Vừa bước vào phòng làm việc, Enok đã thấy báo có Blombe gọi điện. Ông ta yêu cầu cho gặp ngay. Có tin mới.
- Hãy đợi tôi ở bưu điện. Trước cổng chính. Tôi sẽ tìm ông ở đấy - Enok nói to qua ống nghe, sau đó gọi điện cho Skitalech.
Mấy phút sau, Enok và Skitalech đã có mặt ở chỗ hẹn.
- Thưa các ngài, hắn ở đây - Blombe nói - Chiều qua, lúc tôi đi làm về, Phereman đến tìm tôi và lôi tôi vào tiệm bia trên đường Svasenvanstrasse. Thú thật, lúc đầu tôi hoảng. Hắn đến bất ngờ quá, cứ như đoán được ý tôi vậy. Như thường lệ, lúc đến, chúng tôi trao đổi một số tin tức cần thiết? Sau đó, lần này hắn yêu cầu tôi lấy cắp bản danh sách những người Đức đang làm việc ở phòng thiết kế mà các ngài hay nhắc đến. Hắn còn nói nếu có thể thì đánh cắp một số tài liệu về công việc mà phòng đó đang tiến hành.
- Ông trả lời thế nào?
- Tôi nói là với nhiệm vụ khó khăn như thế thì chưa chắc tôi đã làm nổi. Cứ để cho tôi suy nghĩ một thời gian đã. Lúc đó hắn nói là nếu tôi làm được việc đó thì sẽ được thưởng một món tiền rất lớn. Trước kia chưa bao giờ hắn hứa với tôi như thế. Hắn hẹn với tôi sau năm ngày sẽ trở lại, nhưng hắn sẽ không gọi điện, mà gặp tôi trên phố. Đây, các ngài xem - Blombe vừa nói vừa rút một tập giấy bạc mới tinh ra - Hắn đã đưa trước cho tôi 500 mark.
- Tìm được Phereman bây giờ không phải là chuyện đơn giản - Skitalech thở dài - Hắn sẽ không gọi điện, mà tự tìm gặp Blombe. Cũng may mà hắn còn nói sẽ gặp lại ông ta sau năm ngày, không thì chẳng biết đâu mà lần.
- Đồng chí Skitalech, thời hạn đó chỉ là ước định thôi - Enok nói - Nhưng dù sao thì vấn đề bây giờ cũng phức tạp hơn. Tìm Phereman trong thành phố đông người như thế này cũng chẳng khác gì bắt một con cá giữa đại dương mênh mông. Cũng may là chúng ta có thời gian để chuẩn bị. Chúng ta sẽ tìm cách. Blombe, ngày mai chúng ta lại sẽ gặp nhau ở đây. Chúng tôi sẽ nói cho ông cách giải quyết.
- Tôi xin tuân lệnh các ngài!
Câu chuyện đã được bàn bạc xung quanh một chiếc bàn trong bưu điện lúc này đang vắng người. Lúc nói chuyện, cả ba cầm bút hí hoáy trên giấy, giả vờ viết điện báo. Xong, Enok và Skitalech đi ra cửa, Blombe theo sau.
- Ông tin chắc là Phereman đã không nhìn thấy chúng ta? - Enok hỏi.
- Vâng. Tôi tin là hắn không theo dõi tôi. Chúng tôi quen nhau từ lâu và hắn không có lý do để nghi ngờ lòng trung thành của tôi.
Enok và Skitalech chia tay Blombe ở cửa bưu điện. Ngồi trong xe, họ nhìn thấy ông ta đang khom lưng rảo bước về phía tòa nhà thị chính.
- Chúng ta sẽ bắt đầu từ cái gì bây giờ? - Skitalech hỏi Enok khi hai người trở về sở.
- Đồng chí Skitalech, tôi có ý định là cứ để Blombe gặp Phereman và nói với hắn là đã tìm cách đánh cắp số tài liệu hắn đang cần. Nhưng phải chờ một vài ngày sau mới lấy được. Để Phereman không nghi ngờ, chúng ta sẽ giao cho Blombe số “tài liệu” đó để trao cho hắn. Tài liệu gì chúng ta sẽ bàn sau. Lợi dụng lần gặp gỡ này, tôi sẽ cho các nhân viên của tôi theo dõi Phereman, tìm cách biết chỗ ở và các đầu mối liên lạc của hắn để khi có thời cơ là tóm ngay.
- Cần phái bắt quả tang - Skitalech nói.
- Cái đó chúng ta cũng sẽ bàn kỹ. Tôi vừa nghĩ ra một kế. Tại sao chúng ta lại không nhử Phereman đến nhà Blombe để bắt hắn ở đấy?
- Vâng, nhưng gần đây hắn ta không muốn đến nhà Blombe, thậm chí ngày cả ngày gặp, hắn cũng không giao hẹn dứt khoát.
- Chúng ta tìm cách bắt hắn đến. Bảo Blombe không được ra khỏi nhà. Đợi mãi không thấy Blombe, Phereman tất phải gọi điện đến chỗ ông ta làm việc. Ở đấy, chúng ta sẽ trả lời là Blombe bị ốm. Trong lúc đó, thời gian vẫn cứ trôi đi, và thế là Phereman phải tự dẫn thân vao lưới. Đúng thế không nào?
- Hay đấy - Skitalech cười to thoải mái, quên mất ý định ban đầu phải luôn tỏ ra đạo mạo, nghiêm khắc, hai tay xoa vào nhau - Rất hay!
- Hôm nay thế nào cũng phai trao đổi vấn đề nay với đại úy Phomin. Hôm trước, anh ấy yêu cầu tôi phải báo cáo cho anh ấy tất cả những gì có liên quan đến phòng thiết kế, mà Phereman thì quan tâm đến nó. Hơn nữa, cũng cần bàn về việc, chuẩn bị “tài liệu” để Blombe trao cho Phereman. Chúng ta sẽ giúp ông ta xứng đáng với số tiền thưởng - Enok cười.
- Đồng chí Enok, đồng chí có cho cái thằng mà chúng ta vừa tóm được cùng nhóm với Phereman không?
- Có thể. Đồng chí Ktorov cũng nghĩ thế. Cái đó dễ kiểm tra thôi.
- Dễ? - Skitalech nhìn Enok vẻ ngạc nhiên.
- Có gì đâu. Chỉ cần biết được Phereman là…
- Có gì đâu à? Đồng chí hay đùa thật đấy, đồng chí Enok ạ.