- Lotta, cô giỏi lắm! Cô không chỉ là một ca sĩ có tài mà còn là một nghệ sĩ xuất sắc. Phải nói rằng cô sinh ra để làm nghệ sĩ. Tôi đã chuẩn bị cho cô một món quà nhỏ - Liutse vừa nói vừa trao cho Lotta một bó hoa hồng và một chiếc hộp nhỏ màu đỏ, đựng sợi dây chuyền vàng lấp lánh một cách hết sức cám dỗ.
- Có gì đâu. Mọi việc đã xảy ra một cách tự nhiên. Lúc tôi leo lên đỉnh tháp của đài kỷ niệm thì bị chóng mặt. Denisov tình cờ đứng bên.
Mãi đến bây giờ, Lotta mới biết rằng Liutse đã cho người theo dõi cô ở Leipzig.
- Thôi, cô cũng không nên quá khiêm tốn. Tốt hơn hết là hãy cho tôi biết cô đã nói với Denisov những gì.
- Lúc anh ấy dìu tôi xuống đất, chúng tôi lại ngồi bên nhau trên một chiếc ghế đá. Phải nói rằng Denisov là một người rất lịch sự và dễ mến. Tôi nói cho anh ấy biết rằng tôi là ca sĩ của dàn nhạc ở quán cà phê, và mời anh ấy lúc nào rỗi thì lại chơi. Một lát sau, Denisov chia tay tôi và đến với đoàn tham quan. Đấy, tất cả chỉ có thế.
- Bước đầu mà được như thế là khá lắm rồi. Tôi hy vọng Denisov sẽ giữ lời hứa và sẽ đến gặp cô. Lúc đó, Lotta, cô sẽ phải tỏ ra thân mật hơn với anh ta, đề nghị được dẫn anh ta tham quan thành phố hay đi chơi… Cô phải làm sao cho Denisov cảm thấy mến cô.
- Nếu điều kiện cho phép thì Lotta lúng túng nói.
- Tất cả đều nằm trong tay cô, cô Lotta thân mến ạ! Nhưng… - Liutse cười nham hiểm - Nhưng không được quá đà. Cái đó không nằm trong kế hoạch của tôi. Hãy làm cho Denisov mê mẩn và quên hết mọi sự trên đời này. Và chấm hết. Hiểu chưa?
Lotta không trả lời, cô ngoan ngoãn gật đầu, không nhận thấy Liutse đã ra khỏi phòng từ lúc nào. Cô đứng dậy, lại bên cửa sổ, đưa hai tay ôm lấy mảnh diềm che, đờ đẫn. Đầu cô choáng váng, hai mắt nhòa đi. Cô biết Liutse đã nói là làm. Cô hiểu, tất nhiên sự chú ý của Liutse đối với Denisov là có dụng ý xấu…
“Phải làm gì bây giờ? Làm gì? Chỉ cần Denisov đến, còn sau đó… sau đó mình sẽ biết mình phải làm gì” - Lotta suy nghĩ rất lung, cố xua đuổi nỗi lo sợ đang xâm chiếm lòng mình.