Mặc dù bận rộn suốt ngày, Phomin vẫn thường xuyên quan tâm, chú ý theo dõi tiến trình của công việc ông đã giao cho đại úy Mikhailov. Bởi thế, khi đồng chí trực ban đến báo ông đến máy đàm thoại ngay để nói chuyện với Riga về “hai người khách du lịch nước ngoài” thì ông không khỏi hồi hộp. Hình như Riga đã báo cáo hết mọi việc rồi cơ mà? Có tin gì mới nữa à?
- Tôi gọi điện cho anh để báo thêm một tin quan trọng có liên quan trực tiếp đến “hai người khách du lịch” mà Moscow quan tâm - Pilculich đi thẳng vào vấn đề - Chúng tôi vừa nhận được một tin quan trọng… Hôm qua có một người đến tìm chúng tôi và cho hay rằng cách đây gần một tuần, có một thanh niên đến tìm ông ta và chuyển lời chào của “Bác Bốp”, sau khi chìa ra một tấm ảnh ông ta chụp chung với một số điệp viên của cơ quan tình báo Anh năm 1946. Nói tóm lại, người thanh niên nọ muốn nối lại sợi dây liên lạc đã bị đứt quãng trong nhiều năm nay. Tên ông ta là Ianis. Trong chiến tranh thế giới thứ hai, Ianis bị bắt sang Đức. Sau chiến tranh, ông ta được tha. Trở về nước, ông ta đã không giấu việc mình được tuyển làm gián điệp. Từ đó đến nay không ai đả động đến ông ta, nên khi anh chàng kia đến, đồng chí biết không, ông ta đã sôi máu, chửi và đuổi hắn đi nơi khác. Sau đó nghĩ lại, ông ta mới biết làm như vậy là dại và lập tức đến tìm chúng tôi. Chúng tôi đã cho ông ta xem tấm ảnh của người thanh niên đã gặp cô cháu gái của Gartenfen và thật lạ lùng là Ianis xác nhận chính người đó đã gặp ông ta.
- Anh Albert Matunovich, tốt lắm! Thật là một tin quan trọng. Vừa rồi chúng tôi định vạch một phương án khác, nhưng bây giờ mọi việc sẽ tiến hành theo kế hoạch cũ. Cảm ơn anh! Anh cố gửi số tài liệu ấy lên cho tôi nhé, càng sớm càng tót.
Phomin bảo đồng chí thư ký đi tìm ngay đại úy Mikhailov, rồi ngồi xuống ghế. “Thế là Petrov không nhầm, anh ta đã nhìn thấy Liutse - công tước Zandle. Kiểu hoạt động của Gartenfen có rất nhiều cái giống, cả những lời chào của “Bác Bốp” nữa. Hai mươi lăm năm trước, Stak đã dừng nó để bắt liên lạc khắp mọi nơi, và Liutse đã giúp Stak không ít. Rõ ràng là hiện nay, Liutse định nối lại sợi dây liên lạc đang bị gián đoạn… Và thế là mọi việc lại có thể bắt đầu, mình lại phải nhảy vào cuộc, một lần nữa đọ sức với hắn. Cho đến bây giờ, mặc dù dấu tay của Gartenfen không giống dấu tay của Liutse Zandle nhưng Gartenfen và Liutse có thể chỉ là một…”.
- Anh đi đâu mà bắt tôi chờ lâu thế? - Đại tá Phomin đứng dậy bắt tay Mikhailov, hỏi - Tôi muốn báo anh một tin mới nhận được.
- Tôi cũng thế…
- Thế thì anh nói trước đi.
- Evgeni Nicolaievich, như anh biết, gần một tuần nay tôi đã “tìm hiểu” rất kỹ mấy vị khách du lịch nước ngoài mà chúng ta đang đặt vấn đề nghi ngờ với hy vọng là sẽ tìm ra Liutse. Nhưng cho đến bây giờ tôi thú thật với anh, tôi đang bị dồn vào thế bí. Tôi đã soát đi soát lại nhưng vô hiệu. Hôm qua tôi đã thành lập một hội đồng để kiểm tra kết quả việc xét nghiệm dấu tay của Gartenfen mà các đồng chí ở Riga gửi đến. Và đã đi đến kết luận là dấu tay không rõ ràng. Lúc đầu thoạt nhìn, tưởng đó là bình thường, nhưng sau đó, đồng chí Frolov đưa ra một nhận xét cho rằng có thể đó là dấu tay giả.
- Như thế có nghĩa…
- Có nghĩa là dấu ngón tay của Gartenfen được bọc một màng mỏng với vân tay của người khác. Trường hợp như thế này chúng ta đã gặp phải cách đây một năm. Frolov đã nhớ ra.
- Điều anh vừa nói đang bổ sung cho những tài liệu của tôi.
- Evgeni Nicolaievich, tài liệu gì thế?
- Anh cứ trình bày tiếp đi, tôi sẽ nói anh nghe sau.
- Chúng tôi đã cho dấu tay của Gartenfen lên nhiều lần, và sau khi xem xét, đã phát hiện ra là trên đầu ngón tay trỏ, ngón tay được sử dụng nhiều nhất, lớp màng mỏng bị sờn rách một vài lỗ nhỏ. Ở chỗ bị rách, dấu tay hoàn toàn khác. Hôm qua tôi chưa báo cáo với anh chuyện này vì đang muốn kiểm tra lại một lần nữa. Thế là suýt nữa tôi đã gạt Gartenfen ra khỏi danh sách những người bị nghi ngờ. Hiện giờ chúng tôi đã tìm cách lấy được dấu tay của Gartenfen. Kết quả xét nghiệm rất đáng mừng: Trên ngón tay trỏ chỗ rách có to hơn và ở chỗ đó, dấu tay hoàn toàn giống đấu tay của Liutse năm 1947…
- Cảm ơn anh, Iuri Mikhailovich! - Giờ đây Phomin sung sướng cảm thấy mình đã tìm thấy cách giải quyết duy nhất và đang đi tới đích.
- Nhưng chưa hết - Mikhailovich tiếp - Sau đó lập tức tôi đã cho theo dõi rất sát hai bác cháu Gartenfen. Hiện giờ tạm thời chưa có tin gì.
- Iuri Mikhailovich, anh có hồi hộp lắm không? - Phomin hỏi.
- Có. Thú thực tôi rất hồi hộp, mặc dù vẫn tự chủ phải bình tĩnh, thật bình tĩnh.
- Tôi cũng thế - Phomin thú nhận - Tôi muốn báo cho anh một tin vừa mới nhận được. Người thanh niên đã gặp Ema ở Riga cách đây một tuần lễ, đã tìm cách bắt liên lạc với một điệp viên cũ của Stak. Người này trước kia bị bắt, sau chiến tranh được thả về nước và đã tự thú hết mọi chuyện, gần hai mươi lăm năm nay, người đó sống yên ổn, thế mà mới đây, có người đến chuyển lời chào của “Bác Bốp”. Rất tiếc là ông già nóng tính, đã chửi vung lên là đuổi anh chàng kia đi. Sau đó ông ta đã đến gặp các đồng chí của ta ở Riga. Họ đã đưa ảnh người thanh niên đã gặp Ema cho ông ta xem và ông ta đã nhận ra.
- Không lẽ mãi đến bây giờ Zandle vẫn đang phục vụ cho cục tình báo Anh?
- Chính tôi cũng không tin điều đó. Hồi còn ở Đức, chúng tôi biết cơ quan tình báo của Helen thực chất là một bộ phận của cục tình báo Anh, Mỹ. Sau khi Stak về Anh, một số điệp viên được chuyển sang cho Helen, một số khác chuyển cho cơ quan tình báo Mỹ. Song, tôi nghĩ rằng, để liên lạc với điệp viên cũ của Stak, chỉ có thể là điệp viên của tình báo Anh hay là một đại diện của cục tình báo của khối NATO, nơi Vesen - tên đầy tớ trung thành nhất của Helen, đang làm việc, về điều này, tôi đã có lần nói với anh. Tôi nghĩ đây có thể là bàn tay của NATO. Và tên tình báo mà các đồng chí ở cục an ninh quốc gia Đức báo cho ta, có thể chẳng phải ai xa lạ mà là Zandle, người quen cũ của tôi. Bây giờ chúng ta sẽ cùng xem xem chúng ta đã có được những gì?
Phomin lấy một tờ giấy trắng để lên bàn, cầm bút viết ba chữ L-Z-G[1] rồi khoanh lại. Bên cạnh vòng tròn đó, ông vẽ thêm một vòng tròn nhỏ ôm lấy chữ E, sau đó, vẽ một đường thẳng nối nó với vòng tròn thứ ba có chữ M rồi đánh một dấu hỏi to tướng bên cạnh. Sau một lúc suy nghĩ, ông vẽ thêm một vòng tròn nữa rồi viết vào đấy một chữ D với một dấu chấm hỏi và dấu chấm than. Sau cùng, từ cái vòng tròn to nhất có ba chữ L-Z-G, Phomin vẽ một mũi tên đâm thẳng tới vòng tròn có chữ D.
- Dù sao thì cho đến giờ phút này, tôi cũng không thể gạt bỏ dự đoán của tôi - Phomin để bút chì xuống bàn, nói - Rằng vợ chồng Denisov hoàn toàn có thể nằm trong kế hoạch của Liutse - Zandle. À, anh đã biết hiện giờ Denisov ở đâu chưa?
- Victor Sergeievich Denisov còn đi công tác. Anh ấy sắp về. Con gái của Denisov đang thực tập ở miền Nam. Vợ và bà cô anh ta ở Moscow. Chưa có dấu hiệu gì nói rằng có một người nào đó đang quan tâm đến họ.
- Được, nếu dự đoán của tôi không đúng thì đó là một điều đáng mừng. Song hiện giờ chúng ta cứ vẫn để chữ D trong hồ sơ này. Có thể Gartenfen đang đi theo một con đường khác. Gartenfen là một nhân viên tình báo thận trọng. Rất thận trọng và xảo quyệt. Anh cần phải theo dõi bác cháu hắn thật sát, không được rời một bước.
❀ ❀ ❀
[1] L-Z-G: Liutse, Zandle, Gartenfen; E: Ema; M: Mikhain; D: Denisov. (ND).