. Thế là đủ lắm rồi.
Pharler uống một hơi cạn chén rượu, châm thuốc hút rồi ngả lưng vào thành ghế, lắc đầu như để xua đuổi sự choáng váng, nói tiếp:
- Người Nga khá lắm. Rồi họ sẽ cho đồng minh Anh, Mỹ biết họ là những người như thế nào. Và đến lúc đó, anh Mars ạ, thậm chí cả châu Mỹ xa xôi bên kia đại dương cũng không còn là xa xôi đối với họ nữa.
- Chuyện vớ vẩn! Cái gì sẽ tạo cho họ khả năng đó? - Liutse hỏi, làm ra vẻ không quan tâm lắm.
- Về vấn đề đó, tôi không được biết tỉ mỉ, nhưng một số việc hiện giờ đang được chuẩn bị ở đây… Họ có những cái đầu thông minh lắm, anh Mars ạ. Thực thế… Họ là những người thông minh, có tài. Đặc biệt là Denisov, trong số họ có một kỹ sư tên như thế…
- Verne, ở đấy là ở đâu? Anh đang làm gì, mà kể ra cái đó cũng không quan trọng lắm. Nhưng anh đang tự mâu thuẫn rồi đấy. Anh có biết trong lúc anh ra sức làm việc cho họ thì họ lại cho Denisov theo dõi anh không?
- Anh nhầm rồi, Mars ạ. Denisov là chuyên gia có tài trong lĩnh vực của mình. Anh ta cùng làm việc với chúng tôi. Anh ta đến đây không phải để theo dõi, giám sát tôi mà là để giúp chúng tôi làm việc. Chính chúng tôi đã mời anh ta đến. Tôi rất tiếc là chẳng bao lâu nữa con người tài ba đó lại trở về nước Nga. Denisov là một người đáng yêu, con trẻ, mới ba mươi mà đã là một nhà bác học nổi tiếng…
- Lúc nào Denisov về nước? - Nhìn thấy Pharler say mềm. Liutse hỏi, không còn giữ ý nữa.
- Anh ta sẽ về nước một khi kết thúc. - Pharler lắc đầu rồi đưa tay hăm dọa Liutse - Anh quá tò mò đấy, anh bạn thân mến ạ. Ở đời, có những điều không được hỏi. Hôm nay vì vui miệng nên tôi đã nói quá nhiều. Mới đây, người ta vừa nhắc chúng tôi không được nói lên những công việc của mình đang làm, mặc dù đó chỉ là những dụng cụ máy móc… Thôi, tôi đi pha cà phê đây…
Pharler đứng dậy, bước loạng choạng xuống bếp và đánh rơi chiếc ấm cà phê xuống sàn.
“Có lẽ mình đã quá liều lĩnh, cần phải hành động thận trọng hơn. Cũng may là hắn ta say mềm va ngày mai sẽ chẳng còn nhớ gì nữa - Liutse tự nhủ - Nhưng lúc này là lúc thuận tiện nhất để dò hỏi hắn. Được điều gì hay điều nấy. Sau đó mình sẽ hăm dọa tố giác. Xem chừng hắn cũng chẳng phải là hạng người can đảm”.
Pharler quay lại rót cà phê vào hai chiếc tách nhỏ. Cả hai ngồi im, thưởng thức cái hương vị thơm ngọt của thứ cà phê mà Pharler đã pha chế theo kiểu Thổ Nhĩ Kỳ. Mùi thuốc lá lẫn vào mùi cà phê tỏa ta khắp phòng.
- Anh Verne, thế anh phải làm gì trong cái công việc bí ẩn lúc nãy anh vừa nói? - Liutse cố gợi chuyện chủ nhà.
- Tôi là một nhà toán học. Toán là sở thích và niềm say mê của tôi, sau đó mới đến vô tuyến. Toán học, anh Mars ạ, toán học hấp dẫn hơn cả thơ trữ tình nữa. Thậm chí cả Berta, người yêu của tôi, nhiều khi cũng không thể nào lôi tôi ra khỏi những công thức toán học kia. Nhiều lúc kể cũng buồn cười. Sở dĩ đến nay tôi vẫn chưa dám cưới Berta làm vợ, vì tôi biết vợ tôi thế nào cũng bỏ tôi đi tìm người khác khi thấy tôi đêm đêm chong đèn thức suốt đêm với những tính toán và những con số nhằng nhịt như thế. Chuyện này tất nhiên anh phải bí mật, không được nói cho ai biết, nhất là phụ nữ. Anh mà nói cho họ biết thì tôi gay đấy.
- Verne, anh nói chuyện đâu đâu ấy… Anh là một người kỳ lạ.
- Cái đó cũng là một bí mật riêng của tôi - Pharler lúc này đã say mềm, hai mắt nhắm nghiền, đầu nghẹo sang một bên, thậm chí cà phê đặc cũng không làm anh ta tỉnh hơn - Tôi cũng đang cố giải quyết các vấn đề riêng tư của tôi, nhỏ thôi, mà rồi từ nhỏ chuyển sang lớn cũng dễ.
- Thôi, bây giờ đã muộn, tôi về đây - Liutse nói rồi đứng dậy - Tôi ngồi ở đây thế cũng là lâu quá rồi.
Pharler nhìn đồng hồ:
- Dù sao, cũng đã muộn, vào phòng vô tuyến mở máy bắt liên lạc bây giờ cũng vô ích, đã quá giờ. Hay anh ngồi lại với tôi một lúc nữa? Không muốn à? Thế thì thôi, để tôi tiễn anh về vậy.
- Không cần. Anh lên giường ngủ đi. Anh say quá rồi đấy, anh Verne ạ. Tôi sẽ còn đến thăm anh.
“Thật là một buổi tối có ích. Mình đã biết thêm được bao nhiêu điều mới mẻ và quan trọng. Phòng thiết kế kỹ thuật thực tế được canh phòng cẩn mật thật nhưng dù sao mình cũng đang đi đến đích bằng cả ba con đường. Qua Verne, qua mối quan hệ Lotta - Denisov và qua cách đột nhập thẳng vào phòng - Ngồi trên chiếc xe đang phóng nhanh, Liutse tự nhủ như thế - vấn đề quan trọng lúc này là phải hành động tiếp. Phải tiếp tục công việc chuẩn bị và kiên nhẫn chờ cơ hội”.
“Phải chờ đợi ư? Sao mình lại không tìm cách xem những tài liệu, những công tác, tính toán của Verne? Có thể những cái đó một phần nào nói lên những công việc mà bọn Nga đang làm tại phòng thiết kể kỹ thuật và mình sẽ gửi cho Stak những tài liệu hắn đang mong đợi. Mà rồi, nhân tiện bắt Pharler vào thế bí, biến dần nó từ đỏ sang nâu nâu chẳng bạn. Dĩ nhiên là phải làm thế. Phải lôi Khazer vào cuộc, bắt hắn theo dõi bọn Nga và chuẩn bị cho mình một hậu phương vững chắc. Cơ quan phản gián Nga, theo lời Verne, đang rất cảnh giác, đề phòng và bảo vệ phòng thiết kế kỹ thuật cẩn mật. Bọn công an Đức cũng thế. Chính Verne đã nói: “Họ đã nhắc nhở chúng tôi không được nói với anh những công việc đang làm”…
“Nhưng không sao. Mình sẽ có cách. Bây giờ phải bắt đầu từ việc đánh cắp những công thức và tính toán của Verne..