Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Chiều hôm ấy, Phomin lại gọi Liutse lên phòng hỏi cung. Lần này, anh quyết định đi thẳng vào vấn đề vì đã có đủ bằng chứng.

- Liutse, ông thừa biết kỹ sư Pharler đã chết. Hình như giữa anh ta và ông có một mâu thuẫn gì đó phải không?

- Pharler chết? - Liutse giả vờ ngạc nhiên - Sao lại thế? Tội nghiệp! Anh ta thật tử tế. Khổ thân cho cô người yêu của anh ta. Tôi biết cô ấy. Một cô gái đẹp và thông minh. Anh ta bị chết vì chuyện gì thể?

- Pharler chết bởi đôi găng tay điện của ông.

- Cái đó cần có bằng chứng. Thú thật tôi đã mua chuộc được anh ta, tôi đang cần anh ta sống để làm việc cho tôi, và tôi đang trên đường đi đến thắng lợi. Quả điều ông vừa nói với tôi hoàn toàn bất ngờ.

- Anh cố chờ rồi sẽ có đủ bằng chứng về tội lỗi của anh và tay chân của anh…

Phomin cố tình nói hai chữ “tay chân” để thăm dò thái độ của Liutse, nhưng mặt hắn không hề thay đổi. Lúc ấy trong xe hắn có hai người và người thứ hai đó đã bẳn vào xe công an đuổi theo. Bây giờ hắn ở đâu? Không thể hỏi thẳng Liutse như thế được.

- Tôi có thể hút thuốc? - Liutse hỏi rồi đưa tay với bao thuốc trên bàn.

- Vâng, cầm lấy.

- Khi bị bắt, trong ví của tôi còn một số tiền khá lớn về phần ăn uống, tôi không dám phàn nàn, với tôi thế là tạm đủ. Nhưng không có thuốc lá, thưa đại úy, tôi không tài nào chịu nổi. Ngài có thể ra lệnh cho người ta lấy số tiền đó mà mua cho tôi ít bao được không?

- Thuốc lá nằm trong tiêu chuẩn hằng ngày của tù nhân, nếu ông thấy không đủ thì tôi sẽ cho người tăng thêm số thuốc phát hằng ngày lên gấp đôi. Còn số tiền của ông, không ai đụng đến, nó đã được ghi vào biên bản và sẽ nguyên vẹn.

Lần hỏi cung buổi chiều đã không đem lại điều gì mới. Liutse khăng khăng từ chối đã ám hại kỹ sư Pharler. Hắn chỉ thú nhận là có quen với anh ta, điều mà hắn đã thú nhận trong lần hỏi cung buổi sáng. Phomin cũng không hy vọng hắn “cởi mở” hơn.

Đại tá Ktorov cầm biên bản hỏi cung Phomin vừa đưa, lật lật rồi nhìn anh với vẻ thông cảm:

- Anh mệt lắm phải không? Tôi biết. Thời gian gần đây trông anh không được khỏe, cần phải nghỉ ngơi. Xong vụ này thế nào cũng cho anh về thăm con trai, nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe. Nhất định thế.

Ktorov đọc bản hỏi cung, đánh dấu những chỗ ông cho là đáng chú ý.

- Lát nữa Enok và Skitalech sẽ đến đây. Họ vừa gọi điện cho anh, nhưng anh không có nhà. Xem họ có tin tức gì mới không - Ktorov nói - Còn bây giờ, trong lúc chờ họ đến, tôi sẽ nói cho anh biết nhận định của tôi về Liutse. Có thể nói rằng hắn là một tay tình báo lành nghề. Anh biết đấy, trong lúc hỏi cung, hắn tỏ ra rất bình tĩnh và không che giấu nghề tình báo của mình. Tôi có cảm tưởng hắn là người có học thức, được giáo dục và cái chính là dày dạn kinh nghiệm… Hắn đã lấy những kinh nghiệm ấy ở đâu ra? Nhiệm vụ của anh là phải lột được cái mặt nạ hắn đang đeo. Trong việc này rất cần kiên nhẫn, đừng nôn nóng, điều này tôi đã nói với anh nhiều lần, nhưng tôi vẫn cứ nhắc lại.

- Thú thật, tôi không biết bắt đầu từ cái gì và tấn công hắn từ mặt nào nữa.

- Theo tôi thì anh bắt đầu từ việc hắn ám sát kỹ sư Pharler là đúng. Đấy, anh phải làm sao bắt hắn thú nhận đã ám sát Pharler. Việc này bằng chứng tương đối đầy đủ. Làm được cái đó, một mặt, chúng ta vạch trần được tội ác của hắn, mặt khác bắt hắn phải biết điều hơn. Bằng mọi cách, phải moi được những đầu mối liên lạc của hắn. Chúng ta rất cần cái đó. Còn về Lotta thì tạm thời anh chưa được nói gì, trừ khi hắn tự nói ra. Hiện giờ anh chỉ nên xoay quanh mấy người: bà chủ nhà trọ của hắn, cô người yêu của kỹ sư Pharler và Cramer. Phải gửi ngay ảnh và dấu tay của hắn đi Berlin, ở đấy, trong quân y viện của ta có một nhân viên thanh tra cũ của cục cảnh sát đang điều trị, có thể hắn sẽ nhận ra Liutse.

- Grigori Vasilevich, tôi nghĩ những sự kiện xảy ra trong mấy tháng gần đây rõ ràng là những mắt xích của một dây xích. Tất nhiên, ở đây quyền lợi của các ông bạn đồng minh cũ của ta phù hợp với quyền lợi của cục tình báo Helen. Cái đó có liên quan đến vấn đề mà chúng ta đã đề cập đến trong cuộc họp lần trước.

- Những người bạn đồng minh của chúng ta bề ngoài làm ra vẻ như họ không biết gì về nhiều tên trong quân đội Hitler đang trở lại hoạt động bí mật, họ muốn dùng những con bồ câu trắng để che giấu những con quạ đen. Trong số những tên được tung vào hoạt động phá hoại trên địa phận chiếm đóng của ta, có rất nhiều điệp viên của Helen. Bởi thế anh có xác định xem Liutse có phải là điệp viên của Helen hay không.

Đồng chí trực ban mở hé cửa, nói vào:

- Skitalech và đồng chí Enok đến.

Enok và nhất là Skitalech có vẻ như đang lo lắng về một điều gì đó.

- Mọi việc đã xảy ra không như dự định của chúng ta - Skitalech nói ngay - Blombe chưa kịp “ốm” thì… Chả là chúng tôi định cho ông ta chờ thêm ít ngày nữa mà. Và có lẽ bằng cách ấy, đã phạm sai lầm…

- Hôm qua lúc tan tầm - Enok tiếp lời - Khi Blombe vừa ra khỏi cổng cơ quan thì Phereman đến. Hắn đã không giữ đúng lời hứa. Rất may là tôi đã bố trí mấy đồng chí công an ở đấy và… Đây đồng chí xem - Enok vừa nói vừa rút trong cặp ra một tập ảnh để lên bàn - Đây là ảnh Phereman đang cùng đi với Blombe trên phố. Đây là ảnh hai người đang ngồi trong quán bia. Còn đây là ảnh chụp lúc Phereman đưa tay lấy tập giấy gì đó do Blombe đưa cho. Và đây là chân dung của hắn.

- Vẫn may đấy, các đồng chí ạ. Nét mặt cũng dễ nhớ - Ktorov nói - Đồng chí trình bày tiếp đi.

- Sau khi hắn gặp Blombe, các nhân viên nữ của tôi còn chụp được tấm ảnh Phereman gặp một nhân viên nữ ở khách sạn câu lạc bộ sĩ quan tên là Fucx gì đó - Enok rút ra một tấm ảnh nữa để lên bàn

- Còn sau đó?

- Sau đó, thưa đồng chí Ktorov, toàn những chuyện bực mình. Các nhân viên của tôi đã chụp được bao nhiêu ảnh như thế này mà phút chót lại để hắn ta trốn mất. Cái đó đã xảy ra sau khi hắn gặp cô nhân viên kia. Hôm trước, trong cuộc họp bàn kế hoạch bắt Phereman, chúng ta đã quyết định sẽ bám riết hắn để có thể lần ra những đầu mối liên lạc của hắn. Thế mà các nhân viên của tôi đã theo hắn đến nhà ga trung tâm rồi để xổng hắn giữa biển người ở đấy

- Đồng chí cho rằng hắn đã trốn vì phát hiện ra sự theo dõi của ta?

- Không - Skitalech trả lời - Tôi nghĩ là không. Đây chỉ là một sơ suất do ta… thận trọng quá. Chúng ta đã để hắn cách quá xa, mà ga thì đông người.

- Chúng ta sẽ tìm cách xoay chuyển tình thế - Enok nói - Phereman đã hứa sẽ đến gặp Blombe hôm nay. Theo kế hoạch đã định, Blombe hứa sẽ giao số “tài liệu” mà Phereman đang mơ ước. Lúc đó, tôi sẽ cho một số nhân viên của tôi phục kích và tóm hắn, tất nhiên là nếu hắn xuất hiện, vì Phereman là một điệp viên sành đời. Chúng ta không thể lường trước được những bước đi của hắn. Biết đâu hắn không đến thì sao?

- Đồng chí đừng lo, nhất định phải đến - Phomin nói - Để lấy tài liệu cơ mà.

- Đồng chí Enok, đồng chí có dám chắc là các nhân viên của đồng chí sẽ bắt gọn Phereman không? Anh Phomin, anh cứ để đồng chí Enok trả lời - Thấy Phomin định trả lời thay cho Enok, đại tá giơ tay ngăn lại - Tôi biết ý kiến của anh. Tất nhiên là anh sẽ trả lời “Được”, nhưng tôi muốn biết ý kiến của đồng chí Enok và trung úy Skitalech.

- Theo tôi thì chúng tôi có thể làm được, - Enok đáp - Nhưng nếu có một đồng chí nào đó trong số các đồng chí thì tốt hơn. Chúng tôi cần có một người chỉ huy tháo vát, còn các việc khác chúng tôi sẽ đảm nhiệm được.

- Thế là tốt. Evgeni Nicolaievich, đồng chí thấy không, tôi cũng tin đồng chí Enok đấy chứ. Tốt. Người giúp các đồng chí trong việc này sẽ vẫn là trung úy Skitalech.

- Cảm ơn! Trung úy Skitalech nắm chắc tình hình và hơn nữa, chúng tôi đã kịp làm với nhau.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.