Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

- Alô! Tôi là Enok, K-5 đây, đồng chí làm ơn cho tôi nói chuyện với đại úy Phomin, tôi cần nói chuyện với đồng chí ấy về một vấn đề rất quan trọng.

- Tôi đi tìm ngay bây giờ - Đồng chí trực ban bỏ ống nghe xuống và chạy đi tìm Phomin.

Đang ngồi ở phòng lưu trữ, nghe báo có điện của Enok, Phomin chạy ngay đến chỗ máy điện thoại.

- Đồng chí Enok đấy à? Có chuyện gì thế? Cái gì? - Phomin nhíu mày hỏi lại - Kỹ sư Pharler? Hiểu rồi. Tôi đến ngay.

“Biết chọn ai đi với mình bây giờ? - Phomin suy tính - Skitalech không có nhà - Anh đưa mắt nhìn qua cửa sổ, thấy Petrov - Nếu anh ta không bận lái xe cho Denisov thì tốt quá”. Phomin chạy ra sân.

- Sasha, anh có muốn đi với tôi không?

- Thưa đại úy, có! - Không cần hỏi phải đi đâu, Petrov đồng ý ngay.

- Denisov sẽ không tìm anh chứ?

- Không, hôm nay tôi nghỉ.

- Thế thì mặc quần áo dân sự vào và nhớ mang theo vũ khí đấy nhé. Nói với đồng chí trực ban rằng đó là lệnh của tôi. Nhanh lên! Tôi đợi anh ở xe.

Mười lăm phút sau họ đã có mặt trong phòng làm việc của Enok.

- Ta lên xe thôi. Ở đấy mọi người đang chờ chúng ta - Enok nói.

Mấy chiếc xe con đậu lại trước cửa một ngôi nhà nhỏ nhắn nằm khuất sau bụi cây. Bên cửa ra vào, một đồng chí công an ôm súng đứng gác.

Trong căn bếp, nơi một đồng chí công an dẫn Enok, Phomin và Petrov vào, người ta đang phỏng vấn một cô gái. Cô gái khóc sụt sùi, mắt sưng húp. Bên chiếc bàn gần đấy, một đồng chí công an khác đang gõ đều đều trên chiếc máy đánh chữ, ghi lại các bằng chứng. Đội trưởng đội thẩm tra báo cáo vắn tắt tình hình cho Enok và Phomin nghe. Chuyện xảy ra như sau: Pharler hẹn Berta, người yêu của anh, đi chơi. Cô gái chờ mãi không thấy, đành phải đến nhà tìm. Đến nơi, Berta thấy xe của anh để ở trước cổng, nghĩ rằng anh đang ở nhà, cô bấm chuông nhưng mãi không thấy ai ra mở cửa. Cuối cùng chờ mãi nóng ruột, cô ta đành liều leo qua tường vào nhà. Vào đến nơi thấy cửa nhà đóng chặt. Cô đi quanh một vòng đến bên cửa sổ kiễng chân nhìn vào, hoảng hồn khi thấy Pharler đang ngồi bất động bên máy vô tuyến trong một tư thế rất lạ. Cô chạy đến bên cửa đấm thình thình, nhưng Pharler vẫn không hề nhúc nhích… Sau đó Berta chạy đến đồn công an.

- Lúc chúng tôi phá được cửa bước vào thì điều trước tiên chúng tôi xác định được là kỹ sư Pharler đã chết - Đội trưởng thẩm tra kết thúc - Trong khi chờ các đồng chí đến, chúng tôi quyết định chưa khám nghiệm hiện trường và xác chết.

Enok, ông bác sĩ và Phomin dừng lại bên ngưỡng cửa. Từ căn phòng toát ra một mùi khét lẹt. Pharler ngồi gục đầu trên chiếc vô tuyến. Tay trái cầm chiếc cặp nhỏ gác lên cái biến thế, tay phải buông thõng xuống, các ngón tay cứng đờ, co quắp, tím xạm.

Cảm thấy khó thở, Phomin châm thuốc hút. Mọi người làm theo, chỉ có bác sĩ là không. Ông ta bước lên phía trước, định vào phòng.

- Khoan đã - Enok ngăn ông ta lại - Hãy để đồng chí kia chụp ảnh hết các dấu vết đã, rồi chúng ta sẽ vào.

- Xin lỗi - ông bác sĩ nói rồi sửa lại đôi găng tay cao su.

Trên bàn, chiếc biến thế vẫn chạy rè rè, các bóng đèn trong vô tuyến đã nóng rực vì chạy quá lâu. Bác sĩ, Enok và một đồng chí công an thận trọng đỡ Pharler nằm xuống sàn nhà. Họ mở cửa sổ. Trong phòng trở nên dễ thở hơn. Phomin chú ý quan sát mọi thứ trong phòng, sau đó đi qua phòng bên nhưng không tìm thấy dấu vết gì đáng nghi chứng tỏ trước khi chết nạn nhân đã phải vật lộn với người nào đó. Cuộc khám nghiệm tử thi tạm thời cũng không đem lại những kết quả mong muốn.

- Anh ta chết vì điện giật đột ngột - Ông bác sĩ nói - Các đồng chí hãy nhìn vào bàn tay của tử thi. Tôi cho rằng kỹ sư Pharler khi làm việc đã vô tình chạm tay trái vào cực dương của dòng điện trong lúc tay phải giữ cực âm, vì thế đã tạo thành một mạch kín, và kết quả như các đồng chí thấy… Nhưng khoan, ai làm ơn lấy cái kính lúp trong túi hộ tôi. Lạ thật… - Bác sĩ xem xét cánh tay trái của tử thi bằng kính lúp rồi nói chậm rãi - Lòng bàn tay bị… bỏng, điều đó dễ hiểu, nhưng có điều đáng nghi ngờ là…

- Đồng chí cho phép tôi xem - Phomin nói rồi cầm lấy chiếc kính lúp trong tay bác sĩ.

Trong sống bàn tay trái của tử thi, trên lớp da mỏng hằn rõ những vết bỏng nhỏ. Enok, người quan sát sau anh cũng chú ý đến chi tiết đó.

- Đậy xác Pharler lại và mời Berta vào đây… - Enok ra lệnh cho đồng chí công an đứng bên - Cần phải xác minh một số vấn đề.

Berta bước vào, cố không nhìn về phía xác chết lúc này đã được đậy bằng một mảnh vải trải giường màu trắng.

- Cô Berta, xin lỗi. Nhưng đây là vấn đề cần thiết. Cô có hay đến đây không?

Cô gái gật đầu.

- Nếu thế thì cô hãy chú ý xem mọi thứ trong phòng có gì thay đổi không?

Cô gái im lặng nhìn quanh phòng rồi nói:

- Hình như tất cả vẫn còn nguyên chỗ cũ. Hai hôm trước tôi có đến đây quét dọn và sắp đặt lại mọi thứ để ngày mai hoặc chậm nhất là ngày kia, mẹ của anh Pharler sẽ trở về. Hôm nay bà cụ đang ở thăm con gái tại Sevenemiunze.

- Người yêu của cô thuận tay trái phải không? - Phomin hỏi.

- Không.

- Cảm ơn cô. Bây giờ cô có thể ra ngoài được - Phomin bảo Berta rồi quay sang nói với Enok - Có điều khó hiểu là tay bị bỏng là tay trái. Theo chỗ tôi biết thì những người thợ điện khi làm việc dưới điện cao thế, không có gì bảo hiểm, thường vẫn để tay trái sau lưng. Tôi cho rằng Pharler dù sao cũng phải tuân theo nguyên tắc đó.

- Và rồi những vết bỏng trên lớp da ở sống bàn tay nữa… Hay đây là vụ giết người được che giấu cẩn thận? - Enok nhận xét sau một lúc suy nghĩ.

- Có thể, dù sao thì cũng cần phải điều tra, nghiên cứu cẩn thận. Có thể, vì sơ suất Pharler đã bị điện giật chết, và nếu thế, đây chỉ là trường hợp ngẫu nhiên đáng tiếc. Vả lại… - Phomin đưa tay gãi đầu - Trong những vụ liên quan đến tự sát hay ám sát, nếu chỉ dựa vào một giả thuyết thôi thì cũng chưa đủ, thậm chí cả những khi sự việc tưởng như quá rõ ràng…

- Đồng chí Phomin ạ, trong lĩnh vực này, chúng tôi còn rất ít kinh nghiệm… Trên cương vị công tác của chúng ta, lòng yêu nước, tinh thần hăng hái nhiệt tình không chưa đủ, cần phải có kinh nghiệm nghề nghiệp. Đúng thế không, đại úy?

- Tôi hiểu, đồng chí Enok ạ.

- Hay việc này có liên quan đến phòng thiết kế kỹ thuật, vì kỹ sư Pharler làm việc ở đấy mà. Phải chăng trong cái chết của anh ta có bàn tay của Phereman?

- Cũng có thể - Phomin đáp - Bây giờ cần phải nói chuyện tiếp với Berta.

Berta lúc này đang ngồi ở phòng bên, nhìn ra cửa sổ, thút thít khóc.

- Xin lỗi là chúng tôi làm phiền cô, nhưng cần phải xác minh những nguyên nhân gây ra cái chết của Pharler. Cô hãy bình tĩnh và cố nhớ lại xem, lâu nay người yêu của cô có nói chuyện với cô về những người bạn, kẻ thù hoặc những người quen mới của mình không? Hay anh ấy gần đây có điều gì không vui không?

- Không. Anh ấy không nói gì với tôi, về tình tình thì gần đây anh ấy chẳng có gì thay đổi. Còn người quen à? Không biết chuyện này có liên quan gì đến chuyện xảy ra hôm nay không, nhưng chủ nhật trước, chúng tôi có làm quen với một người đàn ông tên là Mars, và hình như làm nghề thầu khoán thì phải. Chúng tôi ăn tối với nhau ở khách sạn…

- Thế anh chị đã quen với ông ta trong điều kiện nào?

- Chúng tôi đã chủ động đến làm quen. Hôm đó không may xe của anh Pharler xuống hơi cả hai bánh. Anh ấy đi tìm người mượn tạm thì gặp ông Mars.

- Chị còn nhớ mặt người đó không?

- Vâng. Ông ta là một người đàn ông lịch sự, khá cao, tóc vàng, mắt xanh, vầng trán cao, mặt hơi gãy, da rám nắng… Đấy chỉ có thế. À, còn một điều này nữa, ông ta đi xe du lịch màu xám nhãn hiệu DKV. Mặc bộ quần áo trắng.

- Từ đó đến nay, anh Pharler có gặp ông ta lần nào nữa không?

- Có. Anh ấy có nói với tôi là mấy hôm sau ông ta có đến nhà để lấy lại đôi lốp. Vâng, có lẽ chỉ thế… Ngoài ra, tôi không biết gì hơn.

- Berta, tôi yêu cầu cô một việc, nói đúng hơn là tôi khuyên cô - Phomin nói - Có thể rồi đây ông Mars sẽ tìm gặp cô, đến đưa đám tang Pharler chẳng hạn. Nhưng có gặp ở đâu chăng nữa, cô cũng không được nói cho ông ta biết câu chuyện hôm nay giữa cô với chúng tôi.

- Thế các ông nghi ngờ ông Mark à?

- Mọi việc đều có thể xảy ra, Berta ạ. Nếu cô còn nhớ, xin cô cho chúng tôi biết số xe của Mars. Khi gặp Mars, nếu ông ta hỏi vì sao Pharler bị chết thì cô cứ bảo là anh ấy chết vì vô tình bị điện giật.

- Ông nghi ngờ Mars à? - Berta hỏi lại.

- Chúng tôi cần phải tìm ra thủ phạm - Enok nói xen vào.

- Vâng, xin các ông đừng lo., Berta nhìn Enok rồi quay sang gật đầu với Phomin - Tôi sẽ lấy lại can đảm và cố để cho ông ta không thể nghi ngờ một điều gì, cho dù ông ta là thần hay quỷ đi nữa.

- Có gì, khi cần cô cứ gọi điện cho chúng tôi, theo số điện thoại này - Phomin trao cho Berta mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình.

- Cảm ơn ông! Ông có thể nói cho tôi biết nên làm thế nào bây giờ không?

- Chúng tôi sẽ mang xác Pharler về đồn công an để các bác sĩ tiến hành khám nghiệm và giữ ở đấy cho đến khi mẹ anh ấy về. Cô đã hứa là cô sẽ điện cho bà mẹ Pharler biết chuyện này, phải không?

- Vâng, tôi sẽ gọi điện cho cụ - Berta thở dài rồi bước ra cửa.

- Đồng chí Enok, mặc dù bây giờ chưa có những cơ sở xác đáng để nghi ngờ Mars nhưng cũng cần phải tìm cách tìm cho ra người đàn ông đó - Phomin nói - Anh cho nhân viên của anh chuẩn bị. Ta sẽ cùng tìm.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.