Mười một giờ sáng, y hẹn, đại úy Phomin đến phòng làm việc của sở công an Elburg. Ở đây, Enok đang chờ anh.
- Evgeni, chào đồng chí! - Enok sung sướng nói - Có tin gì mới không? Sau lần tham quan Leipzig, đồng chí thấy thế nào?
- Theo tôi thì cuộc tham quan vừa rồi rất tốt. Chúng ta đã được nhìn thấy những kỳ công nghệ thuật vĩ đại, những danh lam thắng cảnh và nghỉ ngơi thoải mái.
- Đúng đấy. Các đồng chí của tôi cũng rất hài lòng. Đồng chí có việc gì cần gặp tôi thế? Có gì đồng chí cứ nói tôi nghe - Enok mời Phomin ngồi xuống chiếc ghế đệm bên bàn làm việc, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
- Thực ra thì chẳng có việc gì quan trọng lắm - Phomin nói - Chúng tôi vừa tìm được một số tên tội phạm chiến tranh, có điều hiện nay bọn hắn đều sống ở bên kia biên giới cả… Nhưng bà con thân thích, gia đình của chúng lại ở bên này. Trong số đó có Anber Siske, trước kia là cai ngục ở trại tập trung Darsehauzen. Hiện giờ gia đình hắn đang sống ở Enburg này, tên thứ hai…
Là một người luôn luôn bình tĩnh, biết tự chủ và lịch sự, nhưng khi nghe Phomin nhắc đến cái tên Siske, Enok không kìm nổi, đứng bật dậy:
- Anber Siske! Các đồng chí đã lần ra manh mối và tìm được “Daika”? Ờ, tất nhiên, các đồng chí không thể nào biết được… “Daika” là cái biệt hiệu mà anh em tù đặt cho thằng đao phủ giết người đó…
Nhận thấy Enok đang xúc động, Phomin chợt nhớ lại những mẩu chuyện về Enok mà anh đã nhiều lần được nghe. Enok đã từng sống trong các trại tập trung khủng khiếp nhất của phát xít Đức suốt mười hai năm liền. Ba năm cuối cùng, anh đã phải sống trong trại tập trung giết người Darsehauzen. Đối với chủ nghĩa phát xít, anh còn một mối thù chưa trả được. Không phải ngẫu nhiên mà sau giải phóng, nhân dân Enburg đã chọn anh vào cơ quan công an nhân dân thành phố. Ngay từ những ngày đầu sau chiến tranh, Enok tích cực tham gia công tác của các phong trào dân chủ, anh đồng tình với những quan niệm cho rằng cần phải liên kết lực lượng của những người cộng sản với những người theo phái xã hội thành một Đảng: Đảng xã hội thống nhất Đức.
- Nghĩa là đồng chí có biết Siske?
- Không những biết hắn mà còn biết hàng trăm đứa như hắn. Tôi biết Siske từ hồi tôi còn là một cậu bé - Enok vừa nói vừa xếp lại những giấy tờ trên bàn, rồi bình tĩnh trở lại, ông rút thuốc ra hút - Lúc tôi mười lăm tuổi, vì không chịu làm kẻ hầu hạ cho tiểu thư Stols, tôi đã tìm cách trốn gia đình đến xin học nghề thợ nguội ở Hannover. Ở đấy, tôi đã làm quen với các đảng viên cộng sản. Năm 1932, đó là thời kỳ như thế nào chắc đồng chí đã biết, theo chỉ thị của Đảng, tôi đến Enburg để tổ chức lãnh đạo công tác đoàn thanh niên ở đấy. Cũng ở đấy, lần đầu tiên tôi chạm trán với Siske. Hồi đó hắn là một trong những nhân tố tích cực của tổ chức “Chiếc mũ thép”[1], tích cực tham gia các cuộc đột kích các câu lạc bộ công nhân và cung thể thao của thành phố … Một lần, tôi bị bắt. Chúng chạm cho tôi một hình “Tam giác đỏ”[2], từ đó chúng đưa tôi hết trại tập trung này sang trại giam khác. Năm 1942, chúng đưa tôi về Darsehauzen, ở đấy, tôi lại chạm trán với Siske. Hắn không nhận ra tôi nhưng tôi cũng bị hắn làm tình làm tội đủ thứ - Enok đưa tay chỉ vào hàm răng giả của mình - Đây cũng là kết quả của một đòn tra tấn của hắn. “Daika” là một trong những tên cuồng tín, hung dữ. Hắn nhúng tay vào tất cả các cuộc tra tấn và thủ tiêu hàng loạt tù nhân. Thế mà trước lúc chiến tranh kết thúc không lâu, hắn đột nhiên biến mất. Giờ đây, nhờ các đồng chí, chúng tôi mới biết được rằng hắn còn sống, về tội ác của Siske, hiện giờ còn có nhiều người ở Enburg này đã từng bị giam ở Darsehauzen làm chứng.
Enok ngồi im suy nghĩ.
“Con người chưa lấy gì là già lắm đang ngồi trước mặt mình, ai có thể nghĩ được rằng đã phải trải qua một cuộc sống khổ cực của chế độ nhà tù phát xít như thế. Trải qua bao nhiêu cực hình khổ ải ấy, anh ta vẫn giữ được khí tiết, lòng tin và sự trung thành với lý tưởng cộng sản. Rất may là giờ đây, một phần nước Đức đang ở trong tay những người đáng tin cậy…!” - Phomin nghĩ thầm.
- Còn tên thứ hai? - Enok hỏi Phomin sau một phút im lặng.
- Otto Muller, một nhân viên của cục đường sắt cũ. Nếu không nhầm, hiện giờ gia đình hắn đang sống ở Stendal.
Enok ghi nhanh tất cả những cái đó vào sổ công tác của mình.
- Cám ơn đồng, chí! Chúng tôi sẽ lập tức cho tiến hành điều tra, xác minh ngay. Trong giai đoạn này, khi cơ quan an ninh của chúng tôi còn ở trong thời kỳ trứng nước, bỡ ngỡ, thiếu kinh nghiệm, việc các đồng chí giúp chúng tôi lần theo tung tích những tên như hai tên này là vô cùng cần thiết và quý giá. Nhưng tôi tin rằng, rồi đây…
❀ ❀ ❀
[1] “Chiếc mũ thép” là một tổ chức phản động gồm các quân nhân đã phục vụ trong quân đội Đức cũ.
[2] “Tam giác đỏ” là dấu hiệu phân biệt tù chính trị trong các trại tập trung của phát xít Đức.