- Đồng chí Phomin đấy à?
- Vâng, tôi đây. Cô Avegusta? - Phomin nhận ra tiếng nói quen thuộc của cô thư ký của Enok.
- Đồng chí chờ cho một tí nhé. Tôi trao máy cho đồng chí Enok.
Một giây sau, Phomin nhận ra giọng nói trầm trầm của Enok trong ống nghe.
- Evgeni, chào đồng chí. Chúng tôi đã nhận được những tài liệu quan trọng liên quan đến Muler và Siske. Tôi đang muốn gặp đồng chí để trao đổi một số vấn đề. Nếu rảnh, mời đồng chí đến chỗ tôi.
Phomin cho gọi xe. Nửa giờ sau, anh đã có mặt tại phòng làm việc của Enok.
- Mới có một ngày mà chúng ta đã tiến hành được khá nhiều việc - Enok vừa mở chiếc cặp tài liệu vừa nói - Chúng tôi đã điều tra và xác minh được, gia đình Siske gồm có vợ, con gái và con rể hiện đang sống bằng nghề làm vườn ở Velghenstad. Chúng tôi đã chụp ảnh được một bức thư của bà Siske gửi cho chồng. Trong thư bà ta có báo tin cho Siske biết sắp tới, đứa cháu đáng yêu của họ sẽ tròn một năm. Bà hy vọng rằng Siske sẽ về thăm và mang quà tặng ngày sinh của cháu. Nhận được thư này, tôi cho rằng thế nào Siske cũng sẽ về. Đây là ảnh của hắn.
Trước mắt Phomin là tấm ảnh chụp của một người rất dễ nhận dạng: cổ dài và nhỏ, vai rộng quá cỡ, đầu nhỏ, hình quả dưa, không cân đối tí nào với đôi vai. Nhìn bức ảnh này, người ta có cảm tưởng là tạo hóa đã nhầm lẫn khi đặt cái đầu lên người hắn. Siske đang cười vẻ lúng túng, tay đỡ trên gối một chiếc bọc trắng, nhô đầu một đứa trẻ nhỏ xíu. Mặt sau của tấm ảnh có dòng chữ: “Gửi bổ Azi”.
- Nhìn vẻ mặt phúc hậu của Siske, không ai dám nói rằng hắn là một tên đao phủ - Enok mỉm cười với vẻ châm biếm.
- Đối với tấm ảnh này, có một câu châm ngôn mà tôi thấy rất hợp: “Quỷ già thì đa cảm”.
- Cái gì đúng thì bao giờ cũng đúng - Enok gật đầu rồi châm thuốc hút - Bây giờ chúng ta cùng bàn một số vấn đề trong kế hoạch của chúng tôi. Để đồng chí khỏi ngạc nhiên, tôi nói trước, tôi đã chuẩn bị một lực lượng khá đông để bắt Siske… Không thể để hắn thoát được. Hắn là một kẻ nguy hiểm, không những bây giờ mà sau này, hắn sẽ còn gây tác hại cho chúng tôi. Tôi xem hắn không chỉ đơn thuần là một nhân viên của cơ quan tình báo nước ngoài, mà còn là kẻ thù của nhân dân Đức, một trong những kẻ đang tìm cách lén lút phá hoại công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa của đất nước chúng tôi. Tôi nói “nước chúng tôi” ở đây với hàm ý cả nước Đức. Hiện nay bọn Anh, Mỹ và những kẻ được chúng nâng đỡ đang lải nhải tuyên truyền và kêu gọi thành lập một liên bang Đức bên kia biên giới. Tôi còn nhớ là ngay từ tháng mười năm 1945, trả lời một phóng viên Mỹ, Konrat Adenauer đã nói: “Tôi cho rằng, điều cần thiết và tốt nhất hiện nay là phải nhanh chóng liên kết ba vùng tạm chiếm phía tây thành một quốc gia liên bang…”. Được, nếu tình hình biến chuyển như thế, chúng tôi cũng sẽ thành lập ở đây một nhà nước xã hội chủ nghĩa. Nhưng thôi, chúng ta trở lại vấn đề Siske… - Enok suy nghĩ một lát rồi tiếp - Có lẽ hắn biết chúng ta luôn chờ hắn, bởi thế hắn sẽ đề phòng, cảnh giác và hành động thận trọng. Với Muler cũng thế. Hiện giờ chúng tôi đã tìm thấy hồ sơ cá nhân của hắn ở phòng lưu trữ tổng cục đường sắt. Đồng chí muốn xem qua không?
Chiếc cặp nhỏ bằng bìa các-tông màu xám. Ngoài bìa, góc phải cặp có in hổi hình con đại bàng đen. Dưới nó là hàng chữ lớn “Cục đường sắt Enburg. Hồ sơ N° 201 - Muler Otto”. Phía trong, giữa trang đầu có dán một tấm ảnh nhỏ. Trong ảnh là một người đàn ông đứng tuổi có bộ lông mày rậm che gần hết cặp mắt ti hí, trên đôi môi dày là hai vệt ria mép kiểu quốc trưởng. Trên túi áo bên trái có hình một chiếc huy hiệu đảng viên Đảng quốc xã. Cuối hồ sơ là lệnh quyết định điều Muler đến chỉ huy một tuyến đường sắt tại Ukraina. Cuối cùng là một mảnh giấy nhỏ với những chữ nhỏ li ti khó đọc, đó là bức thư của Muler gửi cho bộ chỉ huy. Trong thư, hắn báo cáo bộ chỉ huy biết hiện hắn đang chịu trách nhiệm một tuyến đường sắt quan trọng ở Dolgensovo.
Chờ Phomin xem xong, Enok nói tiếp:
- Các đồng chí công an ở Stendai đã cho chúng tôi biết, ba tuần trước, Muler có ghé thăm mẹ. Trả lời câu hỏi của những người xung quanh: Vì sao hắn sống ở Tây Đức mà không về Đông Đức cho gần gia đình, hắn nói rằng ở bên ấy, hắn có việc làm với đồng lương khá giả. Chúng tôi đang tìm cách nhử hắn về, và tôi tin chắc rằng một ngày gần đây, cả Muler lẫn Siske sẽ rơi vào tay chúng tôi.
- Đồng chí Enok, đồng chí có thể cho tôi mang tập hồ sơ của Muler về nhà ít lâu chứ? - Phomin hỏi.
- Vâng, tất nhiên. Tôi chuẩn bị nó cho đồng chí đấy.
- Còn một vấn đề này nữa, đồng chí Enok ạ, chúng ta cần phải thu thập thêm những tài liệu tỉ mỉ về những người thân và có quan hệ với Muler..
Phomin định vào gặp đại tá Ktorov, nhưng đồng chí trực ban bảo ông đang bận, còn lâu mới rỗi, nên đành thôi. Anh đến phòng Pravotorov yêu cầu chụp lại mấy tấm ảnh của Muler. Sau cùng, Phomin đến phòng cô thư ký để kiểm tra lại tất cả những báo cáo chuẩn bị gửi lên bộ chỉ huy.
- Khi nào đại tá xong việc, anh gọi nhé - Phomin nói với đồng chí trực ban rồi trở về phòng làm việc.
Phomin giở tập Tin tức nước Đức ra đọc. Trong đó có nhiều điều Enok đã trao đổi với anh. Một bài phát biểu của Kutsumakher, một nhân vật từ lâu vẫn cố tình tìm cách chia rẽ Đảng xã hội thống nhất Đức. Trên thực tế thì Kutsumakher chỉ là con trai của nhà chính trị Anh, Mỹ, nhưng người đang nuôi dưỡng ý đồ biến nước Đức thành bàn đạp chống chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản. Tại nhiều vùng bên kia ranh giới, ngay từ những ngày đầu chiến tranh, bọn Anh, Mỹ đã tìm cách đàn áp, đè bẹp các lực lượng muốn biến những vùng đó thành một nhà nước dân chủ chống phát xít.
Và không phải ngẫu nhiên mà chính quyền Anh - Mỹ tại hai vùng tạm chiếm đã sẵn sàng đồng ý liên kết lại thành cái gọi là Bidonia. Bidonia hiển nhiên trở thành mảnh đất đầu tiên của những kẻ phục hồi chủ nghĩa phát xít. Thế là những kẻ mới hôm qua thôi còn lẩn trốn, thậm chí sợ nghĩ mình có liên quan với Đảng quốc xã Đức, thì hôm nay nhờ sự nâng đỡ tiếp tay của chính quyền Anh - Mỹ, đang ngóc đầu dậy. Chính chúng bây giờ là người muốn thuyết phục, thậm chí bắt buộc người khác phải hành động như mình.
Phomin lấy làm thích thú khi đọc đến những lời phát biểu của các phóng viên nước ngoài nói về những hoạt động của chính quyền chiếm đóng Liên Xô trên đất Đức, về quan hệ thân thiện giữa quân đội Liên Xô với chính quyền Đức và các tổ chức dân chủ khác. Trong bài phóng sự của Godolsafer, một người Anh đã sống rất lâu trong vùng tạm chiếm của quân đội Liên Xô, có đoạn viết: “Giữa người Nga và người Đức đang có một sự hợp tác trên tình đồng chí, anh em”. Một nghị sĩ Công đảng trong nghị viện Anh thì viết: “Tôi khâm phục người Nga, những người hiện đang hết lòng hết sức giúp đỡ nước Đức, đưa cuộc sống của nhân dân Đức vào nề nếp và tạo điều kiên thuận lợi cho các lực lượng dân chủ hoạt động độc lập. Những vị tướng của quân đội Liên Xô đã để lại cho tôi ấn tượng là họ đang cố gắng giải quyết những khó khăn trong kinh tế để đưa nước Đức đi lên, và họ lấy làm tự hào, sung sướng trước mỗi thành công của nhân dân Đức trong cuộc xây dựng cuộc đời mới”.
Đồng chí trực ban gọi điện báo cho Phomin biết rằng đại tá Ktorov sau khi làm việc xong, đã về nhà.
- Ôi, tiếc thật. Thế mà tôi cứ tưởng sẽ gặp được anh ấy. Phải chờ đến mai thôi.
- Mà anh cũng nên đi nghỉ - Đồng chí trực ban nói - Bây giờ đã sáu giờ tối rồi, vả lại, hôm nay là thử bảy. Nghỉ ngơi cũng là một công việc cần thiết. Nếu không, không lâu nữa anh sẽ chẳng còn đủ sức để lê nổi chân đâu. Tôi khuyên anh đi xem phim ….