Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Đã quá hẹn một giờ mà vẫn chưa thấy Skitalech, người được giao nhiệm vụ áp tải Liutse lên Berlin, gọi điện về. Cuối cùng, tiếng chuông điện thoại mà Phomin nóng lòng chờ đã réo vang. Giọng Petrov vang lên khàn khàn, thiểu não:

- Evgeni Nikolaievich! Có chuyện không may. Ở cây số sáu mươi bảy, xe chúng tôi bị phục kích. Xe hỏng, Liutse đã chạy trốn.

- Chạy trốn? - Phomin đang ngồi, đứng bật dậy như bị điện giật - các anh làm ăn thế à? - Anh phải kìm mình để không bật ra tiếng quát - Thế thiếu úy Skitalech đâu?

- Đồng chí đó còn sống. Xe chúng tôi lật nghiêng. Lúc đầu tất cả đều bị ngất, nhưng sau đó…

- Thế Liutse chạy trốn bằng gì, về hướng nào? - Phomin không để Petrov nói hết câu.

- Có lẽ chúng chạy về phía biên giới. Xe màu xám, nhãn hiệu “Khox 8”, biển số Tây Đức, không thể nhầm được. Chúng tôi bị phục kích bất ngờ nên không kịp… Lúc đầu chiếc “Khox 8” theo sau chúng tôi, gần đến đoạn dốc, nó vượt lên và sau đó… Tôi gọi điện cho đồng chí từ trạm xăng gần đấy. Ở đấy, người ta nói chiếc xe màu xám đó trước đây một giờ có đi qua.

- Các anh có ai việc gì không?

- Nói chung là không. Chỉ có xe hỏng nặng.

- Được. Các anh liệu mà tìm cách trở về ngay.

“Đây, thằng thứ hai là đây đây” - Phomin đặt ống nghe xuống, lẩm bẩm - Đáng lẽ phải tìm bằng được hắn ngay từ đầu - Anh nhìn đồng hồ rồi chạy ào ra cửa.

- Các đồng chí của ta có việc gì không? - Ktorov hỏi sau khi nghe Phomin báo cáo.

- Theo lời Petrov thì không ai việc gì cả.

- Như vậy là chúng ta đã đánh giá sai kẻ địch. Chúng ta đã bị những thẳng lợi bước đầu làm mù quáng. Liutse là một nhân vật quan trọng hơn chúng ta tưởng, nếu không thì chúng chẳng bao giờ liều lĩnh phục kích xe của chính quyền quân quản Xô viết - Đại tá phải cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh. Cái bút chì trong tay gõ xuống bàn mạnh hơn ngày thường. Ông trải một tờ giấy rộng lên bàn.

- Ngay bây giờ đồng chí phải tổ chức ngay một cuộc truy lùng. Phải huy động tất cả những đơn vị có thể huy động được.

- Báo cáo đồng chí đại tá, rõ! - Phomin đứng thẳng người, chào rồi đi ra, thầm nguyền rủa Liutse và bản thân mình đã không cương quyết xin để được trực tiếp áp giải Liutse, mà để Skitalech làm điều đó. Nhưng suy cho cùng, anh thấy không thể trách anh ta được vì chưa biết cụ thể sự việc đã xảy ra thế nào.

Trở về phòng, việc đầu tiên Phomin gọi điện cho các đơn vị công an biên phòng. Họ hứa sẽ lập tức tăng cường kiểm tra, phong tỏa các cửa khẩu. Rồi anh quay máy gọi Enok. Enok liền ra lệnh ngay cho tất cả các lực lượng công an trong vùng bắt đầu truy bắt bọn tội phạm.

Gọi điện cho đại úy Phomin xong, Petrov đi nhờ xe trở về chỗ xảy ra tai nạn. Skitalech, trán đầy máu, đang đi đi lại lại xem xét thực địa. Anh ta xác định được chỗ ẩn của người bắn thủng lốp xe anh và nơi đỗ xe của hắn. Bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Phục kích chiếc Mercedes là thằng lái chiếc “Khox 8”. Dọc đường, Petrov đã hỏi những tài xế từ Berlin chạy lại, họ nói rằng không hề gặp một chiếc xe “Khox” nào. Như vậy rõ ràng là chiếc xe “Khox” đã chạy về Enburg, và cũng có thể đang tới gần biên giới.

- Đây, chính thằng phục kích chúng ta đã cho xe quay chỗ này đây - Skitalech nói, đưa tay xoa đầu, trán anh tím bầm, môi đẫm máu, chân khập khiễng trong khổ sở. Petrov cũng khập khiễng như thế. Người lính ngồi sau Liutse cũng bị thương nặng, đang cúi bên Tarasenko. Tarasenko, lái xe, bị đánh ngất xỉu mãi đến giờ mới tỉnh. Anh ta kêu tức ngực. Có lẽ bị va vào tay lái. Cuối cùng anh tỉnh hẳn và bắt đầu nhớ lại được đôi điều. Tarasenko bảo là có nhìn thấy chiếc Khox” loại nhỏ. Anh sờ tay vào bao súng, kêu to:

- Súng ngắn. Thằng khốn kiếp kia đã tước mất súng của tôi rồi.

- Không sao. Anh xem còn đủ sức lái được xe không?

Skitalech hỏi.

- Để tôi thử xem, Nếu xe không hỏng máy thì…

- Máy tốt nguyên - Petrov nói xen vào - Tôi đã kiểm tra lại. Chỉ cần thay chiếc lốp bị thủng và tìm cách lật xe lại là có thể chạy được. Cần phải nhờ một chiếc xe nào đó kéo giùm. Tôi lái được.

Chẳng bao lâu, tuy bị dập méo, nhăn nhúm, chiếc xe đã được dựng dậy, thay lốp. Petrov nổ máy và chiếc Mercedes từ từ chạy về hướng Enburg.

Đại tá Ktorov đứng ngồi không yên, đi đi lại lại trong phòng. Ông đã báo cáo việc chiếc xe áp giải Liutse bị phục kích cho Berlin, và giờ đây ở đó người ta cũng đang nóng lòng chờ đợi diễn biến của cuộc truy lùng. Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại réo là ông chạy bổ lại bàn. Nhưng rồi phải thất vọng, vì đó không phải là tiếng chuông đang chờ đợi. Cuối cùng có tin báo, nhưng không đáng mừng lắm. Đồng chí trực ban đưa cho ông một bức điện với nội dung như sau: “Trên đường Berlin - Enburg, một chiến sĩ công an nhìn thấy một chiếc Khox chạy quá tốc độ qui định, định chặn lại nhưng đã bị lái xe bẳn bị thương nặng”.

Sau đó, Enok gọi điện đến báo tin là tất cả các tuyến đường địch có thể đi qua đã được công an và các đơn vị mô tô giao cảnh bịt kín.

- Mấy thằng chó má ấy thừa biết là ta đang bủa vây và bây giờ, bằng mọi giá, chúng sẽ cố không qua các trạm gác, hoặc vượt qua bằng vũ lực. Rõ ràng là chúng đang tìm cách vượt biên giới, và ở đó, chúng sẽ giở trò nếu chúng ta không kịp thời chặn trước.

- Xin đại tá cho phép tôi đến đó - Phomin nói.

- Vâng, đồng chí cứ đi.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.