Sân trường và mấy dãy hành lang nhốn nháo, ồn ào như ong vỡ tổ. Số sinh viên ở các lớp trên vừa qua một kỳ nghỉ hè hoặc sau một đợt thực tập, giờ đây túm tụm gặp nhau, trò chuyện rôm rả. Số học sinh thi xong, mới được nhận vào trường thì lấm la lấm lét không dám nói to, không dám đùa nghịch. Các ông giáo đi đi lại lại dọc hành lang, vẻ suy tư và tự tin. Mỗi lần có ông trưởng khoa nào đi qua là sự ồn ào tự nhiên mất hẳn, và mọi người kính cẩn nép sang hai bên. Bên những cánh cửa đóng kín của mấy phòng thi, các sinh viên khoa tại chức bơ phờ sau những đêm dài thức trắng vì lo ôn thi, giờ đây cầm sách nhấp nhổm chờ đến lượt mình.
Với Lugunov, một sinh viên mới tốt nghiệp của trường, thì cảnh đó không có gì mới lạ. Anh ta bước nhanh qua dãy hành lang chính rồi dừng trước cửa phòng bảo mật, khi biết chắc là giờ này, ông trưởng phòng bảo mật đang đi ăn trưa. Qua khe cửa mở, Lugunov nhận ra khuôn mặt tròn trĩnh của Liza.
- Liza, chào cô - Lugunov bước vào, cúi mình mỉm cười nhìn cô gái - Dạo này trông cô đẹp ra hẳn, da dẻ hồng hào quá.
- Anh Misha. Em vừa đi nghỉ ở Cavkaz về. Thích lắm! - Từ lâu Liza rất có cảm tình với Lugunov, một thanh niên cẩn thận, lịch sự và như mọi người nhận xét, một nhân viên có khả năng nhất của khoa - Anh được phân công về đâu rồi? - Liza hỏi, vẻ quan tâm.
- Hiện giờ đang được giữ lại ở khoa. Họ đề nghị tôi ở lại tiếp tục nghiên cứu. Tôi đến tìm cô có tí việc, muốn xem qua một lần nữa bản thuyết minh luận án phó tiến sĩ của Basov. Chắc cô biết tôi đã giúp đỡ Basov như thế nào…
Thực tình, Lugunov có hai, ba lần cùng Basov đến chơi nhà Liza. Basov cho Lugunov xem luận án của mình, và hai người tranh cãi với nhau những điều gì đấy khá sôi nổi. Song không phải vì thế mà cô có thể tự tiện đưa bản thuyết trình luận án cho Lugunov được. Nhưng mặt khác, cô cũng không muốn từ chối yêu cầu của Lugunov, biết đâu anh ta lại chẳng cho cô là quan liêu.
Biết Liza đang lưỡng lự, Lugunov tấn công luôn: “Liza, tôi chỉ cần xem qua vài phút thôi. Xem ngay cạnh cửa sổ của cô thôi mà…
Sau một phút lưỡng lự, Liza đến tìm đề mục. Một lát sau, cô trao cho Lugunov một quyển sách mỏng độ mười trang.
- Anh mang sang phòng bên mà xem. Nếu Vasili Petrovich đến, em sẽ vào lấy.
- Liza, cảm ơn cô! - Lugunov cầm lấy quyển sách đi nhanh sang phòng dành riêng cho những người đến xem tài liệu của phòng bảo mật. Trong phòng không có người. Lugunov ngồi quay lưng ra cửa, đặt quyển sách vừa mượn được trước mặt, lần lượt lật từng trang và bấm nút máy ảnh.
Ba phút sau, mọi việc đâu vào đấy. Nhét máy ảnh vào túi, Lugunov ghi đầu đề bản thuyết trình vào một mảnh giấy và đi ra. Ở phòng bảo mật, Liza vẫn ngồi một mình.
- Liza, trả cô đây. Cảm ơn nhé! Cứ coi như tôi nợ cô một lọ nước hoa “Alionca” nhé.
- Anh hay vẽ chuyện - Cô gái cười - Thỉnh thoảng mời anh lại chơi.
“Mọi việc đơn giản, chẳng có gì đặc biệt - Lugunov bước xuống cầu thang, nghĩ - Thế mà trong các tiểu thuyết tình báo, những trò như thế này được miêu tả rùng rợn lắm” - Anh đưa tay nắn chiếc máy ảnh trong túi. Với Gartenfen, bây giờ thế là xong, không còn gì đáng sợ nữa. Một năm sau thì..